RSS

Góp ý với Gs Trần Chung Ngọc, ông Hoàng Vũ và ba ông Mục sư: Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng, Nguyễn Huệ Nhật.

15 Jul

Góp ý với Gs Trần Chung Ngọc, ông Hoàng Vũ

và ba ông Mục sư: Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng, Nguyễn Huệ Nhật.

Bùi Thúc Định

06 tháng 9, 2009

LTS: Bài viết sau đây đã được đăng trên website giaodiem.com (nay bị mất) và trên tạp chí Giao Điểm số 56 (tháng 2 năm 2005). Bài được đem ra thảo luận trên web Đàn Chim Việt năm 2006 (tiểu mục: Re: Tản mạn chuyện Bằng cấp – Phê bình (II) 2006-04-19 12:25:25 Bùi Xuân Phú, Australia). Gần đây, ngày 5 tháng 9, năm 2009, bài này lại được phổ biến trên các diễn đàn email. Sachhiem.net xin phép tác giả để được đăng lại cho các bạn đọc khác được có cơ hội chia sẻ. (SH)

Trước đây tôi có đọc 3 bài của giáo sư Trần Chung Ngọc viết về hiểm họa Tin Lành, có đề cập đến ba ông Mục sư: Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng và Nguyễn Huệ Nhật. Và gần đây, nhân đọc bài “Linh vật rồng trong truyền thuyết rồng tiên……..” của ông Hoàng Vũ ở trang cập nhật của tháng 1/2005. Tôi hoàn toàn đồng ý tất cả những luận điểm của hai ông đưa ra. Kể cả sự từ chối tranh luận với ông Lê Anh Huy của giáo sư Trần Chung Ngọc. Duy chỉ có một điều duy nhất, khi hai ông gọi mấy ông Mục Sư này là cuồng tín thì tôi không đồng ý, nên tôi viết bài này để góp ý cùng hai ông.

Theo tôi nghĩ thì trước khi làm Mục Sư, có lẽ Lê Anh Huy, Huỳnh Thiên Hồng và Nguyễn Huệ Nhật cũng đã đậu tú tài. Riêng ông Lê Anh Huy, tôi không biết ông đậu tiến sĩ về ngành nào? Nếu ông đậu tiến sĩ về thần học thì tôi đồng ý với nhận xét của Charlie Nguyễn “Những mảnh bằng tiến sĩ thần học chỉ là những chứng chỉ xác nhận sự ngu dốt của người đựơc cấp”. Như vậy thì sau khi học thần học có thể họ đã trở nên ngớ ngẩn, u mê thêm. Có nghĩa là sự hiểu biết của họ đi thụt lùi. Nhưng cho dù có đi thụt lùi, chỉ còn ngang tầm ….tiểu học, thì mấy ông Mục Sư này cũng thừa sức để hiểu những điều bậy bạ trong thánh kinh. Mà họ đã đọc, đã hiểu những điều bậy bạ đó thì không thể nào tin. Không tin nhưng họ vẫn giảng, vẫn xúi ngừơi khác tin. Vì vậy hai ông gọi họ là những ngừơi đó là cuồng tín thì không đúng. Họ chỉ nói càn, nói lấy đựợc để kiếm cơm. Chứ họ có bao giờ tin Chúa đâu mà gọi là cuồng tín.

Còn ông tân tòng Nguyễn Huệ Nhật, do làm nghề Mục sư, phải đi giảng đạo mỗi ngày, tôi biết chắc chắn ông đã đọc tất cả những điều bậy bạ trong thánh kinh. Vậy mà ông vẫn tiếp tục giảng và tiếp tục bênh vực ông Chúa trời tưởng tượng vừa tàn ác vừa dâm dục trong huyền thoại của Babylon. Như vậy tôi có thể kết luận mà không sợ sai lầm rằng, trứơc đây ông vào chùa không phải để tu mà là để kiếm cơm. Bây giờ nhìn lại thấy nghề thầy chùa cực khổ quá, không có gái, cứ bắt thằng nhỏ nhịn thèm, lại phải ăn chay nên ông nhảy qua Tin Lành để tận hưởng đủ mùi đời, lại có tiền xài rủng rỉnh. Có phải thế không ?

