Did a historical Jesus exist?

 Did a historical Jesus exist?

by Jim Walkeroriginated: 12 June 1997 / additions: 30 Jan. 2011

Amazingly, the question of an actual historical Jesus rarely confronts the religious believer. The power of faith has so forcefully driven the minds of most believers, and even apologetic scholars, that the question of reliable evidence gets obscured by tradition, religious subterfuge, and outrageous claims. The following gives a brief outlook about the claims of a historical Jesus and why the evidence the Christians present us cannot serve as justification for reliable evidence for a historical Jesus.



No one has the slightest physical evidence to support a historical Jesus; no artifacts, dwelling, works of carpentry, or self-written manuscripts. All claims about Jesus derive from writings of other people. There occurs no contemporary Roman record that shows Pontius Pilate executing a man named Jesus. Devastating to historians, there occurs not a single contemporary writing that mentions Jesus. All documents about Jesus came well after the life of the alleged Jesus from either: unknown authors, people who had never met an earthly Jesus, or from fraudulent, mythical or allegorical writings. Although one can argue that many of these writings come from fraud or interpolations, I will use the information and dates to show that even if these sources did not come from interpolations, they could still not serve as reliable evidence for a historical Jesus, simply because all sources about Jesus derive from hearsay accounts.

Hearsay means information derived from other people rather than on a witness’ own knowledge.

Courts of law do not generally allow hearsay as testimony, and nor does honest modern scholarship. Hearsay does not provide good evidence, and therefore, we should dismiss it.

If you do not understand this, imagine yourself confronted with a charge for a crime which you know you did not commit. You feel confident that no one can prove guilt because you know that there exists no evidence whatsoever for the charge against you. Now imagine that you stand present in a court of law that allows hearsay as evidence. When the prosecution presents its case, everyone who takes the stand against you claims that you committed the crime, not as a witness themselves, but solely because they claim other people said so. None of these other people, mind you, ever show up in court, nor can anyone find them.

Hearsay does not work as evidence because we have no way of knowing whether the person lied, or simply based his or her information on wrongful belief or bias. We know from history about witchcraft trials and kangaroo courts that hearsay provides neither reliable nor fair statements of evidence. We know that mythology can arise out of no good information whatsoever. We live in a world where many people believe in demons, UFOs, ghosts, or monsters, and an innumerable number of fantasies believed as fact taken from nothing but belief and hearsay. It derives from these reasons why hearsay cannot serves as good evidence, and the same reasoning must go against the claims of a historical Jesus or any other historical person.

Authors of ancient history today, of course, can only write from indirect observation in a time far removed from their aim. But a valid historian’s own writing gets cited with sources that trace to the subject themselves, or to eyewitnesses and artifacts. For example, a historian today who writes about the life of George Washington, of course, can not serve as an eyewitness, but he can provide citations to documents which give personal or eyewitness accounts. None of the historians about Jesus give reliable sources to eyewitnesses, therefore all we have remains as hearsay.



The most “authoritative” accounts of a historical Jesus come from the four canonical Gospels of the Bible. Note that these Gospels did not come into the Bible as original and authoritative from the authors themselves, but rather from the influence of early church fathers, especially the most influential of them all: Irenaeus of Lyon who lived in the middle of the second century. Many heretical gospels existed by that time, but Irenaeus considered only some of them for mystical reasons. He claimed only four in number; according to Romer, “like the four zones of the world, the four winds, the four divisions of man’s estate, and the four forms of the first living creatures– the lion of Mark, the calf of Luke, the man of Matthew, the eagle of John (see Against the Heresies). The four gospels then became Church cannon for the orthodox faith. Most of the other claimed gospel writings were burned, destroyed, or lost.” [Romer]

Elaine Pagels writes: “Although the gospels of the New Testament– like those discovered at Nag Hammadi– are attributed to Jesus’ followers, no one knows who actually wrote any of them.” [Pagels, 1995]

Not only do we not know who wrote them, consider that none of the Gospels existed during the alleged life of Jesus, nor do the unknown authors make the claim to have met an earthly Jesus. Add to this that none of the original gospel manuscripts exist; we only have copies of copies.

The consensus of many biblical historians put the dating of the earliest Gospel, that of Mark, at sometime after 70 C.E., and the last Gospel, John after 90 C.E. [Pagels, 1995; Helms]. This would make it some 40 years after the alleged crucifixion of Jesus that we have any Gospel writings that mention him! Elaine Pagels writes that “the first Christian gospel was probably written during the last year of the war, or the year it ended. Where it was written and by whom we do not know; the work is anonymous, although tradition attributes it to Mark…” [Pagels, 1995]

The traditional Church has portrayed the authors as the apostles Mark, Luke, Matthew, & John, but scholars know from critical textural research that there simply occurs no evidence that the gospel authors could have served as the apostles described in the Gospel stories. Yet even today, we hear priests and ministers describing these authors as the actual disciples of Christ. Many Bibles still continue to label the stories as “The Gospel according to St. Matthew,” “St. Mark,” “St. Luke,” St. John.” No apostle would have announced his own sainthood before the Church’s establishment of sainthood. But one need not refer to scholars to determine the lack of evidence for authorship. As an experiment, imagine the Gospels without their titles. See if you can find out from the texts who wrote them; try to find their names.

Even if the texts supported the notion that the apostles wrote them, consider the low life expectancy of humans in the first century. According to the religious scholar, J.D. Crossan, “the life expectancy of Jewish males in the Jewish state was then twenty-nine years.” [Crossan] Some people think this age appears deceptive because of the high infant mortally rates at birth. However, at birth the inhabitants of the Roman Empire had an even lower life expectancy of around twenty-five years. [source] According to Ulpian, a Roman jurist of the early third century C.E., the average life expectancy at birth came even lower to around twenty-one. [Potter] Of course these ages represent averages and some people lived after the age of 30, but how many? According to the historian Richard Carrier: “We have reason to believe that only 4% of the population at any given time was over 50 years old; over age 70, less than 2%. And that is under normal circumstances. But the Gospels were written after two very devastating abnormal events: the Jewish War and the Neronian Persecution, both of which would have, combined, greatly reduced the life expectancy of exactly those people who were eye-witnesses to the teachings of Jesus. And it just so happens that these sorts of people are curiously missing from the historical record precisely when the Gospels began to be circulated.” [Carrier] Even if they lived to those unlikely ages, consider the mental and physical toll (especially during the 1st century) which would have likely reduced their memory and capability to write. Moreover, those small percentages of people who lived past 50 years were usually wealthy people (aristocrats, politicians, land and slave owners, etc.). However, the Gospels suggest that the followers of Jesus lived poorly, and this would further reduce the chances for a long life span. Although the New Testament does not provide the ages of the disciples, most Christians think their ages came to around 20-30 years old. Jesus’ birth would have to have occurred before Herod’s death at 4 B.C.E. So if Jesus’ birth occurred in the year 4 B.C.E., that would put the age of the disciples, at the time of the writing of the first gospel, at around age 60-70 and the last gospel at around age 90-100! Based on just life expectancies alone, that would make the probability unlikely they lived during the writing of the first gospel, and extremely unlikely any of them lived during the writing of the last gospel (and I have used only the most conservative numbers).

The gospel of Mark describes the first written Bible gospel. And although Mark appears deceptively after the Matthew gospel, the gospel of Mark got written at least a generation before Matthew. From its own words, we can deduce that the author of Mark had neither heard Jesus nor served as his personal follower. Whoever wrote the gospel, he simply accepted the mythology of Jesus without question and wrote a crude an ungrammatical account of the popular story at the time. Any careful reading of the three Synoptic Gospels (Matthew, Mark, Luke) will reveal that Mark served as the common element between Matthew and Luke and gave the main source for both of them. Of Mark’s 666* verses, some 600 appear in Matthew, some 300 in Luke. According to Randel Helms, the author of Mark, stands at least at a third remove from Jesus and more likely at the fourth remove. [Helms]

* Most Bibles show 678 verses for Mark, not 666, but many Biblical scholars think the last 12 verses came later from interpolation. The earliest manuscripts and other ancient sources do not have Mark 16: 9-20. Moreover the text style does not match and the transition between verse 8 and 9 appears awkward. Even some of  today’s Bibles such as the NIV exclude the last 12 verses.

The author of Matthew had obviously gotten his information from Mark’s gospel and used them for his own needs. He fashioned his narrative to appeal to Jewish tradition and Scripture. He improved the grammar of Mark’s Gospel, corrected what he felt theologically important, and heightened the miracles and magic.

The author of Luke admits himself as an interpreter of earlier material and not an eyewitness (Luke 1:1-4). Many scholars think the author of Luke lived as a gentile, or at the very least, a Hellenized Jew. Many modern scholars think that the Gospel of Matthew and Luke came from the Mark gospel and a hypothetical document called “Q” (German Quelle, which means “source”). [Helms; Wilson] . However, since we have no manuscript from Q, no one could possibly determine its author or where or how he got his information or the date of its authorship. Again we get faced with unreliable methodology and obscure sources.

John, the last appearing Bible Gospel, presents us with long theological discourses from Jesus and could not possibly have come as literal words from a historical Jesus. The Gospel of John disagrees with events described in Mark, Matthew, and Luke. Moreover the unknown author(s) of this gospel wrote it in Greek near the end of the first century, and according to Bishop Shelby Spong, the book “carried within it a very obvious reference to the death of John Zebedee (John 21:23).” [Spong]

Please understand that the stories themselves cannot serve as examples of eyewitness accounts since they came as products of the minds of the unknown authors, and not from the characters themselves. The Gospels describe narrative stories, written almost virtually in the third person. People who wish to portray themselves as eyewitnesses will write in the first person, not in the third person. Moreover, many of the passages attributed to Jesus could only have come from the invention of its authors. For example, many of the statements of Jesus claim to have come from him while allegedly alone. If so, who heard him? It becomes even more marked when the evangelists report about what Jesus thought. To whom did Jesus confide his thoughts? Clearly, the Gospels employ techniques that fictional writers use. In any case the Gospels can only serve, at best, as hearsay, and at worst, as fictional, mythological, or falsified stories.



Even in antiquity people like Origen and Eusebius raised doubts about the authenticity of other books in the New Testament such as Hebrews, James, John 2 & 3, Peter 2, Jude, and Revelation. Martin Luther rejected the Epistle of James calling it worthless and an “epistle of straw” and questioned Jude, Hebrews and the Apocalypse in Revelation. Nevertheless, all New Testament writings came well after the alleged death of Jesus from unknown authors (with the possible exception of Paul, although still after the alleged death).

Epistles of Paul: Paul’s biblical letters (epistles) serve as the oldest surviving Christian texts, written probably around 60 C.E. Most scholars have little reason to doubt that Paul wrote some of them himself. Of the thirteen epistles, bible scholars think he wrote only eight of them, and even here, there occurs interpolations. Not a single instance in any of Paul’s writings claims that he ever meets or sees an earthly Jesus, nor does Paul give any reference to Jesus’ life on earth (except for a few well known interpolations). Therefore, all accounts about a Jesus could only have come from other believers or his imagination. Hearsay.

Epistle of James: Although the epistle identifies a James as the letter writer, but which James? Many claim him as the gospel disciple but the gospels mention several different James. Which one? Or maybe this James has nothing to do with any of the gospel James. Perhaps this writer comes from any one of innumerable James outside the gospels. James served as a common name in the first centuries and we simply have no way to tell who this James refers to. More to the point, the Epistle of James mentions Jesus only once as an introduction to his belief. Nowhere does the epistle reference a historical Jesus and this alone eliminates it from an historical account. [1]

Epistles of John: The epistles of John, the Gospel of John, and Revelation appear so different in style and content that they could hardly have the same author. Some suggest that these writings of John come from the work of a group of scholars in Asia Minor who followed a “John” or they came from the work of church fathers who aimed to further the interests of the Church. Or they could have simply come from people also named John (a very common name). No one knows. Also note that nowhere in the body of the three epistles of “John” does it mention a John. In any case, the epistles of John say nothing about seeing an earthly Jesus. Not only do we not know who wrote these epistles, they can only serve as hearsay accounts. [2]

Epistles of Peter: Many scholars question the authorship of Peter of the epistles. Even within the first epistle, it says in 5:12 that Silvanus wrote it. Most scholars consider the second epistle as unreliable or an outright forgery (for some examples, see the introduction to 2 Peter in the full edition of The New Jerusalem Bible, 1985). The unknown authors of the epistles of Peter wrote long after the life of the alleged Peter. Moreover, Peter lived (if he ever lived at all) as an ignorant and illiterate peasant (even Acts 4:13 attests to this). In short, no one has any way of determining whether the epistles of Peter come from fraud, an author claiming himself to know what Peter said (hearsay), or from someone trying to further the aims of the Church. Encyclopedias usually describe a tradition that Saint Peter wrote them. However, whenever you see the word “tradition” it refers to a belief passed down within a society. In other words: hearsay. [3], [4]

Epistle of Jude: Even early Christians argued about its authenticity. It quotes an apocryphal book called Enoch as if it represented authorized Scripture. Biblical scholars do not think it possible for the alleged disciple Jude to have written it because whoever wrote it had to have written it during a period when the churches had long existed. Like the other alleged disciples, Jude would have lived as an illiterate peasant and unable to write (much less in Greek) but the author of Jude wrote in fluent high quality Greek.

Of the remaining books and letters in the Bible, there occurs no other stretched claims or eyewitness accounts for a historical Jesus and needs no mention of them here for this deliberation.

As for the existence of original New Testament documents, none exist. No book of the New Testament survives in the original autograph copy. What we have then come from copies, and copies of copies, of questionable originals (if the stories came piecemeal over time, as it appears it has, then there may never have existed an original). The earliest copies we have came more than a century later than the autographs, and these exist on fragments of papyrus. [Pritchard; Graham] According to Hugh Schonfield, “It would be impossible to find any manuscript of the New Testament older than the late third century, and we actually have copies from the fourth and fifth. [Schonfield]



The editing and formation of the Bible came from members of the early Christian Church. Since the fathers of the Church possessed the scriptoria and determined what would appear in the Bible, there occurred plenty of opportunity and motive to change, modify, or create texts that might bolster the position of the Church or the members of the Church themselves.

The orthodox Church also fought against competing Christian cults. Irenaeus, who determined the inclusion of the four (now canonical) gospels, wrote his infamous book, “Against the Heresies.” According to Romer, “Irenaeus’ great book not only became the yardstick of major heresies and their refutations, the starting-point of later inquisitions, but simply by saying what Christianity was not it also, in a curious inverted way, became a definition of the orthodox faith.” [Romer] If a Jesus did exist, perhaps eyewitness writings got burnt along with them because of their heretical nature. We will never know.

In attempting to salvage the Bible the respected revisionist and scholar, Bruce Metzger has written extensively on the problems of the New Testament. In his book, “The Text of the New Testament– Its Transmission, Corruption and Restoration, Metzger addresses: Errors arising from faulty eyesight; Errors arising from faulty hearing; Errors of the mind; Errors of judgment; Clearing up historical and geographical difficulties; and Alterations made because of doctrinal considerations. [Metzger]

The Church had such power over people, that to question the Church could result in death. Regardless of what the Church claimed, most people simply believed what their priests told them.

In letter LII To Nepotian, Jerome writes about his teacher, Gregory of Nazianzus when he asked him to explain a phrase in Luke, Nazianzus evaded his request by saying “I will tell you about it in church, and there, when all the people applaud me, you will be forced against your will to know what you do not know at all. For, if you alone remain silent, every one will put you down for a fool.” Jerome responds with, “There is nothing so easy as by sheer volubility to deceive a common crowd or an uneducated congregation.”

In the 5th century, John Chrysostom in his “Treatise on the Priesthood, Book 1,” wrote, “And often it is necessary to deceive, and to do the greatest benefits by means of this device, whereas he who has gone by a straight course has done great mischief to the person whom he has not deceived.”

Ignatius Loyola of the 16th century wrote in his Spiritual Exercises: “To be right in everything, we ought always to hold that the white which I see, is black, if the Hierarchical Church so decides it”

Martin Luther opined: “What harm would it do, if a man told a good strong lie for the sake of the good and for the Christian church … a lie out of necessity, a useful lie, a helpful lie, such lies would not be against God, he would accept them.”

With such admission to accepting lies, the burning of heretical texts, Bible errors and alterations, how could any honest scholar take any book from the New Testament as absolute, much less using extraneous texts that support a Church’s intransigent and biased position, as reliable evidence?



In 1945, an Arab made an archeological discovery in Upper Egypt of several ancient papyrus books. They have since referred to it as The Nag Hammadi texts. They contained fifty-two heretical books written in Coptic script which include gospels of Thomas, Philip, James, John, Thomas, and many others. Archeologists have dated them at around 350-400 C.E. They represent copies from previous copies. None of the original texts exist and scholars argue about a possible date of the originals. Some of them think that they can hardly have dates later than 120-150 C.E. Others have put it closer to 140 C.E. [Pagels, 1979]

Other Gnostic gospels such as the Gospel of Judas, found near the Egyptian site of the Nag Hammadi texts, shows a diverse pattern of story telling, always a mark of myth. The Judas gospel tells of Judas Iscariot as Jesus’ most loyal disciple, just opposite that of the canonical gospel stories. Note that the text does not claim that Judas Iscariot wrote it. The Judas gospel, a copy written in Coptic, dates to around the third-to fourth-century. The original Greek version probably dates to between 130 and 170 C.E., around the same time as the Nag Hammadi texts. Irenaeus first mentions this gospel in Adversus Haereses (Against Heresies) written around 180 C.E., so we know that this represented a heretical gospel.

Since these Gnostic texts could only have its unknown authors writing well after the alleged life of Jesus, they cannot serve as historical evidence of Jesus anymore than the canonical versions. Again, we only have “heretical” hearsay.



Virtually all other claims of Jesus come from sources outside of Christian writings. Devastating to the claims of Christians, however, comes from the fact that all of these accounts come from authors who lived after the alleged life of Jesus. Since they did not live during the time of the hypothetical Jesus, none of their accounts serve as eyewitness evidence.

Josephus Flavius, the Jewish historian, lived as the earliest non-Christian who mentions a Jesus. Although many scholars think that Josephus’ short accounts of Jesus (in Antiquities) came from interpolations perpetrated by a later Church father (most likely, Eusebius), Josephus’ birth in 37 C.E. (well after the alleged crucifixion of Jesus), puts him out of range of an eyewitness account. Moreover, he wrote Antiquities in 93 C.E., after the first gospels got written! Therefore, even if his accounts about Jesus came from his hand, his information could only serve as hearsay.

Pliny the Younger (born: 62 C.E.) His letter about the Christians only shows that he got his information from Christian believers themselves. Regardless, his birth date puts him out of range as an eyewitness account.

Tacitus, the Roman historian’s birth year at 64 C.E., puts him well after the alleged life of Jesus. He gives a brief mention of a “Christus” in his Annals (Book XV, Sec. 44), which he wrote around 109 C.E. He gives no source for his material. Although many have disputed the authenticity of Tacitus’ mention of Jesus, the very fact that his birth happened after the alleged Jesus and wrote the Annals during the formation of Christianity, shows that his writing can only provide us with hearsay accounts.

Suetonius, a Roman historian, born in 69 C.E., mentions a “Chrestus,” a common name. Apologists assume that “Chrestus” means “Christ” (a disputable claim). But even if Seutonius had meant “Christ,” it still says nothing about an earthly Jesus. Just like all the others, Suetonius’ birth occurred well after the purported Jesus. Again, only hearsay.

Talmud: Amazingly some Christians use brief portions of the Talmud, (a collection of Jewish civil a religious law, including commentaries on the Torah), as evidence for Jesus. They claim that Yeshu in the Talmud refers to Jesus. However, this Yeshu, according to scholars depicts a disciple of Jehoshua Ben-Perachia at least a century before the alleged Christian Jesus or it may refer to Yeshu ben Pandera, a teacher of the 2nd centuy CE. Regardless of how one interprets this, the Palestinian Talmud didn’t come into existence until the 3rd and 5th century C.E., and the Babylonian Talmud between the 3rd and 6th century C.E., at least two centuries after the alleged crucifixion. At best it can only serve as a controversial Christian or Jewish legend; it cannot possibly serve as evidence for a historical Jesus.

Christian apologists mostly use the above sources for their “evidence” of Jesus because they believe they represent the best outside sources. All other sources (Christian and non-Christian) come from even less reliable sources, some of which include: Mara Bar-Serapion (circa 73 C.E.), Ignatius (50 – 98? C.E.), Polycarp (69 – 155 C.E.), Clement of Rome (? – circa 160 C.E.), Justin Martyr (100 – 165 C.E.), Lucian (circa 125 – 180 C.E.), Tertullian (160 – ? C.E.), Clement of Alexandria (? – 215 C.E.), Origen (185 – 232 C.E.), Hippolytus (? – 236 C.E.), and Cyprian (? – 254 C.E.). As you can see, all these people lived well after the alleged death of Jesus. Not one of them provides an eyewitness account, all of them simply spout hearsay.

As you can see, apologist Christians embarrass themselves when they unwittingly or deceptively violate the rules of historiography by using after-the-event writings as evidence for the event itself. Not one of these writers gives a source or backs up his claims with evidential material about Jesus. Although we can provide numerous reasons why the Christian and non-Christian sources prove spurious, and argue endlessly about them, we can cut to the chase by simply determining the dates of the documents and the birth dates of the authors. It doesn’t matter what these people wrote about Jesus, an author who writes after the alleged happening and gives no detectable sources for his material can only give example of hearsay. All of these anachronistic writings about Jesus could easily have come from the beliefs and stories from Christian believers themselves. And as we know from myth, superstition, and faith, beliefs do not require facts or evidence for their propagation and circulation. Thus we have only beliefs about Jesus’ existence, and nothing more.


Because the religious mind relies on belief and faith, the religious person can inherit a dependence on any information that supports a belief and that includes fraudulent stories, rumors, unreliable data, and fictions, without the need to check sources, or to investigate the reliability of the information. Although hundreds of fraudulent claims exist for the artifacts of Jesus, I will present only three examples which seem to have a life of their own and have spread through the religious community and especially on internet discussion groups.

The Shroud of Turin

Many faithful people believe the shroud represents the actual burial cloth of Jesus where they claim the image on the cloth represents an actual ‘photographic’ image left behind by the crucified body.

The first mention of the shroud comes from a treatise (written or dictated) by Geoffroi de Charny in 1356 and who claims to have owned the cloth (see The Book of Chivalry of Geoffroi De Charny). Later, in the 16th century, it suddenly appeared in a cathedral in Turin, Italy. (Note that thousands of claimed Jesus relics appeared in cathedrals throughout Europe, including the wood from the cross, chalices, blood of Jesus, etc. These artifacts proved popular and served as a prosperous commercial device which filled the money coffers of the churches.) [See The Family Jewels for some examples.]

Sadly, many people of faith believe that there actually exists scientific evidence to support their beliefs in the shroud’s authenticity. Considering how the Shroud’s apologists use the words, “science,” “fact,” and “authentic,” without actual scientific justification, and even include pseudo-scientists (without mentioning the ‘pseudo’) to testify to their conclusions, it should not come to any surprise why a faithful person would not question their information or their motives. Television specials have also appeared that purport the authenticity of the shroud. Science, however, does not operate though television specials who have a commercial interest and have no qualms about deceiving the public.

Experts around the world consider the 14-foot-long linen sheet, which has remained in a cathedral in Turin since 1578, a forgery because of carbon-dating tests performed in 1988. Three different independent radiocarbon dating laboratories in Zurich, Oxford and the University of Arizona yielded a date range of 1260-1390 C.E. (consistent with the time period of Charny’s claimed ownership). Joe Zias of Hebrew University of Jerusalem calls the shroud indisputably a fake. “Not only is it a forgery, but it’s a bad forgery.” The shroud actually depicts a man whose front measures 2 inches taller than his back and whose elongated hands and arms would indicate that he had the affliction of gigantism if he actually lived. (Also read Joe Nickell’s, Inquest On The Shroud Of Turin: Latest Scientific Findings)

Walter C. McCrone, et al, (see Judgment Day for the Shroud of Turin) discovered red ochre (a pigment found in earth and widely used in Italy during the Middle Ages) on the cloth which formed the body image and vermilion paint, made from mercuric sulphide, used to represent blood. The actual scientific findings reveal the shroud as a 14th century painting, not a two-thousand year-old cloth with Christ’s image. Revealingly, no Biblical scholar or scientist (with any credibility), cites the shroud of Turin as evidence for a historical Jesus.

The Burial box of James

Even many credible theologians bought this fraud, hook-line-and-sinker. The Nov./Dec. 2002, issue of Biblical Archaeology Review magazine announced a “world exclusive!” article about evidence of Jesus written in stone, claiming that they found the actual ossuary of “James, Brother of Jesus” in Jerusalem. This story exploded on the news and appeared widely on television and newspapers around the world.

Interestingly, they announced the find as the “earliest historical reference of Jesus yet found.” Since they claimed the inscribing on the box occurred around 70 C.E., that agrees with everything claimed by this thesis (that no contemporary evidence exists for Jesus). Even if the box script proved authentic, it would not provide evidence for Jesus simply because no one knew who wrote the script or why. It would only show the first indirect mention of a Jesus and it could not serve as contemporary evidence simply because it didn’t come into existence until long after the alleged death of Jesus.

The claim for authenticity of the burial box of James, however, proved particularly embarrassing for the Biblical Archaeology Review and for those who believed them without question. Just a few months later, archaeologists determined the inscription as a forgery (and an obvious one at that) and they found the perpetrator and had him arrested (see ‘Jesus box’ exposed as fake and A fake? James Ossuary dealer arrested, suspected of forgery).

Regrettably, the news about the fraud never matched the euphoria of the numerous stories of the find and many people today still believe the story as true.

Letters of Pontius Pilate

This would appear hilarious if not for the tragic results that can occur from believing in fiction: many faithful (especially on the internet) have a strong belief that Pontius Pilate actually wrote letters to Seneca in Rome where he mentions Jesus and his reported healing miracles.

Considering the lack of investigational temper of the religious mind, it might prove interesting to the critical reader that the main source for the letters of Pilate come from W. P. Crozier’s 1928 book titled, “Letters of Pontius Pilate: Written During His Governorship of Judea to His Friend Seneca in Rome.” The book cites Crozier as the editor as if he represented a scholar who edited Pilate’s letters. Well, from the title, it certainly seems to indicate that Pilate wrote some letters doesn’t it? However, unbeknownst or ignored by the uncritical faithful, this book represents Crozier’s first novel, a fictionalized account of what he thought Pilate would have written.

During the first publication, no one believed this novel represented fact and reviews of the day reveal it as a work of fiction.

Crozier, a newspaper editor, went to Oxford University and retained an interest in Latin, Greek and the Bible. He wrote this novel as if it represented the actual letters of Pilate. Of course no scholar would cite this as evidence because no letters exist of Pilate to Seneca, and Seneca never mentions Jesus in any of his writings.

The belief in Pilate’s letters represents one of the more amusing fad beliefs in evidential Jesus, however, it also reveals just how myths, fakes, and fictions can leak into religious thought. Hundreds of years from now, Crozier’s fictionalized account may very well end up just as ‘reliable’ as the gospels.



What appears most revealing of all, comes not from what people later wrote about Jesus but what people did not write about him. Consider that not a single historian, philosopher, scribe or follower who lived before or during the alleged time of Jesus ever mentions him!

If, indeed, the Gospels portray a historical look at the life of Jesus, then the one feature that stands out prominently within the stories shows that people claimed to know Jesus far and wide, not only by a great multitude of followers but by the great priests, the Roman governor Pilate, and Herod who claims that he had heard “of the fame of Jesus” (Matt 14:1)”. One need only read Matt: 4:25 where it claims that “there followed him [Jesus] great multitudes of people from Galilee, and from Decapolis, and from Jerusalem, and from Judea, and from beyond Jordan.” The gospels mention, countless times, the great multitude that followed Jesus and crowds of people who congregated to hear him. So crowded had some of these gatherings grown, that Luke 12:1 alleges that an “innumerable multitude of people… trode one upon another.” Luke 5:15 says that there grew “a fame abroad of him: and great multitudes came together to hear…” The persecution of Jesus in Jerusalem drew so much attention that all the chief priests and scribes, including the high priest Caiaphas, not only knew about him but helped in his alleged crucifixion. (see Matt 21:15-23, 26:3, Luke 19:47, 23:13). The multitude of people thought of Jesus, not only as a teacher and a miracle healer, but a prophet (see Matt:14:5).

So here we have the gospels portraying Jesus as famous far and wide, a prophet and healer, with great multitudes of people who knew about him, including the greatest Jewish high priests and the Roman authorities of the area, and not one person records his existence during his lifetime? If the poor, the rich, the rulers, the highest priests, and the scribes knew about Jesus, who would not have heard of him?

Then we have a particular astronomical event that would have attracted the attention of anyone interested in the “heavens.” According to Luke 23:44-45, there occurred “about the sixth hour, and there was darkness over all the earth until the ninth hour, and the sun was darkened, and the veil of the temple was rent in the midst.” Yet not a single mention of such a three hour ecliptic event got recorded by anyone, including the astronomers and astrologers, anywhere in the world, including Pliny the Elder and Seneca who both recorded eclipses from other dates. Note also that, for obvious reasons, solar eclipses can’t occur during a full moon (passovers always occur during full moons), Nor does a single contemporary person write about the earthquake described in Matthew 27:51-54 where the earth shook, rocks ripped apart (rent), and graves opened.

Matthew 2 describes Herod and all of Jerusalem as troubled by the worship of the infant Jesus. Herod then had all of the children of Bethlehem slain. If such extraordinary infanticides of this magnitude had occurred, why didn’t anyone write about it?

Some apologists attempt to dig themselves out of this problem by claiming that there lived no capable historians during that period, or due to the lack of education of the people with a writing capacity, or even sillier, the scarcity of paper gave reason why no one recorded their “savior.” But the area in and surrounding Jerusalem served, in fact, as the center of education and record keeping for the Jewish people. The Romans, of course, also kept many records. Moreover, the gospels mention scribes many times, not only as followers of Jesus but the scribes connected with the high priests. And as for historians, there lived plenty at the time who had the capacity and capability to record, not only insignificant gossip, but significant events, especially from a religious sect who drew so much popular attention through an allegedly famous and infamous Jesus.

Take, for example, the works of Philo Judaeus whose birth occurred in 20 B.C.E. and died 50 C.E. He lived as the greatest Jewish-Hellenistic philosopher and historian of the time and lived in the area of Jerusalem during the alleged life of Jesus. He wrote detailed accounts of the Jewish events that occurred in the surrounding area. Yet not once, in all of his volumes of writings, do we read a single account of a Jesus “the Christ.” Nor do we find any mention of Jesus in Seneca’s (4? B.C.E. – 65 C.E.) writings, nor from the historian Pliny the Elder (23? – 79 C.E.).

If, indeed, such a well known Jesus existed, as the gospels allege, does any reader here think it reasonable that, at the very least, the fame of Jesus would not have reached the ears of one of these men?

Amazingly, we have not one Jewish, Greek, or Roman writer, even those who lived in the Middle East, much less anywhere else on the earth, who ever mention him during his supposed life time. This appears quite extraordinary, and you will find few Christian apologists who dare mention this embarrassing fact.

To illustrate this extraordinary absence of Jesus Christ literature, just imagine going through nineteenth century literature looking for an Abraham Lincoln but unable to find a single mention of him in any writing on earth until the 20th century. Yet straight-faced Christian apologists and historians want you to buy a factual Jesus out of a dearth void of evidence, and rely on nothing but hearsay written well after his purported life. Considering that most Christians believe that Jesus lived as God on earth, the Almighty gives an embarrassing example for explaining his existence. You’d think a Creator might at least have the ability to bark up some good solid evidence.



Many problems occur with the reliability of the accounts from ancient historians. Most of them did not provide sources for their claims, as they rarely included bibliographic listings, or supporting claims. They did not have access to modern scholarly techniques, and many times would include hearsay as evidence. No one today would take a modern scholar seriously who used the standards of ancient historians, yet this proves as the only kind of source that Christology comes from. Couple this with the fact that many historians believed as Christians themselves, sometimes members of the Church, and you have a built-in prejudice towards supporting a “real” Jesus.

In modern scholarship, even the best historians and Christian apologists play the historian game. They can only use what documents they have available to them. If they only have hearsay accounts then they have to play the cards that history deals them. Many historians feel compelled to use interpolation or guesses from hearsay, and yet this very dubious information sometimes ends up in encyclopedias and history books as fact.

In other words, Biblical scholarship gets forced into a lower standard by the very sources they examine. A renowned Biblical scholar illustrated this clearly in an interview when asked about Biblical interpretation. David Noel Freeman (the General editor of the Anchor Bible Series and many other works) responded with:

“We have to accept somewhat looser standards. In the legal profession, to convict the defendant of a crime, you need proof beyond a reasonable doubt. In civil cases, a preponderance of the evidence is sufficient. When dealing with the Bible or any ancient source, we have to loosen up a little; otherwise, we can’t really say anything.”

-David Noel Freedman (in Bible Review magazine, Dec. 1993, p.34)

The implications appear obvious. If one wishes to believe in a historical Jesus, he or she must accept this based on loose standards. Couple this with the fact that all of the claims come from hearsay, and we have a foundation made of sand, and a castle of information built of cards.



Although the New Testament mentions various cities, geological sites, kings and people that existed or lived during the alleged life of Jesus, these descriptions cannot serve as evidence for the existence of Jesus anymore than works of fiction that include recognizable locations, and make mention of actual people.

Homer’s Odyssey, for example, describes the travels of Odysseus throughout the Greek islands. The epic describes, in detail, many locations that existed in history. But should we take Odysseus, the Greek gods and goddesses, one-eyed giants and monsters as literal fact simply because the story depicts geographic locations accurately? Of course not. The authors of mythical stories, fictions, and novels almost always use familiar landmarks as placements for their stories. The authors of the Greek tragedies not only put their stories in plausible settings as happening in the real world but their supernatural characters took on the desires, flaws and failures of mortal human beings. Consider that fictions such as King Kong, Superman, and Star Trek include recognizable cities, planets, and landmarks, with their protagonists and antagonists miming human emotions.

Likewise, just because the Gospels mention cities and locations in Judea, and known historical people, with Jesus behaving like an actual human being (with the added dimension of supernatural curses, miracles, etc.) but this says nothing about the actuality of the characters portrayed in the stories. However, when a story uses impossible historical locations, or geographical errors, we may question the authority of the claims.

For example, in Matt 4:8, the author describes the devil taking Jesus into an exceedingly high mountain to show him all the kingdoms of the world. Since there exists no spot on the spheroid earth to view “all the kingdoms,” we know that the Bible errs here.

John 12:21 says, “The same came therefore to Philip, which was of Bethsaida of Galilee. . . .” Bethsaida resided in Gaulonitis (Golan region), east of the Jordan river, not Galilee, which resided west of the river.

John 3:23 says, “John also was baptizing in Aenon near Salim. . . .” Critics agree that no such place as Aenon exists near Salim.

No one has evidence for a city named Nazareth at the time of the alleged Jesus. [Gauvin] Nazareth does not appear in the Old Testament, nor does it appear in the volumes of Josephus’s writings (even though he provides a list of the cities of Galilee). Oddly, none of the New Testament epistle writers ever mentions Nazareth or a Jesus of Nazareth even though most of the epistles appeared before the gospels. In fact no one mentions Nazareth until the Gospels, where the first one didn’t come into existence until about 40 years after the hypothetical death of Jesus. Apologists attempt to dismiss this by claiming that Nazareth existed as an insignificant and easily missed village (how would they know?), thus no one recorded it. However, whenever the Gospels speak of Nazareth, they always refer to it as a city, never a village, and a historian of that period would surely have noticed a city. (Note the New Testament uses the terms village, town, and city.) Nor can apologists fall on archeological evidence of preexisting artifacts for the simple reason that many cities get built on ancient sites. If a city named Nazareth existed during the 1st century, then we need at least one contemporary piece of evidence for the name, otherwise we cannot refer to it as historical.

Many more errors and unsupported geographical locations appear in the New Testament. And although one cannot use these as evidence against a historical Jesus, we can certainly question the reliability of the texts. If the scriptures make so many factual errors about geology, science, and contain so many contradictions, falsehoods could occur any in area.

If we have a coupling with historical people and locations, then we should also have some historical reference of a Jesus to these locations and people. But just the opposite proves the case. The Bible depicts Herod, the Ruler of Jewish Palestine under Rome as sending out men to search and kill the infant Jesus, yet nothing in history supports such a story. Pontius Pilate supposedly performed as judge in the trial and execution of Jesus, yet no Roman record mentions such a trial. The gospels portray a multitude of believers throughout the land spreading tales of a teacher, prophet, and healer, yet nobody in Jesus’ life time or several decades after, ever records such a human figure. The lack of a historical Jesus in the known historical record speaks for itself.



Many Christian apologists attempt to extricate themselves from their lack of evidence by claiming that if we cannot rely on the post chronicle exegesis of Jesus, then we cannot establish a historical foundation for other figures such as Alexander the Great, Augustus Caesar, Napoleon, etc. However, there sits a vast difference between historical figures and Jesus. There occurs either artifacts, writings, or eyewitness accounts for historical people, whereas, for Jesus we have nothing.

Alexander, for example, left a wake of destroyed and created cities behind. We have buildings, libraries and cities, such as Alexandria, left in his name. We have treaties, and even a letter from Alexander to the people of Chios, engraved in stone, dated at 332 B.C.E. For Augustus Caesar, we have the Res gestae divi augusti, the emperor’s own account of his works and deeds, a letter to his son (Epistula ad Gaium filium), Virgil’s eyewitness accounts, and much more. Napoleon left behind artifacts, eyewitness accounts and letters. We can establish some historicity to these people because we have evidence that occurred during their life times. Yet even with contemporary evidence, historians have become wary of after-the-fact stories of many of these historical people. For example, some of the stories of Alexander’s conquests, or Nero starting the fire in Rome always get questioned or doubted because they contain inconsistencies or come from authors who wrote years after the alleged facts. In qualifying the history of Alexander, Pierre Briant writes, “Although more than twenty of his contemporaries chronicled Alexander’s life and campaigns, none of these texts survive in original form. Many letters and speeches attributed to Alexander are ancient forgeries or reconstructions inspired by imagination or political motives. The little solid documentation we possess from Alexander’s own time is mainly to be found in stone inscriptions from the Greek cities of Europe and Asia.” [Briant]

Inventing histories out of whole cloth or embellished from a seed of an actual historical event appears common throughout the chronicle of human thought. Robert Price observes, “Alexander the Great, Caesar Augustus, Cyrus, King Arthur, and others have nearly suffered this fate. What keeps historians from dismissing them as mere myths, like Paul Bunyan, is that there is some residue. We know at least a bit of mundane information about them, perhaps quite a bit, that does not form part of any legend cycle.” [Price, pp. 260-261]

Interestingly, almost all important historical people have descriptions of what they looked like. We have the image of Augustus Caesar cast on denarius coins, busts of Greek and Roman aristocrats, artwork of Napoleon, etc. We have descriptions of facial qualities, height, weight, hair length & color, age and even portraits of most important historical figures. But for Jesus, we have nothing. Nowhere in the Bible do we have a description of the human shape of Jesus. How can we rely on the Gospels as the word of Jesus when no one even describes what he looked like? How odd that none of the disciple characters record what he looked like, yet believers attribute them to know exactly what he said. Indeed, this gives us a clue that Jesus came to the gospel writers and indirect and through myth. Not until hundreds of years after the alleged Jesus did pictures emerge as to what he looked like from cult Christians, and these widely differed from a blond clean shaven, curly haired Apollonian youth (found in the Roman catacombs) to a long-bearded Italian as depicted to this day. This mimics the pattern of Greek mythological figures as their believers constructed various images of what their gods looked like according to their own cultural image.

Historical people leave us with contemporary evidence, but for Jesus we have nothing. If we wanted to present a fair comparison of the type of information about Jesus to another example of equal historical value, we could do no better than to compare Jesus with the mythical figure of Hercules.



If a person accepts hearsay and accounts from believers as historical evidence for Jesus, then shouldn’t they act consistently to other accounts based solely on hearsay and belief?

To take one example, examine the evidence for Hercules of Greek mythology and you will find it parallels the “historicity” of Jesus to such an amazing degree that for Christian apologists to deny Hercules as a historical person belies and contradicts the very same methodology used for a historical Jesus.

Note that Herculean myth resembles Jesus in many areas. The mortal and chaste Alcmene, the mother of Hercules, gave birth to him from a union with God (Zeus). Similar to Herod who wanted to kill Jesus, Hera wanted to kill Hercules. Like Jesus, Hercules traveled the earth as a mortal helping mankind and performed miraculous deeds. Similar to Jesus who died and rose to heaven, Hercules died, rose to Mt. Olympus and became a god. Hercules gives example of perhaps the most popular hero in Ancient Greece and Rome. They believed that he actually lived, told stories about him, worshiped him, and dedicated temples to him.

Likewise the “evidence” of Hercules closely parallels that of Jesus. We have historical people like Hesiod and Plato who mention Hercules in their writings. Similar to the way the gospels tell a narrative story of Jesus, so do we have the epic stories of Homer who depict the life of Hercules. Aesop tells stories and quotes the words of Hercules. Just as we have a brief mention of Jesus by Joesphus in his Antiquities, Joesphus also mentions Hercules (more times than Jesus), in the very same work(see: 1.15; 8.5.3; 10.11.1). Just as Tacitus mentions a Christus, so does he also mention Hercules many times in his Annals. And most importantly, just as we have no artifacts, writings or eyewitnesses about Hercules, we also have nothing about Jesus. All information about Hercules and Jesus comes from stories, beliefs, and hearsay. Should we then believe in a historical Hercules, simply because ancient historians mention him and that we have stories and beliefs about him? Of course not, and the same must apply to Jesus if we wish to hold any consistency to historicity.

Some critics doubt that a historicized Jesus could develop from myth because they think there never occurred any precedence for it. We have many examples of myth from history but what about the other way around? This doubt fails in the light of the most obvious example– the Greek mythologies where Greek and Roman writers including Diodorus, Cicero, Livy, etc., assumed that there must have existed a historical root for figures such as Hercules, Theseus, Odysseus, Minos, Dionysus, etc. These writers put their mythological heroes into an invented historical time chart. Herodotus, for example, tried to determine when Hercules lived. As Robert M. Price revealed, “The whole approach earned the name of Euhemerism, from Euhemerus who originated it.” [Price, p. 250] Even today, we see many examples of seedling historicized mythologies: UFO adherents whose beliefs began as a dream of alien bodily invasion, and then expressed as actually having occurred (some of which have formed religious cults); beliefs of urban legends which started as pure fiction or hoaxes; propaganda spread by politicians which stem from fiction but believed by their constituents.

People consider Hercules and other Greek gods as myth because people no longer believe in the Greek and Roman stories. When a civilization dies, so do their gods. Christianity and its church authorities, on the other hand, still hold a powerful influence on governments, institutions, and colleges. Anyone doing research on Jesus, even skeptics, had better allude to his existence or else risk future funding and damage to their reputations or fear embarrassment against their Christian friends. Christianitydepends on establishing a historical Jesus and it will defend, at all costs, even the most unreliable sources. The faithful want to believe in Jesus, and belief alone can create intellectual barriers that leak even into atheist and secular thought. We have so many Christian professors, theologians and historical “experts” around the world that tell us we should accept a historical Jesus that if repeated often enough, it tends to convince even the most ardent skeptic. The establishment of history should never reside with the “experts” words alone or simply because a scholar has a reputation as a historian. Historical review has yet to achieve the reliability of scientific investigation, (and in fact, many times ignores it). If a scholar makes a historical claim, his assertion should depend primarily with the evidence itself and not just because he or she says so. Facts do not require belief. And whereas beliefs can live comfortably without evidence at all, facts depend on evidence.



Some people actually believe that just because so much voice and ink has spread the word of a character named Jesus throughout history, that this must mean that he actually lived. This argument simply does not hold. The number of people who believe or write about something or the professional degrees they hold say nothing at all about fact. Facts derive out of evidence, not from hearsay, not from hubris scholars, and certainly not from faithful believers. Regardless of the position or admiration held by a scholar, believer, or priest, if he or she cannot support a hypothesis with good evidence, then it can only remain a hypothesis.

While the possibility exists that an actual Jesus lived, a more likely possibility reveals that a mythology could have arrived totally out of earlier mythologies. Although we have no evidence for a historical Jesus, we certainly have many accounts for the mythologies of the Middle East during the first century and before. Many of these stories appear similar to the Christ saviour story.

Just before and during the first century, the Jews had prophesied about an upcoming Messiah based on Jewish scripture. Their beliefs influenced many of their followers. We know that powerful beliefs can create self-fulfilling prophesies, and surely this proved just as true in ancient times. It served as a popular dream expressed in Hebrew Scripture for the promise of an “end-time” with a savior to lead them to the promised land. Indeed, Roman records show executions of several would-be Messiahs, (but not a single record mentions a Jesus). Many ancients believed that there could come a final war against the “Sons of Darkness”– the Romans.

This then could very well have served as the ignition and flame for the future growth of Christianity. We know that the early Christians lived within pagan communities. Jewish scriptural beliefs coupled with the pagan myths of the time give sufficient information about how such a religion could have formed. Many of the Hellenistic and pagan myths parallel so closely to the alleged Jesus that to ignore its similarities means to ignore the mythological beliefs of history. Dozens of similar savior stories propagated the minds of humans long before the alleged life of Jesus. Virtually nothing about Jesus “the Christ” came to the Christians as original or new.

For example, the religion of Zoroaster, founded circa 628-551 B.C.E. in ancient Persia, roused mankind in the need for hating a devil, the belief of a paradise, last judgment and resurrection of the dead. Mithraism, an offshoot of Zoroastrianism probably influenced early Christianity. The Magi described in the New Testament appears as Zoroastrian priests. Note the word “paradise” came from the Persian pairidaeza.

Osiris, Hercules, Hermes, Prometheus, Perseus, Romulus, and others compare to the Christian myth. According to Patrick Campbell of The Mythical Jesus, all served as pre-Christian sun gods, yet all allegedly had gods for fathers, virgins for mothers; had their births announced by stars; got born on the solstice around December 25th; had tyrants who tried to kill them in their infancy; met violent deaths; rose from the dead; and nearly all got worshiped by “wise men” and had allegedly fasted for forty days. [McKinsey, Chapter 5]

Even Justin Martyr recognized the analogies between Christianity and Paganism. To the Pagans, he wrote: “When we say that the Word, who is first born of God, was produced without sexual union, and that he, Jesus Christ, our teacher, was crucified and died, and rose again, and ascended into heaven; we propound nothing different from what you believe regarding those whom you esteem sons of Jupiter (Zeus).” [First Apology, ch. xxi]

Virtually all of the mythical accounts of a savior Jesus have parallels to past pagan mythologies which existed long before Christianity and from the Jewish scriptures that we now call the Old Testament. The accounts of these myths say nothing about historical reality, but they do say a lot about believers, how they believed, and how their beliefs spread.

In the book The Jesus Puzzle, the biblical scholar, Earl Doherty, presents not only a challenge to the existence of an historical Jesus but reveals that early pre-Gospel Christian documents show that the concept of Jesus sprang from non-historical spiritual beliefs of a Christ derived from Jewish scripture and Hellenized myths of savior gods. Nowhere do any of the New Testament epistle writers describe a human Jesus, including Paul. None of the epistles mention a Jesus from Nazareth, an earthly teacher, or as a human miracle worker. Nowhere do we find these writers quoting Jesus. Nowhere do we find them describing any details of Jesus’ life on earth or his followers. Nowhere do we find the epistle writers even using the word “disciple” (they of course use the term “apostle” but the word simply means messenger, as Paul saw himself). Except for a few well known interpolations, Jesus always gets presented as a spiritual being that existed before all time with God, and that knowledge of Christ came directly from God or as a revelation from the word of scripture. Doherty writes, “Christian documents outside the Gospels, even at the end of the first century and beyond, show no evidence that any tradition about an earthly life and ministry of Jesus were in circulation.”

Furthermore, the epistle to the Hebrews (8:4), makes it explicitly clear that the epistle writer did not believe in a historical Jesus: “If He [Jesus] had been on earth, He would not be a priest.”

Did the Christians copy (or steal) the pagan ideas directly into their own faith? Not necessarily. They may have gotten many of their beliefs through syncretism or through independent hero archetype worship, innate to human story telling. If gotten through syncretism, pagans could very well have have influenced the first Christians, especially the ideas of resurrection, beliefs about good and evil, and virgin births. If gotten through independent means, it still says nothing about Christian originality because we know that pagans had beliefs about resurrected gods, long before Christianity existed. The hero archetypes still exist in our story telling today. As one personal example, as a boy I used to read and collect Superman comics. It never occurred to me at the time to see Superman as a Christ-figure. Yet, if you analyze Superman and Jesus stories, they have uncanny similarities. In fact the movie Superman Returns explicitly tells the Superman story through a savior’s point of view without once mentioning Jesus, yet Christians would innately know the connection. Other movies like Star WarsPhenomenonK-PAXThe Matrix, etc. also covertly tell savior stories. So whether the first Christians borrowed or independently came up with a savior story makes no difference whatsoever. The point here only aims to illustrate that Christians did not originate the savior story.

The early historical documents can prove nothing about an actual Jesus but they do show an evolution of belief derived from varied and diverse concepts of Christianity, starting from a purely spiritual form of Christ to a human figure who embodied that spirit, as portrayed in the Gospels. The New Testament stories appears as an eclectic hodgepodge of Jewish, Hellenized and pagan stories compiled by pietistic believers to appeal to an audience for their particular religious times.


The A.D. (Anno Domini, or “year of our Lord”) dating method derived from a monk named Dionysius Exiguus (Dennis the Little), in the sixth-century who used it in his Easter tables. Oddly, some people seem to think this has relevance to a historical Jesus. But of course it has nothing at all to do with it. In the time before and during the 6th century, people used various other dating methods. The Romans used A.U.C. (anno urbis conditae, “year of the founded city,” that being Rome). The Jews had their own dating system. Not until the tenth century did most churches accept the new dating system. The A.D. system simply reset the time of January 1, 754 A.U.C. to January 1, of year one A.D., which Dionysius obliquely derived from the belief of the date of “incarnation” of Jesus. The date, if one uses the Bible as history, can’t possibly hold true. *

Instead of B.C. and A.D., I have used the convention of B.C.E. (Before the Common Era) and C.E. (Common Era) as often used in scholarly literature. They correspond to the same dates as B.C. and A.D., but without alluding to the birth or death of an alleged Christ.

* Dionysius believed that the conception (incarnation) of Jesus occurred on March 25. This meant that the conception must have occurred nine months later on December 25, probably not coincidentally, the very same date that the Emperor Aurelian, in 274 C.E., declared December 25 a holiday in celebration of the birth of Mithras, the sun god. By 336 C.E., Christians replaced Mithras with Jesus’ birth on the same date. Dionysius then declared the new year several days later on January 1, probably to coincide with the traditional Roman year starting on January 1st. Dionysius probably never read the gospel account of the birth of Jesus because the Matthew gospel says his birth occurred while Herod served as King. That meant that if he did exist, his birth would have to occur in 4 B.C.E. or earlier. He made another ‘mistake’ by assigning the first year as 1 instead of 0 (everyone’s birthday starts at year 0, not 1). The concept of zero (invented from Arabia and India) didn’t come into Europe until about two hundred years later.



Although apologist scholars believe that an actual Jesus lived on earth, the reasons for this appear obvious considering their Christian beliefs. Although some secular freethinkers and atheists accept a historical Jesus (minus the miracles), they, like most Christians, simply accept the traditional view without question. As time goes on, more and more scholars have begun to open the way to a more honest look at the evidence, or should I say, the lack of evidence. So for those who wish to rely on scholarly opinion, I will give a few quotes from Biblical scholars, past and present:


When the Church mythologists established their system, they collected all the writings they could find and managed them as they pleased. It is a matter altogether of uncertainty to us whether such of the writings as now appear under the name of the Old and New Testaments are in the same state in which those collectors say they found them, or whether they added, altered, abridged or dressed them up.

-Thomas Paine (The Age of Reason)


The world has been for a long time engaged in writing lives of Jesus… The library of such books has grown since then. But when we come to examine them, one startling fact confronts us: all of these books relate to a personage concerning whom there does not exist a single scrap of contemporary information — not one! By accepted tradition he was born in the reign of Augustus, the great literary age of the nation of which he was a subject. In the Augustan age historians flourished; poets, orators, critics and travelers abounded. Yet not one mentions the name of Jesus Christ, much less any incident in his life. 

-Moncure D. Conway [1832 – 1907] (Modern Thought)


It is only in comparatively modern times that the possibility was considered that Jesus does not belong to history at all.

-J.M. Robertson (Pagan Christs)


Many people– then and now– have assumed that these letters [of Paul] are genuine, and five of them were in fact incorporated into the New Testament as “letters of Paul.” Even today, scholars dispute which are authentic and which are not. Most scholars, however, agree that Paul actually wrote only eight of the thirteen “Pauline” letters now included in the New Testament. collection: Romans, 1 and 2 Corinthians, Galatians, Philippians, 1 Thessalonians, and Philemon. Virtually all scholars agree that Paul himself did not write 1 or 2 Timothy or Titus– letters written in a style different from Paul’s and reflecting situations and viewpoints in a style different from those in Paul’s own letters. About the authorship of Ephesias, Colossians, and 2 Thessalonians, debate continues; but the majority of scholars include these, too, among the “deutero-Pauline”– literally, secondarily Pauline– letters.”

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University, (Adam, Eve, and the Serpent)


We know virtually nothing about the persons who wrote the gospels we call Matthew, Mark, Luke, and John.

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University, (The Gnostic Gospels)


Some hoped to penetrate the various accounts and to discover the “historical Jesus”. . . and that sorting out “authentic” material in the gospels was virtually impossible in the absence of independent evidence.”

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University


The gospels are so anonymous that their titles, all second-century guesses, are all four wrong.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


Far from being an intimate of an intimate of Jesus, Mark wrote at the forth remove from Jesus.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


Mark himself clearly did not know any eyewitnesses of Jesus.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


All four gospels are anonymous texts. The familiar attributions of the Gospels to Matthew, Mark, Luke and John come from the mid-second century and later and we have no good historical reason to accept these attributions.

-Steve Mason, professor of classics, history and religious studies at York University in Toronto (Bible Review, Feb. 2000, p. 36)


The question must also be raised as to whether we have the actual words of Jesus in any Gospel.

-Bishop John Shelby Spong


Many modern Biblical archaeologists now believe that the village of Nazareth did not exist at the time of the birth and early life of Jesus. There is simply no evidence for it.

-Alan Albert Snow (The Book Your Church Doesn’t Want You To Read)


But even if it could be proved that John’s Gospel had been the first of the four to be written down, there would still be considerable confusion as to who “John” was. For the various styles of the New Testament texts ascribed to John- The Gospel, the letters, and the Book of Revelations– are each so different in their style that it is extremely unlikely that they had been written by one person.

-John Romer, archeologist & Bible scholar (Testament)


It was not until the third century that Jesus’ cross of execution became a common symbol of the Christian faith.

-John Romer, archeologist & Bible scholar (Testament)


What one believes and what one can demonstrate historically are usually two different things.

-Robert J. Miller, Bible scholar, (Bible Review, December 1993, Vol. IX, Number 6, p. 9)


When it comes to the historical question about the Gospels, I adopt a mediating position– that is, these are religious records, close to the sources, but they are not in accordance with modern historiographic requirements or professional standards.

-David Noel Freedman, Bible scholar and general editor of the Anchor Bible series (Bible Review, December 1993, Vol. IX, Number 6, p.34)


Paul did not write the letters to Timothy to Titus or several others published under his name; and it is unlikely that the apostles Matthew, James, Jude, Peter and John had anything to do with the canonical books ascribed to them.

-Michael D. Coogan, Professor of religious studies at Stonehill College (Bible Review, June 1994)


A generation after Jesus’ death, when the Gospels were written, the Romans had destroyed the Jerusalem Temple (in 70 C.E.); the most influential centers of Christianity were cities of the Mediterranean world such as Alexandria, Antioch, Corinth, Damascus, Ephesus and Rome. Although large number of Jews were also followers of Jesus, non-Jews came to predominate in the early Church. They controlled how the Gospels were written after 70 C.E.

-Bruce Chilton, Bell Professor of Religion at Bard College (Bible Review, Dec. 1994, p. 37)


James Dunn says that the Sermon on the Mount, mentioned only by Matthew, “is in fact not historical.”

How historical can the Gospels be? Are Murphy-O-Conner’s speculations concerning Jesus’ baptism by John simply wrong-headed? How can we really know if the baptism, or any other event written about in the Gospels, is historical?

-Daniel P. Sullivan (Bible Review, June 1996, Vol. XII, Number 3, p. 5)


David Friedrich Strauss (The Life of Jesus, 1836), had argued that the Gospels could not be read as straightforward accounts of what Jesus actually did and said; rather, the evangelists and later redactors and commentators, influenced by their religious beliefs, had made use of myths and legends that rendered the gospel narratives, and traditional accounts of Jesus’ life, unreliable as sources of historical information.

-Bible Review, October 1996, Vol. XII, Number 5, p. 39


The Gospel authors were Jews writing within the midrashic tradition and intended their stories to be read as interpretive narratives, not historical accounts.

-Bishop Shelby Spong, Liberating the Gospels


Other scholars have concluded that the Bible is the product of a purely human endeavor, that the identity of the authors is forever lost and that their work has been largely obliterated by centuries of translation and editing.

-Jeffery L. Sheler, “Who Wrote the Bible,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Yet today, there are few Biblical scholars– from liberal skeptics to conservative evangelicals- who believe that Matthew, Mark, Luke, and John actually wrote the Gospels. Nowhere do the writers of the texts identify themselves by name or claim unambiguously to have known or traveled with Jesus.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Once written, many experts believe, the Gospels were redacted, or edited, repeatedly as they were copied and circulated among church elders during the last first and early second centuries.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The tradition attributing the fourth Gospel to the Apostle John, the son of Zebedee, is first noted by Irenaeus in A.D. 180. It is a tradition based largely on what some view as the writer’s reference to himself as “the beloved disciple” and “the disciple whom Jesus loved.” Current objection to John’s authorship are based largely on modern textural analyses that strongly suggest the fourth Gospel was the work of several hands, probably followers of an elderly teacher in Asia Minor named John who claimed as a young man to have been a disciple of Jesus.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Some scholars say so many revisions occurred in the 100 years following Jesus’ death that no one can be absolutely sure of the accuracy or authenticity of the Gospels, especially of the words the authors attributed to Jesus himself.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Three letters that Paul allegedly wrote to his friends and former co-workers Timothy and Titus are now widely disputed as having come from Paul’s hand.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The Epistle of James is a practical book, light on theology and full of advice on ethical behavior. Even so, its place in the Bible has been challenged repeatedly over the years. It is generally believed to have been written near the end of the first century to Jewish Christians. . . but scholars are unable conclusively to identify the writer.

Five men named James appear in the New Testament: the brother of Jesus, the son of Zebedee, the son of Alphaeus, “James the younger” and the father of the Apostle Jude.

Little is known of the last three, and since the son of Zebedee was martyred in A.D. 44, tradition has leaned toward the brother of Jesus. However, the writer never claims to be Jesus’ brother. And scholars find the language too erudite for a simple Palestinian. This letter is also disputed on theological grounds. Martin Luther called it “an epistle of straw” that did not belong in the Bible because it seemed to contradict Paul’s teachings that salvation comes by faith as a “gift of God”– not by good works.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The origins of the three letters of John are also far from certain.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Christian tradition has held that the Apostle Peter wrote the first [letter], probably in Rome shortly before his martyrdom about A.D. 65. However, some modern scholars cite the epistle’s cultivated language and its references to persecutions that did not occur until the reign of Domitian (A.D. 81-96) as evidence that it was actually written by Peter’s disciples sometime later.

Second Peter has suffered even harsher scrutiny. Many scholars consider it the latest of all New Testament books, written around A.D. 125. The letter was never mentioned in second-century writings and was excluded from some church canons into the fifth century. “This letter cannot have been written by Peter,” wrote Werner Kummel, a Heidelberg University scholar, in his highly regarded Introduction to the New Testament.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The letter of Jude also is considered too late to have been written by the attested author– “the brother of James” and, thus, of Jesus. The letter, believed written early in the second century.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


According to the declaration of the Second Vatican Council, a faithful account of the actions and words of Jesus is to be found in the Gospels; but it is impossible to reconcile this with the existence in the text of contradictions, improbabilities, things which are materially impossible or statements which run contrary to firmly established reality.

-Maurice Bucaille (The Bible, the Quran, and Science)


The bottom line is we really don’t know for sure who wrote the Gospels.

-Jerome Neyrey, of the Weston School of Theology, Cambridge, Mass. in “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Most scholars have come to acknowledge, was done not by the Apostles but by their anonymous followers (or their followers’ followers). Each presented a somewhat different picture of Jesus’ life. The earliest appeared to have been written some 40 years after his Crucifixion.

-David Van Biema, “The Gospel Truth?” (Time, April 8, 1996)


So unreliable were the Gospel accounts that “we can now know almost nothing concerning the life and personality of Jesus.”

-Rudolf Bultmann, University of Marburg, the foremost Protestant scholar in the field in 1926


The Synoptic Gospels employ techniques that we today associate with fiction.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


Josephus says that he himself witnessed a certain Eleazar casting out demons by a method of exorcism that had been given to Solomon by God himself– while Vespasian watched! In the same work, Josephus tells the story of a rainmaker, Onias (14.2.1).

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


For Mark’s gospel to work, for instance, you must believe that Isaiah 40:3 (quoted, in a slightly distorted form, in Mark 1:2-3) correctly predicted that a stranger named John would come out of the desert to prepare the way for Jesus. It will then come as something of a surprise to learn in the first chapter of Luke that John is a near relative, well known to Jesus’ family.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


The narrative conventions and world outlook of the gospel prohibit our using it as a historical record of that year.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 54)


Jesus is a mythical figure in the tradition of pagan mythology and almost nothing in all of ancient literature would lead one to believe otherwise. Anyone wanting to believe Jesus lived and walked as a real live human being must do so despite the evidence, not because of it.

-C. Dennis McKinsey, Bible critic (The Encyclopedia of Biblical Errancy)


The gospels are very peculiar types of literature. They’re not biographies.

-Paula Fredriksen, Professor and historian of early Christianity, Boston University (in the PBS documentary, From Jesus to Christ, aired in 1998)


The gospels are not eyewitness accounts

-Allen D. Callahan, Associate Professor of New Testament, Harvard Divinity School


We are led to conclude that, in Paul’s past, there was no historical Jesus. Rather, the activities of the Son about which God’s gospel in scripture told, as interpreted by Paul, had taken place in the spiritual realm and were accessible only through revelation.

-Earl Doherty, “The Jesus Puzzle,” p.83


Before the Gospels were adopted as history, no record exists that he was ever in the city of Jerusalem at all– or anywhere else on earth.

-Earl Doherty, “The Jesus Puzzle,” p.141


Even if there was a historical Jesus lying back of the gospel Christ, he can never be recovered. If there ever was a historical Jesus, there isn’t one any more. All attempts to recover him turn out to be just modern remythologizings of Jesus. Every “historical Jesus” is a Christ of faith, of somebody’s faith. So the “historical Jesus” of modern scholarship is no less a fiction.

-Robert M. Price, “Jesus: Fact or Fiction, A Dialogue With Dr. Robert Price and Rev. John Rankin,” Opening Statement


It is important to recognize the obvious: The gospel story of Jesus is itself apparently mythic from first to last.

-Robert M. Price, professor of biblical criticism at the Center for Inquiry Institute (Deconstructing Jesus, p. 260)



Belief cannot produce historical fact, and claims that come from nothing but hearsay do not amount to an honest attempt to get at the facts. Even with eyewitness accounts we must tread carefully. Simply because someone makes a claim, does not mean it represents reality. For example, consider some of the bogus claims that supposedly come from many eyewitness accounts of alien extraterrestrials and their space craft. They not only assert eyewitnesses but present blurry photos to boot! If we can question these accounts, then why should we not question claims that come from hearsay even more? Moreover, consider that the hearsay comes from ancient and unknown people that no longer live.

Unfortunately, belief and faith substitute as knowledge in many people’s minds and nothing, even direct evidence thrust on the feet of their claims, could possibly change their minds. We have many stories, myths and beliefs of a Jesus but if we wish to establish the facts of history, we cannot even begin to put together a knowledgeable account without at least a few reliable eyewitness accounts.

