Monthly Archives: Tháng Sáu 2011

The Vatican’s Holocaust (Chapter 1-5)

The Vatican’s Holocaust

The sensational account of the most horrifying religious massacre of the 20th century

By Avro Manhattan

Link to KJB Below

Return to


 Avro Manhattan (1914-1990)

About the Author:

Avro Manhattan was the world’s foremost authority on Roman Catholicism in politics. A resident of London, during WW II he operated a radio station called “Radio Freedom” broadcasting to occupied Europe. He was the author of over 20 books including the best-seller The Vatican in World Politics, twice Book-of-the-Month and going through 57 editions. He was a Great Briton who risked his life daily to expose some of the darkest secrets of the Papacy. His books were #1 on the Forbidden Index for the past 50 years!!

The Vatican’s Holocaust – Revealed at Last!

A sensational account of the most horrifying religious massacre of the 20th century. Startling revelations of forced conversions, mass murder of non-Catholics, Catholic extermination camps, disclosures of Catholic clergy as commanders of concentration camps; documented with names, dates, places, pictures and eyewitness testimony.


A Word for the Fifth Edition….

Preface to the British Editions

Preface to the American Editions


Chapter 1

New nation from old ones

The Vatican frowns on the birth of Yugoslavia – Catholic policy of penetration and disintegration – Croat Separatism and the Catholic Church – Catholic storm troopers – The Ustashi.

Chapter 2

The year of political assassinations

The murder of a Chancellor, of a Foreign Minister and of a King.

Chapter 3

The birth of a monster: the independent Catholic State of Croatia

Catholic crusaders turn into Storm Troopers – A Catholic Gestapo – How a puppet King was made – A Fascist delegation to the Pope – Ante Pavelic and Pius XII plan a secret campaign.

Chapter 4

The nightmare of a nation

The Archbishop and Bishops support a Catholic Dictator – “We have three million bullets.” – Catholic concentration camps for children – Orders: “Cremate people alive.”

Chapter 5

The triumph of terrorism

Punitive expeditions – The pattern of mass executions – The Franciscan pupil who cut the throats of 1,360 prisoners – Pushed alive into their graves – Orthodox Serbs crucified – Eyes torn from their sockets.

Chapter 6

“Christ and the Ustashi march together.”

Catholic priests and friars lead Ustashi bands – Franciscan padres as bandits – Catholic fathers as Ustashi storm troopers – Archbishop Stepinac issues a pastoral letter – Catholic padres as Ustashi commissars.

Chapter 7

Catholic friars, priests, executioners, bishops and murderers

Orthodox clergy murdered – The Canon with the bull whip – Catholic persuasion and bayonets – Certificates of honesty for re-Christening in the Catholic Church – Conversion or death – “He converted six thousand persons.” – A Franciscan monster: Father Filipovic.

Chapter 8

The true inspirer, promoter and executor of the religious massacre: the Vatican

Catholic Bishops advocate “forcible conversions.” – Archbishop Stepinac, Supreme Apostolic Vicar of the Ustashi Army – Forcible conversion legalized – Forcible conversion for the “lost souls” of Orthodox children – The Catholic Church’s directives for forcible conversions – Pope Pius XII blesses Pavelic and his Ustashi.

Chapter 9

Catholic campaign of denial, smear and falsification

How the First News reached the outside world – Dr. Sekulich and the “Gestapo.” – A Catholic liar at the White House – Winston Churchill issues a writ – What Mrs. Roosevelt said – “I write to save my soul.” – The Archbishop’s answer: “I have forwarded everything to the Vatican.”

Chapter 10

The Pope, Stepinac and Pavelic try to save Croatia

They ask the “right Allies” for guns – Archbishop Stepinac is promoted head of the Ustashi Government – Ante Pavelic hides inside the Vatican – Stepinac, Cardinal Mindszenty and Pius XII prepare for a new war.

Chapter 11

The Catholic church prepares for the future

The Pope pigeon-holes a Bishop’s memorandum, promotes a phony religious campaign – Stepinac is arrested and imprisoned – The World Press whitewash the Ustashi horror – The Ustashi Army are resurrected abroad – Pavelic forms a new Ustashi Government. Makes ready for “The Day.”

Chapter 12

The Vatican and the USA as the defenders of the Fascist criminals of World War II

The Vatican and the USA as the protectors of the Croatian war criminals – The Vatican becomes their refuge – Falsifications of passports – Fake identities “made in Rome.” – Secret Vatican-USA instructions to “validate” them.

Chapter 13

The Vatican, the Mafia and the USA. Why they enlisted war criminals, Stalin and one third of Europe

The Mafia recruited by the Vatican and the USA – The Mafia helps the Vatican save tons of holy silver – Why the Vatican and the USA enlisted war criminals – The menace of Soviet Russia – Stalin swallows up one-third of Europe – The Vatican-USA secret Alliance to stop him.

Chapter 14

The USA and the Vatican’s secret plan to rescue war criminals

American and World Jewish reaction – The Jews are mobilized against the State Department and the Pope – The State Department and the Vatican are scared – They adopt a policy of “maximum prudence.” – The USA by-passed Jewish vigilance, by massive equivocal legislation – Official classification of evidence – Estimated 10,000 Nazi collaborators still in the USA.

Chapter 15

The Vatican saves the Catholic war criminals of Croatia – Roman monasteries as their asylums -The Croatian Holocaust minimized

The Pope saves a top war criminal from execution – The Nuns of Rome who were Croatian Ustashis – Monasteries and Nunneries invaded – The Catholic American grand conspiracy – The man who escaped from Yugoslavia with the first documentation of the Croatian atrocities.

Chapter 16

The Croatian Holocaust – Invention or Reality? The Ambassador and the Cardinal – The Archbishop of Canterbury’s fit of temper

The English Cardinal who kept his silence – An Embassy buys 2000 copies of the book – Distributions to the House of Lords and Commons – The launching of a book in Northern Ireland – The Archbishop of Canterbury’s unecumenical fit of temper – The Londoner who defied him.

Chapter 17

The Ambassador and the Pope’s Nuncio in a Red Embassy, a Vatican victory

The Ambassador changes his mind  – No more books about the Croatian Holocaust – Communist amnesty for all Croatian criminals – Communist Yugoslavia makes peace with the Vatican – The Vatican Ambassador in a Communist Embassy; its political meaning – Ustashi settlements abroad.

Chapter 18

Ustashi terrorism after World War II

The silent efficiency of Ustashi killing – Dr. Sekulich’s experience – The Serbian Convention of Chicago and the Ustashi’s shadow – The lecturer who was shot and killed – The speech advocating mutual tolerance between Serbs and Croats, which saved the life of the author – The would-be killer asks for an autograph.

Chapter 19

Forty years after – crime and punishment

Effectiveness of the protective legislation of the USA for war criminals – Thirty years of efforts to have a top Ustashi arrested – Artukovic, former Interior Minister of Catholic Croatia, is extradited – He is sentenced to death – Total absence of the religious motivation of the Croatian Holocaust – Distortion of the true nature of his trial – American and world opinion hoodwinked.

Chapter 20

The Virgin Mary and the Secretary of the USA Navy call for World War III

Consecration of the World to the Virgin Mary – The Cult of Fatima – Its anti-Russian significance – Catholic volunteers with the Nazi Armies on the Russian Front – USA-Russian atomic race – USA theologians advocate atomic war – The American Secretary of Defense jumps from a 16th floor window – USA Cardinal Spellman and Pope Pius XII support “the morality of a preventive atomic war.” – Ante Pavelich and the Ustashi make ready for World War III.

Chapter 21

The Grand Central European plot – the Pope, the Cardinal and CIA

The CIA and the Vatican Intelligence unite to carry on a “revolution.” – They designate a Cardinal as the future Premier of Hungary – Cardinal Mindszenty’s failure – He is imprisoned – He is driven into Budapest by three Hungarian tanks – The CIA and the Vatican are defeated by the Soviet invasion of Hungary – Cardinal Mindszenty as the “twelve year guest” of the American Legation in Hungary – Death of Pius XII – The Secret of Fatima.

Chapter 22

The Malta Inquisition – vote Catholic or be damned

Catholic punishing expedition against their opponents – Catholic children as whistling political hooligans – Church bells to silence anti-Catholic speakers – The bells ring THREE SOLID HOURS to silence the Socialists – Father confessors as political advisers – Grilled in the flames of hell if you vote against the Church – Refusal of absolution to exert political pressure – Voters terrorized by vigilante padres –  “Vote Catholic or be damned.”

Chapter 23

Vietnam – the Croatia of Asia

The religious origins of the Vietnamese conflict – Buddhists protest against a Catholic dictatorship – The Catholic Trio of a President, an Archbishop and a Security Chief – Catholic discrimination against Buddhists – Buddha’s birthday forbidden – The first 16,000 American “advisers.” – President Kennedy cold-shoulders Catholic Diem – Consents to Diem “assassination.” The Catholic Church “loses” the war for the USA – Collapse of the USA Anti-communist front caused by Catholic intransigence.

Chapter 24

Where will be the next Inquisition?

Last photo of Mr. Manhattan before his homegoing in Nov. 1990

A shory biography of Baron Avro Manhattan

Born April 6, 1914, in Milan, Italy, of American and Swiss/Dutch parents. He was educated at the Sorbonne in Paris and the London School of Economics. He was jailed in Italy for refusing to serve in the Fascist dictator Mussolini’s army. While imprisoned in the Alps he wrote his first book on astronomy.

During the war, Mr. Manhattan operated a radio station called Radio Freedom broadcasting to the partisans in occupied Europe. For this service he was made a Knight of Malta. His aristocratic roots meant that he was a Knight of the House of Savoy as well as a Knight Templar and a Knight of the Order of Mercedes.

His more than 20 books include the best-selling The Vatican in World Politics, one of the best-selling books of all time. It was translated into most major languages including Chinese, Russian and most recently, Korean.

He was a member of the Royal Society of Literature, Society of Authors, Ethical Union, P.E.N., British Interplanetary Society, etc.

His other books include:

The Rumbling of the Apocalypse, Airoldi, 1934;

Towards the new Italy (Preface by H.G. Wells), Lindsay Drummond, 1943;

Latin America and the Vatican, C.A. Watts, 1946.

The Catholic Church Against The Twentieth Century, C.A.Watts, 1947, 2nd edition, 1950;

The Vatican in Asia, C.A. Watts, London, 1948.

Religion in Russia, C.A.Watts, London, 1949.

Catholic Imperialism and World Freedom, C.A. Watts, London 1952, 2nd edition, 1959;

Terror Over Yugoslavia, the Threat to Europe, C.A. Watts, London, 1953;

The Dollar and the Vatican, Pioneer Press, London, 1956, 3rd edition, 1957.

Vatican Imperialism in the 20th Century, Zondervan, Michigan, 1965.

The Vatican Billions, Chick Pub., Los Angeles,1983.

Catholic Terror in Ireland, Chick Pub., Los Angeles, 1988.

Vatican Moscow Washington Alliance, Chick Pub, 1982.

Vietnam . . . why did we go?, Chick Pub, Los Angeles, 1984.

The Vatican’s Holocaust, Ozark Books, Springfield, MO.1986.

Murder in the Vatican, American Russian and Papal Plots, Ozark Books, Springfield, MO. 1985.

His friends included H. G. Wells, Pablo Picasso, George Bernard Shaw, and scientist Marie Stopes.


A copy of this book was hurled across St. Paul’s Cathedral, London, England, by the Archbishop of Canterbury, to the stupefaction of a vast congregation gathered there to pray for Christian unity. A journalist bought a copy to use it as a “shield”, expecting to be attacked by the three thousand people who had participated at the launching of the book in the Ulster Hall, Belfast, Northern Ireland, simply because they approved of its contents. The book was also kicked, trampled and spat upon by a Catholic student in Belfast.

None of these people had read a line of it.

The Anglican primate had lost his temper—and, even more tragically his reason—as swiftly as had the newsman and the university intellectualloid, at the mere sight of its title.

A striking demonstration, if there be need for one, of how religious disputes can still madden people beyond redemption.

If to this is added political strife, then the two turn into the most perilous explosive.

Nations react more irrationally even than single individuals. Since the cumulative weight of history, wishful thinking and vested interests will trigger off the most emotional fanaticisms within otherwise civilized lands.

Yet, wise is the nation which makes ready for the worst to happen.

Avro Manhattan,



To the readers of the British editions:

This book has been criticized, condemned, banned, mutilated, destroyed and even burned as frequently as it has been quoted, recommended, reproduced and praised in many parts of the world, because of the events and revelations it describes. The ordinary individual cannot accept as yet the startling facts that only a few years back, for instance, the Catholic Church advocated forcible conversions, helped to erect concentration camps, and was responsible for the sufferings, torturing and execution of hundreds of thousands of non-Catholics. Deeds coolly perpetrated by her lay and ecclesiastic members. Furthermore, that many of such atrocities were carried out personally by some of her Catholic priests and even monks. One of the main purposes of this book is to relate where, when and by whom such atrocities were committed. It took the author almost half a decade of painstaking investigation before he accepted what seemed unbelievable. The result is this account, documented from as authoritative and as varied sources as possible. Among them, people with whom the present writer became personally acquainted. Some of these played no mean role in the religious, political and military events herein narrated. Others were eye-witnesses. Indeed, not a few even victims of the incredible atrocities sanctioned and promoted by the Catholic Church. The names of most of the participants, Catholic laymen, military, priests, friars, bishops, archbishops and cardinals, as well as those of their non-Catholic victims, men, women and children, including clergymen, are as genuine as the names of the localities, villages and cities where the atrocities took place. Their authenticity can be verified by anyone willing to do so. Documents and photographs of Catholic concentration camps, Catholic mass executions and Catholic forced conversions, some of which are in this book, are kept in the archives of the Yugoslav Government, of the Orthodox Church, of the United Nations and of other official institutions.

The Ecumenical revolution, although seemingly alluring, has shown itself to be nothing more than a Trojan Horse via which Catholic power, apparelled in contemporary garb, continues to assert itself as effectively active as ever. The striking samples of contemporary Catholic terrorization which occurred in Malta and Vietnam, many of which took place during the days of “good old Pope John” and, indeed, under the pontificate of Pope Paul VI, need no elucidation. They are the most damning proof that the Catholic Church, notwithstanding all her alleged liberalization, fraternization and up-to-dateness, basically, has not changed an iota. The portentous significance of what is here described, therefore, should be carefully scrutinized. Lest the past be repeated in the future. Indeed, now. In the present.

Avro Manhattan,



THE VATICAN’S HOLOCAUST is not a misnomer, an accusation, and even less a speculation. It is an historical fact. Rabid nationalism and religious dogmatism were its two main ingredients. During the existence of Croatia as an independent Catholic State, over 700,000 men, women and children perished. Many were executed, tortured, died of starvation, buried alive, or were burned to death. Hundreds were forced to become Catholic. Catholic padres ran concentration camps; Catholic priests were officers of the military corps which committed such atrocities. 700,000 in a total population of a few million, proportionally, would be as if one-third of the USA population had been exterminated by a Catholic militia. What has been gathered in this book will vindicate the veracity of these facts. Dates, names, and places, as well as photos are there to prove them. They should become known to the American public, not to foster vindictiveness, but to warn them of the danger, which racialism and sectarianism, when allied with religious intolerance can bring to any contemporary nation, whether in Europe or in the New World. This work should be assessed without prejudice and as a lesson; but even more vital, as a warning for the future of the Americans, beginning with that of the USA.

Avro Manhattan,


The compilation of this book has required the cooperation of divers individuals, organizations and Governments. To avoid political partisanship, the author has collected documentation from all sides, using it impartially, so long as it was authenticated. Acknowledgments are due to the following:

The Government of the Kingdom of Yugoslavia in exile, under King Peter.

The Government of the Federal Peoples Republic of Yugoslavia, under Marshal Tito.

The Orthodox Church of Yugoslavia.

The Serbian Eastern Orthodox Church for the USA and Canada.

Adam Pribicevic, Hon. Pres. of the Independent Democratic Party of Yugoslavia.

Dr. Vladimir Belajcic, former Justice of the Supreme Court of Yugoslavia.

Dr. Branko Miljus, former Minister of Yugoslavia. Certain members of the United Nations.

Grateful personal acknowledgments are also due to: Dom Luigi Sturzo, founder and leader of the Catholic Party of Italy (renamed Christian Democratic Party after the Second World War).

Cardinal W. Godfrey, former Apostolic Delegate, Archbishop of Westminster and Cardinal Primate of England.

Lord Alexander of Hillsborough, leader of HMO, House of Lords, London, Great Britain.

Mgr. X of Vatican City.

Count Carlo Sforza, Foreign Minister of Italy.

General D. Mirkovic, the man who overthrew the Yugoslav Government after the latter had signed a pact with Hitler (March 27, 1941). Dr. M. Sekulich, the first official bearer of the details of the religious massacres of Croatia to the Allied Governments during the Second World War. Last but not least to all those eyewitnesses and even victims of the Ustashi horrors who cared to supply the author with further documentation.

Chapter 1


When in 1917, during the First World War, the Papal Nuncio in Munich, E. Pacelli, secretly negotiated with the Central Powers to accomplish the Pope’s Peace without Victory, in order to save both Germany and Austria-Hungary from defeat, he had already made his first attempt to strangle a nation as yet unborn; Yugoslavia. If the Vatican’s attempt was directed at preserving its most useful Hapsburg lay partner, it simultaneously had another no less important goal: to prevent a motley of nationalities from springing out of the Empire’s ruins as sovereign States in their own right. In such States, Poland excepted, Catholicism would have sunk to the level of a minority. Worse, it would have been dominated by heretical churches and their political Allies: i.e. by the Protestant and Liberal in Czechoslovakia, by the Orthodox in Yugoslavia. With its last attempt to save the Austro-Hungarian Empire, the Vatican therefore struck a final blow against the yet unborn “Hussite” Czechs and the Catholic Slovaks on one side, and the Orthodox Serbs and Catholic Croats and Slovenes on the other, the fulfillment of their dreams lying as it did in the disintegration of the Austro-Hungarian colossus.

The Emperor Charles was advised to transform the Empire into a Federation. The idea, which originated at the Vatican, was repellent to both, as it meant, besides the loosening of Imperial control, the loosening of Catholic control over the various races of the tottering Empire. But in the circumstances the alternative was total collapse. In October Charles announced the transformation of the Hapsburg Monarchy into a Federal State. The offer—which, significantly, was made only at the last moment—although accompanied by secret papal moves, left the Allies determined to end for good the rule of the double-headed Austrian eagle. President Wilson’s reply to Charles, and thus to the Pope, was firmly hostile. The USA, said Wilson, admitted “the justice of the national aspirations of the Southern Slavs.” It was for these people, he added, to decide what they would accept.

As far as the USA was concerned, he concluded, it had already recognized Czechoslovakia as a belligerent independent State. The American reply had sealed the fate of Austria-Hungary. On October 28, 1918, the Czechoslovaks declared their independence. On the 29th the Yugoslavs proclaimed theirs. On December 1 the Yugoslav Council invited the Regent, Alexander, in Belgrade, to proclaim the Union. The new independent kingdom of the Serbs, Croats, and Slovenes—Yugoslavia—had come into being.

The birth was welcomed in certain quarters—e.g. by the Allies—and was unwelcome in others—e.g. the Vatican—to which the new nation, besides being the unnatural creature of the Allies’ political blindness, was a religious aberration not to be tolerated. Orthodoxy, swept away in Russia, where it had seemed unassailable, with the birth of Yugoslavia had now become paramount in a country the population of which was more than one-third Catholic. Worse still, in addition to permitting Orthodoxy to rule Catholics, Yugoslavia was preventing the latter from setting up a wholly independent Catholic community. When to the above was added the fact that Yugoslavia, by her mere existence, represented the greatest obstacle to the long-range Catholic strategy, the Vatican’s feeling, more than one of hostility, become one of implacable hatred, a wind which boded no good to the young nation. This hatred became the main inspirer of the Vatican’s anti-Yugoslav strategy, the objective of which was the destruction of Yugoslavia. Having embarked on such a course, the Vatican began a vigorous campaign, the fulfillment of which to some extent depended on another factor: the collapse of Bolshevik Russia, the early disappearance of which was, at that period, taken almost for granted by everyone, particularly by the Allies, who had dispatched sundry armies to hasten her collapse. The Vatican counted, then, on a Russian collapse in order to execute its policy of a forced Catholic domination of the Balkan peninsula through the sword of Pilsudski. The creation of the Catholic Danzig-Odessa Polish Empire would have meant one thing: the death of Yugoslavia and other Balkan Orthodox and Protestant countries. When, however, Pilsudski’s bloody adventure terminated and the Allies’ efforts to destroy Bolshevik Russia relaxed, the Vatican changed its tactics and embarked on a new policy: destruction of Orthodoxy by penetration, instead of by force. Consequently, when in 1920 Pilsudski’s Catholic Empire vanished, and the Pope set out to convert Russia, a parallel policy was pursued in connection with Yugoslavia. Although the keynote of this new anti-Orthodox strategy was penetration, its tactics were different in each country. Thus, whereas in Russia they were meant to penetrate in order, in the long run, to dominate her religious life, in Yugoslavia they consisted of penetrating Yugoslav political life in order, once Catholics had come to control it, to enhance the power of Catholicism, and thus ultimately stultify, and indeed paralyze, the Orthodox Church throughout Yugoslavia.

Such a policy, vigorously promoted, mostly by ambitious, clerically-dominated Catholic politicians in Croatia, yielded no little success. In no time Catholic clericalism became a power behind the scenes, with the result that, within a few years, the Hierarchy began to exert undue weight in the administration, not only of Croat affairs, but also of those of Yugoslavia as a whole. This alarmed several honest Catholic Croats, notably Radich, leader of the powerful Croat Peasant Party, aware of the danger that such tactics were creating both for Yugoslavia and for Croats. Defying the Hierarchy—and thus indirectly the Vatican—he began to combat the Catholic Trojan-horse tactics, warning Croatia that, by permitting their politicians to be led by the Hierarchy in political matters, they were bound, sooner or later, to lead all Croats to disaster. Radich’s counsel was followed; and for almost a decade Catholic strategy, weakened where it should have been at its strongest, was far less successful than if Radich had acted otherwise.

But in 1928 Radich was assassinated. The assassination coincided with the general overhaul of Vatican European strategy towards Communism. In that same year the Curia finally broke off its negotiations with Soviet Russia. The Papal Nuncio in Germany, E. Pacelli, led the powerful Catholic Centre Party sharply to the extreme Right, thus allying it with the forces which were to sky-rocket Hitler to power. In Italy the Vatican strengthened Fascism by signing a pact with Mussolini (1929). Fascist Catholic movements rose everywhere. An era of Catholic policy had ended, and a new one had begun. The policy of penetration had been replaced by one of active agitation and the swift mobilization of all the religious and political forces of Europe against

Strip of photographs from the Album of Terrorists, maintained by the Yugoslav Secret Police, as early as 1933. Bottom row, first left, Ante Pavelic, the future Leader of the Independent Catholic State of Croatia. Prior to the latter’s establishment, all the men above, as sworn Ustashi were engaged upon the promotion of a policy of terrorism, within and outside Yugoslavia. This they did by murdering singly or collectively, political enemies or innocent people alike. They placed explosives in public places, ships or trains. For instance, a train compartment was blown up by an Ustashi bomb at Zemum, killing the family of Professor Bruneti.

Before the Second World War these men were active all over Europe. Their most spectacular success was the simultaneous assassination of the King of Yugoslavia and of Mr. Barthou, the French Foreign Minister, during a State visit to France, 9 October 1934. The double murder was the forerunner of a series of many others which were to contribute to the birth of the Independent Catholic State of Croatia.

The Ustashi and Ante Pavelic were “protected” by Mussolini, and tacitly but effectively by the Vatican. Both supported them financially.

Bolshevik Russia. Thus, while in the West the Vatican had launched upon a global hate campaign against Communism, in the Balkans, after Radich’s death, it embarked upon a policy directed at the disintegration of Yugoslavia.

Radich’s successor, Dr. Macek, reorientated the Croatian Peasant Party into a rabid nationalist movement which, by becoming increasingly bold, became an active factor for the growing political tension inside Yugoslavia. From this period onward, Separatism became the keyword of Croat Nationalism, with the result that the latter began increasingly to play into the hands of the Catholic Hierarchy and thus into those of the Vatican. The Vatican’s policy in the first decade implied Yugoslavia’s existence as a united nation; in the second—i.e. since the emergence of a naked Separatism—it overtly aimed at Yugoslavia disintegration. In the promotion of the Vatican’s new grand strategy, Yugoslavia was reckoned a major obstacle even more than in the past, in that now it was impeding the swift Fascistization of Europe and the eventual Fascist attack on Soviet Russia, with all the ensuing Balkan commotion which, it was hoped, would cause the tumbling of Yugoslavia itself. In connection with the latter, the Vatican laid down a three-fold policy:

  1. (a) The detachment of Catholic Croatia from the rule of Orthodox Serbia,
  2. (b) the setting up of Croatia as an independent Catholic State, and, last but not least,
  3. (c) the possible creation of a Catholic Kingdom in the Balkans.

For such goals to be attained, one thing was necessary: the partial or total disintegration of Yugoslavia.

To assert that Yugoslavia succumbed thanks only to Vatican machinations would be to falsify history. On the other hand, to minimize its role would be a crude historical distortion. Factors alien to religion played into its hands. These could be summarized as: the animosities of the Croats and the Serbs in the domestic field, the political ambitions of Fascist Italy and Nazi Germany in the international. Croat Separatism became an increasingly important factor as the internal and external tension grew. Its identification with Catholicism made it almost a blind tool of the Catholic Hierarchy, and thus of the Vatican, which unhesitatingly used it to further not only its local interests, but also its vaster Balkan schemes of religio-political domination.

Typical portraits of Ustashi leaders. Men like the above were the brains behind the numberless acts of terrorism carried out by the Ustashi in Yugoslavia, Austria, Hungary, Germany, France and in other countries, chiefly from their headquarters in Fascist Italy.

(Left) Mijo Bzik, known as “Miko,” was chief of the Ustashi camps in Italy, and the recruiter of the assassins who came from Yanka-Pusta. One of his main tasks was the placing of internal machines in public buildings, or crowded places.

(Centre) Eugen Kvaternik, one of Ante Pavelic’s principal accomplices. He personally accompanied from Italy to France, the assassins, who went to murder the King of Yugoslavia. Pavelic created him Minister of Police when Catholic Croatia became independent.

(Right) Zvonimir Pospishil, one of the most brutal of terrorists. He belonged to a special group of Catholic Ustashi charged with the assassination of eminent personalities. He was given the task of killing King Alexander, by blowing him up in Paris had the Marseille plot failed in 1934.

The Croat leader, Radich, never tired of warning the Croats against following the Vatican in political matters; in this he echoed the voice of another great Catholic patriot, the leader of the Polish Nationalists, Roman Dmowski, whose slogan became a by-word of certain Catholic Polish Nationalists: “Never rely upon the Vatican in political affairs.”

Hostility to Vatican political directives by Catholic political leaders was born out of bitter experience: e.g. during the First World War, when Roman Dmowski, having gone to Rome to ask for help to establish Polish independence, was greeted with open disfavour, such Vatican hostility being inspired by political interests identified with those of Austria and other great European Powers who had worked against Polish aspirations for centuries. The extraordinary result of this was that the Poles never got any support from the Vatican, even when they rose against the Czars—an attitude which incensed them to such a degree that one of their great national poets, Julius Slowacki, coined the famous warning: “Poland, thy doom comes from Rome.” Which subsequent events proved was more than prophetic.

Radich adopted the same slogan, although with more tact. When, however, his Party was taken over by Macek, the original ideal of Ante Starcevic was swiftly injected with a new overdose of undiluted extremism, which made it turn sharply to the extreme Right. The main exponent of this new trend was one Ante Pavelic, an individual obsessed by the idea of an independent Croatia, inspired by racialism, erected upon Fascism, wholly impregnated with Catholicism, a formidably compact miniature totalitarianism. A movement sprang out of this weird conception; its backbone a ruthless core of terrorist bands, led by Pavelic himself, whose policy consisted of blackmail, murder, plots, and assassinations. The shadow of powerful protectors from across the sea descended swiftly upon them, thus enabling them to carry on their activities in defiance of national or international procedure—e.g. from Italy and Germany, both of whom saw in Pavelic’s Croatia a useful instrument for Fascist and Nazi expansion in the Balkans.

The expansionist policies of these nations often ran parallel with that of the Vatican, which, by skillfully manipulating them, could frequently promote its own interests. It did that, not by remaining only an aloof spectator of various Fascist and Nazi activities, but by promoting a most vigorous anti-Yugoslav policy of its own.

The Vatican and Fascism helped each other from the beginning. Pope Pius XI (1922-1939) ordered the Leader of the Catholic Party to disband it (1926), the better to consolidate the regime of Mussolini. The latter negotiated the Lateran Treaty and Concordat with the Church (1926-1929).

By virtue of the first, the Vatican became a sovereign state within Rome. While with the second, the Church was granted immense privileges and Catholicism was declared the only religion of Fascist Italy, which it wholeheartedly supported.

Bishops took an oath of allegiance to the Fascist Dictatorship, and the clergy were ordered never to oppose it or incite their flock to harm it. Prayers were said in Churches for Mussolini and for Fascism. Priests became members of the Fascist Party and were even its officers.

One of the main supporters of the Fascist-Vatican pact was Mgr. E. Pacelli (the future Pope Pius XII), then in Germany. His brother, a lawyer, became one of the chief secret negotiators. He is seen in this photograph standing behind Cardinal …… Later, the Papal Nuncio to Germany, Mgr. E. Pacelli saw to it that his brother was made a Prince.

This yielded a rich harvest sooner than was expected. While the Vatican’s Fascist associates were busy engineering political or terrorist activities, Catholic diplomacy—as previously in Spain, Austria, Czechoslovakia, Belgium, and France—came to the fore with the promotion of a powerful Catholic fifth column. This, which had already gnawed at the internal structure of Yugoslav unity, consisted of all those Croats infected with national-religious fanaticism, of the Catholic Hierarchy of Croatia, and of an illegal Nationalist Army composed of bands of Catholic terrorists, called the Ustashi, the last led by Ante Pavelic, supported by Vladimir Macek, leader of the Croat Peasant Party, who in 1939 arranged for Mussolini to finance him with 20 million diners for the Croat Separatist Movement, and by [1] Archbishop A. Stepinac, leader of the Catholic Hierarchy in Croatia.

The specific role played by the Vatican followed the familiar pattern: use of the Hierarchy to help political and military plotters engaged in undermining or overthrowing the legal Government. Unlike its practice in other countries, however—e.g. Petain’s France or Franco’s Spain—here the Catholic Church attempted to erect, and indeed did erect, a State in complete accord with all her tenets. The result was a monster standing upon the armed might of twin totalitarianism: the totalitarianism of a ruthless Fascist State and the totalitarianism of Catholicism—the most bloodthirsty hybrid yet produced by contemporary society. What gives to such a creature of Vatican diplomacy its peculiar importance is that here we have an example of the Catholic Church’s implementing all her principles, unhampered by opposition, or by fear of world opinion. The uniqueness of the Independent Catholic State of Croatia lies precisely in this: that it provided a model, in miniature, of what the Catholic Church, had she the power, would like to see in the West and, indeed, everywhere. As such it should be carefully scrutinized. For its significance, by transcending its local background, is of the greatest import to all the freedom-loving peoples of the world.


1 See The Ciano Diaries, 1946, pp. 46,48,50-60.

Chapter 2


One day some time in 1933 an Austrian railwayman, having casually made a discovery which he thought might be of interest, was getting ready to inform his Union when he was approached by a functionary of the Austrian Government. What was the price for his silence? If he was willing to forget all about certain goods in certain carriages, a large sum would be put at his immediate disposal. The railwayman spurned the offer, passed the information to his Union, who handed it over to the Press.

Overnight an obscure occurrence became an international sensation, and what the Catholic Austrian Government had until then carried on in the utmost secrecy was promptly made known to the world. The Foreign Offices of Europe began to hum with unusual activity as the threads of a vast international plot, enmeshing half a dozen countries, gradually came to light.

What the railway trade unionist had discovered was that Austria was blatantly dealing in arms, with the connivance of Catholic Dictator Dollfuss. At this period Austria, in common with other defeated countries, was supposed neither to buy nor sell arms, nor indeed have anything to do with parties connected with arms production. The discovery disclosed to Europe that an armaments factory at Hinterberg, in Lower Austria, was in full production. More, that the Austrian factory was manufacturing rifles, not for the Austrian army, but for semi-Fascist Hungary. Highly placed officials of the Austrian Government, an extraordinary percentage of whom proved to be fervent Catholics, semi-Fascists, or, indeed, fanatical Fascists, were implicated in the smuggling.

The affair created a political furor. But more was yet to come. The rifles it was eventually discovered, were not for Hungary; they were being sent there solely as a temporary depot. The weapons in reality were intended for Fascist Italy. Had that been the end of the story, the Austrian discovery would have caused sufficiently serious international repercussions. But that was by no means all. Further investigations proved that the ultimate destination of the weapons was with certain separatists who, in accord with Mussolini, were planning an armed rising, to detach themselves from their central Government. The separatists: certain Catholic Nationalists of Croatia. The central government they wanted to fight: that of the Kingdom of Yugoslavia.

The association of such extremists with an aggressive great Power had thus transformed a purely regional affair into an international plot. This raised awkward international complications, not merely of a diplomatic and political nature, but of a racial and religious character as well, which, by trespassing national barriers, affected the domestic and foreign policies of various countries, of which Fascist Italy was one. Mussolini had developed a grand expansionistic design of his own in connection with the Balkans. One of the first steppingstones to its fruition was the partial or, if possible, the total dismemberment of Yugoslavia. This would have implied not only the disappearance of a stumbling-block to Fascist Balkanic ambitions, but also the incorporation into Fascist Italy of former Yugoslav provinces, the most coveted of which was Dalmatia.

Italian-Yugoslav relations at this period became so strained that Mussolini began to toy with the idea of accelerating the political disintegration of the Yugoslav Kingdom by force of arms. This could result in war. Mussolini’s aggressive plans were welcomed by none more than by certain Separatists (in Croatia). This for the obvious reason that a Fascist dismemberment of Yugoslavia would have given them the unique opportunity they dreamed of to set up an “independent Croatia.” Mussolini, the most powerful Fascist dictator at that period, being in a position to bring about such changes, became therefore the main hope of all those who backed his anti-Yugoslav policy. These, realizing that their interests ran parallel with his, soon banked upon his active help. The understanding was of a concrete nature, thanks mainly to the fact that Mussolini had become the protector of various terrorist bands operating throughout the Balkans, the chief aims of such bodies being the destruction of the Balkan status quo, which conformed with Fascist Italy’s expansionist designs.

In Bulgaria one of these bands was run by members of the GRIM or VRMO (Organization Revolutionnaire Interieure Macedonienne). Among other things, it was violently anti-Yugoslav. Because of this, one of its leaders, Ivan Mihailoff, nicknamed Vantcha, was subventioned by Mussolini with millions of lire. In April, 1929, Vantcha met Ante Pavelic, the Ustashi leader, near Sofia. Pavelic had recently fled from Yugoslavia into Catholic Austria, King Alexander having set up a special tribunal (January, 1929) for the protection of the State against the subversive Separatist activities of the Ustashi extremists, of whom Pavelic was the chief. The purpose of the meeting was to join forces against Yugoslavia, and to put the Bulgarian and Pavelic’s terrorist organizations under the joint protection of Fascist Italy. In that year ORIM was granted 44 million lire. Pavelic visited Mussolini, and asked for financial help. He got 25 million lire, plus the promise of further financial aid and political protection to come.

On July 17, 1929, the Yugoslav Government condemned Ante Pavelic to death in absentia. Pavelic, invigorated by the Duce’s money and blessing, went from Rome to Vienna to organize, with ORIM and Italian Fascist agents, nothing less than a plot for the assassination of King Alexander of Yugoslavia. The plan of the assassination had been studied in all its details by Mussolini, who, to help Pavelic’s work, granted him every facility. Pavelic organized his terrorist bands or Ustashi. At first a villa at Pessario was put at his disposal; then, when his bands grew, they were installed at the Fascist camp of Borgotaro, near Bologna, where they were reinforced by a brigade of the Fascist Secret Police, the OVRA. Pavelic was further supplied with a false passport, arms, and counterfeit Yugoslav money. All this with a view to achieving the first Mussolini-Vantcha-Pavelic objective: the assassination of King Alexander. A sum of 500,000 lire was promised by Mussolini to the Ustashi who would execute the King. The attempt took place in Zagreb in 1933. It was made by Peter Oreb, a terrorist, but failed completely. Mussolini’s anger knew no bounds. To make sure that the next attempt should not misfire, he charged his son-in-law, Count Ciano, with the task of organizing a second coup. Senator Bocini, Chief of OVRA, and Antonio Cortese, head of the Political Department of the Fascist Foreign Office, were put at Ciano’s disposal.

King Alexander of Yugoslavia, reclining on the rear seat where he was about to expire after having been shot by the Ustashi assassins during his official visit to France, October 9, 1934.

King Alexander had gone to seek French support against the terroristic activities of Mussolini and of Ante Pavelie, whose headquarters were in Fascist Italy. Pavelic, and with him the Catholic Hierarchy, wanted the collapse of Yugoslavia so as to set up an Independent self-ruling Croatia.

The plotters were all Catholic Ustashi. On October 6, 1934 they met in Paris. On October 9 King Alexander landed at the old port of Marseilles. An Ustashi approached the royal coach, and, to the cry of “Long Live the King!”, fired his revolver, killing the King and the French Minister Barthou. The assassin was killed on the spot by the police. His accomplices were imprisoned for life. Ante Pavelic was condemned to death by France, but managed to escape.

Yugoslavia and France, meanwhile, owing to the deterioration of the political situation in the Balkans, were planning to strengthen the “Little Entente,” the Entente Balkanique. Promoted partly by King Alexander himself, this went straight against the schemes, not only of Fascist Italy, but also of Nazi Germany, who had begun the promotion of a successor to the Kaiser’s Drang nach Osten. Last but not least, it was anathema to Pavelic and his followers. The better to consolidate the Entente, King Alexander planned to visit Bulgaria and France. On receiving this news, Count Ciano summoned Ante Pavelic and Vantcha Mihailoff to Rome. There, at the Italian Ministry for Foreign Affairs, they discussed ways and means of killing the King. Mihailoff wanted to carry out the attempt at Sofia. Ciano, Boccini, and Cortese, however, were against this, fearing that Boris, the Bulgarian King, might be killed at the same time. Boris was no mean King. The interests of three Powers depended for their success on his head being left on his shoulders. Boris’ assassination, in fact, would have alienated Mussolini, the Vatican, and the House of Savoy. The preservation of Boris’ life rested in the fact that he had married King Victor’s daughter; that by such a marriage Mussolini counted on expanding Italian influence in the Balkans; and that the Vatican’s plan was to have the Royal children brought up as Catholics, in order to install a Catholic king in Orthodox Bulgaria, and thus strangle the Orthodox Church there from above.[1]

In order to avoid such risks, therefore, at the next meeting which took place at the Hotel Continental in Rome, it was finally decided to kill King Alexander in France. Following this, Pavelic would stir up trouble in Croatia, while the followers of Mihailoff rebelled in Macedonia. Mussolini would intervene to ensure their success, and thus, by setting a foot in the Balkans, carry out his expansionist scheme in those regions. Once these plans had been agreed, Mussolini met the plotters in his Villa Torlonia. These were Vlada Georgief Cernozemski, a Bulgarian, who had already killed two members of the Bulgarian Parliament in Sofia; Eugene Kvaternik, later head of the police of Zagreb in the Independent State of Croatia; and three more Catholic Ustashi, Kralj, Pospisil, and Raitch.[2]

On October 6, 1934, the plotters met in Paris. On October 9 King Alexander landed at the old port of Marseilles. As soon as the procession began, Cernozemski approached the royal coach in which King

The body of the French Foreign Minister, Barthou, immediately after the assassination.

Monsieur Barthou, who was driving in the same coach as King Alexander, was also purposely killed by the Ustashi for his support of the King’s policy. His death suited not only Mussolini but also Hitler.

Hitler had wanted to get rid of Dictator Dolfuss, of Austria, who had prevented him from incorporating Austria into Germany. On July 25, 1934, three months before the murder of King Alexander, a group of Nazis had entered the Austrian Chancellory and assassinated Dolfuss. The triple murders set the pace of Fascist, Ustashi and Nazi terror throughout Europe leading to the outbreak, in 1939, of the Second World War.

Pavelic was supported in turn by Mussolini and Hitler. But always tacitly by the Vatican, which intermittently dealt with all three to further the interests of anyone ready to further the interests of the Church.

Alexander and Louis Barthou, the French Foreign Minister, were riding, and, to the cry of “Long live the King” fired his revolver, killing both. Cernozemski was instantly killed by the police. His accomplices were arrested and sentenced to life imprisonment [3] but Ante Pavelic managed to escape, and was condemned to death,in absentia, by a French tribunal.

But if the first part of the Mussolini-Pavelic plot had succeeded, the second, the Pavelic revolt in Yugoslavia, was a complete failure: nothing happened. Pavelic and Kvaternik fled to Italy. The French Government asked for their extradition, but Mussolini refused, going so far as to declare that if Yugoslavia pressed for Pavelic’s extradition he would consider the request a casus belli. Yugoslavia appealed to the League of Nations. The League, being, like the United Nations, its successor, a pawn of the Great Powers, ignored the case and did nothing. The assassination created turmoil throughout Europe. In Berlin the reaction was ominous: Nazi Germany accelerated the promotion of her Drang nach Osten policy. At the sudden elongation of the Hitlerian shadow over the Central European landscape, Mussolini became cautious. Hesitation and, above all, the growing power of Hitler weakened his resolution, and soon the Duce-Pavelic adventure, having become unwholesomely risky, was shelved, pending better times.

Hitler, meanwhile, had not been idle. He had been plotting on his own, going so far as to develop a plan in Central Europe opposed to that of Mussolini, viz. the incorporation of Austria into Nazi Germany. This was being promoted at the very time when Mussolini and Pavelic were hatching their plot against Yugoslavia. Indeed, Hitler had decided on the assassination of the Catholic Dictator, Dollfuss, prior to Mussolini and Pavelic having carried out their plans against King Alexander. On July 25, 1934, in fact, a group of Nazis entered the Austrian Chancellory in Vienna, murdered Dollfuss, and attempted to seize the Government. Mussolini promptly dispatched two divisions to the Brenner Pass to impede Hitler from upsetting the Balkan equilibrium and thus throwing out of gear the schemes of Italian Imperialism in those regions. Hitler repaid Mussolini by cold-shouldering him after the killing of King Alexander. The two assassinations, however, awoke Europe to reality.

Mussolini and Hitler decided to forget their pride and reach a tacit agreement. Mussolini left Austria to Hitler, and Hitler supported Mussolini in his seizure of Abyssinia. From then onward Fascist-Nazi terror filled with ever-increasing echoes the political corridors of Europe and even of Asia: the assassination of the Austrian Chancellor Dollfuss and of King Alexander of Yugoslavia in 1934, the Fascist war on Abyssinia in 1935, Hitler’s occupation of the Rhineland in 1936, Japan’s attack upon China in 1937, Hitler’s incorporation of Austria in the spring of 1938, Munich in the autumn of that same year, Hitler’s dismemberment of Czechoslovakia in the spring of 1939, Hitler’s attack on Poland in the autumn of 1939.

While all these ominous events followed one another, Pavelic, directly in touch with Catholic and Fascist authorities, presided over sundry plottings and intrigues, turning now to Mussolini and now to Hitler, according to which of the ambitions of the two dictators seemed to have the greater chance of success. Pavelic’s strategy consisted of submitting plans to both Mussolini and Hitler for waging a terrorist campaign throughout Yugoslavia in order to force the Central Government to grant autonomy to Croatia. With the approaching storm of the Second World War, however, Hitler, having fitted Yugoslavia into a vaster scheme of his own, reoriented his policy and promoted one aimed at neutralizing Yugoslavia—indeed, at making her an ally. To avoid antagonizing the Yugoslav Government, Pavelic’s activities were greatly reduced and officially discouraged.

Hitler’s policy paid him handsome dividends. When the Second World War broke out, Yugoslavia remained stubbornly neutral. Indeed, on March 24, 1941, she entered the Nazi camp, signing a pact with Germany. Pavelic’s dream seemed to have been flung into the dim future. Yet he continued to wait, in the hope that the day when destiny would call on him to implement his life’s work was, perhaps, not far off.


1. For more details of the Vatican’s plan, see the author’s Catholic Imperialism and World Freedom.[Back]

2. The chief of OVRA gave them all false passports and false names. Cernozemski was given two passports, one Czechoslovakian under the name of Suck, the other Hungarian under the name of Kalemen. Kralj became Silny and Mulny; Kvaternik became Kramer; Pospisil became Nowack, while Raitch became Benes, in order to embarrass Benes, the President of the Czech Republic.[Back]

3. To be eventually liberated by the Nazis in 1940.[Back]

Chapter 3


The Yugoslavs were stunned. But not for long. Two days later, on March 27, 1941, an anti-Nazi coup d’etat, carried out by General Mirkovic, unsaddled the pro-Nazi Yugoslav Government. While the rest of Yugoslavia celebrated the event in Zagreb, circulars, full of threats, were found on the doors of Serbs. Pavelic, who only a few days before had been relegated to the background, suddenly found himself the centre of feverish activities. Orders were conveyed to all the Ustashi, inside and outside Yugoslavia, to be ready for action. Ustashi leaders from Germany and Italy moved at speed towards the Yugoslav frontier. The German Army moved with them. On April 6, 1941, Hitler attacked the Yugoslav Kingdom.

Many of Pavelic’s followers joined the Nazi invaders; others directed their arms against Yugoslavia; still others turned plain traitors—e.g. Colonel Kren, an active fanatic, a secret member of Pavelic’s army, an Ustashi who flew from Belgrade airdrome to give the Nazi Air Force the secret location of all Yugoslav aircraft, with the result that the Yugoslav war planes were destroyed on the ground by Nazi bombers, which Kren directed. Thanks to Ustashi Kren’s action, the whole of the Yugoslav Air Force was thus annihilated in one single blow.

While Belgrade was still burning after the Nazi air raids, Ante Pavelic addressed the Croats by radio: “Croat soldiers,” were his words, “use all your weapons against all the Serbian soldiers and officers. We are already fighting shoulder to shoulder with our new Allies, the Germans and the Italians.”

On April 7 the Yugoslav Government left Belgrade for Montenegro. Two days later, on April 9, Vladko Macek, its Vice-President, in his turn deserted it. Macek was a Croat, a Catholic, and the leader of the Catholic Croat Peasant Party. Yet this individual, while acting as the leader of that Party, and, indeed, as Vice-President of the Yugoslav Government, was simultaneously plotting with Fascist Italy for the disintegration of his country. As early as 1939 Macek had, in fact, established contact with Mussolini, who had agreed to pay him 20 million diners to finance his bold Separatist plot—that is, to destroy Yugoslavia in order to set up a Catholic Fascist State of Croatia, as was subsequently disclosed by none other than the Fascist Foreign Minister, Count Ciano.[1]

The Minister of Commerce, another Catholic, followed Macek’s example, soon imitated by a third Minister, who treacherously and for a long time had been a secret member, not only of the Ustashi, but also of Nazi Intelligence. He was, in fact, a liaison with the main Nazi Intelligence Agent in Yugoslavia, D. Tomljenovitch, former Austrian officer and a Catholic, to whom he passed details of all the secret deliberations on defense which took place in the Yugoslav Cabinet, of which he was a member.

Following all this, while Slavko Kvaternik, having arrived in Zagreb from Italy, announced the formation of the Independent State of Croatia, Macek incited his followers to recognize the New State: “I invite all the members of the Peasant Party of Croatia to recognize the change, to help the New Croatia, and, above all, loyally to obey all its laws.”[2] Within a few days all the secret members of Pavelic’s Catholic terrorist organization within the civil administration and the Yugoslav Army came to the fore, working havoc wherever they appeared; and this to such an extent that they quickly succeeded in paralyzing the prosecution of the war against Hitler.

Standing in sinister prominence among them all, the Ustashi initiated vigorous fighting in the rear of the Yugoslav units; while others within the Yugoslav Army carried out fifth-column activities to such an extent that nothing could be done according to plan. Ustashi officers like Colonel Kren fled to the Germans, to whom they disclosed vital military information. Units of Macek’s “Peasant Guard” immediately became Ustashi units and disarmed units of the Yugoslav Army. The widespread disorganization created by Catholic extremists was such that it turned out to be one of the paramount factors enabling the swift Nazi conquest of Yugoslavia.

This was confirmed by Lorkovitch, Minister of the Foreign Affairs of the Independent State of Croatia, in full Parliament (February, 1942):

It was thanks to the support of the Croat people and of the Croat revolution, which have shortened the duration of the war in Yugoslavia, greatly reduced the losses of the Germans and Italians, and permitted, at the Eastern frontier of Serbia, the death-blow to be given to Yugoslavia.[3]

The promotion of such a large treacherous body within the country would have been impossible without the active cooperation of the Catholic Church. Pavelic’s terrorist bands, the Ustashi, had been morally and financially encouraged and supported by her. Indeed, their backbone had been formed by priests, monks, and even bishops. Monasteries had been used as the clandestine headquarters of the Ustashi long before the Nazi attack. Secret separatist and military activities had been disguised for years under the cloak of religion. The Catholic priesthood in Croatia, Herzegovina, and Dalmatia had repeatedly convoked so-called Eucharistic Congresses which in reality were for extremist political purposes (e.g. those held in Pozega as late as 1940, under the fictitious name of Mary’s Congregation). The sundry semi-military, illegal terrorist movements were likewise screened by the mantle of religion. Most of them were affiliated with Catholic organizations under the direct supervision of Catholic Action, which was strictly controlled by the Catholic Hierarchy—e.g. the Brotherhood of the Crusaders, with about 540 societies and 30,000 members; the Sisterhood of the Crusaders, with 452 societies and 19,000 members; the Catholic Student Associations, Domagoj, and such like.

Most of the members of such religious organizations were active in sabotage, acts of terrorism, and a good number of them even participated in the treacherous disarming of the Yugoslav Army following Hitler’s attack. As soon as they came into the open, many of them appeared transformed into Ustashi authorities, functionaries in Ustashi commissions, heads of district councils, or even of concentration camps. The President of the Great Crusaders’ Brotherhood, Dr. Feliks Niedzelski, was nominated Ustashi Vice-Governor of Bosnia and administrative head for the Ustashi youth, while Father Grga Peinovic, also a director of Catholic Crusaders, was appointed President of the Ustashi Central Propaganda Office.[4] Many of the priests of the Crusaders’ Brotherhood and of Catholic Action took or

Archbishop Stepinac, Head of the Croatian Hierarchy, welcomes Ante Pavelic at the opening of the Ustashi Government in Zagreb, February 23, 1942.

Stepinac was a steady, zealous and efficient partner of Pavelic’s Dictatorship. He supported the Ustashi Government from the beginning until the end. Indeed, even after Ustashi Croatia collapsed following the disintegration of Nazi Germany.

Stepinac was not only the Head of the Council of Croatian Bishops and of the Committee which carried out a policy of forcible conversions, he was none other than the Supreme Military Apostolic Vicar of the Ustashi Army.

When Ustashi Croatia fell in 1945 as a result of the defeat of Nazi Germany and Pavelic had to run for his life, Archbishop Stepinac, in a vain effort to save the Regime, succeeded him as Head of Ustashi Croatia.

Stepinac ordered special ceremonies in all the Catholic churches on Pavelic’s birthday, and he frequently invoked the blessing of God upon the Ustashi.

gave military training, or were sworn officers of the Ustashi formations—e.g. Father Radoslav Cilavas, a Franciscan monk, who on April 10 and 11, 1941, disarmed the local gendarmerie, captured the Post Office, and drew local plans to prevent the mobilization of the Yugoslav Army; or Father Chaplain Ivan Miletic, who, in collaboration with the Nazis, led bands of guerrillas against the Yugoslav Government. In Herzegovina the centre of the Ustashi movement was located in the Franciscan monastery and in the high school of Siroki Brijeg.

On the same day as the German Army had entered the capital of Croatia, one of the chief Ustashi leaders, Kvaternik, proclaimed the Independent State of Croatia (April 10, 1941), and, while fighting between the Germans and the Yugoslav Army was still going on in the Bosnian mountains, Archbishop Stepinac called on the leader of the Ustashi and urged all Croats to support the New Catholic State. On that very day the newspapers of Zagreb carried announcements to the effect that all Serbian Orthodox residents of the new Catholic capital must vacate the city within twelve hours, and that anyone found harbouring an Orthodox would immediately be executed. On April 13 Ante Pavelic reached Zagreb from Italy. On the 14th Archbishop Stepinac went personally to meet him and to congratulate him on the fulfillment of his life-work. What was Pavelic’s life-work? The creation of perhaps the most ruthless Fascist tyranny ever to dishonour Europe.

The establishment of Pavelic’s dictatorship was rapid, efficient, and ruthless. Immediately on his return he reorganized the Ustashi throughout the New State by setting up local branches, known by the names of Stozer, Logor, Tabor, and Zbir, through which he initiated a veritable reign of terror. The objective of his systematic crimes of murder, torture, pillage, and wholesale massacre was nothing less than the total extermination of all non-Catholic, anti-Fascist elements in the New State.

Simultaneously with the reorganization of the Ustashi, Pavelic set up a political body modeled on the Nazi Gestapo and on the Fascist OVRA, called Ustashka Nadzorna Sluzba (Ustashi Supervisory Service), which exercised absolute control over the whole population. This Ustashi Gestapo was composed of thirteen different types of police: Ustashi Police; Intelligence Service; Defense Police; Security

At the opening of the Ustashi Parliament, Archbishop Stepinac, after offering special prayers to God in a ceremony in the Cathedral, ordered the singing of a solemn Te Deum, as thanks to the Almighty for the establishment of the Ustashi Dictatorship.

On April 13, 1941, Pavelic reached Zagreb. On the 14th, Archbishop Stepinac blessed him.

At Easter, 1941, Stepinac solemnly announced from Zagreb Cathedral the establishment of the Independent State of Croatia.

On April 28, 1941, he issued a Pastoral Letter, ordering the Croatian clergy to support the new Ustashi State.

On June 28, 1941, Stepinac, with other Bishops, visited Pavelic. After promising total cooperation with him, Stepinac prayed for him. “We implore the Lord of the Stars to give his divine blessings to you, the leader of our people,” were Stepinac’s words.

In the photograph, Stepinac accompanies Pavelic to the Cathedral steps after having prayed for him and for the Ustashi.

Service; Supreme Office for Public Order and Security; County Police; Gendarmerie; Military Police; Defense Squads; Security Service of the Poglavnik, a body-guard; Reserve Gendarmerie; Police Guard; and Industrial Police. Parallel with this, Pavelic set up courts extraordinary, entitled Prijeke Sud; Pokretni Prijeki Sud (Mobile Courts); Izvanredni Narodni Sud (People’s Court Extraordinary); and Veliki Izvanredni Narodni Sud (Grand People’s Court Extraordinary). These courts, thirty-four in number, passed sentences after a procedure which did not offer the defendant any possibility of defense. The judges, all sworn Ustashi, condemned without examination of the charge, on the basis of collective responsibility. The courts could pronounce only death sentences, against which no appeal was allowed.

In addition to passing special legislation against anyone who refused to accept the New Croatia, to permit police organizations to arrest, deport, and execute at will, special tribunals to condemn to death on the flimsiest of pretexts, and, indeed, to mobilize the whole machinery of the State for legalized terror, Pavelic terrorized by means of a Statutory Order “For the direction of the Undesirable and Dangerous Persons to Compulsory Detention in Concentration Camps,” dated September 25, 1941. In virtue of this, the Ustashi Supervisory Police could at will send “any undesirable persons dangerous to public order…to compulsory detention in concentration camps” (pares. I and 3). No appeal was allowed against any such decisions.

Within the briefest of periods, Pavelic and his Ustashi had become the arbiters of the freedom, the life, and the death of all men, women, and children in the New State of Croatia, which in a matter of weeks was thus converted into the most ruthless Fascist State in the world, including Nazi Germany. Yet what was the attitude of the Catholic Church when faced by such an abominable transformation? The Catholic Church, represented by the Hierarchy and the Catholic Press, following Stepinac’s example, promptly initiated a feverish campaign of praise for Pavelic and Hitler. A leader of the Crusaders wrote:

God, who directs the destiny of nations and controls the hearts of Kings, has given us Ante Pavelic and moved the leader of a friendly and allied people, Adolf Hitler, to use his victorious troops to disperse our oppressors and enable us to create an Independent State of Croatia. Glory be to God, our gratitude to Adolph Hitler, and infinite loyalty to chief Ante Pavelic.”[5]

A few days later, on April 28, 1941, Stepinac issued a pastoral letter, asking the whole Croatian clergy to support and defend the New Catholic State of Croatia.

At Easter, 1941, Stepinac announced from the Cathedral of Zagreb the establishment of the Independent State of Croatia, thus giving the solemn sanction of Church and Vatican to Pavelic’s work. On June 28, 1941, Stepinac, with other bishops, went to see Pavelic. After promising the wholehearted cooperation of the entire Hierarchy, the Archbishop solemnly blessed Pavelic, as the leader of the Croatian people: “While we greet you cordially as head of the Independent State of Croatia, we implore the Lord of the Stars to give his divine blessings to you, the leader of our people.” Pavelic, it should be remembered, was the same man who had been sentenced to death for political assassinations: once by the Yugoslav courts, and once by the French, for the murders of King Alexander and the French Foreign Minister, Barthou.

In his hour of triumph Pavelic did not forget that all those who had helped the birth of a strong united Yugoslavia had contributed to the death of the Catholic Austro-Hungarian Empire, the political pet gendarme of the Vatican, and, significantly enough, as a belated tribute to the old Austrian-Vatican alliance in the Balkans, he ordered the confiscation of the real property of “any persons who had volunteered with the Allies against Catholic Austria-Hungary during the First World War” (Statutory Order, dated April 18, 1941).

This last move, like numerous others of a more tyrannical character, was followed with fascination by the Vatican, where the murderer of King Alexander came to be regarded as a great Catholic hero, blessed by none other than Pope Pius Xll himself, who bestowed his paternal protection upon him and the New Croatian State. That was not enough. Pius Xll, that holiest of all modern Popes, spun some of the most unholy diplomatic webs, with the specific object of bestowing upon the political creatures of the devout regicide Pavelic some kind of a king. For to the Catholic Church kings are, next to Catholic dictators, still her most cherished political dodos.

At a Ustashi Meeting. (From right to left) Archbishop Stepinac; General Roata, Commander of the Fascist forces of occupation in Yugoslavia; Field Marsbai Slavio Kvaternik; and the Commander of the German forces of occupation in Croatia.

As Supreme Military Apostolic Vicar of the Ustashi Army, Archbishop Stepinac participated in military and political functions, mingling with the Fascist, Nazi and Ustashi Commanders.

At one time Stepinac directed Ustashi guerrillas following Pavelic’s flight. He established contacts and coordinated the scattered Ustashi bands, directing priests and monks to act as liaison with them.

When, finally, on November 8, 1945, Ustashi Croatia disintegrated, Slepinac reconsecrated the Ustashi Crusaders’ force with a fiat in his own Chapel. After which he received “a pledge from Ustashi intellectuals” to fight to the end for the liberator of Ustashi Croatia.

He was in constant contact with the Ustashi detachments raiding Orthodox villages and towns. Also with the Nazi occupational forces in and outside Croatia.

Ante Pavelic, the inspirer, creator and leader of the independent Catholic State of Croatia. He employed terrorism, political extremism and religious fanaticism with such ruthlessness as to outsmart even his two main Fascist protectors, Benito Mussolini and Adolf Hitler.

He was the brains behind the assassination of King Alexander and other political murders which preceded the disintegration of Yugoslavia and thus the erection of his super-Nazi, super-Catholic independent Ustashi Croatia. He enjoyed the protection of Pope Pius XII, who helped him via diplomatic and monetary means to achieve his ultimate objective.

When Ustashi Croatia collapsed, Pavelic hid at the Vatican, then, disguised as a monk, fled to the Argentine where he set up an Ustashi Government, waiting for “the Day.” Sundry Catholic hierarchies openly helped him in exile. Pre-war acts of terrorism were begun anew. Pavelic became the victim of a murder attempt himself. He died shortly before and after the deaths of his two main ecclesiastical supporters, Pope Pius XII and Cardinal Stepinac, still dreaming of resurrecting anew Catholic Ustashi Croatia.

The throne of Croatia had originally been assigned to the scion of the Hapsburgs—i.e. Otto. As, however, Hitler suffered from anti-Hapsburg phobia, plans had to be somewhat modified. Otto had to be discarded. A feverish exploration amid the remaining forlorn royal crowned heads of Nazified Europe was speedily initiated. The new King’s paramount virtue had to be a very obvious one: he must be persona grata to the Fuehrer. Catholic Providence, which has always provided the Vatican with an uninterrupted shower of Peter’s pence—or, to be more up-to-date, with an ever-increasing shower of Peter’s dollars—again proved that her cornucopia could still supply a mankind confused by all the errors of republicanism with that increasingly rare commodity: kings. Now kings have become very rare and, in fact, exceptional. Hence the need for an exceptional man to carry out an exceptional commission. The man: Pope Pius Xll.

Pius XII had been the recipient of portents—that is, of phenomena with which only saints, it is said, are privileged. This even though such phenomena as a rule occur after death, and always when a rational scrutiny of the miracles has become impossible. During the Conclave of 1939, convened to elect a new Pope, Cardinal Pacelli was visited by Pius X in person. Pius X announced that the next Pontiff would be him, Pacelli. It was a miracle. It must have been, for Pius X had died almost three decades earlier. Pacelli was indeed elected Pope. The fact that he cast his own vote for himself did not really affect the issue. Pacelli became Pope Pius XII, choosing the name of Pius in honour of Pius X. [6]

Ten years later, in 1950, Pius XII, after patient years of self-canonization, saw the sun zig-zag in the sky of Rome. Not once, it must be noted, but on three successive days. As if this were not enough, the very Mother of God appeared to him, within the convulsed sphere, “in a spectacle of celestial movements in transmission of mute but eloquent messages to the Vicar of Christ.”[7] It was not difficult for so extra-holy a successor of St. Peter, therefore, to find a worthy king. The fact that Pius XII had to conduct down-to-earth secret, hard bargaining with Mussolini was discreetly hushed up. The chosen one? Victor Emanuel, King of Italy, whom Pius XII himself not long before had blessed as “the august and wise Emperor of Ethiopia,”[8] following Fascist Italy’s ruthless

Pope Pius XII (1939-1958) was a brilliant diplomat, a cunning politician. These characteristics made of him one of the paramount personalities of our times. A match for his fellow Fascist and Communist Dictators. He, more than anybody else outside Germany, helped Hitler to power. This he did by steering the German Catholic Party, and top Catholic leaders, to support the Fuehrer.

Pius’ pet obsession was Communism. After World War 1, he allied the Church with Italian, Spanish and German Fascism, and with the USA after World War 11. He became the main instigator of the Cold War that followed.

Besides being ruthless in political matters, he was unscrupulous in religious ones. He self-sanctified himself with alleged miracles. He claimed that the Virgin Mary worked a miracle personally for him, alone. He claimed also that none other than Jesus Christ himself visited and spoke to him.

He practiced nepotism, that is, the granting of undeserved titles, riches and privileges to his own family.

He was a paranoiac, on a par with Hitler and Stalin. He transformed the Catholic Church into a global political instrument, using the Catholic masses as gullible expendable pawns in his own ideological gambles.

conquest of Coptic Abyssinia, where Fascism and Catholicism were jointly to implant Catholic-Fascist civilization. King Victor, although physically a midget, was a very brave man. He was already resignedly suffering under the weight of two crowns: the kingly crown of Italy and the Imperial crown of Abyssinia. The idea of a third, that of Croatia, fired him with the most admirable democratic conviction that three crowns upon the head of one single man might be considered by envious masses as a genuine social injustice. So Victor, for the first time in his life, took a decision. To the chagrin of that most virtuous trinity, Pope, Duce, and Pavelic, he shouted an immortal ditty, “Now then, that’s truly much to much, even for me” and refused. Following a moment of bewilderment, and hasty confabulations with the other two members of the trio, Pius Xll, thanks to a supernatural hint, found a priceless substitute: the cousin of Victor, the Duke of Spoleto.

The life of a mere Duke nowadays is somewhat dull. The Duke of Spoleto, although a mere Duke, was born with above-average ducal ambition. Hence, when political fortune blew his way, he seized her tightly by the hair. Having first made quite sure that the somewhat moody Austrian commoner who had promoted himself to the Chancellorship of Germany approved of him, secondly that the son of a blacksmith from Romagna would smile on him, and last but not least that His Holiness Pius Xll would give him a triple blessing, he accepted the royal Croatian sceptre with a blush. A name worthy of such a crown was selected, approved, and hailed. And so it happened that a poor unknown Duke suddenly found himself the head of a new dynasty in the Kingdom of Croatia, and became His Most Gracious Exalted Majesty, Tomislav II.

At such wonderful news a massive Ustashi delegation, led by Ante Pavelic, rushed to Rome, where, in the very seat of the Fascist Empire, on May 18, 1941, Tomislav II’s gracious acceptance of the Croatian Crown took place, punctuated by clicking of military heels, Fascist salutes, and hurrahs. At the Vatican the happiness of the Pope was unbounded. Yet his fatherly heart was made a little heavy by the fact that Tomislav II, his triumphant political godchild, could not openly be given a solemn papal blessing. Pius XII was the head of the Universal Church. Catholics by the million were at that very moment fighting with the Allies to smash that very Fascist world with which Pius was on such cordial terms. In addition to that, Pius was simultaneously the head of the Vatican State and as such—oh, happy coincidence!—a king himself. To recognize his new royal colleague at that juncture would have been interpreted by the democratic camp as a breach of “papal neutrality.” His Holiness, therefore, had to use caution.

Popes claim they can unlock gates—in heaven and in hell. That is why they have St. Peter’s massive keys. But very often they can open back doors as well down here. And, the world being what it is, that is even more important. Particularly on occasions when the official gates of international diplomacy have to remain firmly closed. Adept in the age-old Catholic Macchiavelliana Pius XII solved the riddle triumphantly. He received good King Tomislav one day before the ceremony of his coronation. Who could say this was a breach of “papal neutrality?” The Duke of Spoleto was not yet officially a king. His Holiness the Pope had received him before he had legally become His Exalted Majesty, King Tomislav II.

That same day Croatia was officially proclaimed a kingdom. The devout murderer of King Alexander of Yugoslavia—that is Pavelic—was granted a long and very private audience by the Pope. Only one stenographer, who cautious Pavelic had brought with him and who was made to take the oath never to reveal what he heard, was present. Strengthened by what Pius Xll had told him, Pavelic called on Mussolini, with whom he signed a treaty. Following all this, the indefatigable Holy Father received and solemnly blessed Pavelic’s Prime Minister and his whole Ustashi delegation. Who, again, could label this a breach of “papal neutrality?” All those excellent people had been received merely as “Catholic individuals,” not as the heads of the Government of the New Croatia, declared the Osservatore RomanoHoni soil qui mat y pense. Yet the real significance of it all did not escape those who knew. Pius XII had granted all those good people a special audience, not because they were mere “Catholic individuals”: he had specially received, specially blessed, and specially praised them because, while members of the Mother Church, they were, above all, the representatives of the newly born Independent Catholic State of Croatia, a political creature stubbornly nurtured and ruthlessly promoted by that most malign of all its conceivers, the Vatican.


1. See The Ciano Diaries, foreward by Sumner Welles, Doubleday & Co, Inc., 1946, pp. 46,48-50,60,87,97.

2. Memoire de l’Organisation Musulmane Yougoslav, to the National Committee for Free Europe, New York, May, 1950.

3. W.D. Isla, CommentairessurlesvProblemes Yougoslaves, p. 45, Geneva, 1944.

4. See Nedelja, August 10, 1941.

5. See Nedelja, April 27, 1941.

6. Pius XII claimed to have seen Pius X during the conclave of 1939, and that the latter foretold him that he would become the next Pope. For more details, see The Cross, organ of the Passionist Fathers, Dublin, March, 1948.

7. This occurred on three successive days, October 30 and 31 and November 1, 1950. The official description of this repetitive miracle, given by Pius XII’s special delegate, Cardinal Tedeschini, was the following:

The Holy Father (Pius XII) turned his gaze from the Vatican gardens to the sun, and there was renewed for his eyes the prodigy of the Valley of Fatima…. He was able to witness the life of the sun under the hand of Mary. The sun was agitated, all convulsed, transformed into a picture of life, in a spectacle of celestial movements; in transmission of mute but eloquent messages to the Vicar of Christ.

Cardinal Tedeschini, at the Shrine of Fatima, Portugal, 13.10.1951. See world and Catholic Press, 14-15-16.10.1951. For more details of the concocted papal visions and the political objectives of their manufacturers see the author’s Catholic Imperialism and World Freedom (Watts 500 pp.). 

8. Words used by Pius XII, December 21, 1939, when blessing King Victor.

Chapter 4


The Independent Kingdom of Croatia, having thus officially sprung into existence, set forth with burning zeal to fulfill all the hopes so obstinately entertained by its religious and political promoters: the Vatican and Fascism. Inspired by the graciously remote majesty of good King Tomislav II, under the patronage of His Holiness the Pope, protected by Hitler, watched by Mussolini, ruled by Catholic terrorists, and policed by Catholic bayonets, the New Croatia began to transform itself into the ideal commonwealth as advocated by Catholic tenets.

A State, however, according to papal dicta must be regulated not only by civil but also by religious authority. So Pavelic, having determined that a religious equivalent of himself should partake of the rights and duties of rulership, saw to it that the head of the Hierarchy became a de facto ruler of the New Croatia. Archbishop Stepinac, the Croatian Primate, and others, members of the Hierarchy, the religious equivalent of the Ustashi, were duly elected members of the Sabor (Totalitarian Parliament). The military, political, and religious architraves of the new State having thus been erected, Pavelic and Stepinac set out to transform its whole structure into what a true Catholic-Fascist State should be. Movements, institutions, men, and everything else were made to conform to the letter and spirit of Catholicism. All potential opponents—Communists, Socialists, Liberals—were either banished or imprisoned. Trade unions were abolished, workers’ organizations became pitiful caricatures of their former selves, the Press was paralyzed when it was not altogether gagged, freedom of speech, of expression, and of thought became memories of the past. Every effort was made to dragoon youth into Catholic semi-military formations; the children were marshalled by priests and by nuns. Catholic teaching, Catholic tenets, Catholic dogma became compulsory in all schools, in all offices, in all factories, and everywhere the iron heel of the new State was felt. Catholicism was proclaimed the main religion of the State. Other religions and those professing them were ostracized, chief among these, the Orthodox; while the Jews were compelled to wear the Star of David on their clothes, all members of the Orthodox Church went in fear for their property, their personal and family safety. To be Orthodox had suddenly meant to be a potential victim. Soon, in all parks and public transport vehicles, a new inscription appeared: “Entry forbidden to all Serbs, Jews, Gypsies, and dogs.” The Ministry of the Interior, led by Andrija Artukovic, issued the following decree: “All the Serbs and the Jews residing in Zagreb, the Capital of Croatia, must leave the town within 12 hours. Any citizen found to have given them shelter will be immediately executed on the spot.”

While Ante Pavelic was transforming Croatia with a mailed fist, his religious equivalent, Archbishop Stepinac, facilitated the revolution by a timely nationwide mobilization of the whole of the Catholic Church. No opportunity was allowed to pass without Stepinac openly singing the praises of, or sprinkling with oral or holy-water blessings, the new Catholic Croatia, her great Leader Pavelic, the Duce, and the great Fuehrer. When dates commemorating the bloody ascent of Fascism to power were celebrated in Fascist Italy or in Nazi Germany, Stepinac, although in Croatia, celebrated them with no less fervour. Thus he punctiliously celebrated October 28, the day when, in 1922, the first Fascist dictatorship was installed in Italy. While Mussolini annually paraded His Black Shirt battalions in Rome on that date, Stepinac annually commemorated the march with speeches, prayers, and congratulations, distributed with equal generosity also to Hitler on his ever-gloomier succeeding April birthdays. When it came to his own new Fascist State, however, the archiepiscopal panegyrics became impassioned recommendations for everything done by the New Croatia. After Parliament was convoked in February, 1942, Stepinac, with all the sacred authority of the chief pillar of the Mother Church, asked the Holy Ghost to descend upon the sharp edged knives of the Ustashi, and to settle, at least while the parliamentary session lasted, upon the brow of Pavelic. Special prayers and extra ounces of incense were offered in all Catholic churches on Pavelic’s birthday. [1]

When the pocket-sized Ustashi Navy departed for the Black Sea, to destroy, side by side with the Germans, the Red Navy of godless

A copy of the original document dealing with the conversion to the Catholic Church of all Orthodox persons employed by the Government. Issued in Zagreb by the Ministry of Justice and Religions.

Everyone had to be or to become a Catholic. Refusal meant instant dismissal, loss of property, or arrest. And, very often, all three.

Additional decrees were issued, e.g. “Law concerning the conversion from one religion to another.” On June 1, 1941, the Ustashi Premier set up an Office of Religious Affairs, in charge of “all matters pertaining to questions connected with the conversion of the Orthodox Church” (Decree No. 11,689).

Such legislation rested upon the tenet that “the movement of the Ustashi is based upon the Catholic Church,” as enunciated by Mile Budak, July 13, 1941, at Karlovac.

Forcible conversions became the standard practice of Ustashi Croatia. The conversions were duly legalized by the State and gave immunity to the new Catholics, from arrest, from seizure of property and from execution.

A mass execution carried out by the Ustashi at Brode, early in 1941. Nazi troops were looking at some of the victims.

The Nazis, who for a time were posted in Croatia, were so horrified at the Ustashi atrocities that they set up special commissions to investigate them. The Orthodox Church of Serbia, in fact, appealed directly to the Nazi General Dulkeman to intervene and stop the Ustashi horrors.

The Germans and the Italians managed to restrain the Ustashi while they were under their supervision. When the Nazis left Croatia, however, the Ustashi multiplied their atrocities, unreprimanded by the Government. Since the latter’s policy was one of total elimination of the Orthodox Serbian population via forcible conversions, expulsion, or straightforward massacre.

Victims were executed in groups without trial on bridges and then thrown into the river. In May 1941 the Ustashi besieged Glina. Having gathered together all the Orthodox males of over fifteen years of age from Karlovac, Sisak and Petrinja, they drove them outside the town and killed 600 of them with guns, knives and sledge hammers.

Russia, Stepinac flanked by Dr. Ramiro Marcone, the representative of that lover of peace, Pius XII, celebrated the triumphal departure in Zagreb, surrounded by the Catholic Hierarchy, mumbling Latin incantations for speedy victory by those brave aquatic crusaders. Stepinac’s colleagues imitated their leader with unmatched zeal—e.g. Bishop Aksamovic, of Djakovo, who was personally decorated by Pavelic because “His Excellency the Bishop has from the very beginning cooperated with the Ustashi authorities.” Or Archbishop Saric—the bosom friend of Jure Francetic, the commander of the Black Legion—who raised his right hand in the Ustashi—that is, the Nazi—salute at every opportunity, public or private.

The transformation of the Catholic Hierarchy into a de facto Ustashi Hierarchy had a most dreadful significance. It meant that the whole machinery of the Catholic Church in Croatia had been put at the complete disposal of the ruthless individuals determined to make of the new State a compact political and military unit, cemented by the most secure guarantees of the State’s indestructibility. Such a policy implied, not only the transformation of the Croatian social, cultural, and political fabric, but also the complete extirpation of whatever was “alien” to Croatian stock and to its national religion. This required the total elimination of whoever was not a Catholic Croat. Not an easy task, as a large portion of the new State was composed of bulky racial-religious groups wholly foreign to Ustashi Catholicism. Out of a population of 6,700,000, in fact, only 3,300,000 were Croats. Of the remainder, 700,000 were Moslems, 45,000 were Jews, followed by sundry smaller minorities. Over 2,000,000 were Orthodox Serbs.

The inclusion in the New Croatia of so many alien elements was due to the territorial ambitions of Croat Separatism. These, as we have already seen, had been epitomized in the conception of the “Greater Croatia” of Ante Starcevic, who founded an extreme political party, the Croatian Law Party, subsequently elevated to the level of a fanatical National programme by Ante Pavelic. The Party’s ideology, although one of racial and religious exclusiveness, accepted geographical expansion. This meant the inclusion in an independent Croatia of disputed territories, and hence of non-Catholic elements, which became automatically the greatest obstacle to the complete Catholicization of the new Croat State. To solve the problem, a policy directed at the swift elimination of all the non-Croat, non-Catholic population was adopted and promptly set in motion. This was repeatedly and publicly enunciated by members of the Ustashi Government—e.g. on June 2, 1941, in Nova Grarfiska, Dr. Milovan Zanitch, Minister of Justice, declared:

This State, our country, is only for the Croats, and not for anyone else. There are no ways and means which we Croats will not use to make our country truly ours, and to clean it of all Orthodox Serbs. All those who came into our country 300 years ago must disappear. We do not hide this our intention. It is the policy of our State, and during its promotion we shall do nothing else but follow the principles of the Ustashi.

Dr. Mile Budak, Minister of Education and of Cults, lost no time in enlightening his listeners of the nature of such principles. During his first Press interview as a Minister, when asked what the policy of Croatia would be in relation to the non-Croat racial and religious minorities, his reply was an ominously simple one: “For them” (the minorities), he said, “we have three million bullets.” This was not the boasting of a fanatical individual. It was the epitomization of a policy, coolly planned by Pavelic in concert with the Catholic Hierarchy, which was set in motion immediately when the Nazis invaded Yugoslavia. Dr. Milovan Zanich, Dr. Mirko Puk, Dr. Victor Gutich, Ustashi Ministers, unhesitatingly declared that the New Croatia would get rid of all the Serbs in its midst, in order to become 100 per cent Catholic “within ten years.” On July 22, 1941, the plan was again officially confirmed by Dr. Mile Budak: “We shall kill one part of the Serbs,” were his words, “we shall transport another, and the rest of them will be forced to embrace the Roman Catholic religion. This last part will be absorbed by the Croatian elements.” Ways and means to enact such a scheme were swiftly adopted. The most radical and most ruthless: mass removal of Serbians from the contested zone. According to the Ministers, one-third of these were to be transported to Serbia proper, one-third would be “persuaded” to embrace Catholicism, and the remainder would be “disposed of” by other means. “Other means” soon signified biological extermination, and “persuasion” forcible conversion.

Conversion and extermination spelt one thing: the total annihilation of the Orthodox Church. That, in fact, turned out to be the official policy of the New Catholic State of Croatia. Such a policy was

“The Pit of Death” An Orthodox Serb being thrown alive into a mass grave in the notorious concentration camp of Jasenovac, in 1942.

“The Pit of Death” was reserved for those Serbs who challenged their Catholic converters. The camp, when run by the Franciscan Monk, Father Filipovic, squalled in horrors Dachau Concentration Camp. These horrors, however, were often committed in rural districts as well.

On April 28, 1941, for instance, Ustashi storm troopers encircled the villages of Gudovac, Tuke Brezovac, Klokocevac and Bolac, in the district of Bjelovar, and arrested 250 Orthodox peasants, among whom was Stevan Ivankovitch and the Orthodox priest, Bozin. Having led them all to a field, the Ustashi ordered them to dig their own graves. This done, their hands were tied behind their backs. Thereupon, they were ALL PUSHED ALIVE INTO THEIR GRAVES.

The barbarity created such a commotion, even among the Nazis, that they set up a Committee to exhume the bodies and took photographs as evidence. The oral process was incorporated in an official Nazi document, “Ustachenwerk bet Bjelovar.”

Corpses of children starved to death in the notorious Concentration Camp of Jasenovec, whose Commandant at one time was a Franciscan Monk, Father Filipovic. Father Filipovic, following the advice of Father D. Juric, let more than 2,000 other Orthodox children die while the camp was still under his rule,

Jasenovac Concentration Camp distinguished itself because of the number of young inmates sent there. In 1942 the Camp held over 24,000 Orthodox youngsters. Twelve thousand of them were murdered in cold blood by the Commandant.

Special camps for children were set up in many parts of Croatia. Those who were sick or too old to change their religion were made to perish through neglect or where simply massacred. An Ustashi named Ante Urban, a pious Catholic, protested indignantly at his trial after the war when accused of having killed hundreds of children. He asked the Judge to consider the accusation a lie, “Since,” he explained, he had killed personally “only sixty-three of them.”

formally put forward in Parliament by, among others, Dr. Mirko Puk, the Ustashi Minister of Justice and Religion: “I shall also make reference to the so-called Serbian Orthodox Church,” he said. “In this regard I must emphatically state that the Independent Croatian State cannot and will not recognize the Serbian Orthodox Church.”[2]

Pavelic’s triple programme was made to operate simultaneously everywhere, following the establishment of the New State. Its execution was simple, direct, and brutal. It ranged from hurried decrees—like that issued by his new Minister of Public Instruction only four days after Hitler’s attack (April 10, 1941), which barred members of the Serbian Orthodox Church from entering the University unless they had given up the Orthodox faith before April 10, 1941—to wholesale deportations, like those carried out on July 4 and 5, 1941, by the Ustashi in Zagreb; to the massacre of men, women, and children, like that of Kljuch, on July 31, on August 31, on September I and 2, 1941, when the “Flying Ustashi” summarily executed approximately 2,000 Serbs.[3]

In a State insanely bent on a policy of racial-religious extermination, laws and legality, when observed, were nothing but tragic mockeries. The Courts Extraordinary already mentioned, for instance, always condemned regardless of evidence, did not permit the right to appeal, and their sentences had to be carried out within three hours of pronouncement. Thus, these courts sentenced an immense number of people to death without offering them any opportunity for defense, and their sentences were strictly applied. In most cases the courts punished “collectively,” under the guise of “trials.” One bench alone, for instance, that of Zagreb, within two days—August 4 and 5, 1941—sentenced to death 185 persons; that of Stem, from August 3 to 25, 1942, 217 persons; the proceedings at the mobile court at Ruma on August 3, 1942, lasted only two and a half hours, during which twenty-six persons were sentenced to death. At Stara Pazova, on August 8, 1942, the court proceedings lasted only half an hour, and eighteen people received the death sentence. At Ruma on August 10, 1942, a defending counsel appointed by the Ustashi handled the defense of twenty-five persons, whom he met for the first time at the trial, the chairman of the bench allowing him only two minutes for each person. The Tribunals, a most tragic mockery of justice, were veritable instruments of extermination, as proved by the fact that within four years one bench alone of the mobile court extraordinary of Zagreb, headed by Ivan Vidnjevic, sentenced to death 2,500 citizens.

But while the Tribunals had at least a semblance of legality, the Ustashi found means to exterminate thousands of persons by a quicker method—i.e. by dispatching them to concentration camps and disposing of them there. The institution and supervision of these camps were exclusively in the hands of Pavelic, who personally attended to their management. The arrests and deportations to these camps rested with the Ustashi, who could send to them anyone they judged to be an “unreliable person,” and who had absolute authority to kill immediately on arrival anyone taken there. Indeed, there “was agreement,” to quote Ljubo Milos, Commandant of the Jasenovac concentration camp, “that all sentenced to three years, or not sentenced at all, were to be liquidated at once.“3 By virtue of this, inmates of the camps were murdered indiscriminately, either individually or collectively, without even a legal excuse. Thus, in March, 1943, the inmates of the Djakovo Camp were purposely infected with typhus, causing the deaths of 567 persons; on September 15, 1941, all those inmates of the Jasenovac camp who were unable to work, numbering between 600 and 700, were killed; in the camp of Stara Gradiska, 1,000 women were killed. Of 5,000 Orthodox Serbs being taken to Jasenovac camp at the end of August, 1942, 2,000 were killed en route, the remainder were transferred to Gradina, where on August 28 they were put to death with hammers. In the Krapje Camp, in October, 1941, 4,000 prisoners were murdered; while in the Brocice Camp, in November, 1941, 8,000 prisoners were killed. From December, 1941, to February, 1942, at Velika Kosutarica, at Jasenovac, over 40,000 Orthodox Serbs were massacred, while in the Jasenovac camp, in the summer of 1942, about 66,000 Orthodox Serbs, brought from the villages of the Bosnian Marches, were slaughtered, including 2,000 children.

Children were not spared, and special concentration camps were set up for them. Nine of these were at Lobor; Jablanac, near Jasenovac; Mlaka; Brocice; IJstici; Stara Gradiska; Sisak; Jastrebarsko; and Ciornja Rijeka. The destruction of infants in these places would be incredible, were it not vouched for by eyewitnesses, one of whom has testified:

At that time fresh women and children came daily to the Camp at Stara Gradiska. About fourteen days later, Vrban [Commandant of the Camp] ordered all children to be separated from their mothers and put in one room. Ten of us were told to carry them there in blankets. The children crawled about the room, and one child put an arm and leg through the doorway, so that the door could not be closed. Vrban shouted: ‘Push it!’ When I did not do that, he banged the door and crushed the child’s leg. Then he took the child by its whole leg, and banged it on the wall till it was dead. After that we continued carrying the children in. When the room was full, Vrban brought poison gas and killed them all.[4]

At his trial, Ante Vrban protested that he had not killed hundreds of children personally, “but only sixty-three.”[5]

In 1942 there were some 24,000 children in the Jasenovac camp alone, 12,000 of whom were cold-bloodedly murdered. A very large portion of the remainder, having subsequently been released following pressure by the International Red Cross, perished wholesale from intense debilitation. One hundred of these infants, aged up to twelve months, for instance, died after release from the camp because of the addition of caustic soda to their food.

Dr. Katicic, Chairman of the Red Cross, shocked by these mass murders, lodged the strongest protest, threatening to denounce to the world this mass slaughter of infants. As a reply, Pavelic had Dr. Katicic flung into the concentration camp of Stara Gradiska.

That was not all. Even worse horrors—if worse there could be—took place in Pavelic’s concentration camps. There were cases when the victims were burned alive:

The cremation at Jasenovac took place in the spring of 1942. In this they meant to imitate the Nazi camps in Germany and Poland, so Picilli had the notion of making the brickworks into a crematorium, where he did succeed, out of 14 ovens (7 a side) in making an oven for cremating people. There was then a decision to cremate people alive, and simply open the huge iron door and push them alive into the fire already alight there. That plan, however, excited terrible reaction among those who were to be burned. People shrieked, shouted and defended themselves. To avoid such scenes, it was resolved first to kill them and then to burn them.[6]

The representatives of the “only true Church” not only knew of such horrors: not a few of them were authorities in these same concentration camps, and had even been decorated by Ante Pavelic—e.g. Father Zvonko Brekalo, of the concentration camp of Jasenovac, who was decorated in 1944 by the leader himself with the “Order of King Zvonimir”; Father Grga Blazevitch, Assistant to the Commandant of the concentration camp of Bosanski-Novi; Brother Tugomire Soldo, organizer of the great massacre of the Serbs in 1941; and others. The worst abominations could hardly have been surpassed by the deeds of these individuals, the vilest betrayers of civilization and of man.


I. Katolicki List, June 11, 1942.

2. Speech by Dr. Mirko Puk, Minister of Justice and Religion. Excerpt from stenographic record of the proceedings of a regular session of the Croatian State Assembly, held in Zagreb, February 25, 1942.

3. All the crimes described in this book are authentic. For further atrocities of this kind, see the Memorandum sent to the General Assembly of UNO in 1950 by A. Pribicevic, President of the Independent Democratic Party of Yugoslavia, and by Dr. V. Belaicic, former Justice of the Supreme Court of Yugoslavia. AlsoDokumenti, compiled by Joza Horvat and Zdenko Stambuk, Zagreb, 1946.

4. Statement made by witness Cijordana Friedlender, from the shorthand notes of the Ljubo Milos case, pp. 292-3.

5. From shorthand notes of the Ljubo Milos case.

6. Idem. See also official indictment of Ante Pavelic.

Chapter 5


To complement the wholesale manhandling, torturing, and legalized killing of the Ustashi, another terrible instrument, perhaps the most execrable of all, struck with fears an already terrorized population: the “punitive expeditions” carried out by Pavelic’s own special militia, the Ustashi, who in no time acquired such an infamous notoriety as to equal the most abominable human monsters of the past. These expeditions destroyed houses and villages, arrested, tortured, plundered, and often massacred their inhabitants, usually without even bothering about any excuse or appearance of legality. Whole districts, such as Bosanska Krajina, Lika, Kordun, Banija, Gorski Kotar, Srem, and regions of Slavonia, were completely laid waste by them. Numerous small towns, such as Vojnic, Slunj, Korenica, Udbina, and Vrgin-Most, were entirely destroyed, while wholesale massacres took place at a number of places, such as Rakov Potok, Maksimir (near Zagreb), the Vojnovic plateau at Bjelovar, the Osijek town park, and Jadovno in Lika. At the last named place victims were wired together in groups of twenty, taken to the edge of a 1000 feet cliff, where the Ustashi killed the first persons only, so that they dragged the others down alive with them.

Pavelic participated personally even against Croat villages—e.g. on December 1, 1941, when Cerje, Pasnik, and Jesenje were razed, on which occasion seven women, four children, and nine old men were killed and thrown into a burning house; or in 1945, when the village of Jakovlje was razed, after most of its inhabitants had been murdered.

In April, 1941, in the village of Gudovac, 200 Serb peasants were killed by Ustashi, followed by larger groups in the villages of Stari Petrovac, in the district of Nova Gradiska, and in Glina. There, in the early days of May, 1941, Ustashi from Karlovac, Sisak, and Petrinja gathered together all males over fifteen years of age, drove them in trucks outside the town, and executed them all.

Often the executions were committed in the homes of the victims, with the most primitive weapons. Some Ustashi specialized in disposing of their charges by crushing their skulls with hatchets, or even with hammers. Incredible but authenticated atrocities were committed wherever the Ustashi appeared. At Dubrovnik, Dalmatia, for instance, Italian soldiers took pictures of an Ustashi wearing two “necklaces.” One was a string of cut-out eyes, the other of torn tongues of murdered Serbs.[1]

Mass deportations and mass executions, mainly in isolated small towns and villages, were well-planned operations. As a rule, the procedure was a simple one. Ustashi authorities summoned groups of Serbs under the pretext of recruitment for military service or public works. Once rounded up, they were surrounded by detachments of armed Ustashi, taken outside the village, and executed. In the mountainous regions of Upper Dalmatia, like Bosnia and Herzegovina, women and children were taken to remote spots and massacred. In Brcko, the home town of Dzafer Kulenovic, Ustashi Deputy Prime Minister, the prisoners were executed on bridges and then thrown into the river.

At the beginning of May, 1941, the Ustashi besieged Glina, and, having gathered all Orthodox males over fifteen years of age from Karlovac, Sisak, and Petrinja, drove them outside the town and killed all 600 of them with guns, knives, and sledge-hammers. The following day all the other Serbs were also murdered. The center of the massacre was in the village of Bosanski Grabovac.

On August 3, 1941, over 3,000 Serbs were Likewise massacred in Vrgin-Most. On July 29, 1941, Bozidar Cerovski, chief of the Ustashi police in Zagreb, arrived in the locality of Vojnic; having rounded up more than 3,000 Serbs from Krnjak, Krstinje, Siroka Reka, Slunj, Rakovica, and other villages, he led them to Pavkovitch, where he had them all massacred near a village mill. In the villages of Baska, Perna, and Podgomolje, Bosanska Krupa district, in the summer of 1941, 540 women and children were locked in houses, which were then set on fire.

In the village of Crevarevac about 600 people were burned in their houses. In the district of Cazin, at Mlinici Smiljanic, more than sixty women and children were burned to death. Five hundred people were massacred at Bugojno. At Slavonska Pozega, 500 peasants, brought from Bosnia, were

Ustashi cutting the throat of one of their Serbian Orthodox victims. Notice how a Ustashi is holding a vessel to collect the first spurt of blood and thus prevent their uniforms from being blood stained. The brutal crime—one of many—look place near Cajaice in 1943.

This type of execution was not exceptional. Some Ustashi specialized in dispatching their Orthodox prisoners in this manner.

Catholic priests, friars, and, indeed, even some of their pupils, followed their example. The case of Peter Brzica is undoubtedly one of the most incredible in this category. Brzica was a law student and an ardent member of the foremast Catholic organization called the Catholic Crusaders. During the day and night of 29th August 1942, Brzica cut the throats of 1300 prisoners in the Concentration Camp of Jasenovac. He was rewarded with a gold watch and proclaimed King of Cutthroats. Dr. Nikola Kilolic, a Croat and a Catholic, was an eyewitness to the deed.

From left to right: Djuro Vranjesh, the author, and Slanko Djokie.

Djuro Vranjesh, Orthodox Serb, was born at Selo Cetina, Velika, Dalmatia. His uncle, Illija A. Vranjes, one day in July 1941 was arrested by a detachment of Ustashi, who without even bothering to give any legal excuse tortured him to death, hacking him to pieces, while still alive. This they did with such horrifying fiendishness that once he was finally dead, his nephew, Djuro Vranjesh, seen above, had to use a blanket in which to collect the chopped members of the body.

On the 30 January 1942 the Ustashi descended on the village of Bosanska Ribnica, where Stanko Djokic (above, right) lived with his family. While he was up in the woods the Ustashi dragged his wife and her five children to the banks of the nearby little river of Ribaica, and without even asking them if they wanted to become Catholics, massacred the lot. Six months later, when Stanko Djokic came back, he found the six corpses of his family still lying there where they had been killed. He buried them with his own hands.

killed. In some districts of Stem, in the summer of 1942, over 6,000 Serbs were killed. At Bihac, within one single day in June, 1941, 2,000 Serbs were killed; while during July and August of the same year over 12,000 more were massacred. In the Bosanska Krupa district, in the summer of 1941, a total of 15,000 people were killed.

Such mass murders were carried out in the most systematic fashion, and were often planned directly from Zagreb. At times they were semi-legalized by statutory orders. For instance, On October 2, 1941, Pavelic issued a “statutory order” that in any case of attack against the Ustashi, as a reprisal, without any court procedure, ten persons to be chosen by the police were to be shot. On October 30, 1943, in another “statutory order” he ordered reprisals by shooting, hanging, or sending to concentration camps hostages to be chosen by the police, together with their parents, children, and spouses. On June 30, 1944, he appointed a special Deputy for pronouncing such measures of reprisal. Under these orders a large number of citizens were shot, hanged, or taken to concentration camps without any trial. At Ruma on August 14, 1942, for instance, ninety hostages were shot; at Sremska Mitrovica, on August 19, 1942, another ninety; and at Vukovar, on August 24, 1942, 140 hostages.

The worst atrocities, strange as it may seem, were carried out by members of the intelligentsia. The case of Peter Brzica is undoubtedly one of the most incredible in this category. Peter Brzica had attended the Franciscan College at Siroki Brijeg, Herzegovina, was a law student, and a member of the Catholic organization of the Crusaders (Krizari). In the concentration camp at Jasenovac, on the night of August 29, 1942, orders were issued for executions. Bets were made as to who could liquidate the largest number of inmates. Peter Brzica cut the throats of 1,360 prisoners with a specially sharp butcher’s knife. Having been proclaimed the prize-winner of the competition, he was elected King of the Cut-throats. A gold watch, a silver service, and a roasted sucking pig and wine were his other rewards. A doctor, Dr. Nikola Kilolic, himself a Croat, was an eyewitness in the camp when the event took place, and subsequently testified to the authenticity of this astonishing deed.[2]

Mass murders were supplemented by the massacre of individuals and of small numbers, as part of the well-calculated policy of the Government, which had them carried out uninterruptedly in rural districts, with a view to terrorizing the populations. Cases of the utmost ferocity which occurred all over Croatia would be unbelievable were they not authenticated. In September, 1942, the Ustashi carried out a raid on the village of Dukovsko, and killed anyone on sight. Among other deeds they threw eight men into a pit. One of these saved himself by getting hold of a protruding rock. The Ustashi, noticing this, amused themselves by hurling heavy stones at him until he dropped to the bottom and died. Others—mostly people who were related, or members of the same family—were tied together and similarly thrown into a pit. In July, 1941, a youth of sixteen, Slavko Popovic, was taken by the Ustashi to a field, ordered to dig a grave, killed while doing so, and buried in it. On September 20, 1942, a group of escaping people were caught by the Ustashi. All of them—fifty-four men and women—were massacred, their bodies heaped up and set on fire. In June, 1943, the Ustashi, passing through the village of Zijimet, rounded up those who had not had time to escape—seventy-four old men, women, and children—put them into a shed, which they set on fire. All were burned alive. Among them were the aunt and her two children of Vojislav Zivanic, who lost twenty-five members of his large family, including his father and brother, massacred by the Ustashi during these raids.[3]

These were not isolated instances. The Ustashi more often than not massacred all the inhabitants of Serb villages, callously torturing and killing even children, and then setting the villages on fire. In the village of Susnjari, for instance, the Ustashi, after having killed most of the inhabitants, led away about twenty surviving children, whom they tied to the threshold of a big barn, which was then set on fire. Most of the children, of an average age of about ten, were burned alive. The few who survived, horribly scorched, were eventually killed. [4] Eye-witnesses testified to similar occurrences:

In the village of Gorevac, on September 13, 194i, children of about 3 years of age were impaled. In some places mothers threw themselves down with children in their arms, and one stake perforated mother and child. Some young girls had their breasts tied or cut, others had their hands made to pass through them. Men had their ears and noses sawn away, and eyes had been uprooted from their sockets.”[5]

On April 28, 1941, Ustashi encircled the villages of (Judovac, Tuke, Brezovac, Klokocevac, and Bolac, in the district of Bjelovar,

Orthodox worshippers, when not dispatched to concentration camps, suffered the same fate us their clergy. Congregations, unless willing to change their religion, were not only persecuted, hunted down and arrested; but, at times, besides being massacred by the Ustashi bayonets or machine guns, they were killed within their own churches.

There were instances even when they were burned alive within them.

To terrorize the population into becoming Catholic, the Ustashi very often hanged lay Orthodox Leaders and their Orthodox parish priests during mass executions under the very eyes of the faithful. This was one of the most tangible methods of “persuasion” whenever the Orthodox proved obdurate.

Those who escaped with their lives were sent to concentration camps, while about 700 that is, one quarter of the total number of Orthodox priests—were murdered by the Ustashi in this manner.

Above, Orthodox priests and Serbs, hanged together for defying the policy of the Ustashi and of the Catholic clergy.

The ordinary Orthodox clergy became the target of Ustashi Catholic ferocity. Priests were imprisoned, hunted down, or simply massacred.

Orthodox priests, before being executed or hanged, very often were horribly tortured, e.g. Father Branko Dobrosavlievich, from Velinn, who had to read the obituary of his own son, whom the Ustashi killed in his presence after horribly mutilating him.

On April 20, 1941, in the village of Svinjica, the Ustashi arrested the Orthodox priest, Father Babic, and after knifing him all over buried him, still alive, in an upright position.

Within a few weeks the Ustashi, encouraged by Catholic Padres, murdered 135 Orthodox priests, of whom eight-five came from one single Orthodox diocese.

Hundreds of Orthodox clergy perished thus only because they were priests of a religion which refused to join “the true Church.”

In this photograph: two Orthodox priests hanged in public, without trial, by the Catholic Ustashi.

arresting 250 Orthodox peasants, among whom was Stevan Ivankovitch and the Orthodox priest, Bozin. Having led them all to a field, the Ustashi ordered them to dig their own graves; after which their hands were tied behind their backs and they were pushed alive into their graves. This feat created a commotion even among the Nazis, who set up a Committee charged with the specific task of exhuming the bodies and taking photographs as evidence. The “oral process” was incorporated in an official document of Nazi Germany, under the title of Ustachenwerk bet Bjelovar. In a memorandum drafted by an officer sent to protect the Orthodox population of Eastern Bosnia during the terrible massacre of August, 1941, there was, among other things, the following:

During our journey towards the hill of Javor, near Srebrenica and Ozren, all the Serbian villages which we came across were wholly deserted. But inside the houses very often we find whole families massacred. We even came across some barrels filled with blood. In the villages between Vlasenica and Kladanj we discovered children who had been impaled upon stakes, their small members still distorted by pain, resembling insects stuck upon pins.” [6]

In the town of Sisak the Ustashi arrested an Orthodox Serb industrialist, Milos Teslitch, well known for his kindness, and burned him alive. One of those most responsible for this crime was Catholic Ustashi Faget.[7]

To crown all these horrors, some Ustashi did not hesitate to crucify their victims. To mention only two: Luke Avramovitch, former member of Parliament, and his son, who were both crucified and then burnt in their own home in Mliniste, in the district of Glamoc.[8]

Such atrocities occurred with a frequency that shocked even the Ustashi’s ideological allies: the Italian Fascists and the German Nazis. This to such an extent that on more than one occasion both the Italian and German authorities not only deprived the Ustashi of the command of whole regions, but actually ousted them altogether, replacing them with Italian or German troops, to prevent a repetition of the terrible individual and mass murders committed by Pavelic’s Catholic units. It will suffice for us to mention two typical cases which led to such a replacement. On August 2, 1941, the Ustashi authorities of Vrgin-Most and of Cemernica announced that all Serbs who did not wish to be molested had better assemble on the following day at 3 a.m. in Vrgin-Most,

Mass executions, with the Ustashi, took sundry forms. Often they assembled the members of the village outside, and then shot the lot. Or they shut a whole congregation inside their church and then set fire to it. When in a hurry, however, they became experts at individual and mass hangings. Their expertise was a regular feature of their barefaced terrorization. This was particularly so during the last years of their regime.

Here are a few examples. On August 7, 1944, they hanged ten persons: on August 26 at Jablanac, near Zapresic, thirty-six people. On September 30th, between the stations of Pusca, Bistra and Luka, ten persons. On October 4, at St. Ivan, twenty-nine persons. On October 5, again at Zapresic, five persons. On October 6th, Cucerje, twenty persons. On October 9, at Velika Gorica, thirteen persons. On the same at Svetaa Nedjelja, near Samobor, eighteen persons. On December 28, at Krusljevo Selo, fifty persons.

Above, one of their last mass hangings, in Sarajevo, prior to the collapse of Ustashi Croatia in 1945.

where Catholic priests would be waiting to convert them to Catholicism. About 5,000 people followed this advice. Instead of Catholic priests, units of Ustashi, armed with machine guns, encircled the assembled crowd, who were held prisoners until the following day, when they were all massacred. Among them were thirty-seven children under ten years of age.[9]

Not long afterwards, on August 20, 1941, another unit of the Ustashi arrested all Serbs in the neighboring region of Lijevno, took them to the woods of Koprivnica, between Bugojno and Kupres, and killed them all. A few days later they arrested all the surviving families, whom they also massacred on the same spot. Before the massacre, women and even young girls were raped, after which most of them had their breasts cut and arms and legs broken. Some old men, before being executed, were blinded by way of having their eyes cut with knives or torn from their sockets. [10]

Five hundred women and children were hurled into pits in the hills of Tusnica and Komasnica, while another eighty women and children were massacred in the village school of Celebic. The Italian Fascist authorities were so shocked by such incredible cruelty that, in addition to dispatching their troops to protect the surviving population and occupying the region of Lijevno and neighbouring places, they dispersed the Ustashi and sent a protest to Zagreb.

Ustashi were committing no less abominable atrocities in other parts of the country. In the town of Prijedor, for instance, during the night of July 31-August l, 1941, they massacred 1,400 men, women, and children, leaving their corpses to rot in the houses and in the streets. The Nazis nearby, horrified at such wholesale butchery, entered the town, compelling the Ustashi to leave. The Nazis had records of massacres of their own second to none. Yet the horrors committed by Pavelic’s Ustashi troops proved to be of such bestiality as to shock even them: a most crushing evidence that the Ustashi massacres had surpassed anything experienced even by the Germany of Hitler. The magnitude of the butchery can best be gauged by the fact that within the first three months, from April to June, 1941, 120,000 people perished thus. Proportionately to its duration and the smallness of the territory, it had been the greatest massacre to take place anywhere in the West prior to, during, or after that greatest of cataclysms, the Second World War.


1. For further atrocities, see Memorandum on Crimes of Genocide Committed against the Serbian People by the Government of the Independent State of Croatia during World War 11, dated October, 1950, sent to the President of the 5th General Assembly of the United Nations by Adam Pribicevic, President of the Independent Democratic Party of Yugoslavia; Dr. Vladimir Belajcic, former Justice of the Supreme Court of Yugoslavia; and Dr. Branko Miljus, former Minister of Yugoslavia.

2. This event is described in his book, The Concentration Camp at Jasenovac, p. 282. See also above Memorandum.

3. The eyewitness, Bojislav Zivanic (father, Duko; brother, Bogoljub) from Dukovsko, related these events under oath before a group of Serbs and Croats, among them Dr. Sekulich, General Mirkovic, and the author, at a meeting specially held on May 20, 1951 in London.

4. Martyrdom of the Serbs, p. 145, issued by the Serbian Eastern Orthodox Diocese for the U.S.A. and Canada.

5. Eyewitness: Pritova, Bihac, Bosna.

6. See Dokamenti o Protunarodnom Radu i Zlocinima Jednog, Dijela Katolickog Klera, Zagreb, 1946. Also above Memorandum to UNO.

7. Assassins au Nom De Dieu, Herve Lauriere, Paris, 1951.

8. See Dokumenti o Protunarodnom Radu i Zlocinima Jednog Dijela Katolickog Klera, Zagreb, 1946. Also file of Yugoslav State Commission for the Investigation of War Crimes.

9. Eyewitness: Stanko Sapitch, of Blakusa.

10. Evidence given by a survivor, Marija Bogunovitch.


4 phản hồi

Posted by trên Tháng Sáu 28, 2011 in Uncategorized


Nhãn: , ,

Việt Nam, Why did we go

cross.jpg (7761 bytes)

cross1.jpg (4721 bytes)

The Religious Beginnings of an Unholy War

The Shocking Story of the Catholic “Church’s” Role in Starting the Vietnam War

By Avro Manhattan

Avro Manhattan (1914-1990).

Avro Manhattan was the world’s foremost authority on Roman Catholicism in politics. A resident of London, during World War II he operated a radio station called “Radio Freedom” broadcasting to occupied Europe.

He was the author of over 20 books including the best-seller The Vatican in World Politics, twice Book-of-the-Month and going through 57 editions. He was a Great Briton who risked his life daily to expose some of the darkest secrets of the Papacy. His books were #1 on the Forbidden Index for the past 50 years!!

More About the Author:


With an immense collection of facts, photos, names and dates, Manhattan proves that the Vietnam War began as a religious conflict. He shows how America was manipulated into supporting Catholic oppression in Vietnam supposedly to fight communism.

Manhattan explains:

  • How religious pamphlets and radio broadcasts convinced one million Catholics to leave North Vietnam and live under Catholic rule in the South, overwhelming the Buddhists.

  • How brutal persecution of Vietnamese Buddhists led to rioting and suicides by fire in the streets.

  • Why the reports of what was really happening, written by American military and civil advisers, failed to reach the U.S. President.

  • Why the project backfired, and as U.S. soldiers continued to die, the Vatican made a secret deal with Ho Chi Minh.


Publisher’s Foreword

Chapter 1


World War II, the Provisional Partition of Vietnam, and the Beginning of the Vietnamese Conflict.

Defeat of France and Japan – Vietnamese freedom-fighters declare the independence of Vietnam – A French Vietnamese puppet Prime Minister – Vietnamese Catholic Bishops appeal to the Vatican – The U.S. sends two warships to Saigon – Eisenhower helps the French in Vietnam – The Geneva Agreement – The l7th Parallel as “a provisional demarcation line” between North and South Vietnam – The Catholic lobby in the U.S. prevents a free election in Vietnam – Fear of a communist electoral take-over – President Eisenhower’s candid comment.

Chapter 2

The Vatican-American Grand Alliance

Reasons Which Prompted the U.S. to Commit Herself to the War in Vietnam.

U.S. global policy following World War II – “Belligerent peace between the U.S. and Soviet Russia – Russian territorial expansionism after World War II – The U.S., Korea and the Cold War – The Vatican fear of world communism – The launching of political Catholicism against left-wing Europe – Religious mobilization against Marxism.

Chapter 3

Fatimaization of the West

Religious and Ideological Preliminaries to the Vietnamese War.

The “Cold War” as a step to the “Hot War” – The U.S. and the Vatican make ready for “THE DAY” – The conditioning of Catholics for the oncoming “Hot War” – The message of the Virgin of Fatima – The conversion of Soviet Russia to the Catholic Church – The political implications of the cult of Fatima – The pope and the Virgin encourage Catholic volunteers for the Russian front.

Chapter 4

The Pope’s Blessing for a Preventive War

The Secretary of the U.S. Navy, Secret Chamberlain of the Pope, Prepares for World War III.

The crown which weighs 1,200 grams of gold – Our Lady appears 15 times to a nun in the Philippines – The American Jesuit and the miraculous rose petals – The American Secretary of Defense jumps from a window on the l6th floor – Cardinal Spellman, Senator McCarthy and the American Secretary of the Navy – The Boston speech and the call for an American “preventive atomic war.”

Chapter 5

The Miraculous Zig-Zagging Sun

Pope Pius XII Uses Religious Emotionalism as an Incitement to War.

The Virgin Mary visits the pope at the Vatican – Pius XII sees the sun “zig-zag” – The prodigy and its political meaning – One million pilgrims want the conversion of Russia – The first U.S. ambassador designate at the Vatican attends atomic exercises in Nevada – The U.S. ambassador to Moscow prepares for the invasion of Russia – Description of the forthcoming invasion of Soviet Russia by “Colliers ” – Making ready for the war of liberation The “Osservatore Romano” authenticates a miracle -The divine message to the Vicar of Christ.

Chapter 6

The Pope’s “Preventive War” Miscarries.

U.S. Admirals, Generals and Diplomats Troop to the Vatican, President Truman’s Despairing Comments.

Papal warning of the “barbaric invasion” – The American leader of the “Free Russia Committee” – Dulles appeals for “an atomic striking force” – Eisenhower and 12 War Ministers – 100 Divisions on the “ready” – Saturation bombing experts see the pope – Russian agents steal “the cipher books” of the Vatican – Vatican diplomats and their secret spying via religion – The CIA – 100 million dollars to train spies and terrorists – Uniforms with regulation shoulder flashes marked USSR, instead of USA – Anybody here who can speak Russian? – The pope promises the liberation of’ Soviet Russia – Mystical conditioning of Catholicism for the outbreak of an atomic conflict – President Truman’s despairing comment.

Chapter 7

The Men Behind the Vietnamese War.

Politicians, Generals, and Prelates and their Selection of the “Savior of Vietnam.”

The U.S. and 400,000 tons of war material – The fateful compromise of the 17th Parallel – Joint Vatican-U.S. Asian strategy – Catholic anti-communist crusade, McCarthy and Dulles – A cardinal as a linchpin between Washington and Rome – J.F. Kennedy and the Catholic lobby – U.S. preparation for intervention in Vietnam – The U.S. signs the fatal Vietnam agreement with France – The U.S. takes over military duties in South Vietnam – Foster-child of the Washington-Vatican sponsorship of South Vietnam – A would-be Catholic monk for an American grey eminence – Diem’s messiah-like complex – Diem becomes the premier of South Vietnam.

Chapter 8

The Virgin Mary Goes South.

The Catholic Imponderable in the Escalation of the Vietnamese

Diem begins to create a Catholic administration – Diem refuses to hold elections as commanded by the Geneva Agreement – Diem’s refusal is supported by the U.S. and the Vatican – The plan for the mass dislocation from the North – The Catholics of North Vietnam, a state within a state – The communist leader of North Vietnam appoints a Catholic bishop to his government – Catholics want preferential treatment – Scheme for mass exodus of Northern Catholics toward South Vietnam – “Why has the Virgin Mary left the North?” – Catholic mass evacuation from North Vietnam – Results of the Catholic-CIA -Diem propaganda campaign – Catholic priests as Diem’s agents – A personal message to Eisenhower – The Seventh Fleet is sent to help Diem – Flight for Freedom with the American Navy – The pope’s representatives meet the first refugees – Humbug fanfare from Washington – The greatest phony refugee campaign promoted by the CIA and the Vatican.

Chapter 9

The Pius-Spellman-Dulles Secret Scheme.

The U.S. Taxpayer Finances the Creation of a “Catholic Dictatorship” in South Vietnam.

The preparation for a massive Catholic community in South Vietnam – The setting up of a model Catholic state – The U.S. Catholic lobby begins to milk the U.S. taxpayer to help Diem – 40 million dollars to resettle the Catholics from North Vietnam – State officials and Catholic priests – U.S. aid, “to Catholics only” – Mobile Catholic unit to defend Christendom – A rural Catholic militia – Rapid Catholicization of South Vietnam – Catholics to the top – Become a Catholic for a quick promotion – Mishandling of U.S. aid to Vietnam – Buddhists persuaded to become Catholics – A top U.S. general becomes a Catholic – Discrimination against non-Catholics – The strengthening of Catholics from the communist North.

Chapter 10

The Promotion of Catholic Totalitarianism.

“Individuals Considered Dangerous May Be Confined to a Concentration Camp.”

Discrimination against non-Catholic religions – Bribes, threats, agents and bitterness – Battles, riots and arrest of members of “hostile” religions – Further consolidation of the Catholic presence – Diem is given “dictatorial” power – Executive orders for concentration camps – American advisors support the new measures – Buddhists arrested without warrants – Interrogation, deportation, and torture of Buddhists – “Open” detention camps – Massacre and mass elimination of Buddhists – Buddhists become Catholic to save their lives.

Chapter 11

Consolidation of Terrorism

Anti-Protestant Legislation – Detention, Arrests, Tortures and Executions.

Catholic totalitarianism for a model Catholic state – Diem and the pope’s teaching – The Church should NOT be separated from the state – Refusal of license to preach – A Catholic state cannot tolerate Protestant dissidents – Blue print for the elimination of Protestantism – Catholic education for a Catholic state – South Vietnam built upon the social doctrines of ten popes – “It is an error to believe the Catholic Church has not the power of using force” – The cult of personalism – Diem’s American “civil advisors” send gloomy reports to Washington – Altars and shrines for President Diem – Catholic “commando squads” of South Vietnam trained at Michigan University – Identification cards for dissident Catholics – Arrests and executions of Buddhist rebels – 24,000 wounded and 80,000 executed – 200, 000 Buddhists demonstrate in Saigon – Diem decides to eliminate the religion of the majority.

Chapter 12

A CIA Spy Plane Cancels a Summit Meeting

The Cardinal Spellman War Replaces the “Preventive War” Planned by the Dulles Brothers and Pope Pius XII.

The two partners and their global objectives – Soviet Russia invades Hungary – Impending outbreak of World War III – The true foreign policy makers of the U.S. – The CIA promotion of American foreign policies – Collapse of the American-Russian summit meeting – The CIA and the spy plane – On the brink of atomic warfare “three times” – The U.S. threatens to use atomic weapons – The Church prays for “the liberation” – The “third” secret of the Virgin of Fatima – The Pope faints with “horror” – He calls for a war “of effective self-defense” – Communist expansion in Europe and Southeast Asia.

Chapter 13

The Vatican Attempts to Prevent Peace

Pope John XXIII Rejects Geneva Agreement While a U.S. Catholic President Goes for “Unlimited Commitment.”

The Viet-Minh upsets the Catholic Church – The Geneva Agreement is anathema for the Vatican – Why the Vatican encouraged the U.S. to intervene in Vietnam – Why Diem refused to hold a ‘free” election – Why North Vietnam wanted the “free” election” – What an American senator has to say about it – The cardinal who flew in American military aircraft – American troops the “soldiers of Christ” – Vietnam is consecrated to the Virgin Mary – The Pope creates an archdiocese in communist Vietnam – Pope John XXIII – ecumenism-versus-realism – The Vietnamese Catholic Mafia and the three brothers – Kennedy escalates the war – “Unlimited”commitment in Vietnam.

Chapter 14

Religious Persecutions and Suicides by Fire

World Opinion Forces U.S. to “Deplore Repressive Actions” of Diem.

The Catholic minority and the Buddhists – The sectarian volcano bursts out into the open – The Vatican flag in a Buddhist city – Celebration for Buddha’s birthday forbidden – The giant gong of Xa Loi Pagoda – The Buddhists burn a Catholic village – The monk’s message – Suicides by fire – Mass demonstration against Diem – Orders to close all pagodas – Buddhists killed by the Diem police – Buddhist students arrested and tortured – Refuge in the American embassy – The Americans are shocked at Diem’s ruthlessness – The U.S. “deplores repressive actions” – The Catholic-CIA-Diem lobby minimize the Buddhist agitations.


End of the Catholic Dictatorship

Assassinations of Two Catholic Presidents.

Why the American embassy was against Diem’s appointment – A disastrous choice – Kennedy’s double dilemma – Diem’s religious political priorities – Catholic dictatorships of Croatia and Vietnam compared – Diem and Pavelich’s main objectives – Diem’s religious operations endanger the U.S. war efforts in Vietnam – Buddhist deserters leave the Vietnamese army – Steps to avoid the disintegration of the army – American subsidies to Vietnam are suspended – CIA chief recalled – A free hand for a “Coup” against Diem – Diem and his brother are shot to death – President Kennedy is killed – Ten additional years of Vietnamese war – The final price, 58,000 young American lives.

Chapter 16

Catholic Expansionism in Southeast Asia in the 19th Century

Historical Background of the U.S. War of Vietnam.

Catholic elites with a Buddhist background – The brothers Diem, inheritors of ancient Catholic exclusiveness – Stepping stones to the Catholic conquest of Indo-China – The Emperor Thieu Tri and the revolt of 1843 – French gunboats and Catholic emissaries – The 1862 “Friendship” imposed upon Vietnam – Friars, nuns, and their civil and military protectors – Massive Catholic conversions to the “true church” – The Catholicization of French Vietnam during the last century.

Chapter 17

Early History of Catholic Power in Siam and China

Characteristic Precedents of Repression.

The French East India Company and the missionaries – The conversion to Catholicism of a Siamese king – Catholic discrimination against Buddhists – Ghastly deeds of a Catholic Mafia in Siam – Catholic and Frenchmen expelled and executed – End of the Vatican bid for the control of Siam – Siam forbids all Catholics for a century and a half – The Empress of China who became a Catholic – Empress Helena sends a mission to the pope – The Empress and the Jesuits plan to make China Catholic – Rebellion of the Mandarins – The end of a dream for a Catholic China.

Chapter 18

History of Catholic Aggressiveness in Japan

Conversions, Rebellions, Political Unrest and Civil War

Catholic missionaries welcomed to Japan in the 16th century – Japanese rulers, protectors of the Catholic Church – The Catholic Church begins to meddle in Japanese politics – Japanese Catholics fight the authorities – Civil unrest and civil war promoted by the Church – Catholic sieges and battles – Catholic persecutions in Kyoto and Osaka – Battles between the Jesuits, Franciscans and the Japanese Catholics – The Spanish captain and the Japanese ruler of Hideyoshi – Imperial ban against all Catholics – The Catholics of Japan take up arms against the Japanese government – The Jesuits lead an army of 30,000 Japanese Catholics against the Japanese rulers – The murder by the Catholics of the Governor of Shimbara – Bloody battles between Catholics and Buddhists – The Dutch help the Japanese to fight the Catholics – The Edict: All Christians forbidden to enter Japan for 250 years.

Chapter 19

Creation of a Dangerous Alliance

Retrospective Assessment of the Preliminaries of the U.S.-Vietnamese War.

The formula that worked in the past and which still works in the present – The “Cold War,” the U.S. and the Vatican – U.S.-Vatican dual fear of a common enemy – Pope Pius XII, the Dulles brothers and Cardinal Spellman – Power of the Catholic lobby in the U.S. – The secret ambassador of the State Department and the pope – Messages by word of mouth only – The trio which helped the U.S. into the war in Vietnam.

Chapter 20

The Two Catholic Presidents and a Revolutionary Pope

The Collapse of the U.S.-Vatican Grand Strategy in Vietnam.

A cardinal, two brothers and Eisenhower – The prophecies of St. Malachy – The expectations of the first “American Pope” – Rift between two Catholic presidents – Politics before religion for Kennedy – Kennedy’s dilemma – The election of a revolutionary pope and the shock at the State Department – The crash of the U.S.-Vatican anti-communist crusade – Pope John XXIII scolds President Diem – The Buddhist delegation goes to the Vatican – President Diem begins to endanger the U.S. war operations in Vietnam – Second thoughts in Washington – The step by step slide towards the Vietnamese precipice – President Kennedy and his desperate ambassadors – The final decision – The end of Diem and his brother.

Chapter 21

Secret Deal Between the Pope and the Communists of North Vietnam.

The Vatican Prepares for a United Marxist Vietnam.

The pope and Ho Chi Minh – Relenting of Vatican hostility toward North Vietnam – Pope John XXIII consecrates a united Vietnam to the Virgin Mary – Disapproval of the pope’s dedication – Reaction of Cardinal Spellman and the Catholic lobby of the U.S. – The Vatican takes the first steps for the abandonment of the U.S. in Vietnam – Catholic mass exodus of emigrants from the North – Political implications – Ho Chi Minh outfoxes the pope.

Chapter 22

The Final Disaster

Disintegration of the Vietnam-U.S. Partnership in Vietnam.

Calamitous significance of the Pope John-Ho Chi Minh secret agreement – Their use of religion to attain political objectives The Virgin Mary to the help of a united Marxist Vietnam – The pattern of religious political exploitation – U.S. military escalation and the pope’s “wind of change” – Secret cooperation between the Vatican and Vietnamese Marxism – The Catholic Church withdraws from the war in Vietnam – Adverse effects of the Vatican Moscow alliance on the war in Vietnam – The end of an American nightmare.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 27, 2011 in Uncategorized


Nhãn: ,

The Role of the Catholic Church in Yugoslavia’s Holocaust

The Role of the Catholic Church in Yugoslavia’s Holocaust

By: Seán Mac Mathúna

The Nazi collaborator Archbishop Stepinac (right) and the Vatican representative to fascist Croatia, Abbot Marcone (left).Croatia has recently renamed a village in Krajina after Stepinac.

During the Second World War in Yugoslavia, Catholic priests and Muslim clerics were willing accomplices in the genocide of the nations Serbian, Jewish and Roma population. From 1941 until 1945, the Nazi-installed regime of Ante Pavelic in Croatia carried out some of the most horrific crimes of the Holocaust (known as the Porajmos by the Roma), killing over 800,000 Yugoslav citizens – 750,000 Serbs, 60,000 Jews and 26,000 Roma. In these crimes, the Croatian Ustasha and Muslim fundamentalists were openly supported by the Vatican, and the Palestinian Grand Mufti of Jerusalem, Hajj Amin al-Husseini, who openly encouraged Muslims to join Nazi units that would be later implicated in crimes against humanity – the infamous Hanjar (or Handschar) 13th Waffen SS division. What united al-Husseini and the Third Reich was a common hatred of the Jewish people, and the Nazis had taken him under their protection following the wartime invasion of Iraq. He was to spend most of the war living in a luxurious suite at the Hotel Adlon in Berlin. Hitler had enjoyed quite a following among the nationalist youth of Egypt during the war, after Nassiri Nasser, the brother of the future president of Egypt, had published an Arab edition of Mein Kampf in 1939, describing its author as the “strongest man of Europe”.

The bones of Serbs thrown into pits by the Ustashe, during the Second World War, just before they were buried in a crypt at Prebilovci, Herzegovina, Yugoslavia, in June 1991.

Many of the victims of the Holocaust/Porajmos were murdered in the Second World War’s third largest death camp – Jasenovac, where over 200,000 people – mainly Orthodox Serbs met their deaths. Some 240,000 were “rebaptized” into the Catholic faith by fundamentalist Clerics in “the Catholic Kingdom of Croatia” as part of the policy to “kill a third, deport a third, convert a third” of Yugoslavia’s Serbs, Jews and Roma in wartime Bosnia and Croatia (The Yugoslav Auschwitz and the Vatican, Vladimar Dedijer, Anriman-Verlag, Freiburg, Germany, 1988).

Like with the Jews, who had to wear the Star of David in public, the Serbs were forced to wear a blue band with the letter “P” (i.e., Orthodox) on their sleeve. The Nazi regime decreed that the Roma were to be “treated as Jews” and they were forced to wear yellow armbands. (A History of the Gypsies of Eastern Europe and Russia, David M. Crowe, St. Martin’s Griffin, New York, USA, 1994). Likewise, the Cyrillic script was banned, and almost immediately following the invasion in 1941, the massacre of the Serb, Jewish and Roma in Yugoslavia had begun.

The Croatian Nazi Mile Budak, who was a Minister in the Ustasha regime talked on 6th June 1941 at a meeting in Krizevci, about the question of the liquidation of the Serb Orthodox religion. He described Croatia – which had also annexed Bosnia – thus:

We are a state of two religions: Catholicism and Islam

In July 1941, at another meeting in Gospic, Bosnia, Budak made his infamous statement:

We will kill one part of the Serbs, the other part we will resettle, and the remaining ones we will convert to the Catholic faith, and thus make Croats of them (Dedijer, p 130).

This Nazi criminal has had streets in Croatia named after him by the Tudjman regime following the countries succession from Yugoslavia in 1991. Tudjman himself is on record as having said that he is “proud that his wife has no Jewish or Serbian blood in her”. Like the French Nazi Jean-Marie Le Pen (who described the Holocaust as a “mere detail of history”), he has also become a Holocaust revisionist. In his book Wastelands of History, he questioned the truth behind the Holocaust and moved to cover up the role of Ustashe regime in the darkest period of Croatia’s history. Worse, he has rehabilitated fascist war criminals and given them medals.

One book I would consider essential reading for those investigating the role of the Catholic Church in the Holocaust/Porajmos is Vladimar Dedijer’s The Yugoslav Auschwitz and the Vatican (Anriman-Verlag, Freiburg, Germany, 1988). The following is from the introduction to the book:

In this collection we are publishing documents that testify to the fact that the highest dignitaries of the Roman Catholic Church gave their blessing to Ante Pavelic at a time when the so-called independent state of Croatia was proclaimed, i.e., at a time when the Yugoslav state and its army still existed.

Roman Catholic priests and monks organized mercenary troops that attacked the Yugoslav army units while the latter were also severely pressured by Hitler’s divisions. Throughout the whole war in more than 150 newspapers and magazines, the church justified the fascist state under Pavelic as the work of God.

Many Roman Catholic priests served the Ustasha state in high positions. The pope appointed the highest military vicar for Croatia. The latter had a field chaplain in every unit of the Ustasha army. The task of this field chaplain consisted among other things of repeatedly goading the Ustasha units in their mass murders of the peasant population. High dignitaries of the Roman Catholic Church and of the Ustasha state together organized the mass conversion of the Orthodox Serbian population. Hundreds of Orthodox churches in Serbia were plundered and destroyed; the three highest dignitaries and two hundred clerics were murdered in cold blood; the remainder of the clergy were driven into exile. In the concentration camp of Jasenovac, hundreds of thousands of Serbs were murdered under the command of Roman Catholic priests.

The papal emissary Marcone was in Croatia during this entire time. He sanctioned silently all the gory deeds and permitted pictures of himself with Pavelic and the German commanders to be published in the newspapers. After the visit to Pope Pius XII, Ante Pavelic exchanged Christmas and New Year’s greetings with him that were published in the Ustasha press.

In mid-year 1986 the government of the United States released documents of their counter-espionage agency. These reveal that the Vatican had organized a safe-flight route from Europe to Argentina for Pavelic and two hundred of his advisors known by name. The fascists hid frequently during their flight in cloisters and in many instances disguised themselves as Franciscan monks.

Ante Pavelic was a man of great piety. In his palace in Zagreb he had a chapel built; he had two confessors. Shortly before his death in Madrid in 1959, Pope John XXIII granted him his special blessing; on his death bed, Pavelic held a wreath that was a personal gift from Pope Pius XII from the year 1941.

The Catholic Church was not only closely involved with the Ustasha movement in wartime Croatia, it helped many Nazi war criminals escape at the end of the war, including Ante Pavelic, who fled to Argentina via the Vatican and the “ratlines” of the Vatican. Pavelic and Pope Puis XII “frequently exchanged cordial telegrams” according to Dedijer, one on New Year’s Day 1943, saw the Pope give his blessing to Pavelic:

Everything that you have expressed so warmly in your name and in the name of the Croatian Catholics we return gracefully and give you and the whole Croatian people our apostolic blessing (p 115).

Led by Archbishop Stepinac, the Catholic Church was deeply involved in the Holocaust in Yugoslavia – its bishops and priests openly supported the murderous regime of Ante Pavelic, the wartime Croatian leader who pursued a ruthless policy of “kill a third, deport a third, and convert a third” of all the Serbs, Jews and Roma of Croatia and Bosnia. Abbot Marcone was Pavelic’s confessor and Archbishop Stepinac, was convicted of war crimes after the war. Several members of his clergy were involved in the genocide at Jasenovac – notably the Franciscan priest, Pater Miroslav Filipovic, who was one of the commandants of the camp. Stepinac recorded in his diary on 3rd August 1941 that “the Holy See (the Vatican) recognized de facto the independent State of Croatia”.

Another recently published book has thrown new light on the wartime collaboration of the Vatican with fascism: Hitler’s Pope: The Secret History of Pius XII by John Cornwell (Viking, London, UK, 1999). On April 6th 1941, Nazi Germany invaded Yugoslavia, by April 10th, Croatian fascists led by Ante Pavelic were allowed by Hitler and his ally Mussolini to set up a “independent” puppet state of Croatia. Hitler granted “Aryan” status to Croatia as his fascist allies carved up Yugoslavia. Pavelic had been awaiting these developments whilst under the auspices of Mussolini in Italy who had granted them the use of remote training camps on a Aeolian island and access to a propaganda station Radio Bari for broadcasts across the Adriatic. As soon as the new fascist state of Croatia was born, and campaign of cold-blooded terror began, as noted by Cornwell:

“(It was) an act of ‘ethnic cleansing’ before that hideous term came into vogue, it was an attempt to create a ‘pure’ Catholic Croatia by enforced conversions, deportations, and mass exterminations. So dreadful were the acts of torture and murder that even hardened German troops registered their horror. Even by comparison with the recent bloodshed in Yugoslavia at the time of writing, Pavelic’s onslaught against the Orthodox Serbs remains one of the most appalling civilian massacres known to history” (p 249)

Furthermore, as Cornwell notes, Pius XII had not only “warmly endorsed” Croat nationalism, he had, in November 1939, described the Croats in a speech as an “the outpost of Christianity” of whom “the hope of a better future seems to be smiling on you”.

On April 25th 1941, Pavelic decreed that all publications, private and public, of the Cyrillic script was banned. In May 1941, anti-Semitic legislation was passed, defining Jews in racist terms, preventing them from marrying “Aryans”. One month later all Serb Orthodox primary and preschools were closed. As soon as Pavelic had taken power, the Catholic Church in Croatia began compelling Orthodox Serbs to convert to the Catholic religion. But this was, as pointed out by Cornwell, a highly-selective policy: the fascists had no intention of allowing Orthodox priests or members of the Serb intelligentsia into the religion – they were to be exterminated along with their families. However, for those Serbs who were forced to convert, there was no immunity or protection from the Catholic church when the “crazed bloodletting” of the Ustashe began (p 251). An example of this savage butchery happened in the village of Glina on May 14th 1941: hundreds of Serbs were brought to a church to attend an obligatory service of thanksgiving for the fascist state of Croatia. Once the Serbs were inside, the Ustashe entered the Church armed with axes and knives. They asked all present to produce their certificates of conversion to Catholicism – but only two had the required documents, and they were released. The doors of the church were locked and the rest butchered.

Right from the very beginning, the Vatican knew what was happening in Croatia, and certainly known to Pius XII when he greeted Pavelic in Vatican – jus four days after the massacre at Glina. On this visit, Pavelic had a “devotional” audience with Pius XII, and the Vatican granted de-facto recognition of fascist Croatia as a “bastion against communism” – despite the fact that the Vatican still had diplomatic ties with Yugoslavia. Cornwell observes that i from the start it was known that Pavelic was a “totalitarian dictator”, a “puppet of Hitler and Mussolini”, that he had passed racist and anti-Semitic laws, and that he was “bent on enforced conversions from Orthodox to Catholic Christianity”. Effectively, on behalf of Hitler and Mussolini, the Pope was “holding Pavelic’s hand and bestowing his papal blessing” to the new puppet state of Croatia. Thus, it can argued, that the Catholic Cardinals in the Vatican were accomplices of the Holocaust in Yugoslavia and the extermination of the countries Jews, Serbs and Roma citizens. Indeed, many of members of Croatian Catholic clergy took a “leading part” in the Holocaust.

One leading member of the Catholic church in Croatia was the Nazi collaborator Archbishop Alojzije Stepinac. When he met Pavelic on April 16th 1941, he later noted that he had promised that he would “not show tolerance” to the Orthodox Serbian church – which gave Stepinac the impression that Pavelic “was a sincere Catholic”. By June 1941, when German army units were reporting that the “Ustashe have gone raging mad” killing Serbs, Jews and Roma, Catholic priests, notably Franciscans took a leading part in the massacres, as pointed out by Cornwell:

“Priests, invariably Franciscans, took a leading part in the massacres. Many, went around routinely armed and performed their murderous acts with zeal. A Father Bozidar Bralow, known for the machine gun that was his constant companion, was accused of performing a dance around the bodies of 180 massacred Serbs at Alipasin-Most. Individual Franciscans killed, set fire to homes, sacked villages, and laid waste the Bosnian countryside at the head of Ustashe bands. In September of 1941, an Italian reporter wrote of a Franciscan he had witnessed south of Banja Luka urging on a band of Ustashe with his crucifix.” (p 254).

It is clear now, that other members of the Catholic Cardinals in Europe also knew about the massacres. On March 6th 1942, a French Cardinal Eugène Tisserant, a close confident of the Pope to the Croatian representative to the Vatican:

“I know for a fact, that it is the Franciscans themselves, as for example Father Simic of Knin, who have taken part in attacks against the Orthodox populations so as to destroy, the Orthodox Church. In the same way, you destroyed the Orthodox Church in Banja Luka. I know for sure that the Franciscans in Bosnia and Herzegovina have acted abominably, and this pains me. Such acts should not be committed by educated, cultured, civilized people, let alone by priests”. (p 259)

The Catholic Church took full advantage of Yugoslavia defeat in 1941 to increase the power and outreach of Catholicism in the Balkans – Stepinac had shown contempt for religious freedom in way that even Cornwell says was “tantamount to complicity with the violence” against Yugoslavia’s Jews, Serbs and Roma. For his part, the Pope “was never but benevolent” to the leaders and representatives of fascist Croatia – in July 1941 he greeted a hundred members of the Croatian police force headed by the Zagreb chief of police; in February 1942, he gave gave an audience for Ustashe youth group visiting Rome, and he also greeted another representation of Ustashe youth in December of that year. The Pope showed his true colours when in 1943 he told a Croatian papal representative that he was:

“Disappointed that, in spite of everything, no one wants to acknowledge the one, real and principal enemy of Europe; no true, communal military crusade against Bolshevism has been initiated” (p 260)

Stepinac for one, appears to have been a full supporter of forced conversions – along with many of his bishops, one of whom described the advent of fascist Croatia as “a good occasion for us to help Croatia save the countless souls” – i.e., Yugoslavia’s non-Catholic majority. Throughout the war, Croatian bishops not only endorsed forced conversions, they never, at any point, dissociated themselves from Pavelic’s regime, let alone denounce it or threaten to excommunicate him or any other senior member of the regime. In fact, befor Yugoslavia was invaded, Stepinac had told Regent Prince Paul of Yugoslavia in April 1940:

“The most ideal thing would be for the Serbs to return to the faith of their fathers, that is, to bow the head before Christ’s representative (the Pope). Then we could at last breathe in this part of Europe, for Byzantinism has played a frightful role in the history this part of the world” (p 265).

The Pope was better informed of the situation inside Yugoslavia than he was about any other area of Europe. His apostolic delegate, Marcone, was a regular visitor to Croatia, travelling on military planes between Rome and Zagreb. Cornwell describes Marcone – who was the Popes personal representative in Croatia – as “an amateur who appeared to sleepwalk through the entire bloodthirsty era” (p 257). The Vatican would also have been aware of frequent BBC broadcasts on Croatia, of which the following (which were monitored by the Vatican State), on February 16th 1942, was typical:

“The worst atrocities are being committed in the environs of the archbishop of Zagreb [Stepinac]. The blood of brothers is flowing in (the) streams. The Orthodox are being forcibly converted to Catholicism and we do not hear the archbishop’s voice preaching revolt. Instead it is reported that he is taking part in Nazi and Fascist parades” (p 256).

At the end of the war, the Ustashe looted some $80 million from Yugoslavia, much of which was composed of gold coins. Here again, they had the total collaboration of Vatican, which according to Cornwell included not only hospitality of a pontifical Croatian religious institution (the College of San Girolamo degli Illirici in Rome), but also provision of storage facilities and safe-deposit services for the Ustashe treasury. During the war, the College of San Girolamo became a home for Croatian priests receiving Vatican-sponsored theological education – after the war, it became the headquarters for the postwar Ustashe underground, providing Croatian war criminals with escape routes to Latin America. A leading figure at the College of San Girolamo was the Croatian priest and Nazi war criminal Father Krunoslav Draganavic – described once by U.S. intelligence officials as Pavelic’s “alter ego”. His arrival in Rome in 1943 was to coordinate Italian-Ustashe activities, and after the war, he was a central figure in the organising escape routes for Nazi’s to Argentina. It was later claimed that members of the CIA had said that he had been allowed to store the archives of the Croatian legation inside the Vatican, as well as valuables brought out of Yugoslavia by fleeing Ustashe in 1945.

The most famous Nazi mass-murderer who passed through the College of San Girolamo was Klaus Barbie, known as the Butcher of Lyons, the Gestapo police chief in that French city between 1942 and 1944, who had tortured and murdered Jews and members of the French resistance. Barbie lived under Draganavic’s protection at San Girolamo from early 1946 until late 1947, when the US Counter Intelligence Corp helped him escape to Latin America. Another Nazi war criminal, Franz Stangl, the commandant of the Treblinka death camp was assisted with false papers and hiding places in Rome by the Nazi sympathizer Bishop Alois Hudal.

Draganavic was expelled from San Girolamo a few days after Pope Pius XII death in October 1958. Archbishop Stepanic was beatified by Pope John Paul II in Croatia on October 1998. The ultra-Nationlist Tudjman regime in Croatia renamed a village in Krajina after him – after the entire Serb population were expelled in 1995.

The Franciscan order has always denied the evidence of its wartime ties to the Ustasha regime in Croatia. They acted as facilitators and middlemen in moving the contents of the Ustasha Treasury from Croatia to Austria, Italy and finally South America after the war. During the Nazi occupation of Bosnia, the Francisans were closely involved with the Ustashe regime. Not far from Medjugorje in Bosnia (where the Virgin Mary is said to put in nightly appearances for the tens of thousands of Roman Catholic pilgrims), is the Franciscan monastery at Sirkoi Brijeg which has become the centre of allegations linking it to disappearance of the Ustashe treasury after the war.

In San Francisco Federal Court in November 1999, in what was described as “tangible proof” of the Nazi Franciscan connection, was obtained when cameramen working for Phillip Kronzer (who has helped expose the Medjugorje myth) obtained entry to the Monastery and filmed a secret shrine honouring the Ustashe. A plaque dedicated to Franciscan monks who were Ustasha members was filmed along with a massive shrine lining the walls complete with photographs of Ustasha soldiers some in Nazi uniforms. The admonition, “Recognize us, We are yours” can clearly be seen in the video footage. On a later visit to the monastery the shrine had been dismantled but the videotape preserved the evidence and has now been made available by the Kronzer Foundation.

A Freedom of Information Act lawsuit was filed In August 2000 in San Francisco, USA by California attorneys Jonathan Levy and Tom Easton against the U.S. Army and the CIA. Easton and Levy are also pursuing a Holocaust era lawsuit against the Vatican Bank and Franciscan Order regarding the disappearance of the World War II Nazi Croatian treasury including gold, silver, and jewels plundered from concentration camp victims in Croatia and Bosnia, mainly Serbs, Jews, and Gypsies. The lawyers are seeking the release of over 250 documents from the files of Draganavic. He is now regarded as one of the of the principal operators of the so-called Vatican “ratline” that smuggled Nazis and their loot to South America between 1945 and the late 1950’s. Beneficiaries of the ratline included Adolf Eichman, Klaus Barbie “the butcher of Lyons” and the notorious Croatian mass murderer Ante Pavelic as well as thousands of lesser known Nazis and collaborators.

While file releases on the ratline date from as early as the 1983 Barbie case, a core of documents remain withheld on grounds of “national security.” It is these documents the attorneys want from the Army and CIA. They describe him as a “sinister priest” who is alleged to have worked at various times for the secret services of Croatia, the Vatican, the Soviet Union, and Yugoslavia as well as British and American intelligence.

The attorneys have suggested that the withheld documents, most well over 40 years old are highly embarrassing to the Americans, the British, and Vatican and hold the key to a multinational money laundering scheme that used Holocaust victim loot to finance covert Cold War era operations against the Soviet Union and its allies.

The lawsuit was filed in U.S. District Court in San Francisco.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 27, 2011 in Uncategorized


Nhãn: ,

The Horrors of The Church and its Holy Inquisition

The Holy Inquisitions
The Church
“Anyone who attempts to construe a personal view of God which conflicts with Church dogma must be burned without pity.”
– Pope Innocent III
The Inquisition was an ecclesiastical court and process of the Roman Catholic Church setup for the purpose towards the discovery and punishment of heresy which wielded immense power and brutality in medieval and early modern times. The Inquisitions function was principally assembled to repress all heretics of rights, depriving them of their estate and assets which became subject to the ownership of the Catholic treasury, with each relentlessly sought to destroy anyone who spoke, or even thought differently to the Catholic Church. This system for close to over six centuries became the legal framework throughout most of Europe that orchestrated one of the most confound religious orders in the course of mankind.

Inquisition Procedure
At root the word Inquisition signifies as little of evil as the primitive “inquire,” or the adjective inquisitive, but as words, like persons, lose their characters by bad associations, so “Inquisition” has become infamous and hideous as the name of an executive department of the Roman Catholic Church.

All crimes and all vices are contained in this one word Inquisition. Murder, robbery, arson, outrage, torture, treachery, deceit, hypocrisy, cupidity, holiness. No other word in all languages is so hateful as this one that owes its abhorrent preeminence to its association with the Roman Church.

In the Dark Side of Christian History, Helen Ellerbe describes how the same men who had been both prosecutor and judge decided upon the sentence of heresy. Once an Inquisitor arrived to a heresy-ridden district, a 40 day period of grace was usually allowed to all who wished to confess by recanting their faith.

After this period of grace had finished, the inhabitants were then summoned to appear before the Inquisitor. Citizens accused of heresy would be woken in the dead of night, ordered, if not gagged, and then escorted to the holy edifice, or Inquisition prison for closer examination.

Tìm hiểu tội ác Công giáo Vatican

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 27, 2011 in Uncategorized


Nhãn: , ,

Hồ Sơ Tộc Ác của Hội Thừa Sai Paris và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trong lịch sử mất nước hồi cuối thế kỷ 19

Charlie Nguyễn

Nếu lấy năm 1533 làm cái mốc đầu tiên về sự có mặt của đạo Công giáo trên đất nước Việt Nam thì tới nay (2003), Giáo hội Công giáo Việt Nam đã có 470 năm lịch sử. Trong chiều dài thời gian gần 5 thế kỷ có khoảng hơn bốn thập niên trong nửa cuối thế kỷ 19 (1852-1884) là thời gian thăng trầm, phức tạp và ô nhục nhất trong giáo sử Công giáo Việt Nam. Đó chính là thời gian các giáo sĩ trong Hội Thừa Sai Paris và khoảng 600,000 giáo dân đã tích cực giúp cho thực dân Pháp hoàn thành dễ dàng cuộc xâm chiếm Việt Nam và mau chóng bình định lãnh thổ để áp đặt nền thống trị lên dân tộc Việt Nam trong hơn 80 năm.

Những gì đã xảy ra trước và trong quá trình xâm lược Việt Nam của thực dân Pháp đã khẳng định rằng: các giáo sĩ trong Hội Thừa Sai Paris đã chủ động tạo ra cớ cho cuộc can thiệp võ trang của Pháp vào Việt Nam. Sử gia Pháp Georges Coulet đã viết trong tác phẩm của ông Cultes et Religions de l’Indochine Annamite (Saigon, p. 99) như sau: “ Thiên Chúa giáo đã mở cửa cho quân đội Pháp và đã là nguyên nhân trực tiếp của cuộc xâm lược đất nước này”.

Suốt thời gian giặc Pháp đô hộ, danh dự của tổ quốc Việt Nam đã bị xỉ nhục nặng nề, sinh mạng và tài sản của nhân dân bị quân địch xâm phạm nghiêm trọng. Đây là những vết hằn lịch sử khó có thể xóa mờ trong ký ức của mọi người Việt yêu nước. Lịch sử mất nước của dân tộc Việt Nam vào cuối thế kỷ 19 gắn liền với sự có mặt của Hội Thừa Sai Paris – một công cụ mở rộng nước Chúa của Vatican, đồng thời cũng là một công cụ mở rộng thuộc địa của thực dân Pháp. Sát cánh với Hội Thừa Sai Paris là Giáo Hội Công Giáo Việt Nam vào thời điểm đó đã hiện nguyên hình là một tập đoàn Việt gian bán nước theo giặc, trắng trợn phản bội Tổ Quốc.

Việc dựng lại một cách chân xác giai đoạn thăng trầm của lịch sử mất nước ô nhục đó không phải là chuyện dễ dàng vì các sử liệu về giáo sử Công giáo Việt Nam còn lưu lại ở Việt Nam rất hiếm hoi. Nhưng một sự may mắn đã đến với chúng ta là sử gia Patrick J.N. Tuck, người Ấn Độ, giáo sư sử học tại đại học Liverpool (Anh Quốc) đã bỏ ra nhiều công sức sưu tầm các tư liệu liên quan đến các hoạt động của các giáo sĩ thừa sai Pháp và các chính sách của đế quốc tại Việt Nam từ 1857 đến 1914.

Tất cả các tài liệu lịch sử quí giá này đều là những tài liệu do chính văn khố của Hội Thừa Sai Paris cung cấp. Đây là một món quà tinh thần quí giá cho những ai hằng thao thức tìm hiểu giáo sử Công giáo Việt Nam. Bộ sưu tập tài liệu về Hội Thừa Sai Paris của sử gia Patrick J.N. Tuck được viết bằng Anh ngữ dưới tựa đề “French Catholic Missionaries and the Politics of Imperialism in Vietnam 1857-1914” do Liverpool University Press xuất bản tại Anh Quốc năm 1987. Bản dịch Việt ngữ do UBĐKCGYNVN/TP.HCM thực hiện và phổ biến năm 1989 dưới tựa đề: “Thừa Sai Công Giáo Pháp và các chính sách của dế quốc tại Việt Nam 1857-1914”. (Mỗi khi trích dẫn tài liệu này, chúng tôi xin ghi tắt TSCG) . Ngoài tư liệu của Patrick Tuck, chúng tôi còn tham khảo thêm sách “Sự Du Nhập của Thiên Chúa giáo vào Việt Nam từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19” của giáo sư Nguyễn Văn Kiệm với sự hợp tác của Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo và Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam (mỗi khi trích dẫn sách này, chúng tôi xin ghi vắn tắt SDN/TCG).

Cả hai cuốn sách nói trên cung cấp cho chúng ta rất nhiều bằng chứng lịch sử về các hoạt động đầy tội ác của các giáo sĩ thuộc Hội Thừa Sai Paris trong nỗ lực vận động Vatican và hoàng gia Pháp (Napoleon III) xâm chiến Việt Nam hầu thực hiện hai mục tiêu vừa truyền giáo vừa xâm chiếm thuộc địa.

I. Sự thành lập hội Thừa Sai Paris và tiến trình tội ác của hội này đối với dân tộc Viêt Nam.

Sáng kiến đầu tiên đưa đến việc thành lập hội Thừa Sai Paris là do Alexandre de Rhôde. Vào năm 1652 và 1653, Alexandre de Rhôde về Âu châu vận động Vatican và Pháp thành lập hội Thừa Sai gồm toàn giáo sĩ người Pháp để gửi sang Viễn Đông truyền đạo và mở rộng ảnh hưởng của Pháp tại vùng này. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, ảnh hưởng của Bồ Đào Nha tại Á Châu còn mạnh. Đại sứ Bồ Đào Nha bên cạnh Vatican cực lực phản đối việc thành lập Hội Thừa Sai Pháp và hăm dọa sẽ bắt bỏ tù các giáo sĩ đến Á Châu mà không có phép của hoàng gia Bồ. Phải đợi đến năm 1658, khi hoàng gia Bồ suy yếu mọi mặt và không còn đủ sức tài trợ cho cuộc truyền giáo tại Á Châu, nên đã bị Tòa Thánh chính thức thu hồi “độc quyền truyền giáo” (Padroado).

Hội Thừa Sai Paris được chính thức thành lập năm 1663 gồm toàn các giáo sĩ người Pháp thuộc ngành triều (secular), tức là các tu sĩ chuyên việc trông coi giáo dân tại các giáo xứ. Kể từ đó, mỗi khi thiết lập một giáo phận mới tại Á Châu, Vatican đều giao các giáo phận mới cho các giáo sĩ thừa sai Pháp cai quản. Mặc dầu hoạt động của các thừa sai đều thuộc về tôn giáo, nhưng chính quyền Pháp đã ra lệnh cho bộ Ngoại Giao, bộ Thương Mại và nhất là bộ Hải Quân và Thuộc Địa phải tích cực yểm trợ cho các giáo sĩ thừa sai (TSCG, trang 27). Ông Bonifacy, tác giả cuốn “Les Debuts du Christianisme en Annam” xuất bản tại Hà-Nội năm 1930 đã viết: “Vai trò của Alexandre de Rhôde trong việc thành lập hội Thừa Sai Paris đã đưa giáo hội Công giáo Đàng Trong và Đàng Ngoài ra khỏi vòng kiểm soát của người Bồ Đào Nha, và đem lại cho người Pháp vai trò quan trọng nhất ở bán đảo Đông Dương” p. 16-17 (SDN/TCG, trang 123).

Việc thành lập hội Thừa Sai Paris năm 1663 không phải là một hành vi tôn giáo thuần túy mà là một nhu cầu cần thiết của chủ nghĩa thực dân Pháp thời đó, vì hội này do chính phủ Pháp thành lập và tài trợ để làm công cụ thực hiện tham vọng bành trướng thuộc địa ở Viễn Đông. Danh từ “giáo sĩ thừa sai” (missionaries) được định nghĩa là người được cử ra nước ngoài để thực hiện những công việc do cấp trên sai phái. Cấp trên ở đây không hẳn chỉ là Toà Thánh La Mã mà chủ yếu là quốc gia đã lập ra hội Thừa Sai. Tự Điển Bách Khoa Hoàn Vũ (Encyclopedia Universallis) của Pháp xuất bản năm 1990 cũng thêm định nghĩa Hội Thừa Sai (Mission) như sau: “Hội Thừa Sai cũng tiến hành nhiệm vụ thực dân, cũng chinh phục và tiêu diệt, tham gia các cuộc chinh phạt để đoạt lấy quyền uy vinh quang và lợi tức. Điều quan trọng nhất của Hội Thừa Sai là đồng hóa văn hóa của các xứ bản địa” (SDN/TCG, trang 302).

Gần hai thế kỷ sau ngày thành lập, đến đầu thế kỷ 19 có 3 biến cố xảy ra làm cho Hội Thừa Sai Paris trở thành hội Truyền Giáo mạnh nhất của Giáo hội Công giáo:

– Biến cố 1: Vào năm 1822, các nhà tư bản Pháp thành lập tại Lyon một tổ chức lấy tên là “Hội Truyền Bá Đức Tin”.Đây là một trung tâm tài chánh lớn lao yểm trợ các hoạt động của các giáo sĩ thừa sai tại Viễn Đông. Năm 1839, quĩ của hội lên tới hai triệu francs.

– Biến cố 2: Năm 1839, giáo hoàng Gregory XVI chính thức thừa nhận hội Thừa Sai Paris là cơ quan truyền giáo chủ lực tại Viễn Đông. Tuy nhiên, trọng tâm trách nhiệm của Hội là Việt Nam.

– Biến cố 3: Cuộc đảo chánh do các giáo sĩ Pháp chủ trương năm 1851 đã đưa Louis Napoleon lên ngôi hoàng đế (tức Napoleon III). Sự kiện này đưa đến sự liên kết mật thiết giữa hoàng gia Pháp và Vatican. Điển hình là vụ Vatican và Pháp dàn dựng màn kịch bịp bợm “Phép lạ Lộ Đức” năm 1858 (xin đọc webpage Giao Điểm tháng 8, 2003).

A.- Các giáo sĩ thừa sai tích cực vận động Vatican và chính quyền Pháp xâm chiếm Việt Nam.

– Các giáo sĩ thừa sai Paris giao du thân mật với hoàng hậu Eugénie, họ đã lợi dụng hoàng hậu xúi giục Napoleon III xâm chiếm Việt Nam từ năm 1852. Do đó, Napoleon III đã đích thân ra lệnh cho phái bộ ngoại giao Pháp tại Trung Quốc phải thâu thập các tài liệu về công cuộc truyền giáo tại Đông Dương (TSCGP, trang 53).

– Đầu tháng 5/1857, giám mục Pellerin và linh mục Huc đến Paris trình bày kế hoạch đánh chiếm Đông Dương tại Ủy Ban Thuộc Địa Pháp. Ngày 21-5-1857, giám mục Pellerin và linh mục Huc được Napoleon III tiếp kiến tại hoàng cung. Sau đó, vào tháng 6 và tháng 8 năm 1857, Pellerin và Huc lại được Napoleon tiếp kiến thêm hai lần nữa. Toàn bộ kế hoạch xâm lược Việt Nam do hai giáo sĩ thừa sai này đề nghị đều được giáo hoàng Pio IX và Napoleon III tán thành (TSCGP, trang 554).

Giám mục Pellerin sinh tại Pháp năm 1813, được cử làm giám mục tại Saigon năm 1844. Năm 1857, y về Pháp vận động chiếm Việt Nam. Năm 1859, Pellerin trở lại Việt Nam trên chiếm hạm của Rigault de Genouilly, nhân dịp này, y xúi giục đô đốc Genouilly đánh chiếm Đà Nẵng, nhưng Genouilly không chịu vì y muốn chiếm Saigon trước đã. Sau đó, Pellerin được hội Thừa Sai đổi về Penang dạy học, y chết tại đó năm 1862, thọ 49 tuổi (TSCGP, trang 554).

Linh mục Huc sinh tại Pháp năm 1814. Trong các năm 1844-1846, linh mục Huc mạo hiểm đến giảng đạo tại Tây Tạng và miền Tân Cương (Trung Quốc). Năm 1850, linh mục Huc xuất bản mấy cuốn sách kể chuyện mạo hiểm giảng đạo tại các xứ huyền bí Á Châu, đồng thời viết sách kêu gọi chính quyền Pháp xâm chiếm Triều Tiên, Madagascar và Việt Nam làm thuộc địa. Napoleon III đã đọc và rất chú ý đến các sách của linh mục Huc. Do đó, sau khi tiếp xúc với linh mục Huc năm 1857 tại hoàng cung, Napoleon II đã cho thành lập “Ủy Ban Brenier” để nghiên cứu đề nghị của linh mục Huc. Trong khi đó, giám mục Pellerin đến thuyết giảng tại nhà thờ Notre Dame de Paris và vận động tờ báo L’Univers ủng hộ việc xâm chiếm Việt Nam làm thuộc địa.

Tháng 5/1857, ủy ban Brenier lập bản phúc trình đề nghị hoàng đế Napoleon III áp đặt chế độ bảo hộ lên Việt Nam để phục vụ lợi ích của nước Pháp. Ủy ban này đề nghị thực hiện một cuộc viễn chinh với một hạm đội gồm 6 tàu chiến và 2600 thủy quân, kinh phí 4 triệu quan. Quân viễn chinh sẽ được sự yểm trợ của hải quân Pháp đang đóng tại Trung Quốc và sự hỗ trợ tích cực của 600,000 giáo dân công giáo bản địa.

Hoàng đế Napoleon III chấp thuận đề nghị của ủy ban Brenier ngày 21-9-1857. Mấy tháng sau, Napoleon III giao nhiệm vụ cụ thể cho đô đốc Rigoult de Genouilly để thực hiện cuộc bảo hộ của Pháp trên toàn lãnh thổ Việt Nam (TSCGP, trang 57-61). Cuộc chiến tranh xâm lược kéo dài từ cuối 1857 đến tháng 2/1861, Pháp chiếm trọn Côn Đảo, Biên Hòa, Bà Rịa, Vĩnh Long và toàn miền Đông Nam Kỳ.

B. – Quân dội viễn chinh Pháp và các giáo sĩ thừa sai tại Việt Nam có cùng mục tiêu chung.

– Cơ quan tối cao điều hành cuộc viễn chinh xâm lược Việt Nam là bộ Hải Quân và Thuộc Địa Pháp, trụ sở tại Paris, do Chasseloup Laubat làm bộ trưởng. Chasseloup Laubat công khai tuyên bố phải biến xứ Nam Kỳ thành một Philippines thứ hai tại Á Châu. Nói cách khác, biến Nam Kỳ thành một xứ Công giáo là một giải pháp tốt nhất để ổn định thuộc địa một cách lâu dài.

Như vậy rõ ràng là quan điểm của bộ Hải Quân và Thuộc Địa của chính quyền Pháp coi việc Công giáo hóa Nam Kỳ là một nhu cầu chính trị (TSCGP, trang 123). Để thực hiện mục tiêu này, bộ Hải Quân và Thuộc Địa Pháp đã đưa ra hai quyết định sau đây:

1. Chính quyền Hải Quân Pháp nhận trách nhiệm thành lập một hệ thống các giáo xứ Công Giáo tại Nam Kỳ.

2. Các giáo sĩ thừa sai Pháp được coi là những công chức phục vụ nhà nước nên họ được hưởng lương hàng năm. Năm 1864, nhà nước thuộc địa Pháp đã trả cho các giáo sĩ thừa sai 40,000 Francs; năm 1879 tăng lên 145,000 Francs. (TSCGP, trang 134-135).

C.- Các giáo sĩ thừa sai tích cực giúp thực dân Pháp mau chóng bình định lãnh thổ thuộc địa.

1.- Giám mục Puginier (1835-1892): Dựa vào thế lực mạnh của hội Thừa Sai Paris đối với chính quyền Pháp, giám mục Puginier đã tỏ thái độ coi thường các quan chức thuộc địa tại Việt Nam. Vào tháng 7-1874, giám mục Puginier viết thư mắng đô đốc Dupré đã để cho thuộc hạ là Francis Garnier rút quân khỏi Bắc Việt. Tháng 8-1885, giám mục Puginier đòi tướng Courcy phải bắt Nguyễn Văn Tường bỏ tù. Giám mục Puginier đưa ra chủ trương ổn định thuộc địa bằng cách Công giáo hoá thuộc địa. Y tuyên bố: “ Khi nào Bắc Kỳ biến thành một xứ Công giáo thì nó sẽ là một nước Pháp nhỏ” (TSCGP, trang 560-562)

Puginier đòi hỏi chính quyền thuộc địa Pháp phải tiêu diệt giới nho sĩ Việt Nam (Văn Thân) vì họ được dân chúng kính trọng, họ không chấp nhận sự đô hộ của Pháp và chẳng ai trong số họ chịu theo đạo.

Năm 1886, giám mục Puginier ra lệnh cho linh mục Trần Lục ở Phát Diệm tăng viện cho Pháp 5,000 giáo dân binh để phá chiến lũy Ba Đình của Đinh Công Tráng.

Giám mục Puginier là người đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trên chính sách bình định Việt Nam của thực dân Pháp. Chính ông ta đã cung cấp cho Pháp rất nhiều tin tức tình báo do giáo dân khắp nơi thu thập báo cáo về các cuộc phản công của triều đình Huế và các cuộc binh biến của quân kháng chiến.

Puginier chết tại Hà Nội năm 1892. Hắn được chính phủ Pháp truy tặng Bảo Quốc Huân Chương và truy phong Sĩ Quan Danh Dự của quân đội Pháp để xác nhận công lao to lớn của giáo sĩ thừa sai này trong việc Pháp đánh chiếm Bắc Kỳ hồi cuối thế kỷ 19.

2.- Giám mục Gauthier (1810-1877) : Gauthier lấy tên Việt là Ngô Gia Hậu, được cử làm giám mục Nam Đàng Ngoài từ năm 1846, có 66,350 giáo dân rải rác trong 346 xứ dạo (TSCGP, trg 528-530).

Trong bức thư gửi đô đốc Dupré ngày 15-1-1874, giám mục Gauthier và Puginier đã thúc giục chính quyền thuộc địa Pháp thiết lập một chính phủ Công giáo tại Bắc Việt (theo “Christianisme et Colonialisme au Vietnam 1857-1914 par Cao Huy Thuần – Paris 1960, p. 306).

Năm 1874, Gauthier khuyến khích các làng Công giáo tổ chức các đội dân quân võ trang, sau đó ra lệnh cho họ kéo quân đi đánh phá các làng bên lương ở Nghệ An và Hà Tĩnh.

Giám mục Gauthier và Puginier có nhiều tên đệ tử trung thành xuất sắc, trong số đó có Nguyễn Trường Tộ (theo hầu Gauthier 10 năm) và hai linh mục Nguyễn Hoằng và Nguyễn Điều.

II. Tội Ác bán nước theo giặc của Giáo hội Công giáo Việt Nam trong nửa cuối thế kỷ 19.

Vào nửa cuối thế kỷ 19, có khoảng 600,000 người Việt Nam đã mù quáng đi theo tôn giáo lạ mang tính chất vong bản. Họ đã dễ dàng lìa bỏ nếp sống văn hóa truyền thống của dân tộc. Tuy nhiên, trước khi Pháp đổ quân xâm chiếm Việt Nam, những người Công giáo được coi là những công dân lầm lạc vì nhẹ dạ và ngu dốt nên Triều Đình và nhân dân Việt Nam không nỡ ra tay tiêu diệt họ. Nhưng kể từ khi Pháp chiếm Đà Nẵng năm 1856, đa số giáo dân Công giáo đã trắng trợn ra mặt theo giặc và phản bội Tổ Quốc.

Hiện tượng đầu tiên là nhiều ngàn giáo dân rời bỏ Bắc Kỳ kéo vào Đà Nẵng xin đi lính tập cho Pháp. Đô đốc Rigault de Genouilly tiếp nhận họ tại Sơn Trà và huấn luyện họ tại đây. Sau đó, Genouilly đã tuyển chọn 6000 người trong số họ để nhập vào liên quân Pháp-Tây Ba Nha đánh chiếm Saigon.

Trong công cuộc xâm chiếm và bình định Việt Nam, thực dân Pháp đã được giáo hội Công giáo Việt Nam hỗ trợ tích cực mọi mặt. Trong số các tín đồ Việt gian, có những nhân vật rất nổi tiếng sau đây :

1. Tổng Đốc Phương, tức Đỗ hữu Phương, sinh năm 1844 tại Saigon, nguyên chủng sinh tại Penang, thông thạo tiếng Pháp, được Pháp chọn tham gia phái đoàn của Pháp trong cuộc thương lượng với triều đình Huế năm 1868. Sau đó Phương tham gia các cuộc tảo thanh chống Nguyễn Trung Trực tại Rạch Giá. Năm 1872, Phương được Pháp thăng chức tổng đốc Saigon.

2. Trần Bá Lộc, sinh năm 1834 trong một gia đình Công giáo tại Long Xuyên. Lộc xin vào đoàn quân Công giáo do Charner tổ chức chuyên việc lùng quét các nhóm quân kháng chiến. Sau khi tham gia nhiều trận đánh tái chiếm Rạch Giá, Lộc được Pháp phong chức tổng đốc Rạch Giá. Y là tên đại Việt gian được Pháp tín nhiệm trao nhiệm vụ triệt hạ phong trào kháng chiến từ Quảng Nam đến Phan Thiết. Với nhiệm vụ này, Trần Bá Lộc đã giết hại khoảng 25 ngàn người Việt yêu nước.

3. Trần Tử Ca, nguyên là một người bên lương, sinh trưởng tại Gò Vấp. Lúc đầu y đi theo kháng chiến, nhưng sau đó y theo đạo, rời bỏ hàng ngũ kháng chiến theo giặc chống lại Tổ Quốc. Năm 1862, Ca được Pháp bổ làm tri huyện Hóc Môn. Năm 1865, y đi theo quân đội Pháp càn quét các tỉnh miền Tây. Đêm 9-2-1885, Ca bị nghĩa quân giết chết .

4. Huỳnh Công Tấn là một người Công giáo trong hàng ngũ nghĩa quân của Trương Công Định từ 1861. Ngày 20-8-1864, Tấn phản bội, bất thần phục kích giết chết Trương Định tại Gò Công. Ngày 19-9-1868, Huỳnh Công Tấn cùng với 127 lính tập Công giáo vây bắt Nguyễn Trung Trực tại đảo Phú Quốc. Như vậy, riêng một mình y đã sát hại được hai nhà cách mạng kháng chiến nổi tiếng tại Nam Kỳ. Y được Pháp trao tặng Bắc Đẩu Bội Tinh cho hai chiến công lớn này !

5. Tạ Văn Phụng, tức Phêrô Lê Duy Phụng, nguyên chủng sinh tại Penang, lấy danh nghĩa là con cháu nhà Lê dấy binh khởi nghĩa tại Bắc Kỳ chống triều đình Huế năm 1858. Tạ Văn Phụng nhờ các giáo sĩ liên lạc với chính phủ Pháp để xin giúp đỡ. Napoleon III đồng ý, và cử tên gián điệp Duval sang Việt Nam giúp Phụng với mục đích biến Bắc Kỳ thành một xứ Công giáo với một chính quyền Công giáo. Duval đi Macao mua vũ khí và giúp Phụng thành lập những đoàn quân gồm đa số là giáo dân. Trong các tháng 6 và 7-1863, Phụng khởi quân đánh chiếm một vùng rộng lớn ở đồng bằng Bắc Bộ gồn 3 tỉnh Quảng Yên, Hải Dương và Nam Định.Triều đình Huế cử Nguyễn Tri Phương đem quân ra Bắc dẹp loạn. Tạ Văn Phụng bị bắt đem về Huế xử tử.

Vài điều trình bày trên đây chỉ là bản phác họa một cách trung thực những giai đoạn của Việt Nam vong quốc sử hồi nửa cuối thế kỷ 19. Đây là điều cần thiết để nhắc nhở toàn dân Việt Nam phải luôn luôn đề cao cảnh giác phòng ngừa những thế lực ngoại bang cùng tay sai bản địa lấy danh nghĩa tôn giáo để xâm lăng chủ quyền và phá hoại nền văn hóa cổ truyền của dân tộc.

Riêng đối với Vatican và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, hai tổ chức này không thể phủ nhận trách nhiệm trong việc họ đã cấu kết với thực dân Pháp chống lại nước Việt Nam gần một thế kỷ (từ giữa tk 19 dến gần giữa tk 20). Gần đây, Giáo Hoàng đã thú nhận những tội lỗi của Vatican đối với nhiều quốc gia và dân tộc trên thế giới. Còn bao giờ thì Giáo hội Công giáo Việt Nam mới lên tiếng tạ tội với dân tộc về những lỗi lầm trong quá khứ đối với Tổ Quốc ?

Các bạn Công giáo Việt Nam: để tỏ tình dân tộc, các bạn cần áp lực Giáo Hội Công Giáo Việt Nam tách hẳn khỏi ảnh hưởng của Vatican (như Anh Quốc đã làm trước đây, và Trung Quốc đang làm). Tại sao các bạn không thể “hiệp thông thẳng với Chúa” mà không cần trung gian của Vatican hay cái giáo hội tay sai của Vatican ?

Charlie Nguyễn

Sept 2003

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 27, 2011 in Uncategorized


Nhãn: , ,

Phật giáo – Ki tô giáo đối chiếu qua những nhận định điển hình của một số danh nhân trí thức thế giới

Trần Chung Ngọc sưu tầm

Lời Nói Đầu: Đây là bản “đối chiếu” giữa thực chất của Phật Giáo và Ki Tô Giáo chứ không phải để “so sánh” vì về căn bản tín ngưỡng tôn giáo, chúng ta không có cách nào có thể so sánh Phật Giáo với Ki Tô Giáo được. Lý do rất đơn giản, vì Phật Giáo là tôn giáo của trí tuệ , mà trí tuệ thì không thể tách rời “Lý Trí” [Reason]. Đại Học Vạn Hạnh trước đây có “motto”: ‘Duy Tuệ Thị Nghiệp’. Còn Ki Tô Giáo thì ai cũng biết đó là tôn giáo của “Đức Tin” [Faith]. Vậy thì trước hết chúng ta cần phải biết định nghĩa của Đức Tin và của Lý Trí.

Theo H. L. Mencken thì “Đức tin có thể định nghĩa ngắn gọn như là một niềm tin phi lý vào những gì không chắc chắn xảy ra (Faith may be defined briefly as an illogical belief in the occurrence of the improbable.) Còn theo Tự Điển thì “Đức Tin là sự tin chắc vào một cái gì đó mà không chứng minh được cái đó có thực” [Faith is the firm belief in something for which there is no proof]

Trong tự điển có 2 định nghĩa của Lý Trí: “khả năng có những tư tưởng hợp lý, suy lý hoặc phân biệt” (The capacity of rational thought, inderence, or discrimination), và “suy xét đúng, phán đoán hợp lý” (Good judgment, sound sense).

Vì vậy, trong cuốn “The Final Superstition”, Joseph L. Dalaiden, một học giả Công Giáo, đã để nguyên một chương để thảo luận về “Lý Trí đối với Đức Tin” và đưa ra kết luận: “Lý Trí đối với Đức Tin: con đường đi tới hiểu biết, con đường đi tới mê tín” [Reason versus Faith: A Path to Knowledge, a Path to Superstition.] Như vậy, trước đây khi Giáo hoàng John Paul II gửi một thông tri cho các giám mục của ông ta về đề tài “Mối quan hệ giữa đức tin và lý trí” (The relationship between faith and reason) thì thật ra ông ta chỉ viết bậy. Nhưng dù ông ta có viết bậy thì đám con chiên của ông ta vẫn ca tụng “đức thánh cha” của họ như thường, vì đó là truyền thống “quên mình trong vâng phục”, tuyệt đối thi hành “đức vâng lời” cao quý nhất của Công giáo.

Nếu chúng ta không thể so sánh về căn bản tín ngưỡng của Phật Giáo và Ki Tô Giáo thì chúng ta có thể đối chiếu được một số phương diện nào của hai tôn giáo trên không? Một câu hỏi của một độc giả Giao Điểm đã giúp tôi giải quyết vấn đề.

Trong cuốn “Đức Tin Công Giáo: Một Khảo Luận Trong Ánh Sáng Của Khoa Học Và Lý Trí”, tôi đã sưu tầm và đưa ra những nhận định của 75 danh nhân, trí thức Âu Mỹ về God của Ki Tô Giáo và Ki Tô Giáo [Xin đọc: Có độc giả đặt vấn đề với tôi: “Thế thì các danh nhân trí thức Âu Mỹ nghĩ gì về Đức Phật và Phật Giáo?” Tôi nghĩ đây là một câu hỏi hay, cần thiết nghiên cứu để đối chiếu với những nhận định về Ki Tô Giáo, và có thể coi như là tiêu chuẩn để đối chiếu thực chất của hai tôn giáo.. Từ trước tới nay, tôi không nghĩ ra điều này, vì tôi không có ý định quảng cáo Phật Giáo nên tôi đã không quan tâm mấy xem các danh nhân trí thức Âu Mỹ nghĩ gì về Đức Phật và Phật Giáo, tuy tôi đã đọc khá nhiều sách của các tác giả Tây phương viết về Đức Phật và Phật Giáo. Tại sao? Vì tôi tin rằng, hữu xạ tự nhiên hương, và tôi cũng tin rằng: “đã là chánh Pháp thì dù không có ai theo cũng vẫn là chánh Pháp, và đã là tà pháp thì dù có cả tỉ người theo cũng vẫn là tà pháp.” David Mills, trong cuốn “Atheist Universe”, có trích dẫn câu nói của Bertrand Russell, 2 giải Nobel: “Nếu 50 triệu người tin vào một chuyện lừa phỉnh, thì chuyện đó vẫn là chuyện lừa phỉnh” [If 50 million people believe a foolish thing, it is still a foolish thing] (Tuy nhiên, Jack Huberman, tác giả cuốn “The Quotable Atheist”, cho rằng câu nói này chính là của Anatole France, một đại văn hào Pháp, khi nói về các tín đồ Công giáo trong thời đại của ông ta, trong cuốn “La Révolte des Anges”. TCN).

Việt Nam có hai tôn giáo có nhiều tín đồ nhất là Phật Giáo và Công Giáo. Công Giáo chiếm, tối đa vào khoảng 7% dân số. Còn Phật Giáo thì chúng ta thực sự không biết rõ tỷ lệ là bao nhiêu, vì không phải chỉ có những người quy y Tam Bảo mới kể là theo Phật Giáo. Tôi có rất nhiều bà con thân thuộc và bạn bè rất ít khi hay chẳng bao giờ đi Chùa, và cũng chẳng quy y Tam Bảo, nhưng nhà nào cũng có tượng Phật, hay ảnh Phật, và kinh sách Phật v..v.. Ngay trong gia đình tôi, chỉ có mình tôi là đã quy y Tam Bảo, còn tiện nội cũng không quy y, nhưng cũng thường đi Chùa lễ Phật và đọc kinh sách Phật Giáo. Cho nên, tôi nghĩ người theo đạo Phật, dưới hình thức này hay hình thức khác, tất nhiên phải là tuyệt đại đa số. Lịch sử đã viết rằng: “Thiên hạ Lý Trần bán vi Tăng” [Trong những triều đại Lý, Trần một nửa bàn dân thiên hạ sống như các vị Tăng Phật Giáo]. Còn tuyệt đại đa số người dân khi đó sống không ít thì nhiều đều có ảnh hưởng của Phật Giáo. Đây cũng là những triều đại mà xã hội hiền hòa nhất trong lịch sử Việt Nam

Vậy tôi nghĩ ngày nay người dân Việt Nam cũng nên biết rõ về bản chất của hai tôn giáo chính ở Việt Nam như trên. Đây là điều rất cần thiết trong thời đại ngày nay. Trong 14 Điều Phật Dạy thì điều thứ 13 nói rằng: “Khiếm khuyết nhất của đời người là kém hiểu biết.” Vì kém hiểu biết nên chúng ta thường đi lạc đường, tin vào những điều không thể tin được, đắm mình trong ma đạo, và từ đó đã có những hành động phi dân tộc, phản tổ quốc..

Muốn đối chiếu hai tôn giáo, chúng ta không thể lấy vài câu lạc lõng giống nhau trong kinh điển của mỗi tôn giáo để so sánh và cho là có sự tương đồng, mà phải nghiên cứu về mọi khía cạnh của mỗi tôn giáo, ít ra là về Tư Cách Giáo Chủ, Giáo Lý, Lịch sử truyền đạo, Giáo Lý đã được áp dụng như thế nào, các tín đồ tôn giáo đó đã đóng góp được gì cho nhân loại v..v… Đây là một công việc vừa có tính hàn lâm vừa rất trí thức mà giới học giả và trí thức Âu Mỹ đã làm từ mấy trăm năm nay rồi. Tuy nhiên rất có thể khi đưa ra những sự thực về tôn giáo, chúng ta có thể bị ngộ nhận, thậm chí có khi bị lên án sai lầm, là chống tôn giáo hay phê bình chỉ trích tôn giáo.

Thật vậy, có nhiều người đưa ra luận cứ là tôn giáo nào cũng dạy cho con người có đạo đức, làm lành tránh ác, bản chất đều giống nhau, do đó không nên phê bình chỉ trích tôn giáo. Điều này thường là luận điệu chống đỡ của những tôn giáo bị nhân loại phê bình, chỉ trích những khía cạnh tiêu cực của tôn giáo đó mà vô phương biện cãi bằng lý luận. Bertrand Russell cũng đã đưa ra nhận định: “Người ta thường nói tấn công tôn giáo là điều rất sai lầm vì tôn giáo làm cho con người đạo đức. Người ta nói với tôi như vậy; (nhưng) tôi không nhận thấy như vậy..” [One is often told that it is a very wrong thing to attack religion, because religion makes men virtuous. So I am told; I have not noticed it..]. Thật vậy, luận cứ trên không đứng vững vì “dạy con người làm lành tránh ác” là sự phát triển của tri thức con người và chung cho dân gian chứ không chỉ nằm trong tôn giáo. Chẳng có cha mẹ nào, dù họ là người vô thần hay vô tôn giáo lại dạy con cái “làm ác tránh lành”. Đạo Khổng thực sự không phải là một tôn giáo, nhưng Đức Khổng Tử đã dạy con người một số những tiêu chuẩn đạo đức trong xã hội mà cả thế giới ngày nay đều tán thán. Mặt khác, Bertrand Russell nói như trên vì ông ta đã biết rõ lịch sử Công giáo dạy “làm lành tránh ác” như thế nào, hiển nhiên không phải là “Ki Tô Giáo làm cho con người đạo đức..” mà trái lại. Thật vậy, chúng ta không thể cứ nhắm mắt tin bừa vào những lời khoa trương trống rỗng như “Thiên Chúa lòng lành” mà phải tìm hiểu xem trong cuốn Kinh Thánh, Thiên Chúa đã “lòng lành” như thế nào? Cũng vậy, chúng ta không thể nào tin vào những lời tự khoa trương của giáo dân như “sống đạo, tốt đời” mà phải tìm hiểu xem trong giòng lịch sử, giáo dân đã “sống đạo, tốt đời” như thế nào. Tất cả những công cuộc tìm hiểu này đều nằm trong lãnh vực học thuật để mở mang đầu óc của người dân bình thường không có cơ hội và/hoặc khả năng tìm hiểu. Giúp cho họ hiểu biết đúng là một món quà vô giá mà chúng ta có thể tặng cho họ.

Tuy Phật Giáo có trước Ki Tô Giáo cả 5, 6 trăm năm, nhưng thế giới Tây Phương mới chỉ thật sự biết đến Phật Giáo từ vài thế kỷ nay. Cho nên chúng ta không hi vọng có những nhận định về Đức Phật và Phật Giáo trong suốt chiều dài lịch sử của Phật Giáo tương tự như Ki Tô Giáo. Năm 1994, Stephen Batchelor xuất bản cuốn Sự Thức Tỉnh Của Tây Phương (The Awakening of the West), nội dung viết về lịch sử tiếp xúc của Phật Giáo với Tây phương. Cuốn sách được giới thiệu như sau:

Từ thời đại đế Alexandre, các vua chúa và giáo hoàng Tây phương đã mong mỏi kiếm được quyền lực bằng cách chinh phục Á Châu. Qua nhiều thời kỳ họ đã phái từng đợt sứ giả và các nhà truyền giáo tới Á Châu để tiếp xúc với những người “ngoại đạo”, nhưng tâm thức hẹp hòi của người Tây phương [về tôn giáo] đã làm cho những người này chẳng biết được bao nhiêu về Phật Giáo.

Ngày nay Phật Giáo được coi như là một tôn giáo phát triển nhanh nhất và là một trong những phong trào tâm linh có ảnh hưởng nhiều nhất ở Tây phương.”

(Since the time of Alexander the Great, European kings and popes longed for the power to be gained through the conquest of Asia. They sent periodic streams of envoys and missionaries to establish contact with the “infidels,” but the European’s narrow-mindedness prevented them from learning much at all about Buddhism.

Buddhism is said to be the fastest growing religion and one of the most influential spiritual movements in the West.)

Vì thế, nếu chúng ta trích dẫn nhận định về Phật Giáo của những người thuộc các loại sứ giả và thừa sai trên thì chúng ta không thể nào có một hình ảnh đúng về Phật Giáo. Mặt khác, nếu kể đến những nhận định về Đức Phật và Phật Giáo của những Tăng Ni trí thức Phật Giáo thì nhiều không đếm xuể và không tránh khỏi lời phê bình là đã trích dẫn theo thiên kiến. Vì vậy để công việc sưu tầm được vô tư, như về Ki Tô Giáo tôi chỉ đưa ra những nhận định của một số danh nhân trí thức Âu Mỹ, thì đối với Phật Giáo, tôi cũng chỉ đưa ra nhận định của một số danh nhân trí thức trên thế giới, phần lớn là Âu Mỹ, trong thời cận đại, vì lý do như trên đã nói, Tây phương mới biết đến Phật Giáo gần đây. Chúng ta nên để ý là nhận định về God và Ki Tô Giáo đều là của các bậc thức giả Âu Mỹ trong những xã hội Ki Tô chứ không phải của những người thuộc các tôn giáo khác trong đó có Phật Giáo.

Nay, sau một thời gian sưu tầm, tôi đã thêm vào phần nhận định về God [của Ki Tô Giáo] và Ki Tô Giáo một số tác giả khác, và đồng thời cũng xin trình bày thêm những nhận định của một số danh nhân trí thức Âu Mỹ về Phật Giáo, lẽ dĩ nhiên còn nhiều thiếu sót về cả hai phía. Tôi cho rằng, đây là tiêu chuẩn có giá trị nhất để đối chiếu thực chất của hai tôn giáo: Ki Tô Giáo và Phật Giáo, vì các bậc trí thức nổi danh trên thế giới thường có trình độ hiểu biết cao, làm việc trong tinh thần khoa học với đầu óc sáng suốt hơn quần chúng thông thường nhiều, và có địa vị trong xã hội cũng như trên thế giới mà họ phải trân trọng. Họ thường không đánh giá một tôn giáo qua vài câu lạc lõng trong Kinh điển của tôn giáo đó, mà qua, như trên đã nói: Tư Cách Giáo Chủ, Giáo Lý, Lịch sử truyền đạo, Giáo Lý đã được áp dụng như thế nào, các tín đồ tôn giáo đó đã đóng góp được gì cho nhân loại v..v… Xuyên qua một số nhận định điển hình này, chúng ta cũng có thể thấy rõ sự khác biệt giữa God [của Ki Tô Giáo] và Đức Phật, giữa Ki Tô Giáo và Phật Giáo. Khác biệt như thế nào. Xin mời quý độc giả hãy đọc những nhận định của một số danh nhân trí thức trên thế giới về God [của Ki Tô Giáo] và Ki Tô Giáo, cũng như về Đức Phật và Phật Giáo, và tự đánh giá lấy thực chất của mỗi tôn giáo. Trong số những danh nhân trí thức liệt kê, có một số đã đưa ra những nhận định về cả hai tôn giáo: Ki Tô Giáo và Phật Giáo. Để đối chiếu, tôi xin ghi lại những nhận định của họ về Ki Tô Giáo song song với những ghi nhận về Phật Giáo trong phần những nhận định về Phật Giáo.

* *


Công cuộc sưu tầm này gồm 2 phần: Phần I là những nhận định của 100 danh nhân trí thức Âu Mỹ về God (của Công giáo, Tin Lành, Do Thái giáo, Hồi giáo, Anh giáo và Chính thống giáo) và Ki Tô Giáo (Công giáo và Tin Lành), và Phần II là nhận định của 100 danh nhân trí thức trên thế giới về Đức Phật và Phật Giáo. Như thông lệ, chổ nào có thể được, tôi cũng xin chua thêm câu nguyên ngữ bằng tiếng nước ngoài để bạn đọc có thể trích dẫn trực tiếp.

Tôi hi vọng kết quả sưu tầm này được phổ biến rộng rãi trong quần chúng, và nhất là các bậc lãnh đạo và trí thức trong Phật Giáo và Ki Tô Giáo cũng nên đọc để mà biết đến giá trị thực sự của tôn giáo mình. Tôi cũng hi vọng bản so sánh đối chiếu này sẽ được dán trên cánh cửa của mọi nhà thờ cũng như mọi Chùa trên đất nước Việt Nam.




Trần Chung Ngọc Sưu Tầm

Victor Hugo: Một Địa Ngục Thông Minh Thì Tốt Hơn Là Một Thiên Đường Ngu Xuẩn

[Victor Hugo: “An intelligent hell would be better than a stupid paradise.”]

Lloyd Graham: “Chúa Ki Tô cầu nguyện (Chúa Cha): “Cha hãy tha thứ cho họ vì họ không biết là họ đang làm gì”… Nếu cái tên Ki Tô không biết gì về siêu hình học này (Giê-su) mà có chút kiến thức nào về luật nhân quả, thì lời cầu nguyện của hắn phải đọc ngược lại – “Con người, hãy tha thứ cho Thượng đế, vì hắn không biết là hắn đã làm gì.” Tất cả cuộc sống đều chứng tỏ cái sự kiện thê thảm này, cho nên vấn đề không phải là Thượng đế có tha thứ cho tội lỗi của con người hay không, mà là con người có thể tha thứ cho sự độc ác của Thượng đế hay không?

(Christ prayed: “Father forgive them for they know not what they do.”… Had this metaphysically ignorant Christ possessed any knowledge of Causation, his prayer would read in reverse – “Man, forgive God, for he knows not what he does.” All life attests this tragic fact, so the question is not, will God forgive man for his sins? but can man forgive God for his cruelty? )


Theo tự điển The American Heritage Dictinonary của Mỹ thì định nghĩa của Tôn Giáo là: “Niềm tin và sự kính ngưỡng vào một quyền năng siêu nhiên được biết như là một đấng sáng tạo và cai quản vũ trụ” (Religion = Belief in and reverence for a supernatural power recongnized as the creator and governor of the universe). Trong những phần trích dẫn sau đây, danh từ “tôn giáo” chỉ những tôn giáo độc thần như Ki Tô Giáo, và danh từ “thần” (God) thường để chỉ vị “thần của người Do Thái trở thành thần của Ki Tô Giáo” mà người Ki Tô Giáo thường gọi là “Thượng đế” hay “Thiên Chúa”. Những từ này không áp dụng cho Phật Giáo, Lão Giáo hay Khổng Giáo. Mặt khác, chúng ta cũng nên biết, God của Ki Tô Giáo chính là God của Do Thái Giáo trước khi Ki Tô Giáo ra đời, và cũng là God của Hồi Giáo, sau khi Ki Tô Giáo ra đời.

1. Simonides (556-468 TTL = Trước Thường Lịch), Thi sĩ Hi Lạp: * Càng suy nghĩ về chủ đề Thiên Chúa, tôi càng thấy nó trở nên tối tăm. (The more I consider the subject of God, the more obscure it becomes.)

2. Empedocles (495-435 TTL), Triết gia Hi Lạp: * Không có Thiên Chúa nào làm ra thế giới, cũng chẳng có người nào làm ra; thế giới từ xưa vẫn luôn luôn như vậy. (None of the gods has formed the world, nor has any man; it has always been.)

3. Aristotle (384-322 TTL), Triết Gia Hi Lạp: * Con người tạo ra Thiên Chúa theo hình ảnh của chính con người, không chỉ theo hình dạng của con người mà còn theo lối sống của con người. (Men creates gods after their own image, not only with regard to their form but with regard to their mode of life.)

4. Demosthenes (384-322 TTL), Nhà hùng biện thành Athenes: * Chúng ta tin bất cứ cái gì chúng ta muốn tin. (We believe whatever we want to believe.)

5. Epicurus (341-270 TTL), Triết Gia Hi Lạp: * Hoặc Thiên Chúa muốn hủy bỏ sự ác, và không thể; Hoặc Thiên Chúa có thể hủy bỏ nhưng không muốn.. Nếu Thiên Chúa muốn, nhưng không thể làm được, Thiên Chúa bất lực. Nếu Thiên Chúa có thể, nhưng không muốn, Thiên Chúa thật là xấu xa.. Nếu Thiên Chúa không thể và cũng không muốn, Thiên Chúa vừa bất lực vừa xấu xa. Nhưng nếu (như họ thường nói) Thiên Chúa có thể hủy bỏ sự ác và Thiên Chúa thật sự muốn như vậy, Tại sao trên cõi đời này lại có sự ác? (Either god wants to abolish evil, and cannot; Or he can, but does not want to; If he wants to, but cannot, he is impotent. If he can, but does not want to, he is wicked.. If he neither can, nor wants to, He is both powerless and wicked. But if (as they say) god can abolish evil, And god really wants to do it, Why is there evil in the world?)

6. Lucretius (99-55 TTL), Triết Gia La Mã: * Mọi tôn giáo đều tuyệt vời đối với người dốt nát, có ích đối với chính trị gia, và lố bịch đối với triết gia. (All religions are equally sublime to the ignorant, useful to the politician, and ridiculous to the philosopher.)

7. Statius (~45-96 TL = Thường Lịch), Thi sĩ La Mã: * Chính là sự sợ hãi trong thế giới đã tạo ra các Thiên Chúa . (It was fear in the world that created the gods.)

8. Tacitus (55-120 TL), Sử gia La Mã: * Ki Tô Giáo là một sự mê tín có tính truyền nhiễm. (Như bệnh dịch hạch. TCN) (Christianity is a pestolent superstition.)

9. Michel de Montaigne (1533-1592), Văn sĩ Pháp: * Không có gì được tin chắc bằng những điều mà chúng ta biết ít nhất. (Nothing is so firmly believed as what we least know); * Những người có trình độ hiểu biết đơn giản, ít đầu óc tìm tòi và ít học vấn là những tín đồ Ki Tô tốt (Men with simple understanding, little inquisitive and little instructed make good Christians.)

10. Sir Francis Bacon (1561-1626), Khoa học gia và triết gia Anh: * Người tin thuyết Chúa Ba Ngôi tin rằng một trinh nữ chính là mẹ của một đứa con đã tạo ra bà ta. (The trinitarian believes a virgin to be the mother of a son who is her maker.)

11. Ferdinand Magellan (1480-1521), Nhà hàng hải Bồ Đào Nha: * Giáo hội bảo rằng trái đất thì phẳng dẹt, nhưng tôi biết rằng nó hình cầu, vì tôi đã nhìn thấy bóng nó trên mặt trăng, và tôi tin vào một cái bóng hơn là tin vào giáo hội. (The church says the earth is flat, but I know that it is round, for I have seen the shadow on the moon, and I have more faith in a shadow than in the church)

12. Thomas Hobbes (1588-1679), Tư tưởng Gia Anh: * Thần học là vương quốc của sự tối tăm (Theology is the kingdom of darkness); * Tôn giáo giống như những viên thuốc mà người ta phải nuốt chửng cả viên. (Religions are like pills, which must be swallowed whole without chewing).

13. Baron de Montesquieu (1689-1755), Viện sĩ Hàn Lâm Viện Pháp: * Không có vương quốc nào phải chịu đựng nhiều nội chiến như là vương quốc của Chúa Ki-Tô (No kingdom has ever suffered as many civil wars as the kingdom of Christ); * Nếu các hình tam giác mà tạo ra một Thiên Chúa thì chúng sẽ làm cho ông ta có ba cạnh (If triangles made a god, they would give him three sides); * Lịch sử có đầy những cuộc chiến tranh tôn giáo; nhưng, chúng ta phải nhận xét cẩn thận, không phải vì có nhiều tôn giáo mà có nhiều chiến tranh, mà vì tinh thần không khoan nhượng trong một tôn giáo (Công giáo) nghĩ rằng mình có quyền thống trị (History is full of religious wars; but, we must take care to observe, it was not the multiplicity of religions that produce these wars, it was the intolerating spirit which animated that one which thought she had the power of governing).

14. Voltaire (1694-1778), Văn hào, Triết gia .. Pháp: * Ki-Tô giáo là tôn giáo lố bịch nhất, vô lý nhất và đẫm máu nhất làm nhiễm độc thế giới. (Christianity is the most ridiculous, the most absurd and bloody religion that has ever infected the world); * Trong 1700 năm, Ki Tô giáo không làm gì khác ngoài việc gây hại cho nhân loại (For 1700 years, the Christian sect has done nothing but harm; * Những tín đồ Ki-Tô là những người bất khoan dung nhất (Christians have been the most intolerant of all men); * Hãy nghiền nát cái đồ ô nhục- Ki Tô Giáo (Écrasez l’infâme! [crush the infamous thing – Christianity]; * Vô thần là thói xấu của một số nhỏ những người thông minh (Atheism is the vice of a few intelligent people); * Thần Ki-Tô luôn luôn ở phía những tiểu đoàn mạnh nhất (God is always on the side of the heaviest battalions); * Tai họa giáng vào thế giới qua tội lỗi của Adam. Nếu cái tên ngu đần ấy không phạm tội, chúng ta đã có thể không bị làm khổ bởi bệnh đậu mùa, bệnh ghẻ, hoặc môn thần học, hoặc đức tin duy nhất có thể cứu rỗi chúng ta (Evil came into the world through the sin of Adam. If that idiot had not sinned, we should not have been afflicted with the smallpox, nor the itch, nor theology, nor the faith which alone can save us.); * Lời của Thần Ki Tô là lời của các linh mục; sự vinh quang của Thần Ki Tô là sự hãnh diện của các linh mục; ý của Thần Ki Tô là ý của các linh mục; xúc phạm Thiên Chúa là xúc phạm các linh mục; tin vào Thiên Chúa là tin vào mọi điều linh mục nói (The word of God is the word of the priests; the glory of god is the pride of the priests; the will of god is the will of the priests; to offend god is to offend the priests; to believe in god is to believe in all that the priests tell us.)

15. David Hume (1711-1776), Triết gia Tô Cách Lan: * Những tín đồ Ca-Tô là một hệ phái trí thức? Trong mọi tôn giáo, tôn giáo vô lý và vô nghĩa nhất là tôn giáo mà trong đó những người hiến thân cho Chúa ăn thịt Chúa mình sau khi đã tạo ra ông ấy (The Roman Catholics are a very learned sect?..Of all religions, the most absurd and nonsensical is that whose votaries (người hiến thân cho Chúa) eat, after having created, their deity).

16. Denis Diderot (1713-1784), Khoa học Gia Pháp: * Ki-Tô giáo dạy chúng ta phỏng theo một vị Thần độc ác, ngấm ngầm, ghen tuông, và không thể nguôi trong những cơn phẫn nộ của ông ta (The Christian religion teaches us to imitate a God that is cruel, insidious, jealous, and implacable in his wrath); * Sự cuồng tín chỉ cách sự man rợ có một bước (Fanaticism is just one step away from barbarism); * Hãy xét cái hình ảnh mà người ta vẽ cho chúng ta về Đấng Tối Cao, người có đầu óc ngay thẳng nhất phải ước rằng hắn ta đừng có hiện hữu (Considering the picture that is drawn for us of the Supreme Being, the most righteous soul must be tempted to wish that he did not exist).

17. Edward Gibbon (1737-1794), Sử gia Anh: * Đối với cái nhìn triết lý, những thói xấu của giới giáo sĩ thì ít nguy hại hơn những đức tính của họ rất nhiều (To a philosophic eye, the vices of the clergy are far less dangerous than their virtues.); * Những tội nghiêm trọng nhất đã bị dẹp bỏ, Người đại diện của Chúa Ki Tô (Giáo hoàng John XXIII, 1414) chỉ bị kết tội là ăn cướp, sát nhân, hãm hiếp, giao hợp đồng giống, và loạn luân (The most serious charges were suppressed; the Vicar of Christ (Pope John XXIII, 1414) was accused only of piracy, murder, rape, sodomy, and incest.)

18. Pierre Bayle (1647-1706), Triết gia Pháp: * Về những vấn đề tôn giáo, rất dễ lừa dối một người, nhưng rất khó mà giải hoặc hắn (In matters of religion, it is very easy to deceive a man, and very hard to undeceive him); * Không có quốc gia nào hiếu chiến như là những quốc gia theo Ki Tô Giáo (No nations are more warlike than those which profess Christianity)

19. Samuel Butler (1612-1680), Thi sĩ Anh: * Chúa Ki-Tô chỉ bị đóng đinh trên thập giá một lần, và trong vài tiếng đồng hồ. Hãy nghĩ tới hàng ngàn người bị hắn đóng đinh trên thập giá một cách thầm lặng từ khi đó (Christ was only crucified once, and for a few hours. Think of thousands he has been crucifying in a quiet way ever since).

20. Daniel Defoe (1660-1731), Tiểu thuyết gia Anh: * Trong tất cả những tai họa mà nhân loại phải chịu đựng, sự độc đoán của giới giáo sĩ là tệ hại nhất (Of all the plagues with which mankind are cursed, Ecclesiastic tyranny’s the worst.)

21. Frederik the Great (1712-1786), Vua nước Phổ: * Mọi nhà thần học đều giống nhau.. Mục đích của họ luôn luôn là đặt bạo quyền trên tâm thức con người. Do đó, họ khủng bố mọi người chúng ta đã dám táo bạo phanh phui sự thật (Theologians are all alike .. Their aim is always to wield despotic authority over men’s consciences. They therefore persecute all of us who have the temerity to unveil the truth.)

22. Hugo Grotius (1583-1645), Học giả Hòa Lan: * Người nào đọc lịch sử giới giáo sĩ không đọc gì khác ngoài sự gian xảo và điên rồ của các giám mục và linh mục. (He who reads eccleciastical history reads nothing but the roguery and folly of bishops and churhmen.)

23. Claude Adrien Helvétius (1715-1771), Triết gia Pháp: * Một người tin rằng hắn ăn thịt Chúa của hắn, chúng ta không bảo là hắn điên; một người nói rằng hắn là Chúa Giê-su Ki Tô, chúng ta bảo rằng hắn điên,. (A man who believes that he eats his God we do not call mad; a man who says he is Jesus Christ, we call mad.)

24. Baron d’Holbach (1723-1789), Triết gia Pháp: * Nếu sự không hiểu thiên nhiên đã sinh ra những thần, thì sự hiểu biết về thiên nhiên sẽ đi đến chỗ dẹp bỏ những thần này. (If the ignorance of nature gave birth to the gods, knowledge of nature is destined to destroy them.)

25. Benjamin Franklin (1706-1790), Khoa học gia Mỹ: * Cách nhìn mọi sự việc bằng đức tin là nhắm con mắt của lý trí. (The way to see by faith is to shut the eye of reason).

26. Immanuel Kant (1724-1804), Triết gia Đức: * Cái chết của tín lý là sự ra đời của đạo đức; Lý trí không bao giờ có thể chứng minh sự hiện hữu của Thần KiTô (The death of dogma is the birth of morality; Reason can never prove the existence of God.)

27. John Milton (1608-1674), Thi sĩ Anh: * Đạo Ca-Tô Rô-Ma có ít tính chất tôn giáo hơn là sự chuyên chế của giới linh mục, những người trang bị với những bổng lộc của quyền lực dân sự, với chiêu bài tôn giáo, đã chiếm lấy quyền của Chúa (Romanism is less a religion than a priestly tyranny armed with the spoils of civil power which, on the pretext of religion, it hath seized against the command of Chist himself.)

28. Lady Mary Wortley Montagu (1689-1762), Văn sĩ Anh: * Trên khắp thế giới, các linh mục có thể nói láo, và các tín đồ tin, (Priests can lie, and the mob believe, all over the world).

29. Thomas Paine (1737-1809), triết gia Anh, tác giả cuốn sách nổi tiếng Thời Đại Của Lý Trí: * Cuốn Tân Ước dạy chúng ta những gí? Tin rằng Đấng Toàn Năng phạm tội lăng nhăng với một người đàn bà đã có chồng; và tin vào cái chuyện lăng nhăng này gọi là đức tin. (What is the New Testament teaches us? To believe that the Almighty committed debauchery with a woman engaged to be maried; and the belief of this debaucery is called faith; * Nguồn gốc của sự xấu xa nhất, của những sự độc ác khủng khiếp nhất, và những sự khổ sở to lớn nhất giáng lên đầu nhân loại là ở trong cái gọi là mạc khải, hay tôn giáo mạc khải (The most detestable wickedness, the most horrid cruelties, and the greatest miseries that have afflicted the human race have had their origin in this thing called revelation, or revealed religion); * Tin vào một Thiên Chúa độc ác làm cho con người thành độc ác (Belief in a cruel god makes a cruel man.); * Một thầy giáo giỏi có ích hơn là 100 linh mục (One good school master is of more use than a hundred priests.)