Đến đây tôi biết các ông Linh Mục, Mục Sư và đám cừu của các ông ông sẽ hỏi: “Căn cứ vào đâu mà tôi dám quả quyết rằng các ông không tin mà vẫn giảng?” Xin thưa! Do đọc thánh kinh nên tôi biết.

Từ trước đến giờ, tôi thường nghe nói Thánh Kinh Cựu Ước là những lời của Đức Chúa Cha do ông Moise chép lại, và Kinh Tân Ước là những lời dạy của Đức Chúa Con Jesus , do bốn ông tông đồ chép lại, chắc là phải hay lắm, triết lý cao siêu lắm. Nếu không hay sao lại có hàng tỷ tín đồ trên thế giới nghe theo.

Cho đến sau này, đọc đựơc nhiều bài trên Giao Điểm, Tôi thấy những lời dạy trong thánh kinh sao kỳ cục quá. Tôi ngờ rằng họ viết bậy nên mới tìm mượn cho được hai cuốn kinh trên để tìm hiểu. Thì ra tất cả những gì họ viết đều đúng cả. Sau khi đọc những phần họ trích dẫn, tôi cố ý đọc hết những phần khác. Nhưng thú thật là không thể nào đọc nổi. Văn chương thì luộm thuộm khó hiểu, ý tứ thì tiền hậu bất nhất, câu sau chưởi cha câu trước. Từ đó tôi mới hiểu tại sao những người theo đạo Thiên Chúa ít có ai đọc Thánh Kinh. Họ chỉ theo vì truyền thống gia đình, cha mẹ theo thì con cái theo vậy thôi. Những người theo đạo vì truyền thống gia đình, bị nhồi sọ từ nhỏ thì có thể cuồng tín. Còn đám tân tòng thì chỉ theo đóm ăn tàn. Nhưng khi gặp những người theo đạo Phật hay đạo thờ cúng ông bà thì họ thường đem thánh kinh ra nói, và khoe những cái hay, cái tốt của Ki Tô Giáo. Họ muốn phân bua với mọi người rằng: “Đạo Công Giáo (hoặc Tin Lành) nó hay như vậy đó cho nên tôi mới bỏ đạo Phật để theo”. Làm cho nhiều người lầm tưởng là họ cuồng tín. Nhưng thật sự, họ biết mọi người coi thường họ, cho nên họ cố nói để khỏa lấp cái mặc cảm theo voi hít bã mía của họ đó mà thôi. Thành thật mà nói, nếu có ai mướn tôi, cứ mỗi lần đọc qua một lượt hai cuốn Thánh Kinh họ sẽ trả cho tôi một ngàn Mỹ kim. Tôi cũng xin chịu thua, thà đi làm mướn, hái nho, hái táo kiếm tiền chứ không thèm đọc để lấy 1.000 đô la. Chán lắm.

Nếu các bạn không tin lời tôi nói, xin các bạn hãy lật thánh kinh ra xem những điều tôi trích dẫn dứơi đây thì biết họ có thể tin đựơc hay không? (*)

MA-THI-Ơ: 10: 34-Chớ tưởng rằng ta đến để đem bình an cho thế gian; ta đến, không phải đem sự bình an, mà là đem gươm dáo. 35-Ta đến để phân rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, dâu với bà gia; 36-và người ta sẽ có kẻ thù nghịch, là người nhà mình. 37-Ai yêu cha mẹ hơn ta thì không đáng cho ta; ai yêu con trai hay là con gái hơn ta thì cũng không đáng cho ta;

Cũng những ý này, nhưng Lucas thì chép với lối hành văn khác:

LU-CA: 12: 51: Các ngươi tưởng ta đến đem sự bình an cho thế gian sao? Ta nói cùng các ngươi, không, nhưng thà đem sự phân rẽ. 52-Vì từ nay về sau, nếu năm người ở chung một nhà, thì sẽ phân li nhau, ba người nghịch cũng hai, hai người nghịch cùng ba; 53- cha nghịch cùng con trai, con trai nghịch cùng cha; mẹ nghịch cùng con gái, con gái nghịch cùng mẹ; bà gia nghịch cùng dâu, dâu nghịch cùng bà gia.

Vậy mà các Linh Mục và Mục Sư giảng rằng Chúa trời thương yêu mọi người, thương đến nỗi có đứa con trai độc nhất Ngài cũng phái xuống trần, chịu chết trên thập giá để chuộc tội cho nhân loại. Nó còn thậm vô lý ở chỗ là Chúa con cũng là Chúa Cha (ba ngôi). Như vậy thì chính Chúa Cha chịu sỉ nhục, chịu để cho loài người đóng đinh để rửa tội cho loài người. Mà loài người mắc tội với ai? Thưa, Với Chúa Cha. Như vậy chính Ngài đi chịu tôi để chuộc cái tội do Ngài buộc?

Xin quý vị đọc tiếp:

LU-CA: 14: 26- Có đoàn dân đông cùng đi với Đức Chúa Giê-su; ngài xây lại cùng họ mà phán rằng: Nếu có ai đến theo ta mà không căm ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình, và chính sự sống mình nữa, thì không được làm môn đồ ta.

Nói rõ ra, muốn theo Chúa thì điều kiện đầu tiên và bắt buộc là phải căm ghét cha mẹ, vợ con, anh em và ngay cả đời sống của mình nữa, thì Chúa mới chấp nhận cho theo Chúa.

LU-CA: 19: 26- Hãy đem kẻ thù của ta ra đây. Những kẻ không chịu thờ kính ta trên họ, và chém đi trước mặt ta.

(Ai không theo Chúa, thờ Chúa thì phải giết hết. Chính vì vậy Vatican đã tổ chức 7 cuộc thập tự chinh trong thời trung cổ để tiêu diệt tất cả những ai không thờ Chúa. Làm cho khoảng 3 triệu người bị chết oan-BTĐ)

Những đoạn trên đây, tôi chép từ Thánh Kinh ra. Xin các Linh Mục và Mục Sư giảng dùm Chúa thương yêu mọi người ở chỗ nào?

Xin quý vị cứ bình tĩnh đọc tiếp về đức độ của Chúa trời mới kinh khiếp hơn nữa.

XUẤT Ê-DÍP-TÔ KÝ: 22: 20- Kẻ nào tế các thần khác hơn một mình Đức Giê-Hô-Va sẽ bị diệt

DÂN SỐ KÝ:

Chương 31: 1-Đức Giê-Hô-Va lại phán cùng Môi-Se rằng: 2-Hãy báo thù dân Ma-đi-an cho dân Y-sơ-ra-ên; rồi ngươi sẽ được về cùng tổ phụ. 3-Vậy, Môi-se truyền cho dân sự rằng: Trong các ngươi hãy sắm sửa binh khí mà ra trận hãm đánh dân Ma-đi-an đặng báo thù dân đó cho đức Giê-hô-va. 4-về mỗi chi phái Y-sơ-ra-ên, các ngươi phải sai một ngàn lính ra trận.

5-Vậy, trong dân Y-sơ-ra-ên người ta cứ mỗi chi phái chọn một ngàn lính, là mười hai ngàn người sắm sửa binh khí đặng ra trận. 6-Môi se sai mười hai ngàn người đó ra trận, tức là sai một ngàn người về mỗi chi phái, với Phi-nê-a, con trai của Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, đem đi theo mình những khí giới thánh cùng kèn có tiếng vang. 7-Vậy, chúng giao chiến cùng dân Ma-đi-an, y như Đức Giê-Hô-Va đã phán dặn Môi-se, và giết hết thảy nam đinh. 8-Trong các người bị giết chúng cũng giết năm vua Ma-đi-an, là: Ê-vi, Rê-kem, Xu-rơ, Hu-rơ, và Rê-ba; cũng lấy gươm giết Ba-la-am, con trai của Bê-ô. 9-Dân Y-sơ-ra-ên bắt đờn bà và con nít Ma-đi-an dẫn theo, cướp hết thảy súc vật, bầy chiên và của cải họ. 10-đốt hết những thành, nhà ở, và hương thôn chúng nó, 11-cũng lấy đem theo hết thảy của đoạt được, bất kỳ người hay vật. 12-chúng dẫn những kẻ bị bắt và những của đoạt được đến cho Moi-se, cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và cho hội dân Y-sơ-ra-ên đương đóng trại tại đồng bằng Mô-áp, gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô.

13-Bãy giờ, Môi-se, Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và hết thảy hội trưởng đi ra đón rước chúng binh ngoài trại quân. 14-Môi-se nổi giận cùng các quân trưởng, tức là quan tướng một ngàn quân và quan tướng một trăm quân đi đánh giặc này trở về. 15-Môi-se nói cùng họ rằng; các ngươi để hết thảy người nữ còn sống sao? 16-Kìa, ấy là chúng nó theo mưu kế của Ba-la-am mà dụ dỗ dân Y-sơ-ra-ên cúng thờ Phê-rô, và phạm một tội trọng cùng Đức Giê-hô-va; và tội đó xui cho hội chúng của Đức Giê-hô-va bị tai vạ. 17-Vậy bây giờ, hãy giết hết thảy nam đinh trong bọn con trẻ, và giết người nữ nào đã kết bạn cùng một người nam; 18-nhưng hãy để sống cho các ngươi hết thảy con gái chưa hề kết bạn cùng người nam. 19-Còn về phần các ngươi, hãy đóng trại ngoài trại quân trong bảy ngày. Ai có giết một người và có đụng đến một xác chết, thì ai đó cùng kẻ bị bắt, phải dọn cho mình được sạch ngày thứ ba và ngày thứ bảy. 20-Cũng phải làm cho sạch hết thảy áo xống, mọi vật bằng da, mọi vật bằng lông dê, và mọi đồ vật bằng cây.

21-Ê-lê-sa, thầy tế lễ, nói cùng những lính đi trận về, mà rằng: Nầy là đều luật pháp dạy mà Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se: 22-vàng, bạc, đồng, sắt, thiếc, chì, 23-tức là mọi vật đưa vào lửa được, thì các ngươi phải đưa ngang qua lửa đặng luyện nó; nhưng người ta cũng phải dùng nước tẩy uế mà làm cho nó được sạch nữa. Còn mọi vật chi không đưa qua lửa được, thì phải ngâm nó trong nước. 24-Ngày thứ bảy các ngươi phải giặt áo xống mình, thì sẽ được sạch; đoạn mới được vào trại quân.

25-Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 26-Ngươi, Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và các quan trưởng của những tông tộc, hãy dựng sổ về của giặc mà người ta đã đoạt được, nào người, nào vật, 27-rồi chia của đó cho các người đã ra trận và cho cả hội chúng. 28-Trong phần thuộc về quân binh đã ra trận, hoặc người, hoặc bò, hoặc lừa hay chiên, ngươi phải cứ thâu một phần trong năm trăm mà đóng thuế cho Đức Giê-hô-va, 29-tức phải thâu thuế đó trong phân nửa thuộc về quân binh và giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, làm lễ vật dâng cho Đức Giê-hô-va. 30-Còn trong phân nửa kia thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, hoặc người, hoặc bò, hay lừa hay chiên, tức các súc vật, ngươi phải cứ mỗi năm chục mà để riêng ra một, và giao cho người Lê-vi có chức phận coi sóc đền tạm của Đức Giê-hô-va.

31-Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, làm y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se. 32-Vả, của giặc còn lại mà quân binh cướp lấy được, là sáu trăm bảy mươi lăm ngàn con chiên cái; 33-bảy mươi hai ngàn con bò, 34-sáu mươi mốt ngàn con lừa đực. 35-Người nữ chưa kết bạn cùng người nam nào, hết thảy được ba mươi hai ngàn người. 36-Phân nửa thuộc về kẻ đã đi trận, là ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên cái, 37-đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là sáu trăm bảy mươi lăm con; 38-ba mươi sáu ngàn con bò, đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là bảy mươi hai con; 39-ba mươi ngàn năm trăm con lừa đực, và đóng thuế cho Đức Giê-hô-va sáu mươi mốt con; 40-mười sáu ngàn người, và đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là ba mươi hai người. 41-Môi se giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, của thuế làm lễ vật dâng cho Đức Giê-hô-va, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.

42-Phân nửa kia thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, tức là phân nửa mà Môi-se chia ra với phân nửa của quân binh đã đi trận, 43-phân nửa nầy thuộc về hội chúng, số là ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên cái, 44-ba mươi sáu ngàn con bò, 45-ba mươi ngàn năm trăm con lừa, 46-Và mười sáu ngàn người. 47-Trong phân nửa nầy thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, Môi-se cứ mỗi năm chục thì để riêng ra một. Bất luận người hay vật, và giao cho người Lê-vi có chức phận coi sóc đền tạm của Đức Giê-hô-va, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình.

48-Những quân trưởng, tức là quan tướng một ngàn quân và quan tướng một trăm quân, đến gần Môi-se 49-mà rằng: Những kẻ tôi tớ ông đã dựng sổ chiến sĩ, là người ở dưới quyền chúng tôi, và không thiếu một tên. 50-Mỗi người trong chúng tôi có đem đến đồ bằng vàng mình đã được, hoặc dây chuyền, hoặc vòng, hoặc cà rá, hoặc hoa tai, hoặc kiềng, làm lễ vật dâng cho Đức Giê-hô-va đặng chuộc tội cho mình trước mặt ngài. 51-Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, bèn nhận vàng, và hết thảy đồ trang sức làm công kỹ. 52-Hết thảy vàng và lễ vật mà những quan tướng một ngàn quân và quan tướng một trăm quân dâng cho Đức Giê-hô-va, cọng là mười sáu ngàn bảy trăm năm mươi siếc-lơ. 53-Vả, mỗi người trong quân binh đều có cướp lấy vật cho mình. 54-Vậy, Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ,, nhận lãnh vàng của quan tướng ngàn quân và quan tướng trăm quân, rồi đem vào hội mạc làm kỷ niệm về dân Y-sơ-ra-ên trước mặt Đức Giê-hô-va”.

Họ tôn thờ một ông thần dâm dục và ham chuộng vật chất như vậy, thì trách gì mấy ông Linh Mục hiếp dâm con nít!

Từ khi chưa đọc Thánh Kinh, tôi đã không có mấy thiện cảm với người Công Giáo và Tin Lành. Lý do đơn giản là trong đời sống họ thường tỏ ra trịch thượng, ngạo mạn. Họ thường gọi những người tân tòng là những người “trở lại đạo”. Nếu có ai hỏi: “Họ đã theo bao giờ đâu mà gọi là trở lại?” thì họ sẽ trả lời “Tất cả mọi người đều là con của Chúa, nhưng lâu nay nghe lời quỷ satan bỏ Chúa, bây giờ biết ăn năn hối cải, trở về với Chúa nên gọi là trở lại”. Như vậy họ ám chỉ rằng những người không theo đạo như họ là những đứa con hư, theo quỷ Satan. Nhưng thử hỏi những kẻ tôn thờ một ông thần dâm dục và ác ôn như vậy thì họ là thứ gì? Ai là quỷ Satan? Họ thường coi những người không cùng đạo với họ là những người thiếu đạo đức. Nhưng nhìn chung, đa số họ là những người không hiền lành gì. Tôi thấy phần đông họ tranh giành những của cải thế gian nhiều hơn là lo về đời sống tâm linh. Cứ nhìn vào cách xử thế của họ đối với mọi người trong những xóm đạo thì rõ.

Đồng ý rằng, trong niềm tin tôn giáo có những điều khó giải thích. Chẳng hạn đạo Phật tin có luật nhân quả, luân hồi. Anh có quyền tin hay không tin, tùy anh. Ki Tô Giáo cho rằng tất cả mọi thứ trên thế gian này đều do một tay Chúa tạo dựng. Tin hay không tin, là quyền của anh! Tuy nhiên, tôn giáo phải phù hợp, không phản lại những điều mà khoa học đã chứng minh. Về đạo đức phải có tính hướng thiện để dạy con người ăn hiền, ở lành và cái vị thần mà mỗi tôn giáo thờ phụng, phải là một tấm gương hiền đức, tốt lành để mọi tín đồ noi theo. Thử hỏi một ông thần dâm dục, lại tàn ác như Chúa trời có đáng cho chúng ta tôn thờ hay không? Xin nhắc lại cho các bạn đừng quên là, những điều này hiện đang nằm chình ình trong thánh kinh. Chứ không phải cái thằng tôi ngoại đạo, chống báng rồi xuyên tạc bậy bạ đâu nhé!

Nang Ruth

Trong thánh kinh Chúa có nói: “Ta nói cho các ngươi biết, mọi sự tốt lành hay tai họa trên đời này, đều do một tay ta làm ra chứ không có Chúa nào khác” Và các ông Linh Mục và Mục Sư cũng thường lấy lời Chúa trong thánh kinh mà hăm he con chiên rằng: “Một sợi tóc trên đầu của chúng ta rụng xuống cũng là do ý của Chúa”. Như vậy thì trận động đất vừa rồi ở Nam Á, nếu hiểu theo thánh kinh và những lời giảng của các ông thì chắc chắn phải là do Chúa làm chứ còn ai vô đây nữa, phải không các cha? Hay vì lần này Thiên Chúa giết gần ba trăm ngàn sinh mạng, khiếp quá nên các cha đổ vấy cho Satan.

Còn ông Lê Anh Huy, thuyết tiến hóa chỉ là một phần nhỏ trong những bài viết của giáo sư Trần Chung Ngọc. Trong phần lớn những bài của GS Ngọc, ông công kích những điều mê tín, phản khoa học và những sự xấu ác của Chúa Trời trong thánh kinh (như cuốn Công Giáo Chính Sử chẳng hạn) hoàn toàn ngược lại những gì các ông giảng trong nhà thờ. Như vậy nếu muốn tranh luận, thì ông phải chọn những đề tài mà GS Ngọc thường đả phá và ông thường giảng cho con chiên như những câu thánh kinh tôi đã trích dẫn trên kia thì mới đúng chớ. Tại sao ông lại đòi tranh luận với GS Trần Chung Ngọc về thuyết tiến hóa? Có phải những điều trong thánh kinh mà GS Trần Chung Ngọc thường đề cập đến, đã làm cho ông nghẹn họng, tịt ngòi? Hơn nữa thuyết tiến hóa đã được mọi người công nhận, kể cả Giáo Hoàng và hàng giáo phẩm cao cấp của các ông (ngoại trừ những kẻ có đầu mà không có óc). Ai dại gì đi làm cái chuyện tầm phào, vô ích như vậy? Giáo Sư Ngọc không chấp nhận tranh luận là hoàn toàn đúng.