Of course a historical Jesus may have existed, perhaps based loosely on a living human even though his actual history got lost, but this amounts to nothing but speculation. However we do have an abundance of evidence supporting the mythical evolution of Jesus. Virtually every detail in the gospel stories occurred in pagan and/or Hebrew stories, long before the advent of Christianity. We simply do not have a shred of evidence to determine the historicity of a Jesus “the Christ.” We only have evidence for the belief of Jesus.

So if you hear anyone who claims to have evidence for a witness of a historical Jesus, simply ask for the author’s birth date. Anyone whose birth occurred after an event cannot serve as an eyewitness, nor can their words alone serve as evidence for that event.

Sources (click on a blue highlighted title if you’d like to obtain it or read it):

Briant, Pierre, “Alexander the Great: Man of Action Man of Spirit,” Harry N. Abrams, 1996

Carrier, Richard, “Reply to McFall on Jesus as a Philosopher (2004)

Crossan, J.D., “Jesus: a revolutionry biography

Doherty, Earl, “The Jesus Puzzle,” Canadian Humanist Publications, 1999

Flavius, Josephus (37 or 38-circa 101 C.E.), Antiquities

Gauvin, Marshall J., “Did Jesus Christ Really Live?” (from:

Gould, Stephen Jay “Dinosaur in a Haystack,” (Chapter 2), Harmony Books, New York, 1995

Graham, Henry Grey, Rev., “Where we got the Bible,” B. Heder Book Company, 1960

Helms, Randel McCraw , “Who Wrote the Gospels?“, Millennium Press

Irenaeus of Lyon (140?-202? C.E.), Against the Heresies

McKinsey, C. Dennis “The Encyclopedia of Biblical Errancy,” Prometheus Books, 1995

Metzger, Bruce,”The Text of the New Testament– Its Transmission, Corruption, and Restoration,” Oxford University Press, 1968

Pagels, Elaine, “The Gnostic Gospels,” Vintage Books, New York, 1979

Pagels, Elaine, “Adam, Eve, and the Serpent,” Vintage Books, New York, 1888

Pagels, Elaine, “The Origin of Satan,” Random House, New York, 1995

Potter, David Stone, Mattingly, Dr. David J., “Life, Death, and Entertainment in the Roman Empire

Price, Robert M.,” Deconstructing Jesus,” Prometheus Books, 2000

Pritchard, John Paul, “A Literary Approach to the New Testament,” Norman, University of Oklahoma Press, 1972

Robertson, J.M. “Pagan Christs,” Barnes & Noble Books, 1966

Romer, John, “Testament : The Bible and History,” Henry Holt and Company, New York, 1988

Schonfield, Hugh Joseph, “A History of Biblical Literature,” New American Library, 1962

Spong, Bishop Shelby, “Rescuing the Bible from Fundamentalism,” HarperSanFrancisco, 1991

Tacitus (55?-117? C.E.), Annals

Wilson, Dorothy Frances, “The Gospel Sources, some results of modern scholarship,” London, Student Christian Movement press, 1938

The Revell Bible Dictionary,” Wynwood Press, New York, 1990

King James Bible, 1611

U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990

Various issues of Bible Review magazine, published by the Biblical Archaeology Society, Washington D.C.

Online sources:

[1]  Epistle of James, from Theopedia

[2]  Epistles of John, Wikipedia

[3]  First Epistle of Peter, from Theopedia

[4]  Second Epistle of Peter, from Theopedia





Linh mục, giám mục công giáo phạm tội tình dục trẻ em

Cập nhật ngày 22/03/2012:
22 Mar – Brothers suing Delbarton School, claiming they were abused by monks:|mostcom
20 Mar – India arrests priest on US molestation charge:
18 Mar – Forced castrations reportedly found in Roman Catholic care:
17 Mar – Desperate Catholic Church Targets Victims Of Pedophile Priests:
16 Mar – Pastor at Va church faces sex charges:
10 Mar – Former Lake George Pastor Charged with 15 Sex Abuse Crimes:
08 Mar – Pastor found guilty of child sex abuse:
06 Mar – Pastor gets 158 years to life for molesting girls:
05 Mar – Church of England apologises for historic child abuse in Northamptonshire:
02 Mar – Ex-priest’s abuse victim ‘wanted to die’ (includes video):
1. 28 Feb Child sexual abuse: Paedophiles in holy garbs molest kids, betraying parents’ trust:
2. 25 Feb Ex-priest Daniel Curran admits to child sex abuse charges:
3. 24 Feb Kansas City priest accused of molesting 4 brothers:,0,5357818.story
4. 23 Feb Police: Pastor arrested for four counts of raping a minor:
5. 16 Feb Hundreds of suspected pedophile priests plague California:
6. 09 Feb Former Md. pastor guilty of child sex offense:
7. 08 Feb Vatican investigated 4,000 cases of child sex abuse in the last 10 years, U.S. cardinal reveals:
8. 06 Feb Pastor arrested in Mexico for sexual assault:
9. 04 Feb Nearly 550 people file sexual abuse claims against Milwaukee archdiocese:
10. 01 Feb Former pastor facing child sex charges:

Nhãn: , , ,

Trung Quốc : Người Tây Tạng vẫn tiếp tục biểu tình và tự thiêu

Các nhà sư Tây Tạng ở Đài Loan cầu nguyện cho Tây Tạng, ngày 08/02/2012

Các nhà sư Tây Tạng ở Đài Loan cầu nguyện cho Tây Tạng, ngày 08/02/2012

REUTERS/Pichi Chuang

Tìm hiểu nguyên nhân của các vụ biểu tình và tự thiêu tại các vùng Tây Tạng, báo Le Monde số ra hôm nay có bài phóng sự « Trung Quốc : Các vụ tự thiêu và biểu tình tiếp tục xảy ra taị các khu vực Tây Tạng ». Theo quan sát của tác giả,  bài viết, việc chính quyền áp dụng chính sách « Hán hóa » đã gây ra làn sóng bất bình trong cộng đồng người Tây Tạng.

Le Monde nhận xét « không hề có một chút thông tin gì trên các tờ báo địa phương và người dân Trung Hoa cũng không hay biết chuyện gì đang xảy ra tại huyện Đồng Nhân, cách thủ phủ của tỉnh Thanh Hải 200 km ». Trên con đường dọc theo con sông Hoàng Hà dẫn đến khu trung tâm Phật giáo, người dân có thể nhìn thấy nhiều đoàn xe quân sự, những chiếc xe bus chở đầy binh lính và những chiếc xe thiết giáp chống bạo động.

Tại Đồng Nhân, một sự im lặng đang bao trùm. Nhưng theo Le Monde, các sự kiện đang xảy ra tại đây lại cho thấy khủng hoảng tại các vùng Tây Tạng đang lan rộng. Ngay sau vụ tự thiêu của một vị tu sĩ trẻ tuổi và một nông dân khác, hàng ngàn tu sĩ, sinh viên và người dân thuộc cộng đồng Tây Tạng đã xuống đường biểu tình. Cái chết của người nông dân đánh dấu vụ tự thiêu thứ 30 tính từ năm 2009.

Le Monde cho rằng, người ta có thể thấy một cảm giác tuyệt vọng dữ dội đang bao trùm. Đồng thời, họ cũng cảm nhận được một sự đoàn kết mạnh mẽ ở những tầng lớp trí thức Tây Tạng tại thị trấn Tây Ninh, cuộc sống vốn đã bấp bênh do họ luôn bị quấy nhiễu kể từ năm 2008. Theo giải thích của một vị trí thức với phóng viên báo Le Monde « […] tự thiêu là cách duy nhất để cho các vị tu sĩ bảo vệ quyền và phẩm cách của họ ».

Le Monde cho rằng, chính bối cảnh của việc tiếp quản lại các tu viện bị cho là « nổi loạn » đã đặt họ lên tuyến đầu của một cuộc chiến do Bắc Kinh tiến hành nhằm chống lại tầm ảnh hưởng của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Theo tờ báo, biện pháp cài người của chính quyền vào bộ phận quản lý của các tu viện, đã làm cho « người Tây Tạng khốn khổ vì thiếu tự do » và đã tạo một bầu không khí căng thẳng ở các thiền viện do « không ai dám nói điều gì trong tu viện cả ».

Theo nhận xét của báo Le Monde, việc các học sinh trung học Tây Tạng xuống đường biểu tình tại huyện Đồng Nhân, và một số vùng lân cận khác trong tháng Ba này chẳng có gì là ngạc nhiên cả. Bởi lẽ, họ đã từng xuống đường vào tháng 10 năm 2010, sau khi chính quyền tỉnh Thanh Hải ra thông báo rằng việc giảng dạy tiếng Tạng sẽ phải được thay thế bằng tiếng Hoa. Tuy nhiên, việc thực hiện quyết định này đã phải bị hoãn lại.

Thế nhưng, vào ngày tựu trường, hồi tháng Ba cùng năm, các học sinh Tây Tạng đã phát hiện ra chỉ có các sách giáo khoa bằng tiếng Hoa là có sẵn cho toàn bộ các môn học. Trong khi đó, theo lời giải thích của một vị học giả với Le Monde thì « người Tạng luôn khao khát trước tiên được học bằng tiếng Tạng và sau đó mới là tiếng Hoa. Vậy mà, không những nhu cầu này đã không được đáp ứng, mà có nhiều môn học còn được chuyển qua bằng tiếng Hoa ».

Le Monde cho biết, Thanh Hải vốn là một trung tâm dịch thuật tiếng Tạng lớn tại Trung Quốc. Thế nhưng, ngày nay, nhiều cơ sở dịch thuật chuyên ngành đã bị đóng. Chính vì vậy, người Tạng cho rằng « Bắc Kinh đang phá hủy những gì mà người Tạng đã xây dựng ».

Cuối cùng, Le Monde ví von, việc Trung Quốc muốn thay thế tiếng Tạng bằng tiếng Hoa trong học đường gợi nhớ lại câu chuyện « Buổi học cuối cùng » của Alphonse Daudet. Vào một ngày năm 1871, giáo viên tiểu học Hamel thông báo cho học trò biết rằng « lệnh đến từ Berlin không được giảng dạy gì khác ngoài tiếng Đức trong các trường học tại Alsace và Lorraine »…


Lương tăng mạnh trên toàn châu Á

Trong lĩnh vực kinh tế, báo Les Echos chú ý đến một hiện tượng khá thú vị. Trong khi các nước châu Âu đang tìm cách cắt giảm chi tiêu công và xem xét lại chính sách an sinh xã hội hào phóng của mình, thì tại nhiều nước châu Á, các chính phủ đang tìm cách nâng thu nhập của người dân để thay đổi mô hình kinh tế và xã hội. Chủ đề này đã được báo Les Echos phản ánh qua bài viết đề tựa « Lương tăng mạnh trên toàn châu Á ».

Từ Thái Lan, Indonesia, Philippines, cho đến Hồng Kông, chính quyền các nước đều đưa ra các biện pháp hòng tăng thu nhập của người dân. Theo phân tích của một chuyên gia thuộc một công ty tư vấn Singapore, thì « chính phủ các nước này cảm nhận được bất bình đẳng ngày càng tăng và các đòi hỏi của người lao động. Trong khi những người này phải thường xuyên nhìn thấy lương của mình bị đình trệ bởi áp lực thường trực từ việc áp giá của Bắc Kinh. Trong thời gian dài, các quốc gia này đã sợ bị mất thế cạnh tranh của mình nhưng nay do giá thành tại Trung Quốc tăng nhanh đến mức mà chính phủ các nước này có cảm giác rằng kể từ giờ họ có khả năng hành động hơn ».


Theo nhận xét của một chuyên gia thuộc Tổ chức Lao động Thế giới, việc tăng mức lương có thể sẽ để lại nhiều tác động cho toàn thể người dân. Ông nhấn mạnh, « ngược với các nước đã phát triển, ở đó, mức lương được quy định theo quy luật thị trường và theo đó, cho phép nhà nước xác định mức lương tối thiểu. Trong khi đó, tại các nước Đông Nam Á, chính phủ quy định mức lương cơ bản và sau đó, các doanh nghiệp dựa theo đó để mà đưa ra thang lương tùy theo mức quy định ».

Theo quan sát của các chuyên gia kinh tế, hiện tượng này vẫn chưa có những tác động lớn nào. Tuy nhiên, các ngành sản xuất dòng sản phẩm giá trị thấp có thể bị ảnh hưởng. Nhất là các cơ sở dệt may và giày da có thể chuyển sang các vùng khác có giá nhân công rẻ hơn. Các nhà sản xuất có cơ sở tại Việt Nam và Cam Bốt, hai quốc gia vốn nổi tiếng với giá nhân công rẻ hiện đang trông chờ nhiều vào việc mở cửa nền kinh tế của chính quyền Miến Điện.

Tuy nhiên, đối với nhà sản xuất xe hơi, việc tăng giá nhân công lại không gây ảnh hưởng nhiều đến chiến lược đầu tư của họ. Trong khi các nước châu Âu đang gặp khốn khó do khủng hoảng nợ công, thì việc cải thiện thu nhập người dân tại châu Á sẽ kích thích tiêu thụ nội địa.

Trung Quốc khai thác khí đá để giảm lệ thuộc vào nguồn năng lượng ô nhiễm than đá

Cũng liên quan đến lãnh vực kinh tế, báo Le Monde cho biết « Trung Quốc sẽ cho khai thác khí đá phiến nhằm giảm sự phụ thuộc vào than đá ». Theo bài báo, mục tiêu của Trung Quốc là phải đạt được sản lượng từ 60 đến 100 tỷ m3 khí đá vào năm 2020.

Theo kết quả thăm dò, trữ lượng khí đá phiến tại Trung Quốc lên đến hơn 25 tỷ m3, đó là chưa tính đến hai tỉnh Thanh Hải và vùng tự trị Tây Tạng. Với mức trữ lượng này, Trung Quốc hầu như vượt qua mặt Mỹ, ước tính khoảng 24,5 tỷ m3.

Nếu như 5 năm trước đây, việc khai thác và sử dụng khí đá được xem như là một nguồn năng lượng không đáng kể, thì giờ đây loại năng lượng này cung cấp đến một phần tư nguồn khí đốt tự nhiên. Trong khi đó, tại Trung Quốc, hai phần ba năng lượng tiêu thụ lại phụ thuộc nhiều vào than đá, một nguồn năng lượng ô nhiễm. Nhìn thấy lợi ích ngày càng lớn, Bắc Kinh cam kết sẽ đưa tỷ trọng khí đốt tự nhiên lên đến 10% nhu cầu năng lượng vào năm 2020.

Theo Bắc Kinh, khí đá sẽ là nguồn năng lượng thay thế trong tương lai. Trung Quốc ngày càng cảm thấy khó chịu phải nhập khẩu dầu khí của Nga. Cho đến giờ, Nga và Trung Quốc vẫn chưa giải ngân được dự án cung cấp 70 tỷ m3/ năm khí đốt tự nhiên cho ba thập niên tới, vì phía Bắc Kinh cho rằng đề nghị của Matxcơva quá tốn kém.

Le Monde cho biết, khó khăn hàng đầu của Trung Quốc hiện nay chính là công nghệ. Nhằm đuổi kịp sự chậm trễ, Bắc Kinh khuyến khích các tập lớn của quốc gia mạnh dạn liên kết với các doanh nghiệp nước ngoài như hãng Shell của Anh, Chevron của Mỹ và Total của Pháp.

Tuy nhiên, theo nhận định của Le Monde, trong khi tại châu Âu, phát triển khai thác khí đá gặp phải phản đối dữ dội từ phía những người dân địa phương. Họ e ngại cho hậu quả môi trường do quy trình khoan phá tầng đất ngầm, thì tại Trung Quốc tranh luận về chủ đề này hầu như không tồn tại. Vì vậy, nó cho phép các nhà công nghiệp tiến nhanh hơn nữa.


Hai phần ba nguồn nước uống bị ô nhiễm do nông nghiệp

Liên quan đến vấn đề môi trường, báo Le Monde và Les Echos hôm nay cùng cho biết tại Pháp « gần 3000 xã cung cấp nước không đạt chuẩn ».

Theo kết quả nghiên cứu do Hiệp hội người tiêu dùng «UFC- Que Choisir » thì khoảng 97,5% người Pháp được dùng nước đạt chuẩn. Tuy nhiên, tổ chức này cũng báo động là vẫn còn gần 3000 xã cung cấp nước không đạt chuẩn. Bản nghiên cứu cũng khẳng định hoạt động nông nghiệp chính là tác nhân chính gây ô nhiễm nguồn nước, trong đó đáng chú ý nhất là thuốc từ sâu. Đặc biệt là loại thuốc diệt cỏ có chứa chất atrazine, dù đã bị cấm sử dụng, nhưng vẫn tồn tại dai dẳng trong môi trường.

Ngoài ra, nghiên cứu của UFC – Que Choisir cũng lưu ý đến một số ít xã đã không tuân thủ theo quy trình xử lý nước hay việc sử dụng quá nhiều bột nhôm để làm cho nước trong hơn.

Cuối cùng, tổ chức này cũng kêu gọi cải cách chính sách về nước và cải cách sâu rộng về hoạt động nông nghiệp.


Tiếng ồn và đa dạng sinh thái của rừng

Cũng liên quan đến chủ đề này, báo Le Figaro đăng bài « Tiếng ồn làm suy giảm đa dạng sinh thái của rừng ».

Le Figaro cho rằng, không chỉ có con người mới phải chịu đựng những tác động đến từ tiếng ồn mà ngay cả loài cây cỏ cũng bị ảnh hưởng. Nhiều bài nghiên cứu sinh thái gần đây cho thấy cách hót của loài chim ở thành thị khác hẳn với đồng loại của chúng ở nông thôn. Do bị bao phủ bởi quá nhiều tiếng ồn, chủ yếu đến từ các hoạt động con người (giao thông xe hơi hay đường sắt, công trường…), âm giọng các loài chim trong thành phố không những có xu hướng tăng cường độ mà còn tăng cả tần suất phát âm thanh. Nói một cách khác là tiếng hót bổng hơn.

Các nghiên cứu cũng ghi nhận rằng ô nhiễm âm thanh còn gây stress ở các loài động vật và gây rối loạn sinh sản và quan hệ con mồi – thú săn mồi.

Một nghiên cứu khác còn đi xa hơn cho rằng, tiếng ồn, ngoài việc ảnh hưởng trực tiếp đến động vật hoang dã, còn gián tiếp tác động đến hệ thực vật rừng. Các nhà khoa học theo dõi và so sánh hành vi của nhiều loài chim giữa các khu vực có nhiều tiếng ồn và nơi yên tĩnh. Kết quả quan sát cho thấy loài chim ruồi giúp thụ phấn các loài cây bụi rậm và đảm bảo sự sinh sản thì không gặp trở ngại tiếng ồn. Trong khi đó, loài chim quạ thông vốn dĩ giúp cho việc phát tán các hạt cây thông lọng lại chạy trốn tiếng ầm ĩ của những chiếc máy. Từ đó, các nhà khoa học kết luận rằng « chính tiếng ồn đã gây xáo trộn cộng đồng động vật ăn hạt. Điều này đã giải thích cho phần nào sự biến mất của loại cây nào đó ở những nơi quá ồn ào ». Đã đến lúc con người cần phải nghiền ngẫm lại các hoạt động của mình vì thế giới chúng ta ngày càng ồn ào.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Ba 22, 2012 in Chính trị


Nhãn: ,

Trung Quốc bắt ngư dân Việt Nam : Hà Nội và Bắc Kinh khẩu chiến

Đảo Hoàng Sa thuộc quần đảo Paracel Islands (tức Hoàng Sa theo tên gọi Việt Nam, Trung Quốc gọi là Tây Sa)

Đảo Hoàng Sa thuộc quần đảo Paracel Islands (tức Hoàng Sa theo tên gọi Việt Nam, Trung Quốc gọi là Tây Sa)

Trọng Nghĩa

Việt Nam vào tối qua 21/03/2012 đã chính thức yêu cầu Trung Quốc thả ngay lập tức 21 ngư dân tỉnh Quảng Ngãi bị bắt gần Hoàng Sa hồi đầu tháng. Theo Hà Nội, Bắc Kinh đã « xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam ». Vào sáng nay, 22/03, Trung Quốc cũng chính thức phản ứng, cho rằng những người này bị bắt đúng luật vì « đánh cá bất hợp pháp » trong vùng biển thuộc chủ quyền của Bắc Kinh.

Như tin chúng tôi đã loan hôm qua, các quan chức địa phương tỉnh Quảng Ngãi vừa xác nhận vụ 21 ngư dân và 2 tàu cá Việt Nam (số hiệu QNg66101TS và QNg 66074TS) đã bị Trung Quốc bắt giữ từ ngày 03/03 khi đang hoạt động tại vùng quần đảo Hoàng Sa.

Trong một thông cáo công bố hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị đã lên tiếng phản đối và yêu cầu chính quyền Trung Quốc : « Thả ngay và vô điều kiện các ngư dân và tàu cá nói trên, chấm dứt việc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam tại các vùng biển của Việt Nam ».

Ông Lương Thanh Nghị đồng thời nhấn mạnh trở lại chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa (vốn đã bị Trung Quốc dùng võ lực chiếm đóng từ năm 1974) : « Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Việc Trung Quốc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam đang hoạt động nghề cá tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, các quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ».

Theo ông Nghị, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp Đại Sứ quán Trung Quốc để khẳng định lập trường của Việt Nam và « đang tiếp tục đấu tranh để giải quyết vụ việc, bảo đảm lợi ích chính đáng của ngư dân Việt Nam. »

Phản ứng của Bắc Kinh rất tức thời. Bộ Ngoại giao Trung Quốc vào hôm nay đã chính thức xác nhận vụ bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam gần Hoàng Sa, nhưng cho rằng những người này phạm tội đánh bắt cá trái phép trong vùng biển thuộc chủ quyền của Bắc Kinh.

Ông Hồng Lỗi, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc còn tố cáo : « Gần đây, hơn 100 tàu Việt Nam đã đi vào khu vực quần đảo Hoàng Sa để đánh bắt cá bất hợp pháp. Vì không xua đuổi được các chiếc tàu này, các cơ quan hữu trách của Trung Quốc đã điều tra và xử lý theo quy định của pháp luật vụ tàu Việt Nam với 21 ngư dân ».

Chủ quyền tại vùng Biển Đông hiện có 6 bên tranh chấp : Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. Theo hãng Reuters, trong số này, Trung Quốc là bên đòi hỏi nhiều diện tích nhất, ước tính khoảng 1,7 triệu km2, trong đó có toàn bộ khu vực quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Vụ bắt ngư dân ‘là cảnh cáo’

BBC Tiếng Việt – ‎cách đây 5 giờ‎
Giới phân tích tại Trung Quốc xem vụ bắt giữ 21 ngư dân tỉnh Quảng Ngãi là “cảnh cáo những ai xâm phạm lãnh hải”. Trung Quốc đã bắt 21 ngư dân và hai tàu cá Quảng Ngãi, QNg 66074 TS và QNg 66101 TS, khi các tàu này đang hoạt động gần

Yêu cầu Trung Quốc 21 ngư dân và 2 tàu cá của Việt Nam

Đài Tiếng Nói Việt Nam – ‎cách đây 8 giờ‎
(VOV) – Việc Trung Quốc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam hoạt động nghề cá tại Hoàng Sa đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam. “Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Việc Trung Quốc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam đang hoạt động

Yêu cầu Trung Quốc thả ngay ngư dân và tàu cá Việt Nam

Thanh Niên – ‎cách đây 9 giờ‎
“Việt Nam kiên quyết phản đối hành động này của phía Trung Quốc, yêu cầu phía Trung Quốc thả ngay và vô điều kiện các ngư dân và tàu cá nói trên, chấm dứt việc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam tại các vùng biển của Việt Nam”.

Phản đối Trung Quốc bắt giữ tàu và ngư dân Việt Nam

Tuổi Trẻ – ‎cách đây 21 giờ‎
“Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Việc Trung Quốc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam đang hoạt động nghề cá tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, các quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam.

Trung Quốc bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam ở biển Đông

VOA Tiếng Việt – ‎21-03-2012‎
Thứ Tư, 21 tháng 3 2012 Trung Quốc bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam ở biển Đông Giới hữu trách Trung Quốc đã bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam gần một quần đảo mà cả hai bên đều tuyên bố chủ quyền trong vụ tranh chấp mới nhất tại vùng biển Đông được cho là có

Trung Quốc lại bắt 2 tàu cá Việt Nam tại khu vực Hoàng Sa

Đài Á Châu Tự Do – ‎21-03-2012‎
Thêm hai tàu của ngư dân huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi Việt Nam bị phía Trung Quốc bắt giữ khi đang đánh bắt tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Tàu đánh cá Việt Nam thường hoạt động từng toán hầu bảo vệ lẫn nhau. (ảnh minh họa) Hai tàu bị bắt mang số

Trung Quốc bắt giữ 2 tàu cá cùng 21 ngư dân Việt Nam

Dân Trí – ‎20-03-2012‎
(Dân trí) – Giới chức huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) cho biết hai tàu cá cùng 21 ngư dân Việt Nam đã bị Trung Quốc bắt vào ngày 3/3 vừa qua tại vùng biển Hoàng Sa và bị giam giữ từ đó đến nay. Từ ngàn đời nay, ngư dân Việt Nam vẫn bám biển mưu sinh và

2 tàu cá, 21 ngư dân bị Trung Quốc bắt giữ

Thanh Niên – ‎20-03-2012‎
Chiều 20.3, UBND huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) cho biết 2 tàu cá của ngư dân huyện đảo này vừa bị phía Trung Quốc bắt giữ khi đang khai thác hải sản tại ngư trường Hoàng Sa của Việt Nam vào chiều 3.3. Đó là tàu QNg-66074 TS, công suất 45 CV do ông Trần

Biển Đông, Dầu, Ngư Dân

Việt Báo Daily Online – ‎cách đây 9 giờ‎
Lòng tham của con người thật vô lượng. Đặc biệt là khi mang chiếc áo chủ nghĩa dân tộc. Đó là lý do nền kiêu hãnh Đại Hán đã thúc đẩy chính Phủ Trung Quốc lấn biển của Việt Nam, của Phi Luật Tân, kể cả biển của Nhật, Nam Hàn..

Trung Quốc lại bắt 2 tàu đánh cá của ngư dân Việt, đòi tiền chuộc

Người Việt – ‎cách đây 10 giờ‎
HÀ NỘI (NV) – Trung Quốc bắt giữ 2 tàu đánh cá của ngư dân huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi khi họ đánh cá ở khu vực quần đảo Hoàng Sa và bị kéo tàu về đảo Phú Lâm đòi tiền chuộc. Theo tin các báo ở Việt Nam, các ngư dân bị bắt giữ từ ngày 3 tháng 3,

Trung Quốc lại bắt giữ ngư dân Việt Nam

Người Lao Động – ‎cách đây 22 giờ‎
(NLĐO) – Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị ngày 21-3 tuyên bố kiên quyết phản đối Trung Quốc xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, bắt giữ ngư dân và tàu cá Việt Nam đang hoạt động nghề cá tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Ngư dân Việt Nam bị bắt giữ khi hành nghề ở Hoàng Sa

VTC – ‎20-03-2012‎
(VTC News) – Đang đánh bắt ở quần đảo Hoàng Sa, 2 tàu cá cùng 21 ngư dân Quảng Ngãi đã bị phía Trung Quốc bắt giữ và đòi tiền chuộc. Sáng 21/3, đại diện UBND huyện Lý Sơn (Quảng Ngãi), cho hay đã có văn bản kiến nghị UBND tỉnh và ngành chức năng Trung

Phút sinh tử trên con tàu trôi dạt giữa biển Đông

XãLuậ tin tức việt nam 24h cập nhật (lời tuyên bố phát cho các báo) – ‎20-03-2012‎
“Con tàu to lớn là vậy mà lúc đó như chiếc lá, dập dềnh, lắc lư trong biển khơi mênh mông. Chỉ cần gặp thời tiết xấu là chẳng biết tàu xô dạt đến đâu, số phận mình sẽ ra sao”, anh Tứ, ngư dân tàu cá gặp nạn chia sẻ. Lực lượng cứu nạn đưa tàu cá Quảng

Hàng Trung Quốc “đánh bại” hàng nội

XãLuậ tin tức việt nam 24h cập nhật – ‎20-03-2012‎
Để giành lại thị trường, hàng Việt phải cải tiến về mẫu mã, hợp lý về giá cả và đặc biệt phải coi trọng kênh phân phối. Quần áo giá rẻ của Trung Quốc vẫn được nhiều người Việt Nam chọn mua. (Ảnh minh họa) Chợ vải Ninh Hiệp (Gia Lâm, Hà Nội) là một

Lập quỹ hỗ trợ ngư dân

VNExpress – ‎19-03-2012‎
Nhằm giúp người dân đóng mới, cải hoán tàu đánh cá, UBND tỉnh Quảng Nam đã thành lập Quỹ hỗ trợ ngư dân để tiếp nhận nguồn vốn ngân sách và sự đóng góp của các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước. Ngày 19/3, UBND tỉnh Quảng Nam đã họp thông qua nội

Một cách nhìn về lịch sử xung đột Việt-Hoa

Người Việt – ‎20-03-2012‎
Nhìn tổng thể về lịch sử loài người kể từ khi còn là những bộ lạc, người ta ghi nhận sự hình thành, phát triển hoặc tiêu vong của các cộng đồng dân cư (sắc tộc, bộ lạc, xã hội thành thị…); của nhiều định chế chính trị và quyền lực quân sự như là các

Nhãn: ,

20 lính Mỹ tham gia thảm sát dân thường Afghanistan

20 lính Mỹ tham gia thảm sát dân thường Afghanistan

Đài Tiếng Nói TPHCM – ‎cách đây 3 giờ‎
Một ủy ban điều tra của Afghanistan vừa cho hay vụ thảm sát 16 dân thường ở tỉnh Kandahar (Afghanistan) cuối tuần qua không chỉ do một thủ phạm như thông tin ban đầu mà có 20 binh sĩ Mỹ tham gia. Quốc hội Afghanistan đã thành lập ủy ban điều tra nói 

Mỹ chuyển binh sĩ thảm sát 16 người sang Kuwait

An ninh thủ đô – ‎cách đây 10 giờ‎
ANTĐ – Các nghị sĩ Afghanistan ngày 15-3 đã bày tỏ giận dữ về việc binh sĩ Mỹ bị cáo buộc thảm sát 16 dân thường Afghanistan đã được chuyển sang Kuwait, cho rằng Kabul không nên ký thỏa thuận đối tác chiến lược với Washington cho đến khi binh sĩ trên 

Mỹ đưa binh sĩ bắn 16 thường dân rời Afghanistan

Tuổi Trẻ – ‎14-03-2012‎
TTO – Binh sĩ Mỹ bị cáo buộc bắn chết 16 thường dân Afghanistan tại một ngôi làng ở miền nam nước này đã rời Afghanistan đến Kuwait ngày 14-3, bất chấp nhiều người Afghanistan yêu cầu phải đem binh sĩ này ra xét xử ở nước họ. Báo Mỹ Washington Post nói 

Mỹ đưa binh sĩ thảm sát 16 dân thường ra khỏi Afghanistan

Dân Trí – ‎14-03-2012‎
(Dân trí) – Binh sĩ Mỹ bị cáo buộc sát hại 16 dân thường Afghanistan hôm 11/3 đã được đưa ra khỏi nước này, giữa lúc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta có chuyến thăm quốc gia Nam Á. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta tới Afghanistan hôm qua.

Mỹ đưa nghi can giết người ra khỏi Afghanistan

VOA Tiếng Việt – ‎14-03-2012‎
Thứ Tư, 14 tháng 3 2012 Mỹ đưa nghi can giết người ra khỏi Afghanistan Hôm thứ Tư, quân đội Mỹ cho biết họ đã di chuyển binh sĩ được xem là thủ phạm vụ giết 16 người Afghanistan ra khỏi nước này. Luis Ramirez | Ngũ Giác Đài Người hạ sĩ quan này vẫn 

Tư nhân hóa chiến tranh

Thanh Niên – ‎14-03-2012‎
Từ hơn một thập niên qua, các cuộc chiến tranh kéo dài đã biến nhiều quốc gia trở thành “mỏ vàng” của các công ty quân sự tư nhân. Tại Afghanistan hay Iraq, quân đội Mỹ và Anh “chia sẻ” hoạt động của mình ngày càng nhiều cho các công ty quân sự tư nhân 

Ông Panetta: Vụ nổ súng không làm phương hại quan hệ Mỹ-Afghanistan

VOA Tiếng Việt – ‎14-03-2012‎
Thứ Tư, 14 tháng 3 2012 Ông Panetta: Vụ nổ súng không làm phương hại quan hệ Mỹ-Afghanistan Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta nói rằng tình hình bạo động mới đây, trong đó có vụ một binh sĩ Mỹ nổ súng giết người bừa bãi ở gần thành phố Kandahar, 

Bộ trưởng Quốc phòng Đức bất ngờ thăm Afghanistan

Đài Tiếng Nói Việt Nam – ‎14-03-2012‎
(VOV) – Chuyến thăm không báo trước của Bộ trưởng quốc phòng Đức diễn ra trùng hợp với chuyến thăm bất ngờ của Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Leon Panetta. Bộ trưởng Quốc phòng Đức Thomas De Maiziere hôm nay (14/3) bất ngờ tới Afghanistan, hai ngày sau chuyến 

Mỹ nỗ lực xoa dịu Afghanistan sau vụ thảm sát

Đài Tiếng Nói Việt Nam – ‎14-03-2012‎
(VOV) – Tổng thống Mỹ Barack Obama khẳng định sẽ xét xử nghiêm khắc binh sĩ Mỹ tiến hành vụ thảm sát dân thường Afghanistan. Ngày 13/3, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta tới khu vực miền Nam Afghanistan và có các cuộc thảo luận với các quan chức cấp 

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ bất ngờ đến Afghanistan

Thanh Niên – ‎14-03-2012‎
(TNO) Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã bay đến Afghanistan vào hôm nay, 14.3, trong một chuyến thăm không báo trước, giữa lúc Mỹ cố gắng kiềm chế hậu quả vụ một binh sĩ nước này thảm sát 16 dân thường Afghanistan. Dù không thông báo trước song 

Người dân Afghanistan lên án vụ thảm sát của lính Mỹ

Đài Tiếng Nói Việt Nam – ‎13-03-2012‎
Những người biểu tình ở Jalalabad hô vang những khẩu hiệu chống Mỹ. (Nguồn: Reuters) Cư dân ở thành phố Kanhadar (miền Nam Afghanistan) cho biết họ rất đau buồn và giận dữ trước việc một lính Mỹ sát hại 16 dân thường nước này, yêu cầu nhà chức trách lý 

Căng thẳng dâng cao tại Afghanistan

Thanh Niên – ‎13-03-2012‎
Ngày 13.3, một nhóm phiến quân tấn công các quan chức cấp cao của chính phủ Afghanistan khi họ đến điều tra vụ một lính Mỹ thảm sát dân thường cách đây 3 ngày. Theo AP, phái đoàn trên do 2 người em của Tổng thống Hamid Karzai dẫn đầu.

Tổng thống Obama hứa áp dụng mạnh luật pháp đối với nghi can nổ súng

VOA Tiếng Việt – ‎13-03-2012‎
Thứ Ba, 13 tháng 3 2012 Tổng thống Obama hứa áp dụng mạnh luật pháp đối với nghi can nổ súng Tổng thống Barack Obama nói lên quyết tâm áp dụng luật pháp chặt chẽ đối với nghi can binh sĩ Mỹ bắn giết bừa bãi hôm Chủ Nhật làm 16 thường dân Afghanistan 

Afghanistan: khủng bố xả súng vào đám tang

Đài Á Châu Tự Do – ‎13-03-2012‎
Một vụ nổ súng đã xảy ra ở Afghanistan, nhằm vào đoàn người tham dự lễ tang của 16 thường dân Afghanistan bị binh sĩ Hoa Kỳ bắn chết. Bộ nội vụ nước này nói có 1 binh sĩ thiệt mạng và 1 cảnh sát viên bị thương. Một nhà báo địa phương có mặt trong tang 

Mỹ không thay đổi chiến lược tại Afghanistan

Đài Truyền Hình Việt Nam – ‎13-03-2012‎
Chiến lược của Washington sẽ không thay đổi bất chấp những hệ lụy từ vụ xả súng của binh sĩ Mỹ làm 16 dân thường Afghanistan thiệt mạng. Một gia đình ở làng Alkozai bị tấn công hôm 11/3. Ảnh: Reuters Bên cạnh đó, Mỹ cũng sẽ không rút quân khỏi chiến 

Binh sĩ Mỹ nổ súng vào thường dân Afghanistan sẽ bị đưa ra tòa án binh

VOA Tiếng Việt – ‎13-03-2012‎
Thứ Ba, 13 tháng 3 2012 Binh sĩ Mỹ nổ súng vào thường dân Afghanistan sẽ bị đưa ra tòa án binh Các chuyên gia về luật của quân đội nói rằng có nhiều phần chắc viên trung sĩ bị cáo buộc thực hiện vụ nổ súng bừa bãi ở nam bộ Afghanistan gây thiệt mạng 

Tòa Bạch Ốc: Vụ sát hại ở Afghanistan sẽ không làm thay đổi chiến lược

VOA Tiếng Việt – ‎13-03-2012‎
Thứ Ba, 13 tháng 3 2012 Tòa Bạch Ốc: Vụ sát hại ở Afghanistan sẽ không làm thay đổi chiến lược Trong khi quân đội Hoa Kỳ điều tra vụ một binh sĩ Mỹ bị cáo buộc là đã nổ súng giết chết 16 thường dân Afghanistan, Tòa Bạch Ốc nhấn mạnh đến tầm quan trọng 

Thủ phạm thảm sát thường dân Afghanistan có thể lĩnh án tử hình

Đài Tiếng Nói Việt Nam – ‎13-03-2012‎
(VOV) – Vụ việc này một lần nữa khiến các cuộc đàm phán về Hiệp định hợp tác chiến lược Mỹ – Afghanistan thêm khó khăn. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta ngày 12/3 cho biết, binh sỹ Mỹ sát hại ít nhất 16 dân thường Afghanistan trong vụ xả súng bạo 

Lính Mỹ bắn dân Afghanistan có thể bị tử hình

Tuổi Trẻ – ‎12-03-2012‎
TTO – Ngày 13-3, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Leon Panetta cho biết binh sĩ Mỹ sát hại 16 dân thường Afghanistan có thể đối mặt với án tử hình nếu bị kết tội. Mỹ tuyên bố vụ thảm sát không ảnh hưởng tới kế hoạch rút quân. Người đứng đầu Lầu Năm Góc nói rằng 

Hoa Kỳ không thay đổi chiến lược ở Afghanistan sau vụ bạo động

VOA Tiếng Việt – ‎12-03-2012‎
Thứ Hai, 12 tháng 3 2012 Mỹ không thay đổi chiến lược ở Afghanistan sau vụ bạo động Tòa Bạch Ốc nói Hoa Kỳ sẽ không thay đổi chiến lược hay mục tiêu tại Afghanistan tiếp theo vụ một binh sĩ Mỹ bắn vào 16 thường dân Afghanistan.

Lính Mỹ giết 16 người Afghanistan đã sang Kuwait

Người Lao Động – ‎cách đây 16 giờ‎
(NLĐO)- Viên thượng sĩ Mỹ bị tình nghi thảm sát 16 thường dân Afghanistan đã được đưa sang Kuwait bất chấp yêu cầu của người dân và các nhà lập pháp Afghanistan đòi người này phải đối mặt với công lý ngay trên đất nước của họ.

Lính Mỹ thảm sát 16 thường dân được đưa khỏi Afghanistan

Zing News – ‎cách đây 20 giờ‎
(Zing) – Lầu Năm góc hôm thứ Tư (14/3) cho biết, lính Mỹ bị buộc tội thảm sát 16 thường dân đã được di lí khỏi Afghanistan, nhưng không tiết lộ quốc gia hắn bị đưa đến. John Kirby, phát ngôn viên Lầu Năm Góc cho biết: “Binh sĩ đó đã được đưa lên máy 

Binh sĩ thảm sát dân thường Afghanistan bay sang Kuwait

Lao động – ‎14-03-2012‎
Người lính Mỹ bị cáo buộc giết chết 16 thường dân Afghanistan đã bay sang Kuwait. Thủ tục tố tụng pháp lý chống lại binh sĩ này sẽ được tiến hành ở một nước khác. Vụ thảm sát ở Kandahar hôm 11.3 gây phẫn nộ ở Afghanistan. “Anh ta bay khỏi Afghanistan 

Không khoan nhượng với binh sỹ trong vụ thảm sát

Báo Đồng Khởi – ‎14-03-2012‎
Theo AFP, Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 13/3 đã tìm cách xoa dịu làn sóng giận dữ liên quan vụ một binh sỹ Mỹ thảm sát dân thường Afghanistan khi tuyên bố rằng ông coi vụ việc này nghiêm trọng như chính dân thường Mỹ bị sát hại.

Quan hệ Mỹ – Afghanistan: Bóng đen bao phủ

Hà Nội Mới – ‎14-03-2012‎
(HNM) – Sóng gió lại vừa nổi lên trong quan hệ Mỹ – Afghanistan. Vụ một binh sĩ Mỹ xả súng giết hại 16 dân thường Afghanistan (11-3), đang thổi bùng ngọn lửa giận dữ khắp quốc gia Nam Á này. Mặc dù, Tổng thống Mỹ Barack Obama (13-3), đã lên tiếng xoa 

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ tới Afghanistan

Người Việt – ‎14-03-2012‎
CAMP LEATHERNECK, Afghanistan (Reuters) -Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, ông Leon Panetta, đến Afghanistan hôm Thứ Tư trong cuộc viếng thăm không báo trước, giữa lúc chính phủ Mỹ đang tìm cách giảm bớt hậu quả của việc một lính Mỹ bắn chết 16 thường dân 

Tổng thống Mỹ Barack Obama: Không thể chấp nhận thảm sát vô nhân đạo

An ninh thủ đô – ‎14-03-2012‎
ANTĐ – Trước làn sóng phản đối ngày càng lan rộng sau vụ binh sĩ Mỹ xả súng giết hại ít nhất 16 thường dân Afghanistan, từ Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 13-3 đã tuyên bố không khoan nhượng với thủ phạm và cam kết sẽ điều tra đầy đủ vụ việc 

Biểu tình lớn ở Afghanistan phản đối binh lính Mỹ

Vietnam Plus – ‎13-03-2012‎
Ngày 13/3, hàng trăm người đã biểu tình tại thành phố Jalalabad ở miền Đông Afghanistan để phản đối vụ một binh sỹ Mỹ thảm sát 16 dân thường tại tỉnh Kanhadar tối 10/3. Đây là cuộc biểu tình đầu tiên kể từ sau khi xảy ra vụ việc.

Bộ trưởng Quốc phòng Đức đến thăm Afghanistan

Vietnam Plus – ‎14-03-2012‎
Theo AFP, Bộ trưởng Quốc phòng Đức Thomas De Maiziere ngày 14/3 đã bất ngờ tới Afghanistan. Dự kiến, Bộ trưởng Maiziere sẽ có cuộc gặp người đồng cấp nước chủ nhà Abdul Rahim Wardak và Tổng thống Hamid Karzai. Chuyến thăm của ông Maiziere diễn ra hai 

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ bất ngờ tới Afghanistan

Vietnam Plus – ‎14-03-2012‎
AFP đưa tin, ngày 14/3, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã có chuyến thăm không báo trước tới Afghanistan trong bối cảnh Washington đang nỗ lực ngăn chặn hệ quả sau vụ một binh sĩ Mỹ xả súng giết hại 16 dân thường Afghanistan.

Binh sĩ Mỹ gây thảm sát có thể bị tử hình

Đài Tiếng Nói TPHCM – ‎13-03-2012‎
Ngày 13-3, hàng trăm sinh viên đại học đã đổ ra các đường tại thành phố Jalalabad ở miền Đông Afghanistan để phản đối vụ một binh sĩ Mỹ thảm sát 16 dân thường tại tỉnh Kanhadar của nước này tối 10-3. Đây là cuộc biểu tình đường phố đầu tiên kể từ sau 

472000 Lính Mỹ Từng Phục Vụ Tại Iraq, Afghanistan: Bị Hội Chứng 

Việt Báo Daily Online – ‎13-03-2012‎
WASHINGTON – Người lính bắn chết 16 thường dân giữa đêm có thể đã trải qua 1 tình trạng tinh thần hiếm hoi – các chuyên gia về sức khoẻ và tâm thần của quân đội nói: đó là cơn điên mù quáng, bất chấp sự đau đớn và nguy hiểm, hoàn toàn mất liên lạc với 

Những vụ thảm sát đẫm máu nhất của quân đội Mỹ trong lịch sử

Zing News – ‎13-03-2012‎
(Zing) – Vụ lính Mỹ thảm sát 16 thường dân tại Afghanistan cuối tuần qua không phải là sự cố đầu tiên của quân đội Mỹ. Trong lịch sử, không ít lần thế giới đã phải rúng động trước những vụ hành quyết đẫm máu bắt nguồn từ quân đội Hoa Kỳ. Trong những 

Hành động trả thù đầu tiên sau vụ thảm sát ở Afghanistan

XãLuậ tin tức việt nam 24h cập nhật – ‎13-03-2012‎
Một quan chức thuộc phái đoàn chính phủ Afghanistan đã bị một phần tử Taliban bắn chết hôm qua 13/3 khi đang tới thăm hiện trường vụ thảm sát 16 thường dân. Theo tờ Wall Street Journal, Tổng thống Afghanistan Hamid Karzai đã cử một phái đoàn đến ngôi 

Người dân Afghanistan tức giận kéo tới căn cứ Mỹ để phản đối vụ 

VNMedia – ‎13-03-2012‎
(VnMedia) – Lực lượng Taliban hôm qua (13/3) đã thề sẽ chặt đầu lính Mỹ gây ra vụ thảm sát 16 dân thường vô tội Afghanistan để trả thù. Vài giờ sau khi đưa ra tuyên bố này, các chiến binh Taliban đã nã đạn tấn công vào một phái đoàn của chính phủ 

Căng thẳng tăng cao trong vụ lính Mỹ thảm sát dân thường Afghanistan

Thể thao văn hóa – ‎13-03-2012‎
(TT&VH) – Ngày 13/3, các tay súng phiến loạn đã bắn vào phái đoàn của Chính phủ Afghanistan tới điều tra vụ một lính Mỹ thảm sát 16 dân thường ở tỉnh Kandahar, làm một người thiệt mạng. Phái đoàn này gồm có 2 em trai của Tổng thống Afghanistan Hamid 

Vụ lính Mỹ bắn chết 16 người Afghanistan: Hé lộ nghi phạm

Người Lao Động – ‎13-03-2012‎
Taliban đã tấn công vào phái đoàn Chính phủ Afghanistan hôm 13-3 khi các giới chức đến thăm ngôi làng Balandi ở miền Nam nước này, nơi xảy ra vụ lính Mỹ xả súng bắn chết 16 thường dân 2 ngày trước đó. Trong phái đoàn có 2 người em của Tổng thống 

Thế giới 24h: Mỹ “vẽ đường” cho Taliban quậy

VietNamNet – ‎13-03-2012‎
– Sau vụ đốt kinh Koran, Mỹ lại vướng vào vụ xả súng tai tiếng và Taliban thừa dịp kích động bạo lực; Biểu tình chống Mỹ ở Afghanistan… là các tin nóng đáng chú ý. Hôm qua, lực lượng Taliban đã lên tiếng đe dọa sẽ chặt đầu lính Mỹ nhằm trả đũa vụ một 

Sinh viên Afghanistan đốt bù nhìn Obama trên phố

VTC – ‎13-03-2012‎
(VTC News) – Hàng trăm sinh viên đại học ở Afghanistan đã xuống đường biểu tình phản đối vụ binh lính Mỹ xả súng vào dân thường ở Kandahar hôm Chủ nhật khiến 16 người thiệt mạng, trong đó có 9 trẻ em. Khoảng 400 sinh viên đã tụ tập ở thành phố 

Phiến quân tấn công đoàn Chính phủ Afghanistan

Vietnam Plus – ‎13-03-2012‎
Ngày 13/3, phiến quân đã tấn công phái đoàn Chính phủ Afghanistan khi họ tới thăm ngôi làng Balandi ở miền Nam Afghanistan, nơi một binh sỹ Mỹ bị cáo buộc giết hại 16 dân thường hôm 11/3 vừa qua. Theo phóng viên AP có mặt tại hiện trường, 

Nhân chứng nói về vụ thảm sát của lính Mỹ

VNExpress – ‎13-03-2012‎
Một thiếu niên sống sót sau vụ thảm sát ở ngôi làng tại Afghanistan đã đau đớn nhắc lại những hình ảnh về kẻ sát nhân máu lạnh là một binh sĩ Mỹ, khi tên này bước vào gia đình cậu nổ súng và cưỡng bức phụ nữ. Rafihullah là tên cậu bé may mắn sống sót 

Nghi can giết dân Afghanistan có thể bị tử hình

Người Việt – ‎13-03-2012‎
TRÊN MÁY BAY QUÂN SỰ (AP) -Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta nói án tử hình là một điều công tố quân đội đang tính tới, trong lúc điều tra và chuẩn bị xử một binh sĩ Mỹ bị nghi bắn hạ 16 thường dân Afghanistan. Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta trả lời 

Lầu Năm Góc: chiến lược quân sự của Mỹ ở Afghanistan sẽ không thay 

Tin thời sự, Bình luận về Nga và thế giới – ‎13-03-2012‎
Hoa Kỳ không có ý định thay đổi chính sách hiện diện quân sự tại Afghanistan, dù xảy ra vụ việc thảm sát hàng loạt do quân nhân Mỹ thực hiện. Người phát ngôn của Bộ quốc phòng Mỹ, ông Jojo Little đã đưa ra tuyên bố tương ứng. Theo quan điểm của Lầu Năm 

Taliban Thề Trả Thù Vụ 16 Dân Bị Hạ Sát – Mỹ Hạn Chế Thiệt Hại Vụ 

Việt Báo Daily Online – ‎12-03-2012‎
WASHINGTON – TT Obama và bộ trưởng quốc phòng Leon Panetta đã gọi điện thoại phân ưu với TT Karzai về vụ 1 quân nhân Hoa Kỳ bắn chết 16 thường dân Afghanistan – ông Panetta cam kết đưa những kẻ có trách nhiệm ra toà xét xử. Trong 1 tuyên bố của Bạch Ốc 

Vụ lính Mỹ thảm sát dân thường Afghanistan::

VNMedia – ‎12-03-2012‎
(VnMedia) – Chỉ trong 3 tuần qua, Tổng thống Mỹ Barak Obama đã hai lần phải nói lời xin lỗi với người dân Afghanistan. Lần đầu, ông Obama đã phải xin lỗi vì vụ lính Mỹ đốt kinh Koran và mới đây nhất là về vụ lính Mỹ thảm sát dân thường Afghanistan.

Vụ xả súng gây khó cho kế hoạch rút quân của Mỹ

Vietnam Plus – ‎12-03-2012‎
Dư luận Mỹ cho rằng vụ lính Mỹ ngày 11/3 xả súng thảm sát ít nhất 16 người Afghanistan cộng với vụ lính Mỹ đốt hàng chục cuốn kinh Koran linh thiêng của người Hồi giáo tháng trước sẽ không chỉ gây căng thẳng quan hệ của Mỹ và phương Tây với Afghanistan 

Có thế có án tử hình cho vụ xả súng ở Afghanistan

Báo Phú Yên – ‎12-03-2012‎
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta ngày 12/3 nói rằng có khả năng sẽ áp dụng án tử hình cho vụ thảm sát 16 dân làng ở Afghanistan . Thông tin này vừa được hãng Reuters đăng tải. Vụ xả súng xảy ra tại tỉnh Kandahar ở miền Nam mà nạn nhân hầu hết là 

Sau thảm sát, Obama quyết rút quân khỏi Afghanistan

XãLuậ tin tức việt nam 24h cập nhật – ‎12-03-2012‎
Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm 12.3 cho biết, vụ lính Mỹ thảm sát 16 thường dân Afghanistan đã khiến ông thực sự quyết tâm rút binh sỹ ra khỏi quốc gia Nam Á này. “Vụ thảm sát đã khiến tôi thêm quyết tâm đưa các binh sỹ nước mình trở về quê hương”, 

Mỹ không vội rút quân khỏi Afghanistan sau vụ thảm sát

Lao động – ‎12-03-2012‎
Tổng thống Mỹ Barack Obama vừa cam kết với các lực lượng quốc tế sẽ không “vội vàng rút quân” khỏi Afghanistan sau vụ một lính Mỹ bị buộc tội sát hại 16 thường dân. Phần lớn binh sĩ Mỹ sẽ rút khỏi Afghanistan trước năm 2014. Tổng thống Barack Obama cho 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Ba 16, 2012 in Chiến tranh



Hoa Kỳ tiếp tục gặp rắc rối tại Afghanistan


Các đại biểu quốc hội Afghanistan đã bày tỏ phản ứng bực tức trườc tin tối hôm qua Hoa Kỳ đã đưa binh sĩ bị cáo buộc bắn chết 16 thường dân Afghanistan sang Kuwait.


Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta (trái) và bộ trưởng bộ nội vụ Afghanistan, Besmullah Mahammadi ở Kabul ngày 14/03/2012

Thiếu Tướng Curtis Scaparrotti, phát ngôn viên liên quân nói rằng Hoa Kỳ đã thông báo cho chính phủ Kabul biết trước khi đưa binh sĩ Mỹ này ra khỏi Afghanistan.

Tướng Scaparrotti cũng nói quyết định được đưa ra vì không có cơ sở giam giữ thích hợp ngay tại Afghanistan, đồng thời muốn cuộc điều tra tìm hiểu nguyên nhân vụ bắn giết được thực hiện một cách công bằng.

Một viên chức quốc phòng Mỹ khác cũng nói với báo chí là người lính này vẫn có thể được đưa trở lại Afghanistan để xét xử.

Những lời giải thích vừa nêu vẫn không làm hài lòng các đại biểu quốc hội Afghanistan.

Dân biểu Mohammad Hamidzai, một thành viên của Ủy Ban Điều Tra do Quốc Hội thành lập nói với báo chí rằng việc đưa binh sĩ Mỹ can tội giết người này sang Kuwait đã đi ngược lại nguyện vọng của gia đình các nạn nhân và của tập thể dân chúng Afghanistan.

Ông Hamidzai cũng nhắc lại rằng người dân đòi hỏi phải đưa kẻ phạm pháp ra xét xử công khai tại Afghanistan. Một số vị dân cử khác cũng lên tiếng nói rằng chính phủ Afghanistan không nên ký kết bản hiệp ước đối tác chiến lược với Hoa Kỳ, cho tới khi nào luật pháp thật sự được tôn trọng.

Nói với báo chí ngay sau khi gặp Tổng Thống Hamid Karzai, ông Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta cho rằng phải điều tra để tìm hiểu lý do vì sao binh sĩ Mỹ này lại nổ súng bắn dân. Ông cũng cho hay nếu có đủ bằng chứng kết tội, người binh sĩ này có thể bị kêu án tử hình.

Vụ thảm sát xảy ra hôm chủ nhật vừa rồi, khi anh binh sĩ Mỹ này cầm súng trốn khỏi căn cứ ở miền Nam Afghanistan vào lúc rạng sáng, sau đó anh ta đột nhập vào 3 căn nhà của người dân địa phương rồi nổ súng bắn chết đàn ông, phụ nữ và trẻ em, trước khi nổi lửa đốt xác họ.

Tổng cộng có 16 người chết trong vụ này.

Vụ việc này cùng với chuyện binh sĩ tháng trước Mỹ sơ ý đốt kinh Koran là nguyên nhân khiến các vụ biểu tình phản đối quân đội Hoa Kỳ diễn ra ở nhiều nơi, đồng thời gây cản trở cho quan hệ giữa Washington và Kabul.

Danh tánh của người binh sĩ Mỹ vẫn được giữ kín.

Tin từ Kabul cũng nói là hôm qua ông Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta đã thoát hiểm trước một âm mưu khủng bố.

Các hãng thông tấn nước ngoài cho hay một người thông dịch Afghanistan đánh cắp chiếc xe của quân đội Mỹ, có ý định lao vào đoàn ngưiời đang đứng đón ông Panetta hay đâm vào chiếc máy bay chở ông, nhưng chiếc xe lại đâm vào bệ bê tông được dùng làm rào cản và bốc cháy.

Tin tức cho biết người này mới chết sáng nay ở nhà thương.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Ba 16, 2012 in Chiến tranh


Chư tăng ra trụ trì ở Trường Sa

Chùa Song Tử Tây, ngôi chùa lớn nhất ở Trường Sa

Những ngôi chùa ở Trường Sa được nói là đã vắng bóng chư tăng từ lâu

Tỉnh Khánh Hòa đã có công văn chấp thuận “nguyện vọng” ra trụ trì các chùa ở Trường Sa của một số chư tăng trong tỉnh.

Sáu vị thượng tọa, đại đức hiện đang trụ trì hoặc tu hành trên địa bàn của thành phố Nha Trang, huyện Diên Khánh và thị xã Ninh Hòa sẽ được cử ra các đảo ở Trường Sa để tiếp quản các ngôi chùa trên đảo.

Theo công văn này, Ủy ban nhân dân tỉnh “đánh giá cao” nguyện vọng của các chư tăng.

Ban trị sự Phật giáo tỉnh Khánh Hòa cũng đã ra quyết định bổ nhiệm trụ trì có thời hạn sáu vị này và dự kiến sẽ có buổi họp mặt trước khi họ lên tàu ra đảo.

Phục hồi Phật sự

Trao đổi với BBC qua điện thoại, Đại đức Thích Giác Nghĩa, một trong sáu vị sẽ ra đảo, cho biết ông sẽ tiếp quản Chùa Trường Sa Lớn nằm trên hòn đảo cùng tên và là “thủ đô của các đảo” ở quần đảo Trường Sa.

Đại đức Nghĩa cho biết ông phát nguyện ra Trường Sa lâu dài sau ba lần ông ra đảo cầu siêu cho những “anh hùng liệt sỹ và nhân dân đồng bào đã hy sinh để bảo vệ mảnh đất thiêng liêng”.

“Theo tôi biết các ngôi chùa ngoài đó đã có từ rất lâu do tổ tiên đã xây dựng. Theo thời gian cũng xuống cấp và Nhà nước đã quan tâm sửa sang trùng tu lại.”

Đại đức Thích Giác Nghiã

“Tôi thấy mình cần có đóng góp cho quê hương và có trách nhiệm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình,” đại đức nói.

Ông cho biết những lần ra đảo trước ông thấy các chùa trên đảo hiện chưa có chư tăng và do quân dân duy trì do đó hoạt động Phật sự trên đảo bị gián đoạn ít nhất ‘từ ngày giải phóng đến giờ’.

“Người dân chỉ đến đánh chuông, lạy Phật và cầu nguyện,” ông nói, “Họ rất cần chư tăng hướng dẫn cho họ.”

“Theo tôi biết các ngôi chùa ngoài đó đã có từ rất lâu do tổ tiên đã xây dựng,” ông nói, “Theo thời gian cũng xuống cấp và Nhà nước đã quan tâm sửa sang trùng tu lại.”

Ông cho biết là bên cạnh ba ngôi chùa lớn trên ba hòn đảo đã được tu sửa sắp tới ‘Nhà nước cũng trùng tu lại các chùa nhỏ ở các đảo khác.”

“Hôm nay bắt đầu mới ổn định và chư tăng được Nhà nước yêu cầu phải nên ra đóng góp Phật sự ngoài đó,” ông nói.

Chùa Trường Sa Lớn Việt Nam nói dân và quân ờ̉ Trường Sa rất thiếu thốn về đời sống tinh thần

Bên cạnh đó, người dân trên đảo đã ‘rất nhiều lần đề nghị mời các thầy ra ngoài đó ở để hướng dẫn họ tu học’ vì ‘họ ở xa đất liền nên thiếu thốn về mặt tinh thần và cần có chỗ nương tựa’.

Đại đức Nghĩa cho biết ông đã xác định tinh thần ra ngoài đảo ‘sẽ rất kham khổ’ nhưng là ‘đệ tử Đức Phật’ nên ông xem những khổ cực đó như ‘không có gì’.

Ba tâm nguyện

Đại đức Thích Giác Nghĩa hiện đang trụ trì hai ngôi chùa ở Nha Trang là Vạn Đức và Phước Trí. Ông cho biết sẽ giao cho các đệ tử tiếp quản các chùa này để ra Trường Sa ‘trước hết từ 6 tháng đến một năm’.

Ông cho biết trong chuyến ra Trường Sa lần này ông có ba tâm nguyện: thứ nhất là hành trì tu niệm để ‘vun bồi đạo lực’ của ông.

Kế nữa ông muốn có những ‘chia sẻ trong cuộc sống’ để ‘anh em (trên đảo) khỏi trống trải trong lúc làm nhiệm vụ’ và ‘gầy dựng cho Phật tử có sức mạnh để sống ngoài biển đảo’.

“Tôi thấy mình cần có đóng góp cho quê hương và có trách nhiệm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình.”

Đại đức Thích Giác Nghiã

Tâm nguyên cuối cùng của ông là ‘hướng về những người con của dân tộc mình đã hy sinh trong bất kỳ điều kiện nào’.

“Dẫu người đó có là ai đi nữa thì cũng là con dân của dân tộc Việt Nam,” ông nói, “Họ đã bỏ mình, mất xác và xương họ cũng không còn.”

“Tôi sẽ gia trì chú nguyện gửi gắm cho họ để họ có lực đi về thế giới an lành và xả bỏ những đau thương của họ khi chết,” ông nói.

Hiện giờ ông chỉ đợi Nhà nước ‘chuẩn bị tàu bè để đi ra đảo’ và nói ông ‘sẽ cố gắng hết mức’.

‘Không gây căng thẳng’

Mới đây dư luận Việt Nam quan tâm một tuyên bố của phía Trung Quốc nhằm khẳng định chủ quyền tại quần đảo Hoàng Sa mà nước này chiếm được từ chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trong một cuộc chiến chớp nhoáng vào năm 1974.

Phát biểu tại kỳ họp của Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân Trung Quốc, tức Chính hiệp, hôm 7/3, phó Tổng cục trưởng Tổng cục du lịch nước này Vương Chí Phát nói cần khuyến khích đẩy mạnh du lịch tại Tây Sa (Hoàng Sa) để ‘góp phần khẳng định chủ quyền’.

Bình luận với BBC, nhà nghiên cứu độc lập Đinh Kim Phúc hiện đang theo dõi diễn biến trên Biển Đông khẳng định rằng những hành động của Việt Nam ở Trường Sa gần đây không phải là ‘hành động gây căng thẳng’.

“Trước đây một số đảo của Trường Sa chưa có đủ điều kiện phục vụ cuộc sống con người. Ngày nay Việt Nam có đủ điều kiện để đảm bảo cuộc sống bình thường trên hải đảo thuộc lãnh thổ của mình thì cứ tiến hành.”

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc

“Lãnh thổ Việt Nam thì Việt Nam có quyền phát triển kinh tế khoa học cũng những các tiềm lực khác,” ông nói.

“Trước đây một số đảo của Trường Sa chưa có đủ điều kiện phục vụ cuộc sống con người,” ông nói thêm, “Ngày nay Việt Nam có đủ điều kiện để đảm bảo cuộc sống bình thường trên hải đảo thuộc lãnh thổ của mình thì cứ tiến hành.”

Đánh giá về động thái khuyến khích du lịch ra Hoàng Sa của Trung Quốc, ông Phúc cho rằng nước này muốn ‘tạo ra sự đã rồi để họ qua mặt hoặc tranh thủ dư luận quốc tế nhìn nhận những vùng họ đã cưỡng chiếm đương nhiên là của họ.’

Tuy nhiên ông cho rằng Trung Quốc càng ‘tiếp tục lấn tới’ thì sẽ ‘càng phản tác dụng’.

“Họ sẽ cho thế giới thấy rằng miệng thì họ nói tuân thủ giải quyết tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình nhưng bên cạnh đó họ đã lộ bộ mặt thật là luôn có tham vọng độc chiếm Biển Đông,” ông nói.

TQ phản đối chư tăng VN ra Trường Sa

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Ba 16, 2012 in Trường Sa