30. Ethan Allen (1738-1789), Nhà cách mạng Mỹ: * Giáo lý Chúa Ba Ngôi là vô căn cứ, và có khuynh hướng đưa đến mê tín và thờ hình tượng (The doctrine of the Trinity is destitute of foundation, and tend manifestly to superstition and idolatry.) * “Trong những nơi ở thế giới mà sự hiểu biết và khoa học đã thắng thế, thì không còn phép lạ nữa; nhưng ở những nơi còn man rợ và ngu dốt, phép lạ vẫn còn thịnh hành.” (In those parts of the world where learning and science have prevailed, miracles have ceased; but in those parts of it as are barbarous and ignorant, miracles are still vogue.)

31. Thomas Jefferson (1743-1826), Tổng Thống Mỹ: * Trong mọi quốc gia và trong mọi thời đại, linh mục đều đã thù nghịch đối với tự do.(In every country and in every age, the priest has been hostile to liberty). * Thần Ki-Tô là một nhân vật có những tính cực kỳ độc ác, bất khoan dung, đồng bóng , và bất công. (The God is a being of terrific character – cruel, vindictive, capricious, and unjust); * Đã tới 50, 60 năm từ ngày tôi đọc cuốn Khải Huyền, và từ đó tôi coi nó chỉ là những lời điên dại mê sảng của một kẻ cuồng điên (It has been 50 and 60 years since I read the Apocalypse, and I then considered it merely the ravings of a maniac).

32. James Madison (1751-1836), Tổng Thống Mỹ: * Trong gần 15 thế kỷ, cơ sở hợp pháp của Ki Tô giáo đã được phán xét. Hoa trái của Ki Tô giáo là gì? Ở khắp nơi, không nhiều thì ít, sự lười biếng và hãnh diện của giới giáo sĩ, sự ngu tối và quỵ lụy của giới tín đồ, sự mê tín, cố chấp và bạo hành trong cả hai giới (During almost 15 centuries has the legal establishment of Christianity been on trial. What has been its fruits? More or less in all places, pride and indolence in the clergy; ignorance and servility in the laity; in both, superstition, bigotry, and persecution.)

33. Napoleon Bonaparte (1769-1821), Hoàng đế Pháp: * Hiệp hội Giêsu là hội nguy hiểm nhất, và đã gây nên nhiều tổn hại hơn tất cả những hội tôn giáo khác (The Society of Jesus is the most dangerous of orders, and has done more mischief than all the others); * Kiến thức và lịch sử là những kẻ thù của tôn giáo (Knowledge and history are the enemies of religion); * Ở mọi nơi và mọi thời, linh mục đã đưa vào sự gian dối và sai lầm (Priests have everywhen and everywhere introduced fraud and falsehood)

34. Arthur Schopenhauer (1788-1860), Triết gia Đức: * Bạn có thể ghi nhận là đức tin và kiến thức thì liên hệ với nhau như là hai cán cân; khi cán cân bên này lên thì cán cân kia xuống (You may observe that faith and knowledge are related as the scales of a balance; when the one goes up, the other goes down); * Những hoa trái của Ki Tô giáo là chiến tranh tôn giáo, những cuộc tàn sát, những cuộc chiến tranh thập giá, những tòa án xử dị giáo, sự tiêu diệt các thổ dân Mỹ, và đưa những nô lệ Phi Châu vào thay thế (The fruits of Christianity were religious wars, butcheries, crusades, inquisitions, extermination of the natives in America, and the introduction of African slaves in their place); * Ca-Tô giáo là tôn giáo lên thiên đường bằng cách cầu xin, vì nó quá phiền toái để tự mình đạt được. Linh mục là những kẻ buôn bán thiên đường (The Catholic religion is an order to obtain heaven by begging, because it would be too troublesome to earn it. The priest are the brokers for it); * Mọi tín lý, bất kể là vô lý tới đâu, khi cấy vào con người từ nhỏ, chắc chắn là ở trong đó suốt đời (Any dogma, no matter how extravagantly absurd, inculcated in childhood, is sure to retain its hold for life.)

35. Percy Bysshe Shelley (1792-1822), Thi sĩ Anh: * Ki Tô giáo thật sự cũng phạm phải nhiều điều độc ác như Do Thái giáo, và còn hơn Do Thái giáo về mức tan hoang mà nó gây nên. 11 triệu người, đàn ông, đàn bà, và trẻ con bị giết trong những chiến tranh, bị sát hại trong khi đang ngủ, thiêu sống trong những ngày hội hè công cộng, đầu độc, tra tấn, ám sát, và cướp bóc trong tinh thần của Tôn Giáo hòa bình, và cho sự vinh quang của vị Thần nhân từ nhất. Cái tên của Thần Ki Tô đã làm hàng rào Thánh bao quanh mọi tội ác (Christianity indeed has equaled Judaism in atrocities, and exceeded it in the extent of its desolation. 11 million of men, women, and children have been killed in battle, butchered in their sleep, burned to death at public festivals of sacrifice, poisoned, tortured, assassinated, and pillaged in the spirit of the Religion of Peace, and for the glory of the most merciful God.; The name of God has fenced about all crime with holiness.) * Ki Tô giáo chất đầy trái đất với quỷ, hỏa ngục với con người, và thiên đường với những nô le䍊 (Christianity peoples earth with demons, hell with men, and heaven with slaves.)

36. John Stuart Mill (1806-1873), Triết gia Anh: * Giáo hội bất khoan dung nhất trong mọi giáo hội: giáo hội Ca-Tô Rô-ma (The most intolerant of churches, the Roman Catholic Church.)

37. Abraham Lincoln (1809-1865), Tổng Thống Mỹ: * Cả hai (Ca Tô và Tin Lành) đều đọc cùng một cuốn thánh kinh, cầu nguyện cùng một Thiên Chúa, và người này viện đến sự giúp đỡ của Thiên Chúa để chống người kia (Both read the same Bible, and pray to the same God; and each invokes His aid against the other.)

38. Charles Darwin (1809-1882), Khoa học gia Anh, nhà lập thuyết Tiến Hóa: * Khoa học và chúa KiTô chẳng có liên hệ gì với nhau. Tôi không tin đã có một sự mạc khải nào (Science and Christ have nothing to do with each other. I do not believe that any revelation has ever been made).

39. Charles Dickens (1812-1870), Văn hào Anh: * Tôi tin rằng sự phổ biến đạo Ca-Tô là phương cách khủng khiếp nhất của sự thoái hóa chính trị và xã hội còn sót lại trên thế giới. Những nhà truyền giáo là những kẻ quấy rầy hạng nhất, và làm cho mọi nơi mà họ tới trở thành tệ hơn (I believe the dissemination of Catholicity to be the most horrible means of political and social degradation left in the world. Missionaries are perfect nuisances, and leave every place worse than they found it.)

40. Thomas Henry Huxley (1825-1895), Khoa học gia Anh: * Tín điều về sự không thể sai lầm của Thánh kinh cũng chẳng hiển nhiên hơn tín điều về không sự sai lầm của các giáo hoàng (The dogma of infallibility of the Bible is no more self-evident than is that of the infallibility of the popes.) * Từ một nô lệ của chế độ giáo hoàng [người Công giáo], người trí thức đã trở thành nông nô của Thánh kinh (người Tin lành) From being a slave of the papacy, the intellect was to become the serf of the Bible.) * Hệ thống giáo sĩ là kẻ thù sống chết của khoa học. Thuyết tiến hóa loại bỏ thuyết sáng tạo và mọi sự can thiệp của Thần Ki Tô (The ecclesiastical system is the deadly enemy of science. Evolution excludes creation and all other kinds of supernatural interventions.) * Hoài nghi là bổn phận cao nhất và đức tin mù quáng là tội không thể tha thứ được (Skepticism is the highest duty and blind faith the one unpardonable sin.)

41. Leo Tolstoy (1828-1910) văn hào Nga: * Tôi tin chắc rằng giáo lý của giáo hội (Ca-Tô) là một sự nói láo xảo quyệt và xấu xa theo lý thuyết, và là sự pha trộn của sự mê tín thô thiển nhất và trò ma thuật về phương diện thực hành (I am convinced that the teaching of the church is in theory a crafty and evil lie, and in practice a concoction of gross superstition and witchcraft.) * Đúng vậy, tôi không chấp nhận một thuyết không hiểu được là thuyết Ba Ngôi, và huyền thoại về sự sa ngã của con người, vì chúng vô lý trong thời đại của chúng ta. (It is true, I deny an incomprehensible Trinity, and the fable regarding the fall of man, which is absurd in our day.) * Đúng vậy, tôi không chấp nhận cái chuyện có tính cách xúc phạm về một Thiên Chúa sinh ra từ một trinh nữ đề chuộc tội cho nhân loại (It is true, I deny the sacrilegious story of a God born of a virgin to redeem the race.)

42. Robert G. Ingersoll (1833-1899), Học giả Mỹ: * Tôi muốn gì cho ngày giáng sinh? Tôi bắt giáo hoàng phải vứt đi cái mũ ba tầng của ông ta, cởi bỏ bộ quần áo thiêng liêng của ông ta, và thừa nhận rằng ông ta không hành động cho Thần Ki Tô – không phải là không thể sai lầm – mà chỉ là một người Ý thông thường. Tôi bắt tất cả những hồng y, tổng giám mục, giám mục, linh mục thừa nhận rằng họ chẳng biết gì về thần học, về thiên đường hay hỏa ngục, về số phận tương lai của nhân loại, về quỷ hay hồn ma, về các thần hay thiên thần. Tôi muốn toàn thể thế giới không còn bất công, không còn mê tín (What I want for Christmas? I would have the pope throw away his tiara, take off his sacred vestments, and admit that he is not acting for god – is not infallible – but is just an ordinary Italian. I would have all the cardinals, archbishops, bishops, priests admit that they know nothing about theology, nothing about hell or heaven, nothing about the destiny of the human race, nothing about devils and ghosts, gods or angels. I would like to see the whole world free – free from injustice – free from superstition). * Một thầy giáo giỏi có giá trị hơn 1000 linh mục (One good schoolmaster is worth a thousand priests.) * Trong nhiều thế kỷ, cây thập giá và lưỡi gươm là đồng minh của nhau. Cùng với nhau, chúng tấn công nhân quyền. Chúng chống đỡ cho nhau (For many centuries, the sword and the cross were allies. Together they attacked the rights of man. They defended each other.) * Nếu Ki Tô giáo chỉ ngu đần và phản khoa học, nếu Thần của Ki Tô giáo chỉ dốt nát và có lòng tốt, nếu Ki Tô giáo hứa hẹn cho các tín đồ một sự hỉ lạc vĩnh hằng, và nếu các tín đồ thực hành hạnh tha thứ mà Ki Tô Giáo răn dạy, thì tôi là người chẳng đụng gì đến tín ngưỡng của họ. Nhưng Ki Tô giáo còn có một mặt khác. Tôn giáo này không chỉ ngu đần mà còn lắt léo, không chỉ phản khoa học mà còn vô nhân tính. Thần của tôn giáo này không chỉ dốt nát mà còn ác độc. Tôn giáo này không chỉ hứa hẹn cho tín đồ một phần thưởng vĩnh hằng mà còn khẳng định rằng hầu hết mọi người (tín đồ hay không. TCN) đều bị giam cầm trong những tòa hình ngục của Thần và sẽ bị vĩnh viễn đau đớn. Đó là sự man rợ của Ki Tô Giáo. (If Christianity were only stupid and unscientific, if its god were ignorant and kind, if it promised eternal joy to believers, and if the believers practiced the forgiveness they teach, for one I should let the faith alone. But there is another side to Christianity. It is not only stupid, but malicious. It is not only unscientific, but it is heartless. Its god is not only ignorant, but infinitely cruel. It not only promises the faithful an eternal reward, but declares that nearly all of the children of men, imprisoned in the dungeons of god will suffer eternal pain. This is the savagery of Christianity.)

43. Mark Twain (1835-1910), Văn hào Mỹ: * Đức tin là tin vào cái mà chúng ta biết nó không như vậy (Faith is believing what you know ain’t so). * Không phải là những phần trong thánh kinh mà tôi không hiểu làm tôi bực mình, mà là những phần mà tôi hiểu (It ain’t those parts of the Bible that I can’t understand that bother me, it is the parts that I do understand.)

44. John Burroughs (1837-1921), Văn hào Mỹ: * Khoa học đã đóng góp cho sự phát triển của nền văn minh Tây phương trong 100 năm nhiều hơn là sự đóng góp của Ki Tô Giáo trong 1800 năm. (Science has done more for the development of Western civilization in 100 years than Christianity in 1800 years.) * Nền văn minh của chúng ta không được xây dựng trên Ki Tô Giáo mà là trên lý trí và khoa học (Our civilization is not founded upon Christianity; it is founded upon reason and science.) * Những người hoài nghi và những người không tin (God của Ki Tô giáo) không bao giờ có thể giết nhau như những tín đồ Ki Tô đã giết nhau (Skeptics and disbelievers could never slaughter each other as the Christians have.)

45. Friedrich Nietzche (1844-1900), Triết gia Đức: * Thiên Chúa đã chết (Có đâu để mà chết? TCN) God is dead. * Chúng ta không nên đi đến nhà thờ nếu chúng ta muốn hít thở không khí trong lành (One should not go to church if one wants to breathe pure air.) * Điều nào đúng: con người là một trong những sai lầm của God, hay God là một trong những sai lầm của con người. (Which is it: is man one of God’s blunders, or is God one of man’s blunders?)

46. Pierre Laplace (1749-1827), Khoa học gia Pháp: * Kính thiên văn đã quét hết vòm trời mà không thấy Thiên Chúa ở đâu. (The telescope sweeps the skies without finding god.)

47. Sir James Paget (1814-1899), Y sĩ Anh: * Nơi công cộng cũng như trong tư gia, tôi không biết một cuốn sách nào mà lại là nguồn gốc của cách xử sự hung ác và tàn bạo như là cuốn thánh kinh (I know of no book which has been a source of brutality and sadistic conduct, both public and private, that can compare with the Bible.)

48. Thomas Carlyle (1795-1881), Văn hào Anh: * Thiên Chúa chẳng làm gì cả. Một người có giáo dục, lương thiện, không thể nào còn tin vào Ki-Tô giáo của lịch sử. (God does nothing. It is not possible that educated, honest men can even profess much longer to belief in historical Christianity.)

49. Alexandre Dumas (1802-1870), Văn hào Pháp: * Trong khi Tín đồ Ca-Tô và Tin Lành thiêu sống và giết lẫn nhau, (nhưng họ lại) có thể cộng tác để nô lệ hóa những ngưới anh em da đen của họ (Catholics and Protestants, while engaging in burning and murdering each other, could cooperate in enslaving their black brethen.)

50. Oliver Wendell Holmes, Sr. (1809-1894), Học giả Mỹ: * Người mà luôn luôn lo lắng rằng linh hồn mình sẽ bị đầy đọa thường là có một linh hồn vô dụng (The man who is always worrying about whether or not his souls would be damned generally has a soul that isn’t worth a damn.) * Sự thật là cả hệ thống tín ngưỡng dựa trên chuyện sa ngã của con người đó đã dần biến mất đi trong đầu óc hiểu biết của con người đã được khai sáng. (The truth is that the whole system of beliefs which comes in with the story of the fall of man is gently falling out of enlightened human intelligence.)

51. Victor Hugo (1802-1885), Văn hào Pháp: * Khi anh bảo tôi rằng Thiên Chúa của anh đã tạo ra anh theo hình ảnh của ông ấy, tôi trả lời rằng hắn ta phải thật là xấu xa (When you tell me that your deity made you in his own image, I reply that he must have been very ugly.) * Trong mỗi làng đều có một ngọn đuốc soi sáng: người thầy giáo – và một kẻ làm tắt bó đuốc đó: ông linh mục xứ (There is in every village a torch: the schoolmaster – and an extinguisher: the parson.) .

52. Émile Zola (1840-1902), Văn hào Pháp: * Nền văn minh sẽ không đi đến tột đỉnh cho đến khi phiến đá cuối cùng từ cái nhà thờ cuối cùng rơi đè lên ông linh mục cuối cùng (Civilization will not attain to its perfection until the last stone from the last church falls on the last priest.) * Phải chăng khoa học đã thoái lui? Không phải! Chính Ca-Tô giáo đã luôn luôn phải thoái lui trước khoa học, và sẽ còn bị bắt buộc phải thoái lui (Has science ever retreated? No! It is Catholicism which has always retreated before her, and will always be forced to retreat.)

53. Mikhail A. Bakunin (1814-1876), Văn hào Nga: * Ki Tô giáo là sự từ bỏ hoàn toàn lẽ thường và lý trí (Christianity is the complete negation of common sense and sound reason.) * Thần học là khoa học về sự nói láo của thần thánh (Theology is the science of the divine lie.)

54. Ludwig Feuerbach (1804-1872), Triết gia Đức: * Bất cứ khi nào mà đạo đức được đặt căn bản trên thần học, quyền của con người tuỳ thuộc vào thần quyền, thì những sự vô đạo đức, bất công, ô nhục nhất có thể được biện minh và thiết lập (Whenever morality is based on theology, whenever right is made dependent on divine authority, the most immoral, unjust, infamous things can be justified and established.)

55. William E. H. Lecky (1838-1903), Sử gia A祉 Nhĩ Lan: * Hầu hết Âu châu, trong nhiều thế kỷ, đã bị ngập máu, máu đổ do sự chủ mưu trực tiếp hoặc với sự hoàn toàn chấp thuận của những người có quyền trong giới giáo sĩ (Almost all Europe, for many centuries, was inundated with blood, which was shed at the direct instigation or with the full approval of the ecclesiastical authorities). * Bất cứ khi nào mà giới giáo sĩ, Ca-Tô hay Tin Lành, đứng cạnh thế quyền dân sự, thì kết quả là sự bạo hành (Whenever the clergy were at the elbow of the civil arm, no matter whether they were Catholic or Protestant, persecution is the result.)

56. August Bebel (1840-1913), Nhà xã hội Đức: * Ki Tô giáo là kẻ thù của tự do và văn minh. Nó buộc nhân loại trong xiềng xích. (Christianity is the enemy of liberty and of civilization. It has kept mankind in chains.)

57. Giuseppe Garibaldi (1807-1882), Nhà lãnh đạo Ý (Người đã tiến quân và thu hẹp lãnh thổ của Ca-Tô, chỉ còn lại Vatican ngày nay): * Vatican là con dao găm đâm vào tim nước Ý. (The Vatican is a dagger in the heart of Italy.) * Linh mục là hiện thân của sự sai lầm (The priest is the personification of falsehood.) * Giáo hội Ca-Tô là nàng hầu của sự chuyên chế và là kẻ thù trung kiên của tự do (The Catholic Church is the handmaid of tyranny and the steady enemy of liberty.)

58. Elbert Hubbard (1856-1915), Văn hào Mỹ: * Thiên đường: Chỗ giải trí-nghỉ dưỡng trong trí tưởng tượng của người Ki-tô. (Heaven: The Coney Island of the Christian imagination.) * Thần Ki Tô: John Doe (1 tên đặt cho một nhân vật mà không ai biết là ai) của triết lý và tôn giáo (God: The John Doe of philisophy and religion.) * Thần học là một sự toan tính giải thích một chủ đề bởi những người không hiểu chủ đề đó (Theology is an attempt to explain a subject by men who do not understand it).

59. Sigmund Freud (1856-1939), Nhà Phân tâm học: * Tôn giáo giống như là chứng bệnh suy nhược thần kinh của trẻ con (Religion is comparable to a childhood neurosis.) * Giáo hội Ca-Tô là đối thủ của mọi tự do tư tưởng (The Catholic Church so far has been the implacable enemy of all freedom of thought.)

60. George Bernard Shaw (1856-1950), Nhà viết kịch Anh: * Không phải là không tin thì nguy hiểm cho xã hội của chúng ta, mà chính là sự tin (It is not disbelief that is dangerous to our society, it is belief.) * Đối với tín đồ Ca-Tô, chỉ có hai quốc gia, thiên đường và hỏa ngục; chỉ có hai trạng thái của con người, cứu rỗi hay bị đày đọa (For the Catholic, there are but two countries, heaven and hell; but two conditions of men, salvation and damnation.)

61. George Santayana (1863-1952), Triết gia Mỹ: * Đối với Shakespeare, về vấn đề tôn giáo, sự chọn lựa nằm ở hoặc Ki Tô giáo hoặc không tin gì. Ông ta đã chọn không tin gì (For Shakespeare, in the matter of religion, the choice lay between Christianity and nothing. He chose nothing.) * Ki Tô giáo đàn áp tôn giáo, tra tấn và thiêu sống con người. Như một con chó săn, tôn giáo này đánh hơi và truy lùng kẻ lạc đạo. Tôn giáo này gây nên những cuộc chiến tranh, và nuôi dưỡng thù hận và tham vọng. Tôn giáo này thánh hóa sự tận diệt và sự chuyên chế (Christianity persecuted, tortured, and burned. Like a hound it tracked the very scent of heresy. It kindles wars, and nursed furious hatred and ambitions. It sanctified extermination and tyranny..)

62. Bertrand Russell (1872-1970), Triết gia, Nhà Toán học Anh, tác giả cuốn Why I Am Not A Christian: * Quan điểm của tôi về tôn giáo [Ki Tô Giáo] giống như quan điểm của Lucretius. Tôi coi nó như là một bệnh chứng xuất phát từ sự sợ hãi và là nguồn gốc của sự khổ sở không thể kể được của loài người (My own view on religion is that of Lucretius. I regard it as a disease born of fear and as a source of untold misery to the human race.) * Nếu tôi nhớ không lầm, không có một lời nào trong các Phúc Âm ca tụng sự thông minh (So far as I can remember, there is not one word in the gospels in praise of intelligence.) * Đàn áp tôn giáo được sử dụng trong thần học chứ không ở trong số học (Persecution is used in theology, not in arithmetic.)

63. Albert Einstein (1879-1955), Khoa học Gia Do Thái, Thuyết Tương Đối: * Tôi không thể quan niệm một Thần Ki Tô thưởng phạt tạo vật của chính mình (I cannot conceive of a God who rewards and punishes his creatures)

64. H. L. Mencken (1880-1956), Văn hào Mỹ: * Nói một cách đại cương, tôi tin rằng tôn giáo là một sự nguyền rủa đối với nhân loại (I believe that religion, generally speaking, has been a curse to mankind.) * Đức tin có thể định nghĩa ngắn gọn như là một niềm tin phi lý vào những gì không chắc chắn xảy ra (Faith may be defined briefly as an illogical belief in the occurrence of the improbable.) * Thần học: một nỗ lực để giải thích cái không thể biết được bằng cách đặt chúng vào những lời không đáng để biết (Theology: an effort to explain the unknowable by putting it into terms of the not worth knowing.) * Tổng giám mục: một chức sắc Ki Tô cao chức hơn chức của Chúa Ki Tô (Archbishop: A Christian ecclesiastic of a rank superior to that attained by Christ.)

65. Alfred North Whitehead (1861-1947), Toán gia và Triết gia Mỹ: * Tôi coi nền thần học Ki Tô Giáo như là một trong những tai họa lớn của nhân loại (I consider Christian theology to be one of the great disasters of the human race)..

66. Theodore Dreiser (1871-1945), Văn hào Mỹ: * Mọi hình thức của tôn giáo tín điều phải dẹp bỏ. Thế giới đã tồn tại mà không cần đến nó trong quá khứ và có thể cũng như vậy trong tương lai (All forms of dogmatic religion should go. The world did without them in the past and can do so again.)

67. Arthur Koestler (1905-1983), Triết gia Anh: * Tại Jerusalem, cái bộ mặt giận dữ của thần Gia-vê ấp ủ những phiến đá nóng, những phiến đá đã chứng kiến những cuộc thánh sát, cưỡng hiếp, và cướp bóc nhiều hơn bất cứ nơi nào trên thế giới. Dân cư ở đây bị đầu độc bởi tôn giáo (In Jerusalem..the angry face of Yahweh is brooding over the hot rocks which have seen more holy murder, rape and plunder than any other place on earth. Its inhabitants are poisoned by religion.)

68. Edgar Lee Masters (1869-1950), Thi sĩ Mỹ: * Nhiều cuốn sách đã được viết ra để chứng tỏ Ki Tô giáo đã làm suy yếu thế giới, rằng tôn giáo này đã gạt ra ngoài sự khai sáng và trí tuệ của Hellas để nhường chỗ cho một giáo lý mê tín và ngu xuẩn (Many books have been written to show that Christianity has emasculated the world, that it shoved aside the enlightenment and wisdom of Hellas for a doctrine of superstition and ignorance.)

69. George Moore (1852-1933), Tiểu thuyết gia Ái Nhĩ Lan: * Thiên đường có thể để cho giáo dân, nhưng thế giới này chắc chắn là để cho các linh mục (Heaven may be for the laity, but this world is certainly for the clergy.)

70. H. G. Wells (1866-1946), Tiểu thuyết gia Anh: * Cái thứ xấu ác nhất trong thế giới ngày nay là Giáo hội Ca-Tô Rô-ma (The most evil thing in the world today is the Roman Catholic Church.)

71. Culbert Olson, Thống đốc bang California, 1938-1943: * Tôi không hiểu làm sao mà người nào đọc thánh kinh mà lại có thể tin rằng đó là lời của Thần Ki-Tô, hoặc tin đó không phải là chuyện man rợ của một dân tộc man rợ (I don’t see how anybody can read the Bible and believe it’s the word of God, or believe that it is anything but a barbarous story of a barbaric people.)

72. Preserved Smith (1880-1941), Sử gia Mỹ: * Không còn nghi ngờ gì nữa, cuốn thánh kinh là khối cản trở trên con đường tiến bộ, khoa học, xã hội và ngay cả đạo đức. Nó được viện dẫn để chống Copernicus (Thuyết trái đất quay xung quanh mặt trời. TCN) cũng như là chống Darwin (Thuyết Tiến Hóa. TCN) (There can be no doubt that the Bible became a stumbling -block in the path of progress, scientific, social and even moral. It was quoted against Copernicus as it was against Darwin.)

73. Isaac Asimov (1920-1992), Khoa học gia Mỹ: * Đối với tôi, Thiên Chúa có lẽ là một sản phẩm tùy tiện của tâm trí con người; Tôi chắc chắn không tin vào những huyền thoại, vào thiên đường và hỏa ngục, vào Thiên Chúa và Thiên Thần, Sa-Tăng và quỉ (It seems to me that God is a convenient invention of the human mind; I certainly don’t believe in the mythologies of our society, in heaven and hell, in God and angels, in Satan and demons..)

74. Steve Allen (1921 – ), Mỹ, tác giả 43 cuốn sách đủ loại: * Rất hiếm có một trang sách nào trong cuốn thánh kinh mà trong đó một người có đầu óc cởi mở không nhận thấy một sự mâu thuẫn, một chuyện lịch sử bất khả hữu, một sai lầm hiển nhiên, một sự kiện lịch sử không thể nào xảy ra (There is scarcely a page of the Bible on which an open mind does not perceive a contradiction, an unlikely history, an obvious error, an historical impossibility..); * Một người vô thần không ghét Thần Ki Tô, hắn chỉ không thể tin được là một Thần có thể hiện hữu. (An atheist does not hate God; he simply is one who is unable to believce that a God exist); * Cuốn thánh kinh đã được dùng để khuyến khích niềm tin vào sự mê tín thô thiển nhất và làm ngăn cản sự dạy những chân lý khoa học (The Bible has been used to encourage belief in the grossest superstition and to discourage the free teaching of scientific truths); * Chỉ sau khi tôi đọc cuốn thánh kinh từ đầu đến cuối tôi mới nhận ra rằng Thần Ki Tô trong đó thật sự là một bạo chúa thích trả thù, ác như quỷ, còn ác hơn sự khát máu điên rồ, sự dã man, sự tàn phá của những con người như Hitler, Stalin, Pol Pot, hoặc bất cứ kẻ sát nhân tập thể nào trong lịch sử cổ xưa hoặc hiện đại (It was only when I finally undertook to read the Bible through from beginning to end that I perceived that its depiction of the Lord God was actually that of a monstrous, vengeful tyrant, far exceeding in bloodthirstiness and insane savagery the depredations of Hitler, Stalin, Pol Pot, or any mass murderer of ancient or modern history.)

75. Carl Sagan, Khoa học gia Mỹ: * Nếu các bạn muốn cứu con mình khỏi bị bệnh bại liệt, bạn có thể cầu Chúa hoặc mang nó đi chích ngừa.. Hãy chọn khoa học (If you want to save your child from polio, you can pray or you can inoculate.. Choose science)

76. Albert Schweitzer, Bác sĩ, triết gia người Pháp: * Không có gì tiêu cực hơn là kết quả nghiên cứu phê bình về đời sống của Giê-su. Giê-su ở Nazareth xuất hiện trước công chúng như là Vị Cứu Tinh [của dân tộc Do Thái], thuyết giáo về Vương Quốc của Thiên Chúa, thiết lập Thiên Đường trên trái đất, và chết đi như là sự hiến dâng cuối cùng, không từng bao giờ hiện hữu.

(There is nothing more negative than the result of the critical study of the life of Jesus. The Jesus of Nazareth who came forward publicly as the Messiah, who preached the Kingdom of God, who founded the Kingdom of Heaven upon earth, and die to give his work its final consecration, never had any existence.)

77. Richard Feynman , Vật Lý Gia Mỹ, Giải Nobel: * Thiên Chúa được phát minh ra để giải thích những điều khó hiểu. Thiên Chúa luôn luôn được phát minh ra để giải thích những điều chúng ta không hiểu. Nay, khi sau cùng chúng ta khám phá ra rằng một cái gì đó vận hành như thế nào, chúng ta có những định luật mà chúng ta tước khỏi từ Thiên Chúa, chúng ta không còn cần đến ông ta nữa.

(God was invented to explain mystery. God is always invented to explain those things that you do not understand. Now, when you finally dicover how something works, you get some laws which you are taking away from God; you don’t need him anymore.)

78. A. A. Milne, tác giả Winnie The Pooh: * Hơn bất cứ cuốn sách nào khác, cuốn Cựu Ước phải chịu trách nhiệm vì làm cho nhiều người trở thành vô thần, vô ngộ, và không tin – muốn gọi họ thế nào cũng được. (The Old Testament is responsible for more atheism, agnoticism, disbelief – call it what you will – than any book ever written.)

79. Gore Vidal, Văn Gia: * Tôi coi chủ nghĩa độc thần là tai họa to lớn nhất đã giáng xuống đầu nhân loại. Tôi không nhìn thấy cái gì tốt ở Do Thái Giáo, Ki tô Giáo hay Hồi Giáo – có những người tốt, đúng vậy, nhưng tôn giáo nào mà đặt căn bản trên một thần duy nhất điên cuồng, ác độc, thì tôn giáo đó không có ích gì cho nhân loại như, thí dụ, đạo Khổng, không phải là một tôn giáo mà là một hệ thống đạo đức và giáo dục. (I regard monotheism as the greatest disater ever befall the human race. I see no good in Judaism, Christianity or Islam – good people, yes, but any religion based on a single, well, frenzied and virulent god, is not as useful to the human race as, say, Confucianism, which is not a religion but an ethical and educational system.)

80. Arthur Schlesinger, Jr., Sử Gia:

Là một sử gia, tôi thú nhận là cảm thấy khôi hài khi tôi nghe người ta ca tụng truyền thống Do Thái – Ki Tô là nguồn gốc của quan niệm về nhân quyền ngày nay. Thật ra thì, những thời đại sùng đạo được nổi tiếng là không hề quan tâm đến nhân quyền. (As a historian, I confess to a certain amusement when I hear the Judeo-Christian tradition praised as the source of our present-day concern for human rights.. In fact, the great religious ages were notable for their indifference to human rights.)

81. Jesse Ventura, Thống đốc bang Minnesota:

Tôn giáo có tổ chức [Ki Tô Giáo] là một sự giả mạo và là cái nạng cho những người đầu óc yếu kém cần đến số đông làm sức mạnh. Tôn giáo đó bảo tín đồ đi ra ngoài nhúng mũi vào chuyện của người khác. (Organized religion is a sham and a crutch for weak-minded people who need strength in numbers. It tells people to go out and stick their noses in other people’s business.)

82. Edgar Alan Poe, Văn sĩ:

Những người tiên phong và thừa sai truyền đạo thực sự đã là nguyên nhân gây rối loạn và chiến tranh hơn mọi lớp người khác của nhân loại. (The pioneers and missionaries of religion have been the real cause of more trouble and war than all other classes of mankind.)

83. Edward Abbey, Nhà môi sinh Mỹ;

Bất cứ điều gì mà chúng ta thấy khó hiểu thì chúng ta viện đến Thiên Chúa; điều này giữ cho chúng ta khỏi dùng đến đầu óc. Tin vào siêu nhiên là sự thất bại về óc tưởng tượng. (Whatever we cannot easily understand we call God; this saves much wear and tear on the brain tissues.. Belief in the supernatural reflects a failure of the imagination.)

84. Noam Chomsky, giáo sư MIT:

[Ông hỏi tôi] Tôi có tin vào Thiên Chúa không?.. Tôi không hiểu câu hỏi đó. (Do I believe in God?.. I don’t understand the question.)

85. Peter William Atkins, Nhà Hóa Học Anh:

Không thể nào là người lương thiện trí thức mà lại tin vào các Thiên Chúa. Và không thể nào tin vào các Thiên Chúa mà là những khoa học gia chân chính. (It is not possible to be intellectually honest and believe in gods. And it is not possible to believe in gods and be a true scientist.)

86. Bernard Berenson, Sử gia Mỹ: * Phép lạ xẩy ra cho những người tin vào chúng. Nếu không thì tại sao bà Mary Đồng Trinh lại không hiện ra trước các Lạt Ma, người Hồi Giáo, hay người Ấn Độ Giáo, những người chưa từng biết đến bà ta? [Miracles happen to those who believe in them. Otherwise why does not the Virgin Mary appaear to lamaists, Mohammedans, or Hindus who have never heard of her?]

87. Robert Browning, Thi Sĩ Anh:

Ngày nay có một tòa án / Cao hơn tòa án của God – Tòa án của người có học thức. (There’s a new tribunal now / Higher the God’s – the educated man’s)

88. Lenny Bruce, Nhà châm biếm Mỹ:

Nếu Giê-su bị giết trước đây 20 năm, các học sinh Công Giáo chắc sẽ đeo những ghế điện quanh cổ thay vì những cây thập giá. (If Jesus had been killed twenty years ago, Catholic school children would be wearing little electric chairs around their neck instead of crosses.)

89. Pope Paul IV (1476-1559)

Nếu cha tôi là một kẻ lạc đạo, tôi sẽ đích thân đi lượm củi để thiêu sống ông ta (If my own father were a heretic, I would personally gather the wood to burn him.)

90. Polly Toynbee, Bình luận gia của tờ Guardian, Anh quốc:

Trong những điều dạy của Ki Tô Giáo, điều ghê tởm nhất là khái niệm về một đấng Ki Tô chịu tội cho chúng ta và hi sinh thân xác trong sự đau đớn cùng cực để cứu linh hồn chúng ta. Chúng ta có yếu cầu ông ta làm vậy không? (Of all the elements of Christianity, the most repugnant is the notion of the Christ who took our sins upon himself and sacrificed his body in agony to save our souls. Did we ask him to?)

91. Chales Caleb Cotton, Giáo sĩ người Anh:

Người nào mà chết như là một thánh tử đạo thì chứng tỏ rằng người đó không phải là một quân xỏ lá ba que, nhưng hoàn toàn không có nghĩa là hắn ta không phải là một tên xuẩn ngốc bị lừa phỉnh. (He that dies a martyr proves that he was not a knave, but by no means that he was not a fool.) Một số thánh nổi tiếng đã được phong thánh thì phải bị bắn bằng súng đại bác (Some reputed saints that have been canonized ought to have been cannonaded.)

92. Jerry Falwell, nhà truyền giáo trên TV (TV evangelist):

Những tín đồ Ki Tô Giáo, giống như những nô lệ và binh sĩ, không được quyền chất vấn (Christians, like slaves and soldiers, ask no questions.)

93. Harvey Fierstein, Kịch sĩ Mỹ:

Giáo hội Công giáo là tổ chức duy nhất mà chúng ta biết là dùng tiền của một quỹ nhơ bẩn được tạo lên chỉ để dùng riêng để bồi thường cho những gia đình có con em bị xâm phạm tình dục. Vậy thì luôn luôn hãy nhớ rằng chúng ta không thể xét đoán một người qua cái cổ áo của người đó [các linh mục thường mặc áo chùng thâm với cái cổ cồn trắng] (The Catholic Church is the only organization on record to dispense money from a slush fund set up solely for the paying off of abused children’s families. So always remember you cannot judge a man by his collar.)

94. Ruth Hermence Green, một phụ nữ Ki Tô tỉnh ngộ (a recovered Christian woman):

Nếu quan niệm về một người cha âm mưu để cho chính con mình bị xử tử, và dạy cho trẻ con đó là một chuyện đẹp đẽ và là điều mà xã hội phải kính ngưỡng, thì tư cách đạo đức nào của con người có thể trình bày cho các em nhỏ là đáng khiển trách. (If the concept of a father who plots to have his own son put to death is presented to children as beautiful and as worthy of society’s admiration, what types of human behavior can be presented to them as reprehensible?)

95. Pope Greory I (540-604):

Niềm hạnh phúc của những người được chọn ở trên thiên đường sẽ không được hoàn hảo trừ phi những người này có thể nhìn xuống địa ngục và thích thú trước những sự đau đớn cùng cực của anh em họ trong ngọn lửa vĩnh hằng. (The bliss of the elect in heaven would not be perfect unless they were able to look across the abyss and enjoy the agonies of their brethen in eternal fire.)

96. Heinrich Heine (1797-1856), Thi sĩ Đức:

Nếu mắt phải của ngươi xúc phạm ngươi, hãy móc nó ra / Nếu tay phải ngươi xúc phạm ngươi, hãy chặt nó đi [Lời Giê-su dạy tín đồ] / Và nếu lý trí của ngươi xúc phạm ngươi, hãy trở thành một tín đồ Công giáo. (If your right eye offends you, pluck it out / If your right arm offends you, cut it off / And if your reason offends you, become a Catholic.)

97. Stanislaw J. Lec (1909-1966), Thi sĩ người Ba Lan, gốc Do Thái:

Đôi khi con quỷ quyến rũ tôi để tin vào Thiên Chúa. (Sometimes the devil tempts me to believe in God.)

98. Richard Lederer, nhà ngữ học Mỹ:

Có một thời mà mọi người [ở Âu Châu] đều tin vào Thiên Chúa, và giáo hội [Công giáo] thống trị. Thời đại đó được gọi là Thời Đại Tăm Tối. (There once was a time when all people believe in God and the Church ruled. This time was called the Dark Ages.)

99. Francis Crick, Nhà sinh học, cùng khám phá ra DNA với James Watson:

Nếu những tôn giáo mạc khải đã mạc khải ra những điều gì, thì chúng thường là sai lầm. (If revealed religions have revealed anything it is that they are usually wrong)

Nếu một số điều trong cuốn Kinh Thánh rõ ràng là sai lầm, vậy thì tại sao những điều còn lại lại phải được tự động chấp nhận. (If some of the Bible is manifestly wrong, why should any of the rest of it be accepted automatically)

100. Robert Anton Wilson, Triết Gia Mỹ:

Kinh Thánh bảo chúng ta là hãy giống như Thiên Chúa, và rồi từ trang này đến trang khác, mô tả Thiên Chúa như là một tên giết người hàng loạt. Đây có thể là cái chìa khóa quan trọng duy nhất cho thái độ chính trị của nền văn minh Tây phương.

(The Bible tells us to be like God, and then on page after page it describes God as a mass murderer. This may be the single most important key to the political behavior of Western civilization).




Trần Chung Ngọc sưu tầm


Bertrand Russell: Tôi cảm thấy rằng về phương diện trí tuệ và đức tính, Chúa Ki Tô không thể cao bằng một số người mà chúng ta biết trong lịch sử. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đặt Đức Phật và Socrates lên trên Chúa Ki Tô trong những phương diện này.”

(I cannot myself feel that either in the matter of wisdom or in the matter of virtue Christ stands quite as high as some people known to history. I think I should put Buddha and Socrates above him in those respects.)

William Hunter: Tất cả những tôn giáo Á Đông đều phải biết ơn Phật Giáo về giáo lý đạo đức cao quý nhất mà giá trị của tôn giáo này còn hữu hiệu cho tới ngày nay, mà tột đỉnh của giáo lý này là lòng từ bi đối với mọi chúng sinh, giáo lý của Đấng Toàn Giác.

(All Asiatic religions are indebted to Buddhism for the noblest moral element that is effective even today, which culminates in kindness to all that lives and breathes, the doctrine of the perfectly Awakened One)


1. Arthur Schopenhauer (1788-1860), Triết gia Đức [German Philosopher]:

Nếu tôi lấy những kết quả triết lý của tôi như là một thước đo chân lý, tôi phải thừa nhận rằng Phật Giáo đứng trên mọi tôn giáo trên thế giới.

(If I were to take the results of my philosophy as a yardstick of the truth, I would concede to Buddhism the pre-eminence of all religions of the world.)

[Arthur Schopenhauer (1788-1860), Triết gia Đức: * Bạn có thể ghi nhận là đức tin và kiến thức thì liên hệ với nhau như là hai cán cân; khi cán cân bên này lên thì cán cân kia xuống (You may observe that faith and knowledge are related as the scales of a balance; when the one goes up, the other goes down); * Những hoa trái của Ki Tô giáo là chiến tranh tôn giáo, những cuộc tàn sát, những cuộc chiến tranh thập ác chinh, những tòa án xử dị giáo, sự tiêu diệt các thổ dân Mỹ, và đưa những nô lệ Phi Châu vào thay thế (The fruits of Christianity were religious wars, butcheries, crusades, inquisitions, extermination of the natives in America, and the introduction of African slaves in their place); * Công giáo là tôn giáo lên thiên đường bằng cách cầu xin, vì nó quá phiền toái để tự mình đạt được. Linh mục là những kẻ buôn bán thiên đường (The Catholic religion is an order to obtain heaven by begging, because it would be too troublesome to earn it. The priest are the brokers for it); * Mọi tín lý, bất kể là vô lý tới đâu, khi cấy vào con người từ nhỏ, chắc chắn là ở trong đó suốt đời (Any dogma, no matter how extravagantly absurd, inculcated in childhood, is sure to retain its hold for life.)

2. Thomas Henry Huxley (1825-1895), Khoa học gia Anh:

Phật Giáo là một hệ thống tín ngưỡng không biết đến Thượng đế theo nghĩa của Tây phương, không công nhận con người có một linh hồn và coi niềm tin vào một sự sống vĩnh hằng là một sai lầm, dạy con người không tìm bất cứ ở đâu ngoài nỗ lực của chính mình để đi đến giải thoát, và trong sự tinh khiết nguyên thủy của mình, không bao giờ tìm kiếm sự giúp đỡ của chính quyền thế tục, tuy vậy đã lan truyền nhanh chóng đến một phần đáng kể trên thế giới, và vẫn còn là một tôn giáo trội nhất của một phần lớn của nhân loại.

[Buddhism is a system which knows no God in the Western sense, which denies a soul to man and counts the belief in immortality a blunder, which bids men to look to nothing but their own efforts for salvation, which in its original purity knew nothing of the vows of obedience and never sought the aid of the secular arm, yet spread over a considerable portion of the world with marvellous rapidity, and is still the dominant creed of a large fraction of mankind.]

Thomas Henry Huxley (1825-1895), Khoa học gia Anh: * Tín điều về sự không thể sai lầm của Thánh kinh cũng chẳng hiển nhiên hơn tín điều về không sự sai lầm của các giáo hoàng (The dogma of infallibility of the Bible is no more self-evident than is that of the infallibility of the popes.) * Từ một nô lệ của chế độ giáo hoàng [một người Công giáo], người trí thức đã trở thành nông nô của Thánh kinh [một người Tin Lành] ( From being a slave of the papacy [a catholic] the intellect was to become the serf of the Bible [a protestant].) * Hệ thống giáo sĩ là kẻ thù sống chết của khoa học. Thuyết tiến hóa loại bỏ thuyết sáng tạo và mọi sự can thiệp siêu nhiên (The ecclesiastical system is the deadly enemy of science. Evolution excludes creation and all other kinds of supernatural interventions.) * Hoài nghi là bổn phận cao nhất và đức tin mù quáng là tội lỗi không thể tha thứ được (Skepticism is the highest duty and blind faith the one unpardonable sin.)

3. Sir Edwin Arnold (1832-1904) , Thi sĩ Anh [Poet laureate of England]: Cho nên, về thời điểm, hầu hết các tôn giáo khác đều trẻ trung đối với Phật Giáo, cái tôn giáo đáng kính này, cái tôn giáo bao gồm trong đó sự vĩnh hằng của một niềm hi vọng phổ quát, sự bất diệt của tình thương yêu không giới hạn, một phần bất khả phá hủy về niềm tin vào tính thiện sau cùng, và sự khẳng định hãnh diện nhất về sự tự do của con người chưa từng có.

[In point of age, therefore, most other creeds are youthful compared with this venerable religion, Buddhism, which has in it the eternity of a universal hope, the immortality of a boundless love, an indestructible element of faith in final good, and the proudest assertion ever made of human freedom.]

4. William James (I842-I9I0), Triết Gia và nhà Tâm Lý Học Hoa Kỳ [American philosopher and psychologist]: Tôi không biết nhiều về Phật Giáo và có thể sai, và chỉ để bầy tỏ quan điểm tổng quát của tôi; nhưng hiểu rõ giáo lý Phật Giáo về “Nghiệp Báo”, trên nguyên tắc tôi đồng ý với giáo lý đó.

[I am ignorant of Buddhism and speak under correction, and merely in order the better to describe my general point of view; but as apprehend the Buddhistic doctrine of karma, I agree in principle with that.]

5. T.W.Rhys Davids (1843-1922), Giáo sư đại học Anh [Professor, the first person to hold a chair in Comparative Religion in a British university]:

* Không thể phủ nhận là có một sự đẹp đẽ chân thật Á Đông trong những biểu thị mà Phật Giáo dùng; và có những căn bản chân thật thích thú cho sự sinh ra của Phật Giáo. Chưa từng có trong lịch sử thế giới một hệ thống nào được xếp đặt mà lại thực sự thoát ra khỏi một doanh nghiệp siêu nhiên, rất độc lập và ngay cả đối nghịch với niềm tin về một linh hồn, niềm tin vào Thượng đế, và hi vọng vào một đời sống sau..

Tôi đã khảo sát mọi hệ thống tôn giáo lớn trên thế giới, Phật Giáo và các tôn giáo khác, tôi không thấy một giáo lý nào có thể vượt trội hơn, về sự tốt đẹp và sự bao quát, của Bát Chánh Đạo và Tứ Diệu Đế của Đức Phật.

[It cannot be denied that there is a real beauty of an Oriental kind in the various expressions which the Buddhists use; and that there was real grounds for the enthusiasm which gave them birth. Never in the history of the world had such a scheme been put forth, so free from any superhuman agency, so independent of so even antagonistic to the belief in a soul, the belief in God, and the hope of a future life…

Buddhist or non-Buddhist, I have examined every one of the great religious systems of the world, in none of them I have found anything to surpass, in beauty and comprehensiveness, the Noble Eightfold Path and the Four Truths of the Buddha. ]

* Lần đầu tiên trong lịch sử loài người, đức Phật khuyến dụ, tha thiết kêu gọi con người không nên làm hại một sinh vật, không nên cầu nguyện, tán tụng, hay hy sinh (tử vì đạo) cho các Thần. Với tất cả tài hùng biện trong lệnh truyền của Ngài, đấng Vô Thượng Sư hùng hồn tuyên bố là các thiên chúa, nói cho đúng, cũng cần đến sự giải thoát cho chính họ.

[For the first time in human history the Buddha admonished, entreated and appealed to people not to hurt a living being, not to offer prayer of praise or sacrifice to gods. With all the eloquence as his command the exalted one vehemently proclaimed that gods are also in direction need of salvation of themselves.]

* Tôi không biết có một tài liệu nào trong suốt chiều dài lịch sử của Phật giáo qua nhiều thế kỷ mà các tín đồ Phật giáo ở trong những thời kỳ siêu đẳng như vậy mà có một sự bạo hành nào của người phật tử đối với những người có niềm tin khác.

[There is no record known to me in the whole of the long history of Buddhism throughout the many centuries where its followers have been for such lengthened periods supreme, of any persecution by the Buddhists of the followers of any other faith.]

6. Rabindranath Tagore (1861-1941), Nhà Giáo Dục và Thi sĩ Ấn, Giải Nobel ( Indian poet and educationalist. Winner of The Nobel prize.):

Phật Giáo là sức mạnh tâm linh trong lịch sử, làm cho số lớn các sắc dân ngăn cách nhau bởi những chướng ngại về không gian khó khăn nhất, về những sự khác nhau về ngôn ngữ và phong tục, về các nền văn minh khác nhau, sáp lại gần với nhau. Động lực của Phật Giáo không nằm trong thương vụ quốc tế, trong sự xây dựng đế quốc, trong sự tìm hiểu khoa học, trong sự thúc đẩy chiếm cứ những miền đất mới. Đó là một nỗ lực hoàn toàn vô vị lợi để giúp nhân loại đi đến mục tiêu cuối cùng của mình [tự giải thoát].

[Buddhism was the first spiritual force, known to us in history, which drew close together such a large number of races separated by most difficult barriers of distance, by difference of language and custom, by various degrees and divergent types of civilization. It had its motive power, neither in international commerce, nor in empire building, nor in a scientific curiosity, nor in a migrative impulse to occupy fresh territory. It was a purely disinterested effort to help mankind forward to its final goal. ]

7. Alfred North Whitehead (1861-1947), Toán gia và Triết gia Anh [British mathematician and philosopher]:

Trong lịch sử, Phật Giáo là một thí dụ vĩ đại nhất về bộ môn siêu hình học áp dụng.

[Buddhism is the most colossal example in the history of applied metaphysics.]

[Alfred North Whitehead (1861-1947), Toán gia và Triết gia Anh: * Tôi coi nền thần học Ki Tô Giáo như là một trong những tai họa lớn của nhân loại.

(I consider Christian theology to be one of the great disasters of the human race).. ]

8. Sir Francis Younghusband (1863-1942), Nhà thám hiểm và ngoại giao Anh (British explorer, diplomat.)

Vì Ngài đã chứng tỏ trong đời sống của Ngài những gì Ngài giảng dạy đều thực tế và hợp lý nên Ngài đã tạo nên một ảnh hưởng lớn trong nhân loại… Ấn tượng của Đức Phật trên nhân loại thật là sâu đậm..

(It was because he showed in his life what he taught was both practical and reasonable that he exerted such a mighty influence upon mankind. The impression Buddha made was deep.)

9. H. G. Wells ( 1866-1946), Sử Gia và Nhà Xã hội học Anh (British historian, socialist.)

* Ðức Phật, qua nhiều ngôn ngữ khác nhau, năm trăm năm trước Chúa Christ, đã dạy con người đức tính vị tha. Trong một số chiều hướng Ngài rất gần gũi với chúng ta hơn, và đáp ứng được nhu cầu của chúng ta. Ðức Phật cũng tỏ ra sáng suốt hơn Chúa Christ trong sự quan tâm phục vụ con người và ít mơ hồ đối với vấn đề trường tồn bất tử của kiếp nhân sinh.

[Buddha in a different language called men to self-forgetfulness five hundred years before Christ. In some ways he was nearer to us and our needs. Buddha was more lucid upon our individual importance in service than Christ, and less ambiguous upon the queation of personal immortality.]

* Các bạn thấy rõ Ngài là một nhân vật đơn giản, chân thành, đơn độc, một mình tự lực phấn đấu cho ánh sáng, một nhân vật sống chứ không phải là một huyền thoại. Đàng sau nhiều chuyện thần kỳ về Đức Phật, tôi cảm thấy Ngài cũng là một Người. Ngài đã gửi bức thông điệp cho nhân loại hoàn vũ. Có nhiều tư tưởng tuyệt diệu hiện đại của chúng ta rất gần gũi tương đồng với thông điệp của Ngài. Tất cả những đau khổ, bất mãn trong cuộc sống, theo Ngài dạy: là do lòng vị kỷ. Lòng vị kỷ có ba dạng: – Một là tham vọng thỏa mãn những cảm giác; – Hai là tham vọng muốn bất tử; – Ba là tham vọng vinh hoa phú quý trần tục. Con người trước khi có thể trở nên thanh tịnh, người đó phải ngưng sống theo giác quan hoặc sống cho chính mình.

[You see clearly a man, simple, devout, lonely, battling for light, a vivid human personality, not a myth. Beneath a mass of miraculous fable I feel that there also was a man. He too, gave a message to mankind universal in its character. Many of our best modern ideas are in closest harmony with it. All the miseries and discontents of life are due, he taught, to selfishness. Selfishness takes three forms: one, the desire to satisfy the senses; second, the craving for immortality; and the third the desire for prosperity and worldliness. Before a man can become serene he must cease to live for his senses or himself. ]

* Phật Giáo vẫn còn tồn tại trên nhiều vùng lớn của thế giới. Có thể khi tiếp xúc với khoa học Tây phương, và lấy cảm hứng bởi tinh thần của lịch sử, giáo lý nguyên thủy của Đức Cồ Đàm, làm sống lại và tinh khiết hóa, có thể sẽ giữ một phần to lớn trong chiều hướng số phận của nhân loại. Những giáo lý căn bản của Đức Phật, như được trình bày rõ từ sự nghiên cứu các nguồn tài liệu nguyên thủy, thì thật là rõ ràng và đơn giản và hòa hợp nhất với những ý tưởng hiện đại. Phật Giáo vượt lên trên những sự tranh cãi, là thành quả của một trong những sự thông minh sâu thẳm mà thế giới chưa từng biết. Phật Giáo đã đóng góp cho sự tiến bộ của nền văn minh và văn hóa chân thật của thế giới hơn bất cứ ảnh hưởng nào khác trong lịch sử nhân loại.

[Over great areas of the world it still survives. It is possible that in contact with Western science, and inspired by the spirit of history, the original teaching of Gotama, revived and purified, may yet play a large part in the direction of human destiny. The fundamental teachings of Gotama, as it is now being made plain to us by study of original sources, is clear and simple and in the closest harmony with modern ideas. It is beyond all disputes, the achievement of one of the most penetrating intelligence the world has ever known.

Buddhism has done more for the advance of world civilization and true culture than any other influence in the chronicles of mankind. ]

H. G. Wells (1866-1946), Sử gia Anh: * Cái thứ đồ xấu ác nhất trong thế giới ngày nay là Giáo hội Công giáo La mã (The most evil thing in the world today is the Roman Catholic Church.)

10. Mahama Gandhi ( 1869-1948), Tư tưởng gia Ấn Độ ( Indian Thinker)

Tôi không do dự mà tuyên bố rằng tôi đã lấy rất nhiều cảm hứng từ đời sống của Đấng Giác Ngộ. Á Châu có một thông điệp cho toàn thể thế giới… Không để chỉ cho Á Châu mà để cho cả hoàn cầu, Á Châu phải học lại thông điệp của Đức Phật và truyền giao đến cho cả thế giới. Tình thương yêu không bờ bến của Đức Phật trải xuống cả những súc vật thấp hèn cũng như là cho con người. Và Người nhấn mạnh đến sự thanh tịnh của đời sống.

(I have no hesitation in declaring that I owe a great deal to the inspiration that I have derived from the life of the Enlightenment One. Asia has a message for the whole world.. For Asia to be not for Asia but for the whole world, it has to re-learn the message of the Buddha and deliver it to the whole world. His love, his boundless love went out as much to the lower animal, to the lowest life as to human beings. And he insisted upon purity of life.)

11. Sir Charles Bell KCIE, CMG ( 1870-1945), Nhà ngoại giao Anh, ( British Diplomat )

Đối với người Ki Tô Giáo, tình thương yêu là đức tính cao nhất; đối với người Phật tử, đó là Trí Tuệ, vì họ tin rằng vô minh là gốc rễ của sự xấu ác. Tình thương yêu cũng được đặt cao..Sự khoan dung và lòng từ bi đều đặt căn bản trên trí tuệ của Phật Giáo, có lẽ là lý do chính mà Trung Đạo của Đức Phật đã tồn tại qua 2500 năm .

(To the Christian, Love is the highest virtue; to the Buddhist, Wisdom, for they hold that ignorance is the root of all evil. Love, all the same, ranks high ……Tolerance and loving kindness, both based on Buddhist wisdom, are perhaps the chief reason why the middle way of Gotama has come down through 2500 years.)

12. Bertrand Russell (1872-1970), Triết gia, Nhà Toán học Anh, Giải Nobel.

Về tất cả các tôn giáo lớn trong lịch sử, tôi ưa thích Phật Giáo hơn…Phật Giáo là một tổ hợp của suy lý và triết lý khoa học. Phật Giáo ủng hộ phương pháp khoa học và theo đuổi cứu cánh có thể gọi là duy lý. Trong Phật Giáo chúng ta có thể tìm thấy những giải đáp cho những câu hỏi như “Tinh thần và vật chất là gì? Cái gì quan trọng nhất? Vũ trụ có tiến tới một mục đích nào không? Vị thế của con người là gì? Có sự sống cao quý không?” Phật Giáo tiếp nối nơi mà khoa học không thể dẫn đến vì những giới hạn của dụng cụ khoa học. Sự chinh phục của Phật Giáo là chinh phục tâm của con người. Tôi cảm thấy rằng về phương diện trí tuệ và đức tính, Chúa Ki Tô không thể cao bằng một số người mà chúng ta biết trong lịch sử. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đặt Đức Phật và Socrates lên trên Chúa Ki Tô trong những phương diện này.”

(Of the great religions of history I prefer Buddhism… Buddhism is a combination of both speculative and scientific philosophy. It advocates the Scientific Method and pursues that to a finality that may be called Rationalistic. In it are to be found answers to such question of interest as “What is mind and matter? Of them which is of great importance? Is the universe moving towards a goal? What is man’s position? Is there living that is noble?” It takes up where science cannot lead because of the limitations of the latter’s instruments. Its conquests are those of the mind. I cannot myself feel that either in the matter of wisdom or in the matter of virtue Christ stands quite as high as some people known to history. I think I should put Buddha and Socrates above him in those respects.)

[Bertrand Russell (1872-1970), Triết gia, Nhà Toán học Anh, tác giả cuốn Why I Am Not A Christian: * Quan điểm của tôi về tôn giáo giống như quan điểm của Lucretius. Tôi coi nó như là một bệnh chứng xuất phát từ sự sợ hãi và là nguồn gốc của sự khổ sở không thể kể được của loài người (My own view on religion is that of Lucretius. I regard it as a disease born of fear and as a source of untold misery to the human race.) * Nếu tôi nhớ không lầm, không có một lời nào trong các Phúc Âm ca tụng sự thông minh (So far as I can remember, there is not one word in the gospels in praise of intelligence.) * Đàn áp tôn giáo được sử dụng trong thần học chứ không ở trong số học (Persecution is used in theology, not in arithmetic.)]

13. Giáo sư Saunders , Tổng Thư ký Văn hóa Y.M.C.A., India, Burma, Ceylon.

Không khó khăn gì khi chọn lựa đức Phật là một người được tôn sùng trong số những người vĩ đại của nhân loại.

(Lord Buddha could be very easily singled out as the one person known to man who received homage from the greatest number of mankind.)

14. Dr C.C. Jung (1875-1961), Nhà Phân Tâm Học [Swiss psychologist]

Là một sinh viên về tôn giáo tỷ giảo, tôi tin rằng Phật Giáo là tôn giáo hoàn hảo nhất mà thế giới chưa từng có.

(As a student of comparative religions, I believe that Buddhism is the most perfect one the world has even seen.)

15. Albert Schweitzer (1875-1 965), Học giả người Pháp, Nhà Thần học và Triết Gia, [French Scholar, Theologian and Philosopher, Winner of The Nobel Prize.]

Ngài đem ý nghĩa những chân lý giá trị trường cữu và thúc đẩy đạo đức tiến bộ không chỉ cho riêng Ấn độ mà cho cả nhân loại. Ðức Phật là một nhà đạo đức vĩ đại kỳ tài chưa từng thấy có trên hoàn vũ.

(He gave expression to truths of everlasting value and advanced the ethics not of India alone but of humanity. Buddha was one of the greatest ethical men of genius ever bestowed upon the world. )

16. Herman Hesse (1877-1962) , tác giả người Đức, giải Nobel, [German author and winner of the Nobel Prize]

Nay trong lãnh vực này, những bài Pháp của Đức Phật là một nguồn và mỏ (để khai thác) phong phú và sâu sắc chưa từng có. Nội dung trí thức trong giáo thuyết của Đức Phật chỉ là một nửa tác phẩm của Người, nửa kia là đời sống mà Người đã sống, và những thành quả của Người.

[Now in this realm Buddha’s speeches are a source and mine of quite unparalleled richness and depth. The intellectual content of Buddha’s teaching is only half his work, the other half is his life, his life as lived, as labour accomplished and action carried out. ]

17. Albert Einstein (1879-1955) , Vật Lý Gia Đức, Giải Nobel [German physicist, Winner of the Nobel Prize ]

Tôn giáo tương lai sẽ là một tôn giáo chung cho cả vũ trụ. Tôn giáo đó phải vượt ra ngoài ý tưởng về một God và không cần đế những tín lý và môn thần học.. Tôn giáo đó phải bao trùm cả hai lãnh vực tự nhiên và tâm linh, phải được đặt căn bản trên thực nghiệm về mọi sự việc, tự nhiên và tâm linh và sự hợp nhất đầy ý nghĩa. Phật giáo đáp ứng được các điều đó. Nếu có một tôn giáo nào đáp ứng được những nhu cầu khoa học hiện đại thì đó là Phật Giáo.

[The religion of the future will be a cosmic religion. It should transcend a personal God and avoid dogmas and theology. Covering both the natural and the spiritual, it should he based on a religious sense arising from the experience of all things, natural and spiritual and a meaningful unity. Buddhism answers this description. If there is any religion that would cope with modern scientific needs it would be Buddhism. ]

[Albert Einstein (1879-1955), Khoa học Gia Do Thái, Thuyết Tương Đối: * Tôi không thể quan niệm một Thượng đế thưởng phạt tạo vật của chính mình (I cannot conceive of a God who rewards and punishes his creatures)

18. Tiến sĩ S. N. Dasgupta:

Không có một tôn giáo nào của Ấn Độ có trước Phật Giáo có thể nói là đã có thể thiết lập một quy tắc đạo đức và tôn giáo có giá trị phổ cập cho mọi người.

(None of the pre-Buddhist religions of India may be said to have been able to formulate a code of ethics and religion that was universally and compulsorily valid for all.)

19. Beatrice Webb (1881-1943), Kinh tế gia và nhà xã hội người Anh [ British Economist, Socialist] .

Về phương diện lô-gíc và đạo đức thì Đức Phật đứng trên Chúa Ki Tô và triết lý của Đức Phật thì cao hơn những lời giảng dạy trong Tân ước. Không giống như niềm vui sướng thô thiển vĩnh viễn (trên thiên đường) và sự đầy đọa đời đời (dưới hỏa ngục) của giáo hội Ki-Tô, giáo lý về Nghiệp thì hòa hợp với những sự thừa nhận của khoa học hiện đại về tính phổ quát của luật nhân quả và tính bền bỉ của lực.

(The Buddha and his philosophy seemed logically and ethically superior to the Christ and the teachings of the New Testament. Unlike the crude eternal bliss and eternal damnation of the Christian Church, the doctrine of Karma seemed in harmony with such assumptions of modern science as the universality of causation and the persistence of force.)

20. Frederick Nietszche (1884-1900), Triết Gia Đức [German philosopher]

Phật Giáo thì hiện thực hơn các tôn giáo khác cả trăm lần. Khái niệm về God đã bị loại bỏ ngay lúc khái niệm này xuất hiện, không có chuyện phải cầu nguyện ơn trên. Không có sự phân loại có tích cách bắt buộc. Hoàn toàn không có sự cưỡng chế, ngay cả trong cộng đồng những người tu hành. Do đó Phật Giáo không chống lại các tín ngưỡng khác. Giáo lý Phật Giáo không chống lại bất cứ cái gì vì giáo lý đó chống lại sự trả thù và lòng thù nghịch.

[Buddhism is hundred times more realistic than other religions. ..The notion of God is done away with as soon as it appears, prayer is out of the question. No categorical imperative. No coercion at all, not even within the monastic community. Hence it also does not challenge to fight against those of different faiths. Its teaching turns against nothing so impressively as against the feeling of revengefulness, animosity. ]

21. Will Durant (1885-1 981), Sử gia Mỹ, American Historian and Pulitzer Prize Winner

Đức Phật giảng dạy qua đàm luận, thuyết trình và các bài dụ. Người tuyên bố đã giác ngộ nhưng không phải là do linh cảm; Người không bao giờ cho rằng một vị thần nào đó đã truyền cảm cho người. Trong cuộc tranh luận Người đã tỏ ra kiên nhẫn và quan tâm đến người khác hơn bất cứ bất cứ vị Thầy vĩ đại nào khác của nhân loại.

[Buddha’ taught through conversation, lecturers and parables. He claimed enlightenment but not inspiration; he never pretended that a god was speaking through him. In controversy he was more patient and considerate than any other of the great teachers of mankind.]

22. Tiến sĩ Ambedkar

Phật giáo là một phong trào dân chủ, Phật giáo tôn trọng dân chủ trong tôn giáo, dân chủ trong xã hội, và dân chủ trong chính trị.

[Buddhism was a democratic movement, which upheld democracy in religion, democracy in society, and democracy in politics.]

23. Giáo sư Julian Huxley (1887-1975), Tổng Thư Ký UNESCO, British author, Zoologist and Director General of UNESCO

Thật là một dấu chỉ đáng kể về sự suy tư tinh tế của người Ấn rằng Đức Cồ Ðàm đã có cái nhìn sâu xa hơn những nhà duy tâm hiện đại vĩ đại nhất. Khuynh hướng về một tư tưởng giác ngộ ngày nay trên khắp thế giới không hướng về thần học, mà về triết học và tâm lý học. Tiếng ồn ào của quan niệm nhị nguyên thần học trôi dạt vào sự nguy hiểm. Những nguyên lý căn bản của thuyết tiến hóa và nhất nguyên luận đã được chấp nhận bởi các nhà tư tưởng.

[It is a remarkable indication of the subtlety of Indian speculation that Gautama should have seen deeper than the greatest of modern idealists. The tendency of enlightened thought of today all the world over is not towards theology but philosophy and psychology. The bark of theological dualism is drifting into danger. The fundamental principles of evolution and monism are being accepted by the thoughtful.]

24. C. D. Broad (1887-1971), Triết gia Anh, British Philosopher

Tôn giáo lớn duy nhất hấp dẫn đối với tôi là Phật Giáo; và theo tôi hiểu, thì tôn giáo đó là một triết lý của thế giới, một đường sống để cho để con người xây dựng trên đó, thay vì là một tôn giáo theo nghĩa thông thường của thế giới.

[The only one of the great religions which makes any appeal to me is Buddhism; and that, as I understand it, is rather a philosophy of the world, and a way of life for the elite founded upon it, than a religion in the ordinary sense of the word.]

25. – Tiến sĩ W. F. Jayasuriya, trong cuốn “Tâm lý và Triết lý Phật giáo”

Phật giáo là một tôn giáo tự giác, ít lễ nghi. Một hành động được thực thi với chính sự suy tư thì tự nó đã điều kiện hóa để không còn là một nghi lễ. Phật giáo nhìn bề ngoài có vẻ nhiều nghi lễ nhưng thực ra không phải như vậy.

[Buddhism is thus a religion, and there is a little room in it for ritual and ceremony. An act done with an idea of one?s own conditioning ceases to be a rite. Much of the seemingly ritual of present-day Buddhism, when seen thus are really not rites. ]

26. Jawaharlal Nehru (1889-1964), Thủ Tướng Ấn Độ ( Indian Prime Minister )

* Nếu một vấn đề nào đó cần được xét đến, vấn đề đó phải được xét đến trong hài hòa và dân chủ theo đường lối dạy bảo của đức Phật.

[If any question has to be considered, it has to be considered peacefully and democratically in the way taught by the Buddha]

* Ðức Phật vĩ đại hơn tất cả các lý thuyết và tín điều, thông điệp vĩnh hằng của Ngài đã làm rung động nhân loại qua các thời đại. Có lẽ không một thời điểm nào trong lịch sử quá khứ mà thông điệp hòa bình của Ngài lại cần thiết hơn cho nhân loại đang đau khổ và cuồng loạn như hiện nay.

[The Buddha has been something greater than all doctrine and dogma, and his eternal message has thrilled humanity through the ages. Perhaps at no time in past history was his message of peace more needed for a suffering and distracted humanity than it is today.]

27. Arnold Toynbee (1889-1 975), Sử gia Anh, British historian

Phật Giáo đã biến đổi mọi nền văn hóa mà Phật Giáo đi tới, và Phật Giáo cũng biến đổi khi đi vào nền văn hóa đó. Phật Giáo đến với Tây phương có thể coi như là một biến cố quan trọng nhất trong thế kỷ 20.

[Buddhism has transformed every culture it has entered, and Buddhism has been transformed by its entry into that culture . . . . The coming of Buddhism to the West may well prove to be the most important event of the Twentieth Century.]

28. Aldous Huxley (1894-1963), Tư tưởng gia Anh, British author, Playwright and thinker

Quan niệm hiện đại về mối liên hệ trí thức của con người với vũ trụ đã được Đức Phật tha3l luận trước qua giáo thuyết của Phật Giáo về sự ham muốn là nguồn gốc của ảo tưởng. Khi con người vượt thắng được sự ham muốn thì đầu óc con người được giải thoát khỏi ảo tưởng. Điều này đúng không chỉ đối với nhà khoa học, mà còn đúng với người nghệ sĩ hay triết gia. Sự vô chấp toàn hảo đòi hỏi những người khao khát nó, không chỉ là lòng từ bi, mà còn là sự thông minh để nhận thức được những uẩn hàm tổng quát của từng hành động, nhìn cá thể trong một hệ thống những mối liên hệ với xã hội và vũ trụ mà hắn ta chỉ là một phần tử. Về phương diện này, đối với tôi, Phật Giáo đã tự chứng tỏ là dứt khoát cao hơn Ki Tô Giáo.

[The modern conception of man’s intellectual relationship to the universe was anticipated by the Buddhist doctrine that desire is the source of illusion. To the extent that one has overcome desire, a mind is free from illusion. This is true not only of the man of science, but also the artist and the philosopher. Perfect non-attachment demands of those who aspire to it, not only compassion and charity, but also the intelligence that perceives the general implications of particular acts, that sees the individual being within the system of social and cosmic relations of which he is but a part. In this respect, it seems to me, Buddhism shows itself decidedly superior to Christianity.]

29. R. Buckminster Fuller (1895-1984), Nhà phát minh và triết gia Mỹ, American Inventor, Social Engineer and Philosopher

Có thể có một ý nghĩa to lớn trong sự kiện là Pythagore ở Hi Lạp và Đức Phật ở Á Đông đã sinh ra cùng thời vào thế kỷ 6 trước Tây Lịch. Cả hai đều là những con người hoạt động hùng mạnh, nhận thức sâu sắc, đi ra khỏi một quá khứ lịch sử mà trong đó chỉ có các vua chúa mới đáng kể và con người chỉ là những con tốt đen có thể hy sinh, đã cung cấp cho nhân loại những lợi khí của toán học và triết lý để cho con người dùng về sau vĩnh viễn.

[There may be a great significance in the fact that Pythagoras in Greece and the Buddha in the Orient occur at the same time in the sixth century B.C. Both are powerfully, perceptively thinking and acting human individuals who, coming out of a past in which only mystically ordained kings counted and humans were omniexpendable pawns, produced mathematical tools and philosophies forever thereafter to employ. ]

30. J.Krishnamuri, Triết Gia Ấn, Indian philosopher (l895-1986 )

Nếu tôi biết là Đức Phật sẽ thuyết giảng ở đây ngày mai thì không có gì trên thế gian này có thể ngăn cản tôi đến nghe Người. Và tôi sẽ theo Người suốt đời.

[If I knew the Buddha would be speaking here tomorrow, nothing in the world could stop me from going to listen to him. And I would follow him to the very end.]

31. Lâm Ngữ Đường, Lin Yutang (1895-1976), Tư tưởng gia Trung Quốc, Chinese writer thinker, journalist and playwright

Phật Giáo đã chinh phục Trung Quốc như là một triết lý và một tôn giáo, là một triết lý cho các học giả và là một tôn giáo cho những người bình dân. Trong khi Khổng Giáo chỉa có một triết lý về đạo đức, Phật Giáo còn có một phương pháp lô-gíc, một môn siêu hình học và một lý thuyết về kiến thức.

[Buddhism has conquered China as a philosophy and as a religion, as a philosophy for the scholars and a religion for the common people. Whereas Confucianism has only a philosophy of moral conduct, Buddhism possesses a logical method, a metaphysics and a theory of knowledge.]

32. Marie B. Byles (1900-1979), tác giả người Úc, Australian author and mountaineer

Người Tây phương mới đầu đến với Phật Giáo có thể quen thuộc, hoặc với khoa học hiện đại, hoặc với thuật ngữ Ki Tô Giáo, hắn ta nên luôn luôn ghi nhớ trong óc là Đức Phật không quan tâm đến sự hiện hữu hay không hiện hữu của một Đấng Tối Cao hay bất cứ đề xuất triết lý trừu tượng nào. Người chỉ quan tâm đến con đường, con đường thực tiễn, theo đó sự khổ có thể chấm dứt, trong đời này cũng như đời sau.

[Whether the Westerner who first approaches the Buddha’s teachings be accustomed to modern scientific or to Christian terminology, he should always bear in mind that the Buddha was not interested in the existence or non-existence of a Supreme Being or any other abstract philosophical proposition. He was interested only in the Way, the practical way, by which suffering may be ended, both here and hereafter.]

33. Erich Fromm (1900-1980), Nhà Phân Tâm Học và triết gia Đức, German American Psychoanalyst and Social Philosopher

Phật Giáo giúp con người tìm ra một giải đáp cho sự hiện hữu của chính mình, tuy nhiên giải đáp đó không mâu thuẫn với sự hợp lý, sự hiện thực, và tính độc lập, những thành quả quý báu của con người hiện đại. Nghịch lý thay, tư tưởng tôn giáo Đông phương lại thích hợp với tư tưởng thuần lý của Tây phương hơn là tư tưởng tôn giáo của chính Tây phương.

[Buddhism helps man to find an answer to the question of his existence, yet which does not contradict the rationality, realism, and independence which are modern man’s precious achievements. Paradoxically, Eastern religious thought turns out to be more congenial to Western rational thought than does Western religious thought itself. ]

34. Justice Christmas Humphreys (1901-1983), Chánh án người Anh, Eminent British Judge

Phật giáo là một hệ thống tư tưởng, một tôn giáo, một khoa học về tâm linh, một lối sống hữu lý, thực dụng và bao quát. Trong 2500 năm Phật giáo đã thỏa mãn nhu cầu tinh thần của gần một phần ba nhân loại. Tôn giáo này hấp dẫn đối với những người đi tìm chân lý vì Phật giáo không có những tín lý, đáp ứng được những nhu cầu về lý trí cũng như về tâm linh của con người, nhấn mạnh về lòng tự tin đi đôi với độ lượng đối với những quan điểm khác, bao gồm khoa học, tôn giáo, triết học, tâm lý học, huyền nhiệm, đạo đức và mỹ thuật, nhắm vào riêng con người là kẻ sáng tạo ra chính đời nay của mình và cũng chính mình là người phác họa ra số mạng của mình.

[Buddhism is a system of thought, a religion, a spiritual science and a way of life which is reasonable, practical and all-embracing. For 2,500 years it has satisfied the spiritual needs of nearly one third of mankind. It appeals to those in search of truth because it has no dogmas, satisfies the reason and the heart alike, insists on self-reliance coupled with tolerance for other points of view, embraces science, religion, philosophy, psychology, mysticism, ethics and art, and points to man alone as the creator of his present life and sole designer of his destiny.]

35. Nancy Wilson Ross (1901-1986), Ký giả Mỹ, American Journalist, War Correspondent and Author.

Về sự thiết lập Tăng đoàn Phật Giáo, Arnold Toynbee nói rằng đó là một thành quả xã hội lớn lao hơn là sự thành lập hàn lâm viện Plato.

[Of the establishment of the Buddhist Sangha, Arnold Toynbee has said that it was a greater social achievement than the founding of the Platonist academy in Greece. ]

36. J. Robert Oppenheimer ( 1904-1967), Vật Lý Gia Mỹ, American Physicist

“Thí dụ, nếu chúng ta hỏi, phải chăng vị trí của điện tử (electron) không thay đổi? chúng ta phải trả lời “không phải vậy”; phải chăng vị trí của điện tử thay đổi với thời gian? chúng ta phải trả lời “không phải vậy”; phải chăng điện tử đứng yên? chúng ta phải trả lời “không phải vậy”; phải chăng điện tử đang di chuyển? chúng ta phải trả lời “không phải vậy”. Đức Phật đã trả lời như vậy khi được hỏi về tình trạng của cái ngã của con người sau khi chết; nhưng những câu trả lời này không quen thuộc trong truyền thống của khoa học trong thế kỷ 17 và 18.”

[If we ask, for instance, whether the position of the electron remains the same, we must say ‘no’; if we ask whether the electron’s position changes with time, we must say ‘no’; if we ask whether the electron is at rest, we must say ‘no’; if we ask whether it is in motion, we must say ‘no’. The Buddha has given such answers when interrogated as to the conditions of a man’s self after his death; but they are not familiar answers for the tradition of seventeenth and eighteenth century science. ]

37. Giáo sư Steve Hagen, trong cuốn “Phật Giáo, rõ ràng và đơn giản” (Buddhism: Plain & Simple)

Phật giáo thực sự không phải là một chủ thuyết (Một “ism”). Phật giáo là một quá trình, một sự tỉnh thức, một sự mở rộng lòng, một tinh thần tìm hiểu – không phải là một hệ thống đặt tất cả trên niềm tin, hay ngay cả (như chúng ta thường hiểu) là một tôn giáo. Đúng hơn phải gọi Phật Giáo là “sự giảng dạy của bậc tỉnh thức”, hoặc “Phật Pháp”.

[Real Buddhism is not really an “ism”. It’s a process, an awareness, an openness, a spirit of inquiry – not a belief system, or even (as we normally understand it) a religion. It is more accurate to call it “the teaching of the awakened,”, or the Buddha-Dharma]

38. J. Bronowski (1908-1974), Tác giả và Triết Gia Kho Học Mỹ. American Author and Philosopher of Science

Sự tiến hóa của con người gần đây chắc chắn là bắt đầu bằng sự phát triển của đôi tay, và sự chọn lọc của bộ óc, đặc biệt dùng để điều khiển đô tay. Chúng ta cảm thấy vui sướng trong những hành động của chúng ta, cho nên đối với nhà mỹ thuật bàn tay là một biểu tượng chính; thí dụ bàn tay của Đức Phật đã cho con người món quà tặng của nhân loại trong một cử chỉ an lạc, món quà của vô úy.

[The recent evolution of man certainly begins with the advancing development of the hand, and the selection of a brain, which is particularly adept at manipulating the hand. We feel the pleasure of that in our actions, so that for the artist the hand remains a major symbol; the hand of the Buddha, for instance, giving man the gift of humanity in a gesture of calm, the gift of fearlessness. ]

39. U Thant (1910- 1974), Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, Burmese Educator, Diplomat and Secretary General of the United Nations

Là một Phật tử, tôi được đào tạo để có tinh thần khoan nhượng với mọi thứ trừ sự bất khoan nhượng. Tôi được nuôi nấng không chỉ để phát triền lòng khoan dung, mà còn trân quý những giá trị tâm linh vào đạo đức, đặc biệt là lòng khiêm nhường, nhân ái, từ bi, và, quan trọng nhất là, đạt tới một trình độ nào đó về cân bằng nội tâm.

[As a Buddhist, I was trained to be tolerant of everything except intolerance. I was brought up not only to develop the spirit of tolerance, but also to cherish moral and spiritual qualities, especially modesty, humanity, compassion, and, most important, to attain a certain degree of emotional equilibrium.]

40. Tiến sĩ E. F. Schumacher, CBE. (1911-1977), Học Giả Anh, British Rhodes Scholar, Economist, Journalist and Economic Adviser to The National Coal Board from 1950-1970

Trong khi những người theo chủ nghĩa vật chất chỉ quan tâm đến vật chất thì Phật Giáo quan tâm chính đến sự giải thoát. Nhưng Phật Giáo là “Trung Đạo” cho nên Phật Giáo không đối kháng với sự thoải mái về vật chất. Không phải là của cải ngăn cản con đường giải thoát mà là sự chấp vào của cải, không phải là sự hưởng những thú vui lành mạnh mà là sự ham muốn những thú vui này.

[While the materialist is mainly interested in goods, the Buddhist is mainly interested in liberation. But Buddhism is ‘The Middle Way’ and therefore in no way antagonistic to physical well-being. It is not wealth that stands in the way of liberation but the attachment to wealth; not the enjoyment of pleasurable things but the craving for them. ]

41. Linh mục Thomas Merton (1915-1968), American Catholic Priest, Author and Social Crtics

Phật Giáo là một trạng thái của tâm hơn là một định chế chính thống có tổ chức. Phật Giáo không đặt mục đích trên một sự giải thoát thần học mà là sự làm sáng tỏ hoàn toàn tâm thức. Phật Giáo là một cách sống hơn là con đường thờ phụng.

[Buddhism is much less a matter of organized and institutional orthodoxy than a state of mind. Buddhism does not aim directly at theological salvation but a total clarification of consciousness. It is not so much a way of worshipping as a way of being.]

42. Egerton C. Baptist (1915-1983), Học giả, tác giả cuốn “Supreme Science of the Buddha”

Phật Giáo bắt đầu ở chỗ khoa học chấm dứt. Khoa học không cho chúng ta sự bảo đảm gì ở nơi đây. Nhưng Phật Giáo có thể đáp ứng sự thách thức của thuyết nguyên tử, vì kiến thức ở trên mức bình thường của Phật Giáo bắt đầu ở nơi mà khoa học chấm dứt. Và điều này khá rõ ràng cho bất cứ ai đã nghiên cứu về Phật Giáo. Bởi vì, qua thiền định, những cấu tử cỡ nguyên tử tạo thành vật chất đã được thấy và cảm nhận, và những sự khổ, với sự sinh và diệt của chúng, đã tự tạo ra trong cái mà chúng ta gọi là linh hồn hay ngã – ảo tưởng của chấp ngã, như giáo lý của Đức Phật dạy.

[Buddhism begins where science ends. Science can give no assurance herein. But Buddhism can meet the Atomic Challenge, because the supramundane knowledge of Buddhism begins where science leaves off. And this is clear enough to anyone who has made a study of Buddhism. For, through Buddhist Meditation, the atomic constituents making up matter have been seen and felt, and the sorrow, or unsatisfactoriness (or Dukkha), of their ‘arising and passing away’ (dependent on causes) has made itself with what we call a ‘soul’ or ‘atma’ – the illusion of Sakkayaditthi, as it is called in the Buddha’s teaching.” ]

43. John H. Garabedian & Orde Coombs, tác giả, trong cuốn Eastern Religions In The Electric Age”:

Chúa Ki-Tô đã chết – Phật còn sống.

[Christ is dead – Buddha Lives]

44. L. Adam Beck, Tác giả Mỹ, An American Traveler and author

Những giáo lý của vị Hoáng tử Ấn Độ thực sự không có gì phải e ngại khoa học. Phật Giáo là, trong mọi trường hợp, một chân lý đã không chỉ ảnh hưởng đến những tư tưởng gia xuất sắc của Hi Lạp và Rô-ma, mà còn đến những giáo lý Ki Tô thuở ban đầu – sinh sau Phật Giáo khoảng năm, sáu trăm năm. Phật Giáo dạy từ ái đối với mọi niềm tin, không bạo hành và chống đối niềm tin nào khác với Phật Giáo, và đó là những điều có thể thấy dễ dàng trong giáo lý của Phật Giáo.

[The teachings of the Indian Prince has indeed nothing to dread from science. Buddhism is, at all events, a truth which influenced not only the mightiest thinkers of Greece and Rome, but also the beginnings of Christian teachings – which it antedated by five or six hundred years. It may well claim kindred with all the great faiths, persecuting and opposing none which differ with it, and this for reasons which are easily seen in the teachings themselves.]

45. Tiến sĩ Amadou-Mahtar, M ‘Bow, Director – General, UNESCO

Thông điệp của Đức Thế Tôn về chân lý, hòa bình, từ bi và lòng khoan nhượng nay vẫn thích hợp như đã từng thích hợp trong nhiều thế kỷ trước. Thời gian qua đã làm cho ánh hồng của Phật Giáo ngày càng sáng chói hơn. Chủ nghĩa vật chất lan tràn và sự theo đuổi sự thành công cá nhân với mọi giá đã làm xói mòn tình huynh đệ và cộng đồng. Trong những trường hợp như vậy, cần phải nhớ và truyền bá thông điệp về từ bi của Đức Phật sao cho sự thù hận có thể được thay thế bởi lòng thương yêu, thay thế tranh đấu bằng hòa bình, và đối đầu bằng sự hợp tác.

[Lord Buddha’s message of truth, peace, compassion and tolerance is as relevant as it was many centuries ago. The passage of time has made its flame shine with greater luminosity. Rampant materialism and the pursuit of individual success at all costs have eroded the ties of brotherhood and community. In these circumstances, it is necessary to remember and propagate the message of compassion of Lord Buddha so that hatred can be replaced by love, strife by peace and confrontation by co-operation.]

46. Javier Perez De Cuellar, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, Secretary General of United Nation

Thông điệp của Đức Phật về từ bi và hiến thân phục vụ nhân loại thì nay thích ứng hơn bao giờ hết trong lịch sử. Hòa bình, được hiểu như là viễn tượng vượt lên trên ranh giới quốc gia là vấn đề cấp bách cho thời đại nguyên tử bất an của chúng ta.

[Buddha’s message of compassion and devotion to the service of humanity is more relevant today than at any other time in history. Peace, understanding and a vision that transcends purely national boundaries are imperatives of our insecure nuclear age. ]

47. Andrew Harvey, tác giả người Anh, British author, poet and Fellow of All Souls College, Oxford

Tôi thấy triết lý Phật Giáo là luồng tư tưởng làm cho tôi mê bởi sự phân tích bình tĩnh và căn bản về lòng ham muốn, sự từ bỏ của Phật Giáo về mọi cường độ tự làm cho mình bi thảm mà tôi đã sống theo đó, và sự hứa hẹn của Phât giáo về khả năng đạt được một sự thành thật mạnh mẽ vô tư.

[I found Buddhist philosophy is a way of thought that enthralled me by its calm and radical analysis of desire, its rejection of all the self-dramatisiting intensities by which I lived, and its promise of a possible strong and unsentimental sincerity.]

48. Robert J. Hawke, Thủ Tướng Úc, Rhodes Scholar, Trade Union Leader from 1983 and Prime Minister of Australia

Quan niệm của Phật Giáo về chúng ta tiến tới trạng thái không thể mô tả được qua một số kiếp thì về phương diện trí thức thỏa mãn đầu óc của tôi hơn là niềm tin trong Ki Tô Giáo, rằng chúng ta chỉ sinh ra có một lần và được ném vào những trường hợp có thể rất giàu có hay vinh quang, nhưng chúng ta hoặc đến với Thiên Chúa hoặc không là đặt căn bản trên một đời sống đó. Tôi chưa đến độ theo Phật Giáo nhưng tôi thấy rằng, và vẫn thấy như vậy, Phật Giáo thì vô cùng hợp ý hơn là triết lý của Do Thái – Ki Tô.

[Buddhist concept that you progress towards the Ineffable through a number of existences seemed to me much more intellectually satisfying than the Christian belief that you come just once and are cast into circumstances maybe of great wealth or of great moment, but that you come to God or don’t come to God on the basis of that one life. I was never on the point of embracing Buddhism but I found, and still find, it infinitely more satisfying than the Judeo-Christian philosophy.]

49. Gnanatiloka, học giả người Đức:

Một số người cho rằng Phật Giáo là một tôn giáo tối tăm buồn tẻ. Không phải vậy, tôn giáo này sẽ làm cho các tín đồ sáng dạ và vui tươi. Khi chúng ta đọc những chuyện sinh ra đời của Bồ Tát, vị Phật tương lai, chúng ta biết được rằng các Ngài đã tu tập hạnh kiên nhẫn và chịu đựng đế hoàn thiện như thế nào, điều này sẽ giúp chúng ta vui vẻ ngay cả trong lúc chúng ta gặp những khó khăn và hoan hỉ trong sự an sinh của tha nhân.

[Some people thinhk that Buddhism is a dark and melancholy religion.. It is not so; it will make its followers bright and cheerful. When we read the birth stories of Boddhisatva, the future Buddha, we learn hos He cultivated the perfection of patience and forbearance, it will help us to be cheerful even in the midst of grea troubles and to take delight in other’s welfare>]

50. Prof. Walter Kaufmann, Triết gia Mỹ, American philosopher and author .

Phao-Lồ ghép tình yêu thương với đức tin và hi vọng, và nhận thức của ông ta về tình yêu thương dính líu tới đức tin và hi vọng. Ông ta nói, “tình yêu thương” là “tin vào mọi thứ, hi vọng vào mọi thứ”. Tình yêu thương tôi muốn nói đến không tin vào mọi thứ, hi vọng mọi thứ. Tình yêu thương không phải là thứ tình yêu thương mất đi khi không có hi vọng hay đức tin. Khi nào mà tình yêu thương còn cần đến sự ủng hộ của đức tin và hi vọng, thì nó chẳng hơn gì tình yêu rỗng tuếch của con trẻ. Đức Phật biết rằng tình yêu thương mang đến “sự đau lòng và khổ sở, đau khổ, nuối tiếc và thất vọng; và Người đã khuyên chúng ta đừng bị ràng buộc vào nó. Tình yêu thương mà tôi coi như là một đức tính không phải là tình yêu thương mù quáng của những tình nhân hay lòng tin cậy, tình yêu thương với hi vọng của Phao-Lồ, mà là tình yêu thương mà Đức Phật biết và vẫn yêu, với đôi mắt mở to..

[Paul couples love with faith and hope, and his conception of love involves faith and hope: “Love,” he says, “believes all things, hopes all things.” The love I mean does not believe all things and hope all things. It survives disillusionment and persists in despair. Love is not love that ceases without hope or faith. As long as faith and hope support it, it is hardly more than puppy love. The Buddha knew that love brings “hurt and misery, suffering, grief and despair”; and he advised detachment. The love I consider a virtue is not a blind love of the lovers or the trusting, hopeful love of Paul, but the love that knows what the Buddha knew and still loves, with open eyes. ]

51. William Mac Quilty, Thuộc Hiệp Hội Địa Dư Hoàng Gia Anh, British Award winning film maker, Traveller and Fellow of The Royal Geographical Society.

Ngày nay khoa học đang thách đố tính chất hữu hạn của bộ óc con người, một bộ óc gồm có khoảng mười tỷ tế bào có thể kích thích bằng điện đã được đặt chương trình với những bản năng của chiều dải lịch sử và nhận thức được những khái niệm mới là đúng hay sai. Toàn bộ những tế bào này tạo nên nhân cách luôn thay đổi của chúng ta và bị cắt đi một phần bởi phẫu thuật hay thay đổi nhịp độ bằng những “sốc điện” sẽ thay đổi tính tình của chúng ta. Bằng những phương pháp thô thiển đó, lòng hiếu chiến có thể trở thành sợ hãi, lòng hận thù có thể trở thành lòng yêu thương – nhưng thật là tốt hơn nhiều những tính tình này được thay đổi bởi sự nhận thức sâu sắc về những thực tại mà triết lý của Đức Phật đã đặt trong tay của chúng ta.

[Today science is challenging the finite quality of the human brain, a brain consisting of some 10,000 million electrically stimulated cells programmed with the instincts of our long history and receptive to new notions whether true or false. The aggregate of these cells provides our ever-changing personality and their partial removal by surgery or altered rhythm by shock treatment changes our character. By such crude methods, aggression can be turned into fear, hatred to affection – how much better that they should be changed by appreciation of the realities that the philosophy of Buddha has placed in our hands. ]

52. Juan Mascan, Nhà Giáo Dục Tây Ban Nha, Spanish Academic and Educationalist, Lecturer at Cambridge University

Thông điệp của Đức Phật là một thông điệp hỉ lạc. Người đã kiếm ra một kho châu báu và Người muốn chúng ta hãy đi theo con đường dẫn tới kho châu báu đó. Người bảo chúng ta là chúng ta đang sống trong sự tối tăm sâu thẳm, nhưng Người cũng bảo chúng ta là có có một con đường dẫn tới ánh sáng. Người muốn chúng ta trổi giậy từ một đời sống mộng tưởng lên một đời sống cao hơn, một đời sống mà con người có tình thương yêu mà không có sự thù hận, con người giúp đỡ lẫn nhau mà không gây phương hại cho nhau. Lời kêu gọi của Người thì phổ quát, vì Người kêu gọi đến lý trí và đến khả năng tiềm ẩn trong mọi người chúng ta: chính chúng ta phải cố gắng. Đức Phật vĩ đại trong quá khứ chỉ chỉ đường. Người đã đạt được một viễn tượng hòa hợp cao siêu và trí tuệ bằng cách đặt chân lý tâm linh qua kinh nghiệm; và chỉ có kinh nghiệm mới có thể thỏa mãn đầu óc của con người hiện đại. Người muốn chúng ta phải quan sát và tỉnh thức và Người muốn chúng ta hãy tìm kiếm và thấy.

[The message of the Buddha is a message of joy. He found a treasure and he wants us to follow the path that leads us to the treasure. He tells man that he is in deep darkness, but he also tells him that there is a path that leads to light. He wants us to arise from a life of dreams into a higher life where man loves and does not hate, where a man helps and does not hurt. His appeal is universal, because he appeals to reason and to the universal is us all: It is you who must make the effort. The Great of the past only show the way.’ He achieved a superior harmony of vision and wisdom by placing spiritual truth on the crucial test of experience; and only experience can satisfy the mind of modern man. He wants us to watch and be awake and he wants us to seek and to find. ]

53. Peter Mathiessen American Novelist, Naturalist and Explorer. Winner of The National Book Award in 1979

I have so often tried to isolate the quality of “Zen” * which attracted me so powerfully to its literature and later to the practice of zazen #. But since the essence of Zen might well be what one teacher called the moment-by-moment awakening of mind, there is little that may sensibly be said about it without succumbing to that breathless, mystery-ridden prose that drives so many sincere aspirants in the other direction. In zazen, one may hope ~ penetrate the ringing stillness of the universal mind.

54. Prof. Jacob Needleman, Học giả, Giáo sư Triết, Scholar, Author and Professor for philosophy at San Francisco State College

Trong những nhà tôn giáo lớn trên thế giới, không có người nào là hiện thân và sống với ý tưởng là thực thể chung cùng thì ngoài khả năng của đầu óc bình thường một cách trong sáng và tập trung tư tưởng như Đức Phật. Điều này phần nào giải thích tại sao những bài thuyết Pháp của Đức Phật không nói gì về, thí dụ như sự hiện hữu của một Đấng Cao Siêu hay về đời sống bất diệt..

[Of all the great religious teachers of the world, none has incarnated and lived the idea that ultimate reality is beyond the grasp of the ordinary mind with such purity and concentration as the Buddha. This, in part, explains why the Buddha’s discourses say nothing about the existence of a Supreme Being, for example, or about immortality . .]

55. Lucien Stryk, tác giả , thi sĩ Mỹ, American author, poet and Winner of Isaac Rosenbaum Poetry Award

Phật Giáo, tốt đẹp hầu hết các tôn giáo khác, có vẻ như thích ứng với đời sống hiện đại. Nhiều người cho rằng Phật Giáo là như vậy, ngoài các điều khác, không chỉ là một phương pháp tự tìm hiểu chính mình, mà còn là nguồn những ý kiến để định hướng xã hội chưa hề có sự tương đương trong Tây phương.

[Buddhism, better than most religions, seems to have adapted to modern life. Many considering it to be, among other things, not only a method of self discovery but a source of ideas for social orientation without equal in the West.]

56. Robert H Thousless, Học Giả Ki-Tô người Anh, MA., PhD, Sc.D. British. Distinguish Christian scholar, author, Fellow of the British Psychological Society and Fellow of Corpus Christi College, Cambridge.

Tôi tin rằng Phật Giáo rất thích hợp với tư tưởng của thời đại này. Căn bản là, những tư tưởng của Phật Giáo thì cùng loại với những đường lối suy nghĩ trong khoa học.

[I believe that Buddhism is very relevant to the thought of the present day. Basically, its thought is familiar to us because it is the same kind of thinking as that employed in science.]

57. Prof. Hugh Tinker, Giáo sư đại học Luân Đôn, Professor of government and politics at the school of Orient and African Studies, London University

Thời kỳ giữa thế kỷ 7 và 5 trước thời đại thông thường [Before Common Era] đã thấy xuất hiện một nhân vật vĩ đại nhất, “Ánh Sáng Của Á Châu”: Đức Phật Cồ Đàm. Một giáo lý diệt trừ tham, sân si, trong đó một Thiên Chúa toàn năng không có chỗ đứng, có vẻ như là yếm thế, tuy nhiên Phật Giáo không phải là tôn giáo tiêu cực mà đặt nặng trên ý chí tự do và lòng khiêm nhượng. Sự quan trọng của lòng từ bi. Lòng từ thiện và cúng dường, tất cả tổ hợp lại để tạo ra một tôn giáo của sự đầm ấm và tình thương yêu.

[The period between the seventh and fifth century BCE saw the birth of the greatest of all, ‘the Light of Asia’ Gautama the Buddha . . . A doctrine of annihilation of greed, hatred and delusion, in which an omnipotent God has no place, might seem one of profound pessimism, yet Buddhism was saved from being negative by the emphasis placed on free-will and humility. The importance of compassion, of charity and alms giving, all combined to generate a religion of warmth and love.]

58. Paul Carus, tác giả cuốn sách nổi tiếng “The Gospel of Buddha” , một cuốn sách đã được dịch ra nhiều thứ tiếng như Nhật, Trung Hoa, Đức, Pháp, Tây Ba Nha v…v…và là người đã bảo trợ cho Daisetz Suzuki sang Mỹ để truyền bá đạo Phật mà ông gọi là “Tôn Giáo của Khoa Học” tuy ông không phải là một Phật tử. Paul Carus cho rằng: “Nếu các tôn giáo cổ Tây Phương được tinh khiết hóa bằng cách bỏ đi những sai lầm, nghĩa là những mê tín và điều vô lý trong đó, thì có thể hòa hợp được với Khoa học”. Paul Carus đã tán tụng Đức Phật như là: “Người đầu tiên thực chứng; người đầu tiên phát triển chủ nghĩa nhân đạo; người đầu tiên có tư tưởng tự do cấp tiến; người đầu tiên đả phá Thần tượng; và là nhà tiên tri đầu tiên về tôn giáo của khoa học.”

59. Tiến sĩ E. Graham Howe, Bác sĩ người Anh, MB. BS. DPM. , Eminent British Physician

“Đọc một chút về Phật Giáo ta cũng có thể nhận thức được rằng, từ 2500 năm trước, Phật Giáo đã biết về những vấn đề mới về tâm lý nhiều hơn là chúng ta thường biết tới. Họ nghiên cứu những vấn đề này từ lâu và cũng đã tìm ra phương thức giải quyết chúng. Ngày nay chúng ta chỉ khám phá lại trí tuệ thông thái cổ xưa của Đông phương.”

(To read a little Buddhism is to realize that the Buddhists knew, 2,500 years ago, far more about modern problems of psychology than they have been given credit for. They studied these problems long ago and found the answers also. We are now rediscovering the ancient wisdom of the East.)

60. Sangharakshita, Học giả Anh, trong cuốn “Phật Giáo và Tây Phương: Sự Hội Nhập của Phật Giáo Vào Xã Hội Tây Phương” (Buddhism and The West: The Integration of Buddhism into Western Society), giải thích như sau:

Trong 2500 năm lịch sử, bất cứ tới đâu thì Phật Giáo cũng nhập vào nền văn hóa địa phương một cách phong phú và sinh động. Đối với Phật Giáo thì điều này có nghĩa là Phật Giáo có những dạng bày tỏ ý kiến và truyền thông mới cũng như những phương pháp truyền đạo khác biệt nhau một cách đáng kể. Phật Giáo đã mang tới những xã hội địa phương những lý tưởng mới, ý tưởng mới, lối sống đạo đức mới, và đời sống xã hội, văn hóa, nghệ thuật mới mẻ – thường là một sự biến đổi tận gốc.

Ngày nay Phật Giáo đang đi tới Tây phương, và căn cứ trên cách chấp hành nghiêm chỉnh những nguyên tắc và thực hành Phật Giáo của những người Tây phương thì chúng ta không còn nghi ngờ gì nữa là lịch sử sẽ lại tái diễn. Phật Giáo đang tiến tới sự hội nhập vào các xã hội Tây phương.

(Wherever Buddhism has traveled during its 2500 year history it has entered into a rich and dynamic relationship with its host cultures. For Buddhism this has meant new forms of expression and communication as well as considerable differences in emphasis and approach. To its surrounding societies have come new ideals, new ideas, new ethical standards, fresh social, cultural, artistic life – indeed, rarely anything less than radical transformation.

Now Buddhism is coming to the West, and judging from the seriousness with which many Westerners are taking to its principles and practices, there can be no doubt that history is going to repeat itself. Buddhism is about to become integrated into Western society.)

61. Joseph L. Daleiden, một học giả Ca-Tô, trong cuốn Sự Mê Tín Cuối Cùng (The Final Superstition), xuất bản năm 1994, sau khi phân tích và đánh giá cái gia tài Do Thái – Ki Tô (A Critical and Evaluation of the Judeo-Christian Legacy), đã đề nghị những Tín Ngưỡng Khác Thay Cho Thần Giáo (Alternatives to Theism). Về Phật Giáo tác giả viết, trang 424:

Lời giới thiệu hay nhất về Phật Giáo là, giống như Khổng giáo, hệ thống tín ngưỡng này đã hiện hữu trong 25 thế kỷ mà không hề có một cuộc Thánh Chiến, một Tòa Án Xử Dị Giáo, hay một toan tính đế quốc nào nhằm xâm chiếm và phá hủy nền văn hóa của một dân tộc khác. (Những sản phẩm đặc thù của Ki Tô Giáo. TCN)

(The best recommendation for Buddhism is that, like Confucianism, this belief system has existed for twenty-five centuries without a single Crusade, Inquisition, or imperialist attempt to invade and destroy the culture of another people.)

62. William Hunter trong cuốn Lược Sử Dân Tộc Ấn Độ (A Brief History of the Indian People):

Tất cả những tôn giáo Á Đông đều phải biết ơn Phật Giáo về giáo lý đạo đức cao quý nhất mà giá trị của tôn giáo này còn hữu hiệu cho tới ngày nay, mà tột đỉnh của giáo lý này là lòng từ bi đối với mọi chúng sinh, giáo lý của Đấng Toàn Giác.

(All Asiatic religions are indebted to Buddhism for the noblest moral element that is effective even today, which culminates in kindness to all that lives and breathes, the doctrind of the perfectly Awakened One)

63. Giáo sư P. V. Bapat trong cuốn “2500 Phật Giáo” (2500 years of Buddhism):

* Không có một trang lịch sử nào của Phật giáo khủng khiếp bởi ánh sáng của ngọn lửa của tòa án dị giáo, hay bị làm đen bởi làn khói đốt cháy dị giáo hay các thị tứ dân gian, hay bị nhuộm đỏ với máu của các nạn nhân vô tội vì hận thù tôn giáo. Phật giáo chỉ dùng một thanh gươm, đó là gươm Trí tuệ và chỉ biết một kẻ thù, đó là Vô minh. Ðó là chứng tích của lịch sử không thể chối cãi được.

[Not a single page of Buddhist history has ever been lurid with the light of inquisitorial fires, or darkened with the smoke of heretic or heathen cities ablaze, or red with blood of the guiltless victims of religious hatred. Buddhism wields only one sword, the sword of wisdom, and recognises only one enemy = ignorance. This is the testimony of history, and is not to be gain-said.]

* Phật Giáo thực sự là làn gió xuân thổi từ đầu này tới đầu kia của căn vườn Á Châu và làm nở ra, không những chỉ những bông sen ở Ấn Độ, mà còn làm nở những hoa hồng ở Ba Tư, hoa đền đài ở Tích Lan, the zebina of Tibet, hoa cúc ở Trung Hoa, hoa anh đào ở Nhật Bản v..v.. Toàn bộ văn hóa Á Châu là văn hóa Phật Giáo. Không có nơi nào ngoài Đông Phương mà tư tưởng Phật Giáo lại có thể thống nhất. Mỗi quốc gia đều có cách riêng để chấp nhận tư tưởng Phật Giáo theo nhu cầu địa phương, nhưng khi khối Đông phương phải đối đầu với Tây phương thì tư tưởng Phật Giáo là lực nối kết những quốc gia này lại với nhau.

Ở đây chúng ta cần nhấn mạnh sự kiện là, nếu lịch sử Phật Giáo có cho thế giới bài học nào, thì đó là trong sự truyền bá đạo Phật từ thung lũng sông Hằng đến những núi đá quý ở miền Nam Tích Lan, cho tới miền cao nguyên Trung Á ở phía Bắc, rồi tới các hải đảo nắng ấm Nhật Bản ở phía Đông, Phật Giáo, văn hóa, văn minh, và giáo dục là những bạn đồng hành không thể tách rời nhau được.

(Buddhism was, in fact a spring wind blowing from one end of the garden of Asia to the other and causing the bloom not only the lotus of India, but the rose of Persia, the temple flower of Ceylon, the zebina of Tibet, the chrysanthemum of China and the cherry blossom of Japan – Asian culture is as a whole, Buddhist culture. It is Buddhist thought and in no other than India, China and Japan, representing the East, could be a united one. Each nationality has its own caracteristic modes of adopting the thought to its environment needs, but when the East as a unity to confront thw West, Buddhist thought supplies the bond.

Here it would suffice to emphasize the fact that if the history of Buddhism in Asia has any lesson for the world today, it is that: in their long trek from the burning marl of the Gangetic to the gem encrusted rocks of Ceylon in the South, the wind-swept uplands of Central Asia in the North, and the sun-confronting islands of Japan in the East, Buddhism, culture, civilization and education were inseparable friends and companions)

64. Giáo sư Max Muller, Học giả người Ðức [A German Scholar].

Ðức Phật là hiện thân của tất cả các đức hạnh mà Ngài thuyết giảng. Trong thành quả của suốt 45 năm dài hoằng pháp, Ngài đã chuyển tất cả những lời nói của Ngài thành hành động; không nơi nào Ngài buông thả cái yếu đuối của con người hay dục vọng thấp hèn. Luân lý, đạo đức căn bản của đức Phật là toàn hảo nhất mà thế giới chưa bao giờ biết đến.

[Buddha was the embodiment of all virtues he preached. During his successful and eventful ministry of 45 years he translated all his words into action; and in no place did he give vent to any human frailty, or any base passion. The Buddhas moral code is the most perfect which the world has ever known.]

65. Abdul Atahiya, một thi nhân Hồi Giáo.

Nếu bạn muốn thấy người cao quí nhất của loài người, bạn hãy nhìn vị Hoàng đế trong y phục một người ăn xin; chính là Ngài đó, siêu phàm thánh tính của Ngài thật vĩ đại giữa con người.

[If you desire to see the most noble of mankind, look at the king in beggar’s clothing; it is he whose sanctity is great among men. ]

66. – Tiến Sĩ S.Radhakrisnan, trong cuốn “Ðức Phật Cồ Ðàm” [Gautama The Buddha]

Khi chúng ta đọc những bài thuyết giảng của đức Phật, chúng ta cảm kích bởi tinh thần hợp lý của Ngài. Con đường đạo đức của Ngài ngay trong quan điểm đầu tiên là một quan điểm thuần lý. Ngài cố gắng quét sạch tất cả những màng nhện giăng mắc làm ảnh hưởng đến cái nhìn và định mệnh của nhân loại.

[When we read Buddha’s discourses, we are impressed by his spirit of reason. His ethical path has for its first step right views, a rational outlook. He endeavours to brush aside all cobwebs that interfere with mankind’s vision of itself and its destiny.]

Sự thanh tịnh của tâm linh và lòng thương yêu tất cả sinh vật đã được dạy dỗ bởi đức Phật. Ngài không nói đến tội lỗi mà chỉ nói đến vô minh và điên cuồng có thể chữa khỏi bởi giác ngộ và lòng thiện cảm.

[Serenity of spirit and love for all sentient creation are enjoined by the Buddha. He does not speak of sin, but only of ignorance and foolishness which could be cured by enlightenment and sympathy.]

Không một lời thô bạo nào được thấy thốt ra từ nơi đức Phật trong cơn tức giận, chưa từng có một lời thô bạo được thấy trên môi đức Phật kể cả trong lúc tình cờ.

[There was never an occasion when the Buddha flamed forth in anger, never an incident when an unkind word escaped his lips.]

67. – Moni Bagghee, trong cuốn “Ðức Phật Của Chúng Ta” [Our Buddha]

Ðiều đáng chú ý nhất nơi đức Phật là sự kết hợp gần như độc nhất của một đầu óc khoa học trầm tĩnh và thiện cảm sâu xa của lòng từ tâm. Thế giới ngày nay ngày càng hướng về đức Phật, vì Ngài là người duy nhất tiêu biểu cho lương tâm của nhân loại.

Ðức Phật là nhà tiên phong thương yêu nhân loại, và là một triết gia siêu phàm trong nhân phẩm dũng cảm và sáng chói. Ngài có những điều mà chưa ai có thể quên được là Ngài thuyết pháp trong hăng say và nhiệt tình về nguồn kiến thức. Vĩ đại hơn, trí tuệ của Ngài chính là đài gương soi sáng.

[The most striking thing about the Buddha is almost a unique combination of a cool scientific head and profound sympathy of a warm and loving heart. The world today turns more and more towards the Buddha, for he alone represents the consience of humanity.

The Buddha was a pioneer as a lover of men, and a philosophic genius rolled into a single vigorous and radiant personality. He had things to say that no man or woman, after 2500 years of bustling and hustling and chattering round the fountain of knowledge, can afford to ignore. Greater perhaps than his wisdom was the example he set.]

Phật giáo là một tôn giáo vĩ đại duy nhất của thế giới, một cách ý thức và chân thực tôn giáo này dựa trên căn bản một hệ thống phân tích hợp lý những khó khăn của đời sống và cách thức giải quyết khó khăn ấy.

[Buddhism is the only great religion of the world that is consciously and frankly based on a systematic rational analysis of the problems of life and of the way to its solution.]

68. – Tiến Sĩ Edward Conze, trong cuốn “Phật giáo”.,”Buddhism”

Ðức Phật giống như một lương y. Một bác sĩ phải biết chẩn đoán các loại bệnh tật, nguyên nhân, thuốc giải độc và phương pháp chữa trị, phải biết áp dụng phương thức cho thích hợp, cho nên đức Phật đã dạy Tứ Diệu Ðế (Bốn sự thật) chỉ rõ sự hiện hữu của đau khổ (Khổ đế), nguyên nhân của đau khổ (Tập đế), diệt trừ khổ não để được an lạc (Diệt đế) và con đường đưa đến diệt tận khổ đau (Ðạo đế).

[The Buddha is like a physician. Just as a doctor must know the diagnosis of the different kinds of illness, their causes, the antidotes and remedies, and must be able to apply them, so also the Buddha has taught the Four Holy Truths which indicate the range of suffering, its origin, its cessation, and the way which lead to its cessation.]

69. – Một học giả Hồi Giáo. – A Muslim Scholar

Ðức Phật không phải là của riêng người Phật tử, Ngài là của toàn thể nhân loại. Giáo lý của Ngài thông dụng cho tất cả mọi người. Tất cả các tôn giáo khai sáng sau Ngài, đều đã mượn rất nhiều các tư tưởng hay của Ngài.

[The Buddha is not a property of Buddhists only. He is the property of whole mankind. His teaching is common to everybody. Every religion, which came into existence after the Buddha, has borrowed many good ideas from the Buddha.]

70. – Giáo sư Lakshimi Narasu, trong cuốn “Tinh Hoa Của Phật giáo”, “The Essence of Buddhism”

Ðức Phật là người cha nhìn thấy đàn con đang vui chơi trong ngọn lửa thế tục nguy hiểm, Ngài dùng mọi phương tiện để cứu các con ra khỏi ngôi nhà lửa và hướng dẫn chúng đến nơi an lạc của Niết bàn.

[Buddha is one who sees his children playing in the consuming fire of worldliness and employs different expedients to bring them out of this burning house and lead them to the safe asylum of Nirvana.]

Ðiểm vinh quang trong Phật giáo là Phật giáo lấy trí tuệ làm yếu tố cốt lõi của sự giải thoát. Trong Phật giáo, đạo đức (Giới) và trí tuệ không thể tách rời nhau. Giới hình thành nền tảng của đời sống cao thượng, tri thức và trí tuệ là những yếu tố kiện toàn nó. Không quán triệt về luật nhơn quả và duyên sinh (Pratyasamutpada), thì không thể gọi là đạo đức chơn chánh, người gọi là đạo đức chơn chánh thì phải có được một nội quán và tri thức cần thiết nầy. Về lãnh vực nầy đạo Phật khác hẳn với các tôn giáo khác. Các tôn giáo thuộc nhất thần giáo khởi đầu với một số lý thuyết giả định và khi những giả định này mâu thuẩn với sự tiến bộ của tri thức loài người, thì gia tăng thêm phiền muộn. Ðạo Phật được thiết lập trên một tảng đá vững chắc của các sự thật, chính vì thế không bao giờ xa rời ánh sáng của tri thức.

[It is a glory of Buddhism that it makes intellactual enlightenment an essential condition of salvation. In Buddhism morality and interlectual enlightenment are inseparable from one another. While morality forms the basis of the higher life, knowledge and wisdom complete it. Without a perfect understanding of the law of casuality and transformation (Pratityasamutpada), no one else can even be said to be truly moral if he does not possess the necessary insight and knowledge. In this respect Buddhism differs from all other religions. All montheistic religions start with certain assumption, and when these assumptions are contradicted by the growth of knowledge it increases sorrow. But Buddhism starts with no assumptions. It stands on the firm rock of facts, and can therefore never shun the dry light of knowledge.]

Chỉ nói về Phật giáo thôi, ta có thể xác nhận là tôn giáo này thoát khỏi tất cả cuồng tín. Phật giáo nhằm tạo trong mỗi cá nhân một sự chuyển hóa nội tâm bằng cách tự chiến thắng lấy mình. Làm sao mà Phật Giáo phải nhờ đến sức mạnh và tiền bạc hay cả đến sự chinh phục để tác động mọi người vào đạo? Ðức Phật chỉ rõ một con đường giải thoát duy nhất để cho cá nhân tự quyết định nếu muốn theo tôn giáo này.

[Of Buddha alone can it be affirmed it is free from all fanaticism. It’s aim being to produce in every man a thorough internal transforming by self conquest, how can it have a recourse to might or money or even persuasion for effecting conversion? The Buddha has only shown the way to salvation, and it is left to each individual to decide for himself if he would follow it.]

71. – Giám mục Milman. – Bishop Milman

Tôi càng ngày càng cảm thấy đức Thích Ca Mâu Ni gần gủi nhất trong tính cách và ảnh hưởng của Ngài, Ngài là Con Ðường, là Chân lý và là Sự sống.

[I feel more and more that Sakyamuni is the nearest in character and effect to Him who is the Way, the Truth, and The Life.]

72. – Một Văn Hào Âu Châu. – A European Writer

Ðây là giáo lý mà chúng ta có thể tin theo. Không nơi nào trong thế giới tôn giáo, sùng bái và tín ngưỡng mà chúng ta có thể tìm một vị giáo chủ chói sáng như thế ! Trong hàng loạt các vì sao, Ngài là vì tinh tú khổng lồ, vĩ đại nhất. Một số các khoa học gia, triết gia, các nhà văn hóa đã tuyên bố về Ngài “Con Người Vĩ Ðại Nhất Chưa Từng Có”. Ánh hào quang của vị Thầy vĩ đại này soi sáng cái thế giới đau khổ và tối tăm, giống như ngọn hải đăng hướng dẫn và soi sáng nhân loại.

[Here is a teaching we can follow with confidence. Where in the world of religions, cults and creeds, can we find a master of such brilliance? In a pageant of stars he was a giant of the greatest magnitude. Little wonder that scientists, philosophers, and men of literature have proclaimed Him “the Greatest man ever born”. The radiance of this great teacher goes through a world of suffering and darkness, like a beacon light to guide and illuminate mankind.]

73 – E. A. Burtt, trong cuốn “Ðức Phật Từ Bi” (The Compassionate Buddha)

Lịch thiệp, thanh tịnh, từ bi, xuyên qua sự giải thoát khỏi lòng ích kỷ tham dục, đó là giáo lý căn bản của tôn giáo vĩ đại Á đông của đạo Phật.

[Gentleness, serenity, compasion, through liberation from selfish-craving – are the fundamental teachings of the great Oriental religion of Buddhism.]

74 – Phra Khantipalo, trong cuốn “Ðộ lượng”, (Tolerance)

Giáo pháp của đức Phật giống như một cây cầu được xây toàn hảo bằng thép linh động, gió và nước không làm hư được, tự nó thích ứng phù hợp trong mọi trạng huống thay đổi, nhưng đồng thời cũng làm vững chắc thêm cầu và mở con đường an lạc vĩnh cữu, đến Niết bàn.

[Buddha Dharma is like a bridge well built of flexible steel, it gives a little to wind and water, it adapts itself to changing circumstances, but at the same time it has secured foundations and offers a safe way to the Deathless, to Nirvana.]

Hầu hết các tân tín đồ của các giáo phái khác bị kiểm soát bởi các Trưởng giáo của họ và bị cấm không được đọc các thánh kinh, chủ nghĩa, tạp chí, các loại sách bỏ túi hay học thuyết của tôn giáo khác. Việc này rất hiếm thấy trong Phật giáo.

[Most meophytes of some other religions are controlled by their Guru and are forbidden to read the scriptures, doctrines, magazines, booklets and tracts of other religions. This very rarely happens within Buddhism.]

75. – Charles T. Gorham.

Chắc chắn từ miền Ðông Phương huyền bí, nơi đất mẹ mầu mỡ của tôn giáo, cho chúng ta sự khám phá trung thực nơi Phật giáo từ khi tôn giáo này cho chúng ta biết nền đạo đức huy hoàng và sự thanh khiết tiềm ẩn sâu xa trong bản tính tự nhiên của con người không cần đến một thần linh nào khác mà bản tính này vốn tiềm ẩn trong tâm của con người và thức tỉnh họ biến thành cuộc sống vinh quang.

[Surely the mysteriously East, that fertile mother of religions, has given us in Buddhism a true revelation, since it makes known to us the moral beauty and purity that lies in the deep of human nature needing no other divinity than that which abides in the human heart to awake them into living glory.]

76. – Hazrat Inayat Khan, Học giả Hồi Giáo, trong cuốn ” Thông Ðiệp Sufi” (The Sufi Message)

Sứ mạng của đức Phật quả là độc đáo riêng biệt, vì thế cho nên sứ mạng này đứng biệt lập khác hẳn các tôn giáo khác trên thế giới. Sứ mạng của Ngài là mang lý tưởng của những con chim đang bay trong không trung về gần với trái đất, bởi lẽ thực phẩm để nuôi sống chúng thuộc về trái đất.

[The mission of the Buddha was quite unique in it’s character, and therefore it stands quite apart from the many other religions of the world. His mission was to bring the birds of idealism flying in the air nearer to the earth, because the food for their bodies belonged to the earth.]

77. – Francis Story, trong cuốn “Phật giáo, Một Tôn Giáo Thế Giới”,(Buddhism as World Religion)

Lý thuyết của Phật pháp vẫn đứng vững ngày nay không bị ảnh hưởng bởi tiến trình của thời gian và sự tăng trưởng kiến thức, vẫn giữ nguyên như lúc ban đầu bầy tỏ. Dù cho kiến thức khoa học tăng tiến đến thế nào trên chân trời trí óc của con người, trong phạm vi Giáo pháp (Dhamma) cũng vẫn có chỗ để thừa nhận và đồng hóa các khám phá xa hơn nữa. Về phương diện thu hút của lý thuyết nầy không dựa vào các khái niệm giới hạn của các tư tưởng sơ khai, về phương diện khả năng cũng không bị lệ thuộc vào những phủ định của tư tưởng.

[The doctrines of Buddha Dhamma stand today, as unaffected by the march of time and the expansion of knowledge as when they were first enunciated. No matter to what lengths increase scientific knowledge can extend man’s mental horizon, within the frame work of the Dhamma there is room for the acceptance and assimilation of the further discovery. It does not rely for it’s appeal upon limited concepts of primitive minds not for it’s power upon the negation of thought.]

78. – Giám Mục Gore, trong cuốn “Ðức Phật và Chúa Christ” (Buddha and the Christ.)

Phật giáo như chúng ta đang thấy, những gì đã được ghi chép sưu tập lại rất là thực tế, không phải là một hệ thống giả thuyết của thời đại sơ khai, về phương diện nầy Phật giáo dám thách thức với các tôn giáo khác.

[It is Buddhism as we find it actually recorded, not hypothetical primitive system, which still forms a challenge to other religions.]

79. – Anagarika Dharmapala, trong cuốn “Cái Nợ Của Thế Giới Ðối Với Ðức Phật”. (The World debt to Buddha)

25 thế kỷ qua, Ấn Ðộ mục kích một cuộc cách mạng về tri thức và về tôn giáo lên đến cao độ đã lật đổ chủ nghĩa độc thần, giới giáo sĩ vị kỷ, và thiết lập một tôn giáo tổng hợp, một hệ thống ánh sáng và tư tưởng được gọi là Giáo pháp (Dhamma), một Triết học Tôn giáo.

[Twenty- five centuries ago India witnessed an intellectual and religious revolution which culminated in the overthrow of monotheism, priestly selfishness, and the establishment of a synthetic religion, a system of light and thought which was appropriately called Dhamma, a Philosophical Religion.]

80. – Một Văn Hào Tây Phương”. – A Western writer

Phật giáo là một phương thức làm sao để đạt được lợi lạc cao nhất từ cuộc sống. Phật giáo là một tôn giáo của trí tuệ mà ở đấy kiến thức và thông minh chiếm ưu thế. Ðức Phật không thuyết giảng để thâu nạp tín đồ mà là để soi sáng người nghe.

[Buddhism is a plan for living in such a way as to derive highest benefit from life. It is a religion of wisdom where knowledge and intelligence predominate. The Buddha did not preach to win converts but to enlighten listeners.]

81. – Giáo Sĩ Joseph Wain- Rev. Joseph Wain

Phật giáo dạy đời sống không bằng luật lệ mà bằng nguyên lý một đời sống cao đẹp; và chính vì thế Phật giáo là một tôn giáo khoan dung, một hệ thống nhân từ nhất dưới ánh mặt trời.

[Buddhism taught a life not by rule, but by principle, a life of beauty; and as a consequence, it was a religion of tolerance. It was the most charitable system under the sun.]

82. – Tiến sĩ G. P. Malasekara.

Phật giáo chưa bao giờ ép ai theo dù dưới hình thức nào – hoặc ép buộc ý tưởng và niềm tin đối với người không thích, hoặc bằng bất cứ một sự tâng bốc nào, bằng lừa gạt hay ve vãn, hầu đoạt được thắng lợi để gia nhập vào quan điểm riêng tư của mình. Những nhà truyền giáo của đạo Phật không bao giờ thi đua để cải đạo con người vào nơi họp chợ (Ðạo).

[It was never, however, the buddhist way to proselytise in the sense of forcing ideas and beliefs upon an unwilling audience, much less to exert pressure of any kind, or any kind of flattery, deceit or cajolery, to win adherence to one’s own point of view. Buddhist missionaries have never competed for converts in the marketplace.]

83. – Tiến Sĩ K.N.Jayatilleke, trong cuốn “Phật giáo và Hòa Bình”

Ðây, việc cần thiết là lưu ý đến một đặc tính duy nhất của đạo Phật nghĩa là, Phật giáo là một tôn giáo duy nhất, bậc thầy của tôn giáo, mà kết quả là một triết lý thích hợp nói cho chúng ta biết về những sự kiện tối hậu của hiện hữu và hiện thật. Ðạo Phật là con đường của sự sống xuất phát từ việc chấp nhận quan điểm của đời sống và xem sự sống là hiện thật. Triết lý của đức Phật không phải là không kể đến bản chất của kiến thức.

[Here it is necessary to draw attention to another unique feature of the religion of the buddha, namely, that it is the only religion of any relgious teacher, which is the outcome of a consistent philosophy, which claims to tell us about the ultimate facts of existance and reality. The religion of the Buddha is a way of life resulting from the acceptance of a view of life, which is said to be factual. His philosophy is not without an account of the nature of knowledge.]

84. – Gertrude Garatt

Không thể cho rằng ngày nay Phật giáo bị suy yếu, vì Phật giáo bắt nguồn trên những nguyên tắc cố định chưa bao giờ bị sửa đổi.

[It will not be possible even today to Buddhism that it is worn out because it is rooted upon certain fixed principles that can never be altered.]

85. Giáo Sư Ananda Kaushalyayana

Những tín đồ khiêm tốn của đức Phật may mắn biết là nhường nào, họ đã không thừa hưởng lối ngụy biện của sự không sai lầm ở bất cứ một cuốn sách nào ngay từ lúc bắt đầu.

[How fortunate are the humble followers of the Buddha who have not inherited the fallacy of infallibility of any revealed book from the very beginning.]

86. D. Valisinha, Tổng Thư Ký, Hội Maha Bodhi, “Con đường sống của người Phật tử”, “Buddhist way of life”

Tôn giáo của sự sống được phán xét không phải chỉ thuần bằng những sự thật được tuyên cáo nhưng cũng chính bằng sự thay đổi mà tôn giáo này đã đem lại cho cuộc sống của tín đồ. Cho đến nay, theo kinh nghiệm, Phật giáo có một kỷ lục về thành tựu mà chúng ta có thể lấy đó là một niềm hãnh diện thật sự.

[A religion or a way of life is judged not merely by the truths it proclaims but also by the change that it brings about in the life of it’s followers. So far this test is concerned Buddhism has a record of achievements in which we can take a genuine pride.]

88. – Anatole France, Văn hào Pháp

Dường như người thanh niên bất diệt, hiền lành, ngồi khoanh chân trên hoa sen thanh tịnh với bàn tay phải dơ lên như khuyên nhủ như trả lời: “Nếu con muốn thoát khỏi sự đau khổ và sợ hãi, con hãy luyện tập trí tuệ và từ bi”.

[It seemed that the kindly aesthetic, eternally young, seated cross-legged on the lotus of purity with his right hand raised in admonition, answered in these two words: “If you wish to escape from suffering from fear, practise wisdom and compassion.”]

89. – Giáo Sư Eliot , trong cuốn “Phật giáo và Ấn Ðộ giáo” (Buddhism and Hinduism)

Lần đầu tiên trong lịch sử thế giới, đức Phật tuyên bố sự giải thoát, mỗi con người có thể đạt được do chính bản thân mình trong đời sống của mình trên thế giới mà không cần đến sự giúp đỡ của Thượng đế hay thánh thần nào. Ngài nhấn mạnh về giáo lý như lòng tự tin, thanh tịnh, nhã nhặn, giác ngộ, an lạc và lòng thương yêu nhân loại. Ngài cũng nhấn mạnh đến sự cần thiết của kiến thức, vì không có trí tuệ thì siêu linh nội tâm không xâm nhập trong đời sống của Ngài được.

[For the first time in the history of the world, Buddha proclaimed a salvation, which each man could gain for himself and by himself in this world during this life, without the least help from the personal GOD or Gods. He strongly inculcated the doctrine of self reliance, of purity, of courtesy, of enlightment, of peace and of universal love. He strongly urged necessity of knowledge, for without wisdom psychic insight could not be got in his life.]

90. – Tiến Sĩ Oldenburg, Một học giả Ðức.

Ðức Phật không giải thoát con người, nhưng Ngài dạy con người phải tự chính mình giải thoát lấy mình, như chính Ngài đã tự giải thoát lấy Ngài. Con người chấp nhận giáo lý của Ngài là chân lý, không phải giáo lý này đến từ nơi Ngài, nhưng vì lòng xác tín cá nhân, thức tỉnh bởi những lời Ngài dạy, trỗi dậy bởi ánh sáng trí tuệ của chính mình.

[It is not the Buddha who delivers men, but he teaches them to deliver themselves, even as he has deleivered himself. They accept his teaching of the truth, not because it comes from him, but, because of personal conviction, aroused by his words, arises by the light of their own spirit. ]

91. – George Grimm, trong cuốn “Giáo Lý của đức Phật” (The Doctrine of the Buddha)

Ðức Phật không chỉ nhận thức được sự thực tối cao, Ngài cũng có biểu lộ kiến thức cao cả của Ngài, kiến thức cao hơn tất cả kiến thức của các “Thần linh và Người”. Kiến thức của Ngài rất rõ ràng và độc lập không liên can gì đến thần thoại và hoang đường. Tuy nhiên, nơi đây lại còn cho thấy một hình thức vững vàng, tự nó biểu lộ được một cách rõ ràng và hiển nhiên để cho con người có thể theo Ngài. Vì lý do đó, đức Phật không đòi hỏi phải tin nhưng hứa hẹn kiến thức.

[The Buddha has not merely awakened to the supreme reality, he also presents his higher knowledge that is superior to that of “all gods logical disguise and mythical clothing. Here, however, it is given in so cogent a form that it presents itself as positively and self evedent to the person to is avble to follow him. For this reason the Buddha does not demand any belief, but promises knowledge.]

92. – John Walters, trong cuốn “Tinh thần không bị giao động” (Mind Unshaken)

Quan niệm về tội lỗi của Phật giáo khác hẳn với người Cơ đốc giáo. Với tín đồ Phật giáo, tội lỗi chỉ là vô minh hay ngu si. Một người hung ác là một người ngu si. Kẻ phạm tội không cần đến trừng phạt mà cần được giáo hóa nhiều. Người đó không phải bị coi là “Vi phạm mạng lịnh của Thượng đế” hay như một kẻ phải cầu xin lòng lân mẫn, tha thứ của Thượng đế. Tốt hơn và cần thiết hơn cho người bạn phạm tội kia biết lẽ phải của con người. Người phật tử không tin là người phạm tội có thể thoát được hậu quả bởi tội lỗi gây ra bằng cách van vái cầu nguyện với Thượng Ðế.

[Its idea of sin differs somewhat from the Christian idea. Sin to the Buddhist is mere ignorance or stupidity. The wicked man is an ignorant man. He doesn’t need much punishment and condemnation so much as he needs instruction. He is not regarded as ”violating God’s commands” or as one who must beg for divine mercy and forgiveness. Rather it is necessary for the sinner’s friends to make him reason in the human way. The Buddhist does not believe the sinner can escape the consequences in prayerful attempts to bargain with God.]

93. – Giáo sư Karl Pearson

Không có những thú vui nhục dục, cuộc sống có thể chịu đựng được không? Không tin tưởng vào bất tử, con người có thể có đạo đức không? Không sùng bái một thần linh con người có thể tiến tới điều chánh đáng không? Ðược, đức Phật trả lời, cứu cánh có thể đạt được bởi kiến thức; một mình kiến thức là chìa khóa để tiến tới con đường cao đẹp hơn, con đường mà trong đời sống đáng theo đuổi; kiến thức đem lại an tĩnh và hòa bình cho đời sống giúp cho con người không xao xuyến đối với những cơn bão tố của thế giới đầy biến động.

[Without senuous pleasure would life be endurable? Without belief in immorality can man be moral? Without worship of a God can man advance towards righteousness? Yes, replies the Buddha, these ends can be attained by knowledge; knowledge alone the key to higher path, the one worth pursuing in life; knowledge is that which brings calmness and peace to life, which renderd man indifferent to the storms of phenomenal world.]

94. Blaise Pascal, Nhà toán học, Vật lý học và triết gia Pháp.

Con người vĩ đại hơn sức mạnh mù quáng của thiên nhiên vì lẽ cả đến khi nghĩ rằng con người bị hủy diệt bởi những sức mạnh ấy, con người vẫn giữ được cao cả hơn bằng sự hiểu biết các sức mạnh ấy. Lại nữa, Phật giáo mang sự thật xa hơn nữa: Phật giáo cho thấy bằng phương thức hiểu biết, con người cũng có thể kiểm soát được mọi trạng huống của mình. Con người có thể ngưng, thoát khỏi bị nghiền nát bởi sức mạnh thiên nhiên và sử dụng những luật của sức mạnh thiên nhiên để tự mình đứng lên chống đỡ.

[Man is greater that the blind forces of nature because even though he is crushed by them he remains superior by virtue of his understanding of them. Again., Buddhism carries the truth further: it shows that by means of understanding man can also control his circumstances. He can cease to be crushed by them, and use their laws to raise himself.]

95. – Giáo sư Von Glasenapp, Một học giả Ðức.

Cũng có thể nói rằng Ấn độ đã khám phá ra vô thức sớm hơn những nhà tâm lý học Tây phương. Theo họ, vô thức gồm có tất cả những cảm tưởng nằm trong cá nhân được di sản từ kiếp trước. Kỹ thuật thiền định Phật giáo chú trọng đến sức mạnh tiềm ẩn, là sự khai phóng đầu tiên của tâm lý phân tích học hiện đại, cũng như của sự huấn luyện tinh thần tự sinh v.v…

[It can also be said that India discovered the unconsciousness earlier than the Western psycholigists. For them the unconscious consists in the totality of the impressions which slumber in the individual as the inheritance from his previous existance. The Buddhis technique of meditation, which is concerned with the latent forces, is thus a fore-runner of modern psycho-analysis, of autogenic mental training etc.]

96. Bandaranaike, Nguyên Thủ Tướng SriLanka, Former Prime Minister of SriLanka

Phật giáo sẽ trường tồn như mặt trời, mặt trăng và loài người hiện hữu trên mặt đất; do đó, Phật giáo là tôn giáo của con người, của nhân loại cũng như của tất cả.

[Buddhism will last as long as the sun and moon last and the human race exists upon the earth, for it is the religion of man, of humanity as a whole.]

97. Học giả Dudley Wright

Ngày nay chúng ta nghe nói nhiều về năng lực của ý, nhưng Phật Giáo là hệ thống điều tâm đầy đủ và hữu hiệu nhất chưa từng có trên thế giới.

[We hear much nowadays of thought-power, but Buddhism is the most complete and effective system of mind-training yet placed before the world. ]

98. Manmatha Nath Sastri

Đức Phật đã tạo nên một giới người mới, giới của những anh hùng đạo đức, một giới của những người tự mình đi tìm sự giải thoát, một giới của các vị Phật.

[The Buddha created a new race of men, a race of moral heroes, a race of salvation-workers, a race of Buddhas.]

99. Geoffrey Mortimer, một văn sĩ Tây phương, a writer in the West.

Quay về Phật Giáo, chúng ta sẽ đọc thấy rằng Vua Asoka không những chỉ rao giảng một đạo đức cao thượng mà còn dùng quyền năng của một Quân Vương trong cách cư xử làm cho những chủ quyền hiện đại của các niềm tin khác phải cảm thấy hổ thẹn.

[Turn to Buddhism, and you will read that Asoka not only preached a lofty morality but exercised the power of kingship in manner that shames our modern sovereigns of other faiths. ]

100. The Great Khan Mongka

Phật Giáo giống như lòng bàn tay, các tôn giáo khác như các ngón tay.

[Buddhism is like the palm of the hand, the other religions being the fingers]


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 26, 2011 in Uncategorized


Nhãn: , , ,

Ki-Tô giáo: Công giáo và Tin Lành – Bản chất và thực chất – Một khảo luận qua các tài liệu

Trần Chung Ngọc

Đây chỉ là vài nét về bản chất và thực chất của Ki Tô Giáo, Công giáo cũng như Tin Lành. Không ai có thể viết hết về Ki Tô giáo trong một bài viết thuộc loại này. Thời buổi này mà chúng ta vẫn còn nghe thấy những luận điệu như những bài viết thuộc loại nghiên cứu lịch sử này là “chống Công giáo”, “chống Tin Lành”, hay “chia rẽ tôn giáo” hay “theo sách lược đánh phá Ki-tô giáo của Cộng sản” của một số tín đồ Ki Tô giáo Việt Nam cuồng tín.

Sự Kiện:

“Trải qua nhiều thế kỷ, sự sùng tín Thánh Kinh đã dẫn tín đồ Ki Tô trong một niềm tin mù quáng, trong sự khủng bố, ngược đãi người Do Thái và những người phi-Ki-Tô, giết hại và khủng bố, áp bức phái nữ, đè nén dục tính, kiểm duyệt, tạo tâm lý sùng tín, và nhiều lầm lạc khác. Những mô thức hành xử có tính cách hủy diệt này, người ta có thể thấy dễ dàng là chúng bắt nguồn từ sự tin vào quyền năng tuyệt đối của những điều viết trong Thánh Kinh.”

Mục sư Ernie Bringas trong cuốn

Những Thảm Họa Trong Quá Khứ Và Hiện Tại Bởi (Tin Vào) Quyền Năng Của Cuốn Thánh Kinh

[Over the past centuries, bibliolatry has led Christians in bigotry, the persecution of Jews and other non-Christians, murder and terrorism, the oppression of women, the suppression of sexuality, censorship, cult mentality, and other aberrations. The destructive behavior patterns can be easily traced to the unchallenged authority accorded biblical writing.]

Ernie Bringas in

Going By The Book: Past and Present Tragedies of Biblical Authority, p.17

” Nhân danh Chúa Ki Tô hàng triệu nam nữ đã bị tù đầy, tra tấn và giết hại, hàng triệu người đã bị làm nô lệ. Nhân danh hắn những tư tưởng gia, khảo cứu gia, bị coi như là những kẻ tội phạm, và những tín đồ theo hắn đã làm đổ máu của những người thông thái nhất, giỏi nhất.

Nhân danh hắn sự tiến bộ của nhiều quốc gia bị chặn đứng cả ngàn năm… Phúc âm của hắn chất đầy thế giới với thù hận và trả thù, coi sự lương thiện trí thức như một tội ác, hạnh phúc trên cõi đời là con đường dẫn xuống địa ngục, tố cáo tình thương yêu như là thấp hèn và như súc vật, thánh hóa sự nhẹ dạ cả tin, tôn vinh sự mù quáng và tiêu diệt tự do của con người. Nhân loại sẽ tốt hơn nhiều nếu cuốn Tân Ước chưa từng được viết ra – Chúa Ki Tô theo quan niệm thần học cũng chưa từng được sinh ra.”

Robert G. Ingersoll trong cuốn

Ingersoll, Con Người Phi Thường

(In Christ name millions and millions of men and women have been imprisoned, tortured and killed. In his name millions and millions have been enslaved. In his name the thinkers, the investigators, have been branded as criminals, and his followers have shed the blood of the wisest and the best. In his name the progress of many nations was stayed for a thousand years. His gospel filled the world with hatred and revenge, made intellectual honesty a crime, made happiness here the road to hell, denounced love as base and bestial, canonized credulity, crowned bigotry and destroyed the liberty of man.

It would be far better had the New Testament never been written – far better had the theological Christ never lived.)

Robert G. Ingersoll in Ingersoll, The Magnificient, p. 117

“Toàn thể cấu trúc của Giáo hội Công giáo La-mã được xây dựng trên những ngụy tạo, những lá thư tông đồ giả mạo, những bài giảng giả mạo, những phép lạ giả mạo, những di tích (của các Thánh) giả mạo, những công đồng giả mạo, và những sắc lệnh giả mạo của các giáo hoàng.”

Cựu Linh mục dòng Tên Peter Doeswyck

[The entire structure of the Roman Church is built on forgeries, spurious epistles, spurious sermons, spurious miracles, spurious relics, spurious councils, and spurious papal bulls.]
Ex-Jesuit Priest, Peter Doeswyck


Vài Lời Nói Đầu:

Ngày Chủ Nhật 12 tháng 3, 2000, trong một cuộc “Thánh lễ” công cộng tại “Thánh đường” Phê-rô, trước nhiều chục ngàn con chiên, người Chủ Chiên, Đức “Thánh cha” Gion Pôn Hai (John Paul II), đại diện cho “hội Thánh” Công giáo gồm gần một tỷ tín đồ, trong đó có khoảng 5 triệu tín đồ Việt Nam, đã chính thức “xưng thú 7 núi tội ác” đối với nhân loại của Công giáo, một tôn giáo tự nhận là “thiên khải”, “duy nhất”, “thánh thiện”, “mầu nhiệm”, “tông truyền”, “vương quốc của Thiên Chúa”, “cao quý”, “ánh sáng của nhân loại” v…v…, và xin thế giới tha thứ cho những hành động phi Thánh phi phàm, đặc thù Công giáo, của những con cái “hội thánh” Công giáo. Những núi tội ác này, qua gần 20 thế kỷ, đã đưa đến những thảm họa to lớn cho nhân loại như “Thánh Chiến” (sic), Tòa Hình Án xử Dị Giáo, Săn lùng và thiêu sống phù thủy, kỳ thị phái nữ, xâm lăng văn hóa, ý muốn thống trị và thái độ thù nghịch đối với những tôn giáo khác, bách hại dân Do Thái, gây chia rẽ trong cộng đồng Ki Tô, liên kết với những thế lực thực dân, phát xít v…v… như đã được nhắc tới hết sức đại cương trong những lời xưng thú 7 núi tội ác của Công Giáo.

Đây không phải là lần đầu tiên Giáo hoàng xưng thú tội lỗi của Công giáo. Người ta ghi nhận, trong thời gian 21 năm ở ngôi vị giáo hoàng, Ngài đã xin lỗi hơn 100 lần về những tội ác chuyên biệt liên hệ đến Giáo hội. (Chicago Tribune, March 13, 2000: By some counts he has already apologized for specific sins linked to the church on more than 100 occasions during his 21- year pontificate). Nhưng lần này, sự xưng thú 7 núi tội ác của Giáo hội Công giáo có tầm mức rộng lớn hơn những lần trước rất nhiều, vì nó bao quát, tuy không đầy đủ, 7 núi tội ác chính của giáo hội Công giáo đối với nhân loại trong suốt 2000 năm qua, đặc biệt là trong thiên niên kỷ thứ hai, theo Thường Lịch.

Các tín đồ Công giáo, nhất là tín đồ Công giáo Việt Nam, bèn ca tụng hành động của Tòa Thánh là một hành động can đảm chưa từng có trong giáo hội, theo luận điệu diễn giải của giới chăn chiên dạy các con chiên có đầu nhưng không có óc. Giết người, tra tấn người, thiêu sống người, ăn cướp, chiếm đoạt tài sản của người v…v…. rồi thú tội mà gọi là một hành động can đảm thì chỉ có người Công giáo Việt Nam mới có cái can đảm như vậy. Sau này, vào một cơ hội thuận tiện nào đó, Giáo hội Công Giáo Việt Nam có xưng tội với dân tộc về tội phản quốc của Công giáo vì đã giúp thực dân Pháp thiết lập được nền đô hộ ở Việt Nam, và những hành động man rợ cướp phá miếu mạo chùa chiền, giết người ngoại đạo, săn lùng kháng chiến v..v…thì có lẽ cũng có thể coi đó là một hành động can đảm, theo đúng tinh thần ăn năn tự kiểm của Công giáo, hay để “thanh tẩy ký ức” (purify the memory).

Nhưng dù giáo hội có giải thích hành động xưng thú tội lỗi của Giáo hội Công giáo như thế nào đi chăng nữa, là hành động can đảm hay theo đúng tinh thần tự kiểm ăn năn thống hối của Công giáo, là để thanh tẩy ký ức hay để tiến tới sự hòa hợp tôn giáo v…v…, các tín đồ Công giáo, từ Giáo hoàng trở xuống đến những “bà lão Công giáo nhà quê” (từ của Linh mục Thiện Cẩm) hãy trả lời cho tôi câu hỏi sau đây:

Tại sao một giáo hội do chính Chúa thành lập, thường tự xưng là “thánh thiện”, là “ánh sáng của nhân loại”, là quán quân về “công bằng và bác ái”, được “thánh linh hướng dẫn” v…v…, mà giáo hội mẹ cũng như các giáo hội con như Tây Ban Nha dưới thời Franco, Croatia dưới thời Palevich, Việt Nam dưới thời Ngô Đình Diệm v…v… lại có thể phạm những tội ác vô tiền khoáng hậu trong suốt 2000 năm nay đối với nhân loại và đối với chính dân tộc của mình như vậy? trong khi các đạo khác, thí dụ như đạo Phật, thường bị Ki Tô Giáo chụp cho cái mũ vô thần lên đầu, lại không hề làm đổ một giọt máu hoặc gây nên bất cứ một phương hại nào cho con người trong quá trình truyền bá trải dài hơn 2500 năm, từ trước Ki Tô Giáo hơn 500 năm?

Từ nhiều năm nay tôi và tuyệt đại đa số người dân Việt Nam vẫn chờ đợi câu trả lời, nhưng Công giáo vẫn cúi mặt giữ thái độ “im lặng là vàng”. Đi vào chi tiết, những lời xưng thú 7 núi tội ác của giáo hội, được 5 Hồng Y và 2 Tổng Giám mục long trọng tuyên đọc tại Thánh đường Phê-rô, Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận được hân hạnh đọc lên những lời xưng thú tội ác trong mục chống lại công lý và hòa bình v…v… của “hội Thánh” Công giáo. Giáo hoàng và ban tham mưu thần học của ông đưa ra những lời xưng thú tội ác tổng quát trong 7 mục sau đây:

1. Xưng thú “tội ác chung”.

2. Xưng thú “tội ác trong khi phục vụ “chân lý””.

3. Xưng thú “tội ác đưa đến sự chia rẽ giữa các tín đồ Ki Tô”.

4. Xưng thú “tội ác trong sách lược bách hại dân Do Thái”.

5. Xưng thú “tội ác trong những hành động với ý muốn thống trị kẻ khác, với thái độ thù nghịch đối với các tôn giáo khác, không tôn trọng truyền thống văn hóa và tôn giáo của các dân tộc nhỏ, kém phát triển”.

6. Xưng thú “tội ác trong sự kỳ thị phái nữ, coi thường phẩm giá phụ nữ”.

7. Xưng thú “tội ác trong việc vi phạm những quyền căn bản của con người”.

Tòa Thánh xin thế giới tha thứ cho những tội ác của Công giáo bằng những lời lẽ rất đại cương như trên, cho nên không mấy người biết rõ những tội ác của Giáo hội là những tội ác nào. Lewis Weinstein viết trong tờ Chicago Tribune ngày 16 tháng 3, 2000, như sau:

“Hầu hết các tín đồ Công giáo không biết đến cái lịch sử (chứa đầy tội ác của Công giáo. TCN) mà Giáo hoàng nói đến, và nếu, theo lời của Hồng Y John O’Connor, tổng giám mục địa phận New York, tín đồ Công giáo phải “được sự thật giải phóng”, thì họ phải biết sự thật đó như thế nào.” [1]

Sự thật đó như thế nào? Đọc kỹ lịch sử truyền đạo của Công Giáo, chúng ta có thể tóm tắt sự thật đó trong một câu ngắn gọn:

Tội ác của Công giáo đối với nhân loại có thể mô tả như sau, mượn lời của Nguyễn Trãi trong bài Bình Ngô Đại Cáo:

Quyết Đông hải chi thủy, bất túc dĩ trạc kỳ ô;

Khánh Nam sơn chi trúc, bất túc dĩ thư kỳ ác.

(Độc ác thay, trúc rừng không ghi hết tội;

Dơ bẩn thay, nước bể không rửa sạch mùi.)

bởi vì, trong gần 20 thế kỷ, cả trăm triệu sinh mạng gồm già, trẻ, lớn, bé, nam, nữ, vô tội đã bị giáo hội, nhân danh phúc âm, chân lý của Chúa, bắt bớ, giam cầm, tù đầy, bạo hành, tra tấn cực hình, cắt cổ, chôn sống, thiêu sống v…v… chưa kể đến những hành động phá hủy đền thờ miếu mạo của các tôn giáo khác, hoặc những hành động nhằm tiêu diệt các nền văn hóa phi Công giáo mà Tòa Thánh đã thú nhận trong lễ xưng thú tội ác ở trên.

Một phần chi tiết những núi tội ác của Giáo hội Công giáo hoàn vũ đã được trình bày qua loạt bài về “Công Giáo Hắc Sử” đã đăng trên và Độc giả có thể đọc loạt bài này: và nhiều bài khác về thực chất Công giáo trong hai trang nhà trên. Bài viết này chỉ có mục đích hé mở cánh cửa để cho chút ánh sáng sự thật có thể lọt vào trong những ngục tù tâm linh tăm tối, chỉ một chút ánh sáng thôi, vì quá nhiều ánh sáng e rằng các tín đồ sẽ không chịu nổi, từ tối ra sáng, đôi mắt cần phải điều tiết dần dần, với hi vọng là “sự thật về bản chất và thực chất của Giáo hội Công giáo sẽ giải thoát họ” ra khỏi cảnh u mê, tăm tối như chính Chúa Giê-su của họ đã dạy trong Tân ước, hay như Hồng Y John O’Connor đã nói ở trên. Nội dung bài viết này khai triển những sự kiện trích dẫn của Mục sư Ernie Bringas, con người tự do tư tưởng phi thường Robert G. Ingersoll, và Linh mục Peter Doeswyck ở trên.

“Một Khi Đã Là Tín Đồ Công Giáo Thì Suốt Đời Là Tín Đồ Công Giáo??” [Once a Catholic, always a Catholic??]

Có thể nói, tuyệt đại đa số tín đồ Công giáo trên thế giới, nhất là tín đồ Công giáo Việt Nam, kể cả các bậc chăn chiên và trí thức, sống qua suốt cuộc đời mà không hề biết gì về bản chất và thực chất của Giáo hội Công giáo mà họ được dạy là một “hội thánh”. Họ cũng không biết gì về lịch sử thực sự của Giáo hội, lịch sử các Giáo hoàng và giới chăn chiên v..v… Nhiều nhất là họ được dạy và tin những gỉ mà Giáo hội đã điều kiện hóa đầu óc của họ, phần lớn là từ nhỏ, với sự góp phần của các bậc cha mẹ thiếu hiểu biết, và cứ như vậy, cha truyền con nối, đến độ họ không cò thể suy nghĩ gì khác những gì mà Giáo hội đã cấy vào đầu óc họ.. Vì vậy, họ không hề biết là những gì Giáo hội dạy hầu hết là sai sự thực, dựa trên dối trá và ngụy tạo. Điều này sẽ được chứng minh trong một đoạn sau. Mục đích của Giáo hội không phải là mở mang trí óc, tăng sự hiểu biết của tín đồ, mà chỉ để giữ chặt họ trong một ngục tù tâm linh mà nay đã phá sản ở Âu Mỹ, một ngục tù được xây dựng trên những điều hoàn toàn trái ngược với bản chất và thực chất của Giáo hội, nằm trong sách lược nhồi sọ, bao quanh bởi những bức tường thần học tinh vi mà mục đích chính là để mê hoặc những tín đồ đầu óc yếu kém về những điều không tưởng.

Nếu có người nào có đủ trình độ và dũng cảm vượt qua được những bức tường chướng ngại trí thức mà Giáo hội dựng lên bao quanh họ, để biết đôi chút về bản chất và thực chất của Giáo hội, thì họ sẽ cảm thấy ngỡ ngàng là tại sao họ còn có thể tiếp tục ở trong một Giáo hội như vậy. Đối với tín đồ Công giáo Việt Nam thì trường hợp của một số người đạo gốc nhiều đời như Bác sĩ Nguyễn Văn Thọ, Charlie Nguyễn alias Bùi Văn Chấn, hay Giu-se Phạm Hữu Tạo và chắc chắn còn nhiều người nữa, những bậc trí thức đã tỉnh ngộ và đã can đảm vạch ra những mặt sai trái của Công giáo, là những thí dụ điển hình hiếm hoi.

Đối với thế giới văn minh Âu Mỹ thì chuyện từ bỏ Giáo hội, sau khi biết rõ bản chất và thực chất của Giáo hội, của các bậc trí thức, hay của các chức sắc Công giáo, từ Hồng y xuống tới các Linh mục v..v.. không phải là chuyện ít ỏi. Trong thế giới Tây phương, vô số người đã vượt qua được những bức tường thần học chướng ngại trí thức của Giáo hội dựng lên và đã trở thành những người đúng nghĩa là con người, vì đã cất bỏ được gánh nặng “quên mình trong vâng phục” trên vai, một hình thức nô lệ trí thức, để tự mình bước đi những bước tự do, vững vàng trên đường đời mà không cần đến cặp nạng tôn giáo để lê lết trong cuộc đời. “Quên mình trong vâng phục” là theo sát lời dạy của “Thánh” Ignatus Loyola (1491-1556), người sáng lập dòng Tên của Giáo hội Công Giáo: “Chúng ta phải luôn luôn sẵn sàng tin rằng cái mà chúng ta nhìn thấy Trắng thực sự là Đen, nếu hàng giáo phẩm trong Giáo hội quyết định như vậy.” [We should always be disposed to believe that which appears White is really Black, if the hierarchy of the Church so decided]. Cho đến ngày nay, Giáo hội vẫn giữ tín đồ trong ngục tù tâm linh như vậy, và gần đây, Giáo hoàng Benedict XVI, với sự phụ họa của Giáo hội Công giáo Việt Nam, vẫn còn khuyên các con chiên phải giữ “đức vâng lời”, nghĩa là khuyên họ tiếp tục làm nô lệ cho hàng giáo phẩm Công giáo, Giáo hội bảo sao thì phải nghe vậy và thi hành, không thắc mắc. Nhưng thực tế là, trong thế giới văn minh Âu Mỹ, Giáo hội đã mất đi không ít những tín đồ có đầu óc, và ngày nay Giáo hội chỉ còn có thể tuyển mộ được những tân tòng trong tầng lớp dân chúng ít học, thấp kém, đời sống kinh tế khó khăn, những mồi ngon cho Giáo hội sử dụng bả vật chất làm phương tiện dụ đạo. Trên nước Mỹ, những người vào trường dòng để học nghề làm linh mục, phần lớn là Mễ và Mít, theo thống kê của một trường dòng ở Iowa, không phải là vì “ơn kêu gọi”, mà như chính Giáo hoàng Benedict XVI đã nhận định, chỉ để có một đời sống vật chất thoải mái trên sự quỵ lụy của đám tín đồ thấp kém, ít hiểu biết ở dưới.

Thật vậy, Giáo hội đã mất đi không ít những tín đồ có đầu óc, vì không phải tất cả những linh mục được đào tạo theo sách lược của Giáo hội, hay các con chiên có đầu óc, đều cam tâm tự nguyện làm nô lệ cho Tòa Thánh suốt đời. Nhiều vị, qua sự học hỏi cá nhân, vượt ra ngoài khuôn phép “Giáo hội dạy rằng”, đã thấy rõ bản chất và thực chất của tôn giáo và Giáo hội của mình, và đã dũng cảm thoát ra khỏi cái mà Tiến sĩ Barnado gọi là Bóng Tối Dày Đặc của Ý Thức Hệ La Mã (The Thick Darkness of Romanism), và cho ra những tác phẩm soi sáng sự thật cho nhân loại. Chính họ là những người biết rõ bản chất của Giáo hội và thực chất của những giáo điều, tín lý trong Công Giáo La Mã hơn ai hết, và nhờ những tác phẩm nghiên cứu nghiêm túc, cộng với những suy tư trí thức của họ, mà ngày nay chúng ta có thể biết rõ sự thực về mọi mặt của đạo Công giáo nói riêng, Ki Tô Giáo nói chung. Những tác phẩm của Tổng Giám Mục Peter de Rosa, Giám Mục Tin Lành John Shelby Spong, các Linh mục Jean Mesnier, Joseph McCabe, Emmett McLoughlin, James Kavanaugh, Andrew M. Greeley, David Rice, Leonardo Boff, Georges Las Vergnas, Charles Davis, các Mục sư Rubem Alves, Ernie Bringas, Nữ tu Công giáo Mary Ann Collins, Karen Armstrong, của các nhà Thần học Hans Kung, Edwards Schillebeeckx, Uta Ranke-Heinemann v…v…, và của hàng trăm học giả, giáo sư đại học, chuyên gia nghiên cứu về tôn giáo, ở trong cũng như ở ngoài các giáo hội Ki-tô cũng đủ để cho chúng ta biết khá tường tận về đạo Công Giáo và Tin Lành.

Tại Sao Giáo Hội Công Giáo Vẫn Tồn Tại ??

Nghiên cứu về lịch sử Giáo hội Công giáo hoàn vũ, chúng ta thấy Giáo hội đã trải qua nhiều biến cố tưởng chừng không thể nào cứu vãn được để mà tồn tại. Vài trường hợp điển hình sau đây cho chúng ta thấy rõ vấn đề.

1. Ngày 21 tháng 5, 1408, Vua Pháp Charles VI (1368-1422) ra sắc lệnh tuyên bố Giáo hội Công giáo Pháp và các công dân Pháp không được trung thành và tuân lệnh Giáo hoàng Benedict XIII. Ông ta vô hiệu hóa sự ủng hộ tài chánh cho Ki Tô Giáo và tuyên bố Pháp trung lập về tôn giáo [2]
2. Trong cuộc cách mạng 1789, “Pháp, Trưởng Nữ của Giáo Hội Công Giáo La Mã, đã chính thức đưa Lý Trí lên bàn thờ Chúa, đã tàn sát trên 17000 Linh Mục, 30000 Nữ Tu và 47 Giám Mục, và đã dẹp mọi Trường Dòng, Trường Học Công giáo, những Dòng Tu, đốt phá nhà thờ, thư viện của Giáo hội v..v..” [3]
3. Do sách lược dùng chiến tranh xâm lược để chiếm đất, vơ vét tài sản, và cưỡng bức người dân vào đạo, lãnh thổ của Giáo hoàng (Papal States) vào giữa thế kỷ 19 lên tới khoảng 40.000km2 , với 3 triệu dân thường xuyên phải đóng thuế cho Giáo hội. Năm 1870, nhà cách mạng Ý Garibaldi đã tiến quân vào La Mã và tước đoạt lại mọi lãnh thổ của Giáo hội đã cưỡng chiếm của nước Ý, và thu hẹp lãnh thổ của Giáo hội còn lại khoảng 108 sào là cung đình Vatican hiện thời. Garibaldi thống nhất nước Ý và từ đó nước Ý ở ngoài quyền hành của Vatican.

Nhưng sự tồn tại của Giáo hội Công giáo cho đến ngày nay với một số tín đồ gần một tỷ người là một sự kiện. Tìm hiểu lý do tại sao Giáo hội lại có thể tồn tại lâu dài, tôi thấy có vài giải thích của người Công Giáo.

– Thứ nhất, Giáo hội là do Chúa thành lập nên không thể biến mất trên thế gian cho đến ngày tận thế.

– Thứ nhì, Giáo hội có Thánh Linh hay Chúa Thánh Thần soi sáng, phò trợ nên có thể vượt qua mọi biến cố.

– Thứ ba, Giáo hội là một lực lượng đạo đức (a moral force) cho nhân loại cho nên tất nhiên phải tồn tại vì nhân loại cần đến đạo đức.

Tuy nhiên, khi nghiên cứu về nguồn gốc và lịch sử của Công giáo, tôi thấy 3 giải thích trên không hợp với những sự thật lịch sử và lô-gíc thông thường.

Thứ nhất, tất cả các học giả ngày nay, ở trong cũng như ở ngoài Giáo hội Công giáo, lể cả những nhà thần học nổi danh trong Công Giáo như Linh mục John Dominic Crossan, Giáo sư đại học De Paul, Chicago; Uta Ranke-Heinemann, người phụ nữ duy nhất trong Giáo hội chiếm được ngôi vị nữ giáo sư thần học Công giáo (Professor of Catholic theology); Hans Kung, Giáo sư Thần học tại trường đại học nổi tiếng Tubingen ở Đức; Linh mục Joseph McCabe, một học giả nổi tiếng về bộ sử 8 cuốn: A Complete Outline of History. Bộ sử này được dùng trong các đại học Mỹ trong nhiều thập niên; Joseph L. Daleiden, một học giả Công giáo; Học Hội Nghiên Cứu Về Giê-su (The Jesus Seminar) gồm nhiều học giả thuộc mọi hệ phái Ki-tô v..v…, sau khi nghiên cứu kỹ Tân ước, đều đồng thuận ở một điểm: Giáo hội Công giáo tuyệt đối không phải là do Chúa thành lập vì trái ngược với những tư tưởng của Giê-su trong Tân Ước. Cũng vì những bằng chứng không thể chối cãi được ở ngay trong Thánh Kinh mà khi được hỏi rằng: “Giê-su có ý định thành lập một tôn giáo mới, tôn giáo mà ngày nay chúng ta gọi là Ki Tô Giáo, hay ít nhất là tạo ra một giáo hội Ki Tô tách biệt (ra khỏi Do Thái giáo. TCN) không, Linh mục John Dominic Crossan đã trả lời: “Câu trả lời cho câu hỏi đó là một chữ “KHÔNG” quyết định” (The answer to that is an emphatic NO).

Thứ nhì, Giáo hội Công giáo đã mang trên vai 7 núi tội ác đối với nhân loại mà ngày 12.3.2000, Giáo hoàng John Paul II đã xưng thú cùng thế giới như đã trình bày ở trên. Vậy chẳng lẽ Thánh Linh hay Chúa Thánh Thần đã soi sáng cho Giáo hội phạm phải những tội ác vô tiền khoáng hậu đối với nhân loại hay sao.

Và thứ ba, nếu Giáo hội thực sự là một lực lượng đạo đức cho nhân loại thì tại sao Giáo hội lại phạm quá nhiều tội ác đối với nhân loại trong lịch sử truyền đạo của Giáo hội, trong khi các tôn giáo khác như Thích, Nho, Lão, không có Thánh Linh soi sáng, lại không hề làm đổ một giọt máu của nhân loại trong quá trình truyền đạo lâu dài hơn Ki Tô Giáo cả hơn 500 năm. Chúng ta còn nhớ, đầu tháng 10, 2009, 2500 người mua vé vào đại sảnh Methodist ở Westminster, Luân Đôn, để nghe một cuộc tranh luận về chủ đề “Giáo hội Công giáo có phải là một lực lượng để tạo nên sự tốt đẹp trong thế giới không?” [Is the Catholic Church a force for good in the World?] thuộc chương trình Intelligence Squared Debate, một diễn đàn tranh luận thiết lập ở Anh trước đây 6 năm. Điều khiển cuộc tranh luận là nữ ký giả Zeinab Badawi, tốt nghiệp đại học Oxford về chính trị, triết học và kinh tế. Có bốn thuyết trình viên thuộc hai phe. Phe ủng hộ [for], đồng ý với chủ đề trên gồm có hai nhân vật của Công giáo: Tổng giám mục John Onaiyekan ở Nigeria và bà Ann Widdecombe, một thành viên bảo thủ của quốc hội Anh. Phe chống [against] gồm có Christopher Hitchens thuộc Hiệp Hội Thế Tục Quốc Gia (National Secular Society), một hiệp hội được thành lập tại Anh từ năm 1866, và Stephen Fry.

Kết quả của cuộc tranh luận trên ra sao?

Giáo hội Công giáo, qua suốt dòng lịch sử, chưa bao giờ, và có thể là không bao giờ, là một sức mạnh để tạo nên sự tốt đẹp trong thế giới. Và đây chính là nhận định kết luận bất khả phủ bác của cuộc tranh luận

[The Catholic Church is not a force for good in the world: that was the overwhelming verdict after a heated debate]

Vậy thì tại sao Công giáo vẫn tồn tại? Cuối cùng, tôi bắt buộc phải đồng ý với nhận định của Robert G. Ingersoll cách đây trên một thế kỷ mà vé vào cửa để nghe ông ta thuyết trình năm 1870 là $2. Trước một cử tọa đông đảo, ông ta đưa ra nhận định sau đây:

Công giáo La mã thật sống dai. Điều này chứng tỏ cái gì? Nó chứng tỏ rằng quần chúng tín đồ thì ngu si và các linh mục thì xảo quyệt

[Roman Catholicism dies hard. What does that prove? It proves that the people are ignorant and that the priests are cunning.]

Hơn một thế kỷ sau, S.T. Joshi cũng đưa ra một nhận định tương tự:

“Câu hỏi chính không phải là tại sao tôn giáo (tác giả muốn nói đến Do Thái Giáo, Hồi Giáo và Ki Tô Giáo) không chết đi mà là tại sao nó còn tiếp tục tồn tại trước hàng núi những bằng chứng trái ngược [với những gì các tôn giáo trên rao truyền]. Đối với tôi, câu trả lời có thể thâu tóm trong một câu thẳng thắn: quần chúng tín đồ thì ngu si” [4]

Tôi thấy cần phải giải thích từ “ngu si” ở đây. Một tín đồ ngu si không có nghĩa là tín đồ đó không đủ đầu óc để học hiểu, mà là thiếu những thông tin cần thiết để có thể đánh giá đúng những gì tôn giáo giảng dạy. Trong Phật Giáo cũng có cụm từ “ngu si vô trí” để chỉ những người không đủ trí tuệ hay thông tin để nhìn một sự vật nào đó đúng như nó là như vậy (như thực tri kiến: to see things as they really are), do đó không biết rõ sự thật, và không chấp nhận sự thật trước những bằng chứng hiển nhiên, và tiếp tục nhận giả làm chân. Thí dụ, một tín đồ Công giáo có thể rất giỏi về một bộ môn nào đó, có thể có bằng cấp rất cao về một chuyên ngành nào đó, nhưng về tôn giáo của họ thì đầu óc họ đã bị điều kiện hóa để có một điểm mù tôn giáo, họ không được phép tìm hiểu những sự thực về tôn giáo của họ, cho nên họ đã bị nhồi sọ, bưng bít, không tiếp cận được với những thông tin cần thiết để có thể đánh giá đúng những lời giảng dạy của các bậc chăn chiên, và cái điểm mù tôn giáo trong đầu óc họ làm cho họ không thể chấp nhận hay tiêu hóa được những thông tin hay bằng chứng trái với đức tin của họ. Như vậy, trong lãnh vực tín ngưỡng, có thể nói họ là người ngu si.

Điều này thật quả không sai, hiện nay, trên 70% tín đồ Công giáo là ở các nước trong thế giới thứ ba, ở Phi Luật Tân và ở trong vài ốc đảo ngu dốt (từ của Linh mục Trần Tam Tĩnh) ở Việt Nam. Trong những cộng đồng này, số đông tín đồ thấp kém thì chẳng biết gì, còn giới chăn chiên, phần lớn là không biết, hoặc giả có biết đi chăng nữa, nhưng vì quyền lợi tinh thần và vật chất trên đám giáo dân thấp kém ở dưới, nên vẫn bưng bít, dấu kín những sự thật về Giáo hội và thực chất đức tin Công Giáo trước đám tín đồ. Chúng ta có thể chứng minh dễ dàng điều này qua vài sự kiện sau đây. Một tài liệu điển hình về kết quả nghiên cứu của Russell Shorto trong cuốn Sự Thật Của Phúc Âm (Gospel Truth), trang 14, viết như sau:

Điều quan trọng nhất là, tác động của quan điểm khoa học ngày nay đã khiến cho các học giả, ngay cả những người được giáo hội Công giáo bảo thủ cho phép nghiên cứu, cũng phải đồng ý là phần lớn những điều chúng ta biết về Giê-su chỉ là huyền thoại… Các học giả đã biết rõ sự thật từ nhiều thập niên nay – rằng Giê-su chẳng gì khác hơn là một người thường sống với một ảo tưởng – họ đã dạy điều này cho nhiều thế hệ các linh mục và mục sư. Nhưng những vị này vẫn giữ kín không cho đám con chiên biết vì sợ gây ra những phản ứng xúc động dữ dội trong đám tín đồ. Do đó, những người còn sống trong bóng tối là những tín đồ Ki Tô bình thường. [5]

Trong cuốn “Đối Thoại Với Giáo Hoàng Gioan-Phao-Lồ II”, Giao Điểm, 2000, học giả Trần Văn Kha đã đưa ra một loạt câu hỏi rất trí thức mà không có câu trả lời về quan niệm linh hồn trong Công giáo, trang 82-83. Linh mục Thiện Cẩm ở Việt Nam đã đưa ra câu trả lời đơn giản như sau: “Đối với một bà lão Công giáo nhà quê thì Chúa đã sáng tạo ra vũ trụ và muôn loài, vậy việc tạo ra linh hồn cho mỗi người đâu có khó khăn gì.” Hiển nhiên là sự tồn tại của Giáo hội Công giáo là nhờ có những “bà lão Công giáo nhà quê” với trình độ hiểu biết như vậy. Tin bướng tin càn như vậy thì nếu không gọi là ngu si thì gọi là cái gì? Và câu trả lời của Linh mục Thiện Cẩm có thuộc loại “lý luận” xảo quyệt của giới chăn chiên không?

Sách Lược Che Dấu Sự Thật Và Giữ Tín Đồ Trong Bóng Tối Của Giáo Hội Công Giáo:

Tại sao Giáo hội lại muốn giữ tín đồ trong bóng tối của sự hiểu biết? Như Samuel Butler đã từng đưa ra một nhận định chính xác: “Giáo hội Công Giáo không sợ tội lỗi mà chỉ sợ có sự thật.” Hiển nhiên là sự tồn tại của Giáo hội phần lớn dựa vào sách lược che dấu sự thật về Giáo hội và những điều hoang đường và sai lầm về thần học cũng như về khoa học trong cuốn Thánh Kinh trước đám tín đồ thấp kém. Bài viết này không ngoài mục đích đưa ra một số sự thật về bản chất và thực chất của Giáo hội Công giáo La mã, những sự thật mà các tín đồ Công giáo Việt Nam rất ít biết hoặc không hề biết.

Thật vậy, đã có thời Giáo hội cấm tín đồ tự đọc cuốn Thánh Kinh, vi phạm có thể bị vạ tuyệt thông hoặc xử chết. Giáo hội giữ độc quyền giải thích Thánh Kinh, cho rằng tín đồ không có khả năng tự đọc Thánh Kinh, có thể hiểu sai Thánh Kinh và trở thành lạc đạo (heretic). Lạc đạo, nghĩa là không đồng ý với những lời dạy của Giáo hội, trong thời Trung Cổ đối với Giáo hội là tội chết.. Bác sĩ Nguyễn Văn Thọ, một người đạo gốc trong 30 năm thưở thiếu thời, cho rằng Giáo hội sợ tín đồ nhận ra những điều hoang đường, sai trái trong Thánh Kinh. Giáo hoàng và các Thánh trong Công Giáo chủ trương giết người lạc đạo. Họ viện dẫn Cựu Ước để biện minh cho các cuộc tàn sát vì Cựu Ước dạy rằng: Kẻ nào phỉ báng tên Chúa đều phải bị giết (He who blasphemes the name of the Lord shall be put to death). Thánh Thomas Aquinas tuyên bố: “Nếu những kẻ bất lương đáng tội chết, thì những kẻ lạc đạo còn đáng bị giết hơn nữa” (St. Thomas Aquinas declared: “If malefactors are justly doomed to death, much more may heretics be justly slain.”) Lạc đạo đơn giản chỉ là không theo Công giáo hay bỏ Công giáo. Nhưng ngày nay, quyền sinh sát của Giáo hội Công giáo đã không còn nữa, và như John Remsburg đã nhận định trong cuốn “False Claims”, The Truth Seeker Company, New York, 1928, trang 24:

Hình như tôi nghe người Ki Tô biện hộ cho Giáo hội nói: “Nhưng bây giờ Giáo hội không còn giết nữa”. Đúng vậy, một con hổ sắp chết càng ngày càng bới dữ đi. Ngày nay Giáo hội không còn giết nữa vì Giáo hội không còn quyền lực để mà giết. Bó củi (để thiêu sống người) và thanh gươm (để giết người) đã bị tước khỏi nhưng bàn tay đẫm máu của Giáo hội, và ngày nay Giáo hội chỉ còn dùng được hai vũ khí: gây thù hận và vu khống.” [6]

Điểm qua những trang nhà Công giáo chống Cộng và lác đác một số bài phê bình mà không phải là phê bình, đối thoại mà không phải là đối thoại, của một số trí thức Công giáo trước những phanh phui ra những sự thật về Công giáo, chúng ta thấy rõ họ đã tận dụng hai thứ vũ khí này.

Giáo hội cũng cấm tín đồ đọc những sách viết về những sự thực về bản chất và những tín lý mà mục đích chính là tạo quyền lực của giới chăn chiên trên đám tín đồ ở dưới, hoặc những sách mà mà Giáo hội cho rằng trái với những tiêu chuẩn đạo đức theo quan niệm của Giáo hội, những tiêu chuẩn mà lịch sử đã chứng tỏ là chính Giáo hội đã vi phạm hơn ai hết..

Năm 1501, Giáo hoàng Alexander VI ban sắc lệnh cấm không được ấn hành những cuốn sách thảo luận về Ki Tô Giáo mà không có giấy phép của ông Giám mục địa phương, hay “giấy phép của chính Giáo hoàng” [Diarium of Buchard].

Đây là sự khởi đầu của một danh sách dài những cuốn sách Giáo hội cấm tín đồ đọc [Index of Prohibited Books], và sự dẹp bỏ những cuốn sách đặt nghi vấn về những tín lý của Giáo hội đã trở thành chính sách chính thức của Vatican. Đây có lẽ là cách kiểm duyệt bi thảm nhất mà thế giới biết đến, qua sự kiểm duyệt này, trong nhiều thế kỷ Giáo hội đã khống chế những văn phẩm mà quần chúng có thể đọc – Và Giáo hội chính thức duy trì sự khống chế này, kéo dài cho tới thế kỷ 20. [7]

Chúng ta cũng biết ở Mỹ giới chăn chiên thường khuyên các con chiên là “đừng có đọc sách của Giao Điểm”. Và ở Việt Nam thì Công giáo đã ra sức mua chuộc những cán bộ văn hóa để ngăn chận, không cho phổ biến các sách của Giao Điểm cũng như những sách viết về những sự thật về Công giáo. Thông tin ở Việt Nam cũng loan tin rất ít về vụ các linh mục hiếp dâm nữ tu Công giáo trên 23 quốc gia, và trên 5000 linh mục bị truy tố vì tội loạn dâm và ấu dâm. Và những chuyện bê bối trong nội bộ Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng bị bưng bít dấu kín, nhưng thỉnh thoảng cũng bị lọt ra ngoài một phần qua vài bài viết, thí dụ như của Nguyễn Văn Trung hay Linh mục Nguyễn Văn Trọng. Qua những sách lược trên của Giáo hội, các tín đồ, vốn đã ngu si lại tiếp tục sống trong vòng ngu si suốt đời. Nếu không thì làm sao những sự xảo quyệt của giới chăn chiên có thể thành công. Chúng ta hãy kể vài thí dụ về sự xảo quyệt của giới chăn chiên.

Tín đồ được các bậc chăn chiên hứa hẹn một cái bánh vẽ trên trời mà họ gọi là “thiên đường” trong khi chính họ cũng chẳng biết cái bánh vẽ đó như thế nào, ở đâu, vì từ xưa tới nay đã có ai từ đó trở về, kể cả Chúa Giê-su, để cho bàn dân thiên hạ biết cái thiên đường đó là như thế nào. Nhưng sự xảo quyệt của các linh mục còn tỏ rõ hơn nữa khi họ vẫn giảng cho tín đồ về thiên đường và hỏa ngục trong khi có thể họ đã biết là, trước sự tiến bộ của khoa học về vũ trụ học, về sinh học v..v…, Giáo hoàng John Paul II của họ đã bắt buộc phải chấp nhận trước thế giới thuyết Big Bang về nguồn gốc vũ trụ, thuyết tiến hóa về nguồn gốc con người, chấp nhận con người không phải là do Thượng đế sáng tạo ra tức thời mà chính là kết quả của một quá trình tiến hóa dần dần và lâu dài, thú nhận không làm gì có thiên đường (một cái bánh vẽ trên trời để dụ những người đầu óc mê mẩn, yếu kém), và hỏa ngục (một nơi để hù dọa những người không tin Chúa). Như vậy, Giáo hoàng đã chính thức bác bỏ thuyết “sáng tạo” của Ki Tô Giáo, phá tan huyền thoại về Adam và Eve là tổ tông loài người do Thượng đế tạo dựng từ đất sét, và kéo theo không làm gì có chuyện Adam và Eve sa ngã tạo thành tội tổ tông. Do đó, vai trò “chuộc tội” và “cứu rỗi” của Giê-su chỉ là những luận điệu thần học lừa dối của giới giáo sĩ Ki Tô Giáo khi xưa, được tiếp tục đưa ra không ngoài mục đích khai thác lòng mê tín của một số người, huyễn hoặc và khuyến dụ họ tin vào những điều không thực. Thật vậy, tháng 7 năm 1999, trước những khám phá xác tín nhất của khoa vũ trụ học, và trước những hiểu biết của con người ngày nay về cấu trúc của trái đất, Giáo Hoàng đã bắt buộc phải tuyên bố: “thiên đường không phải là một nơi trừu tượng mà cũng chẳng phải là một nơi cụ thể ở trên các tầng mây” (Heaven is neither an abstraction nor a physical place in the clouds), và “Hỏa ngục không phải là sự trừng phạt áp đặt từ bên ngoài bởi Thượng đế, mà là trạng thái hậu quả của những thái độ và hành động mà con người đã làm trong đời này” (Hell is not a punishment imposed externally by God, but the condition resulting from attitudes and actions which people adopt in this life). Thử hỏi có bao nhiêu tín đồ Công giáo được các bậc chăn chiên cho họ biết Giáo hoàng của họ đã nói những gì về thuyết Big Bang, thuyết Tiến Hóa, và về thiên đường và hỏa ngục?

Tín đồ Công giáo Việt Nam được dạy là phải luôn luôn cầu nguyện Chúa hay Đức Mẹ Maria, kiểu “cầu ngày không đủ, tranh thủ cầu đêm, cầu thêm ngày chủ nhật”, một hình thức xin-cho, vì Chúa đã hứa cứ cầu đi rồi sẽ được. Chúa phán, Matthew 21:22: “Nếu các người tin, các người sẽ nhận được bất cứ điều gì các người yêu cầu trong cầu nguyện” [If you believe, you will receive whatever you ask for in prayer] và John 14:13-14: “Và Ta sẽ làm bất cứ điều gì các người yêu cầu nhân danh Ta… Các ngươi có thể yêu cầu bất cứ điều gì nhân danh ta, ta sẽ làm theo lời yêu cầu đó” [And I will do whatever you ask in my name… You may ask me for anything in my name, and I will do it.]

Nhưng thực tế cho thấy rằng, Giáo dân Việt Nam cầu nguyện xin-cho với Nhà Nước Việt Nam thì may ra còn có thể được, chứ nghe lời xúi dục của ông Tổng Kiệt nhục nhã, đi thắp nến cầu nguyện đòi đất ăn cướp trước đây ở Tòa khâm Sứ, Ấp Thái Hà, Tam Tòa v… v… đều không có hiệu quả, vì Chúa chưa được phép của Nhà Nước Việt Nam, nếu không muốn nói là thật ra Chúa chỉ hứa hão. Nhưng Giáo hội thường có những giải thích đặc thù Công giáo về cầu nguyện xin-cho mà không được đáp ứng. Nếu cầu không được và thắc mắc thì được giải thích là “Chúa đã trả lời rồi, Chúa không ưng thuận lời cầu nguyện đó.” Tại sao? Đây là thuộc về mầu nhiệm của Thiên Chúa, mọi quyết định của Chúa đều đúng vì Chúa là Chúa, chúng ta không thể nào hiểu được việc Chúa làm”. Nhưng sự xảo quyệt của giới chăn chiên còn tỏ rõ hơn nữa khi họ giảng đạo, luôn luôn nói là “ý Chúa thế này, thế nọ”, “phải làm thế này thế nọ để làm đẹp lòng Chúa” v…v… Khi xưa Giáo hoàng hô hào Thánh Chiến cũng nói với tín đồ đó là ý Chúa [God’s Will]. Khi có chuyện bất hạnh xảy ra cho tín đồ thì lời giải thích sẽ là “Chúa sinh ra thì Chúa có quyền lấy đi”, hoặc “Chúa gọi về sớm với Chúa”. Tất cả những giải thích này đều thuộc loại dối trá, dù với mục đích gì, bàn chất vẫn là dối trá.

Cá Nhân Phạm Tội Hay “Hội Thánh Công Giáo” Phạm Tội:

Giáo hội đã phạm rất nhiều tội ác đối với nhân loại. Đây là một sự kiện bất khả phủ bác. Một luận điệu bào chữa cho Giáo hội là các cá nhân phạm tội chứ Giáo hội vẫn là một “hội thánh” thánh thiện. Luận điệu này quên rằng khi Giáo hoàng phạm tội thì đó là “đại diện của Chúa” (Vicar of Christ) phạm tội chứ không phải là cá nhân thường như mọi người, và khi các Linh mục can tội loạn dâm hay ấu dâm thì đó là các “Chúa thứ hai” phạm tội chứ không phải là người thường như mọi người.

Nhưng thực ra Giáo hội là gì? Theo cấu trúc toàn trị của Giáo hội Công giáo thì Giáo hoàng và tập thể các chức sắc ở Vatican gồm từ các Hồng y xuống tới các Linh mục, quyết định sách lược, đường lối của Giáo hội để phục vụ cái mà Giáo hội gọi là “Chân lý Công Giáo “ (Catholic truth), nghĩa là những tín điều, tín lý mà Giáo hội muốn tín đồ phải nuốt chững vì “đức vâng lời”, kèm theo những sách lược, thủ đoạn để mở mang đạo Chúa. Trong thời Trung Cổ ở Âu Châu, Giáo hội nắm quyền sinh sát trong tay, và Giáo hội đã ra lệnh cho cánh tay thế tục, nghĩa là những chính quyền nằm dưới quyền của Giáo hội, cưỡng bức áp đặt những tín lý của Giáo hội trên nhân loại qua sách lược “giết người hàng loạt” [The Church ordered its secular arm to force its dogma upon humanity by “mass murder”]

Các Giáo hội con, như Giáo hội Công giáo Việt Nam chẳng hạn, chỉ có nhiệm vụ thừa hành đường lối của Giáo hội hoàn vũ. Như vậy, tội ác của Giáo hội thuộc về toàn thể “hội thánh” chứ không phải chỉ là của một số cá nhân như những lời bào chữa xảo quyệt của Giáo hội. Chính sự ngu si của quần chúng tín đồ mù quáng tuân theo tất cả đường lối, sách lược của Giáo hội, cho nên dù muốn dù không, toàn thể “hội thánh” phải có trách nhiệm liên đới về những tác hại mà Giáo hội gây ra cho nhân loại, bởi vì không có sự tuyệt đối trung thành mù quáng của Giáo dân, Giáo hội không thể thực hiện được những sách lược Giáo hội muốn thi hành.

Tuy nhiên, sự ngu si và cuồng tín của giáo dân không phải là yếu tố chính, mà còn phải do sự ngu dốt của chính Giáo hội cho nên Giáo hội mới có thể gây ra 7 núi tội ác đối với với nhân loại mà Giáo hoàng John Paul II cùng bộ tham mưu của ông đã xưng thú cùng thế giới. Sự ngu dốt của Giáo hội là tin vào những điều mà Giáo hội cho rằng không thể sai lầm trong Thánh Kinh vì tưởng đó là lời mạc khải của Thiên Chúa. Bao nhiêu thảm họa Giáo hội Công giáo gây cho nhân loại cũng chỉ vì sự ngu dốt này của Giáo hội. Chúng ta hãy kể vài trường hợp điển hình.

Sự ngu dốt này đã đưa đến hành động giết hại khoa học gia, ngăn chận sự tiến bộ kiến thức trong nhiều thế kỷ. Chúng ta hãy kể hai trường hợp điển hình.

Trường hợp thứ nhất là Giáo hội Công giáo thiêu sống Giordano Bruno, một linh mục dòng Đa Minh người Ý. Bruno không những đồng ý với Copernicus mà còn táo bạo hơn, đưa ra quan niệm là ngoài thế giới chúng ta đang sống có thể còn có nhiều thế giới tương tự khác nữa. Điều này trái với lời của Thượng Đế trong Thánh Kinh: “Trái đất là trung tâm của thế giới duy nhất mà chúng ta đang sống.”

“Bruno tin rằng ngoài thế giới của chúng ta còn có nhiều thế giới khác nữa, tin là trái đất quay xung quanh mặt trời, và tin vào thuyết mặt trời là trung tâm của thái dương hệ Vì những “tội ác” như vậy mà ông ta bị giam tù trong 6 năm. Sau cùng, vì không chịu thay đổi quan niệm để được tự do, ông bị đưa ra tòa án xử dị giáo, kết án là có tội, tuyệt thông và bị tuyên án thiêu sống. Ông bị các Linh mục, những người được dạy phải yêu kẻ thù, dẫn từ nhà tù ra nơi hành hình. Ông bị cột vào một cọc xung quanh có chất củi. Rồi các Linh mục, tín đồ của Chúa Ki-Tô, châm lửa và thiêu sống vị Thánh tử đạo vĩ đại nhất, hoàn hảo nhất từ xưa tới nay.” [8]

Trường hợp thứ hai là về Galileo Galilei. Năm 1616, kính thiên văn đầu tiên của Galilei đã làm cho vòm trời trong Thánh Kinh rớt ra từng mảng. Công cuộc khảo cứu của Galileo Galilei dựa trên sự quan sát thiên văn qua hàng loạt những kính thiên văn ngày càng tân kỳ hơn, đã thực chứng quan niệm của Bruno và đồng thời khẳng định thuyết của Copernicus như là một chân lý khoa học. Chúng ta đã biết, năm 1633, dưới triều Giáo Hoàng Urban VIII, tòa án xử dị giáo đã buộc Galilei phải sửa đổi khám phá khoa học của ông cho phù hợp với Thánh Kinh, nghĩa là mặt trời quay xung quanh trái đất, và biệt giam ông tại nhà cho đến khi ông chết vào năm 1642.

Vì trường hợp của Galileo đã nói lên phần nào tinh thần tôn trọng sự thật và bất khuất của các khoa học gia, và vì Galileo được coi như là người đã mở một kỷ nguyên mới cho nền khoa-học tân tiến Tây phương, nên tôi nghĩ kể lại vài dòng về trường hợp của ông cũng không phải là vô ích (B. S. Rajneesh, Linh Mục và Chính Trị Gia: Những Mafia của Linh Hồn (Priests and Politicians: Mafia of the Soul, trg. 27):

“Năm 1633, khi Galileo, dựa trên những dữ kiện khoa học không thể phủ nhận, đoan quyết trong một cuốn sách khảo cứu thiên văn của ông rằng: không phải là mặt trời quay xung quanh trái đất mà chính là trái đất quay xung quanh mặt trời, thì ông bị kéo ra trước tòa án dị giáo của giáo hoàng Urban VIII. Khi đó ông đã già, gần chết. Giáo hoàng phán: “Trước khi chết, ngươì hãy sửa lại điều trên vì nó ngược lại với thánh kinh. Bất cứ điều nào ngược với thánh kinh đều đương nhiên sai lầm, vì thánh kinh là lời của Thượng Đế.

Galileo là một khoa học gia vĩ đại, dù đã 80 tuổi, sắp chết, nhưng vẫn còn đầy đủ óc khôi hài tuyệt vời. Ông nói: Không thành vấn đề, tôi sẽ sửa lại lời tôi viết, tôi sẽ viết lại trong sách của tôi đúng như lời Thượng Đế đã viết trong thánh kinh – nghĩa là mặt trời quay xung quanh trái đất. Nhưng có một điều tôi cần trình ngài rõ: cả trái đất lẫn mặt trời đều không đọc sách của tôi. Và sự thực thì, trái đất sẽ tiếp tục quay xung quanh mặt trời.

Nếu ngài nhất định muốn biết tại sao thì tôi có đầy đủ bằng chứng. Tôi đã dùng cả đời tôi để nghiên cứu vấn đề này, và những người có đầu óc khoa học đều tuyệt đối đồng ý với sự khám phá của tôi. Trước sau gì rồi ngài cũng phải đồng ý vì không ai có thể chống lại sự thực lâu dài.” [9]

Tuy vậy Galileo vẫn bị buộc phải sửa đổi sự thực khoa học ông đã viết trong sách, bị kết án là “lạc đạo” và bị biệt giam tại nhà cho đến khi ông chết, năm 1642. Nhưng lời tiên đoán của ông đã thành sự thực, tuy hơi chậm. 359 năm sau, ngày 29 tháng 10 năm 1992, giáo hoàng John Paul II, tuyên bố vụ án Galileo là một sai lầm và phục hồi danh dự cho Galileo, sau khi một ủy ban gồm những bộ óc thượng thặng của tòa thánh nghiên cứu trong 13 năm về vấn đề Galileo. 13 năm dùng để nghiên cứu một vấn đề mà đối với toàn thế giới đã rõ như ban ngày từ mấy trăm năm nay, một sự kiện mà ngày nay học sinh tiểu học cũng biết, 13 năm tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền của giáo dân đóng góp để kiếm ra một kẽ hở hòng biện hộ cho Giáo hội trong vụ án Galilei nhưng không thành công, để cuối cùng phải thú nhận sự sai lầm của Giáo hội.

Sự ngu dốt của các bậc Thánh trong Giáo hội Công giáo có thể biểu hiện điển hình trong lời phán của Thánh Augustine, tác giả nền thần học căn bản của Công Giáo, Augustine không thể tin nổi là trái đất có hình cầu, điều này chứng tỏ thần học là một bộ môn thuộc loại mê tín, không có giá trị trí thức:

Không thể có người ở phía bên kia của trái đất, vì trong những hậu duệ của Adam, không có sắc dân nào được ghi trong Thánh Kinh. [10]

Ảnh Hưởng Thánh Kinh Trên 7 Núi Tội Ác Của Giáo Hội Công Giáo:

Hầu hết các tín đồ Công giáo không biết rằng, sở dĩ Giáo hội Công giáo gây nên 7 núi tội ác đối với nhân loại là vì Giáo hội tin theo tất cả những gì viết trong cuốn Thánh Kinh, như Mục sư Ernie Bringas đã nhận định ở trên, trong khi Thánh Kinh chỉ là một cuốn sách mà ngày nay các học giả đã chứng minh rằng chứa rất nhiều sai lầm về thần học cũng như khoa học, khoan kể những chuyện hoang đường của dân tộc du mục Do Thái thời bán khai. Các tín đồ cũng không biết rằng phần lớn những việc ác độc của Giáo hội chính là theo sát những lời dạy của hai cha con Giê-su trong cuốn Thánh Kinh. Ngày nay, Giáo Hội làm đủ mọi cách để quảng cáo cho một Thượng đế nhất mực nhân từ của Ki-Tô Giáo, và Giê-su như là một Thày Giảng tôn giáo vô hại (a harmless religious preacher) và chủ trương hòa bình, nhưng những gì chúng ta có thể đọc trong Cựu Ước và các Phúc Âm trong Tân Ước đã loại bỏ hoàn toàn những điều Giáo hội nói về Thượng đế và Giê-su. Do đó, Giáo hội luôn luôn tránh né thảo luận về sự kiện là chính hai cha con Giê-su đã gây cảm hứng cho Giáo Hội để thi hành những điều ác ôn đối với nhân loại. Chúng ta hãy đọc vài lời phán của hai cha con Giê-su trong Thánh Kinh để chứng minh luận cứ trên. Trước hết chúng ta hãy đọc đoạn sau đây của ông Lý Chánh Trung, một nhà trí thức Công giáo, trong cuốn Tôn Giáo và Dân Tộc :

“Tuy nhiên lịch sử đã cho thấy rằng từ khi Giáo hội (La Mã) đã trở thành quốc giáo thì cây gươm tinh thần của Thánh Phao-Lồ đã luôn luôn bị cám dỗ để biến thành cây gươm thép thực sự. Kể từ dạo ấy, mỗi khi hoàn cảnh cho phép, giáo hội đã không ngần ngại để dùng thế lực tiêu diệt các tôn giáo khác, đập phá các đền thờ “Tà Thần”, đốt sách vở ngoại đạo, và đốt luôn bọn người bị xem là “lạc đạo” nếu không chịu sửa sai.

Lịch sử cho thấy:

“Vào cuối thế kỷ 15, (1493), Giáo hoàng Alexander VI, tự cho Công giáo cái quyền thống trị hoàn cầu, đã chia thế giới ra làm hai vùng ảnh hưởng: 1) toàn thể Mỹ Châu, trừ Ba Tây, thuộc Tây Ba Nha; 2) còn Bồ Đào Nha thì được Ba Tây và tất cả những đất đai nào chiếm được ở Á Châu và Phi Châu. Sắc lệnh phân chia vùng ảnh hưởng này quy định rằng, song song với việc chiếm cứ đất đai là bổn phận phải kết hợp các dân địa phương vào trong giáo hội Công giáo. Do đó, đi cùng với những đoàn quân xâm lăng là những linh mục. Sự có mặt của gìới linh mục đã biện minh cho những hành động áp chế dân địa phương cũng như bất cứ thủ đoạn cưỡng ép nào được coi là cần thiết để kéo họ vào niềm tin Công giáo.” [11]

Bản chất của các giáo sĩ thừa sai và các linh mục bản xứ như ở Việt Nam họ tạo nên phần lớn là cuồng tín, nhắm mắt nghe theo mọi huấn lệnh của Giáo hoàng, vô đạo đức tôn giáo, tham lam, thích vơ vét tài sản của cải, lạm quyền để ăn cướp hay phá hủy chùa chiền làm đất xây nhà thờ, điển hình là nhà thờ lớn Hà Nội, nhà thờ La Vang, nhà thờ Đức Bà ở Saigon v..v… đều được xây trên những đất ăn cướp của Chùa. Sách lược này theo đúng huấn lệnh của Alexander VI ở trên và trong Cựu ước: “Ngươi không được thờ thần nào khác, phải phá hủy tượng thần của dân gian.” Một số tài liệu trong phần sau sẽ chứng minh điều này.

Giáo sư sử Mark W. McLeod viết trong cuốn The Vietnam Response to French Intervention, 1862-1874, trang 122, về vài hành động của Giáo dân Việt Nam trong thời Pháp xâm chiếm Việt Nam như sau:

… Để giúp chúng ta hiểu rõ hơn, chúng ta hãy xét tới những hành động của Balny tại Phủ Lý và Hải Dương và của Harmand ở Nam Định, và nhấn mạnh đến sự liên hệ giữa Bộ Truyền Giáo Công giáo và các lực lượng quân sự Pháp. Sự phân tích những hành động này cho thấy, trong những cuộc tấn công vào những cứ điểm của chính quyền Việt Nam, quân đội Pháp đã nhận được một mức độ hỗ trợ rất đáng kể từ những thừa sai và những tín đồ Công giáo Việt Nam. Hơn nữa, những phương pháp mà các sĩ quan Pháp và những cộng tác viên Gia Tô dùng tuyệt đối không thể coi là có đạo đức cao theo những tiêu chuẩn đương thời của ngay chính họ, vì những phái bộ truyền giáo Công giáo đã dùng sức lao động (của tín đồ Công giáo bản xứ; TCN), tài nguyên, và tin tức tình báo, đổi lấy hậu thuẫn của Pháp để thực hiện sự tàn sát liên miên người “lương”, mạo phạm những công trình xây dựng của Phật Giáo, thiêu hủy những làng mạc phi-Công giáo, và cướp bóc những thành phố của nhà Vua. Sự cộng tác với chủ nghĩa đế quốc Pháp của những tín đồ Công giáo thường không được các sử gia nhận biết đầy đủ, nhưng đó chính là một yếu tố đáng kể góp phần thắng lợi cho Pháp ở Bắc Kỳ.” [12]

Trong “thánh lễ” xưng thú 7 núi tội ác của Giáo hội Công giáo đối với nhân loại, Giáo hội đã thiếu lương thiện khi cho rằng những tội ác mà Giáo hội gây ra là do một số cá nhân không theo đúng tinh thần của Giáo hội. Những hành động ác ôn của Giáo hội hoàn vũ đối với nhân loại và của Giáo hội con ở Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam có phải là những hành động lẻ tẻ của các cá nhân nằm ngoài ý định của “hội thánh” Công giáo không? Tuyệt đối không phải, đó chính là sách lược chính thức của Giáo Hội, thực thi đúng những lời dạy của hai cha con Giê-su trong cuốn thánh Kinh. Chứng minh? Chúng ta có thể đọc trong Cựu Ước như sau:


Lời xưng thú núi tội ác thứ 5: Xưng thú “tội ác trong những hành động với ý muốn thống trị kẻ khác, với thái độ thù nghịch đối với các tôn giáo khác, không tôn trọng truyền thống văn hóa và tôn giáo của các dân tộc nhỏ, kém phát triển”, và thứ 7: Xưng thú “tội ác trong việc vi phạm những quyền căn bản của con người” của Giáo hội Công giáo đã chứng minh hơn gì hết là Giáo hội đã theo sát lời dạy trên trong Cựu Ước. Và nay chúng ta đã hiểu tại sao các bậc chăn chiên Việt Nam không muốn cho con chiên của mình lấy người ngoại đạo, và cưỡng ép những người ngoại đạo phải học đạo trước khi lấy người trong đạo, với điều kiện những đứa con sinh ra phải đi rửa cái tội của một Adam hoang đường, nghe lời của một con rắn hoang đường biết nói tiếng người, chót ăn một trái cây hoang đường, trong một cái vườn hoang đường của cổ sử Do Thái.

Tại sao lịch sử Công giáo lại chứng tỏ đó là một tôn giáo rất hiếu chiến với những đạo binh của Chúa, đạo binh của Đức Mẹ v…v… Đó là vì chính Chúa Giê-su đã gây cảm hứng hiếu chiến cho Giáo hội. Giê-su phán:

GIÊ-SU: Matthew 10: 34-36:


Cho nên đi đến đâu, Công Giáo cũng tạo nên sự bất hòa trong dân gian, gia đình xung đột v…v… Cảnh Lương Giáo tàn sát lẫn nhau trong quá khứ, và gia đình bất hòa vì có đứa con lạc đàn đi theo Công giáo là chuyện thường xảy ra trong xã hội Việt Nam kể từ khi Công giáo xâm nhập vào Việt Nam.

Trong cuốn Những Hội Truyền Giáo Hải Ngoại và Sự Xâm Nhập của Pháp Vào Việt Nam (Les Missions Étrangères et la Pénétration Francaise au Viet-Nam), Nicole-Dominique Lê viết:

“Theo quan điểm của những nhà lãnh đạo Việt Nam thì các thừa sai đã phạm tội thúc đẩy giáo dân bất tuân luật lệ quốc gia. Từ bỏ những thờ phượng tôn giáo, những giá trị xã hội đã khiến cho họ sống ở ngoài lề của xã hội truyền thống. Nhưng nghiêm trọng hơn là, người ta trách cứ các giáo sĩ và giáo dân đã tạo nên sự phân chia quốc gia thành 2 khối tôn giáo đối nghịch nhau.” [13]

Chính Linh mục Lương Kim Định cũng phải thú nhận trong cuốn Cẩm Nang Triết Việt, trang 57:

“Sự truyền đạo Thiên Chúa vào Việt Nam…đưa đến sự chia khối dân tộc đang thống nhất thành hai phe Lương Giáo làm cho sự liên lạc giữa đôi bên trở nên nhức nhối đầy e dè nghi kỵ. Đấy là một tai nạn lịch sử mà thời gian tuy có làm giảm đi, nhưng xem ra không sao xóa sạch được”

Sự phân biệt lương-giáo của ông cha chúng ta là có ý nghĩa sâu sắc. Vì “lương” có nghĩa là tốt, lành, lương thiện, còn “giáo” chỉ các giáo dân, những người không “lương”. Linh Mục Lương Kim Định đã thú nhận một ảnh hưởng tác hại của Công Giáo trên đại khối dân tộc Việt Nam: gây chia rẽ.

Sau Giám mục Bá Đa Lộc là những Linh mục, Giám mục tới Việt Nam với mục đích rõ rệt là phá hủy nền văn hóa Việt Nam, và vận động chính phủ Pháp xâm chiếm Việt Nam, biến Việt Nam thành thuộc địa của Pháp. Trong số này chúng ta phải kể đến những Giám mục Huc, Retord, Pellerin, Gauthier, Puginier v..v.. [Xin đọc bài “Nhân Vụ Đồng Chiêm” – Quạ Thì Đen” của Nguyễn Lâm trên ngày 1/2/2009]

Tất cả đều có những hoạt động gián điệp với sự tiếp tay của một số không nhỏ tín đồ Công giáo bản xứ. Hiện nay, những sử liệu về hoạt động gián điệp và gian ác thế tục của họ không thiếu. Trong mục đích xâm lăng Việt Nam, các thừa sai Công giáo đã bi thảm hóa chính sách cấm đạo của các triều đình nhà Nguyễn với tất cả sự căm phẫn của họ. Nhưng xét theo bối cảnh lịch sử thế giới trong những thế kỷ 16-19 thì chúng ta phải nói rằng, căn bản căm phẫn của các giáo sĩ thừa sai ngoại quốc và tay sai bản địa về việc cấm đạo và bách hại giáo dân ở Việt Nam thật là vô lý một cách lố bịch: “Vì chính trong những khoảng thời gian này, Công Giáo đang tàn sát những tín đồ Tin Lành ở Netherlands, tra tấn hàng ngàn dân Huguenots ở Pháp, và Văn Phòng Thánh Xử Dị Giáo (Holy Office of the Inquisition = Cơ Quan Chỉ Đạo các Tòa Hình Án xử dị giáo) còn đang bận thiêu sống những kẻ dị giáo từ Granada tới Goa.” (Dennis Bloodworth, The Chinese Looking Glass, A Delta Book, New York, 1968), khoan kể là việc cấm đạo không phải vì giáo dân theo một đạo mới mà vì giáo dân đã có những hành động phản quốc, phản bội dân tộc.

Như vậy, căn bản căm phẫn của họ thực ra là đặt trên cái lý lẽ đầy bất công và man rợ của kẻ mạnh, mạnh vì gươm giáo, súng ống, chứ không phải mạnh về tinh thần hay đạo đức: là con Chúa thì có quyền đi tra tấn, tàn sát, thiêu sống người ngoại đạo vì họ không có cùng một niềm tin như các con Chúa, còn người ngoại đạo thì không có quyền đụng tới con Chúa ngay cả khi những con Chúa này thuộc loại phản quốc.

Về những Tòa Hình Án Xử Dị Giáo, Lord Acton, một tín đồ Công giáo, viết vào cuối thế kỷ 19:

“Nguyên tắc của Những Tòa Hình Án Xử Dị Giáo là giết người.. Những giáo hoàng không chỉ là những tên sát nhân có hạng, mà còn cho sự giết người là một căn bản hợp pháp của Giáo hội Ki Tô và là một điều kiện của sự cứu rỗi.” [14]

Giáo hội đã theo sát lời dạy của Giê-su như sau:


Giáo hội không chỉ giết người mà còn hành hạ tra tấn các nạn nhân bằng những hình cụ rất khủng khiếp mà Giáo hội đã phát minh ra. Hiện nay ở San Francisco, Mỹ, và ở Amsterdam, Hà Lan, đều có bảo tàng viện trưng bày hơn 40 hình cụ Giáo hội “sáng tạo” ra để tra tấn con người. Nhưng tại sao Giáo hội lại ác ôn như vậy? Chính Giê-su đã dạy phải hành hạ tra tấn những kẻ không tin Chúa trong sách Khải Huyền.

Sách Khải Huyền đã được Tổng Thống Hoa Kỳ Thomas Jefferson phê bình một cách rất chính xác như sau: “Sách Khải Huyền là những lời nói dốt nát của một kẻ điên khùng” [President Thomas Jefferson referred to the Book of Revelation as “the ravings of a maniac”, West County Times, California, USA, Editor Steven Morris, 14 August, 1995].

Kẻ điên khùng dốt nát này là ai? Kinh Thánh viết rõ tên sách Khải Huyền: “The Revelation of Jesus Christ”, có nghĩa là “Lời khải thị của Giê-su Ki Tô”, và câu đầu trong sách Khải Huyền viết rõ: “Rev. 1: 1: The Revelation of Jesus Christ, which God gave Him to show to His servants – things which must soon take place, He made it known by sending his angel to his servant John….” [TCN tạm dịch: Lời khải thị, hay mạc khải, của Giê-su Ki-tô mà Chúa Cha đã ban cho ông ta để tỏ cho các tôi tớ của ông ta thấy những điều sắp phải xảy ra. Giê-su tỏ điều khải thị này (cho các tôi tớ) bằng cách sai thiên sứ của ông ta đến với kẻ tôi tớ của ông ta là John (Gio-an hay Giăng)…]. Bây giờ chúng ta hãy đọc đoạn sau đây của Chúa Giê-su trong sách Khải Huyền, 9:3-5:

Rồi từ đám khói bay xuống đất những con châu chấu. Chúng được ban cho nọc độc như những con bọ cạp ở dưới đất. Chúng được lệnh không được phá hại cây cỏ mà chỉ nhắm vào những người không có dấu ấn của Thượng đế đóng trên trán [nghĩa là những người không được Thượng đế chọn để cứu vớt trong ngày tận thế vì không tin vào Thượng đế]. Chúng không được quyền giết mà chỉ được tra tấn hành hạ những người này trong 5 tháng. Và sự đau đớn cùng cực của những người này giống như khi bị bọ cạp chích. Trong 5 tháng này, những người này muốn chết đi cho rồi mà không chết được. (Ôi! Chúa lòng lành của Ki Tô Giáo?]

Nhưng thật ra, những cuộc tra tấn nạn nhân vô tội của Giáo hội trong những vụ xử án dị giáo, lạc đạo, và phù thủy còn dã man, khủng khiếp hơn là bị bọ cạp chích nhiều. Tra tấn xong, và sau cuộc tra tấn thì nạn nhân nào cũng có tội. Cuối cùng thì Giáo hội trao cho cánh tay thế tục của Giáo hội mang nạn nhân đi thiêu sống, dưới sự giám sát của giám mục hoặc linh mục. Tại sao chính quyền thế tục lại phải nghe theo lời sai khiến của Giáo hội để thi hành những điều ác ôn như vậy. Chúng ta nên nhớ rằng, trong thời Trung Cổ, quyền hành sinh sát của Giáo Hội là tuyệt đối, đứng trên thế quyền.

Ngày 18 tháng 11 năm 1302, Giáo hoàng Boniface VIII ban “sắc lệnh về hai lưỡi gươm” của Giáo hội (Bull of two Swords [Unam Sanctam = The One Holy]), đặt căn bản cho quyền hành của Giáo hội trong nhiều thế kỷ. Sắc lệnh của Giáo hoàng tuyên dương là Giáo Hội nắm trong tay “hai lưỡi gươm”, nghĩa là hai mặt quyền lực. (“Two swords, that is, two powers):

“Cả hai lưỡi gươm đề nằm trong quyền lực của Giáo hội, lưỡi gươm tinh thần và lưỡi gươm thế tục; lưỡi gươm tinh thần được vung lên trong Giáo hội bởi giới chăn chiên; lưỡi gươm thế tục thi hành lệnh của Giáo hội bởi cánh tay quân sự của Giáo hội .. và quyền lực tinh thần có quyền thiết lập và hướng dẫn quyền lực thế tục, và phán xét quyền lực thế tục khi quyền lực này không thi hành đúng lệnh.. Bất cứ người nào chống lại hai lưỡi gươm này là chống lại luật của Thượng đế (Bull Unam Sanctam, Boniface VIII, 18 November 1302; Catholic Encyclopedia, xv, p.126) [15]

Nhưng tại sao sau khi tra tấn Giáo hội lại không giết phắt nạn nhân đi cho rồi, mà lại còn phải mang nạn nhân đi thiêu sống. Là vì chính Chúa Giê-su đã dạy như vậy trong “Phúc Âm” (sic) John 15:6:

Nếu một người không chịu theo ta, nó sẽ bị quăng đi như một cành cây, và trở thành khô héo; rồi các người sẽ gom chúng lại, ném chúng vào ngọn lửa, và chúng bị đốt cháy.

Không phải là tự nhiên và vô cớ mà Giáo hội lại đi săn lùng phù thủy, nếu thực sự có phù thủy ở trên đời, tra tấn họ và thiêu sống họ. Đó là vì Giáo hội theo sát lời dạy trong những đoạn sau trong Thánh Kinh.

Exodus 22: 18: NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ CHO MỘT PHÙ THỦY ĐƯỢC SỐNG SÓT [King James Version: “You shall not suffer a witch to live”; Revised English Version: “You must not allow a witch to live.”]; Leviticus 19:26 “Thiên Chúa sẽ đối mặt với các kẻ làm thầy pháp và giết hết bọn này trước mặt dân chúng”; Levi. 20:26-27 “Những kẻ làm phù thủy hoặc bói toán phải được đem ra giết hết”. Và Giáo hội Công Giáo cũng như Tin Lành sau này đã theo đúng những luật man rợ này của Thiên Chúa trong Kinh Thánh để tiêu diệt những phù thủy, sản phẩm tưởng tượng của Thiên Chúa trong Kinh Thánh mà Công Giáo cũng như Tin Lành tin là có thật, hay vu là có thật, để theo đuổi những mục đích thế tục như chiếm hữu tài sản của nhưng nạn nhân.

Giám mục Bruno ở Segni nói: “Những Tòa Hình Án Xử Dị Giáo và Phù Thủy “được phát minh ra để cướp tài sản của những người giầu có. Giáo hoàng và các linh mục của ông ta đều bị nhiễm độc bởi thú nhục dục; họ coi khinh Gót vì tôn giáo của họ đã bị chìm ngập trong một cơn đại hồng thủy của giàu sang” [16]

Tin nhảm tin nhí vào Thánh Kinh, rằng phù thuỷ có thực trên thế gian, không chỉ là niềm tin trong Công Giáo mà còn trong Tin Lành. Thật vậy, Martin Luther, ông tổ của Phản Thệ Giáo, alias Tin Lành [thực sự chỉ là Tin Dữ], tin chắc cuốn Kinh Thánh là quyền uy tối cao, không ngần ngại thiêu sống phù thủy.

Ông ta cho phép thiêu sống 4 phù thủy ở Wittenberg,. Ông ta phát biểu: “Tôi không hề có lòng thương các phù thủy..Tôi có thể thiêu sống tất cả bọn họ.” và Tin Lành John Calvin (1545) đích thân chỉ huy một chiến dịch ở Geneva chống 31 người bị kết án là phù thủy. Calvin tuyên bố: “Kinh Thánh dạy chúng ta là có những phù thủy và họ phải bị giết.. luật này của Thiên Chúa là một luật phải được áp dụng khắp nơi” [17]

Chúng ta thấy rằng, những câu trích dẫn ở trên từ cuốn Thánh Kinh, và nhiều câu khác cũng như nhiều chuyện trong Thánh Kinh, đã là căn bản, không những chỉ cho sách lược truyền đạo của Công Giáo, điển hình là ở Việt Nam, cho những cuộc Thập Ác Chinh, mà còn cho cả 7 núi tội ác của giáo hội Công Giáo mà giáo hoàng John Paul II cùng một số phụ tá cao cấp trong tòa Thánh, trong đó có Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận, về sau được phong Hồng Y, đã công khai xưng thú với nhân loại ngày 12 tháng 3, 2000 tại thánh đường Phê-rô.

Chúng ta có thể nêu ra vô số trường hợp chứng tỏ sự ngu dốt của Giáo hội trong lịch sử Giáo hội đã gây nên bao tác hại cho nhân loại, và sự ngu dốt đó còn kéo dài cho tới ngày nay khi Giáo hội còn mang cái gọi là “vạ tuyệt thông” hoang đường để hù dọa tín đồ, “đức vâng lời” để nô lệ hóa tín đồ, hoặc lập trường cứng rắn của Giáo hội về những vấn đề xã hội, nhất là vấn đề ngừa thai, cấm phá thai trước nạn nhân mãn, trong khi một số linh mục đã hiếp dâm chị em nữ tu Công giáo rồi dẫn họ đi phá thai.

Thực Chất Hàng Giáo Phẩm Công Giáo:

Giáo dân Công giáo Việt Nam gọi giáo hoàng của họ là “đức thánh cha”. Họ được dạy như vậy nhưng sự thực họ không biết gì về những “đức thánh cha” của họ. Khoan kể lịch sử các giáo hoàng đã cho thấy có nhiều giáo hoàng tội ác ngập trời, ngay cả những giáo hoàng gần đây như Pius XII, John Paul II hay Benedict XVI cũng không được coi là có đạo đức tôn giáo. Giáo hoàng đương nhiệm, Benedict XVI, khi còn là Hồng y thiết giáp Joseph Ratzinger, đã phê bình Phật Giáo bằng một câu rất vô giáo dục, gần đây ông ta cũng còn phán bậy về Hồi Giáo rồi phải xin lỗi, và chính ông ta đã ra lệnh cho các giám mục trên thế giới phải tiếp tục thi hành chính sách bao che, bưng bít các vụ giám mục và linh mục của ông ta can tội loạn dâm và ấu dâm.

Giáo dân cũng gọi các linh mục của họ là “đức cha” mà sự thực không biết gì về các “đức cha” vô đức của họ. Họ được dạy, đúng ra là bị nhồi sọ, để tin rằng “giáo hoàng” là những đại diện của Chúa trên trần (Vicars of Christ), có thể cho họ lên một “thiên đường mù” sau khi chết để sống cuộc sống đời đời với Chúa mà thực ra không phải là Chúa của họ. Họ được dạy, đúng ra là bị nhồi sọ, để tin rằng các linh mục của họ đều là các “Chúa thứ hai” (Alter Christus), có quyền thay Chúa tha tội cho họ. Trong bí tích xưng tội hoang đường, là “cha tha tội cho con” chứ không phải là “Chúa tha tội cho con” trong khi rất có thể Chúa, nếu thực sự có Chúa, không hề muốn tha tội cho họ. Họ không hề biết rằng nhiều khi các “đức cha” của họ còn bê bối, tội lỗi hơn chính họ nhiều. Ở Việt Nam, khi giáo dân phàn nàn về đạo đức của mấy “đức cha” thì được ông giám mục sở tại khuyên: “Các con đừng nói hành các Cha mà mang tội với Chúa”. Giáo dân đầu óc thuộc loại mì ăn liền sợ mang tội với Chúa cho nên không dám hé môi, để mặc các “đức cha” tự tung tự tác, con rơi con vãi. Nhưng trong thế giới Tây phương thì có khác. Hơn 5000 linh mục ở Mỹ đã bị giáo dân đưa ra tòa vì tội loạn dâm và ấu dâm, và một số Hồng Y, Tổng Giám mục đã bị truy tố, lên án về tội bao che các linh mục phạm tội. Giáo hội đã phải bỏ ra trên 2 tỷ đô-la để bồi thường cho các nạn nhân tình dục của các “Chúa thứ hai”.

Vì tiếp tục sống trong bóng tối nên chúng ta thấy trên vài trang nhà của Công Giáo Việt Nam vẫn huênh hoang nói lên câu vô nghĩa: Giáo hội Công Giáo Rô-ma là “Giáo hội mạc khải, thánh thiện, duy nhất, và tông truyền” dù rằng hàng ngàn công cuộc nghiên cứu về Công Giáo của các học giả Tây phương, gồm cả các bậc chăn chiên như Linh mục, và cao cấp hơn như Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục, khoan kể đến các nhà thần học nổi danh thế giới như Hans Kung, Uta-Ranke Heineman, John Shelby Spong v..v.. đã chứng minh dứt khoát là Công Giáo tuyệt đối không có cái gì có thể gọi là “mạc khải, thánh thiện, duy nhất, và tông truyền”. Chúng ta hãy điểm sơ vài nét về lịch sử Công Giáo, về đạo đức của các Giáo hoàng và giới chăn chiên.

Vì Giáo hoàng là “đại diện của Chúa” (Vicar of Christ) và là người chủ chăn đứng đầu Giáo hội cai quản đám con chiên ở dưới, nên sau đây tôi sẽ duyệt qua một số sự kiện về các Giáo hoàng và và hàng Giáo phẩm trong cung đình Vatican, xuyên qua đó hi vọng chúng ta có thể thấy rõ phần nào bản chất và thực chất của Giáo hội Công giáo. Về lịch sử và đạo đức của một số không nhỏ Giáo hoàng, tôi đã viết bài “Đây! Những “Đức Thánh Cha”, Đại Diện Của Chúa Ki-Tô trên Trần và là Chủ Chăn của Giáo Hội Công Giáo :Thiên Khải, Duy Nhất, Thánh Thiện, Tông truyền,” đăng trên, tôi sẽ không nhắc lại những chi tiết trong đó nữa. Ở đây, tôi chỉ nêu lên một số sự kiện tổng quát để chứng minh là:

“Đọc lịch sử Giáo hội Công Giáo từ đầu cho đến ngày nay, chúng ta thấy đó là một lịch sử của những sự tàn bạo, giết người [cruelty and murder], những vụ mang tai tiếng (scandals), những chuyện vô luân [immorality], gian lận [frauds], gian dối (deceit], ngụy tạo [forgeries], hiếu chiến [aggression].” Tất cả những điều này sẽ được chứng minh trong phần tài liệu sau đây.

Trước hết, tài liệu của Giáo hội về các Giáo hoàng bắt đầu bằng một sự ngụy tạo. Người ta biết rằng lịch sử các Giáo hoàng viết bởi Giáo hội Công giáo đều chứa những văn kiện ngụy tạo [It is acknowledged that the popular Catholic version of the history of the popes are composed of forgeries], mà mục đích chính là để đánh bóng Giáo hội, mê hoặc tín đồ, che dấu sự thực. Vatican xuất bản cuốn sách về các Giáo hoàng (Book of the popes) và cuốn “Liberian Catalogue”, đưa ra trước thế giới những thông tin ngụy tạo về các Giáo hoàng. Phân tích tổng hợp hai cuốn sách trên, các học giả đã chứng minh là cả hai đều nổi rõ về những chuyện bịa đặt giả tưởng về những người kế vị Peter đầu tiên (both notorious for their fictions accounts of early and mythical “successors” of St. Peter” [Catholic Encyclopedia, ix, pp. 224-225; also Pecci ed., ii, p. 371] và Giáo hội không biết gì về các Giáo hoàng trong 6,7 thế kỷ đầu. Trong những thế kỷ này, không có một Giáo hoàng nào có một khuôn mặt lịch sử rõ ràng [To glance at the sypnosis of each pope as given, the Church knows nothing whatever about the pontiffs of the first 6, 7 centuries, and not one of them is a clearly defined in history].

Linh mục Delehaye, sau khi nghiên cứu cuốn sách trên, phát biểu:

“Không có bất cứ một bằng chứng nào là danh sách các Giáo hoàng trong mấy thế kỷ đầu được căn cứ trên những tài liệu có từ trước; đơn giản là, không có một Giáo hoàng Ki-tô nào trong nhiều thế kỷ” [18]

Nhà thần học Anh, Anthony Collins (1676-1729) viết trong cuốn “Discourse of Freethingking (1713), trang 96:

Nói ngắn gọn, những sự gian dối như vậy rất thông thường trong mọi cuốn sách viết bởi các linh mục. Điều chắc chắn là họ dựa vào quyền năng của những tác phẩm trước, nhưng chính những tác phẩm này cũng là đồ giả, ngụy tạo, với các lý do hơn bất cứ lý do nào khác để hỗ trợ cho những sản phẩm về đức tin của họ với sự lươn lẹo nham hiểm. [19]

Ngày nay, nếu chúng ta có đọc những cuốn sách viết về đạo của các linh mục Phan Phát Huồn, Bùi Đức Sinh, hay Tổng giám mục Nguyễn Văn Thuận v…v…, chúng ta cũng có thể thấy trong đó đầy những sự gian dối, ngụy tạo, không ngoài mục đích hỗ trợ cho đức tin của họ, bất kể đến sự bất lương và liêm sỉ trí thức.

Đọc lịch sử Giáo hội Công giáo chúng ta thấy Giáo hội có cả một trường phái ngụy tạo (school of forgeries), chuyên ngụy tạo những văn kiện có lợi cho Giáo hội, hay sửa lại các tài liệu mà Giáo hội thấy rằng có hại cho uy tín và những thuộc tính tự tạo để tăng uy tín của Giáo hội, hoặc diễn giải Thánh Kinh theo chiều hướng lành mạnh hóa những điều xâu xa trong Thánh Kinh. Những văn kiện ngụy tạo nổi tiếng nhất mà nay chính Giáo hội hoặc các nhà thần học trong Công giáo cũng phải thừa nhận là ba bằng chứng ngụy tạo sau đây:

– Bản văn hiến dâng của Constantine (The Donation of Constantine); mục đích là chứng minh chắc chắn rằng Giáo Hoàng là người kế thừa Phê-rô và Constantine, do đó có toàn quyền trên trái đất, và đàng sau hậu trường là sự hậu thuẫn của quyền lực từ trên trời.

– Ngụy tạo Tân Ước, rằng Giáo hội Công Giáo là do Chúa Giê-su thành lập, trao quyền cho Phê-rô, và các giáo hoàng đều là những người kế vị Phê-rô để chăn dắt đạo Chúa.

– Ngụy tạo lời Giê-su, sau khi đã chết hiện ra dạy các tông đồ phải đi truyền đạo trên khắp thế giới.

Quý độc giả có thể đọc chi tiết chứng minh ba sự ngụy tạo chính này trên trang nhà

Quý độc giả cũng có thể đọc bài “Những Tài liệu Ngụy Tạo và Quyền Lực Giáo Hoàng” [Forged Documents and Papal Power] của Nữ Tu Công Giáo Mary Ann Collins trên , hoặc bài “Ảnh hưởng lịch sử và sự sử dụng những tài liệu ngụy tạo để đẩy mạnh giáo lý về chế độ Giáo hoàng” [The Historical Influence and Use of Forgeries in Promotion of the Doctrine of the Papacy] của William Webster trên trang nhà: để thấy rằng Giáo hội Công giáo đã ngụy tạo ra, không phải là một vài, hay một vài chục, mà hàng trăm các văn kiện để tạo quyền lực cho chế độ Giáo hoàng và Giáo hội.

Chúng ta biết rằng, các tín đồ Công giáo ở các nước kém phát triển như trong thế giới thứ ba, hoặc như ở Việt Nam, Phi Luật Tân là những người cuồng tín nhất thế gian. Làm sao mà Giáo hội có thể thành công trong việc nhào nặn đầu óc tín đồ đến độ họ không còn khả năng suy nghĩ. Đó là vì Giáo hội đã sử dụng Học Thuật Công giáo (Catholic scholarship), phối hợp một nền thần học ngụy biện, dối trá với những văn kiện ngụy tạo, giả mạo. Nguỵ biện vì lúc thì giải thích thế này, khi thì giải thích thế nọ, lúc thì giải thích suôi, khi thì giải thích ngược v..v..; dối trá vì không đúng với sự thật với chủ đích lừa dối; ngụy tạo, giả mạo là bịa đặt ra, thêm thắt vào. Học thuật này rất thành công đối với đám tín đồ ít học, đầu óc yếu kém, không đủ khả năng để nhận ra sự thật. Nhưng ngày nay, học thuật này đã không còn chỗ đứng trong thế giới văn minh, tiến bộ. Thật vậy, ngày nay, nhiều học giả, trí thức, chuyên gia v..v.. đã phanh phui ra những thủ đoạn lừa dối của giáo hội Công giáo. Thí dụ, Douglas Lockhart đã viết trong cuốn Cái Mặt Đen Tối Của Thiên Chúa (The Dark Side of God) như sau:

Với khả năng phịa sử qua những tài liệu giả mạo trông như thật với dấu ấn của Giáo Hoàng, và lồng những tài liệu giả mạo này vào trong Giáo Luật, Giáo hội Công giáo đã tái tạo quá khứ của mình một cách có hệ thống để rồi cuối cùng tin vào những điều nói láo của chính mình. [20]

Nữ học giả Helen Ellerbe cũng viết trong cuốn Cái Mặt Đen Tối Của Lịch Sử Ki Tô Giáo (The Dark Side of Christian History):

Cuốn Tự Điển Bách Khoa của Công giáo cũng phải thừa nhận rằng “Trong mọi lãnh vực, sự giả mạo và thêm thắt vào cũng như sự ngu đần đã được tập họp thành trò tinh quái có hạng.” Dù rằng Giáo hội đã cấm không cho nghiên cứu thêm về nguồn gốc của các Phúc Âm, nhiều học giả đã chứng tỏ cả bốn Phúc Âm đều đã được xào xáo viết lại. Trong khi Giáo hội tuyên bố rằng bản chất chân lý không thay đổi và chỉ được mạc khải một lần duy nhất, Giáo hội luôn luôn tìm ra lý do để thay đổi chân lý đó. [21]

Chúng ta hãy đọc đoạn sau đây của Cựu Linh mục dòng Tên, Peter Doeswyck, về những sự ngụy tạo của Giáo hội Công giáo La mã:

“Toàn thể cấu trúc của Giáo hội Công giáo La-mã được xây dựng trên những ngụy tạo, những lá thư tông đồ giả mạo, những bài giảng giả mạo, những phép lạ giả mạo, những di tích giả mạo (của các Thánh), những công đồng giả mạo, và những sắc lệnh giả mạo của các giáo hoàng. Sách Bách Khoa Toàn Thư của Công Giáo thú nhận về sự hiện hữu của nhiều ngàn những tác phẩm ngụy tạo.. Những phát minh của Giáo hội La-mã như Peter tử vì đạo ở La-mã (thế kỷ 2), sự thăng thiên của Mary (thế kỷ 6), quyền lực thế tục của Giám mục thành La-mã (Giáo hoàng) [thế kỷ 8], Quyền tối thượng của Giáo hội La-mã (thế kỷ 11), 7 Bí Tích (thế kỷ 13) v..v… chỉ có thể chứng minh bằng sự ngụy tạo…

Các nhà thần học Công giáo nhận định rằng, với sự phát triển về quyền tối thượng của Giáo hoàng trong thời Trung Cổ, số văn thư của các giáo hoàng tăng lên thật nhiều: “Không còn nghi ngờ gì nữa là trong gần suốt thời Trung Cổ các tài liệu của các giáo hoàng và nhiều tài liệu khác đã được ngụy tạo không ngần ngại một cách rất vô lương tâm. Nói về hàng ngàn các phép lạ về các di tích của các thánh của Giáo hội La Mã, những học giả này thú nhận là “chắc chắn phần lớn là giả mạo”, có “vô số các thánh tích chắc chắn là giả mạo”. Những học giả này thú nhận những sự gian dối sau của Giáo hội La-mã: nguồn gốc chuỗi hạt mân côi hay các bài kinh cầu, sự hiện ta của Mary trước thánh Dominic, xương vai của Mary và Mary hiện ra trước Simon Stock, những bậc thang thánh [Scala Santa = đó là 28 bậc thang bằng đá ở thánh đường John Lateran, thành La Mã, được giáo hội dạy rằng các thiên thần đã mang chúng từ Jerusalem tới. Đó là những bậc thang mà Chúa Giê-su đi xuống sau khi bị Pilate xử. Trong các Phúc Âm không có chỗ nào nói về các bậc này, nhưng dây không phải là vấn đề đối với giáo hội, vì giáo hội bảo con chiên thế nào thì con chiên phải nghe như vậy. Vì sự mê tín cùng cực vào những điều nhảm nhí như trên nên các tín đồ Công Giáo hành hương nơi đây thường leo 28 bậc này bằng đầu gối. (Those who adored the Pope: “And kissed—whatever he gave them to kiss, Toe, relic, embroidery, nought came amiss,”). TCN], những truyền thuyết về thánh tích của thánh Veronica, cây “thánh giáo” [đâm lên người Giê-su sau khi Giê-su bị đóng đinh] v..v… [22]

Chúng ta hãy đọc một trường hợp điển hình về sự ngụy tạo của Giáo hội trong vô số các vụ ngụy tạo.

Trong những ấn bản đầu của bộ Tự Điển Bách Khoa Encyclopedia Britannica, Giáo sư Rockwell, một sử gia chuyên nghiên cứu về lịch sử giới lãnh đạo Công giáo, đã viết về Giáo hoàng Boniface VIII như sau: tham lam, huênh hoang kiêu căng làm cho ông ta có nhiều kẻ thù. Nhiều người cho rằng hắn liên kết với Satan [avarice, lofty claims and frequent exhibition of arrogance made him many foes; he was believed by many to be in league with the Devil (3rd ed., 1797)] Sau ấn bản thứ 11 vào năm 1898, Giáo hội Công giáo mua lại nhà xuất bản Encyclopedia Britannica và chỉ trong vài năm, những ấn bản mới được phát hành và những đoạn nói về Boniface VIII được lệnh phải xóa bỏ. Đến năm 1943, các ấn bản của Giáo hội được trao trách nhiệm cho đại học Loyola ở Chicago. Trong những thập niên tiếp theo, các vị chăn chiên đi từng nhà tín đồ ngây thơ và rao bán được nhiều triệu bộ.

Thật ra, rất ít người, nhất là các tín đồ Công giáo, biết rằng nhiều văn kiện chính thức của Giáo hội Công giáo đã ghi lại những việc xấu xa trong toàn thể hệ thống hàng giáo phẩm Công giáo, và những uẩn hàm xung quanh sự hiểu biết này đã bắt đầu có những quan điểm mới khi xét trong ánh sáng của lời dạy chính của Giáo hội, cho rằng hệ thống giới chăn chiên rất sùng tín [nghĩa là giới chăn chiên chẳng sùng tín mà chỉ lợi dụng chức vụ cho những mục đích thế tục. TCN] [23]

Nhưng với sách lược cố hữu là che dấu sự thực nên Giáo hội đã dấu nhẹm những văn kiện này và thay thế chúng bằng những tài liệu ngụy tạo để đánh bóng bộ mặt của Giáo hội. Một luận điệu dối trá của Giáo hội mà chúng ta thường thấy các tín đồ Công giáo Việt Nam thường nhắc lại mà người Công giáo Việt Nam thường lập lại như những con vẹt là “Giáo hội đã là tôn giáo đưa Âu Châu đến nền văn minh hiện đại”. Điều này hoàn toàn sai với những sự thực lịch sử. Ngày nay, thế giới đã biết rằng chế độ Giáo hoàng, thay vì dẫn giắt Âu Châu trên con đường tiến tới văn minh, thực ra những đại diện của Công giáo đã đưa Âu châu qua nhiều thế kỷ xung đột và thoái hóa. [The world is learning that the papacy, instead of having guided Europe along a path to civilization, has even in its best representatives inaugurated centuries of conflict and degradation].

Giáo hội và nền văn minh Âu Mỹ?

Giáo hoàng và giáo hội luôn luôn nhập nhằng lấy cái nền văn minh Âu Mỹ làm nền văn minh KiTô. Giáo hoàng John Paul II phát biểu là “Một nền văn minh xứng đáng với con người phải là nền văn minh KiTô.” Hồng Y Spellman khi sang Việt Nam ủy lạo binh sĩ Mỹ cũng khẳng định họ “đang chiến đấu để bảo vệ nền văn minh KiTô Tây phương.” Và trên vài diễn đàn điện tử chúng ta vẫn thấy một số tín đồ Công giáo huênh hoang và ngu ngơ quảng cáo rằng nền văn minh Tây phương chính là nền văn minh của Ki tô giáo.

Chúng ta đã thấy những chính sách đốt sách vở của Công giáo, chính sách tiêu diệt các nền văn hóa địa phương, giết người ngoại đạo, bách hại dân Do Thái, và đàn áp các khoa học gia vì những khám phá của họ ngược với Thánh Kinh v..v.. Vậy nền văn minh KiTô là nền văn minh nào, có phải là nền văn minh hiện thời không? Có bao nhiêu khoa học gia, tư tưởng gia, triết gia tuyệt đối tin vào KiTô giáo đã đóng góp cho nền văn minh hiện đại và đóng góp những gì? Hay là nền văn minh hiện đại bắt nguồn từ những khoa học gia bị Giáo hội bạo hành, rồi phát triển qua những khoa học gia, tư tưởng gia mà giáo hội đã không còn quyền hành để thiêu sống hay bắt giam nữa.

Chúng ta cũng đã biết, khi Giáo hội Công giáo La Mã nắm quyền thống trị ở Âu Châu thì đã kéo bức màn “man rợ và đen tối trí thức” phủ lên Âu Châu trong 10 thế kỷ. Sau thời đại hắc ám này, chúng ta thấy xuất hiện ở Âu Châu những thời đại Phục sinh (Renaissance), thời đại Khai sáng (the age of Enlightenment), thời đại lý trí (the age of reason), thời đại cách mạng khoa học (the age of scientific revolution), thời đại phân tích (the age of analysis), thời đại kỹ nghệ (the industrial age) v…v… Tất cả những thời đại này lập thành nền văn minh hiện nay của Tây phương, và lịch sử đã chứng minh rằng, Giáo hội Công giáo đã hết sức ngăn chặn sự phát triển trí thức của nhân loại này nhưng đã hoàn toàn thất bại. Các đại tư tưởng gia Tây phương như Voltaire, Montesquieu, Rousseau, Victor Hugo, Thomas Paine v…v.. là những người đi tiên phong trong vấn đề cải cách xã hội, đề xướng quyền tự do và nhân quyền của con người. Tác phẩm của họ đều bị Giáo hội giam chặt trong cái gọi là “danh sách những tác phẩm cấm tín đồ đọc” (Index of banned books). Những khoa học gia tiên phong của cuộc cách mạng khoa học như Copernicus, Kepler, Bruno, Galileo v…v… đều bị Giáo hội dùng “sự ngu dốt và bạo quyền khống chế sự thật” giam cầm hoặc thiêu sống. Vậy, có thể tin được chăng, nền văn minh Tây phương là nền văn minh Ki Tô? Có lẽ chúng ta nên duyệt qua vài tài liệu lịch sử để thấy thực chất của Công giáo La Mã trong nền văn minh Tây phương như thế nào.

Trước hết, chúng ta cần biết là nền văn minh Âu Mỹ được xây dựng trên những tư tưởng khai phóng về những quyền tự do căn bản của con người như tự do tín ngưỡng, tự do suy tư v..v.., những quyền mà giáo hội luôn luôn chống đối, và những thành quả khoa học với kết quả làm tăng mức sống thoải mái của con người. Giáo hội đã góp được những phần nào trong sự tiến bộ của con người qua các thời đại? Hàng giáo phẩm Công giáo, với nhiệm vụ chăn dắt tín đồ, đã làm những gì để mở mang đầu óc của những tín đồ ngoài một số tác phẩm về Thần học mà mục đích chỉ để bảo vệ các tín lý giáo hội đưa ra, giữ tín đồ trong vòng mê tín, ngu muội.

Đã đành rằng, trong hàng giáo phẩm Công giáo cũng có những vị đóng góp cho nền văn minh Âu Mỹ qua những công cuộc khảo cứu về khoa học và xã hội nhưng số này quả thật hiếm hoi, và Giáo hội đã hoặc khai trừ họ, hoặc thiêu sống họ (Bruno), vì những đóng góp của họ không phù hợp với những giáo điều Công giáo, cho nên phải nói rằng, nền văn minh Âu Mỹ không phải là nền văn minh Ki Tô như Giáo hội thường nhập nhằng tự nhận. Vài tài liệu sau đây sẽ chứng tỏ điều trên. Trước hết, chúng ta hãy tìm hiểu về cuộc cách mạng khoa học ở Âu châu, khởi điểm của nền văn minh Âu Mỹ hiện đại.

Cuộc cách mạng khoa-học ở Tây phương phát khởi từ thế kỷ thứ 16, phát triển mạnh trong thế kỷ thứ 17, mở đầu bằng những công trình khảo cứu và tư tưởng của Nicolaus Copernicus (1473-1543), Giordano Bruno (1548-1600), Galileo Galilei (1564-1642), Johannes Kepler (1571-1630) v…v…Người ta gọi đó là 1 cuộc cách mạng khoa học, bởi vì nhờ đó mà Tây phương thoát ra khỏi cảnh tăm tối đã kéo dài gần 1000 năm, từ năm 476 tới năm 1473. Thời gian này thường được gọi là thời Trung Cổ và cũng còn được gọi là thời kỳ đen tối hay thời kỳ hắc ám (Dark Ages). Chính trong khoảng thời gian này, Tây phương đã bị thống trị bởi một ý thức hệ tôn giáo độc tôn. Những giáo điều, tín lý của Công Giáo cộng với quyền hành của hàng giáo phẩm Công Giáo ở địa vị nắm quyền, trên cả những chính quyền thế tục đương thời, đã ngăn chặn sự phát triển khoa học và tự do tư tưởng của con người. Mọi khám phá khoa học, mọi tư tưởng trái ngược với Thánh Kinh đều bị lên án là ‘tà đạo” (heretics), phải diệt trừ. Do đó, cũng chính trong khoảng thời gian này, Tây phương phải chịu đựng, như chúng ta đã biết, 8 cuộc Thập Tự Chinh (Crusades) và hàng trăm ngàn các vụ xử án dị giáo (Inquisitions), với kết quả là nhiều triệu người gồm già, trẻ, lớn, bé, trai, gái đã bỏ mạng vì, hoặc bị tàn sát, có khi tập thể; hoặc bị tra tấn bởi những dụng cụ tra tấn kinh khủng nhất trong lịch sử nhân loại; hoặc bị treo cổ, hoặc bị thiêu sống v…v…, tất cả chỉ vì họ không chấp nhận hay có những tư tưởng ngược với Thánh Kinh.

Cuộc cách mạng khoa học đã gây nên hai ảnh hưởng to lớn trong giới khoa học và ngoài xã hội dân gian. Trong giới khoa học, đó là khởi điểm của của các tiến bộ khoa học về sau. Trong xã hội đại chúng, đó là khởi điểm của sự đạp đổ nền độc tài tôn giáo và những giáo điều lỗi thời, vì những khám phá khoa học mới đã có tác dụng mở mang dân trí, điển hình là cuộc cách mạng năm 1789 tại Pháp mà kết quả là tước bỏ quyền hành của giới lãnh đạo tôn giáo trong quần chúng. Ảnh hưởng của cuộc cách mạng khoa học vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Tây phương được viết trong các sách giáo khoa mà bất cứ sinh viên đại học nào học về khoa học cũng phải biết.

Nhưng trong thời mà quyền hành của Giáo hội còn ngự trị trên nhân loại thì Giáo hội vẫn đưa ra quyết định:

“Điểm thứ nhất, nói rằng mặt trời là trung tâm và không quay xung quanh trái đất, là điên rồ, vô nghĩa, sai lầm theo thần học, và là tà thuyết vì trái ngược hẳn với Thánh Kinh; và điểm thứ hai, nói rằng trái đất không phải là trung tâm mà lại quay xung quanh mặt trời , là vô nghĩa, sai lầm theo triết lý, và ít nhất từ quan điểm thần học, đối nghịch với chân tín ngưỡng” [24]

Giáo hội cũng cấm các giáo sĩ và con chiên đọc sách của Copernicus và Galilei. Lệnh cấm này kéo dài suốt 278 năm cho tới năm 1821 mới được Giáo Hoàng Pius VII thu hồi và tới năm 1822 Giáo hội mới chịu khuất phục trước những sự thật khoa học: rằng trái đất quay xung quanh mặt trời chứ không phải là mặt trời quay xung quanh trái đất như lời mạc khải của ông Thượng đế toàn năng, toàn trí của Giáo hội.. Nhưng cấm thì cứ cấm, giới trí thức cùng người dân đọc thì vẫn cứ đọc. Dần dần quyền hành tôn giáo ở Âu Châu không còn địa vị độc tôn và giữ quyền sinh sát như trước nữa, vì cuộc cách mạng khoa học và các phát triển khoa học về sau trong mọi ngành, nhất là về vũ trụ học, nhân chủng học và di truyền học, và phương pháp định tuổi của vật chất bằng phóng xạ đồng vị Carbon v…v… đã làm sụp đổ tận gốc rễ thuyết sáng tạo trong Thánh Kinh, căn bản tín ngưỡng của Công giáo . Đó là ảnh hưởng trực tiếp to lớn của cuộc cách mạng khoa học trên xã hội Tây phương và đưa đến sự suy thoái của Ki Tô Giáo trên khắp thế giới, nhất là trong các thế giới văn minh Âu Mỹ..

Qua những tài liệu dẫn chứng ở trên chúng ta thấy rằng không có một nền văn minh nào xứng đáng với danh từ văn minh mà có thể gọi là nền văn minh KiTô. Sự nhập nhằng vơ nền văn minh Tây phương vào làm nền văn minh Ki-Tô là sách lược quen thuộc của Công giáo để khuyến dụ những người kém hiểu biết trong những quốc gia nghèo khổ, những người không hề biết gì về lịch sử cũng như bản chất của Công giáo.

Để có một nhận định chính xác hơn về mối tương quan giữa nền văn minh Âu Mỹ và KiTô giáo, chúng ta hãy đọc đoạn sau đây của John E. Remsburg trong cuốn “Những lời tự nhận sai sự thực” (“False Claims”, trg. 16-17 ):

“KiTô giáo có liên quan gì tới nền văn minh của dân tộc này? Chắc chắn là không; và nếu không có đám mây thiên kiến trước mắt họ, những tín đồ KiTô sẽ thấy rõ rằng KiTô giáo không tạo nên nền văn minh của chúng ta. Họ sẽ thấy rằng thay vì giáo hội văn minh hóa thế giới, chính cái thế giới duy lý trong nhiều thế kỷ đã từ từ văn minh hóa giáo hội.

Chính ngay cái bản chất của KiTô giáo đã loại bỏ cái khả năng tiến bộ như là một nguyên lý tự hữu của tôn giáo này; và bất cứ có sự tiến bộ nào, ở trong hay ở ngoài giáo hội, đều do những nguyên nhân mà giáo hội không kiểm soát được. Giáo hội tự cho là nắm giữ chân lý, chân lý toàn diện, chỉ là chân lý. Mọi đề nghị thay đổi, mọi khám phá mới, đối với giáo hội là sai sự thực, và, do đó, giáo hội chống đối. Giả thử giáo hội thành một đế quốc trên toàn thế giới, mọi tiến bộ sẽ phải ngưng ngay lập tức. Những Huxley và Haeckels của chúng ta sẽ bị diệt trừ thẳng cánh, ngọn đuốc Lý Trí sẽ bị tắt ngấm, và cái lòng tin mù quáng sẽ là sự chỉ đạo duy nhất của chúng ta. Giáo hội đã cho ta những bằng chứng quyết định về sự thực này. Trong nhiều thế kỷ, quyền lực của giáo hội ở Âu Châu là cao nhất, nhưng ngay cả những văn sĩ KiTô cũng phải gọi những thế kỷ đó là thời đại đen tối.

Chỉ khi chủ thuyết duy lý khai sinh, khi khoa học bắt đầu phát triển, và KiTô giáo bắt đầu suy thoái, nền văn minh hiện đại mới ló dạng. Lecky nói rằng: “Trong hơn 3 thế kỷ, sự suy thoái của những ảnh hưởng thần học là một trong những dấu hiệu không thể chối cãi để đo sự tiến bộ của chúng ta.” Carlyle nói rằng: “Kiến thức càng tăng, lòng tin càng giảm.” Strauss nói rằng: “Thời Trung Cổ tín ngưỡng tôn giáo thì tỷ lệ thuận với sự ngu si và man rợ. Tôn giáo và văn minh không ở cùng vị thế mà trái ngược đối với nhau, cho nên với sự văn minh tiến bộ, Ki Tô giáo phải lui.” [25]


Thực ra thì “Tin Lành” là dịch từ từ “Phúc Âm” [Gospels] nghĩa là dựa theo 4 Phúc Âm của Matthew, Mark, Luke và John trong Tân ước. Người Ki Tô Giáo cho đó là Phúc Âm hay Tin Matthew, Mark, Luke và John trong Tân ước. Người Ki Tô Giáo cho đó là Phúc Âm hay Tin Lành, nhưng người ngoại đạo với đôi chút hiểu biết thì lại cho đó là “Tin Dữ” hay “Tin Xấu” vì nội dung của Tân ước, ngoài vai trò của Giê-su như là “Chúa cứu thế” mà Giám Mục Tin Lành John Shelby Spong đòi phải dẹp bỏ: , và niềm hoang tưởng về sự “cứu rỗi” của Giê-su mà Linh Mục James Kavanaugh đã coi như là một huyền thoại:, còn lại toàn là Tin Dữ hay Tin Xấu. Không phải là vô căn cứ mà Giáo sư đại học David Voas viết cả một cuốn sách dưới tên “Cuốn Thánh Kinh Mang Tới Tin Xấu: Cuốn Tân ước” [David Voas, The Bad News Bible: The New Testament, Prometheus Books, New York, 1995]

Có lẽ chúng ta cũng nên biết qua là “Đạo Tin Lành Khác Với Công Giáo La-Mã Như Thế Nào?” Thực ra, câu hỏi này đã được một người hỏi Robert G. Ingersoll từ cuối thế kỷ 19: “Sự khác biệt giữa đạo Công giáo và đạo Tin lành là gì? Và đạo nào tốt hơn?” (What is the difference between Catholicism and Protestantism? and which one is better?). Và câu trả lời của Ingersoll có thể nói là chính xác, ngắn gọn, và đầy đủ nhất: “Tin lành khá hơn vì có ít chất Công giáo hơn [nghĩa là ít độc tài, ít giáo điều, ít những lễ tiết mê tín hoang đường hơn, và ít tội ác hơn], nhưng sự khác biệt giữa đạo Công giáo và đạo Tin lành chỉ là sự khác biệt giữa một con cá sấu lớn và một con cá sấu nhỏ.” (Protestantism is better because it is less Catholic, but the difference between Catholicism and Protestantism is only the difference between an alligator and a crocodile). Ingersoll là nhà tư tưởng tự do (freethinker) vĩ đại nhất của nước Mỹ.

Ingersoll đã nhận xét rất đúng về thực chất của đạo Tin Lành cũng như Công Giáo: đó là hai định chế tôn giáo độc hại, xấu xí, một xấu nhiều, một xấu ít hơn, nếu chúng ta xét đến lịch sử của cả hai đạo. Công Giáo có một lịch sử lâu dài hơn Tin Lành nên gây tác hại cho nhân loại nhiều hơn là Tin Lành, mới được thành lập từ thế kỷ 16. Khi Giáo hoàng John Paul II xưng thú trước thế giới 7 núi tội ác của Công giáo đối với nhân loại thì Tin Lành cũng dự một phần đáng kể trong đó, bởi vì Tin Lành cũng can dự vào những núi tội ác như: Giết hại phù thủy, bách hại dân Do Thái, thi hành chính sách diệt chủng dân da đỏ ở Bắc Mỹ, không tôn trọng các nền văn hóa khác v..v.., tất cả đều có những bàn tay dính nhơ đầy máu và đầu óc có chứa một loại “gen” đặc biệt của Tin Lành.

Về hình thức, giữa Tin Lành và Công Giáo có sự khác biệt. Những tín đồ Công Giáo thực chất là nô lệ của cấu trúc quyền lực của Giáo hội Công Giáo, nghĩa là nô lệ của các bề trên từ Giáo hoàng xuống tới các Linh mục qua giáo lý nô lệ hóa tín đồ là “đức vâng lời”. Vì vậy các tín đồ Công Giáo đều phải nhắm mắt mà tin những tín lý, tín điều Giáo hội bầy đặt ra, mục đích chính là để tạo quyền lực cho giới chăn chiên.. Còn tín đồ Tin Lành thường được coi là ở trong một định chế dân chủ, nhưng thực chất là nô lệ của cuốn Thánh Kinh, hay nói đúng hơn, nô lệ của những đoạn đã được chọn lọc kỹ trong Thánh Kinh. Nhưng đi sâu vào phương cách nhồi sọ tín đồ thì cả hai đều giống nhau, đều có những mánh mung để nhốt tín đồ vào trong những khuôn phép tâm linh, nếu không muốn nói là ngục tù tâm linh, đã định sẵn.

Đạo Tin Lành tin ở cái gì? Theo Mục sư Nguyễn Văn Huệ giải thích thì đức tin Tin Lành là như sau:

Người Tin Lành tin tưởng Thánh Kinh là uy quyền duy nhất và đầy đủ của đức tin. Người Tin Lành chỉ tôn trọng những truyền thống nào của Hội Thánh phù hợp với Kinh Thánh. Người Tin Lành muốn trở về với cội nguồn đức tin và hình thức sống đạo theo như Thánh Kinh dẫn, không thêm, không bớt.

Thực tế là, ngày nay những ai còn nói chuyện mạc khải, hay thẩm quyền của Thánh Kinh, thật ra chỉ là những người còn sống trong bóng tối, lạc hậu ít ra là vài thế kỷ. Bởi vì, thực tế là, Thánh Kinh có phải là do Thiên Chúa mạc khải hay không thì trong Thánh Kinh, những chuyện loạn luân vẫn là loạn luân, độc ác vẫn là độc ác, giết người vẫn là giết người, phi lý phản khoa học vẫn là phi lý và phản khoa học v..v… Thật vậy, tất cả những chuyện thuộc các loại sau đây chiếm hơn nửa cuốn Kinh Thánh: bạo hành giết người (Violence & Murder), giết người hàng loạt (Mass Killing), loạn luân (Incest), ăn thịt người (Human Cannibalism), độc ác đối với trẻ con (Child cruelty), tục tĩu quá mức (Scatology), trần truồng (Nakedness), đĩ điếm (Harlotry), hiếp dâm (Rape), thù hận tôn giáo và chủng tộc (Religious & Ethnic Hatred), nô lệ (Slavery), say rượu (Drunkeness) v..v.. [Xin đọc cuốn Tất Cả Những Chuyện Tục Tĩu Trong Kinh Thánh (All The Obscenities In The Bible) của Gene Kamar], chưa kể là những lời “mạc khải” của Thiên Chúa về vũ trụ, nhân sinh, đã chứng tỏ là hoàn toàn sai lầm trước những sự kiện khoa học bất khả phủ bác ngày nay.

Tôi thực tình không hiểu người Tin Lành tin những gì trong cuốn Thánh Kinh của họ. Sách lược truyền đạo của họ là chỉ đưa ra những câu lạc lõng trong Thánh Kinh hợp với niềm tin của họ, hoặc có đôi chút đạo lý, và lờ đi những đoạn không thể đọc được chiếm phần lớn Thánh Kinh. Thật vậy, nếu chúng ta mở cuốn Thánh Kinh ra và đọc với một đầu óc chưa bị nhiễm độc, đọc từ đầu đến cuối, đừng bỏ sót phần nào, thì chúng ta sẽ thấy rằng tuyệt đại đa số những điều viết trong Thánh Kinh là những chuyện không nên đọc, nhất là đối với các trẻ vị thành niên. Nếu ngại công tìm kiếm những điều trên, có đầy trong Thánh Kinh, tôi xin giới thiệu một số tác phẩm trong đó các tác giả đã trích dẫn sẵn những câu, những đoạn trong Thánh Kinh mà lẽ dĩ nhiên các tín đồ Tin Lành hay Công giáo không bao giờ được nghe giảng trong nhà thờ:

– “Cuốn Thánh Kinh Thuộc Loại Dâm Ô: Một Nghiên Cứu Bất Kính Về Tình Dục Trong Thánh Kinh” [The X-Rated Bible: An Irreverent Survey of Sex in the Scripture, AA Press, Austin, Texas, 1989] của Ben Edward Akerley: cuốn sách dày hơn 400 trang, liệt kê những chuyện tình dục dâm ô, loạn luân trong Thánh Kinh.

– “Tất Cả Những Chuyện Tục Tĩu Trong Thánh Kinh” [All The Obscenities in the Bible, Kas-mark Pub., MN, 1995] của Kasmar Gene: cuốn sách dày hơn 500 trang, liệt kê tất cả những chuyện tục tĩu, tàn bạo, giết người, loạn luân v..v.. (Human sacrifice, murder and violence, hatred, sex, incest, child cruelty etc..) trong Thánh Kinh.

– “Sách Chỉ Nam Về Thánh Kinh” [The Bible Handbook, AA Press, Ausrin, Texas, 1986] của W. P. Ball, G.W.Foote, John Bowden, Richard M. Smith …: Liệt kê những mâu thuẫn (contradictions), vô nghĩa (absurdities), bạo tàn (atrocities) v..v.. trong Thánh Kinh.

– “Sách Hướng Dẫn Đọc Thánh Kinh Của Người Sống Lại [trong Chúa] Nhưng Hoài Nghi” [The Born Again Skeptic’s Guide To The Bible, Freedom From Religion Foundation, Wisconsin, 1979] của Bà Ruth Hurmence Green: Bình luận những chuyện tàn bạo, dâm ô, kỳ thị phái nữ trong Thánh Kinh.

– “Một Trăm Điều Mâu Thuẫn Trong Thánh Kinh” [One Hundred Contradictions in the Bible, The Truth Seeker Company, New York, 1922] của Marshall J. Gauvin: Liệt kê 100 điều mâu thuẫn trong Thánh Kinh.

– “Lột mặt nạ Thánh Kinh” [The Bible Unmasked, The Frethought Press Association, New York, 1941] của Joseph Lewis: đưa ra những sai lầm trong Thánh Kinh.

– “Thẩm Vấn Ki Tô Giáo” [Christianity Cross-Examined, Arbitrator Press, New York, 1941] của William Floyd: Phân tích từng quyển một trong Thánh Kinh.

– “Ki Tô Giáo Và Loạn Luân” [Christianity and Incest, Fortress Press, MN, 1992] của Annie Imbens & Ineke Jonker: Viết về Ki Tô Giáo và vấn đề loạn luân, những sự kiện về loạn luân và kỳ thị phái nữ bắt nguồn từ Thánh Kinh.

Xin nhớ rằng, những cuốn sách khảo cứu về Thánh Kinh như trên đã được phổ biến rộng rãi trên đất Mỹ, và Công Giáo cũng như Tin Lành, dù có nhiều quyền thế và tiền bạc, cũng không có cách nào dẹp bỏ những cuốn sách trên, hay đối thoại để phản bác, vì tất cả đều là sự thật. Vì thế nên Khoa học gia Ira Cardiff đã đưa ra một nhận xét rất chính xác như sau:

“Hầu như không có ai thực sự đọc cuốn Thánh kinh. Cá nhân mà tôi nói đến ở trên (một tín đồ thông thường) chắc chắn là có một cuốn Thánh kinh, có thể là cuốn sách duy nhất mà họ có, nhưng họ không bao giờ đọc nó – đừng nói là đọc cả cuốn.

Nếu một người thông minh đọc cả cuốn Thánh kinh với một óc phê phán thì chắc chắn họ sẽ vứt bỏ nó đi.” [26]

Đó là những sự thực về cuốn sách mà người Tin Lành tuyệt đối tin vào để được lên Thiên đường (mù) sống cuộc sống đời đời, lẽ dĩ nhiên là sau khi chết, cùng Chúa của họ, trong trường hợp hãn hữu được Chúa biết đến và tặng cho một cái bánh vẽ “cứu rỗi” ở trên trời.

Trước khi đi vào chi tiết để tìm hiểu thêm về đạo Tin Lành, tôi muốn nhắc lại ở đây nhận định của Robert G. Ingersoll, nhà tư tưởng tự do vĩ đại nhất của nước Mỹ, vào cuối thế kỷ 19:

Tin Lành Giáo thật sống dai. Điều này chứng tỏ cái gì? Nó chứng tỏ là quần chúng thì mê tín và các mục sư và những người đi giảng đạo thì đần độn (stupid). [27]

Nhận định của Robert G. Ingersoll như trên đúng hay sai, xin để cho quý độc giả tự mình phán xét, và tôi tin chắc những người Tin Lành ngoài phái bảo thủ cũng tự biết bản chất của tôn giáo mình theo là như thế nào. Riêng đối với tôi, đọc những bài của nhóm Tin Lành Việt Nam, từ các Mục sư cho tới những người được gọi là “trí thức Tin Lành” như Huỳnh Thiên Hồng, Lê Anh Huy, Nguyễn Huệ Nhật v..v.. chúng ta thấy rõ là nhận định của Ingersoll không sai một mảy may. Không những họ cuồng tín và đần độn mà còn cho chúng ta thấy, đạo Tin Lành đã làm cho họ mê mẩn đến độ trở thành ngu xuẩn hết mức, và đặc biệt là không còn biết đến các truyền thống văn hóa của dân tộc là gì. Sau đây là vài trường hợp điển hình về những đầu óc vô cùng ngu xuẩn của Tin Lành Việt Nam.

1. Trong bài Lửa Đã Cháy Trên Quảng Trường Mỹ Đình, Hà Nội,, chúng ta có thể đọc vài đoạn như sau:

“dầu sống, hay chết, quyết dâng trọn đời sống cho Jesus…” Những anh em chúng tôi xác tín với nhau rằng, dầu phải chết chúng tôi cũng sẽ thực hiện bằng được chương trình này để tôn cao danh Đức Chúa Trời trên đất nước Việt Nam.”

Và nhất là cái gọi là “Tuyên Ngôn Thuộc Linh”:

Dân tộc Việt Nam chắc chắn thuộc về Đức Chúa Trời. Mọi xiềng xích tội lỗi và rủa sả của các thế hệ trước đã bị tuyên bố cắt đứt, hình ảnh con rồng, tức con rắn xưa là ma quỷ kể từ nay không còn tiếp tục được ảnh hưởng trên dân tộc Việt Nam. Việt Nam thuộc về Đức Chúa Trời, từ nay dân tộc Việt Nam sẽ được phước, Hội thánh Việt Nam sẽ bước vào một cơn phấn hưng chưa từng có và trong một tinh thần hiệp một khắng khít trước mặt Đức Chúa Trời… Đó chính là nội dung chính của “Tuyên ngôn thuộc linh” được dõng dạc tuyên bố trước hàng ngàn trái tim ngày đêm quặn thắt cho dân tộc.

Chúng ta thấy, họ là những kẻ điên, không phải là những con người có đầu óc bình thường. Họ có quyền tin thờ một người dân thường Do Thái sống với một ảo tưởng, Giê-su; họ có quyền dâng trọn đời sống, hay chết, cho người họ tôn thờ; họ có quyền tôn cao danh Đức Chúa Trời của họ, nhưng họ ngu xuẩn đến mức là không biết rằng họ tuyệt đối không có quyền xúc phạm đến cả dân tộc Việt Nam như trên. Tỷ lệ Tin Lành ở Việt Nam so với Công Giáo không đáng kể. Và Tin Lành đang suy thoái khắp nơi trên thế giới, kể cả trên nước Mỹ. Vậy mà họ vẫn huênh hoang muốn đem đồ phế thải về làm ô nhiễm dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, họ ngu xuẩn là vì cái “gen” Tin Lành của họ, và từ cái “gen” này họ mới có những hành động ngu si vô trí. Nhưng vấn đề là tại sao Nhà Nước lại để cho họ ăn nói như vậy. Đây không phải là vấn đề “tự do ngôn luận”, hay vấn đề “tự do tín ngưỡng” mà là vấn đề xúc phạm đến cả một dân tộc mà đa số tuyệt đối người dân coi Tin Lành như một “tà đạo”. Phải chăng đã có sự mua chuộc trong tầng lớp cán bộ. Nhà Nước không có trách nhiệm gì trong vụ ăn nói bừa bãi này hay sao? Và tại sao người dân phi Tin Lành không có phản ứng trước những lời hỗn hào láo xược như trên của Tin Lành? Tôi không hô hào một cuộc chiến tranh tôn giáo, nhưng tôi tha thiết kêu gọi tầng lớp trí thức Việt Nam trong Tam Giáo, trong các tôn giáo khác ở Việt Nam, hãy tham gia mặt trận văn hóa, thẳng thắn vạch ra những cái tầm bậy của Tin Lành. Ngày nay, chúng ta có đầy đủ những thông tin về bản chất và thực chất của Tin Lành.

2. Một chuyện khôi hài nhất thế kỷ đã xảy ra ở Việt Nam trước đây: Mục Sư Tin Lành [sic] Trần Long thuộc Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm Việt Nam, lấy tư cách của một “môn đồ của Chúa Jesus” để gửi một “Thông Điệp Phước Lành [sic]” cho “Nhà Cầm Quyền Việt Nam”, một thông điệp, xin lỗi quý độc giả vì tôi không kiếm được từ nào thích hợp hơn, có thể nói là ngu xuẩn và mê tín nhất thế gian, để kêu gọi nhà cầm quyền hãy từ bỏ nền văn hóa dân tộc để theo nền văn hóa Tin Lành, cũng là nền “văn hóa thiên đàng”. (Ở trên thế giới này làm gì có cái gọi là “văn hóa Tin Lành” hay “văn hóa thiên đàng”, có chăng chỉ là nền văn hóa mù quáng, hay văn hóa mê tín, hay văn hóa hoang tưởng của các con cừu Tin Lành) mà mục sư Trần Long cho là nền văn hóa của cả nhân loại, có nghĩa là biến nước Việt Nam thành nước Tin Lành [Trần Long: Phục hồi bản sắc văn hóa của dân tộc là để văn hóa Tin Lành tuôn chảy trong lòng dân tộc- vì đây là văn hóa của dân tộc Việt Nam cũng là văn hóa toàn thế giới. .] Đây là một hành động của một kẻ không có đầu óc, cuồng tín cực đoan, muốn mang niềm tin thuộc thời bán khai của mình mà ngày nay thế giới văn minh Âu Mỹ đang dần dần loại bỏ, để áp đặt trên toàn thể đất nước.

Cái mà mục sư Trần Long gọi là “Phước Lành” hay “Tin Lành”, thực ra chỉ là “Hiểm Họa” hay “Tin Dữ”. Cái gọi là “thông điệp phước lành” của mục sư chỉ toàn là một thứ thuộc loại mê tín hoang đường như “Chúa sáng tạo”, “Kính sợ Chúa”, “Biết ơn Chúa”, “Thờ phượng Chúa” “Nước Thiên Đàng vinh hiển”, “Đức Chúa Trời sẽ giáng họa” và vô số những điều tin nhảm nhí khác về Jesus, phản ánh một đầu óc mê muội chưa từng thấy. Đó là những “Tin Dữ” hay “Tin Xấu” (Bad News) đã mang họa dữ đến cho nhân loại. Điều này đã thật là rõ ràng nếu chúng ta đọc qua cái lịch sử đẫm máu của Ki-tô Giáo, những hành động ác ôn của Ki-tô Giáo, tất cả đều nhân danh “Tin Lành”. Mục sư Trần Long muốn biến người Việt Nam thành những con cừu đi theo sự dẫn dắt của một đám gọi là Mục sư, đầu óc kém cỏi, cuồng tín như Trần Long, để tin nhảm tin nhí vào một người Do Thái đã chết mà bản chất là vô đạo đức, đạo đức giả, ác độc và lòng đầy thù hận: Jesus. Thủ đoạn truyền tà giáo của các mục sư như Trần Long là viết láo lếu về Kinh Thánh, Lịch Sử nhân loại, và trích dẫn lắt léo Kinh Thánh , làm như không ai biết đọc Kinh Thánh.

Chúng ta hãy thử đọc một đoạn trong cái thông điệp quái gở này mà Nhà Nước phải kiên nhẫn chịu đựng sự lạm dụng quyền tự do một cách ngu xuẩn để viết bậy, viết nhảm nhí nấp sau bình phong tự do tín ngưỡng. Nhà Nước nên nghe lời đề nghị của Charlie Nguyễn trước đây, không nên nhân nhượng với loại người coi thường chính quyền và dân tộc này.

Với tư cách là người Việt Nam và là môn đồ của Chúa Jesus; với tư cách là người của Đức Chúa Trời trong đất nước được gọi là tự do tín ngưỡng, tôi có trách nhiệm trên đất nước mình đang ở, tôi phải tuân thủ luật pháp nhà nước mà Đức Chúa Trời đã bổ nhiệm nhà nước nầy cầm quyền, nhưng chúng tôi cũng có trách nhiệm tuân thủ luật pháp của Chúa Jesus – là lời Đức Chúa Trời.

Với tư cách là một người Mỹ gốc Việt, không phải là môn đồ của Chúa Jesus, tôi xin có vài lời ngỏ cùng mục sư Trần Long. Đất nước Việt Nam quả là một đất nước có tự do tín ngưỡng, cho nên ai muốn làm môn đồ của Chúa Jesus thì cứ việc làm, không có ai ngăn cản. Nhưng môn đồ của Chúa Jesus thì không có tư cách gì ngoài tư cách của một con chiên. Tại sao? Vì đối với mục sư Trần Long thì Jesus là Chúa, là Đức Chúa Trời, nhưng đối với những người ngoại đạo như chúng tôi, và cả những người trí thức trong đạo Ki-Tô, những người đã từng nghiên cứu kỹ Kinh Thánh của Ki Tô Giáo, thì Jesus không có cái gì xứng đáng để gọi là Chúa hay Đức Chúa Trời. Khoan kể đến hơn 90% người dân Việt Nam cũng như hơn 4 tỷ người trên thế giới không biết hay không muốn biết Jesus là ai. Do đó ông Trần Long chỉ có thể lấy tư cách của một công dân Việt Nam chứ không thể lấy tư cách của một môn đồ của Chúa Jesus, một người Do Thái đã chết tám hoánh từ 2000 năm nay, để bàn quốc sự Việt Nam. Chỉ có một điều sơ đẳng này mà mục sư Trần Long cũng không hiểu, tưởng rằng mang cái nhãn hiệu “môn đồ của Chúa Jesus” ra là vinh hạnh lắm. Nếu mục sư biết rõ Jesus là ai thì cái nhãn hiệu “môn đồ của Chúa Jesus” chẳng có gì là vinh hạnh mà rất có thể là một biểu hiện của sự ô nhục (a badge of shame). Tôi có cần phải chứng minh ở đây không?

3. Trường hợp điển hình thứ ba là về bức “Tâm Thư Ngỏ” của ông Tin Lành Khuất Minh ở Việt Nam. Mở đầu “Tâm Thư ngỏ” ông Khuất Minh viết:

Ngày 11 tháng 8 năm 2001

Kính gửi ông Tổng biên tập báo An Ninh Thế Giới

Đồng kính gửi ông Trần Chung Ngọc, tác giả bài báo Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo tại hải ngoại.

Tạ ơn Đức Chúa Trời, nhân danh một công dân của vương quốc Thiên Đàng của Đức Chúa Jésus Christ, tôi trân trọng gửi lời chào đến quý ông, đồng thời xin gửi đến quý ông một số ý kiến của mình về bài báo của tác giả Trần Chung Ngọc đăng trên trang 30 báo An Ninh Thế Giới số 226 ngày thứ Tư 11/07/2001.

Tôi không hiểu báo An Ninh Thế Giới có nhận được Tâm Thư ngỏ này không và thái độ của họ đối với bức Tâm Thư này ra sao, chứ tôi thì tôi không hề nhận được, và nay chỉ đọc 1 câu trên tôi đã cảm thấy vô cùng ngán ngẩm. Tôi không thể tưởng tượng là cái đạo Tinh Lành lại có thể biến đầu óc của một con người thành tê liệt đến độ như vậy, không còn một khả năng suy nghĩ nào, chỉ biết nhắm mắt mà tin, không cần biết, không cần hiểu. Tình trạng thê thảm này còn rõ hơn trong những phần sau của bức Tâm Thư. Tôi cũng không hiểu nổi là tại sao gửi 1 bức Tâm Thư cho ANTG và cho Trần Chung Ngọc ông Khuất Minh lại phải tạ ơn Đức Chúa Trời?

Thứ đến, nhân danh là một công dân của vương quốc Thiên Đàng của Đức Chúa Jésus Christ để gửi 1 bức Tâm Thư cho tờ báo ANTG của Bộ Công An nước CHXHCNVN với nội dung chỉ trích chế độ CS và hi vọng người ta sẽ có đáp ứng thỏa đáng? Ở trên đời này có người nào đần đến độ như vậy không? Hay là đầu óc của ông ấy đã bị thuốc phiện Tin Lành làm cho bất bình thường? Không những tác giả của bức Tâm Thư này đần đến độ ngớ ngẩn mà những người đăng bức Tâm Thư này trên Internet cũng đần không kém. Bộ các ông cho rằng Bộ Công An CS cần biết cái vương quốc Thiên Đàng của Chúa Jésus Christ là cái gì, hay công dân của nước đó là ai hay sao?

Tôi nói cho các ông biết một sự kiện, chính giáo hoàng John Paul II, chủ chăn của số tín đồ Công giáo đông gấp 3 lần số tín đồ Tin Lành trên thế giới, muốn tới La Vang, trước đây cướp được của Chùa Phật Giáo ở đó nhờ thế lực của thực dân Pháp để làm “thánh đường”, hòng nuôi dưỡng lòng mê tín và khích động lòng cuồng tín của giáo dân, cũng phải xin phép nhà nước CHXHCNVN, và nhà nước đã từ chối, không cho phép. Vậy thì một công dân của cái gọi là vương quốc Thiên Đàng của Chúa Jésus Christ mà không ai biết nó ở đâu thì có tư cách gì để “trả lời” một bài báo đăng trên tờ An Ninh Thế Giới của Bộ Công An Việt Nam. Việt Nam có biết cái vương quốc Thiên đàng đó ở đâu đâu, và lẽ dĩ nhiên, chẳng làm gì có quan hệ ngoại giao nào với cái vương quốc tưởng tượng đó. May ra thì nhiều nhất là Bộ Công An biết được sự kiện là cái người mà ông Khuất Minh gọi là Chúa Jésus Christ thì đã bị đóng đinh trên một cái giá bằng gỗ có hai thanh, một thanh dài và một thanh ngắn, đóng thẳng góc với nhau, và đã chết cách đây khoảng gần 1980 năm rồi.

Đến đây chắc quý độc giả đã thấy đầu óc của những người Tin Lành thuộc loại như thế nào. Tất cả là bắt nguồn từ sự tin nhảm nhí vào cuốn Thánh Kinh. Loại đầu óc như vậy không chỉ có ở Việt Nam mà còn ở trên đất Mỹ được coi là văn minh nhất thế giới. Pat Roberson, nhà truyền giáo trên TV, cho rằng vụ động đất ở Haiti gần đây là sự trừng phạt của Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, vì người Haiti khi xưa đã ký hợp đồng với Satan (pack with the Devil), không biết rằng gần 90% người dân Haiti theo Công giáo. Trước đây ông ta cũng cho trận bão Katrina ở New Orleans là do Chúa trừng phạt vì nơi đây hợp thức hóa chuyện phá thai, và cho rằng bệnh AIDS là do Thiên Chúa “sáng tạo” ra để trừng phạt những người đồng giống luyến ái (homosexuals).

Hiển nhiên là Pat Roberson ngu đến độ không biết là tại sao có những thiên tai bão lụt, động đất v.. v… đã xảy ra trên thế gian cả ngàn vụ, và trong nhiều trường hợp, các chuyên gia đã có thể tiên đoán được khi nào sẽ xảy ra..

Một trường hợp điển hình khác ở Mỹ là, sau vụ 9-11 ở New York, trước ngày lễ Halloween, 31 tháng 10 hàng năm, Mục sư Tin Lành Deacon Fred, trong một bài giảng cho các tín đồ, cho rằng bổn phận của người Ki-tô là phải giết phù thủy ngay trong thời đại này:

Thiên Chúa rất rõ ràng ở đây, thưa quý vị, ông ta không muốn cho các phù thủy sống. Chúng ta phải giết các phù thủy! Nếu không, chúng ta đang bất tuân lệnh của Thiên Chúa. Jesus sẽ vui mừng đến chảy nước mắt nếu ông ta từ trên đám mây cúi xuống và hít hà mùi thịt nướng của một phù thủy trong ngày lễ Halloween này. [Trong ngày lễ Halloween vào 31 tháng 10 mỗi năm, rất nhiều người ăn mặc giả làm phù thủy kéo ra chật đường phố] Có phải là như vậy đã phá tan ngày sinh nhật nhỏ của Satan không? Hãy ca tụng Thiên Chúa. [Vui mừng khi được hít hà mùi thịt nướng của một con người] Thật là xấu hổ vì chính quyền Mỹ đã ngăn cấm người dân không được thực hành lệnh trong Kinh Thánh là phải thiêu sống phù thủy. [28]

Sự tai hại của niềm tin vào những điều viết nhảm nhí trong Kinh Thánh thật đã rõ rệt. Ở nơi nào mà Khi Tô Giáo, đặc biệt là đám Tin Lành cuồng tín, đám người tin tất cả vào uy quyền tối thượng của Kinh Thánh, nắm quyền thế tục thì lịch sử đẫm máu của Ki Tô Giáo sẽ lại tái diễn. Tất cả bắt nguồn từ niềm tin vào cuốn sách gọi là Kinh Thánh và nhân danh Thiên Chúa của họ.

Hiểm họa Tin Lành là một sự kiện rõ như ban ngày, khó ai có thể chối cãi. Vấn nạn của những người Tin Lành tân tòng Việt Nam là không biết đầu óc học đã bị điều kiện hóa như thế nào để đến nỗi trở thành những kẻ mê muội, cuồng tín đến mức phi lý trí, phi dân tộc, bất chấp sự tiến bộ trí thức của nhân loại, bất chấp những sự thực hiển nhiên về chính tôn giáo của họ.

Do đó, mọi người Việt Nam phi Ki-Tô phải có bổn phận ngăn chận cái hiểm họa này, không thể để cho cái tế bào ung thư này tự do lan rộng trong xã hội lành mạnh về tâm linh của chúng ta . Đọc những luận điệu cuồng tín của Trần Long, Khuất Minh và “Tuyên ngôn thuộc linh” ở trên, chúng ta thấy rõ Tin Lành là một đạo hoàn toàn không thích hợp với người Việt Nam, những niềm tin thuộc thời man rợ bán khai của họ đã đang phá sản ở Âu Mỹ hoàn toàn bất phù hợp với truyền thống văn hóa chiết trung (synchretic) về tôn giáo của Việt Nam..

Vậy biện pháp nào thích hợp nhất để bảo vệ và gìn giữ nền văn hóa truyền thống của Việt Nam? Tôi cho rằng, để tránh cái hiểm họa Công Giáo và Tin Lành, cái hiểm họa đã được chứng tỏ trong 2000 năm lịch sử của Ki Tô Giáo, đặc biệt là Công giáo , ở Việt Nam, ngoài việc cương quyết canh chừng, kiểm soát những phương cách truyền đạo bất chính, con đường hữu hiệu nhất là con đường mở mang dân trí. Qua con đường này, người dân sẽ biết rõ về bản chất và những sự thực về Ki Tô Giáo nói chung, Công Giáo nói riêng, và từ đó sẽ không còn bị mê hoặc bởi những lời truyền đạo giả dối, che đậy thực chất mê tín, hoang đường, phi lý của Ki Tô Giáo mà ngày nay thế giới Tây Phương đã nhận thức rõ và đang từ bỏ dần dần. Nhà Nước cũng cần huấn luyện một đội ngũ trí thức nắm vững nội dung Kinh Thánh và lịch sử các giáo hội Công Giáo và Tin Lành cùng kiến thức thời đại về các bộ môn khoa học để có thể công khai chất vấn các nhà truyền đạo về mọi mặt trong các cuộc giảng đạo hay truyền đạo của họ. Chúng ta nên nhớ, “người Ki Tô Giáo, nhất là Công giáo, chỉ sợ sự thật.”

Mở mang dân trí, cập nhật hóa kiến thức thời đại, đây chính là một nhiệm vụ quan trọng trong thời đại ngày nay, không chỉ riêng của chính quyền mà là nhiệm vụ chung của mọi người dân Việt Nam nào còn có lòng với dân tộc, đất nước, còn trân quý truyền thống văn hóa và tôn giáo của Việt Nam. Tôi hi vọng giới trí thức, nhất là giới trẻ ngày nay, hãy nhận thức rõ tầm quan trọng của lãnh vực văn hóa này. Vì lợi ích của mọi người, và vì tương lai của dân tộc và đất nước, chúng ta hãy cùng nhau tích cực hoạt động trong đường hướng mở mang dân trí, giúp người dân nhận thức được những sự thật về các tín ngưỡng và tôn giáo ở Việt Nam.

Chúng ta đã biết, mất đi chỗ đứng trong thế giới Tây phương, Công Giáo cũng như Tin Lành đều có mưu toan bành trướng sang Á Châu, nơi đây ở một số nơi, Giáo hội đã có sẵn một đám thuộc hạ cuồng tín, nô lệ, bảo sao nghe vậy, và con người còn đang sống trong cảnh khó khăn vật chất và thiếu hiểu biết. Họ là nhưng mồi ngon trong sách lược truyền đạo của Ki Tô Giáo. Đối với đất nước Việt Nam, đó là một hiểm họa cần phải phòng ngừa nếu chúng ta muốn bảo vệ và gìn giữ nền văn hóa truyền thống của Việt Nam. Không có lý do gì để cho người dân tiếp tục bị lừa dối để chấp nhận những đồ phế thải của Tây phương mà lịch sử đã chứng tỏ trái nghịch với truyền thống văn hóa và tôn giáo của Việt Nam.

Tại sao những người Tin Lành lại đều có một loại đầu óc hầu hết là ngu đần và cuồng tín như trong những trường hợp đã nêu ở trên. Chúng ta hãy đọc một chút về sự phân tích vấn đề của Mục sư Tin Lành Rubem Alves. Trong cuốn “Đạo Tin Lành Và Sự Đàn Áp” (Protestantism and Repression, Orbis Books, New York, 1985), Mục sư Tin Lành Rubem Alves, giáo sư đại học ở Campinas, Brazil, đã phân tích rất sâu sắc về mọi khía cạnh của đạo Tin Lành, đặc biệt là về tâm thức của những người tân tòng trong Chương 2: Cải Đạo: Cái Khuôn Xúc Động Tình Cảm Của Tin Lành (Conversion: The Emotional Matrix of Protestantism), dài 24 trang giấy, từ 22 đến 46. Đây là một cuốn sách, dày 215 trang, rất hữu ích cho những người nào muốn tìm hiểu về đạo Tin Lành, từ cấu trúc tình cảm, nhận thức thực tại, cho đến phương pháp tẩy não, nhồi sọ những giáo điều mà Tin Lành chấp chặt bất kể đến những bằng chứng về lô-gic, về khoa học, về xã hội, những bằng chứng trái ngược với Kinh Thánh một cách rất hiển nhiên. Chúng ta hãy đọc một đoạn ngắn trong mục “Cải Đạo và Khổ” (Conversion and Suffering), trang 43-44, để thấy rõ Tin Lành đã lợi dụng những tình trạng khủng khoảng về vật chất và tinh thần của con người như thế nào để kéo họ vào trong vòng mê tín của Tin Lành:

Sự phân tích vấn đề của chúng tôi đưa đến kết luận là, kinh nghiệm cải đạo là sự đáp ứng của một tình trạng khủng khoảng. Sự cải đạo giải quyết một ngõ bí tình cảm.

Đó là tại sao giáo hội phát triển nhanh hơn trong những địa phương ở đó những tiến trình xã hội đã gây ra sự khổ, đặc biệt là từ hoàn cảnh ngoài lề xã hội và sự sụp đổ ý nghĩa của cuộc đời.. Những địa phương như vậy là ưu tiên số một của các nhà thờ ở địa phương, mà những nỗ lực để tạo nên đời sống trong giáo hội được chú trọng trong những địa phương này.

Tôi không nói điều gì mới lạ đối với những người Tin Lành. Không có sự cải đạo (vào Tin Lành) nếu không có sự khủng khoảng, không có sự cải đạo mà không có sự khổ. Cải đạo là một quá trình mà con người hấp thụ sự khổ thành một ý nghĩa mới của cuộc đời và làm cho nó có ý nghĩa…

Có phải là khó hiểu không khi mà (vai trò của) Giê-su Ki-tô không thể rao giảng được cho những người cảm thấy mình an toàn, hạnh phúc, cho những người cảm thấy đời sống thật đáng sống, cho những người không đang ở trong cơn khủng khoảng? Có phải là kỳ cục không khi mà Đấng Ki-tô chỉ có thể trình bày và làm cho có ý nghĩa trong những tình trạng bệnh hoạn trong đó con người bị nhiễm bởi sự bất an, bởi những cảm xúc tội lỗi, và sợ hãi cái chết? Thật ra nhiệm vụ của những nhà truyền bá phúc âm là gì? Nhiệm vụ của họ là gán cho một cơn khủng khoảng những cái tên thần học trong khi nguồn gốc của nó chỉ là tâm lý xã hội. Nhà truyền bá phúc âm tìm cách khơi động một cơn khủng khoảng mà con người có thể không cảm thấy trước, rồi từ đó, và chỉ từ đó, họ mới có thể tuyên bố: “Chúa Ki-tôt là giải đáp”

Chúng tôi bắt buộc phải kết luận rằng thế giới chỉ mở chỗ cho Chúa Ki-tô khi nó cảm thấy ốm đau, bệnh hoạn. Có một lý do thần học nào để giải thích là tại sao sự sợ hãi cái chết lại là những bí tích đặc quyền của sự cứu rỗi? Nói cách khác, kinh nghiệm cải đạo giả định là điểm gặp nhau giữa Thiên Chúa và thế giới là sự khổ và thống khổ. Có phải là có một cách nhìn thực tại một cách tự mãn trong sự đau khổ (sadomasochistic vision of reality) tiềm ẩn ở đàng sau giả định như vậy? [Tác giả dùng từ sadomasochistic nghĩa là phối hợp của sadism (thỏa mãn trong sự độc ác) và masochism (cảm thấy thích thú khi bị thống trị hay bị bạc đãi). Về điểm này, Tin Lành không khác gì Công Giáo. Trong một cuộc hành hương tại Lộ Đức (Lourdes), Giáo hoàng John Paul II đã phát biểu là ngài chia sẻ sự đau đớn vật chất của các tín đồ và bảo đảm với họ là những sự đau đớn bệnh hoạn của họ là nằm trong “kế hoạch kỳ diệu” của Thiên Chúa. (Pope John Paul II joined thousands of other ailing pilgrims at Lourdes… telling them he shares in their physical suffering and assuring them that the burden is part of God’s “wondrous plan”.) Không hiểu khi ông ta bị bắn suýt chết, và khi bị bện Parkingson run rẩy chân tay, ăn nói lắp bắp thì ông ta có nghĩ đó là “kế hoạch kỳ diệu” của Thiên Chúa dành cho người “đại diện của Chúa ở trên trần” không?]

Sự khổ được biến đổi thành một dạng ân sủng, vì nó mang đến cho kẻ tội lỗi một cơ hội để gặp Chúa Ki-tô. [Ở đây, chúng ta lại thấy Tin Lành và Công giáo gặp nhau ở điểm này. Thật vậy, một học giả chuyên gia viết tiểu sử, Anne Sebba, đã sang tận Calcutta và nhiều nơi khác để quan sát nhưng “cơ sở từ thiện” (sic) của bà Teresa, và đã viết trong cuốn “Mother Teresa: Beyond The Image” (Mẹ Teresa: Ngoài Cái Hình Ảnh Đã Được Dựng Lên) là: “Công việc từ thiện của bà Teresa không bắt nguồn từ chính lòng từ thiện mà động cơ thúc đẩy chính là để làm sáng danh Chúa và để truyền đạo… Bà Teresa đã khẳng định rằng công việc từ thiện bà làm là để phục vụ Chúa, không phải phục vụ con người, phục vụ Chúa bằng cách kiếm thêm nhiều tín đồ cho Chúa mà những sự đau khổ, bất hạnh của con người là những cơ hội để bà làm việc thiện, chứng tỏ lòng “từ bi” (sic) của bà.” (Xin đọc bài Đâu Là Sự Thực? trên trang nhà Giao Điểm).] Sự khổ càng lớn thì những cơ hội truyền đạo càng nhiều. Có phải chăng điều này hàm ý là Giáo hội được đặt trong một vị thế khó hiểu là thường cầu nguyện cho nhân loại bị khổ nhiều hơn để cho con người có thể chấp nhận thông điệp của giáo hội? Đây là câu hỏi mà Dietrich Bonhoeffer [Một nhà thần học Ki-tô bị chết trong nhà tù của Đức Quốc Xã] đặt trước Giáo hội.

Vậy những nhà biện hộ cho đức tin Ki-tô, những người mang những “tin lành” thực sự đã làm những gì?

Họ chứng tỏ cho những người đang ở trong tình trạng an toàn, hài lòng, hạnh phúc, thực ra là chẳng sung sướng gì, tuyệt vọng, và không ý thức được rằng mình đang ở trong tình trạng nghiêm trọng mà mình không biết gì về nó, từ đó chỉ có họ (những nhà truyền bá phúc âm) mới có thể cứu được. Bất cứ ở nơi nào mà có sự khỏe mạnh, sức sống, sự an toàn, bình dị, họ dò xét để kiếm những trái cây ngọt ngào [những kẻ nhẹ dạ, cả tin] để gặm nhấm hoặc kiếm chỗ đặt những cái trứng độc hại của họ trong đó. Họ đặt mục tiêu số một vào cách đưa con người vào tình trạng tuyệt vọng nội tâm, và từ đó những người này sẽ hoàn toàn lệ thuộc họ. [Bonhoeffer].

Cải đạo (theo Tin Lành) là một giải đáp cho một vấn nạn đau đớn. Người ta bắt đầu đi từ cải đạo đến một quan niệm về thế giới có tác dụng ngăn ngừa sự tái xuất hiện của kinh nghiệm bất an tiên khởi. Mục đích [của cải đạo] là đuổi đi sự sợ hãi. Nếu sự cải đạo đã đủ để chứng minh có thể đuổi đi sự sợ hãi, tâm thức con người sẽ gắn chặt vào kinh nghiệm cải đạo và vào quan niệm mới về thế giới. Đó là tại sao mọi lý luận không có tác dụng ở trình độ này. Chúng ta có thể đưa ra mọi thứ bằng chứng – lô-gic, khoa học, hay bất cứ bằng chứng nào khác – để kêu gọi người cải đạo suy tư về kinh nghiệm cải đạo của họ. Bằng chứng này bị bác bỏ ngay lập tức bởi người tân tòng. [Bởi vì người tân tòng sợ phải đối diện lại với một tâm thức bất an như trước.] [29]

Nơi trang 84-85, mục sư Rubem Alves còn cho chúng ta biết rõ những người tân tòng đã cải đạo vào Tin Lành như thế nào và tâm thức của họ đã bị cộng đồng Tin Lành thay đổi như thế nào để họ có thể được chấp nhận trong “hội thánh” (sic) Tin Lành. Đọc xong đoạn sau đây chúng ta sẽ hiểu rõ hơn tại sao những tín đồ Tin Lành như Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng hay Nguyễn Huệ Nhật, Trần Long, Khuất Minh v…v.. lại như những con vẹt, nhắc lại y chang những điều mà họ được truyền dạy trong những cộng đồng Tin Lành:

Tình trạng của một kẻ tân tòng giống như tình trạng của một đứa trẻ lần đầu tiên đi đến trường học. Họ không biết gì hết. Kiến thức sẽ được dàn xếp để truyền cho họ bởi một người [tự cho là] đã có kiến thức (về Tin Lành). Quá trình học tập là một quá trình tập sự. Sự tương giao xã hội giữa hai bên không phải là một sự tương giao bình đẳng. Ông thầy và kẻ tập sự, thầy dạy giáo lý và kẻ tân tòng học hỏi, không ở cùng một trình độ. Một người là thuộc cấp của người kia; do đó quyền lực nằm trong phương trình này. Những người dạy giáo lý là những người có quyền năng áp đặt những định nghĩa về thực tại của mình; những kẻ tân tòng học hỏi là những người không có quyền giữ những định nghĩa về thực tại của mình..

Ngay cả trước khi những kẻ tân tòng học hỏi bất cứ điều gì về thế giới, họ được dạy để tự coi mình như là không biết gì. Những kiến thức của họ được để trong dấu ngoặc và được dạy phải nghi ngờ. Họ không được phép viện ra những điều mà họ cho là họ biết để phê bình loại kiến thức mà “hội thánh” muốn chuyển đạt cho họ. Tại sao vậy? Vì kiến thức có trước của họ là tài sản từ các thời kỳ tăm tối và bị đầy đọa từ trước. Đầu óc của họ được đưa về tình trạng của những trang giấy trắng. Họ không có gì để nói; nhiệm vụ của họ là nghe. Là những kẻ tập sự và học hỏi, họ phải tuân phục định chế của giáo hội trong yên lặng. Nay họ biết rằng định chế đó có độc quyền về sự hiểu biết tuyệt đối, do đó có độc quyền để nói.

Như vậy, trong thế giới Tin Lành, quá trình học hỏi bắt đầu bằng một bài học thuộc loại đặc biệt về mối giao hệ xã hội: những người dạy giáo lý nói, những kẻ học hỏi ngồi yên; những người dạy giáo lý giảng dạy, những kẻ học hỏi nhắc lại. Nếu những kẻ học hỏi không biết là mình tin cái gì (như những người giảng dạy tự cho là mình đã biết), họ không đủ tư cách để nói. Đúng là những kẻ tân tòng được tự do tỏ lộ tình cảm của mình. Nhưng họ không thể nói điều gì về sự hiểu biết của họ. Đó là tại sao loại ngôn từ thích hợp của những kẻ tân tòng học hỏi là nhắc lại, như sách giáo lý (của Tin Lành) đã minh họa rõ ràng. Những sách giáo lý là sách đầu tiên để cho những kẻ tân tòng tập sự và học hỏi. Chúng chứa những câu hỏi và những câu trả lời viết sẵn. Khi nào thì những kẻ tân tòng học hỏi hiểu sách giáo lý của Tin Lành? Khi họ có thể đọc thuộc lòng những câu trả lời in sẵn trong đó. Sự học hỏi của cộng đống Tin Lành được định nghĩa theo loại kiến thức đó, và sự kiểm tra sự học hỏi của những kẻ tân tòng là khả năng nhớ và nhắc lại những câu hỏi và câu trả lời trong sách giáo lý. Theo cách này tâm thức tập thể của cộng đồng Tin Lành được in vào đầu óc và tâm thức của thành viên. Thế còn vấn đề tự do tìm hiểu thì sao? Thế còn vấn đề để cho những kẻ tân tòng học hỏi tự mở mang trí tuệ? Không thể tìm thấy ở đâu trong đạo Tin Lành. [30]

Ngoài ra, mục sư Rubem Alves còn cho chúng ta biết, trang 34, là Tin Lành cấy vào đầu tân tòng mặc cảm tội lỗi, và để có thể vào trong cộng đồng Tin Lành, người tân tòng phải tin rằng mình sinh ra trong tội lỗi, và vì cái bản chất tội lỗi đó con người không thể làm điều gì tốt (Believe that you were born in sin, and that by nature you are incapable of doing good.). Để thoát ra khỏi cái bản chất tội lỗi đó, con người chỉ có một cách: chấp nhận Giê-su Ki-tô là đấng cứu chuộc duy nhất và đầy đủ (Accepting Christ as the sole and sufficient savior). Cái công thức này không khuyến khích làm thiện mà chỉ cần đầu phục Giê-su Ki-tô (The formula calls not for doing but for surrendering to Christ). Thật vậy, rất mực đạo đức còn thường được coi là một chướng ngại trong sự cải đạo (Indeed moral excellence is often considered an obstacle to conversion).

Những người Tin Lành Việt Nam, đầu óc mù mịt, không biết rằng thế giới đã thay đổi nhiều, và những điều rao giảng của Tin Lành về Chúa Giê-su, về nước “thiên đường” v… v… nay đã không còn mấy giá trị trong cả ngay nội bộ Tin Lành. Những tác phẩm của Giám mục Tin Lành Jogn Shelby Spong, Mục sư Ernie Bringas và Rubem Alves v…v… đã nói rõ hơn gì hết sự phá sản tâm linh của Tin Lành. Thật vậy, chúng ta hãy xét đến một điều giảng dạy chính của Ki Tô Giáo, chung cho Công giáo và Tin Lành về “Tình yêu của Thiên Chúa”:

Trong cuốn Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng, xuất bản năm 1995, trang 76, để trả lời câu hỏi “Tại sao nhân loại cần cứu rỗi?”, Giáo hoàng John Paul II đã trích dẫn một câu trong Phúc Âm John 3: 16 làm luận điểm giải thích, “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian đến nỗi ban Con duy nhất của Ngài, để những ai tin vào Người sẽ không bị luận phạt, nhưng được sống đời đời.”, nhưng lờ đi câu tiếp theo, John 3: 18: “Người nào không tin vào Giê-su thì đã bị đầy đọa rồi, vì người đó không tin vào đứa con duy nhất của Thượng đế.” Theo tôi, mấy câu trên là những câu vô nghĩa và bậy bạ nhất trong Tân Ước vì những câu này chỉ có thể áp dụng cho những người sinh sau Giê-su mà thôi. Lẽ dĩ nhiên chỉ có những người sinh sau Giê-su mới có thể biết đến Giê-su và tin Giê-su để không bị luận phạt và có cuộc sống đời đời, lẽ dĩ nhiên sau khi chết. Nhưng lịch sử loài người đâu chỉ bắt đầu từ khi Giê-su 30 tuổi. Ấy thế mà vẫn có vô số người tin vào những cái câu nhảm nhí này. Ngày nay, trên đất Mỹ chúng ta thấy nhan nhản những bảng hiệu đề “Giê-su Yêu Bạn” [Jesus loves you], và trong bài “Lửa Cháy trên Quảng Trường Mỹ Đình” ở trên chúng ta cũng thấy một chuyện phịa về một ông Mục sư Joseph nào đó cảm hóa được ba tên “ăn trộm” bằng mấy câu vớ vẩn vô căn cứ mà “đạo chích” thường dùng như “Chúa rất yêu các em, các em đừng làm như vậy”, “Chúa rất yêu thương các em, các em hãy lên tiếp nhận Chúa” trong khi Chúa đã chết gần 2000 năm nay rồi và Ki Tô Giáo thường khẳng định là không ai có thể biết ý Chúa là như thế nào.. Nhưng thử hỏi mấy ông Tin Lành, nếu tôi không thèm tin vào Chúa của các ông, không muốn tiếp nhận Chúa của các ông, thì Chúa của các ông có còn yêu thương tôi không, hay là đày đọa tôi xuống hỏa ngục của ông ấy như được viết rõ trong Tân Ước? Luận điều “Chúa yêu thương…” chỉ là luận điệu lừa bịp cho những kẻ đầu óc yếu kém cả tin vào những điều không tưởng.

Nền thần học Ki Tô Giáo rao giảng cho các tín đồ về một “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian”, và “Chúa rất thương yêu bạn” , nhưng những sự kiện xảy ra ngay trước mắt: Tsunami, thiên tai, bệnh tật, quái thai, chiến tranh v.. v… đưa đến một câu hỏi: Tình yêu Thiên Chúa đặt ở đâu? Một ví dụ điển hình về ngay cả những bậc lãnh đạo trong Ki Tô Giáo cũng không còn tin vào một “Thiên Chúa lòng lành” nữa được đăng trên tờ Newsweek số ngày 7 tháng 5, 2007, về chuyện một Mục sư tuyên úy phục vụ ở Iraq và nay trở về phục vụ trong Quân Y Viện Walter Reed. Bài báo viết về cuốn Nhật Ký của Mục sư tuyên úy Roger Benimoff. Những dòng cuối cùng trong Nhật Ký viết:

“Tôi không muốn dính dáng gì đến Thiên Chúa. Tôi thật chán ngấy tôn giáo. Đó là cặp nạng cho những kẻ yếu kém.. Chúng ta tạo ra Thiên Chúa cho những gì chúng ta cần đến trong một lúc. Tôi thậm ghét Thiên Chúa. Tôi thậm ghét tất cả những kẻ nào toan tính giảng giải về Thiên Chúa trong khi họ thực sự không hiểu gì về Thiên Chúa” [31]

Tại sao một Mục sư tuyên úy lại viết như vậy?. Vì ông ta đã chứng kiến những cảnh tàn bạo dã man phi lý trong cuộc chiến ở Iraq và những cảnh đau khổ của thương phế binh ở Quân Y Viện Walter Reed, và ông ta không thể nào hòa hợp những cảnh đó với luận điệu thần học “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian” trong phúc âm John.

Cựu Thống Đốc Jesse Ventura của Bang Minnesota cũng đã từng phát biểu:

“KiTô giáo là một sự giả dối trống rỗng và là một cặp nạng cho những người có đầu óc yếu kém cần đến sức mạnh trong số đông” (Christianity is a sham and a crutch for weak-minded people who need strength in numbers)

Nhưng những người Tin Lành đầu óc mụ mị, được nhồi sọ để tin rằng mọi sự tốt đẹp xảy ra cho họ là do Chúa ban cho: [Trần Long: Người Tin Lành cám ơn Chúa Trời là Đấng ban cho gạo cơm, mưa nắng, sức khỏe, sự sống, và con cái]. Điều này nói lên tâm cảnh ích kỷ cùng cực của những người Tin Lành. Họ không hề nghĩ đến những đứa trẻ sinh ra là quái thai, hoặc có khuyết tật, những thiên tai hàng ngày xảy ra trên thế giới, và vô số những cảnh nghèo khổ xảy ra trong ¾ thế giới. Họ bị đầu độc bởi viên thuốc phiện Thiên Chúa, tạo cho họ một tâm cảnh hoàn toàn phụ thuộc vào cặp nạng thiên chúa, không bao giờ dám rời bỏ cặp nạng này, dù hàng bao tỷ người trên thế giới vẫn đứng vững trên trường đời mà không cần đến cặp nạng thiên chúa.. Họ được cấy vào đầu là mọi sự tốt lành trên thế gian này đều là do thiên chúa của họ tạo ra, không bao giờ buồn để ý đến những sự xấu ác, bất toàn trên thế giới. Họ được dạy là thiên chúa lòng lành, rất thương yêu thế gian, nhưng họ chưa từng đọc Kinh Thánh nên không biết rằng thiên chúa của họ trong đó ác ôn như thế nào. Sau đây chỉ kể vài điều điển hình về những đòi hỏi và hành động của Thiên Chúa của họ trong Kinh Thánh:

– Thiên Chúa đòi hỏi và chấp nhận giết người để tế Thiên Chúa (Leviticus 27; Judges 11; 2 Samuel 21).

– Thiên Chúa giết đứa con đầu lòng trong mọi gia đình Ai Cập (Exodus 12)

– Thiên Chúa chấp nhận nô lệ (Exodus 21; Leviticus 25)

– Thiên Chúa chấp nhận việc bán con gái làm nô lệ (Exodus 21)

– Thiên Chúa ra lệnh giết các phù thủy và những kẻ lạc đạo (Exodus 22)

– Thiên Chúa xử chết những người vi phạm ngày lễ Sabbath (không nghỉ làm việc ngày thứ Bảy) (Exodus 31)

– Thiên Chúa giết 70000 người trong một dịch hạch do chính Chúa tạo ra (2 Samuel 24)

– Thiên Chúa cho 2 con gấu cắn nát 42 đứa trẻ vì chúng chế riễu nhà tiên tri Elisha (2 Kings 2)

– Thiên Chúa tạo ra hồng thủy giết chết mọi người và mọi sinh vật, chỉ chừa lại gia đình tên say rượu Noah và giống vật mỗi thứ một cặp, vì Chúa thấy loài người, do chính Chúa “sáng tạo” ra, tội lỗi (Genesis 6) [Dưới con mắt cận thị của Thiên Chúa thì con người sa ngã, mang tội với Thiên Chúa, do đó Thiên Chúa tạo ra Hồng Thủy để giết hại hầu hết loài người. Nhưng thử hỏi, tại sao Thiên Chúa lại giết cả mọi sinh vật hoàn toàn vô tội, gồm có nhiều triệu chủng loại khác nhau, khi chúng do chính Chúa “sáng tạo” ra và không hề làm điều gì trái với ý của Thiên Chúa?]

– Thiên Chúa ra lệnh giết vợ con, anh em nếu họ theo tôn giáo khác (Deuteronomy 13)

– Thiên Chúa xử chết những đứa trẻ nào không cắt miếng da đầu dương vật (Genesis 17)

– Một học giả trên Internet đã đếm được là trong Thánh Kinh Thiên Chúa đã giết trên 2 triệu người, đó là con số đếm được, trong khi Satan chỉ giết có 10 người, với sự đồng ý của Thiên Chúa, trong vụ đánh cuộc về trường hợp của Job.

Một trường hợp phá sản tâm linh khác của Tin Lành như sau. Charles Kimball, Mục sư Tin Lành hệ Baptist, Tiến sĩ Thần Học, tốt nghiệp đại học Harvard, Trưởng Ban Tôn Giáo đại học Wake Forest, gần đây mới xuất bản cuốn Khi Tôn Giáo Trở Thành Ác Ôn (When Religion Becomes Evil), HarperSanFrancisco, 2003. Tác giả đưa ra 5 dấu hiệu đồi bại (5 warning signs of corruption in religion) của một tôn giáo, khiến cho tôn giáo đó trở thành ác ôn. Đó là:

– Tự cho là nắm chân lý tuyệt đối (Absolute truth claims)

– Tuân phục một cách mù quáng (Blind obedience) [Công Giáo dạy tín đồ phải quên mình trong vâng phục các bề trên, Tin lành dạy phải tuyệt đối trung thành với Thánh Kinh. TCN]

– Thiết lập thời điểm “lý tưởng” [thời điểm được cứu rỗi để truyền đạo] (Establish the “ideal” time)

– Cứu cánh biện minh cho bất cứ phương tiện nào (The end justifies any means)

– Tuyên bố Thánh Chiến (Declaring Holy War)

Chúng ta không còn lạ gì, cả 5 dấu hiệu này là những sắc thái đặc thù của Ki Tô Giáo, Công giáo cũng như Tin Lành. Những dấu hiệu này không chỉ là những dấu hiệu của tự thân Ki Tô Giáo mà cũng là những dấu hiệu của những chính quyền dân sự theo Ki Tô Giáo, đặc biệt là Công giáo như dưới thời Franco ở Tây Ban Nha, Palevich ở Croatia, Ngô Đình Diệm ở Việt Nam v…v…

Tiến sĩ Kimball đã phê bình gay gắt sách lược truyền đạo của Ki Tô Giáo và tác giả viết, trang 25:

“Tự do tôn giáo là điều tốt. Nhưng tự do từ chối cái tôn giáo mà những người khác muốn áp đặt trên những người có niềm tin khác cũng là điều tốt vậy thôi.” [32]

Điều này có nghĩa là chúng ta có quyền tự do từ chối và không cho phép những kẻ truyền đạo dùng những thủ đoạn bất lương (The end justifies any means) để truyền đạo như đám Tin Lành.

Người Việt Nam hẳn không ai mà không biết đến câu “theo đạo có gạo mà ăn”, được truyền tụng trong dân gian từ ngày Công giáo bắt đầu xâm nhập Việt Nam cho tới bây giờ, và gần đây, những nhà truyền giáo Tin Lành đã mua mỗi đầu người Thượng trên miền thượng du vào đạo bằng 20 đô-la. Ki Tô Giáo không thể truyền đạo trong các môi trường trí thức như trường Trung Học và Đại Học, không thể truyền đạo bằng Thánh Kinh, trừ vài đoạn trích dẫn vụn vặt đượm chất hoang đường, mê tín, nhưng lại khiến cho những người ít đầu óc dễ tin.. Họ chỉ thành công, hoặc bằng bạo lực như trong quá khứ, hoặc bằng cách dùng bả vật chất, trong các cộng đồng mà cảnh nghèo khổ và kém hiểu biết của người dân là những yếu tố dễ lợi dụng và khai thác nhất. Nhưng phải công nhận rằng, “từ thiện” là cái mặt thành công nhất của Ki Tô Giáo, nếu kể về số tín đồ nghèo khó và trí tuệ thấp kém mà Ki Tô Giáo dụ được “vô đạo”, cái đạo “vô đạo” của Ki Tô Giáo.

Kết Luận:

Trên đây chỉ là vài nét về bản chất và thực chất của Ki Tô Giáo, Công giáo cũng như Tin Lành. Không ai có thể viết hết về Ki Tô giáo trong một bài viết thuộc loại này. Thời buổi này mà chúng ta vẫn còn nghe thấy những luận điệu như những bài viết thuộc loại nghiên cứu lịch sử này là “chống Công giáo”, “chống Tin Lành”, hay “chia rẽ tôn giáo” hay “theo sách lược đánh phá Ki-tô giáo của Cộng sản” của một số tín đồ Ki Tô giáo Việt Nam cuồng tín. Đây chỉ là những luận điệu chụp mũ vu vơ, không bằng chứng, vì tất cả các tài liệu dùng trong những bài nghiên cứu về Ki Tô Giáo đều là của giới trí thức Tây phương, ở trong cũng như ở ngoài các Giáo hội Ki-tô. Tuyệt đối không có một tài liệu nào của Phật Giáo hay của Cộng sản. Tại sao các tín đồ Ki tô giáo Việt Nam, kể cả các bậc chăn chiên và trí thức, đều không có mấy ai sử dụng đến lý trí của mình.

Nếu còn dùng đến lý trí thì các tín đồ Ki Tô giáo Việt Nam phải hiểu rằng, một khi mà những lời nói dối trá đã không còn giá trị trước sự tiến bộ trí thức của nhân loại, những điều thuộc loại mê tín hoang đường cổ xưa không còn có hiệu lực và không còn thuyết phục được ai, thì tất nhiên con người sẽ không còn tin vào chúng nữa. Và thực tế là, từ hàng giáo phẩm cho đến các con chiên ở dưới bỏ đạo hàng loạt là vì họ không còn muốn dính dáng gì đến một tôn giáo đầy tội lỗi thế gian, và trình độ người dân ngày nay đã cao, không còn có thể tin vào những điều thuộc loại hoang đường mê tín nữa. Chính các học giả ở trong cũng như ở ngoài các giáo hội Ki-Tô đã khai sáng cho họ qua những tác phẩm nghiên cứu nghiêm chỉnh về Ki Tô Giáo.

Cuối cùng tôi muốn nói lên một số ý nghĩ chân thành của tôi về các tín đồ Ki Tô Giáo Việt Nam. Đây là những ý nghĩ bắt nguồn từ sự hiểu biết về bản chất và thực chất của Ki Tô Giáo nói chung, Công giáo nói riêng, với tất cả sự lương thiện trí thức trong lãnh vực học thuật, tuyệt đối không phải vì thù hận cá nhân hay tập thể. Và những ý nghĩ này nhằm mục đích xây dựng chứ không phải phá hoại. Do đó, các bạn, xin phép được gọi như vậy, nên hiểu rằng đây là những ý nghĩ của một người bạn, không phải của kẻ thù.

Vấn đề không phải là các tín đồ Ki Tô Giáo tin vào Thượng đế của người Do Thái, vì ai cũng có quyền tin vào một Thượng đế mà mình muốn tin. Trong thế giới ngày nay, chúng ta thấy có cả trăm Thượng đế khác nhau, và về bản chất, mọi Thượng đế và mọi đối tượng tín ngưỡng đều như nhau, nếu chỉ là thuần túy đối tượng của một đức tin không cần biết, không cần hiểu. Vấn đề chính là tin như thế nào, và những hành động tôn giáo bắt nguồn từ đức tin của mình có thật sự làm sáng danh Thượng đế mà mình tin hay không, hay ngược lại chỉ kéo Thượng đế của mình xuống vòng ô nhục. Thảm thay, đây chính lại là điều các tín đồ Ki-tô thường làm, tưởng rằng để vinh danh Thiên Chúa nhưng thực ra lại hạ thấp Thiên Chúa của mình xuống hàng tệ mạt nhất trong nhân loại, qua những hành động tàn bạo, ác ôn nhất trong lịch sử nhân loại. Có phải là kỳ lạ không khi chúng ta tin vào Thần cây đa, Thần bình vôi v… v…, chúng ta không hề gây hại cho ai, trong khi tin vào Thần của Ki Tô Giáo thì lại gây ra bao thảm cảnh cho nhân loại. Vậy về phương diện xã hội, những niềm tin nào đã gây hại cho xã hội. Các tín đồ Ki-tô có bao giờ nghĩ đến điều này không?

Sau đây tôi sẽ đưa ra vài điều để các bạn suy nghĩ và thấy rằng không phải tôi viết bừa mà không có căn cứ.

– Các bạn tin vào một Thiên Chúa toàn năng [nghĩa là làm gì cũng được], sáng tạo ra cả vũ trụ và muôn loài trong đó. Nhưng các bạn lại tin rằng Thiên Chúa phải cần đến những con người thế tục, đầy tội lỗi như các bạn để đi kiếm thêm linh hồn cho Thiên Chúa của các bạn. Chẳng vậy mà các bạn rình mò xem có người quen nào sắp chết, nhân lúc gia đình vắng mặt, đến ban tên thánh cho người sắp chết, hoặc dùng mọi thủ đoạn để kéo người ngọai đạo vào trong niềm tin của các bạn. Vậy thực ra các bạn đang vinh danh Thiên Chúa hay đang mạ lỵ Thiên Chúa của các bạn? Các bạn đã không tin ở thuộc tính toàn năng của Thiên Chúa, không tin ở khả năng sáng tạo của Thiên Chúa, không tin ở khả năng thực hiện tất cả những gì mà Thiên Chúa muốn. Các bạn tin rằng Thiên Chúa có nhiều nhu cầu, thí dụ như nhu cầu độc tài, không ai được thờ Thần khác, hoặc nhu cầu về sự yêu thương hết lòng hết sức của những con người do chính Thiên Chúa tạo ra, hoặc nhu cầu cần được người trần vinh danh v..v.. và Thiên Chúa lại phải nhờ đến các bạn để cung cấp những nhu cầu ấy cho Thiên Chúa? Vậy thực chất Thiên Chúa của các bạn là cái gì, có khác gì người thường không? Các bạn đã mang những tính xấu trần tục của con người để áp đặt lên Thượng đế của các bạn.

– Các bạn tin lời giải thích của giáo hội hay của chính giáo hoàng John Paul II gần đây ở Lourdes, là mọi bất hạnh, tật nguyền xảy tới với các bạn là nằm trong “kế hoạch kỳ diệu” của Thiên Chúa (God’s wondrous plan). Các bạn không hiểu tại sao những bất hạnh đó lại đến với các bạn, và để tự an ủi các bạn đã tin vào lời giải thích như trên. Cũng như khi xưa, người dân Do Thái được các thầy tu hay tiên tri Do Thái giải thích là những đau khổ triền miên xảy ra cho dân Do Thái là do sự trừng phạt của Thiên Chúa vì dân Do Thái đầy tội lỗi, không theo đúng luật của Thiên Chúa. Một ngày nào đó, Thiên Chúa sẽ hồi tâm, mang nước thiên đường, nghĩa là một Jerusalem mới tràn đầy sữa và mật cho người Do Thái. Vậy thật ra các bạn đã tin vào một Thiên Chúa chuyên làm ác, gây ra bao đau khổ và bất hạnh cho nhân loại chỉ vì Thiên Chúa không vừa ý [ai biết ý Chúa ra sao?]. Điều này đối ngược hẳn với niềm tin của các bạn về một Thiên Chúa “quá thương yêu thế gian”. Có niềm tin nào có thể hạ thấp Thiên Chúa của các bạn xuống hàng ác ôn hơn không?

– Trong nhiều thế kỷ, các giáo hội Ki-tô đã gây ra bao thảm họa cho nhân loại qua những cuộc Thánh chiến, những cuộc săn lùng phù thủy, thiêu sống con người, những tòa án xử dị giáo với những cuộc tra tấn khủng khiếp con người, những cuộc cưỡng ép cải đạo khắp năm châu v..v.. mà tất cả đều được biện minh là làm theo ý Chúa (God’s will it = Motto trong cuộc thánh chiến đầu tiên). Như vậy là các bạn đã tin và chấp nhận một Thiên Chúa toàn năng chủ trương giết chóc, tra tấn, thiêu sống và cưỡng bách cải đạo v..v… Một Thiên Chúa như vậy thì có giá trị gì cho nhân loại, hay thực chất chỉ là một tên ác ôn khát máu?

– Đã một thời, và ngày nay vẫn còn nhiều người tin, là những thiên tai như động đất, bão lụt, bệnh dịch truyền nhiễm v..v.. đều là những biện pháp của Thiên Chúa để trừng phạt những người không tin theo Ngài hoặc vì một lý do nào đó của Thiên Chúa mà chúng ta không thể hiều nổi. Và tất cả cũng đều là do ý Chúa. Nhưng thiên tai, bệnh tật có chừa ai đâu, đâu chỉ chọn người ngoại đạo để mà trừng phạt. Các bạn đã tin vào một Thiên Chúa, tác giả của những tai họa của nhân loại. Một Thiên Chúa như vậy có đáng để con người kính trọng không, khoan nói đến thờ phung?

– Các bạn tin vào một ông Thiên Chúa đòi hỏi các bạn phải yêu ông ta hết sức hết lòng nếu không thì…, phải tin ông ta và tuân theo những luật lệ của ông ta dù những luật lệ đó đã trở thành lỗi thời, phản ánh một trình độ man rợ của thời chưa khai hóa, nếu không thì…., phải nhận ơn tha thứ của ông ta nếu không thì…, phải tin rằng ông ta có khả năng “cứu rỗi” nếu không thì…. Chỉ có một Thiên Chúa dùng sự đe dọa và sợ hãi để bắt con người phải tin vào mình mới có những đòi hỏi như vậy. Một Thiên Chúa nhân từ, đầy lòng thương yêu không bao giờ có thể đòi hỏi như vậy. Thật ra các bạn không hiểu các bạn là ai, không hiểu Thiên Chúa là cái gì, không hiểu sự vận hành của thiên nhiên, của vũ trụ, của thế giới mà chúng ta đang sống trên đó. Do đó các bạn không hiểu tình yêu là căn bản của mọi sự sống, cũng như không hiểu tình yêu của một Thiên Chúa, theo đúng nghĩa của nó, phải là một tình yêu không có điều kiện, không có sự phân biệt.

Đó là những vấn nạn mà các tín đồ Ki Tô Giáo ngày nay phải đối diện. Nhưng không phải là những vấn nạn trên không thể giải quyết nổi, nếu các bạn có đủ lý trí, lòng tự tin, và sự lương thiện trí thức tối thiểu. Tất cả tùy thuộc các bạn. Các bạn chỉ có hai chọn lựa. Một là tiêp tục sống trong bóng tối của ngu si, an phận làm con chiên, con cừu, và không cần biết đến những sự tiến bộ tri thức của nhân loại. Hai là muốn thoát ra khỏi cảnh tối tăm trí thức? Thoát ra như thế nào. Mục sư Harry Wilson đề nghị: “Phải cất bỏ gánh nặng Thiên Chúa và Kinh Thánh trên vai.” Riêng tôi, tôi có một đề nghị thiết thực hơn: Muốn gia nhập hàng ngũ của giới trí thức hiểu biết thì lẽ tất nhiên các bạn phải thay đổi những niềm tin về Thiên Chúa và Kinh Thánh. Tôi không có ý nói là phải bỏ những niềm tin này mà là phải thay đổi những niềm tin này như thế nào để những hành động, lời ăn tiếng nói của các bạn không hạ thấp Thiên Chúa của mình xuống như các bạn thường làm trước đây, và cũng phải chấp nhận sự thực là Kinh Thánh không phải là do sự mạc khải của Thiên Chúa viết ra, mà chỉ là sản phẩm của một số người mà kiến thức của họ vào thời đó còn rất nhiều thiếu sót. Các bạn có thể tiếp tục tin vào vài điều đạo đức trong Kinh Thánh, nhưng những chuyện trẻ con như “sáng thế”, “tội tổ tông”, “Giê-su sinh ra từ một nữ trinh”, “chuộc tội”, “cứu rỗi”, “xác chết sống lại” v..v.. thì đừng có bao giờ mang ra mà quảng cáo trên các diễn đàn công cộng. [Xin đọc cuốn Putting Away Childish Things của Nữ Giáo sư Thần Học Uta Ranke-Heinemann]

Nếu các bạn cứ tiếp tục tin vào một ông Thượng đế của người Do Thái, về sau được biến thành Thượng đế của Ki Tô Giáo, tiếp tục tin vào sự không thể sai lầm của Kinh Thánh, và không hề có một thắc mắc, nghi vấn nào, như các bạn đã tin, tôi e rằng các bạn sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi phải đối diện với những thắc mắc của thiên hạ về Thượng đế của Ki Tô Giáo hay về mức độ khả tín, chính xác, không thể sai lầm của cuốn Kinh Thánh.

Đây chỉ là vài ý kiến chân thành của tôi, hi vọng có thể giúp các bạn trở về thân phận con người mà cái quý báu nhất là một đầu óc lành mạnh, có khả năng suy tư, phân biệt chân giả, và nhất là, đừng vì những niềm tin của mình mà phản bội dân tộc, đánh giá thấp truyền thống văn hóa cao đẹp hơn văn hóa Ki-tô rất nhiều của Việt Nam..

Sau cùng, xin độc giả hiểu cho rằng, bài viết này chỉ viết về bản chất và thực chất của Ki Tô Giáo, Công giáo cũng như Tin Lành, chứ không có ý tổng quát hóa, quy tất cả những tội ác và sai trái của Ki Tô Giáo lên đầu đám tín đồ ở dưới mà trong đám này tất nhiên có rất nhiều người lành thiện, giầu lòng bác ái, là những công dân tốt. Họ không bao giờ nghĩ rằng bản chất và thực chất của tôn giáo họ theo lại có một lịch sử như vậy. Họ là những người đáng thương chứ không đáng trách.

[1] Most Catholics are unaware of the history to which the pope alluded, an if, in the words of Cardinal John O’Connor, archbishop of New York, Catholics are to be “liberated by the truth”, then they must know what that truth is.)

[2] King Charles VI of France published a decree withdrawing the French Catholic Church and all French citizens from obedience to Pope Benedict XIII. He nullified his country’s support for Christianity and declared France religiously neutral

[3] Malachi Martin, The Decline and Fall of The Roman Church, p. 196: “France, “eldest daughter of the Church”, enthroned Reason officially as supreme deity, massacred over 17,000 priests and 30,000 nuns as well as 47 bishops, abolished all seminaries, Catholic schools, religious orders, burned churches and libraries…”

[4] S.T. Joshi, God’s Defenders: What They Believe and Why They Are Wrong, Prometheus Books, New York, 2003, p. 12: The dominant question thus becomes not why religion has not died away but why it continues to persist in the face of monumental evidence to the contrary. To my mind, the answer can be summed up in one straightforward sentence: People are stupid.

[5] Most important, the impact of the scientific perspective is having now that even scholars working under a conservative Catholic imprimatur agree that much of what we know of Jesus is myth… Scholars have known the truth – that Jesus was nothing more than a man with a vision – for decades; they have taught it to generations of priests and ministers, who do not pass it along to their flocks because they fear a backlash of anger. So the only ones left in the dark are ordinary Christians.]

[6] “But the Church does not kill now”, methinks I hear the Christian apologist exclaim. No, a tiger weakened by the pangs of death grows less and less ferocious. The Church does not kill now because it does not have the power to kill. The fagot and the sword have been wrested from its bloody hands, and hatred and slander are the only weapons left her now.

[7] This was the beginning of the Index of Prohibited Books, and the suppression of books challenging Church dogma soon became official Vatican policy. It was perhaps the most dramatic form of censorship known to the world, by which the Church for centuries policed the literature available to the public, and it maintained official sanction well into the 20th century.

[8] He believed in a plurality of worlds, in the rotation of this, in the heliocentric theory. For these crimes, and for these alone, he was imprisoned for six years. He was offered his liberty, if he would recant. Bruno refused to stain his soul by denying what he believed to be true. He was tried, condemned, excommunicated and sentenced to be burned. He was taken from his cell by the priests, by those who loved their enemies, led to the place of execution..He was chained to a stake and about his body the wood was piled. Then priests, followers of Christ, lighted the fagots and flames consumed the greatest, the most perfect martyr, that ever suffered death. (“Ingersoll The Magnificient” By Joseph Lewis).

[9] Galileo was a great scientist who, even at the age of eighty, when he was dying, had such a beautiful sense of humor. He said: There is no problem. I will change it; I will write in my book exactly what God has written in the bible – that the sun goes around the earth. But one thing I must make clear to you: neither the sun reads my book nor the earth reads my book. As far as reality is concerned, the earth will continue going around the sun. And why should you insist? Because I have every proof; I have devoted my whole life to the search, and all those who have a scientific mind are in absolute agreement with me. Sooner or later you will have to agree because one cannot remain against truth for long.

[10] It is impossible there should be inhabitants on the opposite side of the earth, since no such race is recorded by Scripture among the descendants of Adam.

[11] Pettifer, Julian & Bradley, Richard, Missionaries, BBC Books, London, 1990, pp. 132-133: By the end of the fifteenth century, Pope Alexander VI created two spheres of influence; he determined that the whole of the Americas with the exception of Brazil, should belong to Spain, while Portugal would take Brazil and whatever could be seized in Asia and Africa. It was decreed that along with territorial gains would go the duty to incorporate any native peoples into the Catholic Church…With the invading armies came priests and friars whose presence justified the subjugation of the people and the use of whatever coercion was judged necessary to bring them to the faith.

[12] …It is useful to consider Balny’s actions at Phu Ly and Hai-duong and Harmand’s at Nam-dinh with an emphasis on the relationship between Catholic Missions and the French forces. The analysis reveals that the French were far from alone in their attacks on the loci of Vietnamese authority because the invaders received a significant level of support from the missionaries and the Vietnamese Catholics. Moreover, the methods of the French officers and their Catholic collaborators could hardly be considered as evidence of a superior morality even by their own contemporary standards, for the Catholic Missions exchanged labor, resources, and information in return for French assistance in perpetuating summary executions, desecreations of Buddhist religious edifices, burning of non-Catholic villages, and pillaging of imperial citadels. This Catholic collaboration with French imperialism has not been adequately recognized by historians, but it was a significant contributing factor to the French success in Tonkin.

[13] Les missionaires, selon l’optique des dirrigeants Vietnamiens, étaient coupables de pousser les Chrétiens à rejeter les lois de leur pays. Rejet des cultes religieux, des valeurs sociales qui les faisaient vivre en marge de la société traditionnelle. Mais chose plus grave, on reprochait aux prêtres et aux chrétiens la scission du pays en deux clans religieux opposés.

[14] The principle of the Inquisition was murderous..The popes were not only murderers in the great style, but they also made murder a legal basis of the Christian Church and a condition of salvation.

[15] The pope’s bulletin declared that the Church controlled “two swords”, that is, two powers: “Both swords are in the power of the Church, the spiritual and the temporal; the spiritual is wielded in the Church by the hand of the clergy; the secular is exerted for the Church by the hand of its military.. and the spiritual power has the right to establish and guide the secular power, and also to judge it when it does not act rightly.. Consequently, whoever opposes the two swords of the Church opposes the law of God.

[16] The Inquisition, said Bishop Bruno of Segni, “was invented to rob the rich of their possessions. The pope and his priests were intoxicated with sensuality; they despised God because their religion had been drown in a deluge of health (A History of the popes, Joseph McCe, V.A. Watts & Co., London, 1939)

[17] Martin Luther, upholding the Bible as the supreme authority, had no reservations about burning witches. He sanctioned 4 executions at Wittenburg. “I should have no compassion on the witches…I would burn them all.” John Calvin personally led a campaign in Geneva against 31 persons accused of witchcraft. Calvin declared: The Bible teaches us that there are witches and they must be slain… this law of God is a universal law.

[18] Father Delehaye, The Legends of the Saints, 1907, English ed., Dr. Joseph McCabe, “The Popes and their Church”, C. A. Watts & Co., London, 2nd ed. Revised, 1924, p.13: There is no evidence whatever that the papal genealogies are based upon earlier sources; simply put, there were no Christian popes for many centuries.

[19] In short, these frauds are very common in all books which are published by priests.. For it is certain they plead the authority of earlier writings that wew themselves fake, forged, mangled or corrupted, with more reasons than any to support their articles of faith with sinister ingenuity.

[20] Lockhart, Douglas, The Dark Side of God, Elements Books, Inc., Boston, MA., 1999, p. 47: With the ability to invent history through the forging of imposing-looking documents complete with papal seals, and with the added ability to instantly insert such fabrications into Canon Law, the Catholic Church systematically recreated its past and ended up believing its own lies.

[21] Ellerbe, Helen, The Dark Side of Christian History, Morningstar & Lark, Orlando, FL., 1999, p.17: The Catholic Encyclopedia concedes that “In all departments forgery and interpolation as well as ignorance had wrought mischief on a grand scale.” Despite Church prohibitions against any further research into the origins of the Gospels, scholars have shown that all four canonized Gospels have been doctored and revised. While the Church claimed that truth was static in nature and had been revealed only once, it continually found cause for changing that truth.

[22] The entire structure of the Roman Church is built on forgeries, spurious epistles, spurious sermons, spurious miracles, spurious relics, spurious councils, and spurious papal bulls. The Catholic Encyclopedia admits the existence of thousands of forgeries.. Roman inventions as Peter’s martyrdom at Rome (2nd cent.), Assumption of Mary (6th cent.), Temporal power of the bishop of Rome (8th cent.), Primacy of Rome (11th cent.), Seven Sacraments (13th cent.), etc., can only be proved by forgeries…

Catholic theologians claim that with the development of the primacy in the Middle Ages, the papal letters grew enormously in number (C.E. 6, 202). “There can be no doubt that during a great part of the Middle Ages papal and other documents were fabricated in a very unscrupulous fashion” (C.E. 3, 57). Speaking of the thousands of miraculous relics of Rome, the same scholars admit that “the majority of which no doubt were fraudulent,” a “multitude of unquestionably spurious relics” (C.E. 12, 737). The same scholars admit the following Roman frauds: the origin of the Rosary and the apparition of Mary to St. Dominic, the Scapular and the apparition of Mary to Simon Stock, the Scala Santa, the legends and relics of Veronica, the Holy Lance etc…

[23] Official Catholic records provide extraordinary confessions of wickedness in the whole Catholic clergy, and the implications surrounding this knowledge begin to assume major new proportions when considered in light of the central church claim of unquestionable piety in the clergy hierarchy.

[24] The first proposition, that the sun is the centre and does not revolve about the earth, is foolish, absurd, false in theology, and heretical, because expressely contrary to the Holy Scriptures; and the second proposition, that the earth is not the centre but revolves about the sun, is absurd, false in philosophy, and from a theological point of view at least, opposed to the true faith. (“The Scientific Revolution” Edited by Vern L. Bullough.)

[25] Now did Christianity have aught to do with the civilization of this people ? Certainly not; and were it not for the cloud of prejudice before his eyes, the Christians would clearly see that it did not produce our civilization. He wvould see that instead of the church having civilized the world, the Rationalistic world has for centuries been slowly civilizing the church.

The very nature of Christianity–I mean orthodox Christianity – precludes the possibility of progression as an inherent principle of itself; and whatever progress has been made, either in the church or outside of it, must be attributed to causes over which she has had no control. The church claims to have the truth, the whole truth, and nothing but the truth. Every proposed change, every new discovery, is to her a perversion of truth, and, hence, she opposes it. Were the church to sweep to universal empire, all progress would at once cease. Our Huxleys and Haeckels would be summarily disposed of, the torch of Reason would be extinguished, and the ignis-fatuus of Faith would become our only guide. Of the truth of this she has herself given conclusive evidence. For centuries her power in Europe was supreme, and even Christian writers denommate these centuries the Dark Ages.

Not until Rationalism was born, not until science commenced her career, and Christianity began to decay, did our modern civilization dawn. “For more than three centuries, ” says Lecky, “the decadence of theological influence has been one of the most invariable signs and measures of our progress.” Says Carlyle, “Just in the ratio that knowledge increases, faith diminishes.” “The Middle Ages were more religious than ours,” says Strauss, “in proportion to their ignorance and barbarism. Religion and civilization accordingly occupy, not an equal, but an inverted position regarding each other, so that with the progress of civilization, religion retreats.”

[26] Virtually no one really reads the Bible. The above mentioned individual doubtless has a Bible, perhaps the only book he owns, but he never reads it – much less reads all of it.

If an intelligent man should critically read it all, he would certainly reject it.

[27] Protestantism dies hard. What does that prove? It proves that the people are superstitious and the preachers stupid.

[28] God is very clear here, folks, he doesn’t want witches to live. We are supposed to be killing witches! If we don’t, we are disobeying God. Jesus would weep tears of joy if He leaned down off His cloud and sniffed up the burning flesh of a witch this Halloween. Wouldn’t that ruin Satan’s little birthday party! Praise God! It’s just a shame that the United States Government has placed restrictions on the Biblically-mandated practice of witch burning.

[29] Our analysis has led us to the conclusion that the experience of conversion is a response to a crisis situation. It resolves an emotional impasse.

That is why the Church grows more rapidly in areas where social processes are causing suffering, particularly from anomie and the collapse of meaning-structures…Such areas should be given top priority by the churches, that efforts to build up church life should be concentrated in them…

I am not saying anything that is news to Protestants. There is no conversion without crisis, no conversion without suffering. Conversion is a process whereby one assimilates suffering to a new meaning-structure and thus makes it meaningful…

Isn’t it curious that Christ cannot be prached to people who feel secure and happy, to people who feel that life is worth living, to people who are not going through a crisis? Isn’t it odd that Christ can only be proclaimed and made meaningful in morbid situations where people are infected with existential anxiety, guilt feelings, and terror of death? What really is the task of the evangelists? His or her task is to give theological names to a crisis that could well be psychosocial in origin. The evangelist seeks to activate a crisis which might not have been sensed befored, so that then, and only then, he or she can proclaim that “Christ is the answer.”

We are forced to conclude that the world makes room for Christ only when it feels ill, when it has come down with some sickness. Is there some theological reason why dread of death and guilt are the privileged sacraments of salvation? To put it another way, the experience of conversion presupposes that the meeting-point between God and the world is suffering and anguish – the world’s state of pain and sickness. When there is health and happiness, language about God loses its meaningfulness. Isn’t there a sadomasochistic vision of reality buried underneath such presupposition?

Suffering is transformed into a blessing, because it provides an opportunity for the sinner to encounter Christ. The greater the suffering, the greater the opportunities for evangelists! Doesn’t that suggest that the Church is being put in the curious position of praying for more human suffering so that human hearts will be more receptive to its message? That was a question which Dietich Bonhoeffer posed to the Church.

What do the apologists for the Christian faith, the bearers of the “good news” really do?

They demonstrate to secure, content, happy mankind that it is really unhappy and desperate, and merely willing to realize that it is in severe traits it knows nothing at all about, from which only they can rescue it. Wherever there is health, strength, security, simplicity, they spy luscious fruit to gnaw at or to lay their pernicious eggs in. They make it their object first of all to drive men to inward despair, and then it is all theirs (Bonhoeffer).

Conversion is a solution to a painful problem. One starts from conversion to structure a world whose function is to prevent the reappearance of anxiety. The aim is the exorcism of the terror. Now if the conversion has proved adequate in exorcising this terror, consciousness will be firmly glued to that conversion-experience and its attendant cognitive worldview. That is why arguments won’t work at this level. You may offer all sorts of evidence – logical, scientific, or whatever – to call to convert’s basic experience into question. It will immediately and flatly rejected by the convert.

[30] The situation of the new converts is akin to that of children going to school for the first time. They know nothing. Knowledge will be mediated to them by a person who has knowledge. The learning process is a process of apprenticeship. The social interaction between two parties involved is not an interaction between equals. Master and apprentice, teacher and learner, are not the same level. One is subordinate to the other; hence power is involved in the equation. The teachers are those who have the power to impose their definition of reality; the learners are those who do not have the power to maintain their definition of reality..

Even before new converts learn anything about the world, they are taught to view themselves as people who know nothing. Their own knowledge is placed between parentheses and called into doubt. It is not permissible for them to appeal to what they think they know in order to criticize the knowledge that the church community wishes to transmit to them. Why? Because their knowledge is a heritage from their earlier period of darkness and damnation. Their minds are reduced to blank pages. They have nothing to say; their job is to listen. As apprentices and learners, they must submit silently to the church institution. They now know that the institution has the monopoly on absolute knowledge, hence a monopoly on the right to talk.

In the Protestant world, then, the learning process begins with a lesson in a particular kind of social relationship: the teachers speaks, the learners keep quiet; the teachers teach, the learners repeat. If the learners do not know what they believe, they are not qualified to speak. It is true that the converts are free to sing their emotions. But the discourse of knowledge is still impossible. This is why the proper mode of speech for the learners is repetition, as catechisms clearly illustrate. Catechisms are primers for apprentice-learners. They contain questions and ready-made answers. When do learners know their catechism? When they can recite by heart the printed answers in it. The learning of the church community is defined in terms of that knowledge, and the test of learning is the ability to memorize and repeat the catechism questions and answers. In this way the collective conscience of the community is imprinted as truth on the mind and conscience of the individual member. What about free inquiry? What about let the converts break their own ground? That is nowhere to be found.

[31] Newsweek, p.33: The last lines read: I do not want anything to do with God. I am sick of religion. It is a crutch for the weak.. We make God into what we need for the moment. I hate God. I hate all those who try to explain God when they really don’t know.

[32] Freedom of religion is a good thing. So is freedom from the religion others may wish to impose on those who differ.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Sáu 26, 2011 in Uncategorized


Nhãn: , ,