Sau khi đọc những “lời Chúa” trên đây. Tôi thấy câu nói của Đại Văn Hào Émile Zola thật là chí lý: “Nền văn minh của nhân loại sẽ không đi đến tột đỉnh. Cho đến khi nào cái phiến đá cuối cùng từ cái nhà thờ cuối cùng rơi trúng đầu ông Linh Mục cuối cùng”. Đốt nhà thờ thì tôi không dám đốt, đốt sẽ bị tù, ngu sao đốt! Nhưng nếu tôi có dịp đi ngang qua một cái nhà thờ, gặp lúc nó đang phát hỏa thì tôi sẽ lẳng lặng đi luôn, không gọi cho Cảnh Sát, cũng không gọi xe chữa lửa. Và nếu lúc đó tôi có mắc đái, tôi cũng sẽ đái ra ngoài chứ không đái vào ngọn lửa.

Tuy nhiên, đối với những con chiên thường, chúng ta nên thông cảm và tội nghiệp cho họ, hãy giúp họ thoát khỏi cái vòng kim cô La Mã chứ không nên ghét họ, họ chỉ là nạn nhân bị lừa bịp, vì họ không bao giờ đọc Thánh Kinh nên không biết. Chỉ đáng trách là những ông tu sĩ, vì nhu cầu giảng đạo hàng ngày nên các ông Linh Mục và Mục Sư đọc Thánh Kinh rất kỹ. Vì đọc kỹ nên họ biết tất cả những điều bậy bạ trong Thánh Kinh. Đã đọc, đã biết, và với trình độ biết đọc, biết viết như họ, chắc chắn họ không tin, nhưng vì miếng cơm, manh áo họ vẫn giảng. Tôi nhớ câu nói của Thomas Paine “Bất lương không phải là tin hay không tin. Mà bất lương là xác nhận rằng mình tin vào một điều, mà thực sự mình không tin”. Họ là những người trọn đời sống bằng nghề bịp. Vì vậy, trong tất cả các nghề trên thế gian gian này, hai cái nghề mà tôi khinh bỉ nhất là nghề Linh Mục và nghề Mục Sư. Những người bình thường, nếu có bịp cũng chỉ bịp vài lần trong cuộc đời. Còn giới Linh Mục và Mục Sư, họ bịp từng ngày, từng giờ trong suốt cả cuộc đời của họ.

Hỡi các ông Linh Mục và Mục Sư! Xin các ông giảng giùm những câu Thánh Kinh trên đây. Qua mấy câu kinh này, nếu các ông chứng minh được Chúa nhân lành, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, thì các ông hãy tiếp tục làm Linh Mục và Mục Sư. Còn nếu không bào chữa cho Chúa được và nếu các ông còn chút liêm sỉ thì nên cởi áo dòng trả lại cho nhà thờ. Đừng bịp thiên hạ nữa. Nên tìm một nghề khác mà sống. Đời một con người ngắn ngủi, phù du lắm. Hãy sống làm sao trước khi nhắm mắt, nhìn lại cuộc đời đã qua, không thấy hổ thẹn với chính lương tâm mình.

Bùi Thúc Định

(*) Trích: Kinh Thánh cựu ước và Tân ước do Hồng Kông Bible Society ấn hành.

http://tinnguongvietnam.wordpress.com/2011/07/06/gop-y-v%E1%BB%9Bi-gs-tr%E1%BA%A7n-chung-ng%E1%BB%8Dc-ong-hoang-vu-va-ba-ong-m%E1%BB%A5c-s%C6%B0-le-anh-huy-hu%E1%BB%B3nh-thien-h%E1%BB%93ng-nguy%E1%BB%85n-hu%E1%BB%87-nh%E1%BA%ADt/

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Bảy 15, 2011 in Uncategorized

 

Thẻ: , ,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: