RSS

‎VÌ SAO ĐÁM DÂN CHÚA VIỆT LẠI CHỐNG CỘNG ĐIÊN CUỒNG?

21 Jul

‎Mạn hứng của Thiên Lôi

Quyết Đi Tìm Sự Thật:

Trở lại câu hỏi: “Vì Sao Đám Dân Chúa Ca-tô La-mã Việt Chống Cộng Điên Cuồng?” và muốn đi đến câu trả lời đơn giản ở trên ta phải chịu khó đào xới lại sử liệu vì các sự thật này lâu nay bị các thế lực đen và đám giáo gian bưng bít, hoặc thay trắng đổi đen để che giấu tội ác của mình đối với dân tộc, làm không ai nắm được ngọn nguồn; nhất là khi tập đoàn VTC-TDTP thành công thống trị miền Nam suốt 21 năm (1954-1975) thì họ đã tha hồ “viết lại lịch sử”. Ngay cả trong nước tuy ngày nay đã ‘sạch bóng quân thù’, nhưng Đảng và nhà nước đang bận o bế lũ tài phiệt Tây phương, và cán bộ đảng viên đua nhau tham nhũng biến chất nên không ai quan tâm đến việc phổ biến những ‘sự thật đau lòng của lịch sử xâm lược’ cho nhân dân hiểu rõ.

Bản thân người viết từng lớn lên trong ‘Quốc Gia Việt Nam’ dưới thời Quốc trưởng Bảo Đại, đã từng thấy tây đầm nhởn nhơ làm chủ nhân ông; rồi trưởng thành và phục vụ trong các chế độ Ca-tô miền Nam trước đây, cũng từng chứng kiến G.I. Mỹ và ‘đồng minh’ tạp nham khinh bỉ dân tộc ra sao. Bấy lâu nay vẫn bị lầm lạc trong sự hiểu biết về nguồn gốc của cuộc chiên quốc- cộng. Bao nhiêu năm vẫn cứ nghĩ quân dân miền nam đổ xương máu chống cộng vì tự do, vì tinh thần quốc gia dân tộc mà không hề biết tí nào về chuyện các chế độ Ca-tô bắt dân làm nô lệ cho VTC-TDTP; còn miền bắc thì theo chủ nghĩa vô sản quốc tế; nhưng lại giải phóng được dân tộc khỏi vòng nô lệ của VTC-TDTP. Nay có cơ hội đọc được nhiều tài liệu lịch sử khác nhau từ nhiều phía mới thấy rõ ai là kẻ yêu nước, ai là bọn phản bội tổ quốc. Đến nay ‘bừng con mắt dậy, thấy dân mình đau thương!’

Cả một nền sử học trong nam thời bấy giờ chỉ dựa trên cuốn “Việt Nam Sử Lược” của Trần Trọng Kim mà ai cũng biết ông đã viết dưới chế độ bảo hộ và ăn lương của Pháp cho nên các chương nói về sự xâm nhập của đạo Ca-tô và thời Pháp thuộc thật sơ sài và không mấy vô tư, trái lại ông còn bị buộc phải chỉ trích Nam triều và các phong trào yêu nước kháng Pháp, dù những chương khác thì rất xuất sắc. Về sau có thêm bộ “Việt Sử Tân Biên” của Phạm Văn Sơn, nhưng cũng thiếu trung thực không kém; điều này dễ hiểu vì ông có lẽ là một giáo dân và là sĩ quan chỉ huy trường Quân báo và Chiến tranh Tâm lý Cây Mai của chế độ Diệm

Bài này cố gắng tóm lược và kết nối một chuổi dài xuyên suốt của các sự kiện trong hơn 400 năm, mà vô số tài liệu lịch sử bây giờ đã chứng minh, hầu vạch trần cái mưu đồ nham hiểm của tập đoàn VTC-TDTP để mong dân ta từ nay “sáng mắt” (“đừng nghe những gì giáo gian nói mà nhìn kỷ những gì giáo gian làm”; phỏng theo lời của cựu tông tông Nguyễn Văn Thiệu) mà tránh  cho dân tộc cảnh ‘nồi da xáo thịt’ khác; và nhất là không còn mắc mưu thâm độc của ngọai bang thường trá hình bằng Ki-tô giáo. Việc 400 năm không thể nói hết trong vài trang giấy được; xin bà con thông cảm.

Cố gắng tìm cho ra nguồn gốc của câu trả lời này, bà con chớ hiểu lầm rằng chúng tôi bài xích đạo Ki-tô. Không bao giờ! Ai tin gì thì mặc họ, nhưng chúng tôi chúa ghét việc xử dụng vật chất, quyền lợi và vũ lực để o ép kẻ khác phải tin những thứ ngây ngô mà mình đã ăn phải bả. Xem ra cái đạo này chẳng giúp ích gì cho đất nước ta; mà chỉ tòan là gây chia rẽ, bất hòa, máu đổ thịt rơi kể từ ngày xâm nhập ở thê kỷ 16. Chúng tôi cương quyết đả kích và vạch trần những âm mưu nham hiểm của cái tổ chức cực kỳ phản động Vatican đã giả danh tín ngưỡng để chung sức thực hiện mưu đồ thống trị thế giới của bọn tây phương da trắng từ khi được hoàng đế La-mã dựng lên ở thế kỷ thứ 4.

1) Nguồn gốc đạo Ca-tô La-mã:

Ai cũng đã rõ cái đạo Ca-tô La-mã (Roman Catholic), khác với giáo lý Ki-tô gốc do Jesus khởi xướng ở Galilee, vốn là một sản phẩm chính trị pha màu tôn giáo đã được hoàng đế La-Mã Constantine I [Flavius Valerius Aurelius Constantinus (272337)] biến chế ra để phục vụ cho âm mưu thống trị và bành trướng của đế quốc, và từ đó đã được bọn thực dân phương Tây luôn áp dụng hữu hiệu. Bản thân của Constantine cũng như những tên lãnh đạo Tây phương khác, chẳng bao giờ tin vào chuyện thần thánh vớ vẫn.

 Bởi vì một điều trớ trêu của lịch sử đã cho thấy là chính quân La-mã đã đóng đinh giết Jesus, người bị xem là kẻ phản loạn ở Jerusalem; rồi 4 thế kỷ sau cũng chính người La-mã làm sống lại và lợi dụng cái đạo của Jesus để phục vụ chính trị cho mình. Xong đổ mọi tội lỗi giết Chúa lên đầu dân Do-thái vong quốc, mà cũng là dân tạo ra cuốn Cựu Ước và giáo chủ của đạo Ca-tô. Bà con đọc các truyện trong cuốn Tân ước có thấy tên của kẻ phản bội Chúa trong bửa ăn cuối là Judas. Và đạo Do thái lại gọi là Judaism. Không lẽ lại trùng hợp lạ kỳ đến vậy; hay lại là những thủ đoạn chính trị? Mẹ kiếp! đúng là làm chính trị thì phải đầy nham hiểm, độc ác và mặt phải dày như da trâu mới lật lọng xòanh xọach như thế.

Năm 313, qua “Đạo dụ Milan” (Edict of Milan) Constantine cho phép đạo Ki-tô công khai họat động trên toàn lãnh thổ của đế quốc, rồi triệu tập Công đồng Nicaea vào năm 325, ra lệnh gom góp lại những sách cũ của Do-thái giáo và các sách khác do đồ đệ của Jesus viết về thầy mình, rồi tuyển lựa vài cuốn trong số hằng trăm, hàng ngàn cuốn khác bị hủy diệt vì không thích hơp chính trị, rồi xào nấu thành sách Phúc Âm làm nòng cốt cho cuốn Kinh Ước (Bible), và lấy nó làm tín lý của “đạo Ca-tô La-mã”.

Nói của đáng tội, chính Jesus còn bị bị lợi dụng huống chi đám tín đồ. Jesus vẫn bị nhà thờ tiếp tục đóng đinh treo trên thập giá nào có nói năng hoặc làm chứng gì được. Không có một tôn giáo thánh thiện nào lại hành hạ và đùa dai với xác chết của giáo chủ mình như vậy.

Trọng điểm ở đây không phải là Jesus mà là một khái niệm mơ hồ vớ vẩn về Thiên Chúa tức Chúa Trời đã được bộ máy tuyên truyền chính trị của La Mã biến thành một chủ nghĩa dùng để ru ngủ, khủng bố và khống chế nhân dân. Không những thế, chúng còn đầu độc những đầu óc mê muội thành bọn giáo gian cuồng tín để sẳn sàng tử đạo cho ‘Thiên Chúa La-Mã’ mà giành được cơ đồ của thế gian.

Ngày nay, các học giả khảo cổ cho rằng nhiều câu chuyện chép trong Cựu Ước, bao gồm những bản chép cổ về Abraham, Moses, Solomon vv… thật ra là trước tác bởi các biện ký (scribe) của vua Josiah ở thế kỷ thứ 7 TTL nhằm hệ thống hóa niềm tin vào Yaweh – tức Jehovah hay Thiên Chúa. Người ta vẫn chưa tìm ra được chứng tích gì về các câu chuyện và nhân vật của Cựu Ước trước năm 650 TTL. Dân Do thái cổ bị trị và lưu vong lâu dài, và với dân trí còn thấp kém trong đời sống du mục lúc bấy giờ thường lưu truyền các câu chuyện về Yaweh để con cháu nhớ đến nguồn gốc và tự cho mình là ‘tuyển dân của Thiên Chúa’ mà nuôi niềm hy vọng phục quốc. Họ còn mong đợi một Messiah giáng trần để ‘cứu thế’ tức là giải phóng cho dân tộc họ. Đến khi bị quân La Mã chiếm đóng Jerusalem khoảng hơn 2 ngàn năm trước; trong nổi tuyệt vọng cùng  cực nên đã có nhiều ‘tiên tri’ xuất hiện, nhưng chỉ có Jesus, một anh thợ mộc và giáo sĩ Do thái giáo ở Nazareth trở thành ngôi sao sáng được đóng vai chánh của một vở bi hài kịch từ đó đến nay. Ngay cả Jesus trong cơn túng quẩn cả tin rằng mình là con của Thượng Đế sai xuống cứ như các vua chúa thời xưa.

Các hoàng đế La-mã kế tiếp lại còn đi xa hơn nữa như hoàng đế Thedeosius (379-395) nhận Ki-tô là công giáo, độc thần độc tôn cho phù hợp với nhu cầu chính trị mới và ra lệnh cưỡng bức cải đạo thần dân toàn lãnh thổ đế quốc; những kẻ bất tuân đều bị sát hại không nương tay. Than ôi, biết bao máu đổ thịt rơi vì những lệnh này!

Về sau, tập đòan xâm lược tây phương và Vatican noi gương ấy, một khi chiếm đóng được nước nào thì liền ra sức tiêu diệt mọi tôn giáo, tín ngưỡng, văn hóa, phong tục tập quán của bản xứ và cưỡng bức cải đạo theo Ca-tô ở bất cứ giá nào, để tạo ra một xã hội đàn cừu thuần nhứt cho kẻ xâm lăng dễ cai trị. Sự cuồng tín đã xóa nhòa lằn ranh giữa phản quốc và yêu nước. Vậy mà ngày nay cũng chính bọn này hô hào đòi “tự do tôn giáo” … chỉ một chiều mà thôi.

2. Tìm cách thống trị thiên hạ:

Từ thế kỷ 15, với các tiến bộ về kỷ thuật vũ khí và hàng hải, các tập đoàn thực dân châu Âu, ban đầu chủ yếu là Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Hòa Lan; rồi tiếp đến là Pháp và Anh đua nhau đi cướp bóc ở các nước nhược tiểu, xâm chiếm đất đai và bắt dân bản địa làm nô lệ vì tài nguyên thiên nhiên ở châu Âu nhỏ bé đã cạn kiệt. Họ xem quả đất là chỗ không người bởi vì cái lối diễn dịch ác ôn của Vatican tạo cho chúng cái chỗ dựa đạo đức là “đi mở mang đất Chúa, vì quả đất này do Chúa Trời dựng nên”. Thành thử chuyện tàn sát dân các nước khác là một việc làm thánh thiện nhân danh Chúa như Vatican đã chúc lành. Cho đến ngày nay chuyện này vẫn còn xảy ra trước mắt, có đổi thay chút nào đâu? Ghê gớm thay! chỉ là một lời nói mà đủ làm đảo điên cả thiên hạ.

Qua những cấu kết, đầu tư chằng chịt với bọn thực dân và cách tổ chức tinh vi nên tiền của, tài nguyên do bọn thực dân thâu tóm chia chác đã là một nguồn kinh tài đồ sộ cho Vatican. Tổ chức giáo quyền phong kiến của nó theo đó vươn dài như những vòi bạch tuộc xen vào và khuynh đảo chuyện nội bộ của các nước nhỏ cốt làm lợi cho quyền lợi của các nước Tây phương. Ngay cả hình tượng của Jesus từ một anh nông dân da sậm thô kệch gốc Trung Đông bỗng chốc được Vatican ra lệnh các họa sĩ tài danh phù phép thành một anh da trắng Tây phương tuổi trẻ mắt xanh với râu ria thực đẹp trai, cứ như được các bác sĩ thẩm mỹ ngày nay “tân trang” vậy, để đám con chiên mê muội các nước khác tôn sùng; và rồi dần mòn trong tiềm thức luôn ngưỡng mộ phục tùng dân da trắng một cách tự nhiên.

Qua cung cách ấy thì ta đã thấy gần hai ngàn năm nay giáo hòang chỉ tòan là bọn da trắng; (đến tết maroc mới có anh giáo hòang da màu; nghèo đừng có ham!) để cho đám giáo gian cùng đinh da màu tha hồ mà bò sát đất hun hít tay chân, giày dép và cả … mùi đánh rấm của “Đức Thánh Cha” nữa. Nếu được hứa sẽ có chỗ trên thiên đàng, thì dám có kẻ cuồng tín An-nam-mít hảnh diện bắt chước gương Câu Tiển,  chơi luôn màng “nếm phẩn của Đức Thánh Cha” nữa đấy chứ chẳng đùa. Ô hay, đó là sự thật! Bởi cái gì dính líu đến Vatican đều là thánh cả, dù ‘thánh cha’ cũng sợ chết bỏ mẹ; đi đâu cũng phải núp trong popemobile có vỏ dày chống đạn. Ờ nhỉ, tại sao không ai gợi ý cho “tòa thánh” đóng chai sản xuất những thánh liệu “đức thánh cha” thải ra hằng ngày trong rest room, bảo đảm rằng nếu đem bán ở những xóm đạo Việt thì sẽ chạy như tôm tươi, kiếm thêm được lợi nhuận mà đi cải đạo thêm kẻ khác. Rõ là uổng phí!

Đúng là một bọn “kỳ thị chũng tộc” độc tài sặc mùi; vậy mà đám giáo gian Việt đi đâu cũng đòi hỏi “dân chủ, nhân quyền” om xòm, mà chẳng bao giờ chịu xét lại bản chất mục nát của tập thể mình.

Mọi người không khỏi thắc mắc rằng nếu quả thực Chúa ba ngôi của Ki-tô giáo là đấng toàn năng, toàn trí, uy lực vô cùng, và đã tạo dựng trời đất thì tại sao ngay ban đầu không hiển hiện một lúc ở khắp nơi và … chỉ cần ‘ho’ lên một tiếng để toàn thể nhân loại … theo đạo cái rụp quách cho rồi. Cớ sao chỉ dân loanh quanh vùng Trung Đông bé tí biết đến mà thôi? Rồi phải đợi đến mấy cuộc thập tự chiến, rồi mấy lũ thực dân xâm lược Tây phương cùng cố đạo mang tàu bè súng ống đi cưỡng đạo kẻ khác hầu “sáng danh chúa” làm gì cho mất công và tốn xương máu đến thế? Lại nữa, sao Chúa không hiện ra cùng lúc khắp mọi nơi ‘tằng hắng một cái’ để tất cả các phe phái Ca-tô, Judaism, Chính thống, Muslim, Anh giáo, Tin lành hầm bà lằng xí tố vốn cùng thờ Chúa Trời Jehovah đều qui phục Vatican cho nó tiện việc sổ sách. Hay là ổng cũng bất lực như những tên đầu xỏ khác. Hay nói một cấu chắc như bắp rằng anh Thiên chúa này chẳng hề hiện hữu; hoặc một cách triết lý thì Thiên chúa chỉ là sản phẩm “nghiệp dư” của con người mà thôi.

Dân Việt càng không hiểu nếu Thiên Chúa và đức thánh cha ở Vatican đặc biệt thương yêu đám giáo gian An-nam-mít như vậy thì tại sao qua các biến cố 1954 và 1975 không đưa tàu bò, máy bay chở họ sang tuốt ở Holy See để họ luôn sung sướng hưởng nhan ‘thánh cha’ cho tiện việc nhà nước. Hay là “tòa thánh” chỉ muốn bầy cừu này ở đâu yên đó để làm nô lệ muôn đời cho mình, chứ không dại gì mang họ về thánh quốc bé tí tẹo để ‘nuôi báo cô’ chẳng có lợi.  Đám này rất tráo trở và nguy hiểm, lạng quạng không chừng chúng dám lật đổ ngôi giáo hòang của mình như chơi. Rét lắm!

3) Vai trò của cố đạo thừa sai:

Bọn văn nô dịch chữ Pháp ‘missionnaires’ thành ‘thừa sai’ là cố thăng hoa chữ nghĩa và đánh lạc hướng dân chúng. Nôm na là “công tác viên đặc vụ”, mà công tác ở đây ám muội và gian ác đến cở nào. Đại đa số thừa sai này đều thuộc dòng tên – Jesuits. Trên hầu hết chiến thuyền, thương thuyền của bọn thực dân Tây phương thời ấy luôn có đám cố đạo của Vatican. Bọn này đóng nhiều vai trò chiến lược cực kỳ quan trọng trong móc xích xâm lăng. Dưới vỏ bọc là cố đạo nhưng thực chất chúng là những tên điệp viên cảm tử xung kích được thả vào vùng đất lạ để xây dựng các cơ sở đầu tiên, như nay ta gọi là điệp vụ. Chúng xâm nhập với hai bàn tay trắng nhưng nếu thành công thì được tất cả, và đã chấp nhận hy sinh trước khi tham gia công tác.( Xin đọc thêm ‘Lời thề dòng Tên” ở website này http://www.biblebelievers.org.au/jesuits.htm hay cuốn “God’s Soldiers: Adventure, Politics, Intrigue, and Power–A History of the Jesuits” của Jonathan Wright hay cuốn “The Secret History of the Jesuits”, bản dịch Anh ngữ từ nguyến tác Pháp văn của Edmond Paris để hiểu rõ bộ mặt thánh thiện của các thừa sai Vatican).

Những công tác giả đạo chúng phải làm là:

1) Làm phép “tha tội” sát nhân, cướp bóc, hảm hiếp cho lũ lính thực dân, làm bọn chúng không có mặc cảm tội lỗi khi làm tội ác.

2) Làm gián điệp thâu thập tin tức địa phương khi vờ len lỏi vào các vùng hẻo lánh để rao giảng “phúc âm”.

3) Dùng vật chất mua chuộc đám tân tòng bần cùng để tạo những làng, những xóm chiến đấu chống lại chính quyền địa phương gọi la “xóm đạo”, “họ đạo”; rồi chiêu mộ huấn luyện những đoàn quân bản địa cuồng tín thành thân binh sẳn sàng tử đạo để đở tốn xương máu của lính mẫu quốc.

4) Khi nắm vững thực lực yếu kếm của nhà cầm quyền thì tạo cớ cho quan quân triều đình ra tay đàn áp để quân cướp nước chờ sẳn ngoài biển lấy lý do tràn vào xâm chiếm.

5) Hăng say tiên phong trong nhiệm vụ tiêu diệt văn hóa, tín ngưỡng, tôn giáo, phong tục, tập quán của dân bản địa theo đúng cẩm nang của Vatican; đơn cử là tạo ra lối chữ viết mới theo Latin, lối học mới để triệt tiêu thành phần trí thức cũ của dân tộc bản địa; phá bỏ bàn thờ tổ tiên, dẹp những sự cúng tế, phá bõ chùa chiền để xây nhà thờ, o ép cưỡng bức người dân cải đạo vv..

6) Khi cai trị được xứ mới chiếm thì cùng bọn thưc dân dốc sức đào tạo một nhóm tay sai cuồng tín trở thành nhóm lãnh đạo bản địa, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho đám người này thăng tiến nhanh trong nấc thang quyền lực mới để tiếp tay chúng trong việc ca-tô hóa dân bản địa cho nhanh chóng.

7) Cùng chia chác với thực dân về những tài sản cướp bóc được để chuyển về cho “đức thánh cha” và “tòa thánh” ở Vatican để làm phương tiện đi thống trị các nơi khác trên toàn thế giới.

Ngày nay, bổn cũ vẫn còn được xài lại một cách “vô tư” khắp mọi nơi có bọn thừa sai lảng vảng, và những vai trò này không hề thay đổi chỉ khác là nay có thêm đám thừa (tay) sai “tín hữu Tin lành” làm việc cho chủ mới tham gia mạnh mẽ không kém.

Nghĩ cũng lạ; ai cho bọn thừa sai quyền vào ra các nước nhỏ của người khác để thao túng việc nội trị cứ như chỗ không người? Sức mạnh của vũ khí Tây phương? Có bao giờ ta nghĩ đến chuyện người Á đông hành xử như thế trên đất Âu châu? Trước đây thì chúng đòi tự do truyền đạo, nay bùa này hết linh bèn quay sang trò ‘nhân quyền, dân chủ’.

http://sites.google.com/site/fddinh/Home/vi-sao-dham-dan-chua-viet-lai-chong-cong-dhien-cuong/manhungcuathienloi/phan-hai

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Bảy 21, 2011 in Kt-tô giáo-Công giáo

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: