Category Archives: Kt-tô giáo-Công giáo

Did a historical Jesus exist?

 Did a historical Jesus exist?

by Jim Walkeroriginated: 12 June 1997 / additions: 30 Jan. 2011

Amazingly, the question of an actual historical Jesus rarely confronts the religious believer. The power of faith has so forcefully driven the minds of most believers, and even apologetic scholars, that the question of reliable evidence gets obscured by tradition, religious subterfuge, and outrageous claims. The following gives a brief outlook about the claims of a historical Jesus and why the evidence the Christians present us cannot serve as justification for reliable evidence for a historical Jesus.



No one has the slightest physical evidence to support a historical Jesus; no artifacts, dwelling, works of carpentry, or self-written manuscripts. All claims about Jesus derive from writings of other people. There occurs no contemporary Roman record that shows Pontius Pilate executing a man named Jesus. Devastating to historians, there occurs not a single contemporary writing that mentions Jesus. All documents about Jesus came well after the life of the alleged Jesus from either: unknown authors, people who had never met an earthly Jesus, or from fraudulent, mythical or allegorical writings. Although one can argue that many of these writings come from fraud or interpolations, I will use the information and dates to show that even if these sources did not come from interpolations, they could still not serve as reliable evidence for a historical Jesus, simply because all sources about Jesus derive from hearsay accounts.

Hearsay means information derived from other people rather than on a witness’ own knowledge.

Courts of law do not generally allow hearsay as testimony, and nor does honest modern scholarship. Hearsay does not provide good evidence, and therefore, we should dismiss it.

If you do not understand this, imagine yourself confronted with a charge for a crime which you know you did not commit. You feel confident that no one can prove guilt because you know that there exists no evidence whatsoever for the charge against you. Now imagine that you stand present in a court of law that allows hearsay as evidence. When the prosecution presents its case, everyone who takes the stand against you claims that you committed the crime, not as a witness themselves, but solely because they claim other people said so. None of these other people, mind you, ever show up in court, nor can anyone find them.

Hearsay does not work as evidence because we have no way of knowing whether the person lied, or simply based his or her information on wrongful belief or bias. We know from history about witchcraft trials and kangaroo courts that hearsay provides neither reliable nor fair statements of evidence. We know that mythology can arise out of no good information whatsoever. We live in a world where many people believe in demons, UFOs, ghosts, or monsters, and an innumerable number of fantasies believed as fact taken from nothing but belief and hearsay. It derives from these reasons why hearsay cannot serves as good evidence, and the same reasoning must go against the claims of a historical Jesus or any other historical person.

Authors of ancient history today, of course, can only write from indirect observation in a time far removed from their aim. But a valid historian’s own writing gets cited with sources that trace to the subject themselves, or to eyewitnesses and artifacts. For example, a historian today who writes about the life of George Washington, of course, can not serve as an eyewitness, but he can provide citations to documents which give personal or eyewitness accounts. None of the historians about Jesus give reliable sources to eyewitnesses, therefore all we have remains as hearsay.



The most “authoritative” accounts of a historical Jesus come from the four canonical Gospels of the Bible. Note that these Gospels did not come into the Bible as original and authoritative from the authors themselves, but rather from the influence of early church fathers, especially the most influential of them all: Irenaeus of Lyon who lived in the middle of the second century. Many heretical gospels existed by that time, but Irenaeus considered only some of them for mystical reasons. He claimed only four in number; according to Romer, “like the four zones of the world, the four winds, the four divisions of man’s estate, and the four forms of the first living creatures– the lion of Mark, the calf of Luke, the man of Matthew, the eagle of John (see Against the Heresies). The four gospels then became Church cannon for the orthodox faith. Most of the other claimed gospel writings were burned, destroyed, or lost.” [Romer]

Elaine Pagels writes: “Although the gospels of the New Testament– like those discovered at Nag Hammadi– are attributed to Jesus’ followers, no one knows who actually wrote any of them.” [Pagels, 1995]

Not only do we not know who wrote them, consider that none of the Gospels existed during the alleged life of Jesus, nor do the unknown authors make the claim to have met an earthly Jesus. Add to this that none of the original gospel manuscripts exist; we only have copies of copies.

The consensus of many biblical historians put the dating of the earliest Gospel, that of Mark, at sometime after 70 C.E., and the last Gospel, John after 90 C.E. [Pagels, 1995; Helms]. This would make it some 40 years after the alleged crucifixion of Jesus that we have any Gospel writings that mention him! Elaine Pagels writes that “the first Christian gospel was probably written during the last year of the war, or the year it ended. Where it was written and by whom we do not know; the work is anonymous, although tradition attributes it to Mark…” [Pagels, 1995]

The traditional Church has portrayed the authors as the apostles Mark, Luke, Matthew, & John, but scholars know from critical textural research that there simply occurs no evidence that the gospel authors could have served as the apostles described in the Gospel stories. Yet even today, we hear priests and ministers describing these authors as the actual disciples of Christ. Many Bibles still continue to label the stories as “The Gospel according to St. Matthew,” “St. Mark,” “St. Luke,” St. John.” No apostle would have announced his own sainthood before the Church’s establishment of sainthood. But one need not refer to scholars to determine the lack of evidence for authorship. As an experiment, imagine the Gospels without their titles. See if you can find out from the texts who wrote them; try to find their names.

Even if the texts supported the notion that the apostles wrote them, consider the low life expectancy of humans in the first century. According to the religious scholar, J.D. Crossan, “the life expectancy of Jewish males in the Jewish state was then twenty-nine years.” [Crossan] Some people think this age appears deceptive because of the high infant mortally rates at birth. However, at birth the inhabitants of the Roman Empire had an even lower life expectancy of around twenty-five years. [source] According to Ulpian, a Roman jurist of the early third century C.E., the average life expectancy at birth came even lower to around twenty-one. [Potter] Of course these ages represent averages and some people lived after the age of 30, but how many? According to the historian Richard Carrier: “We have reason to believe that only 4% of the population at any given time was over 50 years old; over age 70, less than 2%. And that is under normal circumstances. But the Gospels were written after two very devastating abnormal events: the Jewish War and the Neronian Persecution, both of which would have, combined, greatly reduced the life expectancy of exactly those people who were eye-witnesses to the teachings of Jesus. And it just so happens that these sorts of people are curiously missing from the historical record precisely when the Gospels began to be circulated.” [Carrier] Even if they lived to those unlikely ages, consider the mental and physical toll (especially during the 1st century) which would have likely reduced their memory and capability to write. Moreover, those small percentages of people who lived past 50 years were usually wealthy people (aristocrats, politicians, land and slave owners, etc.). However, the Gospels suggest that the followers of Jesus lived poorly, and this would further reduce the chances for a long life span. Although the New Testament does not provide the ages of the disciples, most Christians think their ages came to around 20-30 years old. Jesus’ birth would have to have occurred before Herod’s death at 4 B.C.E. So if Jesus’ birth occurred in the year 4 B.C.E., that would put the age of the disciples, at the time of the writing of the first gospel, at around age 60-70 and the last gospel at around age 90-100! Based on just life expectancies alone, that would make the probability unlikely they lived during the writing of the first gospel, and extremely unlikely any of them lived during the writing of the last gospel (and I have used only the most conservative numbers).

The gospel of Mark describes the first written Bible gospel. And although Mark appears deceptively after the Matthew gospel, the gospel of Mark got written at least a generation before Matthew. From its own words, we can deduce that the author of Mark had neither heard Jesus nor served as his personal follower. Whoever wrote the gospel, he simply accepted the mythology of Jesus without question and wrote a crude an ungrammatical account of the popular story at the time. Any careful reading of the three Synoptic Gospels (Matthew, Mark, Luke) will reveal that Mark served as the common element between Matthew and Luke and gave the main source for both of them. Of Mark’s 666* verses, some 600 appear in Matthew, some 300 in Luke. According to Randel Helms, the author of Mark, stands at least at a third remove from Jesus and more likely at the fourth remove. [Helms]

* Most Bibles show 678 verses for Mark, not 666, but many Biblical scholars think the last 12 verses came later from interpolation. The earliest manuscripts and other ancient sources do not have Mark 16: 9-20. Moreover the text style does not match and the transition between verse 8 and 9 appears awkward. Even some of  today’s Bibles such as the NIV exclude the last 12 verses.

The author of Matthew had obviously gotten his information from Mark’s gospel and used them for his own needs. He fashioned his narrative to appeal to Jewish tradition and Scripture. He improved the grammar of Mark’s Gospel, corrected what he felt theologically important, and heightened the miracles and magic.

The author of Luke admits himself as an interpreter of earlier material and not an eyewitness (Luke 1:1-4). Many scholars think the author of Luke lived as a gentile, or at the very least, a Hellenized Jew. Many modern scholars think that the Gospel of Matthew and Luke came from the Mark gospel and a hypothetical document called “Q” (German Quelle, which means “source”). [Helms; Wilson] . However, since we have no manuscript from Q, no one could possibly determine its author or where or how he got his information or the date of its authorship. Again we get faced with unreliable methodology and obscure sources.

John, the last appearing Bible Gospel, presents us with long theological discourses from Jesus and could not possibly have come as literal words from a historical Jesus. The Gospel of John disagrees with events described in Mark, Matthew, and Luke. Moreover the unknown author(s) of this gospel wrote it in Greek near the end of the first century, and according to Bishop Shelby Spong, the book “carried within it a very obvious reference to the death of John Zebedee (John 21:23).” [Spong]

Please understand that the stories themselves cannot serve as examples of eyewitness accounts since they came as products of the minds of the unknown authors, and not from the characters themselves. The Gospels describe narrative stories, written almost virtually in the third person. People who wish to portray themselves as eyewitnesses will write in the first person, not in the third person. Moreover, many of the passages attributed to Jesus could only have come from the invention of its authors. For example, many of the statements of Jesus claim to have come from him while allegedly alone. If so, who heard him? It becomes even more marked when the evangelists report about what Jesus thought. To whom did Jesus confide his thoughts? Clearly, the Gospels employ techniques that fictional writers use. In any case the Gospels can only serve, at best, as hearsay, and at worst, as fictional, mythological, or falsified stories.



Even in antiquity people like Origen and Eusebius raised doubts about the authenticity of other books in the New Testament such as Hebrews, James, John 2 & 3, Peter 2, Jude, and Revelation. Martin Luther rejected the Epistle of James calling it worthless and an “epistle of straw” and questioned Jude, Hebrews and the Apocalypse in Revelation. Nevertheless, all New Testament writings came well after the alleged death of Jesus from unknown authors (with the possible exception of Paul, although still after the alleged death).

Epistles of Paul: Paul’s biblical letters (epistles) serve as the oldest surviving Christian texts, written probably around 60 C.E. Most scholars have little reason to doubt that Paul wrote some of them himself. Of the thirteen epistles, bible scholars think he wrote only eight of them, and even here, there occurs interpolations. Not a single instance in any of Paul’s writings claims that he ever meets or sees an earthly Jesus, nor does Paul give any reference to Jesus’ life on earth (except for a few well known interpolations). Therefore, all accounts about a Jesus could only have come from other believers or his imagination. Hearsay.

Epistle of James: Although the epistle identifies a James as the letter writer, but which James? Many claim him as the gospel disciple but the gospels mention several different James. Which one? Or maybe this James has nothing to do with any of the gospel James. Perhaps this writer comes from any one of innumerable James outside the gospels. James served as a common name in the first centuries and we simply have no way to tell who this James refers to. More to the point, the Epistle of James mentions Jesus only once as an introduction to his belief. Nowhere does the epistle reference a historical Jesus and this alone eliminates it from an historical account. [1]

Epistles of John: The epistles of John, the Gospel of John, and Revelation appear so different in style and content that they could hardly have the same author. Some suggest that these writings of John come from the work of a group of scholars in Asia Minor who followed a “John” or they came from the work of church fathers who aimed to further the interests of the Church. Or they could have simply come from people also named John (a very common name). No one knows. Also note that nowhere in the body of the three epistles of “John” does it mention a John. In any case, the epistles of John say nothing about seeing an earthly Jesus. Not only do we not know who wrote these epistles, they can only serve as hearsay accounts. [2]

Epistles of Peter: Many scholars question the authorship of Peter of the epistles. Even within the first epistle, it says in 5:12 that Silvanus wrote it. Most scholars consider the second epistle as unreliable or an outright forgery (for some examples, see the introduction to 2 Peter in the full edition of The New Jerusalem Bible, 1985). The unknown authors of the epistles of Peter wrote long after the life of the alleged Peter. Moreover, Peter lived (if he ever lived at all) as an ignorant and illiterate peasant (even Acts 4:13 attests to this). In short, no one has any way of determining whether the epistles of Peter come from fraud, an author claiming himself to know what Peter said (hearsay), or from someone trying to further the aims of the Church. Encyclopedias usually describe a tradition that Saint Peter wrote them. However, whenever you see the word “tradition” it refers to a belief passed down within a society. In other words: hearsay. [3], [4]

Epistle of Jude: Even early Christians argued about its authenticity. It quotes an apocryphal book called Enoch as if it represented authorized Scripture. Biblical scholars do not think it possible for the alleged disciple Jude to have written it because whoever wrote it had to have written it during a period when the churches had long existed. Like the other alleged disciples, Jude would have lived as an illiterate peasant and unable to write (much less in Greek) but the author of Jude wrote in fluent high quality Greek.

Of the remaining books and letters in the Bible, there occurs no other stretched claims or eyewitness accounts for a historical Jesus and needs no mention of them here for this deliberation.

As for the existence of original New Testament documents, none exist. No book of the New Testament survives in the original autograph copy. What we have then come from copies, and copies of copies, of questionable originals (if the stories came piecemeal over time, as it appears it has, then there may never have existed an original). The earliest copies we have came more than a century later than the autographs, and these exist on fragments of papyrus. [Pritchard; Graham] According to Hugh Schonfield, “It would be impossible to find any manuscript of the New Testament older than the late third century, and we actually have copies from the fourth and fifth. [Schonfield]



The editing and formation of the Bible came from members of the early Christian Church. Since the fathers of the Church possessed the scriptoria and determined what would appear in the Bible, there occurred plenty of opportunity and motive to change, modify, or create texts that might bolster the position of the Church or the members of the Church themselves.

The orthodox Church also fought against competing Christian cults. Irenaeus, who determined the inclusion of the four (now canonical) gospels, wrote his infamous book, “Against the Heresies.” According to Romer, “Irenaeus’ great book not only became the yardstick of major heresies and their refutations, the starting-point of later inquisitions, but simply by saying what Christianity was not it also, in a curious inverted way, became a definition of the orthodox faith.” [Romer] If a Jesus did exist, perhaps eyewitness writings got burnt along with them because of their heretical nature. We will never know.

In attempting to salvage the Bible the respected revisionist and scholar, Bruce Metzger has written extensively on the problems of the New Testament. In his book, “The Text of the New Testament– Its Transmission, Corruption and Restoration, Metzger addresses: Errors arising from faulty eyesight; Errors arising from faulty hearing; Errors of the mind; Errors of judgment; Clearing up historical and geographical difficulties; and Alterations made because of doctrinal considerations. [Metzger]

The Church had such power over people, that to question the Church could result in death. Regardless of what the Church claimed, most people simply believed what their priests told them.

In letter LII To Nepotian, Jerome writes about his teacher, Gregory of Nazianzus when he asked him to explain a phrase in Luke, Nazianzus evaded his request by saying “I will tell you about it in church, and there, when all the people applaud me, you will be forced against your will to know what you do not know at all. For, if you alone remain silent, every one will put you down for a fool.” Jerome responds with, “There is nothing so easy as by sheer volubility to deceive a common crowd or an uneducated congregation.”

In the 5th century, John Chrysostom in his “Treatise on the Priesthood, Book 1,” wrote, “And often it is necessary to deceive, and to do the greatest benefits by means of this device, whereas he who has gone by a straight course has done great mischief to the person whom he has not deceived.”

Ignatius Loyola of the 16th century wrote in his Spiritual Exercises: “To be right in everything, we ought always to hold that the white which I see, is black, if the Hierarchical Church so decides it”

Martin Luther opined: “What harm would it do, if a man told a good strong lie for the sake of the good and for the Christian church … a lie out of necessity, a useful lie, a helpful lie, such lies would not be against God, he would accept them.”

With such admission to accepting lies, the burning of heretical texts, Bible errors and alterations, how could any honest scholar take any book from the New Testament as absolute, much less using extraneous texts that support a Church’s intransigent and biased position, as reliable evidence?



In 1945, an Arab made an archeological discovery in Upper Egypt of several ancient papyrus books. They have since referred to it as The Nag Hammadi texts. They contained fifty-two heretical books written in Coptic script which include gospels of Thomas, Philip, James, John, Thomas, and many others. Archeologists have dated them at around 350-400 C.E. They represent copies from previous copies. None of the original texts exist and scholars argue about a possible date of the originals. Some of them think that they can hardly have dates later than 120-150 C.E. Others have put it closer to 140 C.E. [Pagels, 1979]

Other Gnostic gospels such as the Gospel of Judas, found near the Egyptian site of the Nag Hammadi texts, shows a diverse pattern of story telling, always a mark of myth. The Judas gospel tells of Judas Iscariot as Jesus’ most loyal disciple, just opposite that of the canonical gospel stories. Note that the text does not claim that Judas Iscariot wrote it. The Judas gospel, a copy written in Coptic, dates to around the third-to fourth-century. The original Greek version probably dates to between 130 and 170 C.E., around the same time as the Nag Hammadi texts. Irenaeus first mentions this gospel in Adversus Haereses (Against Heresies) written around 180 C.E., so we know that this represented a heretical gospel.

Since these Gnostic texts could only have its unknown authors writing well after the alleged life of Jesus, they cannot serve as historical evidence of Jesus anymore than the canonical versions. Again, we only have “heretical” hearsay.



Virtually all other claims of Jesus come from sources outside of Christian writings. Devastating to the claims of Christians, however, comes from the fact that all of these accounts come from authors who lived after the alleged life of Jesus. Since they did not live during the time of the hypothetical Jesus, none of their accounts serve as eyewitness evidence.

Josephus Flavius, the Jewish historian, lived as the earliest non-Christian who mentions a Jesus. Although many scholars think that Josephus’ short accounts of Jesus (in Antiquities) came from interpolations perpetrated by a later Church father (most likely, Eusebius), Josephus’ birth in 37 C.E. (well after the alleged crucifixion of Jesus), puts him out of range of an eyewitness account. Moreover, he wrote Antiquities in 93 C.E., after the first gospels got written! Therefore, even if his accounts about Jesus came from his hand, his information could only serve as hearsay.

Pliny the Younger (born: 62 C.E.) His letter about the Christians only shows that he got his information from Christian believers themselves. Regardless, his birth date puts him out of range as an eyewitness account.

Tacitus, the Roman historian’s birth year at 64 C.E., puts him well after the alleged life of Jesus. He gives a brief mention of a “Christus” in his Annals (Book XV, Sec. 44), which he wrote around 109 C.E. He gives no source for his material. Although many have disputed the authenticity of Tacitus’ mention of Jesus, the very fact that his birth happened after the alleged Jesus and wrote the Annals during the formation of Christianity, shows that his writing can only provide us with hearsay accounts.

Suetonius, a Roman historian, born in 69 C.E., mentions a “Chrestus,” a common name. Apologists assume that “Chrestus” means “Christ” (a disputable claim). But even if Seutonius had meant “Christ,” it still says nothing about an earthly Jesus. Just like all the others, Suetonius’ birth occurred well after the purported Jesus. Again, only hearsay.

Talmud: Amazingly some Christians use brief portions of the Talmud, (a collection of Jewish civil a religious law, including commentaries on the Torah), as evidence for Jesus. They claim that Yeshu in the Talmud refers to Jesus. However, this Yeshu, according to scholars depicts a disciple of Jehoshua Ben-Perachia at least a century before the alleged Christian Jesus or it may refer to Yeshu ben Pandera, a teacher of the 2nd centuy CE. Regardless of how one interprets this, the Palestinian Talmud didn’t come into existence until the 3rd and 5th century C.E., and the Babylonian Talmud between the 3rd and 6th century C.E., at least two centuries after the alleged crucifixion. At best it can only serve as a controversial Christian or Jewish legend; it cannot possibly serve as evidence for a historical Jesus.

Christian apologists mostly use the above sources for their “evidence” of Jesus because they believe they represent the best outside sources. All other sources (Christian and non-Christian) come from even less reliable sources, some of which include: Mara Bar-Serapion (circa 73 C.E.), Ignatius (50 – 98? C.E.), Polycarp (69 – 155 C.E.), Clement of Rome (? – circa 160 C.E.), Justin Martyr (100 – 165 C.E.), Lucian (circa 125 – 180 C.E.), Tertullian (160 – ? C.E.), Clement of Alexandria (? – 215 C.E.), Origen (185 – 232 C.E.), Hippolytus (? – 236 C.E.), and Cyprian (? – 254 C.E.). As you can see, all these people lived well after the alleged death of Jesus. Not one of them provides an eyewitness account, all of them simply spout hearsay.

As you can see, apologist Christians embarrass themselves when they unwittingly or deceptively violate the rules of historiography by using after-the-event writings as evidence for the event itself. Not one of these writers gives a source or backs up his claims with evidential material about Jesus. Although we can provide numerous reasons why the Christian and non-Christian sources prove spurious, and argue endlessly about them, we can cut to the chase by simply determining the dates of the documents and the birth dates of the authors. It doesn’t matter what these people wrote about Jesus, an author who writes after the alleged happening and gives no detectable sources for his material can only give example of hearsay. All of these anachronistic writings about Jesus could easily have come from the beliefs and stories from Christian believers themselves. And as we know from myth, superstition, and faith, beliefs do not require facts or evidence for their propagation and circulation. Thus we have only beliefs about Jesus’ existence, and nothing more.


Because the religious mind relies on belief and faith, the religious person can inherit a dependence on any information that supports a belief and that includes fraudulent stories, rumors, unreliable data, and fictions, without the need to check sources, or to investigate the reliability of the information. Although hundreds of fraudulent claims exist for the artifacts of Jesus, I will present only three examples which seem to have a life of their own and have spread through the religious community and especially on internet discussion groups.

The Shroud of Turin

Many faithful people believe the shroud represents the actual burial cloth of Jesus where they claim the image on the cloth represents an actual ‘photographic’ image left behind by the crucified body.

The first mention of the shroud comes from a treatise (written or dictated) by Geoffroi de Charny in 1356 and who claims to have owned the cloth (see The Book of Chivalry of Geoffroi De Charny). Later, in the 16th century, it suddenly appeared in a cathedral in Turin, Italy. (Note that thousands of claimed Jesus relics appeared in cathedrals throughout Europe, including the wood from the cross, chalices, blood of Jesus, etc. These artifacts proved popular and served as a prosperous commercial device which filled the money coffers of the churches.) [See The Family Jewels for some examples.]

Sadly, many people of faith believe that there actually exists scientific evidence to support their beliefs in the shroud’s authenticity. Considering how the Shroud’s apologists use the words, “science,” “fact,” and “authentic,” without actual scientific justification, and even include pseudo-scientists (without mentioning the ‘pseudo’) to testify to their conclusions, it should not come to any surprise why a faithful person would not question their information or their motives. Television specials have also appeared that purport the authenticity of the shroud. Science, however, does not operate though television specials who have a commercial interest and have no qualms about deceiving the public.

Experts around the world consider the 14-foot-long linen sheet, which has remained in a cathedral in Turin since 1578, a forgery because of carbon-dating tests performed in 1988. Three different independent radiocarbon dating laboratories in Zurich, Oxford and the University of Arizona yielded a date range of 1260-1390 C.E. (consistent with the time period of Charny’s claimed ownership). Joe Zias of Hebrew University of Jerusalem calls the shroud indisputably a fake. “Not only is it a forgery, but it’s a bad forgery.” The shroud actually depicts a man whose front measures 2 inches taller than his back and whose elongated hands and arms would indicate that he had the affliction of gigantism if he actually lived. (Also read Joe Nickell’s, Inquest On The Shroud Of Turin: Latest Scientific Findings)

Walter C. McCrone, et al, (see Judgment Day for the Shroud of Turin) discovered red ochre (a pigment found in earth and widely used in Italy during the Middle Ages) on the cloth which formed the body image and vermilion paint, made from mercuric sulphide, used to represent blood. The actual scientific findings reveal the shroud as a 14th century painting, not a two-thousand year-old cloth with Christ’s image. Revealingly, no Biblical scholar or scientist (with any credibility), cites the shroud of Turin as evidence for a historical Jesus.

The Burial box of James

Even many credible theologians bought this fraud, hook-line-and-sinker. The Nov./Dec. 2002, issue of Biblical Archaeology Review magazine announced a “world exclusive!” article about evidence of Jesus written in stone, claiming that they found the actual ossuary of “James, Brother of Jesus” in Jerusalem. This story exploded on the news and appeared widely on television and newspapers around the world.

Interestingly, they announced the find as the “earliest historical reference of Jesus yet found.” Since they claimed the inscribing on the box occurred around 70 C.E., that agrees with everything claimed by this thesis (that no contemporary evidence exists for Jesus). Even if the box script proved authentic, it would not provide evidence for Jesus simply because no one knew who wrote the script or why. It would only show the first indirect mention of a Jesus and it could not serve as contemporary evidence simply because it didn’t come into existence until long after the alleged death of Jesus.

The claim for authenticity of the burial box of James, however, proved particularly embarrassing for the Biblical Archaeology Review and for those who believed them without question. Just a few months later, archaeologists determined the inscription as a forgery (and an obvious one at that) and they found the perpetrator and had him arrested (see ‘Jesus box’ exposed as fake and A fake? James Ossuary dealer arrested, suspected of forgery).

Regrettably, the news about the fraud never matched the euphoria of the numerous stories of the find and many people today still believe the story as true.

Letters of Pontius Pilate

This would appear hilarious if not for the tragic results that can occur from believing in fiction: many faithful (especially on the internet) have a strong belief that Pontius Pilate actually wrote letters to Seneca in Rome where he mentions Jesus and his reported healing miracles.

Considering the lack of investigational temper of the religious mind, it might prove interesting to the critical reader that the main source for the letters of Pilate come from W. P. Crozier’s 1928 book titled, “Letters of Pontius Pilate: Written During His Governorship of Judea to His Friend Seneca in Rome.” The book cites Crozier as the editor as if he represented a scholar who edited Pilate’s letters. Well, from the title, it certainly seems to indicate that Pilate wrote some letters doesn’t it? However, unbeknownst or ignored by the uncritical faithful, this book represents Crozier’s first novel, a fictionalized account of what he thought Pilate would have written.

During the first publication, no one believed this novel represented fact and reviews of the day reveal it as a work of fiction.

Crozier, a newspaper editor, went to Oxford University and retained an interest in Latin, Greek and the Bible. He wrote this novel as if it represented the actual letters of Pilate. Of course no scholar would cite this as evidence because no letters exist of Pilate to Seneca, and Seneca never mentions Jesus in any of his writings.

The belief in Pilate’s letters represents one of the more amusing fad beliefs in evidential Jesus, however, it also reveals just how myths, fakes, and fictions can leak into religious thought. Hundreds of years from now, Crozier’s fictionalized account may very well end up just as ‘reliable’ as the gospels.



What appears most revealing of all, comes not from what people later wrote about Jesus but what people did not write about him. Consider that not a single historian, philosopher, scribe or follower who lived before or during the alleged time of Jesus ever mentions him!

If, indeed, the Gospels portray a historical look at the life of Jesus, then the one feature that stands out prominently within the stories shows that people claimed to know Jesus far and wide, not only by a great multitude of followers but by the great priests, the Roman governor Pilate, and Herod who claims that he had heard “of the fame of Jesus” (Matt 14:1)”. One need only read Matt: 4:25 where it claims that “there followed him [Jesus] great multitudes of people from Galilee, and from Decapolis, and from Jerusalem, and from Judea, and from beyond Jordan.” The gospels mention, countless times, the great multitude that followed Jesus and crowds of people who congregated to hear him. So crowded had some of these gatherings grown, that Luke 12:1 alleges that an “innumerable multitude of people… trode one upon another.” Luke 5:15 says that there grew “a fame abroad of him: and great multitudes came together to hear…” The persecution of Jesus in Jerusalem drew so much attention that all the chief priests and scribes, including the high priest Caiaphas, not only knew about him but helped in his alleged crucifixion. (see Matt 21:15-23, 26:3, Luke 19:47, 23:13). The multitude of people thought of Jesus, not only as a teacher and a miracle healer, but a prophet (see Matt:14:5).

So here we have the gospels portraying Jesus as famous far and wide, a prophet and healer, with great multitudes of people who knew about him, including the greatest Jewish high priests and the Roman authorities of the area, and not one person records his existence during his lifetime? If the poor, the rich, the rulers, the highest priests, and the scribes knew about Jesus, who would not have heard of him?

Then we have a particular astronomical event that would have attracted the attention of anyone interested in the “heavens.” According to Luke 23:44-45, there occurred “about the sixth hour, and there was darkness over all the earth until the ninth hour, and the sun was darkened, and the veil of the temple was rent in the midst.” Yet not a single mention of such a three hour ecliptic event got recorded by anyone, including the astronomers and astrologers, anywhere in the world, including Pliny the Elder and Seneca who both recorded eclipses from other dates. Note also that, for obvious reasons, solar eclipses can’t occur during a full moon (passovers always occur during full moons), Nor does a single contemporary person write about the earthquake described in Matthew 27:51-54 where the earth shook, rocks ripped apart (rent), and graves opened.

Matthew 2 describes Herod and all of Jerusalem as troubled by the worship of the infant Jesus. Herod then had all of the children of Bethlehem slain. If such extraordinary infanticides of this magnitude had occurred, why didn’t anyone write about it?

Some apologists attempt to dig themselves out of this problem by claiming that there lived no capable historians during that period, or due to the lack of education of the people with a writing capacity, or even sillier, the scarcity of paper gave reason why no one recorded their “savior.” But the area in and surrounding Jerusalem served, in fact, as the center of education and record keeping for the Jewish people. The Romans, of course, also kept many records. Moreover, the gospels mention scribes many times, not only as followers of Jesus but the scribes connected with the high priests. And as for historians, there lived plenty at the time who had the capacity and capability to record, not only insignificant gossip, but significant events, especially from a religious sect who drew so much popular attention through an allegedly famous and infamous Jesus.

Take, for example, the works of Philo Judaeus whose birth occurred in 20 B.C.E. and died 50 C.E. He lived as the greatest Jewish-Hellenistic philosopher and historian of the time and lived in the area of Jerusalem during the alleged life of Jesus. He wrote detailed accounts of the Jewish events that occurred in the surrounding area. Yet not once, in all of his volumes of writings, do we read a single account of a Jesus “the Christ.” Nor do we find any mention of Jesus in Seneca’s (4? B.C.E. – 65 C.E.) writings, nor from the historian Pliny the Elder (23? – 79 C.E.).

If, indeed, such a well known Jesus existed, as the gospels allege, does any reader here think it reasonable that, at the very least, the fame of Jesus would not have reached the ears of one of these men?

Amazingly, we have not one Jewish, Greek, or Roman writer, even those who lived in the Middle East, much less anywhere else on the earth, who ever mention him during his supposed life time. This appears quite extraordinary, and you will find few Christian apologists who dare mention this embarrassing fact.

To illustrate this extraordinary absence of Jesus Christ literature, just imagine going through nineteenth century literature looking for an Abraham Lincoln but unable to find a single mention of him in any writing on earth until the 20th century. Yet straight-faced Christian apologists and historians want you to buy a factual Jesus out of a dearth void of evidence, and rely on nothing but hearsay written well after his purported life. Considering that most Christians believe that Jesus lived as God on earth, the Almighty gives an embarrassing example for explaining his existence. You’d think a Creator might at least have the ability to bark up some good solid evidence.



Many problems occur with the reliability of the accounts from ancient historians. Most of them did not provide sources for their claims, as they rarely included bibliographic listings, or supporting claims. They did not have access to modern scholarly techniques, and many times would include hearsay as evidence. No one today would take a modern scholar seriously who used the standards of ancient historians, yet this proves as the only kind of source that Christology comes from. Couple this with the fact that many historians believed as Christians themselves, sometimes members of the Church, and you have a built-in prejudice towards supporting a “real” Jesus.

In modern scholarship, even the best historians and Christian apologists play the historian game. They can only use what documents they have available to them. If they only have hearsay accounts then they have to play the cards that history deals them. Many historians feel compelled to use interpolation or guesses from hearsay, and yet this very dubious information sometimes ends up in encyclopedias and history books as fact.

In other words, Biblical scholarship gets forced into a lower standard by the very sources they examine. A renowned Biblical scholar illustrated this clearly in an interview when asked about Biblical interpretation. David Noel Freeman (the General editor of the Anchor Bible Series and many other works) responded with:

“We have to accept somewhat looser standards. In the legal profession, to convict the defendant of a crime, you need proof beyond a reasonable doubt. In civil cases, a preponderance of the evidence is sufficient. When dealing with the Bible or any ancient source, we have to loosen up a little; otherwise, we can’t really say anything.”

-David Noel Freedman (in Bible Review magazine, Dec. 1993, p.34)

The implications appear obvious. If one wishes to believe in a historical Jesus, he or she must accept this based on loose standards. Couple this with the fact that all of the claims come from hearsay, and we have a foundation made of sand, and a castle of information built of cards.



Although the New Testament mentions various cities, geological sites, kings and people that existed or lived during the alleged life of Jesus, these descriptions cannot serve as evidence for the existence of Jesus anymore than works of fiction that include recognizable locations, and make mention of actual people.

Homer’s Odyssey, for example, describes the travels of Odysseus throughout the Greek islands. The epic describes, in detail, many locations that existed in history. But should we take Odysseus, the Greek gods and goddesses, one-eyed giants and monsters as literal fact simply because the story depicts geographic locations accurately? Of course not. The authors of mythical stories, fictions, and novels almost always use familiar landmarks as placements for their stories. The authors of the Greek tragedies not only put their stories in plausible settings as happening in the real world but their supernatural characters took on the desires, flaws and failures of mortal human beings. Consider that fictions such as King Kong, Superman, and Star Trek include recognizable cities, planets, and landmarks, with their protagonists and antagonists miming human emotions.

Likewise, just because the Gospels mention cities and locations in Judea, and known historical people, with Jesus behaving like an actual human being (with the added dimension of supernatural curses, miracles, etc.) but this says nothing about the actuality of the characters portrayed in the stories. However, when a story uses impossible historical locations, or geographical errors, we may question the authority of the claims.

For example, in Matt 4:8, the author describes the devil taking Jesus into an exceedingly high mountain to show him all the kingdoms of the world. Since there exists no spot on the spheroid earth to view “all the kingdoms,” we know that the Bible errs here.

John 12:21 says, “The same came therefore to Philip, which was of Bethsaida of Galilee. . . .” Bethsaida resided in Gaulonitis (Golan region), east of the Jordan river, not Galilee, which resided west of the river.

John 3:23 says, “John also was baptizing in Aenon near Salim. . . .” Critics agree that no such place as Aenon exists near Salim.

No one has evidence for a city named Nazareth at the time of the alleged Jesus. [Gauvin] Nazareth does not appear in the Old Testament, nor does it appear in the volumes of Josephus’s writings (even though he provides a list of the cities of Galilee). Oddly, none of the New Testament epistle writers ever mentions Nazareth or a Jesus of Nazareth even though most of the epistles appeared before the gospels. In fact no one mentions Nazareth until the Gospels, where the first one didn’t come into existence until about 40 years after the hypothetical death of Jesus. Apologists attempt to dismiss this by claiming that Nazareth existed as an insignificant and easily missed village (how would they know?), thus no one recorded it. However, whenever the Gospels speak of Nazareth, they always refer to it as a city, never a village, and a historian of that period would surely have noticed a city. (Note the New Testament uses the terms village, town, and city.) Nor can apologists fall on archeological evidence of preexisting artifacts for the simple reason that many cities get built on ancient sites. If a city named Nazareth existed during the 1st century, then we need at least one contemporary piece of evidence for the name, otherwise we cannot refer to it as historical.

Many more errors and unsupported geographical locations appear in the New Testament. And although one cannot use these as evidence against a historical Jesus, we can certainly question the reliability of the texts. If the scriptures make so many factual errors about geology, science, and contain so many contradictions, falsehoods could occur any in area.

If we have a coupling with historical people and locations, then we should also have some historical reference of a Jesus to these locations and people. But just the opposite proves the case. The Bible depicts Herod, the Ruler of Jewish Palestine under Rome as sending out men to search and kill the infant Jesus, yet nothing in history supports such a story. Pontius Pilate supposedly performed as judge in the trial and execution of Jesus, yet no Roman record mentions such a trial. The gospels portray a multitude of believers throughout the land spreading tales of a teacher, prophet, and healer, yet nobody in Jesus’ life time or several decades after, ever records such a human figure. The lack of a historical Jesus in the known historical record speaks for itself.



Many Christian apologists attempt to extricate themselves from their lack of evidence by claiming that if we cannot rely on the post chronicle exegesis of Jesus, then we cannot establish a historical foundation for other figures such as Alexander the Great, Augustus Caesar, Napoleon, etc. However, there sits a vast difference between historical figures and Jesus. There occurs either artifacts, writings, or eyewitness accounts for historical people, whereas, for Jesus we have nothing.

Alexander, for example, left a wake of destroyed and created cities behind. We have buildings, libraries and cities, such as Alexandria, left in his name. We have treaties, and even a letter from Alexander to the people of Chios, engraved in stone, dated at 332 B.C.E. For Augustus Caesar, we have the Res gestae divi augusti, the emperor’s own account of his works and deeds, a letter to his son (Epistula ad Gaium filium), Virgil’s eyewitness accounts, and much more. Napoleon left behind artifacts, eyewitness accounts and letters. We can establish some historicity to these people because we have evidence that occurred during their life times. Yet even with contemporary evidence, historians have become wary of after-the-fact stories of many of these historical people. For example, some of the stories of Alexander’s conquests, or Nero starting the fire in Rome always get questioned or doubted because they contain inconsistencies or come from authors who wrote years after the alleged facts. In qualifying the history of Alexander, Pierre Briant writes, “Although more than twenty of his contemporaries chronicled Alexander’s life and campaigns, none of these texts survive in original form. Many letters and speeches attributed to Alexander are ancient forgeries or reconstructions inspired by imagination or political motives. The little solid documentation we possess from Alexander’s own time is mainly to be found in stone inscriptions from the Greek cities of Europe and Asia.” [Briant]

Inventing histories out of whole cloth or embellished from a seed of an actual historical event appears common throughout the chronicle of human thought. Robert Price observes, “Alexander the Great, Caesar Augustus, Cyrus, King Arthur, and others have nearly suffered this fate. What keeps historians from dismissing them as mere myths, like Paul Bunyan, is that there is some residue. We know at least a bit of mundane information about them, perhaps quite a bit, that does not form part of any legend cycle.” [Price, pp. 260-261]

Interestingly, almost all important historical people have descriptions of what they looked like. We have the image of Augustus Caesar cast on denarius coins, busts of Greek and Roman aristocrats, artwork of Napoleon, etc. We have descriptions of facial qualities, height, weight, hair length & color, age and even portraits of most important historical figures. But for Jesus, we have nothing. Nowhere in the Bible do we have a description of the human shape of Jesus. How can we rely on the Gospels as the word of Jesus when no one even describes what he looked like? How odd that none of the disciple characters record what he looked like, yet believers attribute them to know exactly what he said. Indeed, this gives us a clue that Jesus came to the gospel writers and indirect and through myth. Not until hundreds of years after the alleged Jesus did pictures emerge as to what he looked like from cult Christians, and these widely differed from a blond clean shaven, curly haired Apollonian youth (found in the Roman catacombs) to a long-bearded Italian as depicted to this day. This mimics the pattern of Greek mythological figures as their believers constructed various images of what their gods looked like according to their own cultural image.

Historical people leave us with contemporary evidence, but for Jesus we have nothing. If we wanted to present a fair comparison of the type of information about Jesus to another example of equal historical value, we could do no better than to compare Jesus with the mythical figure of Hercules.



If a person accepts hearsay and accounts from believers as historical evidence for Jesus, then shouldn’t they act consistently to other accounts based solely on hearsay and belief?

To take one example, examine the evidence for Hercules of Greek mythology and you will find it parallels the “historicity” of Jesus to such an amazing degree that for Christian apologists to deny Hercules as a historical person belies and contradicts the very same methodology used for a historical Jesus.

Note that Herculean myth resembles Jesus in many areas. The mortal and chaste Alcmene, the mother of Hercules, gave birth to him from a union with God (Zeus). Similar to Herod who wanted to kill Jesus, Hera wanted to kill Hercules. Like Jesus, Hercules traveled the earth as a mortal helping mankind and performed miraculous deeds. Similar to Jesus who died and rose to heaven, Hercules died, rose to Mt. Olympus and became a god. Hercules gives example of perhaps the most popular hero in Ancient Greece and Rome. They believed that he actually lived, told stories about him, worshiped him, and dedicated temples to him.

Likewise the “evidence” of Hercules closely parallels that of Jesus. We have historical people like Hesiod and Plato who mention Hercules in their writings. Similar to the way the gospels tell a narrative story of Jesus, so do we have the epic stories of Homer who depict the life of Hercules. Aesop tells stories and quotes the words of Hercules. Just as we have a brief mention of Jesus by Joesphus in his Antiquities, Joesphus also mentions Hercules (more times than Jesus), in the very same work(see: 1.15; 8.5.3; 10.11.1). Just as Tacitus mentions a Christus, so does he also mention Hercules many times in his Annals. And most importantly, just as we have no artifacts, writings or eyewitnesses about Hercules, we also have nothing about Jesus. All information about Hercules and Jesus comes from stories, beliefs, and hearsay. Should we then believe in a historical Hercules, simply because ancient historians mention him and that we have stories and beliefs about him? Of course not, and the same must apply to Jesus if we wish to hold any consistency to historicity.

Some critics doubt that a historicized Jesus could develop from myth because they think there never occurred any precedence for it. We have many examples of myth from history but what about the other way around? This doubt fails in the light of the most obvious example– the Greek mythologies where Greek and Roman writers including Diodorus, Cicero, Livy, etc., assumed that there must have existed a historical root for figures such as Hercules, Theseus, Odysseus, Minos, Dionysus, etc. These writers put their mythological heroes into an invented historical time chart. Herodotus, for example, tried to determine when Hercules lived. As Robert M. Price revealed, “The whole approach earned the name of Euhemerism, from Euhemerus who originated it.” [Price, p. 250] Even today, we see many examples of seedling historicized mythologies: UFO adherents whose beliefs began as a dream of alien bodily invasion, and then expressed as actually having occurred (some of which have formed religious cults); beliefs of urban legends which started as pure fiction or hoaxes; propaganda spread by politicians which stem from fiction but believed by their constituents.

People consider Hercules and other Greek gods as myth because people no longer believe in the Greek and Roman stories. When a civilization dies, so do their gods. Christianity and its church authorities, on the other hand, still hold a powerful influence on governments, institutions, and colleges. Anyone doing research on Jesus, even skeptics, had better allude to his existence or else risk future funding and damage to their reputations or fear embarrassment against their Christian friends. Christianitydepends on establishing a historical Jesus and it will defend, at all costs, even the most unreliable sources. The faithful want to believe in Jesus, and belief alone can create intellectual barriers that leak even into atheist and secular thought. We have so many Christian professors, theologians and historical “experts” around the world that tell us we should accept a historical Jesus that if repeated often enough, it tends to convince even the most ardent skeptic. The establishment of history should never reside with the “experts” words alone or simply because a scholar has a reputation as a historian. Historical review has yet to achieve the reliability of scientific investigation, (and in fact, many times ignores it). If a scholar makes a historical claim, his assertion should depend primarily with the evidence itself and not just because he or she says so. Facts do not require belief. And whereas beliefs can live comfortably without evidence at all, facts depend on evidence.



Some people actually believe that just because so much voice and ink has spread the word of a character named Jesus throughout history, that this must mean that he actually lived. This argument simply does not hold. The number of people who believe or write about something or the professional degrees they hold say nothing at all about fact. Facts derive out of evidence, not from hearsay, not from hubris scholars, and certainly not from faithful believers. Regardless of the position or admiration held by a scholar, believer, or priest, if he or she cannot support a hypothesis with good evidence, then it can only remain a hypothesis.

While the possibility exists that an actual Jesus lived, a more likely possibility reveals that a mythology could have arrived totally out of earlier mythologies. Although we have no evidence for a historical Jesus, we certainly have many accounts for the mythologies of the Middle East during the first century and before. Many of these stories appear similar to the Christ saviour story.

Just before and during the first century, the Jews had prophesied about an upcoming Messiah based on Jewish scripture. Their beliefs influenced many of their followers. We know that powerful beliefs can create self-fulfilling prophesies, and surely this proved just as true in ancient times. It served as a popular dream expressed in Hebrew Scripture for the promise of an “end-time” with a savior to lead them to the promised land. Indeed, Roman records show executions of several would-be Messiahs, (but not a single record mentions a Jesus). Many ancients believed that there could come a final war against the “Sons of Darkness”– the Romans.

This then could very well have served as the ignition and flame for the future growth of Christianity. We know that the early Christians lived within pagan communities. Jewish scriptural beliefs coupled with the pagan myths of the time give sufficient information about how such a religion could have formed. Many of the Hellenistic and pagan myths parallel so closely to the alleged Jesus that to ignore its similarities means to ignore the mythological beliefs of history. Dozens of similar savior stories propagated the minds of humans long before the alleged life of Jesus. Virtually nothing about Jesus “the Christ” came to the Christians as original or new.

For example, the religion of Zoroaster, founded circa 628-551 B.C.E. in ancient Persia, roused mankind in the need for hating a devil, the belief of a paradise, last judgment and resurrection of the dead. Mithraism, an offshoot of Zoroastrianism probably influenced early Christianity. The Magi described in the New Testament appears as Zoroastrian priests. Note the word “paradise” came from the Persian pairidaeza.

Osiris, Hercules, Hermes, Prometheus, Perseus, Romulus, and others compare to the Christian myth. According to Patrick Campbell of The Mythical Jesus, all served as pre-Christian sun gods, yet all allegedly had gods for fathers, virgins for mothers; had their births announced by stars; got born on the solstice around December 25th; had tyrants who tried to kill them in their infancy; met violent deaths; rose from the dead; and nearly all got worshiped by “wise men” and had allegedly fasted for forty days. [McKinsey, Chapter 5]

Even Justin Martyr recognized the analogies between Christianity and Paganism. To the Pagans, he wrote: “When we say that the Word, who is first born of God, was produced without sexual union, and that he, Jesus Christ, our teacher, was crucified and died, and rose again, and ascended into heaven; we propound nothing different from what you believe regarding those whom you esteem sons of Jupiter (Zeus).” [First Apology, ch. xxi]

Virtually all of the mythical accounts of a savior Jesus have parallels to past pagan mythologies which existed long before Christianity and from the Jewish scriptures that we now call the Old Testament. The accounts of these myths say nothing about historical reality, but they do say a lot about believers, how they believed, and how their beliefs spread.

In the book The Jesus Puzzle, the biblical scholar, Earl Doherty, presents not only a challenge to the existence of an historical Jesus but reveals that early pre-Gospel Christian documents show that the concept of Jesus sprang from non-historical spiritual beliefs of a Christ derived from Jewish scripture and Hellenized myths of savior gods. Nowhere do any of the New Testament epistle writers describe a human Jesus, including Paul. None of the epistles mention a Jesus from Nazareth, an earthly teacher, or as a human miracle worker. Nowhere do we find these writers quoting Jesus. Nowhere do we find them describing any details of Jesus’ life on earth or his followers. Nowhere do we find the epistle writers even using the word “disciple” (they of course use the term “apostle” but the word simply means messenger, as Paul saw himself). Except for a few well known interpolations, Jesus always gets presented as a spiritual being that existed before all time with God, and that knowledge of Christ came directly from God or as a revelation from the word of scripture. Doherty writes, “Christian documents outside the Gospels, even at the end of the first century and beyond, show no evidence that any tradition about an earthly life and ministry of Jesus were in circulation.”

Furthermore, the epistle to the Hebrews (8:4), makes it explicitly clear that the epistle writer did not believe in a historical Jesus: “If He [Jesus] had been on earth, He would not be a priest.”

Did the Christians copy (or steal) the pagan ideas directly into their own faith? Not necessarily. They may have gotten many of their beliefs through syncretism or through independent hero archetype worship, innate to human story telling. If gotten through syncretism, pagans could very well have have influenced the first Christians, especially the ideas of resurrection, beliefs about good and evil, and virgin births. If gotten through independent means, it still says nothing about Christian originality because we know that pagans had beliefs about resurrected gods, long before Christianity existed. The hero archetypes still exist in our story telling today. As one personal example, as a boy I used to read and collect Superman comics. It never occurred to me at the time to see Superman as a Christ-figure. Yet, if you analyze Superman and Jesus stories, they have uncanny similarities. In fact the movie Superman Returns explicitly tells the Superman story through a savior’s point of view without once mentioning Jesus, yet Christians would innately know the connection. Other movies like Star WarsPhenomenonK-PAXThe Matrix, etc. also covertly tell savior stories. So whether the first Christians borrowed or independently came up with a savior story makes no difference whatsoever. The point here only aims to illustrate that Christians did not originate the savior story.

The early historical documents can prove nothing about an actual Jesus but they do show an evolution of belief derived from varied and diverse concepts of Christianity, starting from a purely spiritual form of Christ to a human figure who embodied that spirit, as portrayed in the Gospels. The New Testament stories appears as an eclectic hodgepodge of Jewish, Hellenized and pagan stories compiled by pietistic believers to appeal to an audience for their particular religious times.


The A.D. (Anno Domini, or “year of our Lord”) dating method derived from a monk named Dionysius Exiguus (Dennis the Little), in the sixth-century who used it in his Easter tables. Oddly, some people seem to think this has relevance to a historical Jesus. But of course it has nothing at all to do with it. In the time before and during the 6th century, people used various other dating methods. The Romans used A.U.C. (anno urbis conditae, “year of the founded city,” that being Rome). The Jews had their own dating system. Not until the tenth century did most churches accept the new dating system. The A.D. system simply reset the time of January 1, 754 A.U.C. to January 1, of year one A.D., which Dionysius obliquely derived from the belief of the date of “incarnation” of Jesus. The date, if one uses the Bible as history, can’t possibly hold true. *

Instead of B.C. and A.D., I have used the convention of B.C.E. (Before the Common Era) and C.E. (Common Era) as often used in scholarly literature. They correspond to the same dates as B.C. and A.D., but without alluding to the birth or death of an alleged Christ.

* Dionysius believed that the conception (incarnation) of Jesus occurred on March 25. This meant that the conception must have occurred nine months later on December 25, probably not coincidentally, the very same date that the Emperor Aurelian, in 274 C.E., declared December 25 a holiday in celebration of the birth of Mithras, the sun god. By 336 C.E., Christians replaced Mithras with Jesus’ birth on the same date. Dionysius then declared the new year several days later on January 1, probably to coincide with the traditional Roman year starting on January 1st. Dionysius probably never read the gospel account of the birth of Jesus because the Matthew gospel says his birth occurred while Herod served as King. That meant that if he did exist, his birth would have to occur in 4 B.C.E. or earlier. He made another ‘mistake’ by assigning the first year as 1 instead of 0 (everyone’s birthday starts at year 0, not 1). The concept of zero (invented from Arabia and India) didn’t come into Europe until about two hundred years later.



Although apologist scholars believe that an actual Jesus lived on earth, the reasons for this appear obvious considering their Christian beliefs. Although some secular freethinkers and atheists accept a historical Jesus (minus the miracles), they, like most Christians, simply accept the traditional view without question. As time goes on, more and more scholars have begun to open the way to a more honest look at the evidence, or should I say, the lack of evidence. So for those who wish to rely on scholarly opinion, I will give a few quotes from Biblical scholars, past and present:


When the Church mythologists established their system, they collected all the writings they could find and managed them as they pleased. It is a matter altogether of uncertainty to us whether such of the writings as now appear under the name of the Old and New Testaments are in the same state in which those collectors say they found them, or whether they added, altered, abridged or dressed them up.

-Thomas Paine (The Age of Reason)


The world has been for a long time engaged in writing lives of Jesus… The library of such books has grown since then. But when we come to examine them, one startling fact confronts us: all of these books relate to a personage concerning whom there does not exist a single scrap of contemporary information — not one! By accepted tradition he was born in the reign of Augustus, the great literary age of the nation of which he was a subject. In the Augustan age historians flourished; poets, orators, critics and travelers abounded. Yet not one mentions the name of Jesus Christ, much less any incident in his life. 

-Moncure D. Conway [1832 – 1907] (Modern Thought)


It is only in comparatively modern times that the possibility was considered that Jesus does not belong to history at all.

-J.M. Robertson (Pagan Christs)


Many people– then and now– have assumed that these letters [of Paul] are genuine, and five of them were in fact incorporated into the New Testament as “letters of Paul.” Even today, scholars dispute which are authentic and which are not. Most scholars, however, agree that Paul actually wrote only eight of the thirteen “Pauline” letters now included in the New Testament. collection: Romans, 1 and 2 Corinthians, Galatians, Philippians, 1 Thessalonians, and Philemon. Virtually all scholars agree that Paul himself did not write 1 or 2 Timothy or Titus– letters written in a style different from Paul’s and reflecting situations and viewpoints in a style different from those in Paul’s own letters. About the authorship of Ephesias, Colossians, and 2 Thessalonians, debate continues; but the majority of scholars include these, too, among the “deutero-Pauline”– literally, secondarily Pauline– letters.”

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University, (Adam, Eve, and the Serpent)


We know virtually nothing about the persons who wrote the gospels we call Matthew, Mark, Luke, and John.

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University, (The Gnostic Gospels)


Some hoped to penetrate the various accounts and to discover the “historical Jesus”. . . and that sorting out “authentic” material in the gospels was virtually impossible in the absence of independent evidence.”

-Elaine Pagels, Professor of Religion at Princeton University


The gospels are so anonymous that their titles, all second-century guesses, are all four wrong.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


Far from being an intimate of an intimate of Jesus, Mark wrote at the forth remove from Jesus.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


Mark himself clearly did not know any eyewitnesses of Jesus.

-Randel McCraw Helms (Who Wrote the Gospels?)


All four gospels are anonymous texts. The familiar attributions of the Gospels to Matthew, Mark, Luke and John come from the mid-second century and later and we have no good historical reason to accept these attributions.

-Steve Mason, professor of classics, history and religious studies at York University in Toronto (Bible Review, Feb. 2000, p. 36)


The question must also be raised as to whether we have the actual words of Jesus in any Gospel.

-Bishop John Shelby Spong


Many modern Biblical archaeologists now believe that the village of Nazareth did not exist at the time of the birth and early life of Jesus. There is simply no evidence for it.

-Alan Albert Snow (The Book Your Church Doesn’t Want You To Read)


But even if it could be proved that John’s Gospel had been the first of the four to be written down, there would still be considerable confusion as to who “John” was. For the various styles of the New Testament texts ascribed to John- The Gospel, the letters, and the Book of Revelations– are each so different in their style that it is extremely unlikely that they had been written by one person.

-John Romer, archeologist & Bible scholar (Testament)


It was not until the third century that Jesus’ cross of execution became a common symbol of the Christian faith.

-John Romer, archeologist & Bible scholar (Testament)


What one believes and what one can demonstrate historically are usually two different things.

-Robert J. Miller, Bible scholar, (Bible Review, December 1993, Vol. IX, Number 6, p. 9)


When it comes to the historical question about the Gospels, I adopt a mediating position– that is, these are religious records, close to the sources, but they are not in accordance with modern historiographic requirements or professional standards.

-David Noel Freedman, Bible scholar and general editor of the Anchor Bible series (Bible Review, December 1993, Vol. IX, Number 6, p.34)


Paul did not write the letters to Timothy to Titus or several others published under his name; and it is unlikely that the apostles Matthew, James, Jude, Peter and John had anything to do with the canonical books ascribed to them.

-Michael D. Coogan, Professor of religious studies at Stonehill College (Bible Review, June 1994)


A generation after Jesus’ death, when the Gospels were written, the Romans had destroyed the Jerusalem Temple (in 70 C.E.); the most influential centers of Christianity were cities of the Mediterranean world such as Alexandria, Antioch, Corinth, Damascus, Ephesus and Rome. Although large number of Jews were also followers of Jesus, non-Jews came to predominate in the early Church. They controlled how the Gospels were written after 70 C.E.

-Bruce Chilton, Bell Professor of Religion at Bard College (Bible Review, Dec. 1994, p. 37)


James Dunn says that the Sermon on the Mount, mentioned only by Matthew, “is in fact not historical.”

How historical can the Gospels be? Are Murphy-O-Conner’s speculations concerning Jesus’ baptism by John simply wrong-headed? How can we really know if the baptism, or any other event written about in the Gospels, is historical?

-Daniel P. Sullivan (Bible Review, June 1996, Vol. XII, Number 3, p. 5)


David Friedrich Strauss (The Life of Jesus, 1836), had argued that the Gospels could not be read as straightforward accounts of what Jesus actually did and said; rather, the evangelists and later redactors and commentators, influenced by their religious beliefs, had made use of myths and legends that rendered the gospel narratives, and traditional accounts of Jesus’ life, unreliable as sources of historical information.

-Bible Review, October 1996, Vol. XII, Number 5, p. 39


The Gospel authors were Jews writing within the midrashic tradition and intended their stories to be read as interpretive narratives, not historical accounts.

-Bishop Shelby Spong, Liberating the Gospels


Other scholars have concluded that the Bible is the product of a purely human endeavor, that the identity of the authors is forever lost and that their work has been largely obliterated by centuries of translation and editing.

-Jeffery L. Sheler, “Who Wrote the Bible,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Yet today, there are few Biblical scholars– from liberal skeptics to conservative evangelicals- who believe that Matthew, Mark, Luke, and John actually wrote the Gospels. Nowhere do the writers of the texts identify themselves by name or claim unambiguously to have known or traveled with Jesus.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Once written, many experts believe, the Gospels were redacted, or edited, repeatedly as they were copied and circulated among church elders during the last first and early second centuries.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The tradition attributing the fourth Gospel to the Apostle John, the son of Zebedee, is first noted by Irenaeus in A.D. 180. It is a tradition based largely on what some view as the writer’s reference to himself as “the beloved disciple” and “the disciple whom Jesus loved.” Current objection to John’s authorship are based largely on modern textural analyses that strongly suggest the fourth Gospel was the work of several hands, probably followers of an elderly teacher in Asia Minor named John who claimed as a young man to have been a disciple of Jesus.

-Jeffery L. Sheler, “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Some scholars say so many revisions occurred in the 100 years following Jesus’ death that no one can be absolutely sure of the accuracy or authenticity of the Gospels, especially of the words the authors attributed to Jesus himself.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Three letters that Paul allegedly wrote to his friends and former co-workers Timothy and Titus are now widely disputed as having come from Paul’s hand.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The Epistle of James is a practical book, light on theology and full of advice on ethical behavior. Even so, its place in the Bible has been challenged repeatedly over the years. It is generally believed to have been written near the end of the first century to Jewish Christians. . . but scholars are unable conclusively to identify the writer.

Five men named James appear in the New Testament: the brother of Jesus, the son of Zebedee, the son of Alphaeus, “James the younger” and the father of the Apostle Jude.

Little is known of the last three, and since the son of Zebedee was martyred in A.D. 44, tradition has leaned toward the brother of Jesus. However, the writer never claims to be Jesus’ brother. And scholars find the language too erudite for a simple Palestinian. This letter is also disputed on theological grounds. Martin Luther called it “an epistle of straw” that did not belong in the Bible because it seemed to contradict Paul’s teachings that salvation comes by faith as a “gift of God”– not by good works.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The origins of the three letters of John are also far from certain.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Christian tradition has held that the Apostle Peter wrote the first [letter], probably in Rome shortly before his martyrdom about A.D. 65. However, some modern scholars cite the epistle’s cultivated language and its references to persecutions that did not occur until the reign of Domitian (A.D. 81-96) as evidence that it was actually written by Peter’s disciples sometime later.

Second Peter has suffered even harsher scrutiny. Many scholars consider it the latest of all New Testament books, written around A.D. 125. The letter was never mentioned in second-century writings and was excluded from some church canons into the fifth century. “This letter cannot have been written by Peter,” wrote Werner Kummel, a Heidelberg University scholar, in his highly regarded Introduction to the New Testament.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


The letter of Jude also is considered too late to have been written by the attested author– “the brother of James” and, thus, of Jesus. The letter, believed written early in the second century.

-Jeffery L. Sheler, “The catholic papers,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


According to the declaration of the Second Vatican Council, a faithful account of the actions and words of Jesus is to be found in the Gospels; but it is impossible to reconcile this with the existence in the text of contradictions, improbabilities, things which are materially impossible or statements which run contrary to firmly established reality.

-Maurice Bucaille (The Bible, the Quran, and Science)


The bottom line is we really don’t know for sure who wrote the Gospels.

-Jerome Neyrey, of the Weston School of Theology, Cambridge, Mass. in “The Four Gospels,” (U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990)


Most scholars have come to acknowledge, was done not by the Apostles but by their anonymous followers (or their followers’ followers). Each presented a somewhat different picture of Jesus’ life. The earliest appeared to have been written some 40 years after his Crucifixion.

-David Van Biema, “The Gospel Truth?” (Time, April 8, 1996)


So unreliable were the Gospel accounts that “we can now know almost nothing concerning the life and personality of Jesus.”

-Rudolf Bultmann, University of Marburg, the foremost Protestant scholar in the field in 1926


The Synoptic Gospels employ techniques that we today associate with fiction.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


Josephus says that he himself witnessed a certain Eleazar casting out demons by a method of exorcism that had been given to Solomon by God himself– while Vespasian watched! In the same work, Josephus tells the story of a rainmaker, Onias (14.2.1).

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


For Mark’s gospel to work, for instance, you must believe that Isaiah 40:3 (quoted, in a slightly distorted form, in Mark 1:2-3) correctly predicted that a stranger named John would come out of the desert to prepare the way for Jesus. It will then come as something of a surprise to learn in the first chapter of Luke that John is a near relative, well known to Jesus’ family.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 43)


The narrative conventions and world outlook of the gospel prohibit our using it as a historical record of that year.

-Paul Q. Beeching, Central Connecticut State University (Bible Review, June 1997, Vol. XIII, Number 3, p. 54)


Jesus is a mythical figure in the tradition of pagan mythology and almost nothing in all of ancient literature would lead one to believe otherwise. Anyone wanting to believe Jesus lived and walked as a real live human being must do so despite the evidence, not because of it.

-C. Dennis McKinsey, Bible critic (The Encyclopedia of Biblical Errancy)


The gospels are very peculiar types of literature. They’re not biographies.

-Paula Fredriksen, Professor and historian of early Christianity, Boston University (in the PBS documentary, From Jesus to Christ, aired in 1998)


The gospels are not eyewitness accounts

-Allen D. Callahan, Associate Professor of New Testament, Harvard Divinity School


We are led to conclude that, in Paul’s past, there was no historical Jesus. Rather, the activities of the Son about which God’s gospel in scripture told, as interpreted by Paul, had taken place in the spiritual realm and were accessible only through revelation.

-Earl Doherty, “The Jesus Puzzle,” p.83


Before the Gospels were adopted as history, no record exists that he was ever in the city of Jerusalem at all– or anywhere else on earth.

-Earl Doherty, “The Jesus Puzzle,” p.141


Even if there was a historical Jesus lying back of the gospel Christ, he can never be recovered. If there ever was a historical Jesus, there isn’t one any more. All attempts to recover him turn out to be just modern remythologizings of Jesus. Every “historical Jesus” is a Christ of faith, of somebody’s faith. So the “historical Jesus” of modern scholarship is no less a fiction.

-Robert M. Price, “Jesus: Fact or Fiction, A Dialogue With Dr. Robert Price and Rev. John Rankin,” Opening Statement


It is important to recognize the obvious: The gospel story of Jesus is itself apparently mythic from first to last.

-Robert M. Price, professor of biblical criticism at the Center for Inquiry Institute (Deconstructing Jesus, p. 260)



Belief cannot produce historical fact, and claims that come from nothing but hearsay do not amount to an honest attempt to get at the facts. Even with eyewitness accounts we must tread carefully. Simply because someone makes a claim, does not mean it represents reality. For example, consider some of the bogus claims that supposedly come from many eyewitness accounts of alien extraterrestrials and their space craft. They not only assert eyewitnesses but present blurry photos to boot! If we can question these accounts, then why should we not question claims that come from hearsay even more? Moreover, consider that the hearsay comes from ancient and unknown people that no longer live.

Unfortunately, belief and faith substitute as knowledge in many people’s minds and nothing, even direct evidence thrust on the feet of their claims, could possibly change their minds. We have many stories, myths and beliefs of a Jesus but if we wish to establish the facts of history, we cannot even begin to put together a knowledgeable account without at least a few reliable eyewitness accounts.

Of course a historical Jesus may have existed, perhaps based loosely on a living human even though his actual history got lost, but this amounts to nothing but speculation. However we do have an abundance of evidence supporting the mythical evolution of Jesus. Virtually every detail in the gospel stories occurred in pagan and/or Hebrew stories, long before the advent of Christianity. We simply do not have a shred of evidence to determine the historicity of a Jesus “the Christ.” We only have evidence for the belief of Jesus.

So if you hear anyone who claims to have evidence for a witness of a historical Jesus, simply ask for the author’s birth date. Anyone whose birth occurred after an event cannot serve as an eyewitness, nor can their words alone serve as evidence for that event.

Sources (click on a blue highlighted title if you’d like to obtain it or read it):

Briant, Pierre, “Alexander the Great: Man of Action Man of Spirit,” Harry N. Abrams, 1996

Carrier, Richard, “Reply to McFall on Jesus as a Philosopher (2004)

Crossan, J.D., “Jesus: a revolutionry biography

Doherty, Earl, “The Jesus Puzzle,” Canadian Humanist Publications, 1999

Flavius, Josephus (37 or 38-circa 101 C.E.), Antiquities

Gauvin, Marshall J., “Did Jesus Christ Really Live?” (from:

Gould, Stephen Jay “Dinosaur in a Haystack,” (Chapter 2), Harmony Books, New York, 1995

Graham, Henry Grey, Rev., “Where we got the Bible,” B. Heder Book Company, 1960

Helms, Randel McCraw , “Who Wrote the Gospels?“, Millennium Press

Irenaeus of Lyon (140?-202? C.E.), Against the Heresies

McKinsey, C. Dennis “The Encyclopedia of Biblical Errancy,” Prometheus Books, 1995

Metzger, Bruce,”The Text of the New Testament– Its Transmission, Corruption, and Restoration,” Oxford University Press, 1968

Pagels, Elaine, “The Gnostic Gospels,” Vintage Books, New York, 1979

Pagels, Elaine, “Adam, Eve, and the Serpent,” Vintage Books, New York, 1888

Pagels, Elaine, “The Origin of Satan,” Random House, New York, 1995

Potter, David Stone, Mattingly, Dr. David J., “Life, Death, and Entertainment in the Roman Empire

Price, Robert M.,” Deconstructing Jesus,” Prometheus Books, 2000

Pritchard, John Paul, “A Literary Approach to the New Testament,” Norman, University of Oklahoma Press, 1972

Robertson, J.M. “Pagan Christs,” Barnes & Noble Books, 1966

Romer, John, “Testament : The Bible and History,” Henry Holt and Company, New York, 1988

Schonfield, Hugh Joseph, “A History of Biblical Literature,” New American Library, 1962

Spong, Bishop Shelby, “Rescuing the Bible from Fundamentalism,” HarperSanFrancisco, 1991

Tacitus (55?-117? C.E.), Annals

Wilson, Dorothy Frances, “The Gospel Sources, some results of modern scholarship,” London, Student Christian Movement press, 1938

The Revell Bible Dictionary,” Wynwood Press, New York, 1990

King James Bible, 1611

U.S. News & World Report, Dec. 10, 1990

Various issues of Bible Review magazine, published by the Biblical Archaeology Society, Washington D.C.

Online sources:

[1]  Epistle of James, from Theopedia

[2]  Epistles of John, Wikipedia

[3]  First Epistle of Peter, from Theopedia

[4]  Second Epistle of Peter, from Theopedia





Linh mục, giám mục công giáo phạm tội tình dục trẻ em

Cập nhật ngày 22/03/2012:
22 Mar – Brothers suing Delbarton School, claiming they were abused by monks:|mostcom
20 Mar – India arrests priest on US molestation charge:
18 Mar – Forced castrations reportedly found in Roman Catholic care:
17 Mar – Desperate Catholic Church Targets Victims Of Pedophile Priests:
16 Mar – Pastor at Va church faces sex charges:
10 Mar – Former Lake George Pastor Charged with 15 Sex Abuse Crimes:
08 Mar – Pastor found guilty of child sex abuse:
06 Mar – Pastor gets 158 years to life for molesting girls:
05 Mar – Church of England apologises for historic child abuse in Northamptonshire:
02 Mar – Ex-priest’s abuse victim ‘wanted to die’ (includes video):
1. 28 Feb Child sexual abuse: Paedophiles in holy garbs molest kids, betraying parents’ trust:
2. 25 Feb Ex-priest Daniel Curran admits to child sex abuse charges:
3. 24 Feb Kansas City priest accused of molesting 4 brothers:,0,5357818.story
4. 23 Feb Police: Pastor arrested for four counts of raping a minor:
5. 16 Feb Hundreds of suspected pedophile priests plague California:
6. 09 Feb Former Md. pastor guilty of child sex offense:
7. 08 Feb Vatican investigated 4,000 cases of child sex abuse in the last 10 years, U.S. cardinal reveals:
8. 06 Feb Pastor arrested in Mexico for sexual assault:
9. 04 Feb Nearly 550 people file sexual abuse claims against Milwaukee archdiocese:
10. 01 Feb Former pastor facing child sex charges:

Nhãn: , , ,

SNAP: Tổ chức giúp những người bị Linh Mục hiếp dâm

From: Long Hoang
To: “”
Sent: Monday, 13 February 2012 11:30 AM
Subject: [GoiDan] Fw: SNAP: Tổ chức giúp những người bị Linh Mục hiếp dâm

63 Rue de Richelieu, Paris, FR, 75002
Barbara Blaine 312 399 4747,
Lieve Halsberghe, +32 475 910 918,,
Barbara Dorris 314 503 0003,

Sự thật là cách bào chữa tốt nhất cho sự vu khống
Truth is the best vindication against slander
01: Pope begs ‘forgiveness from God’ — Giáo Hoàng van xin sự tha thứ của Thượng Đế
02: Australia Black-collar crime — Tội phạm cổ áo đen ở Australia
03: Australia Broken Rites — Tổ chức Broken Rites Australia vạch tội của Linh Mục hiếp dâm
04: Clergy Sexual Abuse in Australia — Linh Mục hiếp dâm ở Australia
05: Catholic sexual abuse scandal in Europe — Linh Mục hiếp dâm ở Europe
06: France: Archdiocese of Paris — Linh Mục hiếp dâm ở Paris
François Lefort : sentenced to 8 years in prison for the rape of minors. — Linh Mục hiếp dâm lảnh 8 năm tù
Pierre Dufour : sentenced to 15 years in prison for rape and sexual assault. — Linh Mục hiếp dâm bị 15 năm tù
07: France: Bishops ashamed of priests — Giám Mục xấu hổ vì Linh Mục hiếp dâm
08: France: Priest admits child abuse — Linh Mục nhận tội hiếp dâm trẻ em
09: Gambling-priest-gets-3-years-prison — Linh Mục lấy cắp tiền đi đánh bài bị 3 năm tù
10: Archdiocese accused-of-Covering-up — Giáo Phận Philadelphia bị truy tố vì che dấu Linh Mục hiếp dâm
11: Missouri Bishop-covered-up-abuse — Giám Mục ở Missouri che dấu Linh Mục hiếp dâm
12: At least 300 priests have died of AIDS — Ít nhất có 300 Linh Mục chết vì bệnh Aids
13: Roman Catholic Priests and AIDS — Linh Mục và bệnh Aids
14: Brazil Church Sex Scandal — Linh Mục hiếp dâm ở Brazil
15: Brazil Priest sentenced 60 years — Linh Mục hiếp dâm ở Brazil bị 60 năm tù
16: Irish priest extradited from Brazil — Linh Mục Irish trốn sang Brazil bị dẫn độ về nước Ireland
17: Convicted Priest Returns to Canada — Linh Mục trốn sang Belgium, bị dẫn độ về Canada

18: Catholic priests accused of abuse — Linh Mục hiếp dâm ở Anh, Pháp, Đức, Ý, Áo, Canada, Spain, vv…
19: Database of publicly accused Priests in the USA — 4390 Linh Mục bị truy tố ở Mỹ
20: Corruption scandal shakes Vatican — Tham nhũng chấn động Vatican
21: Former monk convicted in Italy of raping nun — Italy: nam tu sĩ hiếp dâm nữ tu sĩ, bị phạt 9 năm tù
22: Châu Âu: Số người rời bỏ tôn giáo ngày càng đông — Bản tin của đài VOA (Voice of America)

From: Ba Nguyen
To: GoiDan
Sent: Sun, Feb 12, 2012 7:22 pm
Subject: Fw: SNAP: Tổ chức giúp những người bị Linh Mục hiếp dâm

Thưa ông Hoàng Long

Ông đưa những tin tức LM hiếp dâm con nít lên diễn đàn coi chừng sẽ bị các con Chúa đưa ông ra tòa đấy. Vì sao?
– Vì đối với họ, tất cả những ai không thờ Chúa như họ đều là xấu, kể cả những ai thờ các thần khác mà không phải là Chúa Cha Jéhovah và Chúa Con Jésus đều là kẻ xấu. Ông không thấy họ thường chửi rủa “Bọn vô thần” đó sao?
– Khi một đứa trẻ bị ẵm vào nhà thờ rửa tội. Thì việc đầu tiên là ông LM đuổi quỷ ra khỏi người đứa bé. Có nghĩa là tất cả mọi đứa trẻ sinh ra đều có một con quỷ trong người nó. Con quỷ này cũng rất lì. Cho nên ông LM phải đuổi đến 2 lần chứ không phải một lần. (Sau đó thì con quỷ có ra khỏi mình đứa bé hay không thì không ai biết).
– Tiếp đó, ông LM làm phép ra lịnh cho Chúa Jésus vào ngự trong mình đứa bé. Và từ đó mọi hành động của đứa bé đều do sự dẫn dắt của Chúa Jésus.
Cho nên, nếu ông nói rằng: Một người Công Giáo A,B,C gì đó trộm cắp hay hiếp dâm con nít là đã bị họ lên án, phản đối ông rồi. Vì họ nghĩ rằng ông A,B,C gì đó đã là con Chúa, đã được LM đuổi quỷ và luôn luôn có Chúa hướng dẫn mọi hành động thì không thể làm những chuyện xấu xa đồi bại như vậy được. Huống hồ ông LM là người đã được Chúa chọn, là Chúa thứ hai (theo LM Vũ Đức) thay mặt Chúa, có quyền tha tội hay buộc tội mọi người. Như vậy thì ông ta không thể làm bậy được. Nếu ông ta làm bậy tức là Chúa làm bậy hay sao???

Tuy nhiên, nếu ông có đủ bằng chứng LM hiếp dâm con nít hàng loạt như vậy thì tôi có đề nghị như sau:
Theo như bà Dr Thanh cho biết thì ở Canada có một hội chui, đó là “Hội Vợ Linh Mục”. Ai cũng biết khi họ đã lập ra cái hội, có nghĩa là phải đông lắm chứ không phải ít. Và ai cũng biết rằng tất cả mọi sắc dân dù đen, đỏ, vàng, trắng gì thì sự dâm dục cũng như nhau. Như vậy thì ở Canada có rất nhiều bà là vợ LM, chẳng lẽ những nước khác lại không có??? Vô lý! Tôi nghĩ là mọi nơi đều có rất nhiều như ở Canada. Nhưng họ chỉ lén lút, chưa lập hội đấy thôi.
Như vậy thì, theo tôi, ngoài cái việc giúp đỡ cho các trẻ em bị LM còn hiếp dâm thì mỗi giáo xứ cũng nên lập thêm cái “HỘI VỢ LINH MỤC” nữa thì may ra (tôi nói may ra thôi, chưa chắc) có thể làm hạ hỏa con lợn lòng của mấy cha. Và ở Mỹ sẽ không đến nỗi có đến hơn 5.000 ông LM đang ngồi tù vì tội hiếp dâm con nít.

Đó là vài ý mọn tôi xin đóng góp. Xin các con Chúa xem xét.




Truyền Đạo hay là những tên Sát Nhân? Missionaries or Murderers?

From: Ba Nguyen []
Sent: Monday, February 27, 2012 6:58 AM
Subject: Re: kính gởi ông Nhan Nguyen-Linh muc Truyền Đạo Hay Là Những Tên Sát Nhân?

Kính gởi ông Nhan Nguyen và toàn thể bạn đọc.

Tất cả 6 câu hỏi mà ông Nhan Nguyen nêu ra dưới đây, chúng tôi đã tranh cãi khoảng một năm trước đây. Nhưng thỉnh thoảng vẫn còn có người cố tình (như ông Nhan Nguyen) đem ra xài lại. Buộc lòng tôi phải trở lại vấn đề này một lần nữa.

Những thắc mắc của ông Nhan Nguyen (NN) có thể gom lại 3 ý chính , đó l� :

1- Ông/bà Hoàng Thục An bịa đặt, lấy râu ông nọ, cắm cằm bà kia……Tôi xin trả lời: hoàn toàn sai. Tất cả những tài liệu lịch sử mà Ô/B. H.T.A trích dẫn lâu nay đều là sự thật, thật đến nỗi bao nhiêu bậc trí thức của CG đều ngậm bồ hòn làm ngọt, không thể phản biện được.

2- Công Giáo đã làm nhiều việc thiện. Tôi xin trả lời: Đúng! CG đã làm nhiều việc, nếu nhìn một cách hời hợt bên ngoài thì đó là những việc thiện. Nhưng TẤT CẢ những cuộc từ thiện đó đều không phát xuất từ lòng thương người, mà xuất phát từ mục đích kiếm thêm tín đồ cho giáo hội mà thôi. Tôi không phủ nhận lòng thương người thực sự xuất phát từ những nhân viên con chiên khi tận mắt chứng kiến những đau khổ của nhân loại. Đó là thứ tình cảm tự nhiên của con người, trước những bất hạnh của đồng loại, mà ai cũng có. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là những tu sĩ cán bộ trong tổ chức của Giáo hội, khi họ quyết định tổ chức một việc làm từ thiện, thì việc trước tiên họ nhắm đến là kiếm thêm tín đồ. Cho nên, không có cuộc từ thiện nào của CG mà thiếu việc truyền đạo và dụ đạo.

3- Ông Nhan nguyen cho rằng các nước Tây Phương phát triển được là nhờ nền văn hóa Ki-Tô-Giáo.?

Sai! Phi Luật Tân toàn tòng CG đã mấy trăm năm, cả nửa triệu đàn bà Phi phải đi làm ô sin khắp thế giới. Haiti với 90% dân số theo Ki-Tô-Giáo, mà hiện nay dân Haiti phải ăn bánh làm bằng đất sét….v.v…

Trái lại, qua vụ án của Linh Mục Bruno và Galiléo. Và cho đến ngày nay, trong khi 99,85% khoa học gia trên toàn thế giới đều công nhận thuyết tiến hóa của Charles Darwin là đúng, thì Giáo hội CG vẫn tìm mọi cách để chống đối thuyết tiến hóa và cố cãi chày, cãi cối để bênh vực thuyết sáng tạo. Vài năm gần đây họ còn cố nặn ra cái thuyết tào lao ‘thiết kế thông minh’ nữa chớ.

Như vậy, chúng ta có thể kết luận mà không sợ sai lầm rằng: “Từ xưa đến nay, Vatican chính là tổ chức đã trì kéo, cản trở sự tiến bộ của nhân loại trên tất cả mọi phương diện về văn hóa cũng như khoa học ”

Trên đây là vài ý kiến rất ngắn gọn của tôi. Muốn hiểu rõ hơn về đề tài này, kính mời quý vị đọc bài:“Ki-Tô-Giáo và nền văn minh Âu-Mỹ” của GS. Trần Chung Ngọc dưới đây:
(xin bấm v� o b� i dưới đây để đọc b� i)

“Ki-Tô-Giáo và nền văn minh Âu-Mỹ” trích trong


Trần Chung Ngọc

—– Forwarded Message —–
From: NhanNguyen
To: nhiều diễn đàn thư tín
Sent: Friday, 24 February 2012 9:25 AM
Subject: (CHÍNH NGHĨA): Re: Linh muc Truyền Đạo Hay Là Những Tên Sát Nhân?

Kính ông hay bà Hoàng Thục An,

Tôi nghĩ tài liệu mà ông bà phổ biến dưới đây là một sự bày đặt, xuyên tạc, lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia. Tại sao lại phải dựng chuyện viễn vông cà hàng ngàn năm xa xưa, bày đặt mà lừa thiên hạ. Hãy nhìn ngay hiện tại:

1- Âu châu, Bắc Mỹ, với một nến văn minh tân tiến và tràn đầy tình thương bác ái do tinh thần văn hóa Thiên Chúa giáo , cụ thể là công giáo mà phát triển.

2- Các hội từ thiện bác ái lớn lao trên thế giới, xuất phát từ Âu Mỹ, trong tinh thần văn hóa Thiên Chúa giáo, cụ thể là công giáo, đã và đang băng bó bao nhiêu vết đau cho nhân loại, cứu giúp bao nhiêu nơi nghèo khó khắp hoàn cầu.

3- Các bệnh viện, nhà thương với huy hiệu chữ thập đỏ (công giáo), từ khởi đầu cho đến bây giờ đang hiện hành để trị bệnh cứu nhân độ thế , đã phát khởi do tinh thần công giáo mà hình thành.

4- Sau ngày 30-4-1975, hàng triệu người Việt bỏ nước, vượt biển ra đi tìm lẽ sống , thí ai ai cũng muốn tìm đến các nước Thiên Chúa giáo, cụ thể là công giáo, ở Âu Mỹ mà hầu hết những người tỵ nạn đều được các nhà thờ, nhà dòng cưu mang trong thời gian đầu.

5- Nhìn ngay vào Việt Nam từ xưa nay : các viện mồ côi, các trại cùi, hầu hết đều do các vị giám mục, linh mục, dì phước, ( công giáo ) thành lập, nuôi dưỡng.

6- Nhìn đến nền văn hóa Việt Nam ta, một công lao rất lớn mà công giáo đã đãi ngộ cho dân tộc ta, đó là chữ quốc ngữ mà tôi đang viết đây, do sáng kiến một vị Thừa sai công giáo và sự tiếp tay của ông Trương Vĩnh Ký.
Kể ra thì còn rất nhiều đều tốt lành mà công giáo đã cống hiến cho nhân loại, nhiều vô số, chắc chắn là ông, bà cũng rất biết, mà chỉ vì quên, hoặc cố ý quên, muốn chối bỏ sự thật.

Phương ngôn Tây có câu rằng :” Hãy cho tôi biết, bạn quen những ai, thì tôi sẽ nói bạn là người thế nào ”. Bây giờ thấy Hoàng Thục An hay chửi một tôn giáo đã và đang phục vụ rất tốt cho loài người, thì ai cũng biết Hoàng Thục An là hạng người nào rồi. Việt Nam ta có câu : ” Ngậm máu phun người.”. Đó chính là Hoàng Thục An.

From: Hoang Thuc An
Subject: Linh muc Truyền Đạo Hay Là Những Tên Sát Nhân?

(xin bấm vào bài dưới đây để đọc bài)

Truyền Đạo hay là những tên Sát Nhân?
Missionaries or Murderers? 

Kitô hóa ở Âu Châu 
(The Christianising of Europe)
by Kenneth Humphreys
Hoài Vy sưu tầm


Hồ Sơ LM Giuse Nguyễn Ngọc Dũng


From: <> 
Subject: Thong diep khan thiet: Dung tro thanh nan nhan thu 5 của Lm Giuse Dung Date: Friday, February 10, 2012, 6:47 PM

Kinh thưa quý vị,
Đầu tuần này, Thu Nga đã gặp Giám mục Toulon
Và đã gởi Thơ tố cáo này tới Giám Mục
Thu Nga đã yêu cầu Tamlinhvaodoi (SH: cho đến hôm nay 12 Feb 2012, đường link và tựa bài vẫn còn, nhưng nội dung đã không còn) thông tin này cho toàn thể quý vị.
Xin quý vị thêm lời cầu nguyện
cho cả LM Giuse Dũng lẫn các nạn nhân


Tamlinhvaodoi xin xác quyết như sau
Mục đích gởi mail này :
Không phải để bôi xấu Giáo hội
Không phải đề chống phá Phong trào Thánh Linh
Không phải để chống phá Mẹ Mẫu Tâm bảo vệ sự sống
Không phải để gây chia rẻ Giáo hội
Không phải  để nhục mạ bản thân Lm Giuse Dũng (bấm vào tên để thấy những hoạt động của Lm này)

Mà chỉ có một mục đích duy nhất mà thôi. Đó là
Tamlinhvaodoi muốn  gởi một THÔNG ĐIỆP
tới những  ‘Thiếu nữ Sion thời hiện đại’ 

Thông điệp khẩn thiết: 
Đừng để mình trờ thành NẠN NHÂN THỨ NĂM


Tóm lại,  theo như chúng tôi được biết:
ít nhất là đã có 4 nạn nhân rơi vào tay Linh mục Giuse Dũng.
Chính vì vậy chúng tôi xin gởi THÔNG ĐIỆP này
tới những Thiếu nữ Sion thời hiện đại.
Hãy cẩn trọng: 
Đừng để mình trờ thành NẠN NHÂN THỨ NĂM một cách đáng tiếc
kẻo hối hận suốt cả một đời..
Thay vì được hướng dẫn để tìm một Tu viện thích hợp mà TẬN HIẾN cho Chúa
Thì lại bị dụ dỗ hoặc cưỡng bức phải HIẾN THÂN cho Lm Giuse Dũng – một người mang áo choàng Thánh Thiện của Thánh Linh!!!

Đây là Thơ tố cáo của Lữ Thị Thu Nga


Giáo phận Toulon Ngày 03 tháng 01 năm 2012

Kính gởi Đức Cha Dominique REY, giáo phận Toulon.
Đồng kính gởi:
– Viện phụ Alexis,
– LM nghĩa phụ  Nguyễn Thường – ban giám đốc Đại chủng viện Sao Biển Nha,

Trọng kính Đức Cha
Con tên là Lữ Thị Thu Nga

Hiện tại, con đang làm việc trong nhà hưu dưỡng các sœur. (ghi rõ địa chỉ làm việc, ND)
Trong thời gian này, cha Giuse Nguyễn Ngọc Dũng đang truy lùng con rất gắt gao. Con luôn sống trong tình trạng sợ hãi. Ngay cả mail hoặc điện thoại con cũng không dám trả lời ai chỉ trừ khi nào con bíêt chắc đó không phải là học trò của ông Dũng.

Vì vậy, nếu Đức cha muốn bíêt rõ ngọn nguồn, xin Đức cha báo cho cô Yến, người cầm hồ sơ này. Cô Yến sẽ thu xếp để con đến gặp Đức cha và trình bầy toàn bộ sự việc đã xảy ra cho con.

Trọng kính Đức cha
Con xin được gọi đây là Thơ tố cáo chứ không phải là Đơn tố cáo nơi tòa án đời.

Bởi vì mục đích của con là xin Đức cha tìm cách lột mặt nạ đạo đức giả của LM Giuse Nguyễn Ngọc Dũng để hắn không thể tiếp tục dựa vào“ánh hào quang thánh thiện của Thánh Linh”  khiến cho các cô gái trẻ tin tưởng hắn cực kỳ thánh thiện có thể hướng dẫn mình tìm hiểu ơn kêu gọi. Nhờ đó hắn có thể lôi họ vào tròng bằng những lý luận phàm hèn tội lỗi để thỏa mãn “thú tính dâm dục” trong việc liên tục cưỡng dâm các cô gái, kể cả nữ tu.

Sau đây con xin tường trình tất cả những gì đã xảy ra cho con trong thời gian sống trong “địa ngục trần gian” ngay trong nhà xứ của hắn, thậm chí ngay trong phòng Thánh thể!!!

Con tên là Lữ Thị Thu Nga, năm nay con 29 tuổi. Cách đây sáu năm, con đã đến Pháp với chị của con.  Sau đó, chị con đã theo chồng sang Mỹ. Còn con, con đã vào một công đoàn để tu và tìm hiểu. Ít tháng sau, vì cảm thấy không thích hợp, con đã rời khỏi công đoàn này.

Khoảng đầu năm 2009 một người đã giới thiệu con đến Giáo xứ của cha Nguyễn Ngọc Dũng để cha ấy giúp linh hướng, nhận định ơn gọi. Vì cha ấy được người ta cho là một LM thánh thiện! Thay vì giúp con nhận định ơn kêu gọi, cha ấy đã đòi hỏi con rất nhiều, cũng như đã giảng dạy rất nhiều về đức khiết tính của các nữ từ thời nay.

Cha ấy khẳng định rằng “Vào thời buổi này, không một soeur nào vào nhà Dòng tu mà còn trinh” ; 
Cha ấy còn cho biết các LM bên Châu Phi vẫn ăn ở với các cô gái như là một « lời ban phúc lành » để các cô gái sinh hoa quả tốt. 
Cha ấy dụ dỗ rằng: “Vì tình yêu, người ta ăn ở với nhau không gì có tội lỗi hết, vì đó là nhân bản. Chính Chúa đã dạy “Hãy yêu thương nhau”.
Và tại sao Chúa đã dựng nên đàn ông và đàn bà?
Cha ấy giải thích rằng: Giáo hội rồi đây sẽ cho linh mục lấy vợ, vì luật độc thân là luật đó Giáo hội đặt ra cho linh mục chứ không phải luật của Chúa! Do đó, dù có vi phạm luật của Giáo hội thì không có tội lỗi gì!!!”
Cha ấy còn nói thêm: Phải sống với đàn ông thì phụ nữ mới có sức khỏe tốt. Không có Chúa nào kết tội, nếu hai người yêu nhau, làm tình với nhau.. 
Con vừa chán nản vừa khó chịu vì lối giảng giải đi ngược lại với đướng lối của Giáo hội.
Lúc đầu, ông ấy có vẻ rất rụt rè khi nói với con rằng:
Anh luôn tôn trọng em như em gái của anh.

Tuy nhiên, mỗi ngày, ông ấy cứ hay cởi quần ra, và đến bên còn để xin con cho ông ấy “đút  vào”. Dĩ nhiên con không đồng ý. Khổ quá, lúc đó con chẳng quen biết ai. Ngoài trời lạnh giá, không nơi nương tựa. Cha ấy kể công rằng cha ấy đã “làm ơn cho con”, đem còn về đây để dưỡng bệnh, và giúp đỡ ….Nên bổn phận con là phải biết ơn cha ấy! Con vẫn không đồng ý.

Lúc đầu, ông ấy dùng sức mạnh đè con ra vài lần trong một ngày để hãm hiếp con. Nhưng con chống cự và “gồng” mình lên,  vì vậy, ông ấy cũng vẫn chưa thỏa mãn nhục dục. Bực qua ông ấy hét lên ra: Mày lợi dụng tao, mày đến đây để tao phải nuôi mày chứ tao có được cái gì đâu !!

Sau một tháng, con không chịu nổi nữa và ông ấy càng hung bạo hơn, cuối cùng ông ấy đã cưỡng hiếp được con.  Đây chính là thời gian con phải trải qua những ngày khổ đau có lẽ còn hơn cả “địa ngục trần gian” với con quỷ râu xanh khoác áo linh mục của Chúa!!!

Vào khoảng đầu năm 2009, đó là một ngày đen tối của đời con , sau bao nhiêu lần thất bại, hắn thực sự biến thành một con quỷ râu xanh dữ tợn. Như để trả thù, ông ấy bẻ tay bẻ chân con rất đau đớn để làm những động tác tình dục như những phim sex ông ấy bắt con xem chung.

Sau khi ông ấy cưỡng hiếp con thành công. Trong lúc con còn đau đớn đến nỗi không thể ngồi dậy được.. còn ông lại khoái chí tuyên bố: “Hôm nay, em đã ra máu trinh, như vậy em đã là vợ anh rồi”.  Ông ấy liếm láp khắp cả người của con và cứ lấy thân mình đè lên con.

Thánh giá bằng gỗ ông ấy đeo trên cổ cũng bị  “lê lết trên người con. Vừa liếm, vừa cắn khắp người con, ông ấy khoe rằng: “Trước khi làm linh mục, anh đã nghiên cứu các web sex và xem phim sex, nên biết hết”

Có những lần hứng chí ngay trước khi dâng Thánh lễ – dù chỉ còn 10 phút – ông ấy cũng đè con ra để thỏa mãn thú tính nhục dục.  Sau đó, bảo con mặc quần áo vào để ra đi Lễ. Thỉnh thoảng ngay sau khi dâng Thánh Lễ, ông ấy đã tìm con hiếp lấy hiếp để.

Có những đêm, ông ấy mò vào phòng con, đè con ra hiếp. Sau khi thỏa mãn thú tính, ông ấy nắm lăn ra ngủ, mặc cho con khóc suốt đêm. Chợt tỉnh dậy, ông ấy lại tìm qua phòng còn để tiếp tục  “hãm hiếp “ vài lần nữa. Chính vì thế, con đã bị mất ngủ nhiều đêm, và sức khỏe càng suy yếu hơn ….Ông ấy mua những đồ bổ về nấu cho con ăn, và nói rằng “phải có sức khỏe thì “yêu” mới đã” !!

Một hôm , thấy con có vẻ căng thẳng, ông lấy cớ đem con đi ngắm cảnh cho khuây khỏa,  ông ấy chở con đến những nơi hoang vắng và hăm dọa rằng: Nơi này chẳng có ai, em không thể chạy đi đâu được, phía kia đầy heo rừng. Thế là ông ấy tha hồ hiếp con  giữa thiên nhiên.

Ông ấy nói rằng ông ấy muốn con đẻ cho cha ấy 1 con gái, vì nhà ông ấy toàn là con trai! ông ấy nói nếu có con, thì con về Vietnam sống, ông ấy gởi tiền về để nuôi con, mỗi năm ông ấy sẽ về thăm một lần ! Ông ấy quyết tâm sẽ tiếp tục làm linh mục và tổ chức các khóa Thánh Linh thật hoành tráng để kiếm thật nhiều tiền để nuôi vợ và con gái của ông ấy!

Con đã lén gọi điện thoại cho một người bạn để xin bạn ấy đem con đi nơi khác, nhưng bạn ấy không có khả năng. Con đành phải tiếp tục ở lại trong cái “địa ngục trần gian này” ngay trong Giáo xứ của ông ấy.

Con vô cùng đau đớn, vì thấy đời mình đã hết rồi. Con chỉ muốn uống hết thuốc con có để chết đi cho rồi,  nhưng ông ấy đã giấu hết thuốc của con, và nói rằng phải nghe theo những gì ông ấy nói.

Nhiều lần con đã chống cự ông ấy, vì ông ấy cứ cư xử với con như súc vật, nhưng con chỉ đau đớn thêm, vì ông ấy khỏe mạnh hơn con.

Ông ấy khẳng định rằng: “Từ này con sẽ trở thành một người phụ nữ thực sự, vì một phụ nữ chỉ trở thành thực sự một khi được đàn ông “đút vào”

Trong thời gian này, có những ngày hắn hiếp con khá thường xuyên: sáng, trưa, chiều tối, có những khi ngay cả trước và sau khi dâng Thánh Lễ. Để cho chắc ăn,  hắn bắt con phải tắm ngay và dạy con rửa để tinh trùng của hắn ra ngoài. Hắn rất sợ con mang bầu.

Có lần thấy dường như bụng con hơi to ra một chút hắn nói sẽ chở con đi khám tại một nơi xa xôi xem con có thai không. Sợ ở đây, người ta thấy con khang khác thì nguy cho hắn.

Thỉnh thoảng, trước khi đi làm một Mục vụ lâu giờ, ông ấy lại lôi con vào phòng Thánh Thể trên lầu để hãm hiếp con. Trên lầu còn có 3 phòng khác nữa. Vì phòng Thánh Thể khá nhỏ và rất ấm có tapis cứng trải dưới đất. hắn nói rằng: làm tình chỗ cứng anh mới thấy đã hơn trên nệm!! . Sau đó, ông ấy đi ra, khóa cửa lại và bảo con: “Hãy ở lại cầu nguyện và chầu Thánh Thể đi” !!..Sau khi đi Mục vụ về,  ông  ấy lại tiếp tục “cuộc hãm hiếp” khác ngay trước Thánh thể!!!
Còn đã thực sự trở thành như mộtnô lệ  tình dục phải phục vụ cho ông ấy bất kể ngày đêm trong nhiều tháng. Đó là thời gian địa ngục của đời con!!

Một hôm  vào cuối tháng 3. 2009, vừa đi Lễ ra, một bà có vẻ phúc hậu rủ con ra ngoài bờ biển tâm sự.  Con đã kể cho bà ấy chuyện của con, bà ấy nói con đợi lúc nào ông ấy đi vắng, mang vali đi theo bà ấy, và đó là lý do con đã được giải thoát khỏi đó.

Con rất muốn tha thứ cho hắn, như đã nói với viện phụ, nhưng con cần hắn phải nhìn nhận là có lỗi với con, phải xin lỗi con và hứa trước mắt đức cha là không tài phạm trên những cô gái khác nữa và con đã xin đức cha phải cho hắn biết là đức cha biết chuyện này
Con còn trẻ, nếu con không thể “chết” được thì con cần phải sống và sống có nhân phẩm mặc dù hắn đã chà đạp nhân phẩm con( hắn đã hiếp dâm con và con đã không đồng ý).
Con là một phụ nữ việt nam! tuy trinh tiết không còn, nhưng để tiếp tục sống, con phải được những người khác (ngoài ông Dũng) tôn trọng con chứ.
Đó là cái khó khăn nhất làm cho con không thể đi đến cùng để tố cáo hắn nhưng con vẫn ao ước đức cha biết chuyện này qua gặp gỡ con
Hiện nay, con biết rằng Đức cha vẫn đang tin vào sự thành thiện của hắn vì hắn liên tục mở những khóa Thánh Linh hoành tráng. Đặc biệt là trong khoảng cuối tháng 6 năm 2012 này, hắn muốn phô trương uy tín và lôi kéo 3 GM : Đức Cha Dominique REY, Đức Cha Michel SANTIER và cả Đức cha Võ Đức Minh tham dự nữa.

Hắn mưu đồ rằng: 3 Gm sẽ ca tụng hắn như là một vị LM thánh thiện
Những mặt trái của cuộc sống, các đức cha biết được bao nhiêu?
Các đức cha biết được cuộc sống của hắn khi hắn ở việt nam?

Hắn hoạt động sôi nổi khắp nơi để lấy lòng đức cha, ngài càng ca tụng hắn bao nhiêu thì hắn càng có cơ hội hãm hiếp các cô gái trẻ rơi vào tay hắn bấy nhiêu…

Hắn đã hãm hiếp bạn Kiều Hương. Chịu không nổi, Kiều Hương đã tự tử. Trước khi tự tử, Kiều Hương là người đã từng viết mail cho cha Giuse Nguyễn Thường, LM nghĩa phụ của hắn. (SH: xem Những lá thư – Phản hồi sau Hồ Sơ LM Giuse Nguyễn Ngọc Dũng)

Kính thưa Đức Cha,
Đây là những uất ức của con  đã phải chịu đựng suốt mấy năm qua. Con tha thiết mong Đức cha xem xét, điều tra để hiểu rõ hơn về vị linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Dũng.
Với con, hẳn không còn xứng đáng là linh mục của Chúa nữa. Trong những ngày này,  hắn hết sức cố gắng tổ chức khóa Linh Linh thật hoành tráng chỉ là để che giấu bộ mặt thật bên trong của hắn.
Hắn đâu biết hối cải, hẳn vẫn tiếp tục hãm hiếp thêm nhiều nữ tu, phụ nữ trẻ, những người tin rằng hẳn là thánh, nhưng khi đã đã lọt vào lưới, hắn “làm thịt” luôn.
Con cố gắng hết sức để lấy lại bình an, nhưng rất khó, vì “nỗi đau” cứ dày vò con mãi..nhiều đêm nỗi ám ảnh này đã biến thành những giấc mộng kinh hoàng khi con lại thấy hắn tiếp tục bẻ tay chân con và đè lên lên người con đến gộp thở…

Kính thưa Đức Cha
Nhận được thơ tố cáo này của con,  Đức Cha chắc chắn sẽ tìm ra phương cách để lột mặt nạ hắn.
Để cho hắn đửng tưởng rằng mình là một kẻ BẤT KHẢ XÂM PHẠM: không ai có thể lột mặt nạ hắn. Không ai có thể kiện cáo hắn.
Một lần nữa con hòan toàn tin tưởng và chân thành cảm ơn Đức cha trước.
Kính thơ
Con Lữ Thị Thu Nga

Lettre d’accusation de Demoiselle LU THI THU NGA

Diocèse de Toulon, le 3 Janvier 2012

Son Excellence  Mgr Dominique Rey, Eveque du diocèse de Toulon.
Message Cc:
– L’abbé Alexis Campo. a.campo @,
– L’abbè Nguyen Thuong de la Comité d’Administration du Grand Seminaire de Sao Biển Nha Trang  –,

Son Excellence Monseigneur
Je m’appelle  Lu Thi Thu Nga
Actuellement je travaille dans la maison de retraite de Religieuses.
Pendant ce temps, le prêtre Joseph Nguyen Ngoc Dung est à la chasse continuellement pour ma part. J’ai toujours vécu dans un état de peur. Je n’ose répondre à personne par le courrier eloctronique ou par le telephone, si ne je suis pas certaine que ce ne sont pas des personnes du prêtre Dung.
C’est pourquoi, si Vous voulez savoir l’histoire dès le commencement, je vous demande d’échanger avec Mlle Yen, qui vous presente cette lettre. Que celle-ci arrange avec vous pour que je puisse vous voir et vous présenter tout ce qui m’est arrivé.
Son Excellence,
Permettez-moi de vour dire que ce n’est qu’une lettre pour vous, Ordinaire de l’Eglise et non une dénonciation à la Cour civile.
Ce que je vous demande c’est démasquer la piété hypocryte du prêtre Joseph Nguyễn ngọc Dũng pourqu’il ne puisse abuser ‘la clarté de la sainteté de l’Esprit’ pour abuser les jeunes filles qui se confient en lui dans la rechercher de leur vocation. Par cette activité, il attire les jeunes filles dans son piège par de  bas raisonnements pour satisfaire sa convoitise animale et il fait des violations continuelles en dépit des jeunes filles, y compris des religieuses.
Ci-dessous est la presentation de tout ce qui m’a passe dans le temps où je vivais dans cet enfer qui est son prespytère, voire le sacristain !
Je m’appelle  LU THI THU NGA, 29 ans. Il y a six ans, je suis venue en France avec une de ma sœur. Après quelques temps ma sœur a suivi son mari partir pour les Etats Uniset je suis entrée dans une communauté religieuse pour chercher ma vocation. Quelques mois après, en me sentant non convenable, j’ai quitté cette communauté.
Au début de 2009 j’ai été présentée dans une paroisse où Père Dung était curé pour être aidée à trouver ma vocation, car il est considéré comme un sain prêtre!

Au lieu de m’aider trouver la vocation, Père Dung m’a demandée beaucoup de choses et il m’a dit de maivaises histoires de la chasteté des religieuses contemporaines.
Il a affirmé que pendant ce temps aucune sœur dans les Congrégations n’étaient vierge.
Il m’a dit aussi : Les prêtres en Afrique ont des relarions sexuelles avec les jeunes filles et ces activités sont des ‘bénédictions’ pourqu’elles donnent de bon fruits.
Il m’a séduite : Si par amour, on ne commet pas de péche si non a des relations sexsuelles entre eux, car c’est humain. Notre Seigneur a enseigné: Aimez-vous les uns les autres.
Pourquoi Dieu a créé l’homme et la femme ? Il a expliqué : En fin, l’Egilse donere la permissions aux prêtre de se marier, vas la loi de célibat est une loi de l’Eglise, non celle de Dieu ! Par conséquent pas de péché si on viole la loi de l’Eglise !
Il a ajouté : Pour avoir de bonne santé, les femmes doivent habiter aves les hommes. Pas de Dieu qui condamne deux personnes qui s’aiment, qui se font l’amour.
J’étais très mal aisée par cette sorte d’enseignement qui est contraire à l’enseignement de l’Egilse.
Au début, il semblait très discret et timide en me disant : Je te considère comme ma prteite sœur. Cependant, chaque jour, il se déshabillait souvent et me damandait de mettre ‘celà’ dedans. Bien sur, je n’étais pas d’’accord. Mallheureusement, en ce temps-là, je ne connaissais parsonne et il faisait froid dehors, j’e n’avais pas d’autre logis.  Il m’a disait qu’il me faisait des grâces en m’acceptant dans sa maison pour ma convalescence et pour m’aider… Mon devoir est donc d’être reconnaissance envers lui ! Cependant je ne suivais pas son vouloir.
Au début, il s’appuyait par la force sur loi pour me violer quelques fois par jour, mais  je la résistais et je me raidais le corps et il ne pouvais pas rien faire. Très fâché, il criait bien fort : Tu m’a abusé. Tu es venue  ici pourque je te nourrisse et je ne gagne rien!
Après un mois, je ne l’ai plus supporté, il était de plus en plus féroce. Enfin il m’a violée.
C’était la période où je devais passer les jours plus douloureux qu’au enfer avec ce diable sous l’habit de prêtre de Dieu.
Le début de 2009  était les journées les plus ténèbres de ma vie. Apres des fois de défaite, il s’est transformé en un vrai diable sauvage. Pour me venger, il m’avait torturé en des gestes bizarres de sexsualité semblables aux films sex qu’il m’avait obligé de voir avec lui.
Après m’avoir violé avec succès et pendant que  mes douleurs  soient si grandes que je ne pouvais par me déplacer, il a jouyeusement déclaré : «  Aujourd’hui, tu as le sang de virgine, donc tu est ma femme déjà. Puis il me lèchait tout le corps et se couchait sur moi. La Croix en bois sur son cou se frottait sur mon corps. En léchant et mordant mon corps, il disait avec satisfaction :Avant d’être prêtre, j’ai étudíe les webs sex et j’ai vue les films sex et je sais tout maintenent.

Il y a des fois de hautes tempérents,juste 10 minutes avant la messe, il me place sur le dos pour satisfaire son bestialité. Après celà il m’a dit de me réhabiller pour aller à la messe. De temps en temps, après la messe, il me cherchait pour me violer farouchement.

Il y avait des nuits où il est entré dans ma chambre et il me violait. Apres avoir satisfait sa bestialité, il tombait dans son sommeil pendant que j’ai troute la nuit.
Se reiveillant souvent pendant la nuit il est allé a ma chambre et il m’a violé. C’est pourquoi j’était continuellement dans l’état de l’insomnie  et ma santé était de plus en plus diminué. Il m’a acheté des mets nourrissants et il m’a dit : Il faut avoir bonne santé pour faire l’amour.

Une autre fois  en me voyant tense, sous prétexte de m’emporter voir les spectacles, ile m’a conduit au lieu désert et il m’a menacé : Personne n’est en ce lieu, tu ne peux pas échapper ; l’autre côté a beaucoup de sangliers. Alors il m’a violée á satiété en plein air.

Il m’a dit qu’il voulait que je lui donne une fille, car ses parents onts seulement des garcons. Il a dit que si j’avais une fille, je reviendrais habiter au Vietnam. Il m’enverrai de l’argent pour nourrir l’enfant et il reviendra au Vietnam une fois par an pour me voir. Il décide de continuer être prêtre et organise de grandioses sessions du Saint-Esprit pour avoir de l’argent pour nourrir sa femme et sa fille !

J’ai télé phoné discrètement une de mes amies pour lui demander de ma sauver, mais elle n’a pas pu le faire. J’ai du rester dans cet enfer dans sa paroisse.
Je suis infiniment douloureuse en voyant qur ma vie est finie. Je n’ai voulu qu’avaler tous les médicament que j’ai eu pour quitter cette vie, mais il a emporté tous les médicaments et il m’a dit d’obeir à ses paroles.

Beaucoup de fois je l’ai résisté fortement car il m’a traitée bestialement. Cependant je n’ai recu plus de douleurs car il est beaucoup plus fort que moi.

Il m’a affirmé que dorénavant je suis devenu vraie femme, car on est vraie femme quand elle est inséré par  ‘l’objet’ de l’homme.
Pendant ce temps il m’a violée assez fréquemment : matin, après-midi, soir, surtout parfois juste avant et après la Messe. Pour être sur, il m’a forcée de me laver tout de suite et il m’a enseigné d’essuyer ses spermatozoids. Il avait terrible peur si jétait enceinte.
Une fois, quand il voyait mon ventre un peu grossissant, il m’a dit de m’emporter a un lieu éloigné pour l’examination de l’obstrétique. Si cela s’est fait dans son paroisse, ca n’est pas bon pour lui.
De temps en temps avant une longue activité  de la pastorale,  il m’a poussée dans la salle de l’Hostie pour me violer. A cet étage il y avait trois autre salles. Parce que la Salle de l’Hostie est petite et agréable avec un épais tapis sur le plancher, il m’a dit que faire l’amour ici est meilleur. Après cela. Il est sorti, fermant la porte à clé et m’a dit : Reste-là prier et honorer l’Hostie !
Apres sa pastorale. Il continuait sa violation devant l’Hostie !!!

Je suis devenue esclave de son sexsualité, prête à son service jour et nuit pendant plusieurs mois, C’était le temps infernal de ma vie.

Un jour, à la fin de mars 2009, juste après la messe, une bonne vieille femme m’a proposé de promener à la plage avec elle. Là, je lui ai raconté toute mon histoire. Elle m’a dit que quand il est dehors, j’irai avec elle avec ma valise. C’était la cause de ma libération.

Je veux bien le pardonner, comme je l’ai dit à l’Abbé Supérieur, mais il faut qu’il reconnaisse sa faute et qu’il demande mon pardon. Il doit promettre devant Vous, son Ordinaire de ne pas recommettre un si gand péché avec les autres jeunes filles. Je Vous demande  de lui dire que Vous connaissez cette histoire.
Je suis encore jeune. Si je ne peux pas mourir, je dois vivre et vivre honnêtement quoiqu’il a écrasé ma dignité humaine (en m’ayant violée et je n’étais pas d’accord)
Je suis une femme vietnamienne. Quoique j’ai perdu la virginité, cependant pour continuer à vivre, je dois être respecté.
C’est ma difficulté de ne pas pouvoir aller jusqu’au bout pour l’accuser. Cependant je voudrais que je puisse Vous voir et vous présenter mon histoire

Jusqu’à maintenent je sais que Vous croyez encore à sa sainteté car il organise continuellement des sessions grandioses du Saint-Esprit, notamment environ à la fin de  Juin 2012 prochain, voulant vanter son renommé, il a attiré 3 Evêques à son acivité : Mgr Dominique REY, Mgr Michel SANTIER et même Mgr VÕ ĐỨC MINH avec un complot qui est ques ces trois évêques  le louent un  saint prêtre.
Mais est-ce qu’ils connaissent le revers de sa vie,  sa vie au Vietnam , ses relations avec d’autres prêtres et avec  le clergé vietnammien ?

Il est ardent dans ses activités pour chercher la faveur chez Vous. Plus Vous le loue, plus il a l’opportunité de nuire les jeunes filles…

Il a violé Kiều Hương tellement qu’elle ne pouvait plus supporter et elle a du suisuider. Avant son suisuide, Kiều Hương a écrit maintes fois au Père Joseph Nguyễn Thường, Père Patron du prêtre Dũng.

Son Excellence,
Ce sont des frustrations que je dois supporter pendant des années, je vous supplie d’examiner, de faire des enquêtes pour mieux connaitre  Prêtre Nguyễn Ngọc Dũng.
Sous mes yeux il n’est pas digne d’être prêtre du Seigneur. En ce moment il s’efforce de couvrir son vrai visage en organisant des sessions spirituelles.
Il ne sais pas se convertir et il continue à violer plus des religieuses, des jeunes filles, ceux qui croient qu’il est saint. Mais si elles sont tombées dans son pìege, il les ‘dévorera’.
Je fais mon mieux pour rattrapper la paix, mais c’est bien difficile, car les douleurs me tourmentent toujours. Dans plusieurs nuits ces obsessions deviennent des cauchemars où je le vois torturer mes bras et mes jambes et se coucher sur moi étouffée

Son Excellence Monseigneur,
Ayant recu cette lettre d’accusation de ma part je Vous demande de chercher le moyen de le démasquer pourqu1il ne puisse penser qu’il est INTOUCHABLE et personne ne peut le démasquer, personne ne peut l’accuser.
Encore une fois j’ai une confiance complète en Vous et je vous remercie d’avance.
Lữ Thị Thu Nga

SH Phụ Lục:

Mời xem:

– Các thư liên quan đến 4 nạn nhân của L.M. Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

– Phản Hồi Sau Hồ Sơ L.M. Giuse Nguyễn Ngọc Dũng —>

– Các hoạt động “Thánh Linh” của L.M. Giuse Nguyễn Ngọc Dũng:

– Sinh hoạt “Thánh Linh”

– Tĩnh Tâm Thánh Linh.



Các bài tường thuật về tình trạng lạm dụng (tình dục) các nữ tu

Các bài tường thuật về tình trạng lạm dụng (tình dục)
AIDS làm trầm trọng thêm
sự khai thác tình dục các nữ tu

Nguyễn Trí Cảm chuyển ngữ


            NCR Staff, Rome and Kansas City, Mo.

Một số bản báo cáo do các thành viên cấp cao của các dòng nữ tu, và do một linh mục người Mỹ khẳng định rằng các linh mục lạm dụng tình dục các nữ tu, bao gồm cả việc cưỡng hiếp, là một vấn đề nghiêm trọng, đặc biệt là ở các nước Châu phi và những khu vực đang phát triển khác của thế giới.

Các báo cáo dẫn chứng rằng một số tu sĩ Công giáo lợi dụng tiền bạc và thẩm quyền tâm linh (spiritual authority) của họ để được quan hệ tình dục (sexual favors) với các nữ tu, nhiều người trong số họ, ở những nước đang phát triển, mà thân phận bị các định chế văn hóa làm cho lệ thuộc vào nam giới. Các báo cáo do NCRthu tập được – một số mới, một số đã lưu hành ít nhất bảy năm — nói rằng các linh mục thường đòi hỏi quan hệ tình dục để trao đổi sự ban phát ân huệ, ví dụ như cấp giấy phép hay giấy chứng nhận để làm việc trong các cơ sở thuộc giáo phận được chỉ định. Các báo cáo, tổng cộng là năm bản, chỉ ra rằng, đặc biệt là Phi Châu, một lục địa bị HIV và AIDS tàn phá, các nữ tu son trẻ đôi khi được xem như là các mục tiêu an toàn cho hoạt động tình dục. Dựa theo tài liệu, trong một vài trường hợp quá đáng, các giáo sĩ làm cho các nữ tu có thai và sau đó khuyến khích họ đi phá thai.

Trong một số trường hợp, dựa trên một trong những báo cáo, các nữ tu, dù ngây thơ hay vì định chế xã hội quen việc tuân phục các nhân vật quyền thế, có thể sẵn sàng thỏa mãn những đòi hỏi tình dục.

Dù cho vấn đề không được phổ biến trong công chúng, các báo cáo đã được bàn luận trong các hội đồng các nữ và nam tu sĩ và ở Vatican.

Vào tháng 12 năm 1998, bốn trang giấy với tiêu đề “Vấn Đề Lạm Dụng Tình Dục của Các Tôn Giáo tại Châu Phi và Roma” được Dòng Các Cha  Truyền Giáo Đức Mẹ của Châu Phi (Missionaries of Our Lady of Africa) trình bày trước Hội đồng 16, nhóm hội họp mỗi năm ba lần. Sơ Marie McDonald là tác giả của bản báo cáo. Hội đồng được hình thành do các đại biểu từ ba hiệp hội: Hiệp Hội Chư Bề Trên Tổng Quyền (the Union of Superiors General) , một hội đoàn của cộng đồng nam tu sĩ đặt ở Roma, Hiệp Hội Quốc Tế Chư Bề Trên Tổng Quyền (the International Union of Superiors General), một nhóm có thể sánh với nam dành cho nữ giới, và vụ Tổng Trưởng Thánh Bộ Đặc trách các Dòng Tu và Tu Hội Tông Đồ Đời (Congregation for Institutes of Consecrated Life and Societies of Apostolic Life), văn phòng của Vatican lo việc giám sát đời sống tôn giáo.

Tháng Chín vừa rồi, sơ Esther Fangman dòng  Biển Đức (Benedictine), một cố vấn tâm lý và là chủ tịch Liên Đoàn Hội Thánh Scholastica, nêu vấn đề trong một bài diễn văn tại đại hội Roma trước 250 các linh mục công giáo dòng Biển Đức. Liên đoàn là một tổ chức gồm 22 tu viện ở Hoa kỳ và hai ở Mexico.

Năm năm trước đó, vào ngày 18- 2 -1995, Hồng y giáo chủ Eduardo Martínez, nhân vật hoàn hảo của cộng đoàn Vatican trong đời sống tôn giáo, cùng với các thành viên của ông ta, lập hồ sơ về vấn nạn do tổ chức Medical Missionary of Mary (Y tế Thiện nguyện Maria) của sơ Maura O’Donohue, một nhà vật lý, đưa ra.

O’Donohue chịu trách nhiệm viết một bản báo cáo năm 1994 mang tính toàn diện hơn cả. Ngay thời điểm bản báo cáo được viết, bà đã trãi qua sáu năm làm nhân viên điều phối  AIDS cho tổ chức Quĩ Công giáo Phát triển Hải ngoại (the Catholic Fund for Overseas Development) cơ sở đặt tại London.

Dù rằng không thể tiếp cận được các thống kê liên quan đến sự lạm dụng tình dục của các nữ tu, hầu hết các giới chức lãnh đạo tôn giáo được NCR  phỏng vấn nói sự thường xuyên và nhất quán của các bản báo cáo về sự lạm dụng tình dục chỉ ra vấn đề cần phải được giải quyết.

 Linh mục Nokter Wolf dòng Biển Đức, tổng giám mục tu viện trưởng dòng Biển Đức, nói với NCR,  “Tôi không tin đây đơn giản chỉ là những trường hợp ngoại lệ”, “Tôi nghĩ rằng sự lạm dụng tình dục được mô tả đang xảy ra. Số vụ xảy ra là bao nhiêu, con số là gì, Tôi chẳng có cách nào biết được. Nhưng đây là vấn đề nghiêm trọng, và chúng ta cần phải đưa vấn đề ra thảo luận .”

Wolf  thực hiện vài chuyến đi Châu Phi, thăm viếng học viện Biển Đức và tiếp xúc với các thành viên của dòng ở đó.

Trong báo cáo của bà, O’Donohue liên hệ sự lạm dụng tình dục với sự lan tràn bệnh AIDS ở Phi Châu và quan tâm đến việc làm giảm sự lây lan của căn bệnh.

Bà viết trong năm 1994:  “Đáng tiếc thay, các nữ tu cũng báo cáo rằng các linh mục đã và đang khai thác tình dục họ bởi vì các linh mục cũng sợ nhiễm phải HIV do quan hệ với gái mại dâm và các phụ nữ có ‘nguy cơ’ lây nhiễm khác.”

O’Donohue từ chối các yêu cầu của NCR xin được phỏng vấn.

O’Donohue viết, “Trong một số nền văn hóa, những người đàn ông theo thường tình sẽ tìm gái mãi dâm thay vì quay sang “các nữ sinh cấp 2, những người, do tuổi đời còn trẻ, được xem như là ‘an toàn’ đối với HIV.”

Tương tự như vậy, các nữ tu “ hình thành nên một nhóm khác được nhìn nhận như những mục tiêu “an toàn” cho các hành vi tình dục,” .

 “Ví dụ”, “tu viện trưởng của cộng đoàn các nữ tu của một quốc gia được các linh mục tìm đến đưa ra yêu cầu các nữ tu phải luôn sẵn sàng cho họ quan hệ tình dục. Khi tu viện trưởng từ chối, các linh mục giải thích rằng bọn họ sẽ phải làm như vậy, nếu không, họ buộc phải vào làng để tìm các phụ nữ, và như thế có thể sẽ mắc bệnh AIDS.”.

O’Donohue viết rằng ban đầu bà phản ứng với “sự bàng hoàng và mất niềm tin” với  mức độ “nghiêm trọng” của vấn đề mà bà ta gặp phải qua việc tiếp xúc với “một số đông các nữ tu trong quá trình thăm viếng của bà” ở một số quốc gia.

Quan điểm khác về đời sống độc thân

Bà viết “Bệnh dịch AIDS đã gây sự chú ý đến vấn đề mà trước đây không được xem là nghiêm trọng”. “Sự thách thức to lớn mà bệnh AIDS đặt ra cho các thành viên của các dòng tu và giới tu sĩ chỉ đến bây giờ mới trở nên hiển nhiên.”

Trong bản tường thuật năm 1995 của bà trong cuộc gặp Hồng y giáo chủ Eduardo Martínez ở Vatican. O’Donohue lưu ý rằng đời sống độc thân có thể mang nhiều ý nghĩa khác nhau trong những nền văn hóa khác nhau. Ví dụ, bà viết trong bản tường trình, cha tổng đại diện trong một giáo phận Phi Châu đã nói “khá cởi mở” về quan niệm sống độc thân ở Châu phi, nói rằng “bối cảnh cuộc sống độc thân ở Phi Châu có nghĩa một tu sĩ không lấy vợ nhưng không có nghĩa là ông ta không có những đứa con.”

Trong số 1 tỷ tín đồ Công giáo của thế giới, 116.6 triệu – khoảng 12 phần trăm –sống ở Phi Châu. Dựa theo Niên lịch Công giáo 2001, có 561 giám mục và tổng giám mục, 26.026 là linh mục và 51.304 nữ tu.

Thêm vào cái nhìn tổng thể như vậy, văn phòng của Martinez cũng nhận được các tư liệu dẫn chứng những trường hợp cụ thể. Một trong những việc xảy ra, đề năm 1998 ở Malawi và trích dẫn từ bản tường thuật 1994 của O’Donohue, nhóm lãnh đạo dòng nữ tu của giáo phận bị giám mục địa phương sa thải sau khi phàn nàn rằng 29 nữ tu của họ bị các linh mục địa phương làm cho có thai. Các nhà truyền giáo Phương Tây giúp cho nhóm lãnh đạo sưu tập các tài liệu mà sau cùng nó được đệ trình lên Roma.

Một trong những nhà truyền giáo, một người kỳ cựu từng ở Phi Châu hơn hai thập kỷ nói trường hợp Malawi là phức tạp, và vấn nạn của những quan hệ tình dục bất chính không phải chỉ có duy nhất một sự kiện liên quan. Bà mô tả sự việc trong cuộc phỏng vấn dành cho NCR. theo hình thức không nêu tên tuổi (not-for-attribution).

Nhà truyền giáo nói nhóm lãnh đạo đã chấp hành các nguyên tắc ngăn cấm các nữ tu ngủ qua đêm ở nhà linh mục, cấm đoán các linh mục ngủ qua đêm ở các nữ tu viện và cấm các nữ tu hiện diện một mình với các linh mục. Các nguyên tắc có ý định làm giảm khả năng của sự quan hệ tình dục.

Một số nguồn tin báo cho NCR  rằng các giáo phái cũng như các quan chức của giáo hội đã tiến hành chỉnh đốn vấn đề, dù rằng họ miễn cưỡng nêu ra một số trường hợp cụ thể.

Những người khác nói không khí bí mật vẫn bao trùm vấn đề đang được thảo luận chỉ ra rằng còn nhiều việc cần thiết phải được thực hiện.

Sự bí mật một phần nhờ vào nỗ lực do các dòng tu làm việc trong hệ thống giải quyết sự việc và một phần đối với bối cảnh văn hóa nơi sự việc xảy ra. Các nước Phi Châu ở hạ -Sahara, ví dụ, là nơi các vấn đề được báo cáo là nghiêm trọng hơn cả, các hành vi tình dục và AIDS thường hiếm khi được thảo luận một cách công khai. Theo nhiều người đã từng làm việc ở đó, trong số nhiều người ở khu vực Trung và Nam Phi, các chủ đề về tình dục hầu như là điều cấm kỵ.

Biểu lộ sự giận dữ trong các nỗ lực không thành trong việc yêu cầu các viên chức giáo hội giải quyết vấn nạn, O’Donohue viết năm 1994. “Một nhóm nữ tu đến từ giáo hội địa phương đã tha thiết kêu gọi sự giúp đỡ của các giáo hội quốc tế và giải thích rằng, khi chính họ cố gắng trình bày với các chức sắc giáo hội về việc bị các linh mục quấy rối, các chức sắc này chỉ đơn giản là “không được nghe nói”.

Văn phòng báo chí của Vatican không phản hồi các yêu cầu của NCR  trong việc bình luận câu chuyện này.

Sơ O’Donohue viết rằng, mặc dầu bà ta nhận biết sự việc diễn ra ở 23 quốc gia, kể cả Hoa Kỳ, trên năm châu lục, tuyệt đại đa số đã xảy ra ở Phi Châu.

Trớ trêu thay, nhiều người Phi Châu tỏ ra dè dặt khi đề cập đến chuyện tình dục, tình dục không bình thường là chuyện bình thường ở nhiều khu vực của Phi Châu, và tiết dục là việc hiếm có. Đó là một nền văn hóa, mà ở đó AIDS phát triển mạnh mẽ. Các chuyên gia nói quan điểm xuất phát  bắt nguồn sâu xa từ mối quan hệ văn hóa giữa nam giới và dòng giống – quan điểm kiên định về đời sống độc thân của giáo hội trở nên khó khăn không chỉ trên thực tế, nhưng cũng còn nằm trong quan điểm đối với một số linh mục Phi Châu.

AIDS lan tràn Phi Châu

Khoảng 25.3 triệu người trong số 36.1 triệu người trên thế giới dương tính với HIV sống ở hạ- Sahara Phi Châu. Từ khi bệnh dịch lan tràn ở cuối những năm 1970, 17 triệu người Phi Châu đã chết vì AIDS, theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO). Trong số 5.3 triệu ca nhiễm HIV mới trong năm 2000, có 3.8 triệu ca xảy ra tai Phi Châu.

Dựa trên đồ thị về AIDS ở hạ- Sahara Phi Châu vào tháng Hai, 12 ấn bản của tạp chí Time, “Quan hệ tình dục không bình thường của mọi hình thức là chuyện cũ rích. Khắp mọi nơi đều có quan hệ tình dục trước hôn nhân, tình dục như một trò tiêu khiển. Cưỡng bách tình dục và lạm dụng tình dục là bản sao của nó, cưỡng bức tình dục. Tình dục trong giao dịch: tình dục như một món quà, tình dục với bố già lắm của ham của lạ (sugar-daddy). Tình dục ngoài hôn nhân, phòng nhì, với nhiều người.”

Đi xa hơn, Time tường thuật, phụ nữ được dạy từ nhỏ phải tuân phục nam giới, cảm thấy bất lực để bảo vệ lấy chính mình từ những ham muốn đòi hỏi tình dục của đàn ông..

Ngay cả việc giải thích cho sự lang chạ – mà trên thực tế, một số chuyên gia từng tranh luận, cũng chẳng khác gì vấn đề ở các quốc gia Tây phương. – các nam tu sĩ và nữ tu đưa ra vấn nạn khai thác tình dục các nữ tu nói các tình huống họ tường thuật lại rõ ràng là không thể chịu đựng nổi và, trong một số trường hợp, gần như khó có thể nói ra được.

Trong một trường hợp, theo O’Donohue, một linh mục bắt một nữ tu phá thai, và người nữ tu này chết trong khi lúc thực hiện việc phá thai. Sau đó ông ta đứng ra chủ trì buổi Lễ cầu hồn của bà ta..

Sự quấy nhiễu phổ biến

Trong báo cáo của McDonald, bà nói rõ “sự quấy rối tình dục và ngay cả việc các linh mục và giám mục hiếp dâm các nữ tu là chuyện được coi là bình thường,” và rằng “đôi khi các nữ tu có thai, linh mục nhất mực đòi nữ tu này phá thai.” Bà nói báo cáo của bà chủ yếu đề cập đến Phi Châu và các nữ tu, các linh mục, giám mục Phi Châu  – không phải vì vấn đề chỉ riêng cho Phi Châu, nhưng vì nhóm soạn thảo bản báo cáo rút ra “chủ yếu từ trải nghiệm riêng của họ ở Phi Châu và sự hiểu biết mà họ có được từ các thành viên thuộc dòng tu của họ hay từ những dòng tu khác – đặc biệt các dòng tu thuộc giáo phận ở Phi Châu.”

Bà viết: “Chúng tôi biết rằng vấn đề cũng tồn tại ở các nơi khác.”

“Nó quả đúng như vậy, bởi vì tình yêu của chúng tôi dành cho giáo hội và cho Phi Châu. Chúng tôi cảm thấy quá sức thất vọng về các vấn nạn.”

Bản tường thuật của McDonald là bản báo cáo được đưa ra năm 1998 lên Hội đồng 16. Bà từ chối cuộc phỏng vấn của NCR.

McDonald viết: khi một nữ tu có thai, nữ tu này thường bị trừng phạt bằng cách đuổi ra khỏi dòng, trong khi đó vị linh mục thì “thường được chuyển sang một giáo xứ khác – hay gửi đi học.”

Trong tường thuật của bà, McDonald viết rằng các linh mục đôi khi khai thác sự lệ thuộc vào tài chính của các nữ tu trẻ, hay lợi dụng sự hướng dẫn tâm linh và bí tích hòa giải để đòi hỏi sự quan hệ tình dục

McDonald chỉ ra tám yếu tố mà bà tin làm vấn đề thêm trầm trọng:

  • Sự kiện việc sống độc thân và/hay giữ đồng trinh không có giá trị ở một số quốc gia.
  • Vị trí thấp kém của phụ nữ trong xã hội và trong giáo hội. Trong một số trường hợp “một nữ tu…được dạy để xem mình như là thành phần thấp kém, phải chịu quị lụy và vâng phục.”

“Thế thì điều này có thể hiểu được, một nữ tu nhận thấy không thể từ chối yêu cầu quan hệ tình dục của một giáo sĩ. Những người này được xem như “những nhân vật có uy quyền” mà họ phải vâng lời.”

“Hơn thế, họ thường có học thức cao hơn và được đào tạo thần học ở cấp cao hơn các nữ tu. Họ có thể sử dụng thần học giả hiệu để biện hộ cho các yêu cầu và hành vi của họ. Các nữ tu thường ấn tượng một cách dễ dàng qua những lập luận này. Một trong những điều này diễn ra như sau:

“Cả hai chúng ta nguyện tận hiến cho đời sống độc thân. Điều đó có nghĩa là chúng ta đã hứa không lập gia đình. Tuy nhiên, chúng ta có thể quan hệ tình dục với nhau mà không bội thề.”

  • Bệnh dịch AIDS, có nghĩa là các nữ tu được xem như “an toàn” hơn.
  • Sự lệ thuộc vào tài chính do thu nhập thấp của các nữ tu lao động ở quê nhà hay sự hỗ trợ các nữ tu được gửi đi học ở nước ngoài không đầy đủ. Vấn đề lạm dụng tình dục ở Phi Châu là điều phổ biến nhất, theo các nhà quan sát, trong những thành viên của các dòng tu thuộc giáo phận nghèo tiền bạc hay không có hệ thống tài trợ quốc tế.
  • Sự hiểu biết kém cõi về đời sống tận hiến của các nữ tu và của cả các giám mục, linh mục và các tín đồ.
  • Các dòng tu thực hiện việc tuyển chọn các ơn gọi (người xin đi tu) không có đủ kiến thức văn hóa.
  • Các nữ tu được gửi sang Roma và các quốc gia khác để học thường “quá trẻ và/hay chưa chín chắn”, khả năng ngôn ngữ yếu kém,  thiếu sự chuẩn bị và mọi hỗ trợ khác, và “thường quay sang các tu sinh và linh mục để nhờ giúp đỡ,” tạo khả năng tìm ẩn trong việc bị lợi dụng.

McDonald viết: “Tôi không muốn ngụ ý rằng chỉ có các linh mục hay giám mục là người đáng bị chê trách và các nữ tu đơn giản chỉ là nạn nhân.” “Không, các nữ tu có thể đôi khi chỉ vì quá nhiệt tình và cũng có thể là ngây thơ.”

  • Sự im lặng. “Có lẽ yếu tố tạo thành khác là ‘sự thông đồng trong im lặng’ bao phủ sự việc.” McDonald viết. “Chỉ với điều kiện là nếu chúng ta nhìn nhận một cách trung thực, chúng ta mới có thể sẽ tìm ra các giải pháp.”

Vị linh mục người Mỹ, người đưa ra lời giải thích tương tự của việc lạm dụng tình dục các nữ tu là Cha Robert J. Vitillo, sau đó vào tổ chức Caritas và giờ là giám đốc điều hành của giám mục Mỹ cho Chiến dịch Vận động cho Sự Phát Triển của Con Người (Campaign for Human Development). Tháng Ba năm 1994, một tháng sau khi O’Donohue viết bản tường thuật, Vitillo trình bày vấn đề với một nhóm nghiên cứu thần học tại trường Cao đẳng Boston. Vitillo có kiến thức rộng về Phi Châu nhờ vào những chuyến đi làm việc thường xuyên. Buổi nói chuyện của ông, đặt trọng tâm vào một số vấn đề về luân lý và nguyên tắc đạo đức liên quan đến AIDS. Được đặt tên là ”Những Thách Thức Thần Học Được Đặt Ra do Trận Dịch HIV/AIDS Toàn Cầu.” 

‘Cần quan tâm’

Vitillo, một linh mục của giáo phận Paterson, New Jersy, từ chối yêu cầu của NCR xin phỏng vấn dựa trên nội dung của buổi thảo luận.

Ông nói với những người trong buổi họp tại trường Cao đẳng Boston rằng các nữ tu là mục tiêu của cánh đàn ông, đặc biệt là các giáo sĩ, những người có thể trước đây thường lui tới với gái mãi dâm.

“Vấn đề đạo đức cuối cùng mà tôi xét thấy đặc biệt nhạy cảm nhưng cần phải đề cập,” ông nói, “bao gồm sự cần thiết tố giác sự lạm dụng tình dục, là hậu quả rõ ràng của nguyên nhân làm gia tăng HIV/AIDS. Nhiều nơi trên thế giới, cánh nam giới giảm sự lệ thuộc của họ vào những người hành nghề bán dâm bởi lo sợ nhiễm phải HIV…. Kết quả của sự lo sợ này lan rộng, nhiều ông (và một số bà) đã quay tìm những thiếu nữ (và nam) còn trẻ (cho là không bị lây nhiễm) cho việc quan hệ tình dục. Các nữ tu cũng là mục tiêu của hạng người đó, và đặc biệt là các giáo sĩ trước đây từng quan hệ với gái mại dâm. Chính bản thân tôi đã nghe những câu chuyện thảm thương của những nữ tu, những người bị cưỡng ép quan hệ tình dục với linh mục địa phương hay với người hướng dẫn tâm linh, những người này khẳng định rằng sinh hoạt này là ‘tốt’ cho cả hai.

Vitillo nói: “Thường thường, những cố gắng đưa những vấn nạn này đến với các quan chức của giáo hội địa phương hay quốc tế đều gặp phải những lỗ tai điếc,” . “Ở Bắc Mỹ và một số nơi của Châu Âu, giáo hội của chúng tôi đã choáng váng vì những vụ tai tiếng về việc giao cấu với trẻ em (tình dục huyễn nhi). Sẽ phải mất bao lâu để giáo hội có thể chế giống nhau này trở nên nhạy cảm đối với những vấn nạn lạm dụng mới mà chúng là hệ quả đến từ nạn dịch?”

Những trường hợp cụ thể chính yếu trong báo cáo của P’Donohue như sau:

  • Trong một vài trường hợp, những người muốn đi tu phải thuận cho linh mục quan hệ tình dục để nhận được các giấy chứng nhận cần thiết và/hay được giới thiệu việc làm trong giáo phận.
  • Trong một quốc gia, các nữ tu gặp các phiền toái do các quy định gây ra, qui định yêu cầu họ phải rời khỏi dòng nếu họ có thai, trong khi đó thì tu sĩ có liên quan vẫn có thể vẫn tiếp tục công việc mục vụ của mình. Bất công là câu hỏi của vấn đề luật pháp xã hội bởi vì nữ tu bị bỏ rơi một mình để nuôi đứa trẻ như một ông bố độc thân, “thường bị dèm pha và thường có địa vị xã hội- kinh tế (socioeconomic) thấp kém. Tôi đã đưa ra một vài ví dụ ở một số quốc gia nơi mà phụ nữ bị cưỡng bách để trở thành vợ hai hay vợ ba trong một gia đình bởi vì địa vị xã hội trong nền văn hóa địa phương đã bị mất. Một lựa chọn khác, vì sự tồn tại, là ra ‘đứng đường’ như gái mại dâm” và theo cách ấy “phơi nhiễm bản thân họ với nguy cơ HIV, nếu như chưa từng mắc phải.”
  • Những bề trên tổng quyền mà tôi gặp, có kinh nghiệm khi làm linh mục ở một số khu vực,  quan tâm sâu sắc về việc quấy rối các nữ tu . Một bề trên của một dòng tu trong giáo phận, nơi có một số nữ tu bị các linh mục làm cho có thai, hoàn toàn mất phương hướng để tìm ra một giải pháp thích hợp. Một dòng tu khác của giáo phận phải đuổi hơn 20 nữ tu bởi họ có thai, và trong nhiều trường hợp lại là do các linh mục.
  • “Một số linh mục khuyên các nữ tu sử dụng dụng cụ tránh thai, lừa họ rằng “viên thuốc” sẽ làm ngăn sự lây truyền HIV. Một số khác thậm chí khuyến khích những nữ tu mà họ quan hệ phá thai. Một số chuyên gia y tế của Công giáo được tuyển dụng trong những bệnh viện Công giáo báo cáo đã phải chịu áp lực từ các linh mục để thực hiện các vụ phá thai ở những bệnh viện dành cho các nữ tu.
  • “Ở một số quốc gia, các thành viên của hội đồng giáo xứ và các cộng đoàn Ki-tô giáo nhỏ đang phản đối các chủ chăn (pastor) bởi vì những sự quan hệ của họ với phụ nữ và các cô gái trẻ một cách thường xuyên. Một số phụ nữ này là vợ của các con chiên trong xứ đạo. Trong những trường hợp như vậy, các ông chồng thường giận dữ với những sự việc đang xảy ra, nhưng lại bị ngăn trở trong việc phản đối các cha xứ. Người ta biết một số linh mục có quan hệ với một vài phụ nữ, và cũng có con với họ qua việc quan hệ nam nữ bất chính (liaison) mà không phải chỉ một lần. Các con chiên bày tỏ với tôi sự quan tâm liên quan đến vấn đề này, và nói rõ rằng họ chờ đợi một ngày, khi đó, họ sẽ thảo luận trong buổi giảng (dialogue homilies). Họ tình nguyện, vì điều này sẽ tạo khả năng cho họ một cơ hội vạch mặt tính chất thành thật trong buổi giảng đạo của những linh mục nào đó, và lật tẩy cái tiêu chuẩn kép quá hiển nhiên của họ. Trong chuyến thăm một quốc gia, tôi được cho biết một trưởng lão (presbytery) trong một xứ đạo cá biệt bị các giáo dân trong giáo xứ trang bị súng tấn công vì họ giận dữ các linh mục do sự lạm quyền, sự phản bội lòng tin mà các hành vi và cách sống của họ đã phản ảnh.
  • “Ở một quốc gia khác, một người vừa cải từ đạo Hồi (một trong hai cô con gái theo Ki tô giáo) được chấp thuận như là một ứng viên ơn gọi cho một họ đạo địa phương. Khi cô ta đến gặp linh mục chánh xứ để lấy giấy chứng nhận cần thiết, cô ta bị vị linh mục hãm hiếp trước khi được trao giấy chứng nhận. Do bị gia đình từ vì theo đạo Ki tô, cô ta cảm thấy không thể trở về nhà như trước kia được nữa. Cô vào sống trong nhà dòng và chẳng bao lâu phát hiện ra mình có thai. Đối với suy nghĩ của cô, sự lựa chọn duy nhất của cô là rời khỏi nhà dòng mà không đưa ra một lý do nào cả. Cô lang thang mười ngày trong rừng, trăn trở không biết phải làm gì. Sau đó, cô quyết định đến gặp vị giám mục để trình bày, vị này triệu tập ông linh mục. Ông linh mục thú nhận lời cáo buộc là đúng và vị giám mục bảo ông ta chịu cấm phòng trong hai tuần.
  • “Kể từ những năm 1980, nữ tu ở một số quốc gia từ chối đi lại một mình cùng với linh mục trong xe ôtô bởi vì lo sợ bị quấy rối hay ngay cả bị hãm hiếp. Các giáo sĩ cũng còn lợi dụng địa vị của họ trong vai trò như là chủ chăn và người dẫn dắt tâm linh và tận dụng thẩm quyền tâm linh của họ để được quan hệ tình dục với các nữ tu. Ở một quốc gia, những mẹ bề trên đã có yêu cầu giám mục hay những linh mục bề trên thuyên chuyển những giáo sĩ, các cha hướng dẫn tâm linh hay rút họ về sau khi họ lạm dụng các nữ tu.

Những ảnh hưởng trực tiếp nhất là đối với các phụ nữ bị lạm dụng, O’Donohue viết. Tuy nhiên, ảnh hưởng kéo dài và rộng lớn hơn đối với cộng đoàn và bao gồm cả sự vỡ mộng và hoài nghi. Người bị lạm dụng và những người khác trong cộng đoàn “nhận ra nền tảng niềm tin của họ đột nhiên vỡ tan tành.”

Những người mà niềm tin bị tan vỡ đến từ những gia đình có cái nhìn không thiện cảm đối với các tác nghiệp tôn giáo, và cùng một người “đặt vấn đề tại sao phải sống đời sống độc thân qua tuyên bố hùng hồn mà cũng chính là người có vẻ như có dính dáng đến việc khai thác tình dục của những người khác. Điều này được xem như đạo đức giả, hay ít nhất như khuyến khích tiêu chuẩn kép.” O’Donohue viết.

Một số quan sát viên nói rằng nhờ sự lên tiếng của những bản báo cáo như vậy, người ta đã đưa ra những biện pháp để giải quyết vấn đề.

Những nguyên tắc mới

Wolf, người lãnh đạo dòng Biển đức ở Roma, nói “Một vài tu viện đã có các nguyên tắc hoạt động trong trường hợp một thầy tu bị cáo buộc có hành vi tình dục không đúng đắn, cần lưu ý đến những cá nhân được quan tâm, kể cả nạn nhân. Tôi đưa câu hỏi này lên cộng đoàn của chúng tôi. Chúng ta cần sự thành thật và công bằng.”

Một viên chức của Vatican nói với NCR  rằng “có những sáng kiến ở nhiều cấp độ” nêu ra sự quan tâm về khả năng lạm dụng tình dục trong đời sống tu hành. Viên chức này nêu rõ các nỗ lực của các hiệp hội các giáo phẩm cấp cao, hiệp hội giám mục, và bên trong các cộng đồng và giáo phận có liên quan.

Trong hầu hết những cuộc thảo luận này, viên chức này nói, là những biện pháp mà Vatican “nhận thức” và “hỗ trợ” hơn là đứng ra tổ chức hay đề xướng.

Viên chức Vatican sẵn sàng phát biểu mà không nêu danh tánh về vấn nạn với NCR.

Viên chức lưu ý có hai dấu hiệu mà các tập quán ứng xử của giáo hội đang thay đổi. Trong một số trường hợp cụ thể, sự phản hồi nhiệt tình và mau chóng hơn từ các chức sắc lãnh đạo giáo hội, và nói chung, có một xu hướng bên trong đời sống tu hành rằng những vấn nạn này cần phải được đưa ra thảo luận. “Đề cập đến vấn đề là bước đầu tiên hướng đến một giải pháp.“

Tuy nhiên, các viên chức của giáo hội không phải là luôn luôn cởi mở trong những cuộc trao đổi như vậy. McDonald viết trong bản báo cáo năm 1998 rằng,  trong tháng Ba năm đó, bà ta trình bày với hội đồng thường trực của Hội Đồng Giám Mục Phi Châu và Madagasca, hội (consortium) các giám mục Phi Châu, về vấn đề lạm dụng tình dục các nữ tu.

McDonald viết, “Vì hầu hết những gì tôi đưa ra căn cứ trên những báo cáo đến từ các họ đạo của các giáo phận và Hiệp Hội các Bề Trên Cao Cấp Châu Phi (Conferences of Major Superiors in Africa). Tôi đoan chắc tính chất xác thực những gì tôi nói.”  

Tuy nhiên, “các giám mục biểu lộ cảm nhận rằng các nữ tu không trung thành khi gửi những bản trình báo ra ngoài giáo phận.”  “Họ nói rằng các nữ tu được đề cập tới nên đến gặp giám mục của giáo phận để trình bày những vấn nạn này,”

“Dĩ nhiên,” bà ta viết, “đây sẽ là lý tưởng. Tuy nhiên, các nữ tu khẳng định rằng họ đã làm như vậy hết lần này đến lần khác. Đôi khi họ không được chào đón đàng hoàng. Trong một số trường hợp họ lại bị khiển trách vì những điều đã xảy ra. Ngay cả khi họ được lắng nghe một cách đồng cảm, chẳng có gì có vẻ xem ra là được thực hiện.”

Đáng đề cập đến

Dầu cho bất kỳ biện pháp tích cực nào được thực hiện, vấn nạn vẫn mang tính cách thời sự đối với các nữ tu. Trong một cuộc phỏng vấn tại quê nhà Kansas City, Mo., Fangman, người nữ tu đưa ra vấn đề vào tháng Chín vừa rồi tại một buổi họp mặt của các cha tu viện trưởng dòng Biển Đức ở Roma, nói với NCR rằng, bà ta đã nghe các câu chuyện về những nữ tu bị các linh mục lạm dụng tình dục trong các thảo luận không chính thức tại buổi hội thảo của các nữ tu viện trưởng và các mẹ bề trên từ khắp thế giới.

“Các nữ tu người đưa ra vấn đề từng bị xúc phạm sâu sắc và cảm thấy rất đau khổ — và rất đau khổ khi nói về điều đó,” bà ta nói. Bởi vì nỗi đau mà bà ta và những người khác đang được biết. Bà nói: “chúng tôi đã quyết định vấn đề cũng đáng được bắt đầu bàn đến theo cách công khai hơn, và chúng tôi có cơ hội trong cuộc gặp thường kỳ với Hội Nghị các Giám Mục (Congress of Abbots).”

Fangman nói rằng bản báo cáo của bà gửi cho giám mục dòng Biển Đức dựa trên các cuộc trao đổi với các nữ tu và từ tài liệu trong báo cáo của O’Donohue.

Bài nói của Fangman được xuất bản trong số mới nhất đăng trên Tập san Thông hội Quốc tế Đời Sống Tu viện (Alliance for International Monasticism Bulletin,), một tập san truyền giáo của dòng.

Bản báo cáo của O’Donohue được chuẩn bị trong cùng một tinh thần: niềm hy vọng thúc đẩy sự thay đổi. Bà viết trong báo cáo của mình rằng bà đã chuẩn bị nó “sau khi suy nghĩ thật chín chắn và với ý thức sâu sắc của sự khẩn cấp bởi những chủ đề liên quan động vào chính cái cốt lõi của sứ mệnh truyền giáo, và mục vụ của giáo hội.

Bà viết: các thông tin về việc các linh mục lạm dụng tình dục các nữ tu “xuất phát từ các nhà truyền giáo (nam và nữ); từ các linh mục, các bác sĩ và các thành viên khác của giáo hội gia đình trung kiên của chúng ta,” “Tôi được bảo đảm rằng vụ việc trong các ghi nhận là có thực trong số các vụ việc có liên quan“ được mô tả trong báo cáo, bà nói, “và vì thế thông tin không chỉ căn cứ vào những gì nghe được.”

23 quốc gia được liệt kê trong bản báo cáo là: Botswana, Burundi, Brazil, Colombia, Ghana, India, Ireland, Italy, Kenya, Lesotho, Malawi, Nigeria, Papua New Guinea, Philippines, South Africa, Sierra Leone, Tanzania, Tonga, Uganda , United States, Zambia, Zaire, Zimbabwe.

Sự hi vọng của bà, bà viết, là bản báo cáo “sẽ vì vậy mà thúc đẩy hành động thích hợp đặc biệt về phía của những người nắm giữ quyền lãnh đạo giáo hội và những người có trách nhiệm đối với cơ cấu tổ chức.”


–         Điện thư của John Allen là

–         Điện thư của Pamela Schaeffer là

–         Tài liệu liên quan đến câu chuyện nói trên ở trang mạng NCR:

–         Phóng Viên Công Giáo Quốc Gia, Ngày 16 Tháng Ba năm 2001

Nguyễn Trí Cảm chuyển ngữ


Reports of abuse

AIDS exacerbates sexual exploitation of nuns, reports allege

NCR Staff, Rome and Kansas City, Mo.

Several reports written by senior members of women’s religious orders and by an American priest assert that sexual abuse of nuns by priests, including rape, is a serious problem, especially in Africa and other parts of the developing world.

The reports allege that some Catholic clergy exploit their financial and spiritual authority to gain sexual favors from religious women, many of whom, in developing countries, are culturally conditioned to be subservient to men. The reports obtained by NCR — some recent, some in circulation at least seven years — say priests at times demand sex in exchange for favors, such as permission or certification to work in a given diocese. The reports, five in all, indicate that in Africa particularly, a continent ravaged by HIV and AIDS, young nuns are sometimes seen as safe targets of sexual activity. In a few extreme instances, according to the documentation, priests have impregnated nuns and then encouraged them to have abortions.

In some cases, according to one of the reports, nuns, through naiveté or social conditioning to obey authority figures, may readily comply with sexual demands.

Although the problem has not been aired in public, the reports have been discussed in councils of religious women and men and in the Vatican.

In November 1998, a four-page paper titled “The Problem of the Sexual Abuse of African Religious in Africa and Rome” was presented by Missionaries of Our Lady of Africa Sr. Marie McDonald, the report’s author, to the Council of 16, a group that meets three times a year. The council is made up of delegates from three bodies: the Union of Superiors General, an association of men’s religious communities based in Rome, the International Union of Superiors General, a comparable group for women, and the Congregation for Institutes of Consecrated Life and Societies of Apostolic Life, the Vatican office that oversees religious life.

Last September, Benedictine Sr. Esther Fangman, a psychological counselor and president of the Federation of St. Scholastica, raised the issue in an address at a Rome congress of 250 Benedictine abbots. The federation is an organization of 22 monasteries in the United States and two in Mexico.

Five years earlier, on Feb. 18, 1995, Cardinal Eduardo Martínez, prefect of the Vatican congregation for religious life, along with members of his staff, were briefed on the problem by Medical Missionary of Mary Sr. Maura O’Donohue, a physician.

O’Donohue is responsible for a 1994 report that constitutes one of the more comprehensive accounts. At the time of its writing, she had spent six years as AIDS coordinator for the Catholic Fund for Overseas Development based in London.

Though statistics related to sexual abuse of religious women are unavailable, most religious leaders interviewed by NCR say the frequency and consistency of the reports of sexual abuse point to a problem that needs to be addressed.

“I don’t believe these are simply exceptional cases,” Benedictine Fr. Nokter Wolf, abbot primate of the Benedictine order, told NCR. “I think the abuse described is happening. How much it happens, what the numbers are, I have no way of knowing. But it is a serious matter, and we need to discuss it.”

Wolf has made several trips to Africa to visit Benedictine institutions and is in contact with members of the order there.

In her reports, O’Donohue links the sexual abuse to the prevalence of AIDS in Africa and concerns about contracting the disease.

“Sadly, the sisters also report that priests have sexually exploited them because they too had come to fear contamination with HIV by sexual contact with prostitutes and other ‘at risk’ women,” she wrote in 1994.

O’Donohue declined requests for interviews with NCR.

In some cultures, O’Donohue wrote, men who traditionally would have sought out prostitutes instead are turning to “secondary school girls, who, because of their younger age, were considered ‘safe’ from HIV.”

Similarly, religious sisters “constitute another group which has been identified as ‘safe’ targets for sexual activity,” O’Donohue wrote.

“For example,” O’Donohue wrote, “a superior of a community of sisters in one country was approached by priests requesting that sisters would be made available to them for sexual favors. When the superior refused, the priests explained that they would otherwise be obliged to go to the village to find women, and might thus get AIDS.”

O’Donohue wrote that at first she reacted with “shock and disbelief” at the “magnitude” of the problem she was encountering through her contacts with “a great number of sisters during the course of my visits” in a number of countries.

Different view of celibacy

“The AIDS pandemic has drawn attention to issues which may not previously have been considered significant,” she wrote. “The enormous challenges which AIDS poses for members of religious orders and the clergy is only now becoming evident.”

In a report on her 1995 meeting with Cardinal Martínez in the Vatican, O’Donohue noted that celibacy may have different meanings in different cultures. For instance, she wrote in her report, a vicar general in one African diocese had talked “quite openly” about the view of celibacy in Africa, saying that “celibacy in the African context means a priest does not get married but does not mean he does not have children.”

Of the world’s 1 billion Catholics, 116.6 million — about 12 percent — live in Africa. According to the 2001 Catholic Almanac, 561 are bishops and archbishops, 26,026 are priests and 51,304 are nuns.

In addition to such general overviews, Martínez’s office has also received documentation on specific cases. In one such incident, dating from 1988 in Malawi and cited in O’Donohue’s 1994 report, the leadership team of a diocesan women’s congregation was dismissed by the local bishop after it complained that 29 sisters had been impregnated by diocesan priests. Western missionaries helped the leadership team compile a dossier that was eventually submitted to Rome.

One of those missionaries, a veteran of more than two decades in Africa, said the Malawi case was complex and the issue of sexual liaisons was not the only factor involved. She described the incident in a not-for-attribution interview with NCR.

The missionary said the leadership team had adopted rules preventing sisters from spending the night in a rectory, banning priests from staying overnight in convents and prohibiting sisters from being alone with priests. The rules were intended to reduce the possibility of sexual contact.

Several sources told NCR that religious communities as well as church officials have taken steps to correct the problem, though they were reluctant to cite specific examples.

Others say the climate of secrecy that still surrounds the issue indicates more needs to be done.

The secrecy is due in part to efforts by religious orders to work within the system to address the problems and in part to the cultural context in which they occur. In sub-Saharan Africa, for instance, where the problems are reportedly the most severe, sexual behavior and AIDS are rarely discussed openly. Among many people in that region of Central and Southern Africa, sexual topics are virtually taboo, according to many who have worked there.

Expressing frustration at unsuccessful efforts to get church officials to address the problem, O’Donohue wrote in 1994, “Groups of sisters from local congregations have made passionate appeals for help to members of international congregations and explain that, when they themselves try to make representations to church authorities about harassment by priests, they simply ‘are not heard.’ ”

The Vatican press office did not respond to NCR requests for comment on this story.

O’Donohue wrote that, although she was aware of incidents in some 23 countries, including the United States, on five continents, the majority happened in Africa.

Ironically, given the reticence of many Africans to talk about sex, casual sex is common in parts of Africa, and sexual abstinence is rare. It’s a culture in which AIDS thrives. Experts say the view derives from a deeply rooted cultural association between maleness and progeny — a view that makes the church’s insistence on celibacy difficult not only in practice but also in concept for some African priests.

AIDS rampant in Africa

Some 25.3 million of the world’s 36.1 million HIV-positive persons live in sub-Saharan Africa. Since the epidemic began in the late 1970s, 17 million Africans have died of AIDS, according to the World Health Organization. Of the 5.3 million new cases of HIV infection in 2000, 3.8 million occurred in Africa.

According to a graphic article on AIDS in sub-Saharan Africa in the Feb. 12 issue of Time magazine, “Casual sex of every kind is commonplace. Everywhere there’s premarital sex, sex as recreation. Obligatory sex and its abusive counterpart, coercive sex. Transactional sex: sex as a gift, sugar-daddy sex. Extramarital sex, second families, multiple partners.”

Further, Time reported, women, taught from birth to obey men, feel powerless to protect themselves from men’s sexual desires.

Even accounting for promiscuity — which in fact, some experts have argued, is no less a problem in Western nations — the religious men and women raising the issue of sexual exploitation of religious women say the situations they report on are clearly intolerable and, in some cases, approach the unspeakable.

In one instance, according to O’Donohue, a priest took a nun for an abortion, and she died during the procedure. He later officiated at her requiem Mass.

Harassment common

In McDonald’s report, she states that “sexual harassment and even rape of sisters by priests and bishops is allegedly common,” and that “sometimes when a sister becomes pregnant, the priest insists that she have an abortion.” She said her report referred mainly to Africa and to African sisters, priests and bishops — not because the problem is exclusively an African one, but because the group preparing the report drew “mainly on their own experience in Africa and the knowledge they have obtained from the members of their own congregations or from other congregations — especially diocesan congregations in Africa.”

“We know that the problem exists elsewhere too,” she wrote.

“It is precisely because of our love for the church and for Africa that we feel so distressed about the problem,” McDonald wrote.

McDonald’s was the report presented in 1998 to the Council of 16. She declined to be interviewed by NCR.

When a sister becomes pregnant, McDonald wrote, she is usually punished by dismissal from the congregation, while the priest is “often only moved to another parish — or sent for studies.”

In her report, McDonald wrote that priests sometimes exploit the financial dependency of young sisters or take advantage of spiritual direction and the sacrament of reconciliation to extort sexual favors.

McDonald cites eight factors she believes give rise to the problem:

  • The fact that celibacy and/or chastity are not values in some countries.
  • The inferior position of women in society and the church. In some circumstances “a sister … has been educated to regard herself as an inferior, to be subservient and to obey.”

“It is understandable then, that a sister finds it impossible to refuse a cleric who asks for sexual favours. These men are seen as ‘authority figures’ who must be obeyed.”

“Moreover, they are usually more highly educated and they have received a much more advanced theological formation than the sisters. They may use false theological arguments to justify their requests and behaviour. The sisters are easily impressed by these arguments. One of these goes as follows:

“ ‘We are both consecrated celibates. That means that we have promised not to marry. However, we can have sex together without breaking our vows.’ ”

  • The AIDS pandemic, which means sisters are more likely to be seen as “safe.”
  • Financial dependence created by low stipends for sisters laboring in their home countries or inadequate support for sisters sent abroad for studies. The problem of sexual abuse in Africa is most common, according to many observers, among members of diocesan religious congregations with little money and no network of international support.
  • A poor understanding of consecrated life, both by the sisters and also by bishops, priests, and lay people.
  • Recruitment of candidates by congregations that lack adequate knowledge of the culture.
  • Sisters sent abroad to Rome and other countries for studies are often “too young and/or immature,” lack language skills, preparation and other kinds of support, and “frequently turn to seminarians and priests for help,” creating the potential for exploitation.

“I do not wish to imply that only priests and bishops are to blame and that the sisters are simply their victims,” McDonald wrote. “No, sisters can sometimes be only too willing and can also be naïve.”

  • Silence. “Perhaps another contributing factor is the ‘conspiracy of silence’ surrounding this issue,” McDonald wrote. “Only if we can look at it honestly will we be able to find solutions.”

The American priest who gave a similar account of sexual abuse of women religious is Fr. Robert J. Vitillo, then of Caritas and now executive director of the U.S. bishops’ Campaign for Human Development. In March 1994, a month after O’Donohue wrote her report, Vitillo spoke about the problem to a theological study group at Boston College. Vitillo has extensive knowledge of Africa based on regular visits for his work. His talk, which focused on several moral and ethical issues related to AIDS, was titled, “Theological Challenges Posed by the Global Pandemic of HIV/AIDS.”

‘Necessary to mention’

Vitillo, a priest of the Paterson, N.J., diocese, declined requests from NCR for an interview on the content of his talk.

He told the gathering at Boston College that nuns had been targeted by men, particularly clergy, who may have previously frequented prostitutes.

“The last ethical issue which I find especially delicate but necessary to mention,” he said, “involves the need to denounce sexual abuse which has arisen as a specific result of HIV/AIDS. In many parts of the world, men have decreased their reliance on commercial sex workers because of their fear of contracting HIV. … As a result of this widespread fear, many men (and some women) have turned to young (and therefore presumably uninfected) girls (and boys) for sexual favors. Religious women have also been targeted by such men, and especially by clergy who may have previously frequented prostitutes. I myself have heard the tragic stories of religious women who were forced to have sex with the local priest or with a spiritual counselor who insisted that this activity was ‘good’ for the both of them.

“Frequently, attempts to raise these issues with local and international church authorities have met with deaf ears,” said Vitillo. “In North America and in some parts of Europe, our church is already reeling under the pedophilia scandals. How long will it take for this same institutional church to become sensitive to these new abuse issues which are resulting from the pandemic?”

The specific circumstances outlined in the O’Donohue report are as follows:

  • In some instances, candidates to religious life had to provide sexual favors to priests in order to acquire the necessary certificates and/or recommendations to work in a diocese.
  • In several countries, sisters are troubled by policies that require them to leave the congregation if they become pregnant, while the priest involved is able to continue his ministry. Beyond fairness is the question of social justice, since the sister is left to raise the child as a single parent, “often with a great deal of stigmatization and frequently in very poor socioeconomic circumstances. I was given examples in several countries where such women were forced into becoming a second or third wife in a family because of lost status in the local culture. The alternative, as a matter of survival, is to go ‘on the streets’ as prostitutes” and thereby “expose themselves to the risk of HIV, if not already infected.”
  • “Superior generals I have met were extremely concerned about the harassment sisters were experiencing from priests in some areas. One superior of a diocesan congregation, where several sisters became pregnant by priests, has been at a complete loss to find an appropriate solution. Another diocesan congregation has had to dismiss over 20 sisters because of pregnancy, again in many cases by priests.
  • “Some priests are recommending that sisters take a contraceptive, misleading them that ‘the pill’ will prevent transmission of HIV. Others have actually encouraged abortion for sisters with whom they have been involved. Some Catholic medical professionals employed in Catholic hospitals have reported pressure being exerted on them by priests to procure abortions in those hospitals for religious sisters.
  • “In a number of countries, members of parish councils and of small Christian communities are challenging their pastors because of their relationships with women and young girls generally. Some of these women are wives of the parishioners. In such circumstances, husbands are angry about what is happening, but are embarrassed to challenge their parish priest. Some priests are known to have relations with several women, and also to have children from more than one liaison. Laypeople spoke with me about the concerns in this context stating that they are waiting for the day when they will have dialogue homilies. This, they volunteered, will afford them an opportunity to challenge certain priests on the sincerity of their preaching and their apparent double standards. In one country visited, I was informed that the presbytery in a particular parish was attacked by parishioners armed with guns because they were angry with the priests because of their abuse of power and the betrayal of trust which their actions and lifestyles reflected.
  • “In another country a recent convert from Islam (one of two daughters who became Christians) was accepted as a candidate to a local religious congregation. When she went to her parish priest for the required certificates, she was subjected to rape by the priest before being given the certificates. Having been disowned by her family because of becoming a Christian, she did not feel free to return home. She joined the congregation and soon afterwards found she was pregnant. To her mind, the only option for her was to leave the congregation, without giving the reason. She spent 10 days roaming the forest, agonizing over what to do. Then she decided to go and talk to the bishop, who called in the priest. The priest accepted the accusation as true and was told by the bishop to go on a two-week retreat.
  • “Since the 1980s in a number of countries sisters are refusing to travel alone with a priest in a car because of fear of harassment or even rape. Priests have also on occasion abused their position in their role as pastors and spiritual directors and utilized their spiritual authority to gain sexual favors from sisters. In one country, women superiors have had to request the bishop or men superiors to remove chaplains, spiritual directors or retreat directors after they abused sisters.”

Those most directly affected are the women abused, wrote O’Donohue. The effects extend, however, to the wider community and include disillusionment and cynicism. The abused and others in the community “find the foundation of their faith is suddenly shattered.”

Many whose faith has been shattered are from families that look unfavorably on religious vocations and who “question why celibacy should be so strongly proclaimed by the same people who are seemingly involved in sexually exploiting others. This is seen as hypocrisy or at least as promoting double standards,” O’Donohue wrote.

Some observers say that in the wake of such reports, steps have been taken to address the problem.

New guidelines

Wolf, the Benedictine leader in Rome, said, “Several monasteries already have guidelines in case a monk is accused of sexual misconduct, taking care of the individuals concerned, the victim included. I pushed this question in our congregation. We need sincerity and justice.”

A Vatican official told NCR that “there are initiatives at multiple levels” to raise awareness about the potential for sexual abuse in religious life. The official cited efforts within conferences of religious superiors, within bishops’ conferences, and within particular communities and dioceses.

Most of these, the official said, were steps the Vatican is “aware of” and “supporting” rather than organizing or initiating.

The Vatican official was willing to speak anonymously about the problem with NCR.

The official noted two signs that the culture in the church is changing. In specific cases, the official said, the response from church leaders is more aggressive and swift; and in general, there is a climate within religious life that these things have to be discussed. “Talking about it is the first step towards a solution,” the official said.

Church officials have not always, however, been open to such exchanges. McDonald wrote in her 1998 report that in March of that year she had spoken to the standing committee of the Symposium of Episcopal Conferences of Africa and Madagascar, the consortium of African bishops’ conferences, on the problem of sexual abuse of sisters.

“Since most of what I gave was based on reports coming from diocesan congregations and Conferences of Major Superiors in Africa, I felt very convinced of the authenticity of what I was saying,” McDonald wrote.

Yet, “the bishops present felt that it was disloyal of the sisters to have sent such reports outside their dioceses,” McDonald wrote. “They said that the sisters in question should go to their diocesan bishop with these problems.”

“Of course,” she wrote, “this would be the ideal. However, the sisters claim that they have done so time and time again. Sometimes they are not well received. In some instances they are blamed for what has happened. Even when they are listened to sympathetically, nothing much seems to be done.”

Worth talking about

Whatever positive steps have been taken, the problem remains a live concern for religious women. In an interview at her home in Kansas City, Mo., Fangman, the nun who raised the issue last September at a gathering of Benedictine abbots in Rome, told NCR that she had heard the stories about sisters being sexually abused by priests during informal discussions at meetings of abbesses and prioresses worldwide.

“The sisters who brought it up were deeply hurt by it and found it very painful — and very painful to talk about,” she said. Because of the pain that she and others were hearing, “we decided that it was worth also beginning to talk about in a more open way, and we had the opportunity at our regular meeting with the Congress of Abbots,” she said.

Fangman said her report to the Benedictine abbots was based on the conversations with sisters and on the material in O’Donohue’s reports.

Fangman’s talk was published in a recent issue of the Alliance for International Monasticism Bulletin, a mission magazine of the order.

O’Donohue’s report was prepared in a similar spirit: in hope of promoting change. She wrote in her report that she had prepared it “after much profound reflection and with a deep sense of urgency since the subjects involved touch the very core of the church’s mission and ministry.”

The information on abuse of nuns by priests “comes from missionaries (men and women); from priests, doctors and other members of our loyal ecclesial family,” she wrote. “I have been assured that case records exist for several of the incidents” described in the report, she said, “and that the information is not just based on hearsay.”

The 23 countries listed in her report are: Botswana, Burundi, Brazil, Colombia, Ghana, India, Ireland, Italy, Kenya, Lesotho, Malawi, Nigeria, Papua New Guinea, Philippines, South Africa, Sierra Leone, Tanzania, Tonga, Uganda, United States, Zambia, Zaire, Zimbabwe.

Her hope, she wrote, is that the report “will consequently motivate appropriate action especially on the part of those in positions of church leadership and those responsible for formation.”


John Allen’s e-mail address is

Pamela Schaeffer’s e-mail address is

Documents related to the above story will be available on the NCR Web site at

National Catholic Reporter, March 16, 2001

Tài liệu để tham khảo thêm:…/asia-pacific/2974986.stm

 [Nguồn: – 7/2009]




Hè 2002, một thân hữu của Giao Điểm đã về thăm gia đình tại Việt Nam và tìm được một xấp giấy trong tủ sách của người bạn cư ngụ tại Vũng Tàu. Xấp giấy nầy là một phần phóng ảnh của cuốn sách, có lẽ tự in lấy và phổ biến hạn chế, của Giáo sư Vũ văn Mẫu, nguyên Khoa trưởng trường Đại học Luật khoa thuộc viện Đại học Sài Gòn trước 1975. Ông cũng là Ngoại trưởng Việt Nam Cọng hòa dưới thời Đệ nhất Cọng hòa của chính phủ Ngô Đình Diệm, nhưng đã từ chức để phản đối chính sách đàn áp Phật giáo của chính phủ nầy năm 1963.

Trang bìa của tập sách in tựa đề: “SÁU THÁNG PHÁP NẠN 1963”, của “Minh Không Vũ Văn Mẫu”, in năm “1984”. Phóng ảnh đó, được chuyển lại cho Giao Điểm, thuộc Phần Hai, Chương Một của cuốn sách nầy. Trên phương diện văn bản lịch sử thì đây là một tài liệu rất quý của một nhân chứng trực tiếp và trong cuộc, cho nên Giao Điểm đang tìm cách để có được đầy đủ toàn bộ tài liệu nầy để phổ biến rộng rãi đến bạn đọc trong tương lai. Giao Điểm



Trong cuộc trưng cầu dân ý được tổ chức vào ngày 23/10/1955, không ai có thể chối cãi rằng tất cả đa số, nếu không muốn nói ít nhất 80% các đồng bào đi bỏ phiếu cho Thủ tướng Ngô Đình Diệm giữ chức vụ quốc trưỡng tại miền Nam Việt Nam, thay thế Cựu hoàng Bảo Đại bị truất phế, thuộc thành phần Phật tử. Chính Ngô Đình Diệm như đã chép trên đây, đã ghi nhận sự thật hiển nhiên ấy.

Căn cứ vào kết quả cuộc trưng cầu dân ý này, có thể nói rằng dân chúng không hề nghĩ đến tiêu chuẩn tôn giáo trong sự chọn người giữ trọng trách lãnh đạo quốc gia.

Thực vậy không có một ai đã nêu vấn đề Ngô Đình Diệm đã theo tôn giáo nào, trong khi xử dụng quyền bầu cử của công dân ngày 23/10/1955.

Người ta đã chỉ trích các thủ tướng Nguyễn văn Xuân, Trần văn Hữu, Nguyễn văn Tâm, Bữu Lộc về đủ cả các phương diện chính trị, nhưng không ai tìm biết họ theo tôn giáo nào. Nhưng kể từ khi Ngô Đình Diệm về chấp chính ngày 7/7/1954, mặc dù không có một công văn chính thức hay một lời công bố nào hoặc gián tiếp hoặc trực tiếp đề cập đến vấn đề, toàn thể trong nước đều biết rõ và bàn tán về điểm thủ tướng mới được chỉ định để lập nội các thay thế chính phủ Bửu Lộc là một tín đồ Thiên Chúa giáo, một gia đình rất ngoan đạo tại cố đô Huế. Bào huynh là Ngô Đình Thục giữ chức Giám mục tại Vĩnh Long, và chính Ngô Đình Diệm cũng đã từng sống nhiều năm trong các tu viện ở Việt Nam cũng như tại ngoại quốc (1) và đặc biệt được Hồng y Giáo chủ Spellman ở Mỹ ủng hộ.

Nhưng nếu dư luận đã bàn tán nhiều về tôn giáo của gia đình Ngô Đình Diệm, người ta chỉ coi điểm này là một sắc thái đặc biệt của vị tân thủ tướng cũng như người ta đã nêu lên quá khứ trong sạch của Ngô Đình Diệm khi còn làm việc quan và tính tình khí khái của ông khi đã từ chức Thượng thư Bộ Lại trong nội các dầu tiên của Bảo Đại, không một ai nghĩ rằng Ngô Đình Diệm, khi cầm chính quyền , sẽ có chính sách thiên vị Thiên Chúa giáo, và kỳ thị Phật giáo.

Tuy nhiên trong thực tế , ngay từ khi một triệu dân di cư bắt đầu rời Bắc việt sau khi hiệp định Genève 20/7/1954 để vào Nam cho đến ngày xảy ra vụ triệt hạ cờ Phật giáo tại Huế ngày 8/5/1963, nhiều sự kiện đã xảy ra, hoặc trên bình diện toàn quốc, hoặc tại địa phương, tố cáo một chính sách thiên vị Công giáo hay một chính sách kỳ thị trá hình mỗi ngày một rõ rệt.

Chính sách này có thể nhận xét trên hai phương diện:

1 – Phương diện pháp lý và tinh thần (Tiết 1)

2 – Phương diện các hoạt động thực tế (Tiết 2)



Giáo sư Bửu Hội, một nhà bác học danh tiếng đã nhận đại diện cho chính phủ Ngô Đình Diệm trước Liên Hiệp Quốc khi vụ đàn áp Phật giáo được mang ra thảo luận tại tổ chức quốc tế này. Căn cứ vào điều 17 Hiến pháp ban hành ngày 26/1/1956, giáo sư Bửu Hội đã binh vực chính phủ Ngô Đình Diệm và biện luận rằng tại Việt Nam không hề có sự kỳ thị tôn giáo.

Tuy nhiên trong thực tế, trên phương diện pháp lý và tinh thần, không thể chối cãi rằng chính sách của họ Ngô đã dành cho Thiên Chúa giáo một sự ưu đãi đặc biệt khác hẵn với các tôn giáo khác. Với thời gian, sự ưu đãi này mỗi ngày mỗi lộ liễu công khai, để đạt tới những hình thức một sự kỳ thị trá hình, gây nhiều nổi bất bình trong dân chúng, nhưng họ Ngô vẫn làm ngơ.

Lần lượt trong tiết này sẽ xét:

Đoạn I – Sự thiên vị Thiên Chúa giáo về phương diện pháp lý.

Đoạn II – Sự thiên vị Thiên Chúa giáo về phương diện tinh thần.

Đoạn I


Văn kiện pháp lý cơ bản trong một quốc gia là hiến pháp. Qui định các quyền và nghĩa vụ cũa công dân, cũng như tổ chức bộ máy chính quyền trong nước, hiến pháp phải được tôn trọng triệt để. Luật pháp nào vi phạm vào hiến pháp sẽ bị coi là vi hiến và không có giá trị trên phương diện pháp lý.

Lần lượt trong đoạn này, sẽ xét hai vấn đề:

Hiến pháp 1956 của nền Đệ nhất Cộng hòa có thiên vị Thiên Chúa giáo không?

Luật pháp thông thường của nền Đệ nhất Cộng hòa có ưu đãi Thiên Chúa giáo không?

A – Hiến Pháp 1956 và sự thiên vị Công giáo

Hiến pháp 1956 do Quốc hội biểu quyết ngày 20/10/1956 được Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành ngày 26/10/1956, thành lập nền Đệ nhất Cộng hòa. Hiến pháp 26/10/1956 gồm 98 điều, chia làm 8 thiên. Thiên thứ hai qui định về “Quyền lợi và nhiệm vụ của người dân” theo tinh thần bản tuyên ngôn nhân quyền quốc tế của tổ chức Liên Hiệp Quốc.

Điều 17 của Hiến pháp Việt Nam 1956 đã được giáo sư Bửu Hội chiếu dẫn trước tổ chức Liên Hiệp Quốc để chứng minh rằng tại Việt Nam không có sự kỳ thi tôn giáo. Điều 17 này qui định như sau: “Mọi người dân đều có tự do tín ngưỡng, tự do hành giáo và tự do truyền giáo, miễn là xử dụng quyền ấy không trái với luân lý và thuần phong mỹ tục.” Hiến pháp 26/10/1956 như vậy đã minh thị công nhận nguyên tắc tự do tín ngưỡng và bình đẵng giữa các tôn giáo.

Tuy nhiên trong phần “Mở đầu” của Hiến pháp, đã có một đoạn phản chiếu của một sự thiên vị Thiên Chúa giáo khá rõ rệt như sau:

“Ý thức rằng nước ta ở trên con đường giao thông và di dân quốc tế, dân tộc ta sẵn sàng tiếp nhận các trào lưu tư tưỡng tiến bộ để hoàn thành sứ mệnh trước Đấng Tạo Hóa và trước nhân loại là xây dựng một nền văn minh nhân bản và phát triễn con người toàn diện….”

Trong đoạn văn trích dẫn này, phần mở đầu của Hiến pháp 1956 đã đề cập đến sứ mạng trước Đấng Tạo Hóa, tức là trước Đức Chúa trời trong Thiên Chúa giáo, mà không đề cập tới các tôn giáo khác.

Đoạn văn này đã đượm sắc thái thiên vị Thiên Chúa giáo. Vô tình hay cố ý, đoạn văn này đã tạo cho Thiên Chúa giáo một địa vị ưu đãi đặc biệt tại Việt Nam vì Hiến pháp 1956 nói rõ là nhằm mục dích hoàn thành sứ mạng trước Chúa tức là Đấng Tạo hóa đã tạo dựng ra trời đất và vạn vật theo như Thánh kinh của Thiên Chúa giáo đã chép.

Sự thiên vị này cũng không có gì lạ vì chính em Tổng thống Ngô Đình Diệm là Ngô Đình Nhu, giữ chức cố vấn chính trị bên cạnh tổng thống cũng như là một dân biểu đắc cử tại quận Vạn Ninh, Ninh Hòa (tỉnh Khánh Hòa) với tư cách ứng cử viên của đảng Cần Lao.

Vợ Ngô Đình Nhu là Trần Lệ Xuân cũng trúng cử dân biểu tại đơn vị 1 (các quận Gio Linh, Trung Lương , Cam Lộ và Hương Hóa – tỉnh Quãng Trị). Ngoài ra hầu hết các dân biểu khác đều là bộ hạ của gia đình họ Ngô.

Do đó lời mở đầu của Hiến pháp năm 1956 đã phản ảnh một sự thiên vị đối với Thiên Chúa giáo không có điều gì lạ, nhất là sự thiên vị này chỉ được đề cập đến trên một bình diện lý thuyết, không có những hậu quả như Dụ số 10, biệt đãi Thiên Chúa giáo về phương diện thực tế.

B. – Dụ số 10 và sự ưu đãi Thiên Chúa giáo

Trong nền luật pháp thông thường của nền Đệ nhất Cộng hòa, Dụ số 10 ngày 6 tháng 8 năm 1950 là bản văn pháp luật đã bị dư luận chỉ trích rất nhiều, vì đã minh thị dành cho Thiên Chúa giáo một địa vị ưu đãi và đồng hóa các tôn giáo khác, trong đó có Phật giáo, vào các hiệp hội mà sự thành lập cũng như các sinh hoạt khác phải tuân theo một sự quy định chặt chẽ. Sự hủy bỏ Dụ số 10 này là một trong năm đòi hỏi của Phật giáo sau vụ triệt hạ cờ Phật giáo tại Huế.

Dụ số 10 này đã được Bảo Đại ban hành từ ngày 6/8/1950 để quy định thể lệ lập hiệp hội (Association). Tại sao sự quy định này đã được áp cho tất cả các tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng? Tại sao Ngô Đình Diệm không sửa đổi sự quy định ấy?

Các nét chính của của Dụ số 10

Điều thứ nhất của Dụ số 10 đă định nghĩa thế nào là một hiệp hội và đồng thời hoạch định phạm vi áp dụng của Dụ này :”Hội là hiệp ước của hai hay nhiều người thỏa thuận góp kiến thức hay hành lực một cách liên tiếp để theo đuổi mục đích không phải là phân chia lợi tức, như là mục đích tế tư, tôn giáo, chính trị, từ thiện, khoa học, văn học, mỹ nghệ, tiêu khiển, thanh niên thể thao va đồng hiệp ái hữu. Muốn có hiệu lực thì hội nào cũng phải hợp với nguyên tắc chung của pháp luật và khế ước và nghĩa vụ.”

Điều số 4 của Dụ số 10 bắt buộc các hiệp hội phải được các Tổng trưởng Bộ Nội vụ ký nghị định cho phép thành lập mới được hoạt động. Nếu hiệp hội chỉ được hoạt động trong phạm vi một phần Việt Nam, thì nghị định cho phép thành lập do Thủ hiến ký chiếu ủy nhiệm của Tổng trưởng Bộ Nội vụ.

Theo điều thứ 6, người sáng lập hội phải làm đơn xin phép thành lập kê rõ:

Mục đích của hội
Tên hiệu của hội
Hạn điều ước
Thể lệ vào hội, ra hội va trục xuất khỏi hội
Nghĩa vụ và quyền lợi các hội viên.
Tài sản của hội.
Thể lệ về động sản và bất động sản của hội.
Họ và tên tuổi của người sáng lập.
Thể lệ về việc cử và bãi của những người quản trị và những quyền hạn của người ấy.
Nguyên cớ giải tán hội.
Thể lệ thanh toán va quy dụng tài sản hội.
Điều thứ 8 quy định rằng hạn trong một tháng kể từ ngày được phép thành lập, nhân viên trong ban trị sự của hội phải đăng trong công báo Việt Nam hay trong Hành pháp Tập san tại các phần Việt Nam, một bán báo cáo nói rõ ngày được phép thành lập hội, nghị định do chức vụ nào ký, danh hiệu mục đích của hội và sở.

Điều thứ 10 dự liệu rằng nếu có việc gì thay đổi trong việc trị sự của hội thì hạn trong 1 tháng phải trình cho Tỉnh trưởng, Thị trưởng, Quận trưởng Sài Gòn – Chợ Lớn để trình cho Thủ hiến và Tổng trưởng Bộ Nội vụ biết.

Những tờ khai ấy phải nói rõ:

Những sự thay đổi trong nhân viên ban trị sự hay Giám đốc.
Những doanh sở và chi nhánh mới thành lập.
Những sự thay đổi về địa chỉ của hội sở.
Những việc mua bán bất động sản và đính theo một tờ trình phác tả và kê giá mua, giá bán các bất động sản ấy.
Các sự thay đổi trong việc trị sự và điều lệ của hiệp hội phải biên rõ trong một cuốn sổ để tại trụ sở của hội và phải biên rõ ngày khai và ngày duyệt y các sự thay đổi ấy.

Điều thứ 13 còn đặt ra một điều kiện khó khăn hơn : Các hiệp hội mỗi năm, trong tuần lễ sau khi hội họp đại hội thường niên, phải theo hệ thống cai trị, gởi cho Thủ hiến sở tại để chuyển lên Tổng trưởng Bộ Nội vụ hai bản danh sách các hội viên, và hai bản kê tình hình tài chánh và tự rõ các căn nguyện cùng việc xữ dụng tiền tài của hội.

Điều thứ 14 liên hệ đến các nguồi lợi tức và tài chánh của các hiệp hội:”Không hội nào có quyền trợ cấp của chính phủ, của các địa phương, quỹ hàng tỉnh và quỹ hàng xã, trừ những hội khoa hoc, mỹ nghệ, tiêu khiển, từ thiện, thanh niên và thể thao.”

Các hội đều có quyền thu và xử dụng tiền góp của hội viên và quyền thưa kiện tại tòa án.

Ngoài ra các hội chỉ có quyền chiếm hữu, tạo mãi, quản trị, đứng làm sở hữu chủ những bất động sản thật cần thiết để đạt mục đích của hội. Những người có liên quan và công tố viên có quyền xin tòa án hủy bỏ những việc tạo mãi bất động sản trái với điều này. Bất động sản ấy sẽ đem bán đấu giá và được bao nhiêu tiền sẽ sung vào quỷ hội.

Theo điều thứ 20, điều lệ của hội định rõ nghĩa vụ cùng quyền lợi của các hội viên. Người nào vào hội thì bắt buộc phải tuân theo điều lệ của hội.

Các điều 25, 26 va 27 qui định về Đại hội đồng của hội: Đại hội đồng có quyền tuyệt đối trong hội. Đại hội đồng do những người thay mặt hội đứng chiêu tập. Sự chiêu tập cứ như điều lệ hoặc khi có một phần tư trong số hội viên thỉnh cầu mà làm. (Đ 25).

Đại hội đồng sẽ định đoạt về việc nhận hội viên vào hay trục xuất hội viên khỏi hội, cử các người thay mặt hội, kiểm soát việc làm của họ và có thể bãi nhiệm vụ của họ, nếu có duyên cớ chính đáng

Đại hội đồng xét xử mọi việc không thuộc về các cơ quan khác của hội. (Đ.26)
Hội viên nào cũng có quyền bỏ phiếu như nhau trong kỳ Đại hội đồng.
Các điều 30, 31, 32 và 33 qui định chặt chẽ các hoạt động của hiệp hội và dự liệu các sự chế tài.
Sau khi hội đã được phép thành lập, ban trị sự phải trình chiếu nhà đương chức sở tại và Tổng trưởng bộ Nội vụ hay Thủ hiến, theo hệ thống cai trị, bản nội qui của hội và nếu sau này có điều gì sửa đổi cùng phải trình chiếu những sự sửa đổi ấy. (Đ.30)

Các hội đã được phép thành lập phải hoạt động theo đúng mục đích của hội đã tự trong điều lệ. Khi nào xét ra một hội đã quả thị trực tiếp hay gián tiếp theo những mục đích khác với mục đích trong điều lệ thì hội sẽ bị giải tán và các hội viên, nhân viên ban trị sự có thể bị truy tố tại tòa án. (Đ. 31)

Những hội không đươc phép thành lập thì coi như không có và tất cả những hoạt động của hội đều coi như vô hiệu lực và hội sở của hội ấy thuộc quản hạt tòa án tỉnh ấy có quyền giải tán.

Người nào cũng có quyền trình tòa án để xin giải tán các hội không được phép thành lập.( Đ. 32)

Điều 33 dự liệu trong những hình phạt đối với những hội viên sáng lập, những hội viên giám đốc và quản trị không được phép thành lập hay đã được phép thành lập nhưng sau lại bị giải tán, mà vẫn cứ hoạt động hay lại tự tiện tự lập trái phép, hay đã hoạt động ra ngoài mục đích định trong điều lệ hội để đạt mục đích trái phép hay trái phong tục…. Trong những phong tục kể trên, hình phạt sẽ là phạt bạc 50 đồng đến 5.000 đồng và phạt giam từ 6 ngày cho đến 6 tháng.

Đối với hội viên thường, hình phạt từ 50 đồng tới 200 đồng và phạt giam từ 6 ngày đền 2 tháng hoặc một trong hai thứ hình phạt này.

Những người dung túng cho họp các hội không được phép thành lập hay bị giải tán cũng có thể bị phạt như trên. Tòa án khi truy tố sẽ giải tán hội.

Điều 43 dự định rằng các nghiệp đoàn phải tuân theo sự quy định của Dụ số 10. Các nghiệp đoàn đã thành lập rồi phải tạm ngưng hoạt động và trong thời hạn một tháng sẽ phải hợp thức hóa theo Dụ số 10.

Điều 44 quan trọng nhất vì người ta đã căn cứ vào điều này để áp dụng Dụ số 10 cho Phật giáo. Điều 44 quy định:” Chế độ đặc biệt cho các Hội Truyền giáo Thiên Chúa giáo và Gia Tô và các Hoa kiều lý sự Hội sẽ ấn định sau.”

Vì điều 44 chỉ đề cập tới chế độ riêng biệt cho các Hội Truyền giáo Thiên Chúa giáo và các Lý sự Hội Hoa kiều nên Chính phủ Ngô đình Diệm đã cho rằng Phật giáo – vì không nằm trong các trừ lệ kể trên – cũng bị Dụ số 10 chi phối.

Nói khác, mặc dầu Dụ số 10 do Bảo Đại ban hành từ tháng 8/1950, gần 4 năm trước khi Ngô Đình Diệm về chấp chánh, nhưng chính phủ Ngô Đình Diệm vẫn đem Dụ ấy ra áp dụng cho các Hội Phật giáo, không thay đổi, coi Giáo hội cũng như các Hiệp hội thể thao hay từ thiện. Trong khi đó Truyền giáo Gia Tô được biệt đãi vì điều 44 của Dụ số 10 đã dự liệu quy chế các Hội này sẽ được dự liệu sau.

Phạm vi áp dung Dụ số 10

Tại sao lại đem áp dụng Dụ số 10 về các Hiệp hội cho Giáo hội Phật giáo?

Dụ số 10 đã minh bạch nêu rõ ngay trong nhan đề là “Dụ quy định thể lệ lập hội”

Mặc dù trong điều thứ nhất, Dụ số 10 có định nghĩa minh bạch: “Hội là hiệp ước của hai hay nhiều người thỏa thuận góp kiến thức hay hành lực một cách liên tiếp để theo đuổi mục đích không phải là chia lợi tức, như mục đích thuộc về tế tư, tôn giáo…ta không thể nào coi các tổ chức Phật giáo như Tổng hội PhậtgGiáo Việt Nam là một hiệp hội thông thường giống như các hiệp hội khuyến khích văn hóa hay thể thao và bắt buộc tuân theo Dụ số 10.

Ngay đối với các nghiệp đoàn, nhà làm luật 1950 cũng thấy cần phải minh thị ghi rõ trong điều 43 là các nghiệp đoàn cũng do Dụ số 10 chi phối. Đối với các hội Truyền giáo Thiên Chúa giáo và các Lý Sự hội Hoa kiều (tức là các Bang Hoa kiều), nhà làm luật 1950 cũng ghi rõ sẽ qui định một chế độ riêng.

Đối với Phật giáo sỡ dĩ nhà làm luật 1950 khong ghi rõ là do Dụ số 10 và chi phối, và cũng không bắt buộc hợp thức hóa như các nghiệp đoàn, vì sự thật đã quá hiển nhiên: Tự ngàn xưa các tổ chức Phật giáo không bao giờ là một hội. Dân chúng đến chùa đi lễ Phật, để nguyện cầu thoát khỏi bể khổ trần gian và vòng sinh hóa. Không một Phật tử nào có một ý nghĩ vào hội hay lập hội theo ý nghĩ thông thường phàm tục.

Đứng trên phương diện thuần túy pháp lý, phải có yếu tố chính yếu là ý muốn lập hội (Animus societatis hay affectio societatis) của các đương sự mới có thể nói đến hội. Thiếu yếu tố ấy như trong cộng đồng Phật tử, không thể nào nói đến hội hay hiệp hội.

Chính trong điều thứ nhất Dự số 10 đã định nghĩa minh bạch “Hội là Hiệp ước hai hay nhiều người thỏa thuận góp kiến thức hay hành lực một cách liên tiếp để theo đuổi một mục đích…” Ở đây trong các giáo hội hay các tổ chức trong Phật giáo, thiếu hẳn sự thỏa thuận lập hội trong tâm trí của các Phật tử, thì làm sao gọi được là hội để áp dụng Dụ số 10? Bắt buộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải tuân theo Dụ số 10 như một hội khuyến khích thể thao hay một hội văn hóa là một hành động ngu dốt của chính quyền.

Sở dĩ chúng tôi đã phân rõ nội dung những điều chính yếu của Dụ số 10, chính là để chứng minh rằng sự quy định ấy không thể nào áp dụng cho Giáo hội Phật giáo.

Chúng tôi chỉ cần nêu một điểm hiển nhiên: Theo điều 13 “Các hội mỗi năm, trong tuần lễ sau khi họp đại hội đồng thường xuyên, phải theo hệ thống cai trị, gởi cho Thủ hiến sở tại để chuyển lên Tổng trưởng Bộ Nội Vụ hai bản danh sách các hội viên và hai bản kê khai tình hình tài chánh và tự rõ các căn nguyên cùng việc xử dụng các tiền tài của hội.”

Ai cũng rõ là các Phật tử gồm hơn 80% dân số. Nếu coi các Phật tử là hội viên của giáo hội và hàng năm phải gửi các danh sách lên Bộ Nội vụ, thật là một điều phiền nhiều vô lý!

Tuy nhiên chính phủ Ngô Đình Diệm vẫn công nhiên coi phạm vi áp dụng Dụ số 10 bao gồm cả giáo hội Phật giáo.

Khi phái đoàn điều tra của tổ chức Liên Hiệp quốc được phái sang Việt Nam vào tháng 10 năm 1963, ông Bùi văn Lượng, Bộ trưởng bộ Nội vụ, đã phải biện luận một cách gượng gạo như sau về sự áp dụng Dụ số 10 cho Phật giáo:

“Chúng tôi luôn luôn có một thái độ vô cùng cởi mở đối với những vấn đề tôn giáo và nhất là đối với Phật giáo. Nhiều điều khoản trong Dụ, như sự bắt buộc phải khai báo với bộ Nội vụ danh sách những hội viên của chùa, của một ủy ban hay của một hội Phật giáo thường đươc làm ngơ, nhất là taị các tỉnh. Cho đến 1960, thái độ dễ dãi ấy trở thành thông dụng, và khi tôi được bổ nhiệm giữ chức Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, thái độ ấy vẫn còn tiếp tục, và tôi không bắt thi hành một cuộc kiễm tra nào hết. Nhưng năm 1963, tôi tra cứu các sổ bộ và thấy sự hiện diện của một số chùa chiền và Phật giáo đồ, tôi mới nhận ra rằng thật quả chúng tôi không thi hành Dụ số 10! Những sổ bộ ghi chép bỏ dỡ dang, chứng tỏ rằng chúng tôi đã áp dụng Dụ số 10 một cách tự do và mềm dẽo. Những ngôi chùa và những hội Phật giáo được thành lập mà không khai báo. Điều ấy có thể chấp nhận ở thôn quê nhưng ngay ở các đô thị và bộ Nội vụ cũng không có giấy tờ khai báo cả. Từ 1954 đến tháng 1/1963, chúng tôi không nhận được một đơn từ khiếu nại hay yêu cầu sửa đổi Dụ số 10 nào cả. Tôi cần phải minh xác hai điểm sau đây. Chỉ vào tháng 5 năm nay (1963), trong khi vụ Phật giáo bùng nổ, tôi mới tra cứu sổ bộ để xem tổng số chùa chiền. Lúc ấy tôi mới nhận thấy rằng các sổ bộ không được ghi chép một cách đầy đủ, kịp thời và có nhiều chùa và hội không được nhập bộ ngay ở các tỉnh….” (2)

Như vậy chính Bộ trưởng bộ Nội vụ cũng xác nhận rằng trước năm 1963, trong thực tế, Dụ số 10 không áp dụng cho các chùa chiền và Phật giáo. Danh sách hội viên không được kê khai đầy đủ và bộ Nội Vụ cũng bỏ ngơ không bắt buộc phải gửi các danh sách đến chính quyền.

Sự thực như đã nêu rõ trên đây, đem áp dụng Dụ số 10 cho Phật giáo là một việc làm trái với mục đích và sự quy định của nhà làm luật 1950. Hơn nữa nếu quả Dụ số 10 có một phạm vi áp dụng dẫn đến sự đối đãi các tôn giáo một cách bất bình đẵng, thì Dụ số 10 vi hiến, trái với điều 17 của Hiến pháp 1956 dự liệu sự tự do tín ngưỡng mà chúng ta đã phân tách.

Thiếu tướng Trần Tử Oai, đại diện của chính phủ Ngô Đình Diệm, thuyết trình về vấn đề Phật giáo trước phái đoàn Liên Hiệp Quốc, cũng đã đề cập đến Dụ số 10 và một quan điểm tương tự như Bộ trưởng Bộ Nội vụ: ….”Trong thực tế, chính phủ không áp dụng triệt để Dụ số 10.”:

“Đối với nhũng hội thuần túy Phật giáo, chính phủ cũng rất khoan hồng, bằng chứng là hàng trăm ngôi chùa được dựng lên mà không cho chính quyền biết chúng thuộc hội nào, cũng không trình điều lệ lập hội hay khai báo gì cả.

Những ngôi chùa ấy , mà sự thống nhất chỉ nằm trong danh từ Phật đà và cái y của nhà sư, thường thường không có một giây liên hệ gì với nhau hết. Hiện nay có nhiều chùa và nhiều giáo phái Phật giáo hoàn toàn khác nhau về phương diện thờ cúng và không thống thuộc gì với Tổng hội Phật giáo Việt Nam cả.

Trong thực tế, từ khi ban hành Dụ số 10, chính phủ chỉ áp dụng những điều khoản trong văn kiện ấy đối với những hội tôn giáo mà những hoạt động có những tính cách hoạt dộng xã hội. như hoạt động của Phật giáo xã hội chẵng hạn. Chính phủ chưa bao giờ dùng dụ ấy để nhằm mục đich kỳ thị tôn giáo nào hết.

Cũng nên ghi nhớ rằng từ năm 1950, nghĩa là từ 13 năm nay, không có một hội tôn giáo nào, Phật giáo hay Thiên Chúa giáo, gợi lên vấn đề liên quan đến căn bản của Dụ số 10 nói trên.

Mặc dù thế để đáp lại nguyện vọng của phái đoàn Phật giáo, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa đã chỉ thị cho ông Bộ trưởng Nội vụ tiếp xúc với cơ quan Lập pháp để nghiên cứu những sửa đổi cho Dụ số 10, và Quốc hội đã thành lập một ủy ban đặc biệt có nhiệm vụ xem xét toàn diện vấn đề liên quan đến các hội truyền giáo.

Bản thuyết trình của Thiếu tướng Trần Tử Oai được thảo bằng Pháp văn và đã được trao tay cho phái đoàn Liên Hiệp Quốc “ (3)

Về vấn đề sửa đổi Dụ số 10, Tổng trưởng Bộ Nội vụ đã cho phái đoàn Liên Hiệp Quốc biết :”Từ 1956 đến 1959, chúng tôi đã trải qua hai Quốc hội Lập pháp, và trước khi vụ Phật giáo bùng nổ, chính phủ không được Quốc hội chuyển một dự án nào về sự sửa đổi Dụ số 10. Cái nguồn xuất phát thứ hai của những sửa đổi là chính phủ. Muốn đề cập đến sự sửa đổi một đạo dụ hay không, phải chú ý đến hai điểm. Thứ nhất phải xem xét sự sửa đổi có cần thiết không, thứ hai phải có đơn thỉnh nguyện của dân chúng. Về điểm thứ nhất cho đến khi vụ Phật giáo bùng nổ trong tháng năm 1963, chúng tôi nhận thấy không cần thiết phải sửa đổi dụ ấy vì mặc dù những điều khoản rất nghiệt ngã và sự dự trù kiểm soát rất chặt chẽ của nó đối với các hiệp hội, chính phủ chưa bao giờ áp dụng một cách ngiêm khắc…” (4)

Sự thực, việc áp dụng Dụ số 10 cho Phật giáo, dù là một sự áp dụng lỏng lẻo, cũng là một sai lầm vì Phật giáo cũng là một tôn giáo, không phải là một hiệp hội. Sở dĩ Dụ số 10 được đem thi hành cho Phật giáo chỉ vì chính phủ muốn kiểm soát Phật giáo.

Không những trên phương diện hiến pháp va pháp luật, chính phủ Ngô Đình Diệm đã ưu đãi Thiên Chúa giáo, thái độ này còn được phản ảnh trong nhiều hành động khác.

Đoạn II


Về phương diện tinh thần, Tổng thống Ngô Đình Diệm muốn dành cho Thiên Chúa giáo một địa vị đặc biệt, hơn hẵn các tôn giáo khác.

Các lễ của Thiên Chúa giáo được Tổng thống Diệm rất chú trọng, đích thân đến giáo đường dự lễ. Ngoài ra, đối với Phật giáo, chính quyền thường không chịu nhìn nhận rằng thành phần trong nước theo Phật giáo chiếm ít nhất đến 80%. Chính quyền đã đưa ra một lối giải thích để hạ thấp địa vị của Phật giáo, và ngụy biện rằng đa số những người thường được gọi là Phật giáo đồ thật ra không có tư cách ấy vì họ theo Khổng giáo, Lão giáo, hoặc được gọi là Phật tử vì cha mẹ họ là Phật tử

Trong đoạn này, sẽ xét quan điểm của chính phủ về hai vấn đề:

Các lễ chính của Thiên Chúa giáo
Thành phần của Phật tử.


Những ngày lễ của Thiên Chúa giáo như lễ Phục sinh, lễ Thăng Thiên, lễ Giáng sinh… được coi là những ngày nghỉ chính thức như trong thời Pháp thuộc; trái lại, các ngày lễ của Phật giáo hay của các tôn giáo khác không được chú trọng.

Trong các ngày lễ của Thiên Chúa giáo, Tổng thống đi dự lễ tại Giáo đường Sài Gòn, không phải với một tư cách cá nhân, mà với danh nghĩa một vị nguyên thủ quốc gia, tiền hô hậu ủng, có đủ quân hộ vệ mặc lễ phục đi xe mô tô kèm theo. Các hàng ghế đầu tiên trong đại giáo đường dành cho các Bộ trưởng và Ngoại giao đoàn. Lẽ dĩ nhiên các hàng Tổng giám đốc và Giám đốc, dù không theo Thiên Chúa giáo cũng có mặt đông đủ.

Trong các lễ có rước kiệu, cần phải lập các khán đài danh dự. Không hiểu do chỉ thị xuất phát từ đâu, các khán đài đều được xây dựng bằng phương tiện của quân đội. Người ta có cảm tưởng Thiên Chúa giáo là một tôn giáo của Chính phủ, và Quân đội đã xây dựng khán đài như xây dựng khán đài duyệt binh trong ngày Quốc Khánh. Nói đến các buổi lễ long trọng tại nhà thờ chính tại Thủ đô, kẻ viết những dòng này không thể nào quên được một chuyện đã xảy đến vào dịp Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành Hiến pháp 26/10/1956. Khai nguyên nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên, vị tổng thống thứ nhất của nền Đệ nhất Cộng hòa muốn dâng một lễ tạ ơn Chúa tại Đại Thánh đường Sài Gòn, mời tất cả Đại sứ trong Ngoại giao đoàn đến dự. Bộ Ngoại giao phải phụ trach vụ in thiếp mời gửi đến các sứ quán.

Việc in thiếp mời là một việc rất thông thường vì bộ Ngoại giao đã đủ các mẫu thiếp mời. Việc in thiếp và gởi thiếp do Nha Nghi lễ phụ trách.

Trước ngày hành lễ mấy hôm, một buổi sáng tôi vừa mới đến Bộ thì có điện thoại bên phủ Tổng thống mời sang gấp có việc rất khẩn. Sang dinh Độc Lập, vào văn phòng Tổng thống, tôi thấy Tổng thống Ngô Đình Diệm đương ngồi trong chiếc ghế bành bọc da, trước một cái bàn tròn nhỏ trên để một tấm thiếp. Tổng thống như có vẻ chờ đợi. Khi thấy tôi đến ông dùng ngón trỏ tay phải gỏ cành cạch lên tấm thiếp, miệng nói: “Việc này chắc chắn phải có bàn tay Cộng Sản…..”

Lời nói trên chỉ tiếp nối một sự suy tư trong nội tâm. Tôi đương tự hỏi không hiểu vấn đề gì, mà có bàn tay Cộng Sản mà Tổng thống Diệm đưa cho tôi xem tấm thiếp do vị đại diện Tòa thánh Vatican vừa đem vào trong dinh, cầm tấm thiếp, tôi mới biết rõ đó là tấm thiếp mời do nha Nghi lễ của bộ Ngoại giao gửi đến các vị đại diện Ngoại giao tại Sài Gòn, nhưng thay vì là một tấm thiếp mời dự lễ tạ ơn Chúa thì là một tấm thiếp dự lễ cầu hồn. (mess de requiem).

Tôi chết điếng người, không ngờ viên Giám đốc Nghi lễ của Bộ tôi lại ngu dốt đến nước ấy. (5)

Thoáng trong giây lát, tôi thấy hiện ra trước mắt tất cả nguy cơ sụp đổ xuống đầu viên giám đốc này, nếu tôi trình thẳng sự dốt nát và lầm lỗi của viên ấy, đã không biết việc, cắm đầu làm liều không chịu hỏi để xảy ra một sự tai hại như vậy. Không những bị cách chức, viên giám đốc ấy chắc chắn khó tìm được nơi nào thâu dụng trong bộ máy hành chánh thời ấy.

Động lòng từ tâm, tôi chỉ còn một cách cứu vãn tương lai cho một nhân viên thuộc hạ, là nhận lấy trách nhiệm trong vụ này thay cho đương sự.

– Thưa cụ – (Khi ấy chúng tôi có thói quen gọi Tổng thống Ngô Đình Diệm là cụ) – Trong việc này tôi xin nhận hết trách nhiệm về điểm sơ xuất không kiểm điểm lại thiếp in trước khi sở Nghi lễ gửi thiếp cho Ngoại giao đoàn. Sự sơ xuất xảy ra vì tôi đã quá tin ở các nhân viên và không kiểm soát đối với một việc hết sức đơn giản như cho in thiếp theo mẫu có sẵn.

Phải nhìn nhận rằng, bình thường Tổng thống Diệm thâm nhiễm các đức tính cao quý của người quân tử trong nho giáo. Khi thấy tôi can đảm nhận lỗi thay cho nhân viên. TT Diệm đã tỏ ra cũng có đức lượng thứ xứng đáng với một vị nguyên thủ, đã nén cơn giận và nói:

– Ngài nên cẩn thận, cần trông coi cẩn thận tất cả mọi việc từ đầu đến cuối, không nên quá tin ở họ.

Trở về Bộ, tôi đã gọi ông Hoàng Thúc Đàm, Giám đốc Nghi lễ ra chỉ thị phải đi tới mỗi Sứ quán để rút lại thiếp mời cũ mà thay bằng thiếp mới in lại.

Tất cả câu chuyện rủi ro này chỉ vì ông Hoàng Thúc Đàm không phải là một tín đồ Thiên Chúa giáo, vì vậy đã lầm lễ tạ ơn Chúa (messe d’action de grace) với lễ cầu hồn (messe de requiem).

Câu chuyện này tôi đã giữ rất kín, chỉ nói với cựu phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ, để tránh các sự bàn tán. Sau này, khi cuộc cách mạng 1/11/1963 đã lật đổ nền Đệ nhất Cộng Hòa, đưa lại cái chết bi thảm của Ngô Đình Diệm, ông Nguyễn Ngọc Thơ đã nhắc lại tôi câu chuyện bảy năm về trước:

– Anh nhớ không! Tấm thiếp mời các nhân viên Ngoại giao dự lễ cầu hồn! Thật là một điềm gỡ!

Trong thời gian tám năm làm Tổng thống, Ngô Đình Diệm còn tỏ ra thiên vị Thiên Chúa giáo trong nhiều dịp khác. Lẽ dĩ nhiên, các bộ hạ đã nắm được yếu điểm này để a dua và tranh dành nhau được lòng tin cậy của Tổng thống không ngoài mục đích trục lợi.

Sau đây là trường hợp điển hình khác: Tháng 2 năm 1959, Tòa thánh Vatican gởi một đại diện là Hồng Y Giáo chủ Agagianian sang Việt Nam chủ tọa một đại lễ. Ngày 18 tháng 2 năm 1959, Đức Hồng Y Agagianian tới dinh Độc Lập yết kiến Tổng thống Ngô Đình Diệm. Trong dịp này Tổng thống đã cho triệu tập các nhân viên và các sĩ quan, kể các người ngoại đạo cùng các vợ con túc trực ở ngay chân thang lên lầu để cung nghinh vị đại diện của Tòa thánh.

Sau buổi tiếp kiến, Đức Hồng Y Agagianian từ trên lầu xuống thang lần lượt đi tới từng người kể cả các con trẻ, khoan hậu và hiền từ, đưa tay cho hôn nhẫn. Tổng thống Ngô Đình Diệm, nét mặt tươi sáng, sung sướng đưa mắt trông các nhân viên đang quỳ ngoan ngoãn dưới chân Đức Hồng Y. Có cả một số nhân viên không theo đạo cũng quỳ và cúi đầu hôn nhẫn ngoan hơn cả tín đồ Thiên Chúa giáo, trong số đó có Bộ trưởng tại phủ Tổng thống là Nguyễn Đình Thuần. (Xem ảnh người có đánh dầu số 1) Hiện diện trong buổi đón tiếp này, người ta còn thấy Đại tá Nguyễn Khánh (người đánh dầu số 2) và Đại tá Cao văn Viên (người đánh dấu số 3) khi ấy phụ trách Lữ đoàn Liên binh Phòng vệ Phủ Tổng thống.


Tạp chí Missi, một cơ quan ngôn luận của Thiên Chúa giáo tại Pháp, trong số tháng 2 năm 1956 đã viết một bài khảo cứu về con số tín đồ Thiên Chúa giáo ở Bắc Việt, Trung Việt và Nam Việt sau cuộc di cư của hơn nữa triệu người theo Thiên Chúa giáo vào Nam. Ở Bắc vĩ tuyến 17, sau cuộc di cư, theo báo Missi chỉ còn 457.000 giáo dân. Ở miền Nam, nhờ cuộc di cư có 676.000 người theo Thiên Chúa giáo đã bỏ Bắc Việt vào Nam, con số giáo dân đã tăng từ 461.000 người lên 1.137.000 tức là 9,6% của tổng số dân.

Ai cũng công nhận rằng, bên cạnh số tín đồ theo Thiên Chúa giáo kể trên, số Phật tử ở Việt Nam chiếm ít nhất 80% mặc dù không có một cuộc kiểm tra chính thức nào.

Tuy nhiên theo quan điểm của chính phủ Ngô Đình Diệm, chỉ có thể coi như Phật tử những người nào đã quy y tam bảo, có pháp danh và số người này không thể quá 10% dân số. Những người khác, theo chính quyền, thực sự là những người theo Khổng giáo, thờ ông bà. Họ thường được gọi là Phật tử vì có cha mẹ đi chùa.

Quan điểm này đã được Đại biểu chính phủ tại Trung phần là ông Nguyễn Xuân Khương trả lời phái đoàn Liên Hiệp Quốc tai Huế:

“Trên nguyên tắc, dân chúng trong xứ phần đông là tín đồ Khổng giáo. Tất nhiên có người theo Phật giáo và có người theo Công giáo, nhất là ở Huế bởi vì ngày xưa ở đây là nơi có dòng dõi vua chúa, các quan lại và công chức ở. Vào khoãng 30% dân chúng là Phật tử. Những người còn lại là tín đồ theo Khổng giáo hay Công giáo.

Về sự phân phối những công chức của chính quyền ở miền Trung nguyên Trung Việt, 25% theo Công giáo, 31% theo Phật giáo và 41% theo Khổng giáo.”

Trong cuộc tiếp xúc với phái Liên Hiệp Quốc, cố vấn Ngô Đình Nhu cũng trình bày rõ rệt quan điểm này. Sau đây là trích nguyên văn trong tờ báo cáo của phái đoàn về con số các người theo Thiên Chúa giáo và Phật giáo, theo sự trình bày của Ngô Đình Nhu. (6)

Ông Gunewardene ( Đai sứ Tích Lan, nhân viên của phái đoàn Liên Hiệp Quốc) : …có bao nhiêu tín đồ Gia Tô ở Việt Nam và tỷ lệ đối với toàn dân là bao nhiêu?
Ông Cố vấn Chính Trị: Mười phần trăm, phần đông là giai cấp hạ lưu.
Ông Gunewardene: Tín đồ Hồi giáo được bao nhiêu?
Ông Cố vấn Chính trị: Độ chừng 70,000 người, kể cả Ấn kiều.
Ông Gunewardene: Còn tín đồ theo đạo Tin Lành?
Ông Cố vấn Chính Trị: Tôi không biết đích xác. Họ đông lắm nhưng có thể phát triển nhờ thế lực Mỹ.
Ông Gunewardene: Như thế có thể đến 85% theo Khổng giáo hay Phật giáo?
Ông Cố vấn Chính trị: Tất cả đều thờ cúng tổ tiên. Có độ hai triệu Phật tử thuần túy, số khác đượm màu sắc Lão giáo và Khổng giáo. Khi quý ông thấy trong chùa thờ nhiều tượng, chứ không phải chỉ có tượng Phật, ấy là Tam giáo đồng quy.
Ông Gunewardene: Trên thế giới không có Phật tử thuần túy, nhưng họ đều cho là Phật tử cả!
Ông Cố vấn chính trị: Trong danh từ Phật tử thuần túy, tôi muốn nói những người tìm cách làm cho giáo lý thuần khiết.
Ông Gunewardene: Có bao nhiêu Phật tử trong chính phủ?
Ông Cố vấn chính trị: Ba phần tư.
Ông Gunewardene: Trong hàng tướng lãnh?
Ông Cố vấn chính trị: Trong 17 vị tướng thì có 14 vị Phật tử, thuần túy hay không tôi không được rõ, và 3 tín đồ Gia tô trên hình thức.
Ông Gunewardene: Có bao nhiêu Phật tử trong quân đội?
Ông Cố vấn: Cùng một tỷ lệ như trong dân chúng. Nhưng đa số thờ cúng tổ tiên, thờ cúng những người quá cố. Họ không đến chùa. Việt Nam không phải là một xứ sùng đạo. Đúng hơn người Việt Nam không muốn bị ràng buộc vì giáo điều. Họ đến chùa khi bịnh hoạn hay đau khổ. Ngoài ra, họ không đến làm gì.
Trong cuộc chất vấn trên đây, ta sẽ nhận thấy rẵng ông Gunewardene, Đại sứ Tích Lan rất uyên thâm về Phật giáo đã “sữa sai” cố vấn Ngô Đình Nhu khi nhấn mạnh rằng: “Trên thế giới không có Phật tử thuần túy, nhưng họ đều tự cho mình là Phật tử cả.”

Phật giáo không có tinh thần giáo điều; vì vậy, khi Phật giáo bành trướng từ Ấn Độ đến các xứ khác, không hề xảy ra một sự tranh chấp nào vì trong tinh thần khai phóng Phật giáo không nhằm diệt trừ các tín ngưỡng địa phương.

Vì vậy, Phật giáo đã bổ túc cho Khổng giáo và Lão giáo tại Trung quốc, và tại Nhật Bản đã có màu sắc đăc biệt của Thiền đạo.

Ngô Đình Nhu đã cố bấu víu vào điểm các Phật tử Việt Nam thờ cúng tổ tiên, nhưng không phải vì thờ cúng tổ tiên, mà một Phật tử mất tư cách và bản chất của một Phật giáo đồ! Đó là một quan điểm sai lầm lớn. Trong Thiên Chúa giáo cũng không có sự cấm đoán thờ tổ tiên, và có lẽ vì lý do này, chính quyền Ngô Đình Diệm đã muốn khoác cho một số đông Phật tử màu sắc một tôn giáo mới: đạo ông bà.

Trước phong trào tranh đấu của Phật tử mỗi ngày mỗi mãnh liệt, chính quyền Ngô Đình Diệm đã ra lịnh điều tra tôn giáo của các nhân viên, đồng thời tung ra một chiến dịch tuyên truyền rỉ tai, khuyên các công chức nên khai là theo đạo ông bà, thay vì Phật giáo, để tránh khó khăn trong công việc thăng thưỡng. Lẽ dĩ nhiên, một số đông nhân viên, vì không muốn có tên vào sổ đen đã phải rầu lòng khai là theo “đạo ông bà”.

Khi ấy tác giả đương giữ trách nhiệm điều khiển Bộ Ngoại giao vàkhông muốn nguyên tắc tự do tín ngưỡng bị rầy xéo bất luận dưới hình thức nào, tác giả đãmiễn cho tất cả nhân viên trong Bộ Ngoại giao khỏi phải khai báo gì về vấn đề tôn giáo, và đã giải thích cho nhân viên biết rõ:” Khi được tuyển dụng, các nhân viên không phải được tuyển chọn theo tuyên chuẩn tôn giáo, thi không có lý gì về sau lại mở một cuộc điều tra tôn giáo để phân loại và chia rẽ nhân viên..” Vì vậy, các nhân viên của Bộ Ngoại giao không có ai buộc lòng phải khai là theo đạo ông bà!

Ngoài ra sự thiên vị Thiên Chúa giáo về phương diện pháp ly và tinh thần, chính phủ Ngô đình Diệm còn dành cho các tín đồ Thiên Chúa giáo nhiều sự ưu đãi trong các sinh hoạt về phương diện hành chánh, xã hội và kinh tế, nhất là ở Miền Nam Trung Việt và trên cao nguyên.



Sự thiên vị Thiên Chúa giáo không chỉ hạn chế trong lãnh vưc tinh thần; trái lại trong các địa hạt hành chánh, xã hội, kinh tế sự ưu đãi Thiên Chúa giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm đã dành cho các tín đồ Gia Tô một sự biệt đãi, dường như khuyến khích người ta theo đạo Gia Tô để được hưỡng nhiều quyền lợi.

Đoạn I


Là một tín đồ ngoan đạo, Ngô Đình Diệm tin rằng những người theo Thiên Chúa giáo có một bản chất tốt và nhiệt liệt chống Cộng. Do đó hầu hết những chức vụ trong yếu đều được giao cho các tín đồ theo đạo Thiên Chúa. Các sự thăng thưởng viên chức cũng căn cứ vào tiêu chuẩn tôn giáo.

Trong tiết I, tôi đã nói đến trường hợp bộ trưởng trong Phủ Tổng thống là Nguyễn Đình Thuần đã quỳ trong dinh Độc Lập để hôn nhẩn Hồng Y Giáo Chủ Agagianian. Người ta đồn rằng nhờ rửa tội theo Thiên Chúa giáo, Nguyễn Đình Thuần đã được bổ nhiệm từ chức Đổng lý văn phòng Bộ Quốc phòng lên chức Bộ trưởng Phủ Tổng thống.

Đại tá Nguyễn văn Y, cũng nhờ chịu rửa tội theo Thiên Chúa giáo đã được bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc nha Cảnh sát Công an, một chức vụ mà ai cũng rõ phải được sự tín cẩn tột bực của Tổng thống Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu. Nguyễn văn Thiệu cũng rửa tội theo đạo khi mới đóng cấp tá dưới nền Đệ nhất Cộng hòa, các chức vụ quan trọng đều giao phó cho người Thiên Chúa giáo. Các người tân tòng bị chế là đạo đứng vì các người đạo gốc được rửa tội ngay khi mới sanh, còn ẵm ngữa.

Trước phái đoàn Liên Hiệp Quốc sang điều tra về vụ đàn áp Phật giáo, nhân chứng số 43 đã đề cập đến trường hợp ông Trần văn Lắm:” Ông Trần văn Lắm trước kia là Đại biểu chính phủ tại Nam phần, bây giờ là Đại sứ Việt Nam ở nước nào tôi cũng không rõ. (7) Người ta muốn loại trừ ông vì ông là một Phật tử. Ông tỏ vẻ lo sợ, thật hèn nhát. Một lần tắm ở Vũng Tàu, ông la lớn:” Đức Mẹ đã cứu tôi sắp chết đuối.” Sau đó ông theo Gia Tô giáo và được giữ lại chức Đại biểu Chính phủ tại Nam phần.

Khi người ta xin một việc làm trong cơ quan công hay bán công, trong đơn có một mục cho biết mình là Phật tử hay tín đồ Thiên Chúa giáo. Tôi không đề là Khổng giáo, thật ra, đạo Khổng không phải là một tôn giáo mà là một triết lý”. (8)

Đối với quân đội, trước năm 1963, chỉ vì không có đủ tín đồ Thiên Chúa giáo có đủ khả năng quân sự, nên mới có 14 tướng lãnh Phật tử. Phái đoàn Liên Hiệp Quốc đã chú trọng điểm này và đã đặt vấn đề với nhân chứng số 43 để dễ hiểu rõ chuyện đó. Sau đây là một đoạn trích nguyên văn trong bản báo cáo của phái đoàn.

“Ông Trưởng phái đoàn: Tôi muốn nêu lên một câu hỏi liên quan đến quân đội. Người ta nói có 14 tướng lãnh Phật tử. Họ đảm nhận những nhiệm vụ gì? Tất cả đều đang hoạt động hay sao?

Nhân chứng: Tôi muốn cung cấp những tài liệu tổng quát trước khi trả lời câu hỏi trên. Lý do có những Phật tử trong guồng máy chính phủ là vì không đủ cán bộ Gia tô giáo. Người ta cử Phật tử vào những chức vụ ấy hai ba năm trước vụ Phật giáo xảy ra. Phật tử đông lắm. Họ chiếm 80% dân số, và chính phủ không tìm đủ tín đồ Gia tô để thay thế họ. Trong các ngành hoạt động, có nhiều Phật tử, nhưng họ đi nhà thờ và, không dám nhận là Phật tử vì sợ sệt. Trong quân đội cũng thế, mỗi chủ nhật nếu Tổng thống đến nhà thờ là họ đều dến đó tất cả….Tôi cũng đến nhà thờ.

Chính quyền Ngô Đình Diệm ưu đãi các công chức theo Thiên Chúa giáo nên lẽ dĩ nhiên đã khuyến khích nhiều người rửa tội để theo Thiên Chúa giáo.

Trong quyển sách “Catholiques et Bouddhistes au Viet Nam” (Các tín đồ Thiên Chúa giáo và Phật giáo tại Việt Nam) do linh mục Piero Gheđo soạn (9) có kê khai con số các người thành niên xin rửa tội trong 10 năm liên tiếp từ 1957 đến 1967, tại Việt Nam:

1957 – 1958: 54.770 người tân tòng
1959 – 1961: 74.859 người tân tòng
1961 – 1963: 53.115 người tân tòng
1963 – 1965: 24.659 người tân tòng
1965 – 1967: 11.372 người tân tòng
Các con số trên đây được tổng kết hai năm một kỳ, kể từ ngày 30/6.

Bãng tổng kê trên đây chứng minh rằng những năm 1957 đến năm 1963 dưới chế độ Ngô Đình Diệm, con số những người tân tòng rất lớn. Trái lại, sau năm 1963, với sự sụp đổ của chế độ họ Ngô, các con số này đã tụt xuống rõ rệt. (10)

Đoạn II


Chính phủ Ngô Đình Diệm lên chấp chính ngày 7/7/1954 thì không đầy hai tuần lễ sau hiệp định Genève 20/7/1954 dược ký kết, chia đôi đất nước, và bắt đầu một cuộc di cư vĩ đại của hơn một triệu dân. Trong cuộc di cư này, các tín đồ Thiên Chúa giáo đã nhận được một ưu đãi đặc biệt, trong khi các Phật giáo đồ chịu nhiều nỗi ngậm cay nuốt đắng.

Một khi đặt chân đến miền Nam, trong sinh hoạt về phương diện về kinh tế xã hội, Phật giáo đồ cũng gặp nhiều cản trở khó khăn trong các chương trình dinh điền, khu trù mật hay quốc sách ấp chiến lược của chính phủ.

Muốn vượt qua các trở ngại ấy chỉ có một giải pháp duy nhất: rửa tội theo Thiên Chúa giáo.

………………………………………………………. (Mất một trang)………………………………………………………………

… đi tìm tự do và đã đưa hơn một triệu người từ vùng Bắc vào Nam. Nhưng trong cuộc di cư này, các tín đồ Phật giáo đã không biết gặp bao nhiêu sự khó khăn.

1. Tại sao khi di cư, những người Phật giáo bị kỳ thị đến nỗi xuống đến bến tàu còn tìm cách đẩy lui? Tại sao trên đường đi họ bị ngược đãi, hắt hủi và có kẻ còn bị đuổi trở lại? Tại sao họ bị đuổi khỏi đoàn người di cư? Bị tước tất cả phương tiện di chuyển và sự tiếp tế tối thiểu? Tại sao đến nổi họ phải giả xưng và giả tín đồ Thiên Chúa giáo mới được đi đến nơi đến chốn?

2. Tại sao đi vào Nam họ lại càng cơ cực, càng tủi hơn? Tại sao họ bị đuổi ra khỏi nơi tạm cư và định cư? Tại sao những chiếc nhà chòi họ dựng lên bị bắt buộc dời đi mãi? Tại sao họ không được phân phát các thực phẩm một cách công bình trong khi Thiên Chúa di cư hưỡng dụng một cách coi như của nhà mình? Ai đã tìm mọi cách….cuối cùng đuổi họ tản mác cả? Những chiếc nhà chòi thờ Phật, những bàn thờ Phật dựng lên và đươc xếp đặt với tất cả tình cảnh của những kẻ chạy loạn, ưu tiên đối với cả việc ăn, việc ở của ho, lại bị tìm cách không cho một tấm tôn và duổi dỡ cho được, là tại sao và vì ai?

3. Tại sao chính những kẻ ngăn chận sự và bạc đãi sự di cư của Phật tử như vậy lại tìm cách tuyên truyền, lên án và tố cáo rằng Phật giáo là Cộng Sản vì không di cư bằng Thiên Chúa?

Tại sao nếu không có dụng ý biến miền Nam thành một nước Chúa ngay trong việc di cư, một việc có tính cách chống Cộng nhất? (11)

Tất cả sự đối đãi bất bình đẵng kể trên đều do sự khác biệt tôn giáo. Trong chính quyền Ngô Đình Diệm, không những Tổng thống mà cả Tổng ủy Di cư đều là người theo Thiên Chúa giáo. Lẽ dĩ nhiên, những nhân vật này đã hết sức ủng hộ, những người di cư đồng tín ngưỡng lập lại được nơi ăn chốn ở trong làng, xã như khi còn sinh sống ở ngoài Bắc.

Hơn nữa các xóm làng của tín đồ Gia tô thường là những cộng đồng đoàn kết chặt chẽ, dưới quyền lãnh đạo của linh mục địa phương về cả phương diện tinh thần lẫn vật chất. Bỏ làng xóm từ Bắc vào Nam, các tín đồ Gia tô vẫn giữ khuôn khổ đoàn kết ấy, vị linh mục trên đường di cư vẫn lo cho họ cả phần hồn và phần xác. Nói khác, trong tất cả các cấp, và nhất là ở hạ tầng cơ sở, người dân di cư theo Thiên Chúa giáo lúc nào cũng được ưu đãi nhờ ở sự khôn khéo của các linh mục khiến người ta đã gọi chế độ là Linh mục chế.

Lạc vào trong khối đoàn kết chặt chẽ của các tín đồ Thiên Chúa giáo. Các Phật tử sống trong cô đơn và hắt hủi. Chỉ cần nhìn vào vùng Hố Nai ở Biên Hòa cũng đủ rõ vấn đề di cư của các tín đồ Thiên Chúa giáo đã được giải quyết trong những điều kiện như thế nào! Không có một khu định cư nào của các Phật tử có thể so sánh với Hố Nai hoặc bằng được vài phần trăm của vùng Hố Nai!

Nhưng sau vấn đề di cư, sự ưu đãi thiên vị về Thiên Chúa giáo còn tồn tại trong các sinh hoạt kinh tế và xã hội khác.


Theo chủ trương của chính phủ, các dinh điền và khu trù mật được tổ chức để cho các dân nghèo không có ruộng đât, có thể đến các vùng ấy canh tác, sinh sống, vừa kiếm kế nuôi thân và nuôi gia đình, vừa tăng thêm mức sản xuất của quốc gia.

Tuy nhiên, sự chọn lọc các người để đưa tới các vùng dinh điền và các khu trù mật, nhiều khi không nhằm vào các dân nghèo.

“Ai là Phật tử , và tai họa thêm lần nữa là nếu Phật tử vừa thuần thành, tích cực hay cốt cán của Phật giáo địa phương, thì dù họ có nhà có ruộng, hoặc nhà to và ruộng nhiều đến bao nhiêu, vẫn bị đem ra bình nghị bắt đi dinh điền và khu trù mật, một sự bình nghị có bố trí công khai để khủng bố nạn nhân và dân chúng vốn đại đa số cùng tín ngưỡng Phật giáo với nạn nhân. Trong trường hợp đó, nạn nhân chỉ cho được một ngõ hậu từ trước và công khai là theo Thiên Chúa giáo đi. Nếu nạn nhân nhất quyết không làm như vậy thì đành nghiến răng, ngậm nước mắt mà đập nhà, bán ruộng, bồng con tròng chó ra đi, và trở thành tù nhân vĩnh viễn tại nơi họ bị đưa đến. Nhưng đừng tưỡng chỉ có một người hay một nhóm người bị như vậy ! Có khi sự trạng này đã xảy ra cho cả một hay hai, ba làng ở tiếp cận nhau, mà nguyên nhân chỉ vì trong làng đó không có ai là Thiên chúa giáo, và tai hại hơn nữa, ở đấy lại có khuôn hội đông đảo của Phật giáo! (12)

Sinh hoạt trong khu dinh điền hay khu trù mật, các Phật tử còn gặp nhiều thử thách và bất công khác. Dưới sự điều khiển khắt khe trong “linh mục chế”, các Phật tử bị chia các lô đất xấu, bị cắt phần tiếp tế, bị gây đủ chuyện khó dễ.

Về phương diện tôn giáo các sự hiếp đáp công khai thường xãy ra quá sức tưỡng tượng.

“Tượng Phật thờ ngay trong nhà, khi không bị một kẻ giả say nhảy vào đạp đổ, xé vất và nhảy ngồi lên bàn thờ, trong khi nhiều kẻ khác bố trí ở ngoài để yểm trợ. Những kẻ này là ai? Hỏi ai thì vẫn không ai xa lạ, và làm như vậy để cho mấy thằng Phật giáo bây biết mặt: tại sao dám phản động Ngô Tổng thống.”(13)


Quốc sách ấp chiến lược do cố vấn Ngô Đình Nhu bắt chước Mã Lai Á để biến các ấp trong thôn quê thành những thành thị chống Cộng. Nhưng tại nhiều nơi quốc sách này biến thành quốc sách chống Phật giáo.

Những nét chính yếu của quốc sách ấp chiến lược:

Quốc sách ấp chiến lược được Ngô Đình Nhu đưa ra chương trình thực hiện vào đầu năm 1962. Các ấp chiến lược này được thiết lập theo kế hoạch chung cho toàn quốc (Sắc lệnh số 111-TTP ngày 3/2/1962). Trong toàn quốc có 16.123 ấp. Quốc sách của Ngô Đình Nhu dự liệu thành lập trong một thời gian ngắn ít nhất một vạn ấp chiến lược, theo thứ tự ưu tiên như sau:

– Các ấp có vị trí quan trọng cho sự đấu tranh võ trang.
– Các ấp gần thị xã và đường giao thông công chánh.
– Các ấp mà sự sản xuất kinh tế ảnh hưỡng tới sự sinh sống của tỉnh và toàn quốc.
– Các ấp mà kho nhân lực dồi dào để có thể cung ứng cho tỉnh và nhu cầu quốc gia.
Các ấp chiến lược được xây gần nhau, theo nguyên tắc “Huynh đệ tương hổ” và “tam liên ứng chiến cứu” để thực hiện thế vạc ba chân, có thể cứu viện cho nhau nếu bị tấn công. Cũng có khi các ấp chiến lược được thực hiện theo nguyên tắc “chắp đôi” một ấp trong khu vực thiếu an ninh được một ấp trong khu vực an ninh bảo trợ.

Sở dĩ các ấp này được gọi là ấp chiến lược, vì xây dựng các ấp này là thực hiện chiến lược diệt Cộng và đồng thời thực thi chế độ dân chủ pháp trị.

Các công tác phải thực hiện trong việc xây dựng một ấp chiến lược gồm hai loại công tác đáp ứng vào hai mục tiêu kể trên.

1. Các công tác thực hiện nhằm diệt trừ chiến tranh phá hoại của đối phương:

– Thiết lập hàng rào bao vây từng ấp, có những lối ra vào nhất định, được canh gác thường xuyên để tránh sự xâm nhập của đối phương.

– Thiết lập một hệ thống canh phòng.

– Tổ chức phòng thủ nội địa.

– Tổ chức võ trang và huấn luyện lực lượng thanh thiếu niên chiến đấu.

– Kiểm tra toàn diện dân chúng trong mỗi ấp.

– Tổ chức mật cho mỗi xã hai tiểu tổ đặc công, có võ trang.(Mỗi tiểu tổ gồm ba người)

2. Các công tác để thực thi chế độ dân chủ pháp trị gồm có:

– Tổ chức các đoàn thể công dân nghĩa vụ (Các đoàn thể thanh niên, phụ lão, phụ nữ, thiếu nhi)

– Tổ chức những cuộc bầu cử dân chủ cho ban trị sự ấp và hội đồng xã tức là thực thi dân chủ pháp trị để có những người lãnh đạo đươc sự tin cẩn của dân ấp.

– Thiết lập hương ước nhằm mục đích:

a) Thực hiện chế độ dân chủ pháp trị. Hương ước quy định sự tổ chức và điều hành thôn ấp.

b) Thực hiện chế độ cộng đồng đồng tiến.

c) Thực thi chế độ công bình xã hội.

d) Quy định thưởng phạt để bảo đảm hiệu lực của hương ước.

Ngô Đình Nhu đã cố nặn óc để đề cao tác dụng của “Quốc sách ấp chiến lược” bằng một lý thuyết cầu kỳ với những danh từ bí hiểm.

Ấp chiến lược có ba tác dụng: tam túc,tam giác và tam nhân Người nông dân cầy sâu cuốc bẩm ở thôn quê làm sao mà hiểu nổi những danh từ hiểm hóc này.

1. Tam túc là nhờ ấp chiến lược, có thể thực hiện sự tự túc dưới ba sắc thái:

Tự túc tư tưởng
Tự túc tổ chức
Tự túc kỷ thuật
Tự túc tư tưởng là căn cứ vào tinh thần quốc gia thuần túy , không lệ thuộc vào một áp lực ngoại quốc nào.

Tự túc tổ chức làtự tin vào khả năng của mình để tổ chức đời sống cá nhân và cộng đồng.

Tự túc kỷ thuật là người dân phải có óc sáng suốt để thúc đẩy kỹ thuật tiến mạnh, phải phát minh ra những dụng cụ tăng gia sản xuất.

2. Tam giác còn bao hàm ý nghĩa bí hiểm hơn nữa. Tam giác đây không có ý nghĩa là ba góc đâu! Tam giác là người dân trong ấp chiến lược phải cảnh giác ba điều:

Cảnh giác sức khỏe
Cảnh giác đạo đức
Cảnh giác sáng tạo
Cảnh giác sức khỏe là phải chăm lo giữ gìn sức khỏe. Trong trận giặc chống chậm tiến, chống chia rẽ, chống Cộng sản người dân trong ấp không có quyền đau yếu, dù chỉ là một ngày. Một ngày đau yếu là một ngày phải nghỉ việc và do đó có hại cho toàn thể.

Cảnh giác đạo đức là hiểu điều hay, điều dỡ, điều thiện , điều ác để luôn luôn cãi tiến trên đường đạo đức, không nghe lời tuyên truyền của đối phương, không reo rắc sự căm hờn giữa các giai cấp.

Cảnh giác sáng tạo để tiến không ngừng trên đường phát minh và cải thiện đời sống trên hai phương diện tinh thần và vật chất.

3. Tam nhân Bí hiểm hơn nữa là ý nghĩa của tam nhân. Nhân ở đây không có ý nghĩa là người hay nhân duyên mà phải hiểu là nhân vị: Tam nhân có ý nghĩa là nhân vị được phát triển toàn diện về cả ba chiều: bề sâu, bề rộng và bề cao.

Nhân vị về bề sâu của con người, kết hợp sự tự do, tình yêu thương mình, sự suy luận. Con người tự định đoạt lấy số phận của mình, tự mình gây bản lĩnh và năng lực.

Nhân vị bề rộng là nhân vị xã hội, từ gia đình tiến đến làng nước rồi tiến đến cộng đồng nhân loại.

Nhân vị bề cao là phát triển đầy đủ khả năng tâm linh và thể xác.

Ngô Đình Nhu đã cố bóp óc để tìm một căn bản lý thuyết cho quốc sách ấp chiến lược. Nhưng ai cũng nhận thấy tính cách giả tạo và quá gò ép Ngô Đình Nhu đã muốn ấp chiến lược có ba tác dụng, mỗi tác dụng lại có ba sắc thái: tam túc, tam giác, tam nhân.

Sự thực những điểm được nêu lên trong lý thuyết trên này cho người dân ấp chiến lược cũng là những điểm cần thiết cho bất cứ một người nông dân nào ở trong bất cứ nước nào. Đem đóng khung một chương trình lý thuyết rộng lớn như vậy vào trong phạm vi chật hẹp của ấp chiến lược là một điều không thực tế. Đem giảng cho người nông dân sống trong ấp chiến lược một lý thuyết bí hiểm như thuyết:tam túc, tam nhân và tam giác là một trò cười và chứng minh rằng kẻ khai sinh ra lý thuyết ấy thiếu óc thực tế, mà giàu tính khoe tài triết lý rởm!

Tuy nhiên, các quận trưỡng và tỉnh trưỡng thời kỳ 1962- 1963 đã đua nhau cố thực hiện thật nhiều ấp chiến lược trong địa hạt của họ, để lấy điểm với Tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu. Việc bắt dân cất dỡ nhà cửa vào sống tập trung trong ấp chiến lược, việc xây đắp hàng rào và thành lũy xung quanh ấp chiến lược để canh phòng đã gây nên rất nhiều sự lạm dụng của các cấp thừa hành và nhiều sự bất mản trong dân chúng, khiến quốc sách ấp chiến lược đã dẫn đến sự chia rẽ hơn sự đoàn kết dân chúng.

Nhiều khi các người thừa hành còn dàn cảnh để khoe với chính quyền đã thực hiện được mau chóng chương trình quốc sách ấp chiến lược.

Tôi còn nhớ một hôm, chính phủ đã mời cả đaị diện ngoai giao đoàn đến dự một buổi tiệc trưa tại ấp chiến lược trên vùng Cao Nguyên. Các nhân viên ngoại giao nức nỡ không tiếc lời khen các công việc đã được thực hiện tốt đẹp trong ấp từ hàng rào ấp, đến trường học chòi canh, nhất là một khu công viên tươi tốt mà bữa tiệc đã được dọn tại đó. Nhưng lẽ dĩ nhiên khu công viên quên không trù liệu chổ đi tiểu. Bữa tiệc xong, Đại sứ Tây Đức là Von Wendland phải đi dạo đến một rặng cây chuối tươi tốt để “tưới cây”.

Khi trở về Đại sứ Tây Đức đã mỉm cười nói chuyện với tôi:” Thiếu chút nữa tôi đã đánh đổ hết vườn chuối của ông Quận trưởng. Tôi ra đó tìm chổ tưới cây. Tôi mời sờ vào một cây chuối để vịn thì cây chuối lung lay muốn đổ. Các cây chuối chắc chắn mới được đem tới đây đào đất trồng vội sáng nay nên chưa kịp chèn đất kỷ.” Và nhà ngoại giao tiếp tục mỉm cười sâu sắc…

Nhưng nếu ấp chiến lược nhiều khi là một màn dàn cảnh giả dối đối với chính phủ, thì trái lại, nó đã hiến cho các nhà chức trách địa phương những dịp tốt để thực hiện những mưu kế sâu sắc mà sau đây là trường hợp điển hình.

“…Ấp chiến lược thực là chiến lược và chiến thuật vĩ đại của cái chính sách “giáo trị một chiều” Từ sự dùng ý đến sự dùng người, từ sự đặt để đến sự quản trị, từ sự bố trí đến sự tổ chức, ấp chiến lược như những nom sắt lớn và chắc, chụp xuống tất cả tư tưởng, nhất là tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam. Lợi dùng danh từ “dân chủ pháp trị” người sáng lập quốc sách ấp chiến lược làm một việc thay đổi toàn diện bộ máy cai trị hạ tầng thôn quê không bằng một cuộc cải cách nào khác hơn là đưa thêm người cùng tín ngưỡng Thiên Chúa giáo vào, đổi bỏ những người cộng tác ngày trước, cứng rắn đến tột độ cái chính sách giáo trị dung hòa bởi gia trị và đảng trị. Và dĩ nhiên các nạn nhân đại đa số Phật giáo đến đây, càng là nạn nhân. Hàng rào ấp chiến lược cố ý tìm cách bỏ ra ngoài nào chùa Phật giáo, nào nhà Phật tử và dĩ nhiên ngoài rào thì bị xem là Việt cộng rồi. Hàng rào ấy gần như rào chùa và rào cả sự đi lễ chùa của Phật tử nhất là trong những ngày và những giờ đại lễ Phật giáo thì hàng rào ấy trong không ra, ngoài không vào được. Sống trong chiếc nơm sắt ấp chiến lược, Phật tử tuy nói “liên gia tương bảo” kỳ thực đó là một hệ thống kiểm soát của thiểu số tín ngưỡng này đối với tuyệt đối đa số tín ngưỡng khác.” (14)

Cần phải ghi thêm rằng người dân quê hiền lành sống trong các ấp chiến lược phải đóng góp khá nhiều. Trên lý thuyết các sự đóng góp nhằm mục đích thực hiện các công trình lợi ích công cộng. Trong thực tế các sự đóng góp ấy được chuyển vào hai trương mục số 60.388 và số 60.410 tại Pháp- Hoa Ngân hàng (Banque Franco Chinoise) đứng tên riêng Ngô Đình Nhu có tồn khoãng lên tới hơn một trăm triệu đồng bạc, theo kết quả điều tra của Ủ빠ban tài sản do chính phủ thành lập sau cách mạng 11/11/1963. (Chúng tôi sẽ trở lại vấn đề này khi bàn đến phong trào Thanh niên Cộng hòa của Ngô Đình Nhu).

Thái độ thiên vị Thiên Chúa giáo của Tổng thống Ngô Đình Diệm đã gây ra trước năm 1963 nhiều sự đối xử bất công và nhiều sự hiếp đáp đối với các Phật tử. Các trường hợp này càng xảy ra thông thường tại các tỉnh xa Thủ đô vànhất là tại các xã thôn tại Trung phần, đặc biệt trong ba tỉnh Quãng Nam, Quãng Ngãi và Phú Yên.

Về thái độ này, một nhân viên trong ủy ban Liên phái đã khai biểu trước Ủy ban điều tra của Liên Hiệp Quốc một ý kiến rất xác đáng: “…Không có kỳ thị trong chính sách của chính phủ, nhung chính phủ đã dung thứ những hành vi đàn áp, những sách nhiễu và những sự ngược đãi. Đã nhiều lần, chúng tôi gởi khuyến cáo đến chính quyền địa phương, Tổng thống Cộng hòa và Quốc hội. Song le điều ấy không có ích gì và đều bị bỏ qua cả. Năm 1961, Tổng thống có tiếp tôi trong hai giờ mười lăm phút. Tôi có nhắc lại những nguyện vọng và có báo với ông ta rằng: Thưa Tổng thống, nếu Tổng thống không chú trọng đến nguyện vọng của Phật giáo đồ thì Tổng thống sẽ gặp một phong trào toàn diện trong hàng Phật giáo đồ với nhiều vụ rắc rối, lôi thôi điều ấy không thể tránh được. Tôi biết rằng Tổng thống không bao giờ có ý định đàn áp Phật giáo, nhưng nếu Ngài cứ tiếp tục làm ngơ trước những hành vi của cấp dưới trong chính phủ thì Phật giáo đồ sẽ cho rằng chính Ngài phải chịu trách nhiệm ấy. Mà những kẻ gây ra những sự bất công ấy là ai? Đó là những cán bộ, những quân nhân, những nhân viên công an mật vụ, những người này đều là Công giáo. Người ta bảo sỡ dĩ những kẻ chịu trách nhiệm này không bị bãi chức, hay họ không bị điều tra nữa vì họ là Công giáo. Thưa Tổng thống, Ngài là một người Công giáo, người ta sợ làm phật ý Tổng thống nếu dùng biện pháp trừng trị kẻ đó, vì thế họ không cho Tổng thống thấy những điều gì xảy đến. Tổng thống phải chịu trách nhiệm về phương diện tinh thần đối với những điều ấy. (15)

Quả đúng như lời tiên đoán trên đây, vì Tổng thống Ngô Đình Diệm không chịu sữa sai và tiếp tục thiên vị Thiên chúa giáo, không uốn nắn những hành vi sai trái của các nhân viên hiếp đáp các Phật giáo đồ, mà cuộc đấu tranh của các Phật tử đã bùng nổ mãnh liệt trong toàn quốc, từ ngày 8/5/1963 với vụ triêt hạ cờ Phật giáo tại Huế vào ngày Khánh lễ Phật đản.

Vũ văn Mẫu

Trích từ “Sáu Tháng Pháp Nạn 1963” – 1984


(1) Từ năm 1950 đến 1952, Ngô Đình Diệm sống tại ngoại quốc ở tu viện Maryknoll Seminary (New Jersey) bên Mỹ, và sau đó ở tu viện Monastère Bénédictin de Saint André (Bruges) ở Bỉ.

(2) Báo cáo của Phái đoàn Điều tra LHQ về vụ đàn áp Phật giáo 1963. Bản dịch của Võ Đình Cường: Vi phạm nhân quyền tại Miền Nam Việt Nam, trang 69 và 70.

(3) Võ Đình Cường – Vi phạm nhân quyền…Thượng dẫn, trang 41

(4) Võ Đình Cường – Vi phạm nhân quyền…Thượng dẫn, trang 69

Viên giám đốc Nghi lễ này là ông Hoàng Thúc Đàm, sau này được chính phủ Nguyễn văn Thiệu bổ nhiệm làm đại sứ Việt Nam tại Maroc.

(6) Vỡ Đình Cường – Vi phạm nhân quyền… Thượng dẫn trang 59

(7) Võ Đình Cường – Bản báo cáo của ủy ban LHQ. Thượng dẫn, trang 227

(8) Võ Đình Cường – Bản báo cáo của ủy ban LHQ. Thượng dẫn, trang 227

Piero Ghedo – Catholiques et Buddhistes au Viet Nam. Groupe des Editions Alsation Diffusion 17 – Paris 1970, trang 276.

(10) Gần đây đài truyền thanh BBC của Anh, trong tạp chí Đông Nam Á ngày 2/7/1984, có cho biết theo Tồng Giám Mục Nguyễn văn Bình, con số tân tòng là 3.000 người trong năm 1983.

(11) Thích Trí Quang – Cuộc vận động của Phật giáo Việt Nam. Nguyệt san Liên Hoa số 7 (tháng 8/ 1964) trang 38.

(12) Thích Trí Quang – Cuộc vận động Phật giáo Việt Nam. Thượng dẫn. Nguyệt san Liên Hoa thứ 7 (tháng 8/1964), trang 36

(13) Thích Trí Quang – Cuộc vận động Phật giáo Việt Nam, Thượng dẫn. Nguyệt san Liên Hoa thứ 7 (tháng 8/1964), trang 37.

(14) Thích Trí Quang – Cuộc vận động Phật giáo Việt Nam, Thượng dẫn. Nguyệt san Liên Hoa thứ 7 (tháng 8/1964), trang 38.

(15) Võ Đình Cường – Bài báo cáo của phái đoàn Liên Hiệp quốc về vụ đàn áp Phật giáo, Thượng dẫn, trang 110.