RSS

Tìm Hiểu Vấn Nạn Linh Mục Loạn Dâm

26 Sep

Trong Giáo Hội Công Giáo Thường Nhận Là “Duy Nhất”,
“Thánh Thiện”, Và “Tông Truyền”

Trần Chung Ngọc

07 tháng 5, 2010

Trong ba thuộc tính mà Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ tự nhận: “Duy nhất, Thánh thiện, Tông truyền” thì chỉ có thuộc tính “Duy Nhất” là đúng. Vì Giáo hội Công Giáo Hoàn Vũ là Giáo hội “duy nhất” đã gây nên 7 núi tội ác đối với nhân loại mà Vatican đã phải xưng thú cùng thế giới ngày 12.3.2000 tại quảng trường Phê-rô. Và đặc biệt hơn nữa là Giáo hội Công Giáo cũng là Giáo hội “duy nhất” mà trong đó có một số đáng kể “Chúa thứ hai”, alias Linh mục, đi hiếp dâm các chị em nữ tu của Giáo hội (các “sơ”) trên ít nhất là 23 quốc gia [The Catholic Church in Rome made the extraordinary admission yesterday that it is aware priests from at least 23 countries have been sexually abusing nuns.] và trong những trường hợp đặc biệt còn khuyến khích họ đi phá thai[In extreme instances, the priests had made nuns pregnant and then encouraged them to have abortions.]Cho tới nay đã có trên 5000 “Chúa thứ hai”, alias Linh mục, bị truy tố về tội cưỡng dâm, loạn dâm và ấu dâm trong nhiều nước trên thế giới. Vài sự kiện lịch sử điển hình này trong số rất nhiều sự kiện về những tội ác khác của Công giáo đương nhiên đã xóa bỏ những thuộc tính “thánh thiện, tông truyền” mà giáo hội tự nhận.

Thật là nhục nhã, những bộ mặt tôn giáo giả nhân giả nghĩa, từ giáo hoàng trở xuống, đã bị phanh phui ra trước thế giới, không còn có thể che đậy được nữa, dù có lấy mo che. Tuy nhiên, đối với con chiên Việt Nam thì Giáo hội Công giáo vẫn là một “hội thánh” như được viết trên các trang nhà Công giáo một cách không ngượng ngùng. Điển hình là trên VietCatholic ta có thể đọc những câu đại khái như “Đường “hội thánh” đi là đường vinh quang” bất kể đến cái lịch sử ô nhục của cái gọi là “hội thánh” Công giáo. Tôi không hiểu vinh quang ở chỗ nào, thật là tội nghiệp. Thay vì ngẩng mặt lên trong vinh quang thì người Công giáo, một khi còn ở trong cái gọi là “hội thánh” đó, nên cúi mặt trước các tôn giáo khác, vì với cái lịch sử đồi bại ô nhục đẫm máu của Công giáo, không còn mặt mũi nào trước Tam Giáo. Đó là thái độ thích hợp nhất đối với những người còn đôi chút liêm sỉ.

Hiện nay, vụ giới chăn chiên loạn dâm và ấu dâm, với sự bao che của chính Giáo hoàng Benedict XVI và một số Hồng Y, Tổng Giám Mục ở các giáo phận v..v.. đang nổ ra như những tràng pháo, liên miên bất tuyệt, trên khắp thế giới. Người ta còn đòi Giáo hoàng Benedict XVI phải từ chức vì đã che dấu và bao bọc cho những linh mục loạn dâm. Bản tin tổng hợp trên sachhiem.net ngày 26 tháng 3, 2010 có đoạn như sau:

Qua điểm tin từ những tờ báo nổi tiếng tại : Anh quốc, Pháp quốc, Ý, và Hoa Kỳ …nhà bình luận có tên là Richard de la Cure kết luận như sau :

…”Đạo công giáo đang đi vào ngỏ cụt, và hao tốn, vị giáo hoàng hiện nay bất lực kèm theo lo lắng nay mai sẻ bị thải hồi, và nhất là thế giới nguyền rủa, căm thù …mà từ trước đến nay Vatican thường tuyên bố ..” đạo công giáo là một tôn giáo bác ái và Yêu thương hay thường gọi là công giáo hoàn cầu “…nay đang trên con đường lụi bại và nhục nhả.

Người ta cũng còn đòi Giáo hoàng Benedict XVI phải ra hầu tòa trước tòa án ở Mỹ để trả lời về những vụ linh mục loạn dâm và che dấu tội ác của các Linh mục. Nhưng Vatican đã ngăn chận điều này với lý do Benedict XVI là một nguyên thủ quốc gia, được hưởng đặc quyền ngoại giao miễn tố. [1] Nhưng đặc quyền miễn tố này cũng đang bị thách thức tại Anh Quốc. Thật vậy, hai nhà vô thần nổi tiếng là Richard Dawkins và Christopher Hitchens đang nhờ luật sư tìm hiểu khía cạnh pháp lý để có thể bắt giam ông Giáo hoàng này như là một công dân thường [citizen’s arrest] khi ông ta đến Anh vào tháng 9 tới vì tội bao che các “Chúa thứ hai” can tội loạn dâm và ấu dâm.

https://i2.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/PEOPLE/richard_dawkins.jpg

Richard Dawkins và
Christopher Hitchens

https://i2.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/PEOPLE/ChristopherHitchens.jpg

Chuyện linh mục loạn dâm và phá sản đạo đức trong “Tòa Thánh” và trong các Giáo hội địa phương nó dài dài như chuyện “nhân dân tự vệ”. Vatican phải mở cả một chiến dịch để cho các thuộc hạ của Giáo hoàng, từ Hồng Y xuống tới con chiên, cố gắng ngụy biện để tự vệ, với mục đích bảo vệ uy tín của Giáo hoàng và “hội thánh”. Giáo hội còn đưa ra luận điệu là việc “chống Công giáo” (sic), nhưng không nói là vì sao mà Công giáo là tôn giáo duy nhất bị chống, cũng giống như là chống Do Thái trước đây, mà quên rằng chính sách chống Do Thái là do chính Giáo hội gây nên vì vu cho dân tộc Do Thái cái tội giết Chúa của Công giáo. Giáo hội cũng buộc tội báo chí quốc tế về một chiến dịch tích cực nhằm bôi nhọ giáo hoàng trong khi trên thực tế, mặt mũi Giáo hoàng đã đen ngòm từ lâu vì những hành động vô đạo đức và phát ngôn bừa bãi của ông ta, cho nên chẳng còn chỗ đâu để mà bôi nhọ. Những ngụy biện tự vệ của Giáo hội chỉ càng chứng tỏ cho thế giới thấy bản chất lem nhem của Giáo hội, và thực ra chỉ để cho các bậc chăn chiên và con chiên ngu ngơ nghe với nhau, chứ người ngoài chẳng có ai thèm để vào tai. Chẳng có ai còn để ý đến những gì Giáo hội tự biện, vì uy tín của Giáo hội đã mất từ lâu rồi. Người ta thừa biết rằng Giáo hội có thể làm mọi thủ đoạn để cố bảo vệ, duy trì uy tín của Giáo hoàng và Giáo hội. Nhưng điều này chẳng có tác dụng gì và không thể thành công. Nếu chúng ta đọc qua những bài trên Internet về vấn nạn này thì chúng ta sẽ thấy như vậy.

Cho nên, muốn gì thì gì, Giáo hội có thể chạy nhưng không thể trốn

[The Church can run, but not hide].

So với những tội ác kinh khủng hơn nhiều tràn ngập trong Giáo hội suốt 2000 năm nay mà lịch sử Giáo hội đã viết rõ, vấn đề các linh mục loạn dâm và phá sản đạo đức tôn giáo trong cung đình Vatican ngày nay liên quan đến các vụ Benedict XVI, một số Hồng Y, Tổng Giám Mục bao che cho các linh mục loạn dâm, chỉ là chuyện nhỏ. Từ những cuộc “thập ác chinh”, những tòa hình án xử dị giáo, những cuộc săn lùng phù thủy, những vụ thiêu sống người lạc đạo, kể cả các khoa học gia trong thời đại hắc ám (The dark ages) của Công giáo [Xin đọc “Công Giáo Chính Sử” của Trần Chung Ngọc trên trang nhà sachhiem.net], mà số nạn nhân vô tội của Giáo hoàng lên đến 200 triệu, theo học giả Lloyd M. Graham trong cuốn “Deceptions and Myths of the Bible”, cho đến những lò sát sinh của Công giáo ở Croatia trong thế kỷ 20 [Xin đọc “The Vatican’s Holocaust” của Bá Tước Avro Manhattan], những vụ che dấu các tội phạm chiến tranh trong kỳ đệ nhị thế chiến [Xin đọc cuốn “Unholy Trinity” của Mark Aarons và John Loftus], những vụ bao che các “Chúa thứ hai” loạn dâm và ấu dâm cùng hiếp dâm [có vô số tài liệu tiếng Anh và tiếng Việt trên Internet], những hoạt động đặc thù Mafia trong cung đình Vatican [Xin đọc “The Vatican Mafia” của Đức Ông Rafael Rodríguez Guillén], vơ vét tài sản lên đến trên 1000 tỷ đô-la v…v… [Xin đọc cuốn “The Vatican Billion” của Nino Lo Bello],

 https://i0.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/DeceptionsMyths.jpghttps://i1.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/Manhattan-book.jpghttps://i1.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/UnholyTrinity.jpg

https://i0.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/ThamcungBS4.jpg

Cho nên không còn nghi ngờ gì nữa, Giáo hội Công giáo chẳng phải là một “hội thánh”, vì trong đó có mặt thánh nào ra hồn về trí tuệ và đạo đức đâu, kể cả những “thánh” nổi tiếng như Augustine hay Thomas Aquinas, thật ra chỉ là những tên ngu đạo cuồng tín có hạng, mà chỉ là một tổ chức thế tục ác ôn nấp sau bộ mặt tôn giáo để buôn thần bán thánh. Không ác ôn thì làm sao có thể gây ra những núi tội ác như trên. Không thế tục thì làm sao có thể vơ vét được nhiều tài sản như vậy. Chẳng trách là ngày nay Giáo hội Công Giáo hoàn vũ đã bị thế giới nguyền rủa và căm thù như Richart de la Cure đã nhận định ở trên.

Đọc báo chí và Internet hàng ngày, không ngày nào mà không có những phanh phui mới về các linh mục ở đây, ở đó, can tội loạn dâm hay ấu dâm. Lại có cả trường hợp nữ tu (em hiền như ma sơ !) cũng phạm tội lạm dụng tình dục với trẻ vị thành niên như vụ 2 nữ tu ở Đức. Gần đây, vào đầu tháng 5/2010, người ta quảng cáo cho vụ Giáo hoàng Benedict XVI muốn “thanh tẩy” [purify] “đoàn quân Lê Dương của Chúa Ki Tô” [Legionaries of Christ] trong tổ chức “Legion of Christ” do Linh mục Marcial Maciel ở Mexico lập ra, và điều tra những hoạt động của đoàn quân Lê Dương này. Nhưng chúng ta đều biết, điều tra nội bộ của Vatican chỉ là biện pháp tìm cách che dấu sự thật và trốn tránh pháp luật thế tục, tương tự như các cuộc điều tra nội bộ về các linh mục loạn dâm trước đây, nhẹ nhàng thuyên chuyển họ đi giáo phận khác để họ tiếp tục làm bậy, dấu kín sự thật để bảo vệ “uy tín của Giáo hội” thay vì quan tâm đến phẩm cách con người [dignity] của các nạn nhân tình dục của các “Chúa thứ hai”..

Tưởng chúng ta cũng nên biết chút ít về tổ chức “Legion of Christ”.

Tổ chức này có một Chương lịch sử chính là “Xì-căng-đan lạm dụng tình dục” [The sexual abuse scandal in the Legion of Christ is a major chapter in the order’s history.] Chính sáng lập viên Marcial Maciel đã nhiều lần bị điều tra về dùng ma túy và loạn dâm với những trẻ em [During his life, Maciel was the focus of several investigations regarding allegations of drug abuse and sexually abusing children.] Nhưng Maciel rất được Giáo hoàng John Paul II tôn trọng vì đã kiếm được nhiều tiền và lùa được nhiều Linh mục vào cho Giáo hội nên John Paul II đã làm ngơ trước những lời tố cáo Maciel [Pope John Paul II admired Maciel because of his conservative fealty to doctrine and his ability to raise money and recruit priests.] Benedict XVI, dưới triều đại John Paul II là Hồng y Ratzinger, người cầm đầu “thánh bộ đức tin”, tất nhiên biết rõ vụ này. Nhưng rồi đời sống bê bối của Maciel càng ngày càng bị phanh phui ra nhiều nên khi lên ngôi, Giáo hoàng, Benedict XVI không còn có thể che dấu được nữa nên vào tháng 5, 2006, đưa ra biện pháp kỷ luật (sic) bắt Maciel phải “sống kín đáo, cầu nguyện và sám hối” và dấu không cho quần chúng biết [In May 2006, Pope Benedict XVI disciplined him, inviting him to “a reserved life of prayer and penitence”; no explanation was given to the public.] Biện pháp kỷ luật này có cũng như không, vì một con người đồi bại như Maciel thì “cầu nguyện và sám hối” chỉ là chuyện trên đầu môi chót lưỡi, thực chất là vô tác dụng, mục đích chỉ là để trốn tránh pháp luật ngoài đời. Người ta còn nhớ, Hồng Y Bernard Law ở Boston, chỉ vài giờ trước khi có trát Tòa đến đòi ông ta phải ra hầu Tòa, đã kịp chuồn về Vatican và được trao cho một chức vụ quan trọng lương cao,. Ông Hồng Y này đã đến Việt Nam trong “năm thánh” (sic) của Công Giáo ở Việt Nam, và được Giáo dân Việt Nam, từ các bề trên xuống dưới, hân hoan đón tiếp như là một thánh nhân.

Tháng 7, 2009, người ta còn phanh phui ra là Maciel đã có con với một phụ nữ từ 1986, và bà ta hiện sống trong một căn nhà sang trọng ở Madrid, Tây Ban Nha, mà Maciel đã mua cho bà ta. Rồi một luật sư ở Mễ Tây Cơ, José Bonilla, đại diện cho 3 trong số 6 có thể là con của Maciel đâm đơn kiện để thu hồi tài sản của Maciel. Ông luật sư này nói rằng có nhiều bất động sản ở Mễ Tây Cơ và trên thế giới mà sở hữu chủ là Maciel. [In July 2009, a Spanish daily published an interview with a woman who had a child with Maciel in 1986 and now lives in a luxury apartment in Madrid which Maciel purchased for her.[6] A day later, Mexican media reported that an attorney, José Bonilla, will represent three of a possible total of six of Maciel’s children in a civil suit to recover Maciel’s estate. The lawyer claimed that there are several properties in Mexico and around the world which Maciel owned in his own name.]

Những vụ phá sản đạo đức trong Giáo hội Công giáo nhiều đến độ khó ai có thể lôi ra ánh sáng hết được. Chúng ta hãy đọc đoạn sau đây của Tiến sĩ Loraine Boettner trong cuốn “Roman Catholicism”, trang 27:

https://i2.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/RomanCatholic.jpg

Giáo hội Công giáo Rô-ma tự khoác lên mình từ “thánh”, nhưng thật ra, qua các thời đại và trong quyền lực của giáo hội Rô-ma, sự kiện là giáo hội đã phạm phải những tội ác khủng khiếp nhất, thực hành nhân danh tôn giáo, gồm có giết người, cướp bóc, bạo hành đủ mọi hình thức, hối lộ, gian xảo, lừa dối, và hầu hết mọi tội ác mà con người biết đến. Những tội ác như vậy không phải là chỉ do những giáo dân của giáo hội gây ra, mà là do các giáo hoàng, hồng y, giám mục, và linh mục, mà như sự nghiên cứu về lịch sử của giáo hội sẽ chứng tỏ, không còn chối cãi gì được nữa, họ đều là những kẻ ác.

John Calvin đã từng gọi giáo hội Rô-ma là con điếm điên dại thay vì là hiền thê của Chúa, vì mức tiêu chuẩn đạo đức quá thấp mà các linh mục của giáo hội hành xử và dung dưỡng. [2]

Người ta đã phanh phui ra những chuyện tội lỗi đáng ghê tởm nhất trong Giáo hội Công giáo, nhưng có một vấn đề cốt lõi mà chẳng có mấy người đặt ra, đó là: “Tại sao trong một Giáo hội thường tự nhận là “thánh thiện, tông truyền” , là một “hội thánh”, mà lại xảy ra những vụ ác ôn, bê bối từ trên xuống dưới trong suốt giòng lịch sử của Giáo hội như vậy.” Tại sao Giáo hội lại có thể gây ra những núi tội ác đối với nhân loại như vậy? Tại sao đạo đức của giới chăn chiên lại tệ hại như vậy. Và nhất là, tại sao với những tội ác ngập đầu như vậy mà Công giáo vẫn tồn tại trên thế gian?” Bài viết này mục đích là tìm hiểu vấn nạn trên và hi vọng có thể trả lời cho những câu hỏi trên.

oOo

https://i1.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/PEOPLE/RobertGIngersoll.jpg

Truy nguyên vấn đề, chúng ta không thể không đồng ý với nhận định của Robert G. Ingersoll, một nhà tư tưởng tự do (freethinker) vĩ đại nhất của nước Mỹ. Cách đây hơn một thế kỷ, Robert G. Ingersoll đã giải thích điều này. [Robert G. Ingersoll được coi như là một nhà hùng biện và tư tưởng gia tự do vĩ đại nhất của nước Mỹ (A celebrated orator and free thinker of 19th century America). Ông ta là bạn của 3 Tổng Thống Hoa Kỳ, là người đã có công nhất trong việc làm nở rộ quyền tự do tư tưởng ở Hoa Kỳ. (A personal friend of three U.S. presidents, the individual most responsible for the flowering freethought in the United States.). Bức tượng của ông, ghi công ông, nay được đặt ở Periora, Illinois. Edgar Lee Master, một thi sĩ, đã đưa ra nhận xét: “Đối với những người yêu chuộng tự do ở khắp nơi, nhất là đối với giới trẻ ở Hoa Kỳ không biết đến Robert G. Ingersoll, hãy nhớ rằng ông ta đã giúp để cho quý vị được tự do.” (To the lovers of liberty everywhere, but chiefly to the youth of America who did not know Robert G. Ingersoll, remember that he helped to make you free.) Ingersoll đã nói thẳng trước một cử tọa đông đảo mà mỗi người phải bỏ ra $2 (năm 1890) để nghe ông diễn thuyết (Joseph Lewis, Ingersoll: The Magnificient, p. 140):

Công Giáo La Mã thật sống dai. Điều này chứng tỏ cái gì? Nó chứng tỏ rằng quần chúng thì ngu dốt (ignorant) và các linh mục thì xảo quyệt.(cunning)

[Roman Catholicism dies hard. What does that prove? It proves that the people are ignorant and that the priests are cunning.]

Sở dĩ Giáo hội Công giáo, tuy làm đủ mọi tội ác đối với nhân loại qua bao thế kỷ, mà vẫn tồn tại chính là vì giới chăn chiên thì rất xảo quyệt và giới tín đồ thì rất ngu dốt. Nếu tín đồ không ngu dốt thì làm sao có thể để cho các bề trên của họ điều kiện hóa đầu óc của họ được, đến độ vâng lời các bề trên đi giết người cho Chúa như trong thời Trung Cổ, đi phá hủy chùa chiền, đền đài miếu mạo của các tôn giáo hay niềm tin dân gian khác như đã từng xảy ra ở Việt Nam khi Công giáo theo gót đoàn quân xâm lược Pháp, và ngày nay các nữ tu cũng như các trẻ vị thành niên có thể để cho những bậc chăn chiên cưỡng dâm họ được. Nếu các linh mục không xảo quyệt thì làm sao có thể điều kiện hóa đầu óc của giáo dân để cho họ cuồng tín, tin vào những điều hoang đường trong nền thần học Ki Tô Giáo, và để cho các linh mục làm những chuyện nhơ bẩn trên thân xác của họ.

Thật ra thì không thể nói là toàn thể giới linh mục xảo quyệt. Chúng ta có thể chia họ ra làm hai loại. Loại thứ nhất gồm những người mà chính bản thân họ cũng đã bị điều kiện hóa và thuần hóa để trở nên cuồng tín một cách ngu muội và cứ thế truyền lại cho đám giáo dân thấp kém ở dưới, từ đời này sang đời khác. Loại thứ nhì gồm những người “bất lương trí thức”, chính họ cũng đã biết những chuyện nhảm nhí hoang đường của Ki Tô Giáo, nhưng vì quyền lợi thế tục, về địa vị ưu việt đối với đám giáo dân ở dưới nên họ vẫn tiếp tục che dấu sự thật, lừa dối giáo dân bằng những hứa hẹn hoang đường.

Nhưng thực ra Giê-su là con người như thế nào, các công cuộc nghiên cứu về Giê-su của giới học giả trí thức trong vòng 200 năm nay đã có thể giải đáp cho chúng ta vấn nạn này. Tôi đã viết tạm gọi là đầy đủ về những giải đáp này trong cuốn “Chúa Giê-su Là Ai? Giảng Dạy Những Gì?”. Ở đây tôi chỉ muốn nhắc lại một tài liệu điển hình:

Học giả Russell Shorto, sau khi duyệt qua những tác phẩm nghiên cứu về Giê-su trong vòng 200 năm gần đây, đã đưa ra một kết luận trong cuốn “Sự thật trong Phúc Âm” như sau:

https://i2.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/GospelTruth.jpgBữa ăn chiều cuối cùng, chuyện Giê-su sinh ra từ một nữ đồng trinh, chuyện Giê-su sống lại: người ta đã khảo nghiệm từng cái đà một của ngôi nhà Ki Tô Giáo. Các học giả nghiên cứu Thánh Kinh – một thời đã từng là các nhà bảo vệ nền thần học của Ki Tô Giáo – nay đã viện đến các ngành khảo cổ, cổ sinh vật học, ngữ học, điện toán, và ngay cả môn vật lý các hạt nhỏ để tìm hiểu câu hỏi “Giê-su Là Ai?” Kết quả là một sự duyệt lại căn bản những chuyện trong Phúc Âm, thật rõ ràng một cách ngạc nhiên, và đối với một số người, là một cú sốc.. Điều quan trọng nhất là, tác động của quan điểm khoa học ngày nay đã khiến cho các học giả, ngay cả những người được giáo hội Công giáo bảo thủ cho phép nghiên cứu, cũng phải đồng ý là phần lớn những điều chúng ta biết về Giê-su chỉ là huyền thoại… Các học giả đã biết rõ sự thật từ nhiều thập niên nay – rằng Giê-su chẳng gì khác hơn là một người thường sống với một ảo tưởng – họ đã dạy điều này cho nhiều thế hệ các linh mục và mục sư. Nhưng những vị này vẫn giữ kín không cho đám con chiên biết vì sợ gây ra những phản ứng xúc động dữ dội trong đám tín đồ. Do đó, những người còn sống trong bóng tối là những tín đồ Ki Tô bình thường. [3]

Đây chính là vấn đề đối với giới chăn chiên. Họ chỉ muốn giữ con chiên của họ trong vòng ngu dốt bằng cách che dấu, bưng bít mọi sự thật có ảnh hưởng đến niềm tin vào những chuyện hoang đường mà họ đã cấy vào đầu óc của đám tín đồ đáng thương.

a). Như vậy, trong giới chăn chiên, loại người thứ nhất là những người cuồng tín, đần độn (fanatic, stupid), có nghĩa là, vẫn còn bám vào những tín lý đã lỗi thời, không theo kịp sự tiến bộ trí thức của con người về vấn đề tôn giáo, và nhắm mắt bác bỏ mọi sự kiện trái nghịch với niềm tin của mình. Mục sư Tin Lành Ernie Bringas gọi những đầu óc đần độn này là những đầu óc có một khuyết tật (an astrolabe mind), một loại đầu óc cũ kỹ trong đó có một khoảng cách kiến thức về tôn giáo, và khoảng cách này đã đưa những người có đầu óc như vậy về trình độ của thế kỷ 17. Họ được nhồi sọ để tuyệt đối tin vào sự không thể sai lầm của Thánh Kinh Ki Tô Giáo, được huấn luyện kỹ để mang những đoạn vụn vặt trong Thánh Kinh ra giảng một cách méo mó, lệch lạc, ngoài ngữ cảnh của toàn bộ vấn đề (out of context) trong khi kiến thức tổng quát của họ về Thánh Kinh, về lịch sử Ki Tô Giáo, và về những tiến bộ trí thức của nhân loại ngày nay thường rất hạn hẹp.

b). Còn loại người thứ hai là loại bất lương trí thức (intellectually dishonest) như Russell Shorto đã viết ở trên, nghĩa là những người đã biết rõ sự thật về những huyền thoại trong Ki Tô Giáo, về những ngụy tạo thần học trong giáo hội, nhưng vì những quyền lợi vật chất và tinh thần trên đám tín đồ thấp kém, nên vẫn tiếp tục diễn giải Thánh Kinh một cách vụn vặt, lắt léo, hoặc tiếp tục đưa ra những luận điệu thần học lừa dối đã lỗi thời, những tín lý, tín điều đã bị giới trí thức trên thế giới, ở trong cũng như ở ngoài các giáo hội Ki-Tô, dứt khoát bác bỏ vì chúng thuộc loại huyền thoại của người Do Thái cách đây đã trên dưới 2000 năm, để mê hoặc những đầu óc thấp kém, cả tin, đang sống trong những hoàn cảnh khó khăn vật chất v..v.. ở trong những quốc gia kém phát triển về kinh tế, để lùa họ vào trong tín ngưỡng Ki-Tô, tín ngưỡng đang suy thoái ở trong các quốc gia văn minh tiến bộ.

Sau đây chúng ta hãy đi vào phần phân tích để xem giới chăn chiên đã dùng những thủ đoạn gì để điều kiện hóa và thuần hóa tín đồ, khiến cho họ trở thành những nô lệ tâm linh của các “bề trên”.

I.- Mê hoặc tín đồ thấp kém bằng những luận điệu thần học hoang đường ngụy tạo.

Giáo hội Công giáo đưa ra một cái bánh vẽ “cứu rỗi” trên trời, dựa trên những huyền thoại của người Do Thái trong cuốn sách gọi là Kinh Thánh gồm Cựu Ước và Tân Ước. Nhưng đọc Kinh Thánh, Cựu Ước cũng như Tân ước, chúng ta thấy tất cả những chuyện trong đó đều viết về dân tộc Do Thái, các tên Do Thái, và một vài vùng đất trong miền Trung Đông. Các học giả ngày nay đều đồng ý là, cuốn Kinh Thánh chỉ là những huyền thoại về lịch sử Do Thái trong thời bán khai, trí tuệ chưa mở mang, tuyệt đối không có liên hệ đến bất cứ một quốc gia nào khác. Như chúng ta đã biết, những nghiên cứu về Giê-su trong vòng 200 năm nay của các học giả đã đưa đến kết luận: Giê-su chỉ là một người Do Thái thường, sống với ảo tưởng, tin mình là con của Gót (God) của Do Thái, có nhiệm vụ xuống trần để cứu dân Do Thái, và chỉ dân Do Thái mà thôi.

Nền thần học Ki Tô Giáo đã ngụy tạo, khai triển ảo tưởng trên của Giê-su và đưa Giê-su lên làm đấng cứu thế cho cả nhân loại, và hứa hẹn một cái bánh vẽ cứu rỗi ở trên trời cho những đầu óc yếu kém trong quá trình bành trướng, truyền đạo bằng võ lực, mê hoặc đầu óc con người trên khắp thế giới. Với những xảo thuật truyền đạo bịp bợm, Công giáo đã thành công làm cho tín đồ tin rằng Giê-su là Chúa Cứu Thế có thể ban phát ơn “cứu rỗi” cho những người nào tin ông ta. Nhưng vì đa số tín đồ là những bàn dân thấp kém, ít học hay vô học, không có khả năng tự mình tìm hiểu Kinh Thánh, nhất là Tân ước, chỉ nghe những lời giảng bậy của các Linh mục, mục sư, nên những người phi – Do Thái trong đó có người Việt Nam vẫn tin là mình có thể được cứu rỗi, trong khi thực chất “cứu rỗi” chỉ là một cái bánh Ki Tô Giáo vẽ trên trời. Tôi cảm thấy rất tội nghiệp cho những tín đồ Ki Tô Giáo, tin vào những chuyện không thể tin được, những chuyện mà bản chất chỉ là những sự lừa dối sai sự thực để kéo con người vào vòng nô lệ tâm linh của Ki Tô Giáo. Chứng minh?

Tại sao nhân loại cần đến ơn “cứu rỗi” của Giê-su?

Đây là câu hỏi mà người ta đã đặt cho Giáo Hoàng John Paul II. Thật vậy:

Trong cuốn Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng, xuất bản năm 1995, trang 76, để trả lời câu hỏi “Tại sao nhân loại cần cứu rỗi?”, giáo hoàng John Paul II đã trích dẫn một câu trong Phúc Âm, John 6: 13, làm luận điểm giải thích, “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian đến nỗi ban Con duy nhất của Ngài, để những ai tin vào Người sẽ không bị luận phạt, nhưng được sống đời đời.”. Như vậy “cứu rỗi” là để được sống đời đời, một hứa hẹn vô trách nhiệm trước những người vốn không có đầu óc suy nghĩ. Tại sao? Vì câu trên không phải là lời giải thích cho câu hỏi “Tại sao nhân loại cần đến sự cứu rỗi?” mà là một khẳng định về đức tin Công giáo gồm có hai mặt: 1) huyễn hoặc những người nhẹ dạ cả tin, mê mẩn về một sự sống đời đời, sau khi chết, ở trên một thiên đường giả tưởng, bằng cách tin vào một nhân vật đầy tính chất huyền thoại do nền thần học Ki Tô Giáo tạo dựng lên; và 2) hù dọa những người đầu óc yếu kém về một sự luận phạt phi lý và hoang đường nếu họ không chịu nhắm mắt mà tin.

Điều này thật là rõ ràng vì, tháng 7, 1999, Giáo Hoàng John Paul II, trước sự tiến bộ trí thức của nhân loại, đã phải thú nhận là “không làm gì có thiên đường trên các tầng mây” (Heaven is not a physical place above the clouds), và “Hỏa ngục không phải là sự trừng phạt áp đặt từ bên ngoài bởi Thượng đế” (Hell is not a punishment imposed externally by God).

Phủ nhận sự hiện hữu của một thiên đường trên trời và một hỏa ngục trong lòng đất, Giáo Hoàng cũng đã phủ nhận luôn sự cứu rỗi và luận phạt của Chúa, một sự hứa hẹn thuộc một đời sau do đó không ai có thể kiểm chứng, và một sự đe dọa cùng loại, hoang đường, mà giáo hội vẫn tiếp tục dùng cho tới ngày nay để nhốt tín đồ vào trong vòng sợ hãi và mê tín. Đa số tín đồ Công giáo không biết đến sự phủ nhận thiên đường và hỏa ngục của Giáo Hoàng. Một số thuộc hạ của Giáo Hoàng giải thích để biện hộ cho Giáo Hoàng: che dấu sự thực là điều cần thiết để giữ đức tin của tín đồ, để cho niềm tin của họ khỏi bị chao đảo. Người ngoài giáo hội thì cho đó là hành động bất lương trí thức (intellectual dishonesty), vì giáo hội đã biết là không làm gì có thiên đường hay hỏa ngục, mà vẫn dụ tín đồ bằng cái bánh vẽ cứu rỗi, và hù dọa họ bằng một hỏa ngục giả tưởng.

Phân tích ra thì câu John 3: 16 ở trên: “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian đến nỗi ban Con duy nhất của Ngài, để những ai tin vào Người sẽ không bị luận phạt, nhưng được sống đời đời., và câu tiếp theo, John 3: 18: “Người nào không tin vào Giê-su thì đã bị đầy đọa rồi, vì người đó không tin vào đứa con duy nhất của Thượng đế”, theo tôi, là những câu vô nghĩa và bậy bạ nhất trong Tân Ước vì những câu này chỉ có thể áp dụng cho những người sinh sau Giê-su mà thôi. Thật vậy, chỉ có những người sinh sau Giê-su mới có thể biết đến Giê-su và tin Giê-su để không bị luận phạt và có cuộc sống đời đời, lẽ dĩ nhiên sau khi chết. Như được viết rõ trong Tân Ước, ngay cả bố mẹ Giê-su là Joseph và Maria, cùng các em trai em gái Giê-su cũng không tin Giê-su là đấng cứu thế, trái lại còn cho là Giê-su có đầu óc bất bình thường (trong Tân Ước viết: out of his mind), cho nên chắc chắn là họ đều bị Giê-su luận phạt và đày đọa xuống hỏa ngục vĩnh viễn? Lịch sử loài người đâu chỉ bắt đầu từ khi Giê-su 30 tuổi. Ấy thế mà vẫn có vô số người tin vào những cái câu nhảm nhí này mà lại còn thường mang nó ra mà trích dẫn trên một số diễn đàn của các giáo dân Ki Tô Giáo ở hải ngoại. Thật là tội nghiệp.

Nếu giáo hoàng John Paul II không chịu giảng “tại sao nhân loại cần cứu rỗi’ mà chỉ nói tầm bậy về một câu tầm bậy trong Tân Ước thì nền Thần học Ki Tô Giáo có thể soi sáng cho chúng ta về vấn đề này. Lý luận thần học của Ki Tô Giáo về “ơn cứu rỗi” của Giê-su có thể tóm tắt trong vài câu như sau:

Ý niệm về sự cứu rỗi lập căn bản trên sự kiện loài người đang sống trong tình trạng hư mất, vì vậy họ cần được cứu. Theo quan điểm Cơ Đốc, con người bị đặt dưới sự đoán phạt của Thiên Chúa vì cớ nguyên tội (tội tổ tông) mà chúng ta thừa kế từ sự sa ngã của Adam (thừa kế bản chất tội lỗi của Adam sau khi phạm tội).

– Người Ki Tô Giáo tin rằng nhân loại được tạo nên chỉ để có một mối quan hệ với Thượng đế, nhưng tội lỗi đã tách biệt mọi người với Thượng đế. Người Ki-Tô tin rằng sau khi chết trên cây thập giá, Đức Ki-Tô được chôn, Ông ta lại sống lại, và nay sống bên tay phải của Thượng đế, để mãi mãi làm trung gian hòa giải với Thượng đế cho những tín đồ. Ki Tô Giáo khẳng định rằng cái chết của Giê-su trên cây thập giá là đủ để trả hoàn toàn cái nợ tội lỗi [đối với Thượng đế] của mọi người và điều này đã hồi phục mối quan hệ đã đổ vỡ giữa Thượng đế và con người. [4]

Kinh Tin Kính của các Tông đồ [Apostle’s Creed) viết về đức tin và hi vọng căn bản của người Ki Tô Giáo như sau:

Tôi tin kính Đức Chúa Giêsu KiTô là con một Đức Chúa Cha cũng là Chúa chúng tôi…

chịu nạn đời quan Phongxiô Philatô, chịu đóng đanh trên cây thánh giá, chết và táng xác,

xuống ngục tổ tông, ngày thứ ba bởi trong kẻ chết mà sống lại…

ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết.

Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại…

Tôi tin hằng sống vậy.

Đó là căn bản đức tin và niềm hi vọng trong Ki Tô Giáo. Với đức tin này người Ki Tô Giáo hi vọng ở những gì. Vì tin rằng Chúa Giê-su “ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết” và tin rằng “xác loài người ngày sau sống lại” Người Công giáo Việt Nam rất hi vọng được Chúa Giê-su, đến ngày phán xét, hóa phép làm cho thân xác của họ, bất kể chết từ bao giờ, chết trên giường bệnh, già, bình thường, hay chết tan xác ngoài mặt trận, sống lại, hợp với linh hồn của họ mà sau khi chết đã được giữ [ai giữ?] trong một kho chứa của Chúa, và rồi, cả hai phần hồn và phần xác, được Chúa cho lên thiên đường để hằng sống, đời đời hầu hạ việc Chúa. Phải nói là “hầu hạ việc Chúa” vì trên thế gian này, người Ki Tô giáo Việt Nam thường tự nhận là tôi tớ, tỳ nữ hầu hạ việc Chúa, đúng ra là hầu hạ các linh mục, mục sư, với hi vọng là sau khi chết, đến ngày phán xét, được lên thiên đường sống cuộc sống đời đời để tiếp tục hầu hạ Chúa.

Đọc về những niềm tin của người Ki-Tô Giáo ở trên chúng ta thấy rõ người Ki Tô Giáo chỉ tin chứ không hiểu. Thật vậy, ngày nay không còn mấy người tin rằng Thượng đế của Ki Tô Giáo đã sáng tạo ra vũ trụ và muôn loài cách đây khoảng 6 ngàn năm, và trong 6 ngày, và trước những bằng chứng bất khả phủ bác của khoa học về sự tiến hóa của con người mà chính Giáo hoàng John Paul II đã phải lên tiếng chấp nhận, cũng chẳng còn mấy người tin vào cái huyền thoại về tội tổ tông.

Chúng ta thấy, thuyết thần học Ki Tô về sự cứu chuộc và cứu rỗi của Chúa Giê-su đặt căn bản trên huyền thoại về tội tổ tông trong Cựu Ước Nhưng ngày nay, trừ những giáo dân ít học và kém hiểu biết, có còn ai tin vào huyền thoại “tội tổ tông” nữa đâu. “Tội Tổ Tông” là một huyền thoại đã lỗi thời, và người nào còn nhắc đến nó, tin nó, chỉ tự chứng tỏ mình là người có đầu mà không có óc, thiếu học vấn [uneducated].

Thật vậy, Trước những kết quả nghiên cứu Thánh Kinh bất khả phủ bác của giới học giả, huyền thoại về “tội tổ tông” đã không còn một giá trị trí thức nào ngay trong giới lãnh đạo của Ki Tô Giáo. Chúng ta hãy đọc vài tài liệu về “tội tổ tông” của giới trí thức Tây phương.

https://i0.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/Deline&Fall.jpgMalachi Martin, giáo sư tại viện nghiên cứu Thánh Kinh của giáo hoàng tại Rô-ma dưới triều đại giáo hoàng John XXIII (Professor at the Pontifical Biblical Institute of Rome, served in the Vatican under Pope John XXIII), đã viết trong cuốn “Sự Suy Thoái Và Sụp Đổ của Giáo Hội Rô-Ma” (The Decline and Fall of the Roman Church) như sau, trang 230:

 Giáo Hoàng John XXIII nói trong buổi khai mạc Công Đồng Vatican II ngày 11 tháng 10, 1962, rằng “những giáo lý và quan niệm sai lầm vẫn còn tồn tại nhiều, nhưng ngày nay con người đã tự ý loại bỏ chúng… Nhưng nếu Roncalli (John XXIII) không thấy là điều giảng dạy mới của mình dẫn tới đâu, thì hàng trăm nhà thần học và giám mục đã thấy. Trong những thập niên 1960-70, sau khi Roncalli chết, họ đã từ bỏ niềm tin về tội tổ tông, về quỷ Satan, và về nhiều giáo lý căn bản khác. [5]

 

Giám mục John Shelby Spong viết trong cuốn “Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Thay Đổi Hoặc Chết” [Why Christianity Must Change or Die]:

https://i0.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/WhyChristianMustChange.jpgThuyết Tiến Hóa làm cho Adam và Eve trở nên may nhất là những nhân vật theo truyền thuyết. Thuyết Tiến Hóa không dễ gì cho tổ chức tôn giáo chấp nhận, và ngày nay vẫn còn những tiếng nói cất lên từ những miền hẻo lánh của thế giới để chống đối thuyết này. Những tiếng nói này sẽ không bao giờ thành công. Nhân loại rõ ràng là tiến hóa theo một quá trình trải dài từ 4 tỷ rưỡi đến 5 tỷ năm. Không làm gì có hai cha mẹ đầu tiên (nghĩa là Adam và Eve. TCN), và do đó cái hành động bất tuân lúc đầu của hai bậc cha mẹ đầu tiên không thể nào có ảnh hưởng đến toàn thể nhân loại. Do đó cái huyền thoại về tội tổ tông đã bị một đòn khai tử, và cái câu chuyện vững chắc về sự cứu rỗi do những người bảo vệ Ki-tô giáo dựng lên qua nhiều thời đại đã bắt đầu chao đảo. [6]

Và chính Giáo Hoàng John Paul II cũng đã phát biểu năm 1996:

Thân xác con người có thể không phải là sự sáng tạo tức thời của Thượng đế, mà là kết quả của một quá trình tiến hóa dần dần… Những kiến thức mới nhất dẫn đến việc phải chấp nhận Thuyết Tiến Hóa hơn chỉ là một giả thuyết.

(The human body may not have been the immediate creation of God, but is the product of a gradual process of evolution…Fresh knowledge leads to recognition of the theory of evolution as more than just a hypothesis).

Đọc thêm các tác phẩm nghiên cứu của một số vị trong hàng giáo phẩm Công Giáo cũng như Tin Lành, chúng ta thấy rõ một số đã biểu lộ sự lương thiện trí thức của họ trước những sự kiện khoa học không ai có thể phủ nhận qua những nhận định như sau:

Giám Mục Tin Lành John Shelby Spong đã cho rằng vai trò Chúa Cứu Thế của Chúa Giê-su cần phải dẹp bỏ, xin đọc: http://sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN37.php :

“Không có bất cứ một hình ảnh nào dùng để giải thích về nhân vật Giê-su đáng được tồn tại. Hình ảnh hiển nhiên nhất để loại bỏ trong đầu óc tôi có lẽ cũng là cái hình ảnh cổ xưa nhất về mọi diễn giải về Giê-su. Đó là cái hình ảnh của Giê-su như là “đấng thần linh cứu thế” (the divine rescuer).”.

Và Linh mục Công giáo James Kavanaugh cho rằng “ơn cứu rỗi” chỉ là một huyền thoại , xin đọc: http://sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN36.php :

“Nhưng đối với con người hiện đại. chuyện hi sinh của Giê-su chẳng có ý nghĩa gì mấy, trừ khi hắn đã bị reo rắc sự sợ hãi và bị tẩy não từ khi mới sinh ra đời(But to modern man, it makes far less sense unless he has been suitably frightened and brainwashed from birth). Đối với tôi (Linh mục James Kavanaugh), đó là một huyền thoại “cứu rỗi” của thời bán khai, miêu tả một người cha giận dữ, chỉ nguôi được cơn giận bằng cái chết đầy máu me của chính con mình. Đó là một chuyện độc ác không thể tưởng tượng được của thời bán khai (It is a primitive tale of unbelievable cruelty).

Tôi chấp nhận sự kiện là Giê-su đã chết, và ngay cả đã bị đóng đinh trên thập giá. Nhưng tôi không thể chấp nhận cái huyền thoại là cái chết của ông ta là để chuộc tội cho tôi. Huyền thoại “cứu rỗi” (The salvation Myth) trong Tân ước chỉ là một cách diễn giải. Đó là một huyền thoại của thời bán khai, bản chất của nó giống như những huyền thoại của các dân tộc bán khai ở khắp nơi, nhưng nó hoang đường và độc ác hơn hầu hết các huyền thoại khác. (But it is more unbelievable and more cruel than most myths).”

Như vậy, “ơn cứu rỗi của Chúa Giê-su” chẳng qua chỉ là một cái bánh vẽ trên trời , đúng như Mục sư Ernie Bringas đã nhận định (A pie-in-the-sky), mà Ki Tô Giáo vẫn còn dùng làm mồi để nhử những đầu óc ngu ngơ ngốc nghếch. Đúng vậy, nếu đã không có gì có thể gọi là “tội tổ tông” thì vai trò chuộc tội và cứu rỗi của Giê-su chỉ là luận điệu thần học bịp bợm của các giáo hội Ki Tô, và riêng đối với Công giáo thì tín lý tuyên dương bà Mary, mẹ của Giê-su, là “Mẹ Thiên Chúa”, “Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội” v..v.. cũng chỉ là những mánh mưu thần học của Công giáo để mê hoặc đám tín đồ vốn không có mấy đầu óc. [Xin đọc loạt bài nghiên cứu về nhân vật Mary trong Công giáo: http://www.sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN40.php]

https://i2.wp.com/www.sachhiem.net/SACHNGOAI/Hinhanh/BIASACH/GodDelusion.jpgVấn nạn của các tín đồ Ki Tô Giáo Việt Nam là tại sao họ vẫn còn vác cái gánh nặng Thiên Chúa trên vai, biết rằng một Thiên Chúa như được viết trong Kinh Thánh, một Thiên Chúa mà Richard Dawkins đã đưa ra những nhận định về các thuộc tính như sau trong cuốn “The God Delusion”, trang 51:

Không cần phải bàn cãi gì nữa, Thiên Chúa trong Cựu Ước là nhân vật xấu xa đáng ghét nhất trong mọi chuyện giả tưởng: ghen tuông đố kỵ và hãnh diện vì thế; một kẻ nhỏ nhen lặt vặt, bất công, có tính đồng bóng tự cho là có quyền năng và bất khoan dung; một kẻ hay trả thù; một kẻ khát máu diệt dân tộc khác; một kẻ ghét phái nữ, sợ đồng giống luyến ái, kỳ thị chủng tộc, giết hại trẻ con, chủ trương diệt chủng, dạy cha mẹ giết con cái, độc hại như bệnh dịch, có bệnh tâm thần hoang tưởng về quyền lực, của cải, và toàn năng [megalomaniacal], thích thú trong sự đau đớn và những trò tàn ác, bạo dâm [sadomasochistic], là kẻ hiếp đáp ác ôn thất thường. [7]

Tất cả những thuộc tính này đã được tôi chứng minh qua những trích dẫn từ cuốn Cựu Ước của Ki Tô Giáo trên: http://www.sachhiem.net/TCN/TCNtg/3NGOI/TCN64_Cha.php và trên: http://giaodiem online.com/2009/03/god.htm

Một Thiên Chúa như vậy có đáng để chúng ta kính trọng, khoan nói đến thờ phụng, không?

Vậy tại sao các tín đồ Ki Tô Giáo không đủ can đảm loại bỏ một Thiên Chúa như vậy ra khỏi đầu óc họ như cả mấy tỷ người trên thế giới đã làm, nhất là Thiên Chúa đó chỉ là Thiên Chúa của người Do Thái. Họ sợ rằng, sau khi loại bỏ Thượng đế ra khỏi đầu óc thì họ còn lại gì? Đó là một đầu óc lành mạnh, có khả năng suy tư, và từ đó có thể giải thích về sự hiện hữu của những sự xấu trên thế giới, và từ đó, con người hãy phục vụ con người thay vì đi phục vụ một đấng ác ôn không ai biết, không ai hiểu, không ai thấy. Trong tất cả các thiên tai, bệnh tật v..v.., chúng ta chỉ thấy con người cứu giúp con người chứ có thấy mặt Thiên Chúa ở đâu khoan nói đến chuyện là, theo niềm tin của Ki Tô Giáo, tất cả những sự đau khổ giáng lên đầu con người đều là tác phẩm của Thiên Chúa cả. Và không phải chỉ có người Ki-Tô mới làm những việc thiện, cứu giúp đồng loại, mà trên thế giới phần lớn là những người phi-KiTô, không tin là có Thiên Chúa.

Vì đặt tất cả niềm tin mù quáng vào những điều ngụy biện hoang đường của nền thần học Ki Tô Giáo cho nên các tín đồ mới cứ tin rằng mình có tội thật đối với một nhân vật thần thoại Do Thái ác ôn như vậy, và do đó mới mơ tưởng tới ơn “cứu rỗi” của một Thiên Chúa mà thực ra chúng ta cần phải vứt bỏ nó đi trong đầu óc của chúng ta.

Nhưng thật ra tín đồ Ki Tô Giáo Việt Nam có hi vọng được Giê-su cứu chuộc hay cứu rỗi không?

Câu trả lời là một chữ KHÔNG khẳng định. Chữ “KHÔNG” này là do chính Chúa Giê-su khẳng định trong Tân Ước chứ không phải là của tôi. Chứng minh?

Trước hết, người Việt Nam hiển nhiên không phải là người Do Thái, câu này nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng thực ra lại rất quan trọng. Tại sao lại quan trọng? Vì đọc Tân Ước, chúng ta thấy: Giê-Su sẽ chỉ cứu dân Do Thái ra khỏi tội lỗi mà thôi (Matthew 1: 21: for He will save His people from their sins) và sẽ ngự trị trên dân Do Thái đời đời mà thôi (Luke 1: 33: And He will reign over the house of Jacob for ever). Ngoài ra chúng ta cũng còn thấy là Giê-su rất ghét những người không phải là Do Thái (Matthew 15: 21-28). Và Thánh Paul khẳng định, Hebrew 13: 8: “Giê-su Ki Tô luôn luôn như vậy, ngày hôm qua, ngày hôm nay và cho tới mãi mãi.” (Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever). Điều này có nghĩa là Giê-su sinh ra đời chủ trương chỉ cứu chuộc người Do Thái mà thôi v.. v.., và thái độ bộc lộ ghét người phi-Do Thái của Giê-su, không bao giờ thay đổi. Vậy thì những sắc dân phi – Do Thái, trong đó có Việt Nam, mong cái gì ở Giê-su? Tôi không hiểu các trí thức theo Công giáo Rô-ma ở Việt Nam có đọc Tân ước không và có biết đến những điều này hay không. Cho nên tôi thật thương hại những người không phải là dân Do Thái mà cứ sống trong ảo vọng, mơ tưởng rằng sẽ được Giê-Su cứu rỗi và cho mình một cuộc sống đời đời trên một Thiên Đường mà chính giáo hoàng John Paul II đã phủ nhận sự hiện hữu.

Thật vậy, câu chuyện sau đây trong Tân Ước sẽ chứng tỏ rằng sự ước mơ của những tín đồ Việt Nam theo Ki Tô Giáo để được Giê-su cứu rỗi đích thực là một ảo vọng. Chúng ta hãy đọc và đọc kỹ đoạn sau đây trong Tân Ước, Matthew 15: 21-28:

“Thế rồi Giê-Su đi tới vùng Tyre và Sidon. Và có một người đàn bà người Canaan đến từ vùng đó và kêu với Giê-Su “Hãy thương tôi, Chúa ơi, Con của David. Con gái tôi đang bị quỷ ám nặng.” Nhưng Người không thèm trả lời bà ta một tiếng. Và các đệ tử của Giê-Su tới và yêu cầu Giê-Su: “Hãy đưổi bà ta đi, vì bà ta cứ kêu cứu cùng chúng ta.” Nhưng Giê-Su trả lời: “Ta được phái xuống đây chỉ để cứu dân Do Thái mà thôi.” Rồi người đàn bà kia tới và thờ phượng Giê-Su và nói: “Chúa ơi, hãy giúp tôi.” Nhưng Người trả lời: “Lấy bánh của con dân Do Thái mà ném cho mấy con chó nhỏ ăn thì thật là chẳng tốt tí nào.” Và người đàn bà kia nói: “Đúng vậy, Chúa ơi, nhưng dù là những con chó nhỏ thì chúng cũng được ăn những mảnh bánh vụn rơi vãi từ trên bàn của chủ chúng xuống chứ.” Rồi Giê-Su trả lời: “Ô, Bà Già! Lòng tin của bà thật là lớn lao! Thôi tôi cũng chiều theo ý bà.” Và con gái bà ta hết bị quỷ ám ngay từ gìờ phút đó.” [8]

Về chuyện Giê-su gọi người phi-Do Thái là chó ở trên,

Tiến Sĩ Madalyn O’Hair bình luận như sau:

Trừ phi anh là người Do Thái, chẳng ai muốn anh trong tôn giáo này. Đối với người nào thực sự “thực tâm cảm thấy Giê-Su là đấng cứu thế của họ” tôi xin giới thiệu một nhà phân-tâm học.

(Unless you are a Jew, you are not wanted in this religion. For someone who really “truly feels in his heart that Jesus is his Savior” I would recommend a psychiatrist.)

Và, Frederick Heese Eaton bình luận như sau trong cuốn Scandalous Saints, trang 214:

Giê-Su thường nhắc nhở đệ tử là phải thương yêu nhau, và thương yêu ngay cả kẻ thù (John 13:35; Matthew 5:44) Nhưng khi một người đàn bà không phải là người Do Thái tới nhờ Giê-Su chữa lành bệnh cho con gái, thì Giê-Su lại bảo bà ta rằng, “Không thể lấy bánh của con dân Do Thái vứt cho chó ăn.” (Matthew 15:26) Nói một cách khác, ông nói, “Người phi Do Thái là đồ chó. Tại sao ta lại phải làm bất cứ gì cho ngươi?” Anh cảm thấy thế nào khi Jesus gọi anh là chó? Gọi người phi Do-Thái là đồ chó không phải là sự biểu thị của lòng thương yêu. Giê-Su thật là hỗn hào, kiêu căng và tự phụ khi gọi người đàn bà kia là chó. Vậy trong vấn đề thực hành, Thánh Giê-Su chẳng có chút gì là Thánh cả. Những sự kiện cho thấy Giê-Su thực sự ghét những người phi Do-Thái.

Thánh Phao-Lồ (Paul) viết rằng, theo lời mặc khải của Thiên Chúa, “Giê-Su luôn luôn như vậy, ngày hôm qua, ngày hôm nay và cho tới mãi mãi, không bao giờ thay đổi.” (Hebrew 13:8) Vậy nếu anh dự định lên Thiên Đường ở cùng Giê-su đầy tình thương, và anh không phải là người Do Thái, anh nên nghĩ lại đi thì vừa. [9]

Tôi xin để cho các độc giả tùy ý nhận định về tư cách, đạo đức và lòng vị tha của Giê-Su trong những câu chuyện trên. Tôi không hiểu các đồng bào Ki-Tô của tôi nghĩ thế nào khi đọc đoạn trên trong Thánh Kinh, biết đâu họ chẳng cho mình có cùng một thân phận và lòng tin mãnh liệt như bà già trong câu chuyện kể trên để được Giê-Su cứu giúp, dù bây giờ Giê-Su không còn trên thế gian nữa. Nhưng hi vọng của họ được Giê-su cứu rỗi có thể thể thành tựu được không? Nếu còn đầu óc thì hãy suy nghĩ cho kỹ chuyện này và mang ra hỏi các bậc chăn chiên của mình là dựa vào đâu trong Tân Ước mà cho rằng người Việt Nam sẽ được Giê-su cứu rỗi.

Nhưng thực ra, Giê-su có phải là Thiên Chúa hay không?

Và dù có là Thiên Chúa đi nữa thì trí tuệ và tư cách của ông ta có đáng để cho chúng ta hi vọng vào một ơn “cứu rỗi” của ông ta hay không? Đọc Tân Ước, chúng ta đã thấy rằng, cũng giống như Cha ông ta trong Cựu Ước, Giê-su là một người có những đặc tính tiêu biểu là: tính tình độc ác, dễ nổi nóng, tự phụ, nhỏ nhen, thích nguyền rủa, lời nói không đi đôi với việc làm, tiền hậu bất nhất, khi nói suôi, khi nói ngược, và phần lớn là về “cái Ta” của ông ta. Rất rõ ràng trong Tân Ước, chẳng cần phải chứng minh.

Những tín đồ Ki Tô Giáo cuồng tín thường cho là mình có nhiệm vụ đi rao giảng “Tin Mừng Phúc Âm” cho mọi người trên thế giới. Họ thành công phần nào vì họ chỉ rao truyền tin mừng cho những người thấp kém, ít học trong xã hội, và vì vậy không có ai đặt câu hỏi hay chất vấn họ khi họ giảng những điều láo lếu, không đúng sự thực, về Chúa Giê-su của họ. Nhưng Giê-su sinh ra có phải là để mang tin mừng cho nhân loại không? Ông ta nói:

Matthew 10: 34-36: “Đừng tưởng rằng ta xuống đây để mang lại hòa bình trên trái đất. Ta không tới để mang lại hòa bình mà là gươm giáo. Vì ta tới để làm cho con trai chống lại cha, con gái chống lại mẹ, con dâu chống lại mẹ chồng, và kẻ thù của con người ở ngay trong nhà hắn.”

Luke 12: 51-53 : Đừng tưởng Ta đến để đem hòa bình cho thế giới. Không, Ta đến để chia loài người làm hai. Từ đây, một nhà có năm người sẽ chia rẽ chống đối nhau: hai chống ba, và ba chống hai. Mâu thuẫn sẽ diễn ra giữa con trai với cha, con gái với mẹ, con dâu với mẹ chồng.

Đó có phải là những “tin mừng” cho gia đình và xã hội không? Người nào bảo phải, xin mời lên tiếng. Hơn nữa, Giê-su còn thường nguyền rủa những người không tin ông ta:

“Hãy mang những kẻ thù của ta, những người không muốn ta ngự trị trên họ, và giết chúng ngay trước mặt ta” [Luke 19: 27: But bring here those enemies of mine, who did not want me to reign over them, and slay them before me], cùng đe dọa những người rời bỏ ông ta phải được gom lại như cành củi, làm cho khô héo và mang đi đốt, làm tiền lệ cho giáo hội Công giáo đi tra tấn rồi thiêu sống những kẻ mà giáo hội cho là lạc đạo. [John 15: 6: If anyone does not abide in me, he is cast out as a branch and is withered; and they gather them and throw them into the fire, and they are burned]

Ông ta cũng còn dọa những người không tin ông ta sẽ bị đầy đọa xuống hỏa ngục để cho ngọn lửa thiêu đốt vĩnh viễn. Chúng ta hãy đọc lời ông phán trong ngày phán xét, ngày mà các tín đồ Ki Tô Giáo hi vọng được Giê-su họp hồn với xác và cho họ lên Thiên đường (mù):

Rồi ta sẽ nói với những kẻ ở phía bên tay trái: “Hãy cút đi cho khuất mắt ta, hỡi những kẻ bị nguyền rủa, để đi vào ngọn lửa vĩnh hằng nhúm sẵn cho quỷ và những thiên thần của nó”

[Tiếng Anh nguyên văn là, Matthew 25: 41:Depart from me, you cursed, into the everlasting fire prepared for the devil and his angels” nhưng Kinh Thánh Tin Lành tiếng Việt đã dịch “devil and his angels” là “ma quỉ và những quỉ sứ (của) nó”. Dịch angel là quỉ sứ chắc là để tránh một điều hiển nhiên trong Kinh Thánh là Quỷ cũng có những thiên thần làm tay sai y như Thượng đế. TCN]

Những kẻ ở phía bên tay trái là những ai?

Đó là những người không phải thuộc 12 bộ lạc Do Thái, như sách Khải Huyền đã viết rõ:

Khải Huyền 7: Sau đó tôi thấy bốn thiên sứ đứng ở bốn góc địa cầu [nguyên văn từ Kinh Thánh Việt Nam, quả địa cầu của Ki Tô Giáo có hình tứ giác, có bốn góc] cầm giữ gió bốn phương trên đất, khiến cho khắp đất, biển và cây cối đều bất động. Tôi lại thấy một thiên sứ khác đến từ phương Đông, cầm con dấu (seal) của Thượng đế hằng sống. Thiên sứ này lớn tiếng kêu gọi bốn thiên sứ đã được Thương đế ban quyền cho làm hại đất và biển (who had been given power to harm the land and the sea): Đừng làm hại đất, biển và cây cối cho đến khi chúng ta đóng dấu ấn lên trán của những tôi tớ Chúa. Rồi tôi nghe thấy số người được đóng dấu ấn trên trán, tất cả là 144000 (một trăm bốn mươi bốn ngàn) thuộc 12 bộ lạc của Israel, mỗi bộ lạc là 12000 người. Những người được đóng dấu ấn của Thượng đế trên trán là những người được Chúa chọn để cho lên thiên đường sống một cuộc sống đời đời với Chúa, vì Kinh Thánh viết rõ Nhiều người được kêu gọi nhưng chỉ có ít người được chọn và Chúa cũng đã phán, Matthew 7: 21-23: Không phải người nào gọi Ta là Chúa cũng được vào nước trời… Trong ngày phán xét sẽ có nhiều người kêu nài: “Thưa Chúa, chúng tôi đã giới thiệu Chúa cho nhiều người, đã dùng danh Chúa để đuổi quỷ và làm nhiều phép lạ [Công giáo đã ngụy tạo ra nhiều phép lạ như ở Fatima, Lourdes, La Vang v…v…] . Nhưng ta sẽ đáp: “Ta không hề biết các ngươi! Hãy cút đi cho khuất mắt ta, vì các ngươi chỉ làm việc gian ác [Many will say to Me in that day “Lord, Lord, have we not prophesied in Your name, cast out demons in your name, and done many wonders in your name?” And then I will declare to them “I never knew you; depart from Me, you whopractice lawlessness!”]

Bịp bợm, dối trá, lợi dụng lòng mê tín của tín đồ để vơ vét của cải, tiền bạc, loạn dâm, đạo đức giả v..v.. có phải là việc gian ác hay không? Ngụy tạo phép lạ, tín lý, bí tích để tạo quyền lực thế tục cho giới giáo sĩ v..v.. có phải là việc gian ác hay không? Cưỡng bách cải đạo, giết người ngoại đạo, tra tấn, thiêu sống người lạc đạo v..v.. có phải là việc gian ác không? Ai trả lời không, xin lên tiếng. Các “hội thánh” Ki-tô, trong 2000 năm nay đã làm những gì? Có làm điều gì gian ác không? Và ai lên thiên đường? Ai xuống hỏa ngục?

Chúng ta để ý, Chúa chỉ chọn 144000 người trong 12 bộ lạc Do Thái, không thấy Chúa nói đến các bộ lạc Bùi Chu, Phát Diệm hay Hố Nai, Gia Kiệm, hay Bolsa, San Jose, Sydney. Dân Do Thái là dân được Chúa chọn (chosen people) nhưng Chúa cũng chỉ chọn có 144000 người mà thôi. Các tín đồ Ki Tô Giáo Việt Nam hãy ngẫm nghĩ kỹ điều này và hãy tỉnh giấc mộng kê vàng. [Không những thế, trong Khải Huyền 9: 4, Thiên Chúa còn ra lệnh cho những con quái vật châu chấu giống như những con chiến mã, có khả năng châm chích như bọ cạp, không được phá hại cây cỏ mà chỉ nhắm vào những người không có dấu ấn của Thượng đế đóng trên trán. (They were told not to harm the grass of the earth or any plant or tree, but only those people who did not have the seal of God on their forefronts)

Quý vị tín đồ Ki-tô Việt Nam, nhất là các tín đồ tân tòng Tin Lành, những người tin vào những lời truyền đạo gian manh của giới giáo sĩ, nghĩ sao về chuyện này. Quý vị có thấy rằng mình đã bị đám mục sư, linh mục lừa bịp quý vị bằng một cái bánh vẽ trên trời mà dù có thật quý vị cũng không bao giờ có thể được hưởng theo như những lời không thể sai lầm của Chúa Tân Ước, nhất là trong sách Khải Huyền hay không? Quý vị có bao giờ nghĩ đến điều này hay không? Quý vị có bao nhiêu hi vọng được Chúa “cứu rỗi”, bốc cái xác chết đã rũa nát của quý vị (chắc chắn là ngày tận thế sẽ không xảy ra trong đời này của quý vị) lên thiên đường? Quý vị hãy dùng đến đầu óc một chút đi, và hãy cất bỏ gánh nặng thiên chúa trên vai của quý vị (đề nghị của mục sư Harry Wilson), đúng ra là gánh nặng giáo hoàng và các “bề trên” Công giáo hay gánh nặng Kinh Thánh Tin Lành. Hơn nữa, Giê-su là người như thế nào, có đáng để cho chúng ta trông mong vào sự “cứu rỗi” của ông ta không?

Về những chuyện trong Tân Ước chứng tỏ đạo đức thấp kém của Giê-su,

Giám Mục John Shelby Spong đã nhận định:

Chúng ta có thấy hấp dẫn đối với một Chúa [Giê-su] phải giết cả một bày heo để đuổi một con quỷ ra khỏi thân người hay không? Chúng ta có nên khâm phục và kính trọng người mà chúng ta gọi là Chúa đã nguyền rủa một cây sung khi nó không ra trái lúc trái mùa không?…

Cuốn Thánh Kinh đã làm cho tôi đối diện với quá nhiều vấn đề hơn là giá trị. Nó đưa đến cho tôi một Thiên Chúa mà tôi không thể kính trọng, đừng nói đến thờ phụng.

Có những đoạn trong 4 Phúc Âm mô tả Giê-su ở Nazareth như là một con người thiển cận, đầy hận thù, và ngay cả đạo đức giả. [10]

Về vấn đề đạo đức và trí tuệ của Giê-su thì không một người nào trong giới trí thức không biết đến nhận định của Bertrand Russell, một triết gia và khoa học gia nổi tiếng trên thế giới trong thế kỷ 20 với hai giải Nobel:

Riêng tôi, tôi thấy trong cả hai lãnh vực trí tuệ và đạo đức, Đức KiTô [Giê-su] không thể đứng ngang hàng với một số vĩ nhân khác trong lịch sử. Tôi nghĩ rằng tôi nên đặt Đức Phật và Socrates ở trên Giê-su trong hai lãnh vực này. [11]

Trong cuốn Tân Ước có đầy những chuyện chứng tỏ nhân cách, đạo đức và trí tuệ thấp kém của Giê-su, nhưng thảm thay, trên khắp thế giới, các tín đồ vẫn được dạy và tin là “Chúa toàn hảo”, “Tình Yêu của Chúa” bao trùm thế gian v..v.. nên phải “Kính Chúa” và hãy hãnh diện là “đầy tớ hầu hạ Chúa”, “thờ phụng Chúa”. Người Việt Nam không phải là người Do Thái, ai cũng biết vậy, nhưng vẫn cần phải nhắc lại ở đây. Tuy nhiên chẳng có ai cấm người Việt nam tin rằng mình sẽ được Giê-su cứu chuộc như cứu chuộc người Do Thái, dù rằng Tân Ước đã viết rõ, không làm gì có chuyện cứu chuộc người phi-Do Thái. Nhưng chẳng có ai nghĩ đến chuyện là chính người Do Thái lại không tin Giê-su là đấng cứu tinh của họ và do đó đã từ chối không chấp nhận vai trò cứu chuộc của Giê-su.

(Xem tiếp phần II: Thuần hóa tín đồ bằng những tín lý độc tài, ngụy tạo)

Chú thích


[1] The Times, April 2, 2010: The Vatican has moved to block an attempt to force the Pope to appear in court in the United States, after a lawyer filed a motion seeking his sworn testimony on what the Vatican knew about paedophile scandals. Giuseppe dalla Torre, head of the Vatican City Tribunal, said that Benedict XVI had diplomatic immunity as a head of state.]

 

[2] Roman Catholicism, p. 27: The Roman Catholic Church applies to herself the term “holy”, but the fact is that through the ages and in he official capacity the Roman Church has been guilty of the most atrocious crimes, practiced in the name of religion, including murder, robbery, persecution of all kinds, bribery, fraud, deception, and practically every other crime known to man. Such crimes have been practiced not merely by church members, but by popes, cardinals, bishops, and priests who, as a study of church history will show, undeniably were evil men…

John Calvin called the church of Rome in his day a foul harlot rather than the spouse of Christ, because of the low moral standard practiced and tolerated by her priests.

[3] Shorto, Russell, Gospel Truth, Riverhead Books, New York, 1997 : The Last Supper, the Virgin Birth, the Resurrection: one by one the great beams of Christianity are being tested. Biblical scholars – once the guardians of Christian theology – are now using the tools of archaeology, anthropology, linguistics, computer science, and even particle physics to probe the question “Who was Jesus?” The result is a radical revision of the Gospel story that is both surprisingly vivid and to some people, deeply shocking… Most important, the impact of the scientific perspective is having now that even scholars working under a conservative Catholic imprimatur agree that much of what we know of Jesus is myth… Scholars have known the truth – that Jesus was nothing more than a man with a vision – for decades; they have taught it to generations of priests and ministers, who do not pass it along to their flocks because they fear a backlash of anger. So the only ones left in the dark are ordinary Christians.

[4] [Christians believe that mankind was created specifically to have a relationship with God, but that sin separates all men from God (Romans 5:12, Romans 3:23). Christians believe that after His death on the cross, Christ was buried, He rose again, and now lives at the right hand of the Father, making intercession for the believers forever (Hebrews 7:25). Christianity proclaims that Jesus’ death on the cross was sufficient to completely pay the sin debt owed by all men and this is what restores the broken relationship between God and man (Hebrews 9:11-14, Hebrews 10:10, Romans 6:23, Romans 5:8).]

[5] Martin, Malachi, The Decline and Fall of the Roman Church, p. 230: Pope John XXIII told the opening session of his council on October 11, 1962, that “false doctrines and opinions still abound,” but that “today men spontaneously reject” them… But if Roncalli did not see where his new teaching was leading, hundreds of theologians and bishops did. In the sixties and the seventies after Roncalli’s death, they drew these conclusions and abandoned belief in original sin, in the Devil, and in many other fundamental doctrines.

[6] The theory of evolution made Adam and Eve legendary at best. Evolution was not easy for the religious establishment to accept, and still voices are raised today in remote areas of the world to resit it. Those voices will never succeed. Human life clearly evolved over a four-and-a-half-to-five-billion-year process. There were no first parents, and so the primeval act of disobedience on the part of first parents could not possibly have affected the whole human race. The myth was thus dealt a blow, and the monolithic story of salvation built by Christian apologists over the age began to totter.

[7] The God of the Old Testament is arguably the most unpleasant character in all fiction: jealous and proud of it; a petty, unjust, unforgiving control-freak; a vindictive, bloodthirsty ethnic cleanser; a misogynistic, homophobic, racist, infanticidal, genocidal, filicidal, pestilential, megalomaniacal, sadomasochistic, capriciously malevolent bully.

[8] When Jesus went out from there and departed to the region of Tyre and Sidon. And behold, a woman of Canaan came from that region and cried out to Him, saying, “Have mercy on me, O Lord, Son of David! My daughter is severely demon-possessed.” But He answered not a word. And His disciples came and urged Him, saying, “Send her away, for she cries out after us.”. But He answered and said, “I was not sent except to the lost sheep of the House of Israel.” Then she came and worshipped Him saying, “Lord, Help me!” But He answered and said, ” It is not good to take the children’s bread and throw it to the little dogs.” And she said, “True, Lord, yet even the little dogs eat the crumbs which fall from their masters’ table.” Then Jesus answered and said to her, “O woman, great is your faith! Let it be to you as you desire.” And her daughter was healed from that very hour.

[9] Frederick Heese Eaton, Scandalous Saints, p. 214: Jesus repeatedly admonished his disciples to love one another, and even to love their enemies. (John 13:35; Matthew 5:44) Yet when a non-Jewish woman begged him to heal her daughter, Jesus told her, “It is not fit to take the children (of Israel’s) bread and to cast it to dogs.” (Matthew 15:26) In other words he said, “You non-Jews are dogs. Why should I do anything for you?” How would you like to have Jesus call you a dog? Calling people dog who were not Jews is hardly an expression of love. Jesus was insolent, arrogant and conceited in calling this woman a dog. So in actual practice, Jesus the Saint was not so saintly after all. The facts show that Jesus actually hated those who were not Jews.

Saint Paul writes, allegedly under inspiration of God, “Jesus Christ the same yesterday, and today, and for ever.” (Hebrew 13:8) So if you were planning to go to heaven to be with the loving Jesus, and you are not a Jew, you had better think it over again.

[10] John Shelby Spong, Rescuing The Bible From Fundamentalism, pp. 21, 24: Are we drawn to a Lord who would destroy a herd of pigs in order to exorcise a demon? Are we impressed when the one we call Lord curses a fig tree because it did not bear fruit out of season?…

A literal Bible presents me with far more problems than assets. It offers me a God I cannot respect, much less worship. There are passages in the Gospels that portray Jesus of Nazareth as narrow-minded, vindictive, and even hypocritical.

[11] Russell, Bertrand, Why I Am Not A Christian, p. 19: I cannot myself feel that either in the matter of wisdom or in the manner of virtue Christ stands quite as high as some other people known to history. I think I should put Buddha and Socrates above Him in those respects.

http://www.sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN97_2.php
 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Chín 26, 2011 in Kt-tô giáo-Công giáo, Vatican

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: